Quế Anh oil pastel on paper 2010

 

Ngô Văn Tao

Léon Tolstoí

tản truyện về sống và chết

tản mạn văn học

 

Một ḿnh tới "Fansipan cơi tịnh" (khách sạn 5 sao  vùng Sapa-Việt Nam), Giáng nói để tĩnh tâm luận giải  mười quyển truyện của văn hào thế giới, nhưng sự thật là Giáng thầm chọn với một chút thời gian c̣n lại để t́m hiểu chính bản thân, cái phận nhân sinh trong cơi tạm. Nếu có nghĩ tới nhà văn thế giới, th́ như bữa nay, Giáng nghĩ đến Tolstoï, đại văn hào người Nga, tác giả của những tiểu thuyết lừng danh: Anna Karenine, Chiến Tranh và Ḥa B́nh....Tolstoï là văn nghệ sĩ, như Giáng biết, đă hơn ai hết  luận giải về con người đối diện với bản thân khi lâm chung.

Nhân sinh quan của Tolstoï hiện thành có một chiều sâu minh triết, Tolstoï diễn tŕnh qua đa dạng nhân vật, phu dân chất phác, nhà buôn vụ lợi, giàu sang, quư tộc...Trước cái chết,  trước sau gần kề,  mỗi người có một tác động phản ảnh mặt thật của bản thân. Nhưng cái thân người không c̣n mũ áo, cái thân trơ trong giây phút cuối đời, dù có đớn đau đến đâu cũng có một giây thư giăn an b́nh để ra đi về cơi bên kia. Bộ mặt của xác người thường hiển hiện sự b́nh dị an nhiên đó.

Tuy nhiên, chúng ta ai cũng sống như cái chết c̣n lâu mới tới. Đặc biệt những người có tiền có của, có chức phận cho đến tận lúc phải ra đi vẫn không chịu an bài, vẫn tin mua được phép tiên, có quyền được hưởng thuật lạ kéo dài tuổi thọ. Một sự rối ren tâm trạng, một sự đớn đau phẫn nộ có thể làm họ không thật sống được cái thời gian mà Tolstoï nghĩ chính là những giây thiêng liêng cảm nhận rằng đă đến lúc t́m lại chính ḿnh như "Đức Chúa đă ban phước lành", một phận nhỏ vẫy vùng không đâu trong cơi tạm.

Dễ dàng đi đến giây phút linh thiêng đó là những người dân phu chất phác, sống b́nh dị không đ̣i hỏi ǵ ở đời, ngoài những bát cơm đầy không phải đói, một cái giường ấm, những manh áo thô dầy cho khỏi lạnh...; họ là những người như lăo phu lái xe ngựa Kviodor làm thuê cho trạm xe ngựa, rồi một hôm cũng phải nằm lại trạm ở một nơi nào đó. Co ro nằm bệnh mảnh gỗ cao trên ḷ bếp, Kviodor không than thở chỉ quay mặt về cái thánh giá rồi lặng lẽ qua đời. Nhưng trước khi chết, Kviodor biết để lại cho người phu lái xe trẻ Sérioga đôi giầy ủng chống mùa đông. Một câu chuyện b́nh thường, nặng một ư nghĩa nhân sinh t́nh người; Sérioga rồi vào rừng chặt cây, lấy gỗ làm cái thập giá đặt trên mộ của Kviodor, một nấm đất gồ  bên khu rừng hoang. Tất cả là thật và nhẹ nhàng dưới nhân sinh quan của Tolstoï như cái chết của cái cây bị chặt trong rừng (cái chết thứ ba, sau cái chết của Kviodor, và cái chết bà nhà giàu, vợ của Vassili Dmitrich, trong truyện ngắn "Ba cái chết"). Cây có đổ chết, rừng cây xanh xung quanh lá vẫn reo trong gió, vờn dưới nắng, chim bỏ cành cây chết này để bay sang những cành cây xanh tươi khác, rộn rịp hót giữa trời xanh. Đó là triết lư Tolstoï về sự chết, người chết đi th́ cũng như cây cỏ trở về với cát bụi, hăy biết để lại tất cả những ǵ mà ta không mang đi, nếu không là ǵ hết th́ cũng là một chuyện, một mạch sống ngầm cho cuộc sống tiếp tục trên cơi này.

