Ngu Yên. Chùm Thơ Tết Canh Dần
Chiều 30
30 Tết
Gõ lên màn ảnh
Số 30 lòng đã 60
Thơ lặng thinh run hương mai thoảng
Nhạc âm hồ xuyên réo thầm sâu
Bé già ơi
Xuân hôm nay chồng lên xuân quá khứ
Lớp lớp dày theo nếp mắt nhăn
Nhìn hạt dưa răng tê tê nhát
Mức rực màu phơi phới đường cao
Quần áo mới che thân đã cũ
Đường đi ra hoa nở tiễn đưa người
Tết năm nay cuối cùng hay tiếp tục
Thơ chững chờ chưa biết trả lời sao
Bé già ơi
Cho dù ai đi trước
Sẽ chờ nhau
Vài bước rồi nắm tay
Chiều cuối năm uống ly rượu hỏi
Bé già ơi
Phải làm gì cho hết chút đời sau? (*)
- Ta sẽ bắt nhau lúc Giao thừa
(*) Nhái thơ Cao Tần
Giao Thừa
Đến giờ bắt nhau
Mình ơi, kê chiếc gôí cau
Mền trầu lót rộng nghinh cầu cựu nương
Cựu lang động đậy nhún nhường
Hỏi mình còn có dễ thường như xưa?
Trôi
Bơi
Thả
Quấn
- Dạ chưa
Nhảy
Ôm
Ghì
Đẩy
-Dạ chưa
Nằm
Ngồi
Lăn
Đứng
- Dạ chưa
Pháo xuân đành nổ Giao thừa mình ơi
Chưa Mồng Một
Mùa hè không gặp người đi trước
Mùa thu không thấy kẻ đi sau
Mùa đông lạc giữa người đông đảo
Xuân này biết có ai đi cùng
Đồng hồ nhích từng phút
Kỷ Sửu qua Canh Dần
Ta nhích từng vút
Thấy ngày tháng vô tâm
Muốn níu chậm
Còn việc chưa làm
Định mệnh lạnh lùng thong dong
Gõ bài thơ Mồng Một
Chữ dính vào năm qua
Thơ hay không còn sống
Bối rối hồi sinh
Thơ loé lên đột quỵ
Chết rồi thanh thản gõ:
Mai trẻ hơn người
Hoa đẹp hơn
Rượu cũ hơn người
Rượu ngon hơn
Ngồi ngửi hương Mai
Uống rượu sớm
Đêm sắp qua ngày
Ta thấm hơn
Tạp Ghi Tết Canh Dần
Muốn đập con muỗi
Thượng đế giơ tay cao
Tha con muỗi bay
Thượng đế hạ tay xuống
Từ tâm nổi cái mụt
Tạp Ghi Tết Canh Dần
Con cọp trèo lên gió
Theo mây 12 năm
Cọp hóa thân vân cẩu
Mưa xuống biển dâu chìm
Bây giờ cọp trở lại
Oai hùm trong nghi ngại
Có gì nghĩ không ra
Chung qui cọp đã già
Mồng Một
Mồng Một lên chùa viếng Chúa
Chúc Chúa một ngày thoát nạn đóng đinh
Đầu năm chúc Chúa về nhập thế
Lâu rồi nhân loại đã đổi thay
Du Già, Phê Rô nhiều vô số
Phi La Tô khó kiếm vô cùng
Con quì gối sau hàng thần lơ láo
Hỏi trời tên thật là gì?
Mồng Một đi nhà thờ thăm Phật
Chúc Phật đầu năm được phật thêm
Thiên hạ phát tu nhập triền thùy thủ***
Bán buôn vẫn tấp nập tương tàn
Con đốt nhang
Hỏi rằng
- Thõng tay viên mãn dục là chân tu?
Mồng Một Rưỡi
Sáng chiều
Người đến người đi
Người thăm người chúc
Thường khi người cười
Chúc nhau không mất tiền lời
Lựa lời mà chúc cho trời mua vui
Mỗi người nô lệ hên xui
Mồng Một
Chúc
Chúc
Luyên thuyên
Sức khỏe, hạnh phúc, bạc tiền, công danh
Chúc hay đúng
Phải tranh giành
Hạnh phúc, sức khỏe, công danh, bạc tiền,
Suốt năm tranh đấu liên miên
Chúc chi mệt quá
Hữu duyên
Giàu nghèo sướng khổ
Xin phiền kiếp sau
Mồng Một
Tôi xin chúc tôi
Hai tay nắm chặt chữ THÔI
Nhẹ nhàng để xuống chữ T-Ô-I
Giữ lại chữ H
Buông xuôi chữ ĐỜI
Chúc thành sứ mệnh vui chơi
Lượm thêm hai chữ lỗ lời T-Ơ
Ngu Yên
***
Nhập triền thùy thủ: Đi loanh quoanh trong phố chợ, hai tay buông thõng, dáng thong dong. Ở giữa đám đông mà không làm gì cả. Ý nói có thái độ vô vi. “Thùy thủ” là chữ trong kinh Thủ Lăng Nghiêm quyển 2 nói về thái độ của Phật. Lời bình về tắc thứ 2 của Bích Nham Lục cũng tả cảnh “ngũ tổ tiên sư thường thõng tay vào chợ để giảng đạo”, giống như người câu cá mà dùng lưỡi câu thẳng, và đó là phương pháp giáo hóa tối cao. Chữ “nhập triền thùy thủ” xuất hiện sớm nhất có lẽ trong Tổ Đường Tập quyển 2, qua bài tán của Tịnh Tu Thiền Sư ở chương Ám Dạ Đa. Thập Huyền Đàm của Đồng An, mục Hồi Cơ, cũng thấy viết: “Phi mao tải giác nhập triền lai” (Khoác lông đội sừng đi vào phố), nhưng đó là nói về chuyện sinh ra làm thân trâu.
Nguồn:: http://www.erct.com/2-ThoVan/NNT/Thap_Nguu_Ddo-Phan-1-1-10-Thongtayvaocho.htm
http://www.gio-o.com/NguYen.html
© gio-o.com 2010