
Quế
Anh (acrylic
on canvas 40x50cm) Điêu tàn khủng bố
Ngô Văn Tao
Một vài cảm nghĩ về thuyết khủng bố
Về bài tôi viết : “Cáo chung của lịch sử” trên blog:
http://ngovantao.blogspot.com/2009/11/chung-cuc-cua-lich-su-end-of-history.html
và đặc biệt trên gio-o.com:
http://www.gio-o.com/NgoVanTaoCaoChungChoLichSu.htm
Tôi nhận được mấy lời bàn sau đây:
Bàn về bài :Cáo chung cho lịch sử của Ngô Văn Tao
Như một bài văn nêu lên thâm ư lư thuyết của những luận đề mà Fukuyama đă đưa ra, bài thảo luận này có những ư kiến chính đáng: đặc biệt là những luận đề của Fukuyama cốt yếu biện minh cho vai tṛ bá chủ của Mỹ Quốc (cùng với đồng minh như Israël) điều hành thời cuộc thế giới theo tư lợi của ḿnh.
Vấn đề vẫn c̣n là: không một thế giới quan lư thuyết nào -dù là một cái nh́n chống chủ nghĩa đế quốc- có thể cho chúng ta nh́n thấu những mâu thuẫn của thế giới hiện đại. Tỉ như, khẳng định rằng : “ Sự khủng bố Chủ nghĩa Hồi Giáo Bảo Căn Đế (Fondamentalisme Islamique), “chủ nghĩa khủng bố” không phải là chủ nghĩa phủ nhận văn minh và “đời sống” nhân loại, mà là sự phản kháng của những giáo hội, những quốc gia, những con người đ̣i “quyền thể trọng” (the recognition)”, thật là quá lạc quan đối với thực tế.
Trên thực tế, lịch sử luôn luôn tŕnh diễn qua sự đối chọi bá chủ của những quyền lực, chứ không phải của những lư tưởng; lịch sử không phải là sự giao tranh giữa “thiện” và “ác”, giữa “tiến bộ” và “lạc hậu”, giữa “công lư” và “áp bức”. Tuy nhiên không phải v́ vậy mà chúng ta không có ước vọng về “công lư”, nhưng cũng không nên nh́n thời cuộc với quá nhiều lư tưởng, đưa ra những hoài tưởng như sự thật; sự tranh đấu cho “công lư” của chúng ta, chỉ có một ư nghĩa thiết thực nào nếu chúng ta biết nh́n nhận ra thực tế tranh dành thống trị của những quyền lực.
10.1.2010
Pierre Molino
Giáo sư toán Đại học Paul Sabatier- Montpellier. Pháp Quốc
Những lời góp ư trên, thâm trầm nhân bản, cũng có một minh triết rất Đông Phương, Khổng-Lăo. Tôi không mạn phản bác ǵ.
Tuy nhiên nói rằng bàn như tôi đă nhận định về “chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo Bảo Căn Đế” là quá lạc quan trước thời cuộc thế giới, tôi xin đáp lại rằng trước sự tàn bạo giết chóc bằng vũ khí văn minh tối tân, những quả bom”mẹ đẻ của những quả bom” cho trăm ngàn nạn nhân vô tội tử vong ở Irak, những quả bom lửa Phosphore dă man dội trên nhà thương trên trường học ở Gaza cho hàng trăm đàn bà trẻ con thân tàn ma dại hay thiêu chết giữa những đống cháy đổ nát, tất cả nhân danh “văn minh” “tự do”, th́ đối với tôi những nạn nhân qua những vụ khủng bố chỉ là “những giọt lệ đắng cay”. Phải! Để cho tôi không ch́m đắm vào hư vô chủ nghĩa, tuyệt đối bi quan về nhân loại, tôi xin lạc quan hay đúng hơn bám vúi vào tin tưởng ở ḷng “nhân” để khẳng đinh rằng sự tàn bạo mù quáng của “khủng bố Hồi giáo” chỉ là qua sự phản kháng tuyệt vọng của cả một lớp người, của cả một dân tộc.
22.1.2010