 

Cái nhân sinh quan minh triết nhẹ nhàng ấy đặc biệt, Giáng bỗng nhớ lại, được trinh bày minh bạch trong truyện ngắn: Thầy và Tớ (Maître et Serviteur). Một tác phẩm văn học tả lên cuộc sống b́nh dị và ấm áp t́nh người ở nông thôn dân Nga, ch́m sâu trong đồng tuyết mùa đông, bên những đồi rừng boileau. Người thầy là ông Vassili, người tớ là Nikita, Nikita cũng là người phu lái con ngựa Belle-Face kéo xe bù trượt tuyết. Vassili, người buôn bán đủ điều, đặc biệt là củi gỗ, không bao giờ bỏ lỡ một dịp buôn có lời. Vassili muốn Nikita đánh xe trượt tuyết  đưa đến một thôn xa, để đấu thầu một khu rừng chặt gỗ lấy lời. Nikita là người phu chất phác hiền lành, ngoan đạo đến nỗi đă trót hứa với Chúa bỏ rượu nên từ đó thèm rượu đến đâu cũng không uống. Nikita nghe lời thầy, cùng "bạn" Belle-Face kéo xe bù đưa Vassili đi. Nhưng hôm đó là ngày băo tuyết, ai cũng muốn khuyên Vassili hăy đợi tuyết ngừng rơi. Nhưng vừa quá hám lợi và luôn luôn lạc quan tin ở mệnh ḿnh, Vassili nhất định lên xe đi. Đi để cả một ngày trời lạc trong băo tuyết. May trời đă tối rồi mà vẫn t́m được một xóm nhà, ghé nghỉ. Vassili được uống mấy ly Vodka cho ấm người và cùng Nikita được người dân vui vẻ chia sẻ bánh ḿ và thịt ḅ hầm. Lại một lần nữa không nghe lời ai, Vassili vẫn quyết định ngay đêm đó lại lên đường đi tới thôn kia cho kịp ngày đấu thầu. Băo tuyết phũ phàng, dù Nikita lái xe tài giỏi đến đâu, dù Belle-Face thuận bước đến đâu, cả ba lạc rơi vào khe đồi. Tuyết phủ đầy, Belle-Face quá mệt mỏi và lạnh giá nằm quay ra chết. Nikita th́ vùi ḿnh trong tuyết bên thân ngựa, cảm thấy ḿnh âm thầm lạnh buốt chết dần. Vassili vẫy vùng đi t́m lối thoát, nhưng rồi như số mệnh đă an bài, đành về lại bên Nikita và Belle-Face, thân thể vừa mệt vừa đông đá nhưng vẫn đủ tỉnh táo lấy áo khoác ấm của ḿnh phủ lên người Nikita cùng đặt chính cái xác ḿnh lên Nikita, cốt để giữ chút hơi ầm trong gió lạnh cho cái thân Nikita vẫn c̣n thoi thóp nóng. Vassili tự thấy không c̣n ǵ giàng buộc nữa, xa chuyện vợ con chuyện buôn thua bán lỗ, như có một ai đă cầm tay ông lẳng lặng an nhiên dẫn đến một khung trời đầy ánh sáng. Ngày hôm sau, người dân bới lấy ra được xác Vassili, và Nikita th́ vẫn c̣n sống. Nikita vẫn c̣n sống, có phải v́ Vassili đă biết truyền lại chính sức sống của ḿnh cho Nikita? Cho Nikita để Nikita tiếp tục sống đến tận về già, ḥa hợp với tất cả mọi người, cũng như cùng với trời và đất.

Léon Tolstoï trong đời thường là đại điền chủ quư tộc. Cao sang và chân chính, Tolstoi vẫn có những hoài băo cải thiện xă hội con người, như tranh đấu giải phóng nông nô (les serfs), truyền bá quốc ngữ cho dân nghèo.. Minh triết Tolstoi-it ẩn dụ trong những tác phẩm văn học của Tolstoï cũng chính là minh triết nhà văn tận sống hằng ngày. Theo Giáng nghĩ, nhân vật tiểu thuyết Hoàng Công Tử André Bolkonsky, của "Chiến tranh và Ḥa B́nh", là nhân vật tượng trưng điển h́nh phản ảnh rơ nét một khía cạnh sâu xa sống động của chính Tolstoï, trong hoài băo xă hội, chính trực đảm nhận sứ mệnh của ḿnh trong vương quốc Nga Hoàng thời đó (thế kỷ thứ 19). Hoàng công tử André cao sang cứng rắn, không ủy mị t́nh cảm, sẵn sàng đảm nhận chức phận của ḿnh, dấn thân trên chiến trường để bảo vệ vương quốc Nga, chống đoàn hùng quân xâm lược của Napoléon đệ Nhất. Hoàng Công tử có thể chính ḿnh dâng cao ngọn cờ cổ vũ quân sĩ, dù như thế sẽ là mục tiêu cho những viên đạn của địch. Vào sống ra chết, đă một lần tưởng bỏ thây trên chiến địa, quân y đă thấy không c̣n có lư ǵ mà lo chạy chữa, nhưng vẫn như phép lạ trở về dưỡng thương, để khi b́nh phục th́ lại tiếp theo dấn thân ra chiến trận. Sau cùng, khi đội quân Napoleon đă thất trận tan vỡ, th́ Hoàng công tử André cũng lại bị thương nặng, về hấm hối nơi quê nhà. Dĩ nhiên gia đ́nh, thân thuộc đều rộn ràng điều dưỡng, ngay có cả Natacha, trinh nữ mà hoàng công tử đă thầm yêu và đă từng đính hôn, cũng hằng ngày đến để nuôi dưỡng hoàng công tử. Nhưng tất cả sự rộn ràng tới tấp đó đối với hoàng công tử André chỉ là một viễn cảnh mờ ảo, c̣n ch́nh ḿnh th́ từ từ quay mặt vào tường thở hơi cuối cùng, không một lời than văn, trối trăn dặn ḍ. Hoàng công tử André chết trên giường bệnh như một quân nhân chết trận, bỏ lại một cái thân trơ trên chiến địa.

Một sự sống và chết b́nh thản, kiêu kỳ. Chính Léon Tolstoï lúc vào tuổi tám mươi hai, tự thấy kiệt sức, không c̣n hoài băo, mọi chủ trương hoạt động nhân sinh xă hội cũng đă an bài, lẳng lặng từ giă gia đ́nh, bỏ dinh thự cao sang ấm cúng, trọn lên một chuyến tàu hỏa đi xa và đi xa. Về đâu không biết? Giáng thầm nghĩ tiếc ḿnh không thêu dệt từ đó ra một truyện ngắn có chiều sâu tâm tư bí ẩn. Th́ ta cứ nghĩ đi, là Tolstoï chọn đi đế tận cùng Sibérie, tận bờ biển xa của Nga Quốc, Thái B́nh Dương ở phương Đông. Măi măi về phương Đông để mặt trời lặn ở chân trời Tây rọi chiếu cái bóng ḿnh trải dài và biến vào đêm tối. Nhưng chẳng bao lâu, Tolstoï mệt mỏi, phải dừng chân ở một nhà ga tỉnh nhỏ. Tolstoï mấy ngày sau hấp hối trong một quán trọ quê mùa. Cả nước Nga xôn xao về sự đó, người ta tới tấp lặn lội đến tận tỉnh xa thăm hỏi. Nhưng Toltoï không màng đến một ai. Đóng cửa không gặp một ai, chết đi không dặn ḍ, không di chúc. Có lẽ duy nhất một điều là hăy chôn thây ông ở ngay nghĩa địa công nơi này. Mộ của Tolstoï ở vùng xa xôi hiu quạnh, mộ bên đường của kẻ lữ hành lưu vong trong cơi tạm, Giáng thoáng tự hỏi không biết có những bông hoa hay không có đều đều đặt trên mộ để tưởng niệm đại văn hào.

 

Ngô Văn Tao

Tháng 9/ 2014

 

http://www.gio-o.com/NgoVanTao.html

 

 © gio-o.com 2014