Ngô Nhân Đức
Mưa Trên Sông
chuyện ngắn
1.
“Giữa những đường trăng mê ảo, tôi thấy em về, ngút ngát trong một nguy nga tơ vàng. Sáng lạnh. Mùa trăng hân hoan nọ và mối t́nh xuân lóng lánh kia, hun hút gh́ giữ niệm khúc của tôi về tuổi trẻ. Dấu chân của nó đă nằm trên cát nóng thiên thu thổi tràn vấy vá những khuôn diện nhạt mờ, nhưng chính nó cũng nằm lại miên viễn trong ẩn khúc trái tim tôi.”
Người đàn ông ngồi bên cạnh tôi trên chuyến tàu mùa hạ đă mở đầu câu chuyện của ḿnh như thế - tất nhiên không thể suôn sẻ như tôi đang viết cho bạn đọc đây, nhưng cũng gần như vậy. Tôi có chỉnh sửa chút ít lời ông, th́ v́ đây là truyện ngắn, và cũng v́ mong bạn có một cảm giác thực như tôi đă có. Nhưng xin các bạn tin, tôi chẳng thêm bớt t́nh tiết ǵ vào câu chuyện mà ông đă kể tôi nghe.
Tôi đang trên đường về quê sau ḱ thực tập điền dă ở trường. