Hai nhân vật chính :
Nhà
văn, chính trị gia Dũng
Tâm, ảo h́nh tâm linh của Dũng
“Trở về của Dũng” tức là nói về cái chết của Dũng. Dũng là một nhà văn có tiếng nhưng cũng là một người thất bại. Dũng không sống tận cùng cái nghiệp văn chương của ḿnh và trọn t́nh với Loan. Tất cả là v́ Dũng chỉ muốn dấn thân hoạt động cho tổ quốc và xă hội; nhưng thời đại của Dũng là một thời tàn bạo, bánh xe lăn của lịch sử sẵn sàng nghiền nát những thành phần trí thức và những ai muốn tranh đấu cho tự do cá nhân làm người. Trước sự bất lực của ḿnh trong thời cuộc, trước những thất bại và mất mát của đời ḿnh, Dũng đành thoái vị. Dũng chọn cái chết. Nhưng cái chết của Dũng không phải là lời phản kháng vô thần. Trái lại, nó ôm ấp niềm tin ở chính nghĩa của ḿnh, ở tương lai và ở con người….Dũng đi vào cơi chết ngang nhiên phong độ, thanh thản tràn đầy ánh sáng của tâm linh.
22.5.2001
Trở về của Dũng
Nhân vật: Dũng ngoài năm mươi tuổi, một nhà văn có tiếng.
Nhân vật phụ: Tâm, hay chỉ là cái bóng của Dũng.
Ngoài ra có Hạ, người giúp việc của Dũng, và đại tá cảnh binh Liêm. Hai nhân vật này chỉ thoáng hiện.
Cảnh: căn pḥng làm việc của Dũng trong một biệt thự đường Tú Xương, Sài G̣n năm 1962
Dàn cảnh : căn pḥng rộng có một bàn giấy to và hai cái ghế; một bộ salon gồm hai ghế bành và một bàn chè thấp.
Sau bàn giấy, ở cuối sân khấu một kệ nhiều sách. Trên tường treo bức tranh: Đạm Thuỷ Loan, sơn dầu của Nguyễn gia Trí. Trong pḥng nhiều nơi treo và bầy biện phong lan. Phong lan là một đam mê của Dũng.
Vở kịch này xây dựng trên một nhân vật ảo tưởng, nhà văn Dũng, không thực sống ngoài đời, nên những tiểu tiết có tính cách thiết thực lịch sử cũng không hoàn toàn xác thực.
Màn một
Thời gian là khoảng chín giờ tối. Sài G̣n tháng năm mùa mưa.
Khi màn cảnh kéo lên, một cụ già khó khăn đi vào pḥng làm việc của Dũng. Trông đúng là một cụ ăn mày đội nón và mặc áo lá rách. Râu tóc dài phủ đầy mặt.
Bỗng cụ mạnh bạo ra giữa sân khấu, vứt bỏ nón và áo lá. Cụ vứt bỏ bộ tóc và bộ râu giả. Cụ cúi nhặt tất cả đi vào sau sân khấu.
Một hồi sau, hoá ra là chính Dũng từ từ đi ra. Dũng ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề (quần áo trắng tơm tất, đeo cravate màu nâu).
Dũng đi ra trước sân khấu, đứng nh́n khắp nơi. Dũng đang nh́n xuống đường từ một cửa sổ trên gác cao. Dũng nhếch một nụ cười, quay ra sau, đến bên kệ sách. Dũng chọn một quyển mang ra giữa sân khấu, chậm răi đọc rất to.
Dũng: Kỳ bí thay là con người
Không bay bổng nhưng nó đứng lên
Nó tung hoành trên biển rộng
Căng buồm trong gió lạnh mùa đông
Ôi ! Trái đất thiên thần từ mẫu
Ngàn đời bao dung
Con người dẫn ngựa thuần
Đẩy lưỡi cầy năm này sang năm khác
Nó bừa nó hái trên trái đất ph́ nhiêu
Con người giăng lưới bắt chim trời
Vào rừng sâu săn thú dữ
Xuống biển bắt cá ṃ hào
Với lư trí nó là chúa tể của muôn loài
Đặt gông trên ngựa hoang
Trên voi rừng trâu dại
….
Con người vươn lên, học hỏi từng giờ
Hiểu biết để rồi cũng phải gặp hư vô
Nó làm sao thoát được thần chết
Nhưng nó vẫn oai hùng biết sống
Trên mọi khắc khoải hư vấn
Nơi nao là cơi trở về ?
Dũng ngừng đọc, để sách lên bàn. Trầm tư đi ra trước sân khấu và nh́n xuống. Phía sau,Tâm bỗng từ từ hiện,chậm răi đi ra. Thoáng nh́n, ai cũng phải nghĩ Tâm là h́nh bóng của Dũng. Tâm đến bên Dũng và cũng nh́n xuống.
Dũng (không quay đầu): Tâm đấy hả! Sao bây giờ mới tới.
Tâm: Tôi vẫn ở đây. Nhưng mơ màng yên lặng nghe anh đọc mấy câu trong Antigone của Sophocle.
Cảnh binh vây kín cửa nhà anh rồi. Anh không c̣n lối thoát họ đâu!
Dũng: Tôi đă dụng ư trở về. Bật đèn sáng và tôi đứng bên cửa sổ, cho họ biết tôi ở đây, không cần lùng bắt tôi ở đâu nữa.
Nhưng họ đ̣i bắt tôi và xử bắn tôi à? Ông trời đă xử tôi rồi và cho luôn luôn treo án tôi.
Mà không một ai có quyền xử án chúng ta cả! Chỉ có hậu thế mới có quyền nh́n lại và phán xét chúng ta từng người. Chỉ có lịch sử mới có quyền lên án tôi thôi.
Dũng quay về, ngồi trên ghế bành. Tâm lặng lẽ biến sau hậu trường. Bỗng nhiên, Dũng đứng dậy bấm chuông gọi người giúp việc. Dũng trở về ngồi lại như cũ. Cô Hạ, người giúp việc, đi vào.
Hạ: Cậu về lúc nào? Con Tim không sủa! Con không biết.
Dũng: Hạ, con sửa soạn một xô đá cho chai sâm-banh. Mang lên cho cậu với ba ly uống rượu sâm-banh.
Nhưng trước hết con ra cửa mời đại tá cảnh binh Liêm lên đây, nói cậu muốn nói chuyện riêng với đại tá.
Một lúc sau, Hạ đưa đại tá Liêm vào. Hạ đi ra. Dũng đứng dậy.
Dũng: Kính chào đại tá.
Dũng có dáng mời đại tá Liêm ngồi. Đại tá Liêm không ngồi, đứng thẳng chào Dũng theo kiểu nhà binh.
Đại tá Liêm: Kính chào ông Dũng! Tôi đại tá Liêm được lệnh trên đến bắt ông để thi hành án tử h́nh. Án của phủ tổng thống xử ông về tội: âm mưu ám sát tổng thống, gây nội loạn quốc gia, nối giáo cho giặc cộng.
Dũng: (ngồi xuống) Nối giáo cho giặc cộng? Lại một vụ án bất công!
Sáng nay, chúng ta cùng ăn một hiệu phở ở chợ Đa-kao, đại tá biết không?
Trưa qua, đại tá biết tôi gặp mấy nhà báo quanh mấy tách cà-phê ở Givral, đại tá chỉ lảng vảng không xông vào bắt tôi. Tôi biết đại tá được lệnh lùng bắt tôi, nhưng cũng có lệnh phải làm sao thật kín đáo, không gây động hoang mang ḷng dân…
Thật ra, tôi thầm biết đại tá không có tâm trí nào bắt tôi để mang về xử bắn! Nhưng việc đó, không phải là việc của chúng ta.
Tôi xin t́nh nguyện đưa hai tay cho đại tá cùm bắt tôi. Nhưng tôi xin một điều kiện, bằng ḷng nộp mạng vào lúc 12 giờ 5 phút đêm nay. Khi đó, cả thành phố Sài-G̣n bị thiết quân luật sẽ ngủ yên.
Đại tá không nên đ̣i hỏi ǵ hơn. V́ nếu bạo động bắt tôi ngay bây giờ…., tôi chỉ sợ phải huyên náo, đổ máu. Có mấy anh em của tôi sẵn sàng súng đạn đang canh chờ dưới nhà.
Với lời hứa của tôi như vậy; đại tá có thể giải cảnh binh về. Đại tá chỉ cần hai người tuỳ ṭng đến cùm tay tôi đêm nay.
Đại tá Liêm: Thưa ông, tôi xin vui ḷng theo đề nghị của ông.
Đại tá Liêm đứng thẳng chào Dũng theo kiểu nhà binh.
Dũng: (đứng lên) Xin kính chào đại tá…
Nhưng mà này,….bắt tôi cũng xin đại tá đừng lục soát ǵ. Để các anh em dưới nhà âm thầm giải tán trong sáng mai.
Đất nước chúng ta rồi đây c̣n nhiều đổi thay. Tôi xin cầu chúc đại tá và các đồng đội, cùng gia đ́nh anh em tất cả được an b́nh trong cơn máu lửa.
Đại tá Liêm: Xin vô cùng đa tạ ông.
Hạ: Con đă đưa đại tá Liêm ra cửa. Cậu gọi? Đại tá Liêm lùi ra khỏi pḥng.
Dũng ngồi trầm tư một hồi nh́n quanh căn pḥng. Dũng đứng lên bấm chuông gọi người giúp việc. Hạ nghe gọi, đi vội vào pḥng.
Dũng: Hạ lấy bức tranh sơn dầu treo kia, của Nguyễn Gia Trí, đưa xuống và nói thằng Út gói lại, mang ngay cho cô Loan, ở 180 Phan Đ́nh Phùng. Nhà gần đây thôi, có thể đi bộ được. Phải làm ngay bây giờ, trong tối nay.
Hạ đi đến bên tường gỡ bức tranh, mang ra khỏi sân khấu. Dũng đứng lên, đi lại mấy bước. Tâm lại từ từ hiện ra, ngồi lên thành của một ghế bành.
Hạ: Dạ!
Dũng: Tâm ạ! Cả ngày hôm qua, tôi đi lang thang trong thành phố….Sáng ăn phở ở chợ Da-kao, trưa uống cà-phê ở Givral. Ngồi nh́n đường Catinat với nhà hát lớn. Đi dọc đường Duy Tân, bóng mát trải dài, thấp thoáng hoa phượng đỏ. Rồi đường Mạc Đĩnh Chi vơí hai hàng me cao. Tôi lạc lơng tới Bà Chiểu, đến chùa Già Lam vừa lúc trời chợt mưa, nhưng bỗng lại tạnh như để cho nắng vàng thêm đẹp, hoa đại rơi đầy sân chùa, với cụm hoa giấy lunh linh ánh nước. Sao đời đẹp thế, sao Sài-G̣n đẹp thế!
Phải! Chỉ trong những phút linh thiêng – như khi thần chết đang gơ cửa – con người mới biết nhận ra cái tuyệt vời của trần gian, cái đạo lư của cuộc đời….
Tâm: Tại sao anh không tiếp tục chạy trốn nhỉ? Tại sao anh lại kín đáo về nhà đây, để bọn họ sửa soạn bắt anh?
Dũng: Tâm ơi! Tôi quá mệt mỏi rồi…Tôi đă trốn giặc Tây, giặc Nhật… Sang Tầu, tôi trở về Hà Nội, lại phải nấp ḿnh trong xe nhà binh của tướng Lư Hán để trốn Cộng Sản. Từ Hồng Kông sang đến Pháp, tôi vẫn t́m về Sài-G̣n! Để nay lại phải chạy trốn bọn cầm quỵền quốc gia ngu xuẩn này? Không, Tâm ạ! Tôi không c̣n nghị lực nữa.
Tâm: Thôi th́ anh cứ để chúng nó bắt anh đi. Họ có xử bắn anh, ít ra anh sẽ đi vào lịch sử như một người dũng cảm, sống tận cùng với lư tưởng của ḿnh.
Dũng: Nhưng than ôi! Tôi không phải là người dũng cảm…Tôi có thể lừa đời, tôi có thể lừa chính tôi…Nhưng để làm ǵ? Lợi ǵ cho ai?
Tâm! Tưởng tôi có thể cầm súng bắn chết một con người? Dù phát súng đó có thể xoay vần một đôi chút định mệnh lịch sử của đất nước?
Không, Tâm ạ! Tôi chỉ là thằng lăng mạn, có những ước mộng cao xa. Đinh mệnh lịch sử của dân tộc chúng ta, của đất nước chúng ta đă an bài rồi. Bọn độc quyền quốc gia ngu xuẩn này không biết rằng muốn chống đối độc tài cộng sản th́ phải thi hành quyền dân chủ, hoà hợp mọi tầng lớp trong xă hội. Chúng nó có mang tôi ra bắn, th́ cũng chỉ làm gần thêm cái giờ phút sụp đổ tan ră của bọn chúng. Một bảng khẩu hiệu chống đối của sinh viên phật tử, một nhà sư tự thiêu ḿnh chống chính sách chuyến chế đàn áp phật giáo đă là tiếng chuông báo hiệu lâm chung của bọn chúng. Nếu tôi có chết trong tay của bọn chúng, th́ cũng không có ích ǵ. Mà để bọn chúng bắt tôi, tra khảo tôi.., tôi sợ không có sức để chống đỡ và rồi lỡ ra có thể làm luỵ những người thân….
Thôi, Tâm ạ! Tôi đă chọn con đường của tôi.
Tâm: Dũng! Anh nghĩ ǵ trước cái chết?
Dũng: Thời tao loạn này đă từ lâu không phải là thời của chúng ta. Chúng ta chỉ là những người đầy nhiệt huyết, chân thành lăng mạn. Thời đại này đă từ lâu là thời của gian hùng, của vơ biền, của những kẻ quá khích cực đoan tàn bạo…Của những bàn tay sẵn sàng nhúng máu cho một ư thức hệ, cho sự giả dối để tự tôn vinh…Những bàn tay của những đầu óc phát xít.
Tôi ước mộng rất nhiều, nhưng nay tôi xin thoái vị trước cuộc đời. Tôi đă làm những ǵ, tôi có thể làm..cho chính tôi..cho xă hội…
Dũng: Tâm ơi! Chúng ta c̣n hơn hai giờ đồng hồ nữa trước khi thần chết vào đến cửa…
Ấy thế mà đầu óc tóc tôi vẫn cứ hoang mang không biết nói ǵ, không biết nghĩ ǵ…
Chắc hẳn mọi người trong giờ phút lâm chung, dẫu dù minh mẫn tới đâu, ai cũng hoang mang sợ hăi, ai cũng ái ngại chẳng biết ôm giữ trong trái tim ḿnh một ư niệm ǵ hay vứt bỏ một ước mộng ǵ. Tâm ạ ! Tôi hiện như người du khách sắp ra đi, bỏ xa cố quận nhưng đến giây phút phải lên đường vẫn chưa làm xong hành trang, vẫn lúng túng với những kỷ niệm đẹp và những kỷ niệm day dứt buồn …
Màn hai
Dũng ngồi sau bàn,suy tư như đang viết. Vang vọng trong pḥng tiếng hắc tiêu(clarinette) đánh bài “Hoài Cảm” của Cung Tiến…Thổi hắc tiêu là thú tiêu khiển của Dũng…
Bỗng có tiếng điện thoại reo. Tiếng hắc tiêu ngừng bặt. Dũng ra ngồi trước bàn, quay mặt về phía khán giả, từ tốn cầm lên điện thoại.
Dũng: Allô, allô…
Một mảnh tường sau, dàn cảnh sân khấu, là màn the. Ánh đèn sau bật lên; khán giả thấy sau màn the bóng người đàn bà đang cầm điện thoại. Tiếng nói to và rơ ràng đủ nghe cho cả khán trường…Đó là Loan, người yêu của Dũng.
Loan: Em đây! Em nhận được bức sơn dầu Nguyễn Gia Trí, anh gửi đến rồi….Mấy ngày nay, anh ở đâu vậy, để em lo, để em khóc?
Dũng: Anh vẫn ở Sài-G̣n!
Loan: Sao anh không t́m đến thăm em, hay ít nhất điện thoại cho em?…Anh khoẻ không?…
Dũng: Thật ra, anh mới về Sài-G̣n hai ngày nay. Cả tuần trước, anh ở làng Báo Chí, An Phú, Thủ Đức. Anh mượn được của một người bạn một căn nhà hoang ở ngay bên rạch An Phú. Anh đóng vai dân nghèo. Sáng ra, nh́n mặt trời mọc ở chân trời, nh́n chim bắt cá lượn xà trong bụi dừa nước Khi nước xuống thấp, trẻ con lội xuống rạch ṃ bùn bắt cá bắt tôm..Anh mua mấy con về rán, tự nấu nồi cơm, luộc rau xanh… Anh sống an b́nh lắm, em ạ! Không đau đớn, không buồn khổ…Phải công nhận khi thanh thản,an b́nh hạnh phúc, anh nhớ tới em rất nhiều…
Hôm qua và hôm nay, anh đi lang thang trong thành phố, qua nhà em nhiều lần, nhưng anh không dám vào v́ sợ lộ tung tích. Anh cũng không gọi điện thoại cho em, v́ sợ làm luỵ tới em…
Loan: Em có làm ǵ đâu mà anh sợ luỵ tới em!
Dũng: Trưa hôm nay, em đi lễ ở chùa Đại Giác, đường Công Lư. Anh đứng ngoài cửa sau em, nh́n vào. Anh không cho em biết v́ anh không muốn em thấy anh như một cụ già ăn mày bẩn thủi. Anh lặng lẽ đứng nh́n em. Ôi! Em vẫn thanh tao, lộng lẫy như thưở nào…Cái thưở em là thiếu nữ mặc áo dài trắng, môi son đỏ vẽ trái tim kiểu tài tử Danielle Darrieux, tóc bồng bềnh thời thượng. Tuổi trẻ của anh và của em!
Anh nh́n em và anh thổn thức tự hỏi sao anh đă không biết đón em về để chúng ta sống bên nhau…
Anh viển vông, hoài băo cao siêu không thực tế. Anh cứ chạy theo lư tưởng nhân sinh xă hội không thích ứng với định mệnh của đất nước. Anh quá chân thành, anh quá lăng mạn trong hành động chính trị để em phải bao nhiêu lần tiễn đưa anh…Tiễn đưa anh ở tả ngạn sông Đà để lên Lào Cai trốn thực dân Pháp. Tiễn đưa anh ở bến Hạ Long theo thuyền chài sang Tầu trốn giặc Nhật. Rồi xa xa, trên đường đôi Hà Nội nh́n anh trèo lên nấp trong xe nhà binh của tướng Lư Hán để trốn Cộng Sản. Nửa đời, em chỉ lo đưa tiễn anh….Em một ḿnh ở lại.
Rồi một ngày, em cũng phải đi lấy chồng…
Loan: Bây giờ, chúng ta hăy cùng nhau đi trốn, anh!
Em có người em họ xa có một nóc nhà nhỏ nằm trong rừng Đơn Dương, cạnh đà-Lạt. Chúng ta có thể ở đấy bao nhiêu lâu cũng được. Anh chịu khó ẩn ḿnh. Chính quyền này chẳng c̣n có bao nhiêu nữa đâu rồi sẽ tan ră; cái án tử h́nh của anh cũng không c̣n nữa khi cái ông tổng thống này không c̣n chức vị…
Em sẽ lo sức khoẻ của anh. Nấu gạo lức muối mè, rau luộc với cá hấp…Anh không được uống rượu. Có người chỉ cho em thang thuốc Bắc, uống trị được mọi bệnh sơ gan. Em đă bốc sẵn mấy thang thuốc rồi….
Ở rừng Đơn Dương, anh sẽ nằm nghe tiếng suối, tiếng thông reo, vượn kêu, chim hót…Anh sẽ khoẻ và sống rất lâu. Anh thanh thản, nghĩ lại viết truyện như xưa…Anh có thể viết hồi kư…
Dũng: Hồi kư của anh ư ? Hồi kư của anh nằm trong hai dấu ngoặc của quyển lịch sử cận đại Việt Nam.
Nhưng mà, Loan ạ, than ôi! Tất cả đều quá trễ rồi…
Em nói sao vậy! Con trai em chưa trưởng thành, nó c̣n rất cần em!
Em cố quên anh đi, anh tiếc chỉ gưỉ lại được cho em một kỷ vật nhỏ, bức sơn dầu Đạm Thuỷ Loan, Nguyễn Gia Trí vẽ ở Hồng Kông.
Đêm qua, anh ở trú một căn pḥng, có cửa sổ nh́n ra bến Sài-G̣n. Trời sáng trăng vời vợi. Anh nh́n những chiếc tàu với ánh đèn le lói đi xa dần. Anh nh́n những đám mây trắng bay lăng đăng rồi tan biến trong vũ trụ. Anh nghĩ tới mối t́nh của em. Nó cũng đang đi sâu dần vào cơi vô tận của hồn anh…
Dũng nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Ánh đèn hậu trường vụt tắt; Tâm hiện ra ngồi trên ghế sau bàn.
Tâm: Anh Dũng ! Anh buồn tiếc ǵ nhất trong đời?
Dũng: Tôi tiếc thương mối t́nh của tôi với Loan. Tôi không cho Loan được một ngày vui. Tôi không cho tôi một ngày an b́nh bên Loan…Tôi cứ chạy theo ảo ảnh ǵ tôi chẳng biết….
Tâm: Sao anh lại quên những ngày ở Sầm Sơn, anh cùng Loan đi dài theo bờ biển cát và rồi cùng nhau trèo lên núi Vọi…Sao anh lại quên những chiều hè, khi mặt trời lặn sau dăy Ba V́ và khí trời mát dịu, anh với Loan cùng ngồi ăn bánh tôm bên hồ Tây, Hà Nội, rồi theo nhau đạp xe trên đường Cổ Ngư, ṿng hồ Trúc Bạch theo đường Yên Phụ mà về…Rồi đến chí thu Hà Nội, hoa gạo rơi phủ phất, anh nhặt lá bàng làm một bó mang tặng Loan, Loan chỉ cười và nói : “Anh điên nhỉ !”…
Dũng: Đúng thật! Người ta chỉ nhớ những nỗi buồn se sắt. Những ngày vui th́ vội qua mau…không kịp sống th́ đă là ảo mộng…
Im lặng
Dũng: Nhưng Tâm ơi!
Tôi tiếc thương vô cùng những bạn đồng hành của tôi. Xấp xỉ tuổi ba mươi, chúng tôi thi nhau làm thơ, viết văn..gây phong trào văn nghệ.
Chúng tôi ước mơ với tâm hồn và lư trí cùng nhau xây dựng một đất nước mà mỗi gia đ́nh đều có một “ Mái nhà tranh ánh sáng”, bốn bức tường đều mở để đón gió bốn phương. Một đất nước mà người dân ư thức cuộc đời thanh đạm, cần cù và tự trọng với phận ḿnh; thanh niên ai cũng mang nặng hoài băo học hỏi hiểu biết để ra tay xây dựng xă hội…Chúng tôi viển vông, lăng mạn, chúng tôi ngây thơ tin ở con người nhân đạo và chân thành, rộng lượng và thông cảm t́m hiểu…Tin ở một dân tộc mà chúng tôi biết đoàn kết, xoá bỏ những kỳ thị giàu sang nghèo hèn, tư tưởng khác nhau, phân chia tranh giành quyền lợi…, một dân tộc nhất chí, đồng ḷng đứng lên chống thực dân, giải phóng đất nước để cùng nhau tổ chức một xă hội công lư, tự do dân chủ và bác ái…
Nhưng than ôi! Định mệnh của đất nước đă nằm trong tay của đảng Cộng Sản Việt Nam rồi. Họ chiếm được chính quyền. Họ có súng ống. Họ có bộ máy áp chế. Mệnh danh nhân dân, mệnh danh xă hội chủ nghĩa, họ thủ tiêu tất cả những tổ chức đảng phái, thân hữu không dưới quyền độc tài của họ…Chỉ trong một đêm thôi những người bạn của tôi bị thủ tiêu hết….Tôi may trốn thoát được, núp theo bóng của đoàn quân Lư Hán…Nhưng Thái, tác giả quyển :” Phạm Thái, chiêu lỳ tráng sĩ”, nhưng Phong, thi sĩ mà tác phẩm mai một v́ chưa kịp công bố…Thái và Phong không c̣n nữa, thân xác chôn vùi ở nơi đâu? Tôi muốn khóc, khóc cho Thái, cho Phong, cho tôi…Khi xưa, Nguyễn Thái Học đă biết khóc, nhưng khóc v́ tổ quốc, nước mắt âm thầm giàn giụa dưới những viên đạn, nhưng là những viên đạn của kẻ thù ngoại bang của dân tộc, bọn thực dân bóc lột, chính quyền thực dân Pháp…
Im lặng
Dũng: Nhưng làm sao cưỡng được bàn tay định mệnh của lịch sử…Bánh xe lịch sử đă quay! Nghiến nát bao nhiêu sinh mệnh, gây lên bao nhiêu oan trái. Ai giết ai? Ai đă tàn bạo tra khảo ai? Vụ án Ôn Như Hầu, lịch sử rồi đây có trả lời không? Vạch mặt ra những ác quỷ?…. Rồi Nam Cao đă chết thật v́ sao, có phải trên đường trốn vào Tề? V́ cớ ǵ Nguyễn Bính, Đoàn Phú Tứ phải chết trong đói khổ?…Ai thật là thủ phạm gây những vụ tàn bạo tố khổ để hàng trăm ngàn người bị oan nghiệt?…
Tâm đứng lên, đi ra bên Dũng. Tâm đặt một bàn tay an ủi trên vai Dũng.
Im lặng
Dũng: Mà thật! Cái chết của Thái, của Phong,..những mất mát, những ngơ cụt của đời tôi, tất cả có ví ǵ trước nỗi thống khổ lớn lao của cả dân tộc. Tâm phải nhớ, hai mươi năm qua, chúng ta đă thấy ǵ?
Hàng triệu người chết đói năm 1945.
Nhưng chưa đủ ! Trăm ngàn thanh niên chết trận trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Những cái chết này có cần thiết không? Hay chỉ v́ bàn tay định mệnh của lịch sử đă bắt buộc đất nước chúng ta nằm vào trong chiến tuyến đấu tranh đối lập giữa những cường quốc thế giới…
Ôi! Bàn tay của định mệnh. Chúng ta c̣n phải sống đây, không biết bao giờ cho hết, tang thương đổ vỡ, gia đ́nh tan nát, anh em giết nhau trong cuộc nội chiến tương tàn, chiến tranh của ư thức hệ, chiến tranh giai cấp trên những hận thù giả mạo…
Cái ngày thanh b́nh rồi có đến không trên mảnh đất này? Những bông hoa khi đó chẳng hay có c̣n biết nở trên vùng đất cháy? Tâm ơi ! Tôi ước mơ được thấy cái ngày thanh b́nh, trẻ em vui ca trên những con đường làng của chúng ta. Tôi mơ để mà tự an ủi…
Dũng đứng lên, đi ra trước sân khấu, trầm tư nh́n xuống đường…
Dũng: Hôm qua tôi lạc lơng qua chợ Trương Minh Giảng, trước đại học Vạn Hạnh. Tôi để ư nh́n những thanh niên ra vào đại học. Tôi ngắm nh́n những tà áo trắng, những bộ mặt thanh niên tuấn tú. Sao họ hồn nhiên vui vẻ, tíu tít hẹn ḥ ngày mai…Để mắt nh́n theo đám sinh viên, ḷng tôi bỗng tràn đầy hy vọng, dịu sáng trong tâm hồn một niềm tin, niềm tin ở cái ǵ rất linh thiêng của dân tộc…
Linh thiêng ǵ? Có phải là cái khả năng chịu đựng và sống lạc quan? Hay là cái tiềm năng huyền ẩn đă cho phép dân tộc chúng ta tồn tại và lớn lên trong ba ngh́n năm qua?
Tôi vừa bước vừa suy tư, an b́nh và thanh thản…Bỗng có tiếng gọi: “Ông Dũng !”
Giật ḿnh ngoảnh mặt lại, th́ ra là nhà thơ Cái Bang của thời đại. Nhà thơ chống gậy tre, mặc áo rách, đi chân không, lộ hai ngón chân giao chỉ, trên vai nhảy nhót một con vượn vàng.
Nhà thơ nói: “Ông đi đâu vậy? Đi trốn hả? Sao ông lại trốn cả chính ḿnh? Thôi hăy về đi…T́m một cây dừa, với một túp lều cỏ mà nằm để t́m ra chính ḿnh…Nhớ lắng nghe tiếng bom đạn đang dội khắp nơi trên quê hương! Bom đạn của t́nh thương đó!”
Tâm: Bom đạn của t́nh thương?
Dũng: Tâm không nghe lời Phật dạy sao?
Con đường t́m đến Phật, con đường
t́m đến Niết Bàn là con đường đi qua cửa
khổ…
Tiếng thống khổ của người mẹ ôm xác con. Giọt nước mắt của người vợ mà chồng đă mất tích nơi chiến trường. Những đứa bé của chiến tranh, không cha không mẹ, lang thang cầu thực…
Trong tranh tối tranh sáng của đời loạn, người ta cướp bóc, chiếm đoạt tài sản của nhau, kẻ hèn lập bè đảng để đoạt chính quyền, kẻ trung trực bị thủ tiêu hay lưu đầy, ai ngay ai nguỵ, ai cách mạng ai phản cách mạng…Bao nhiêu điều oan trái…
Đó là những khổ đau của định mệnh. Đó là t́nh thương của bom đạn. V́ đó, Tâm ạ, là ải khổ mà dân tộc chúng ta phải đi qua, để t́m lại tinh hoa truyền thống ngàn năm…
Im lặng
Dũng: Treo trên vai án của con người, treo trên đầu án của trời đất, (nh́n đồng hồ) tôi c̣n hơn ba ngàn giây nữa để mà sống…Con đường thất bại mà tôi đă đi qua, con đường khắc khoải tiếc hối mà tôi đă sống, chẳng hay có đưa tôi đến giây phút linh thiêng cuối cùng biết tự nh́n tôi với đôi mắt chính trực, t́m rơ ra tôi dưới chiếc kính vi phân của ḷng ḿnh…
Màn Ba
Màn cảnh trống.
Hạ đi vào khiêng khay sắt, trên có xô rượu sâm-banh cùng ba ly uống rượu sâm-banh. Hạ để khay trên bàn chè thấp rồi đi ra.
Dũng và Tâm cùng nhau từ hậu trường đi ra. Hai người đều đóng bộ, đeo cravate như sửa soạn dự một tiệc rượu…
Hai người đến bên bàn chè. Dũng trịnh trọng mở chai sâm-banh. Dũng rót vào hai ly, đưa một ly cho Tâm, c̣n tự ḿnh nâng một ly và nhấm thử.
Dũng: Được, rượu đủ lạnh và đủ ngon.
Chỉ tiếc không có Loan để chia với chúng ta một ly rượu.
Dũng đưa ly rượu lên cao ra dáng mời Tâm, nhưng chưa uống.
Dũng: Xa đi và xa đi
Bờ sông ta đă biết
Ánh sáng của ngày xưa
Của ngày xưa ta lớn
Quen em
Đời có vị đắng
Nhưng nếu người c̣n mang tặng ta ly rượu
Ta nhận ao đầy
Như sông nước
Như đất trời của ḷng ta
Ôi quá độ!
Dũng và Tâm cùng cạn ly.
Tâm: Anh đầy ḷng yêu đời và ham sống!
Tâm ngồi xuống trên ghế bành. Dũng vẫn đứng.
Dũng: Đó là vấn đề đó, Tâm ạ!
Khi họp với các anh em âm mưu ám sát tổng thống, lật đổ chính quyền; trong thâm tâm, tôi đă tự nhủ: “cuộc âm mưu này sẽ không đi đến đâu !”.
Chúng tôi chỉ là những người trí thức đầy nhiệt huyết, ước mộng cao xa v́ tổ quốc, v́ dân chủ, v́ bác ái…Nhưng sau lưng chúng tôi làm ǵ có hậu thuẫn vũ lực mật kín, không cơ sở vật chất tài chính vững chắc. Chúng tôi chỉ có lập trường tư tưởng, minh triết chính trị, cảm nhận sự hoang mang phẫn nộ của người dân trước nội chiến tương tàn. Chúng tôi làm sao có thể đảo ngược thời thế.
Thế mà tôi vẫn tự nguyện làm thích khách, ai cũng nghĩ tôi là người duy nhất có điều kiện để đến gần tổng thống.
Tuy biết đó chỉ là một cử chỉ vô vọng, không mang lại ǵ cho ngày mai, tôi vẫn nhận trách nhiệm bắn giết tổng thống, chính v́ tôi muốn sống đấy, Tâm ạ!
Tôi muốn sống tận cùng cái dấn thân tuyệt đối của một tâm hồn đơn sơ, hồn nhiên chân thành sống chết v́ lư tưởng…
Nhưng đến khi phải đưa súng bắn chết một người, chưa đưa tay lên, tôi đă run lập cập…Làm sao tôi giết được một ai! Giết một ai tức là tôi phản cái ǵ tôi vẫn coi là ư niệm thiêng thiêng nhất của loài người: tôn trọng cái quyền sống của mỗi người.
Tâm: Anh thật là nhà văn.
Dũng: Nhà văn là con người đầy mâu thuẫn. Họ tưởng họ cảm nhận được thế nào là thiện thế nào là ác.
Mỗi khi họ rung cảm về t́nh yêu, th́ t́nh yêu mà họ thêu dệt đều mang sẵn mầm mống của sự chia ly hay của sự phản bội.
Mỗi khi họ muốn tả thực tế xă hội, th́ tất cả đều nửa tối nửa sáng, không rơ đâu là thiện đâu là ác, kẻ có tội lại là người hùng đáng thương, kẻ thành công chỉ tượng trưng cho cái mặt trái giả dối của xă hội.
Tuy nhiên! Tôi hối tiếc đă không biết sống tận cùng cái nghiệp nhà văn của tôi.
Tôi ch́m đắm hăng say hoạt động…trong cái tự tin mù quáng.
“Anh phải chết”,”Đôi ngả”,”Bướm bay”… đều là những tiểu thuyết, văn chương tức thời, truyền đơn kêu gọi cho phong trào văn học :Văn mới, Thơ mới.., đ̣i hỏi giải phóng tư tưởng của thanh niên thời đại.
Tôi đă viết vội vă, hời hợt. Có tâm hồn, có nhiệt huyết đấy, nhưng thiếu khoảng cách trầm tư để vượt khỏi thân phận, lên cao nh́n xuống, nh́n vào lịch sử của dân tộc, vào xă hội, vào cả chính tôi nữa…
Im lặng
Dũng: Nói cho cùng, Tâm ạ, chúng ta tất cả chỉ là những kẻ lưu đầy. Cái nhà chúng ta ở không phải nhà của chúng ta. Chúng ta đều là những kẻ lạc loài, như chiếc thuyền đứt dây không bến đậu, trôi dạt như lá bèo trên sóng nước!
….
Chúng ta đây lớn lên với thế kỷ này. Vừa thoát khỏi ṿng hủ lậu quan lại phong kiến, th́ nhận ra cái đê hèn của lớp quan lại hầu hạ chính quyền thuộc địa. Vừa hé mắt học hỏi tư tưởng văn minh thế giới, tràn đầy hy vọng với “Mặt trận b́nh dân”, th́ thế giới đă sa vào đại loạn, đại chiến thứ hai…
Toàn Đông Dương bị giày xéo dưới gót giầy sắt của phát xít Nhật. Bọn chính quyền thuộc địa Pháp làm tay sai cho quân phiệt, cũng hùa theo đàn áp, kiềm toả mọi tư tưởng. Chưa hành động, chúng ta đă là người thất bại, bị bắt bớ giam cầm, chúng ta những người trí thức lạc lơng bất lực trước tao loạn của thời đại.
….
Cũng thương cho bọn chính quyền “Quốc gia” ở miền Nam này. Họ ngu tối, hủ lậu, hoang mang chỉ biết nghe theo lời chỉ bảo của tài phiệt Mỹ. Họ là điển h́nh của chúng ta đó! Những tầng lớp xă hội Việt Nam thời đại này, những tầng lớp thương gia hăy c̣n non nớt chưa thoát hỏi đầu óc nô lệ, những chính khách không biết sao thích ứng với thời cuộc, những gia đ́nh b́nh dân chỉ biết tiêu cực ước mộng một xă hội ôn hoà bác ái…
…..
Ngay những kẻ tưởng dă thành công, lănh đạo nhân dân đánh đuổi được thực dân Pháp, tôi muốn nói, Tâm ạ, về những lănh tụ của đảng Cộng Sản Việt Nam. Họ đă biết dựa trên hoang mang tuyệt vọng của quần chúng. Họ chiến thắng thật đấy! Tôi đă nghe thấy rồi tiếng rầm rộ của đoàn bộ đội, chân đi dép râu, đầu đội mũ cối, những tiếng đại bác vang lên lên từ Tây Nguyên lan tràn đến Nha Trang, Bảo Lộc, Tân Sơn Nhứt…Học sẽ “ giải phóng Miền Nam”. Nhưng để làm ǵ, nếu không là mù quáng tập tành nhắm mắt theo những tư tưởng ngoại lai Nga, Tàu? Họ sẽ làm ǵ trên đất nước của chúng ta? Họ sẽ lập một xă hội như xă hội ngoài Bắc hiện tại. Độc tài phi lư, xoá bỏ những giằng buộc nhân t́nh, những cương thường luân lư gia đ́nh bằng những chỉ thị buộc ai cũng phải giả dối sống cho “đảng”, cho “xă hội chủ nghĩa”. Họ c̣n muốn thần thánh hoá những người sáp và những người hề để thay thế những tín ngưỡng tâm linh ngàn năm của dân tộc…
Tâm ơi! Đất nước này c̣n phải trải qua một thời trắng đen đảo ngược. Xă hội tàn phá, xây dựng trên những giả dối. Những kẻ mới giầu, những kẻ chiếm đoạt được quyền hành đều là những kẻ đeo mặt nạ…
Thời tao loạn rồi cũng phải ổn định. Những xác chết ướp đông lạnh rồi cũng phải tan rữa. Nhưng chỉ tiếc tôi không sống được hơn trăm năm để thấy sự trở về quân b́nh của trời đất…Tôi không c̣n sống để nói với con em sau này rằng: Đừng có v́ đă sống trong một xă hội giả dối phi lư mà quên cái nhân tính của con người, đừng có v́ thế mà khuyển nho ôm giữ cái chân lông của ḿnh để rồi chỉ muốn cá nhân hưởng thụ, chạy theo cái tiện nghi của văn minh kỹ thuật thế giới mà mất cái linh thiêng bản ngả, cái đạo lư làm người…
Dũng đi ra bấm chuông gọi Hạ.
Tâm đi khuất vào hậu trường.
Hạ đi vào.
Dũng: Con có đồng hồ không?
Hạ: Dạ có.
Dũng: Cũng sắp sửa đến mười hai giờ đêm rồi đấy. Đêm nay, con chịu khó thức, để ư tới giờ đó. Mà có lẽ tiếng chuông chùa Vĩnh Nghiêm đánh vào lúc nửa đêm, rằm tháng tư, sẽ vang lên cho chúng ta nghe thấy…
Đúng nửa đêm, nghe tiếng chuông chùa xong,năm phút sau con nhớ ra mở cửa cho đại tá cảnh binh Liêm lên đây t́m cậu.
Con nhớ nhé!
Hạ: Con nhớ ạ.
Hạ đi ra.
Tâm từ từ hiện.
Dũng và Tâm cùng ra trước sân khấu, nh́n lên trời.
Tâm: Đêm nay trăng rầm đẹp quá. Anh hăy nh́n đi, bóng trăng ḱa, đang vời vợi qua ngọn si.
Dũng: Trăng rầm nên trăng đă bắt đầu khuyết.
Thành phố Sài-G̣n đang ngủ khuya, trong thiết quân luật, chỉ c̣n những ánh đèn le lói…
Bàng bạc ánh trăng, ch́m đắm trong im lặng vào khuya, tất cả trần gian là một Phật đường u tịnh. Nhắc nhở những dây t́nh, những luyến tiếc của cuộc đời. Nhắc nhở những ước mộng cao xa và những hoài băo không thành.
Tôi nhớ, Tâm ạ, cả những năm tháng lang thang, cô đơn lạc lơng ở xứ người.
Dũng và Tâm quay về bàn chè. Dũng rót đầy ly rượu của mỗi người. Tâm ngồi xuống ghế bành, Dũng vẫn đứng ly rượu trong tay.
Dũng: Người ta có thể có súng đại bác, xe tăng để chiến thắng, diệt tan kẻ thù…Người ta có thể là nhà chính trị đại tài biết lôi kéo cả một dân tộc vào một cuộc cách mạng trắng đen đổi thay. Người ta có thể làm ra phi thuyền bay lên vũ trụ, kỹ thuật tân tiến xáo trộn thiên nhiên và môi trường của nhân loại…
Nhưng đến bây giờ vẫn không có ai nói cho chúng ta biết được thế nào là sống trọn trăm năm, trọn cái phận làm người..
Qua những hoài băo viển vông, qua những thất bại của đời tôi và nh́n lại…tôi đă làm được làm ǵ? Tranh đấu cho cái quyền tự do làm người! Nhưng thế nào là tự do? Tôi không biết…
Im lặng
Dũng: Tự do của mỗi người có phải là cái quyền đi t́m hạnh phúc riêng tư? Nhưng, Tâm ạ, hạnh phúc không có ở cái bể khổ này.
Tự do của mỗi người có phải là cái quyền ăn và nói? Để cơi trần này là một chợ vỡ, vàng thau lẫn lộn, không ai c̣n nghe ra tiếng nói của hiền giả, của thi nhân giữa tiếng la hét của tiểu nhân đứng tên cho tư lợi tiền tài và thế lực, của bần dân sỗ sàng và thô tục!
Có lẽ chúng ta chỉ t́m ra tự do nếu chúng ta có ḷng tin chân thành và trong sáng, hay ngược lại biết ḥai nghi, ch́m đắm trong hư vô chủ nghĩa …
Tôi nghĩ tới giây phút mà người thanh niên chiến sĩ chọn hy sinh tính mạng ḿnh cho một lư tưởng. Tôi nghĩ tới vị thánh hiền đời xưa chọn lên núi ăn rau vi để dần dần chết đói và nh́n đời thị phi dưới đôi mắt ngạo nghễ bàng quan.
Phải ! Có lẽ, có lẽ tự do chỉ là một niềm tuyệt vọng. Chúng ta tự giải thoát khi chúng ta đóng xong vở kịch, trang trải nợ nần, cắt đứt nhân duyên. Khi chúng ta không c̣n tín ngưỡng, phủ nhận Thần Phật. Khi chúng ta gào lên hỏi thế nào là sống, chúng ta gào lên những câu hỏi không có trả lời, và đạt tới tự do tuyệt đối trong cái quyền chọn đi vào cơi chết.
Tâm ngước đầu hẳn lên nh́n Dũng và lẳng lặng nâng cao chén rượu. Dũng cũng quay lại nh́n Tâm và nâng cao chén rượu. Hai người cùng cạn ly.
Dũng: Nếu xă hội loài người bao giờ cũng suôn sẻ, không gian hùng, không tội ác. Nếu xă hội loài người không có những bất công, không có mặt trái, chỉ có những thành tựu của chính nghĩa th́ chắc không có chúng ta đêm nay, nh́n trăng, ḷng trắc ẩn, tràn đầy khắc khoải…
T́nh yêu cũng thế vậy, chỉ chợt đến rồi chợt đi, để chúng ta u hoài, nuối tiếc. Có người chúng ta chỉ gặp một lần, để rồi man mác nhớ từng cử chỉ, nhớ từng lời nói…
Dũng im lặng một hai phút và đến ngồi trên ghế bành trước mặt Tâm.
Dũng: Tôi nhớ măi, tôi nhớ cái ngày buồn thảm nhất trong đời: ngày mồng một Tết Bính Tuất ở Hồng Kông…Người ta vui vẻ đón xuân đó, xác pháo phủ đầy đường nhưng trời đất mang sẵn một màu ảm đạm. Đầu năm 1946, nội chiến ở Trung Quốc trở nên vô cùng khốc liệt. Hồng Quân đă chiếm lănh Măn Châu, đang từ đó và từ sa mạc Gobi đánh vào Trung Nguyên. C̣n tôi nh́n về quê hương đất nước chỉ thấy sương khói hứa hẹn những năm dài máu lửa. Bao nhiêu bạn đồng hành của tôi đă bị thủ tiêu,….nhưng c̣n những người thân của tôi rồi đây sẽ ra sao trong cơn vũ băo…
Chính trong những giờ phút buồn thảm đó, tôi lại có hạnh phúc, t́nh cờ gặp lại hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí đang b́nh thản ngồi bên bến nhà thuyền vẽ Đạm Thuỷ Loan. Hoạ sĩ thấy tôi chỉ gật đầu không nói. Nhưng hôm sau, tôi t́m lại, hoạ sĩ lặng lẽ tặng tôi bức sơn dầu vẽ Đạm Thuỷ Loan mà tôi thường hằng treo trên tường đó.
Rồi măi bao nhiêu năm sau,…mới hai tuần trước đây thôi, tôi mới gặp lại hoạ sĩ. Khi bị người ta lùng bắt, t́nh cờ đi qua xưởng vẽ của hoạ sĩ, tôi vội lẩn vào. Hoạ sĩ mải miết mài vóc, chỉ quay đầu lại một chút, nhưng lần này họa sĩ nói:
Chào ông Dũng ! ông đến gặp tôi, có thể hỏi ǵ tôi không biết, nhưng tôi biết tôi không giúp ông được.
Mỗi người chúng ta phải t́m ra cái Đạo của chính ḿnh. Đi t́m khi đứng khi ngồi, như chính tôi đây đang mải miết mài sơn.
Tôi mài và thấy màu sắc hiện dần, những vỏ trứng đang vẩn lên và xê dịch…, tôi cảm nhận thấy cái lư vô thường luân lưu của trời đất. Tôi thật không biết c̣n sống hay chết nữa.
Khi ông hay tôi, chúng ta t́m ra, dù trong một giây thôi cái Đạo của ḿnh, chúng ta khi đó sẽ là giọt mưa lung linh nhỏ bé rơi vào biển cả, nhưng sẽ gợn một lớp sóng lăn tăn đến tận chân trời…
Tôi nh́n quanh những bức sơn mài của hoạ sĩ bầy la liệt. Tôi tự nhủ hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí khiêm tốn thật.
Hai trăm năm trước, đất nước chúng ta cũng trải qua một thời đại đại loạn : Trịnh Nguyễn phân tranh, Nguyễn Huệ Quang Trung phá giặc Nguyên, rồi Nguyễn Ánh lập ra triều Nguyễn…Nhưng cái ǵ c̣n lại, hơn cả những lâu đài của triều đại Nguyễn Gia Long? C̣n lại là những câu thơ của Kiều, cái Đạo của Tiên Điền Nguyễn Du. Phải rồi đây, khi tất cả đều lắng lại, chỉ c̣n những giọt lệ trong sáng của người dân, khi những mặt nạ không c̣n che đậy được cho ai nữa và sự thật của t́nh thương sẽ hiển hiện, có lẽ chúng ta sẽ biết nh́n lại thời đại lịch sử của chúng ta qua những bức sơn mài của hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí.
….
Cái đạo của chúng ta cũng là con đường đấy, Tâm ạ.
Con đường của định mệnh hay con đường mà chúng ta chọn. Khi con người ra đời, th́ cũng là lúc rạng đông, mặt trời mọc ở chân trời. Chúng ta ai cũng chọn về hướng đông của ánh sáng. Rồi chúng ta tiếp tục đi theo định mệnh, theo lư trí, theo cái Đạo của ḷng ḿnh. Ngay cả đến khi mặt trời đă ngả ở phương tây. Rồi sau lưng, mặt trời lặn lúc nào không biết, chúng ta cứ tiếp tục đi trong tranh tối tranh sáng để vào đêm…
Đi vào cơi chết ! Thản nhiên qua ranh giới của sự sống và sự chết ở nơi nào?
Chúng ta đi về phương đông. Biết đâu nhỉ! Ở chân trời vĩnh cửu kia, một mặt trời khác lại mọc, chiếu toả ánh sáng vào tâm linh của chúng ḿnh…
Tiếng chuông chùa bỗng vang lên. Dũng cầm ly rượu của ḿnh, lặng lẽ đi về đứng sau bàn. Tâm rót đầy ly rượu của ḿnh và cả ly thứ ba, chưa có ai đụng tới. Tâm mang cả hai ly sang đứng trước bàn. Tâm rút từ túi ra một viên thuốc bỏ vào ly rượu mới. Tâm chờ Dũng cạn hết ly của ḿnh để đưa cho Dũng ly rượu thuốc….Dũng gật đầu chào Tâm. Hai người cùng nâng rượu trong khi màn cảnh từ từ hạ xuống…Tiếng chuông chùa vẫn vang lên như thúc giục…
Hết
Ngô Văn Tao
http://www.gio-o.com/ngovantao
© 2008 gio-o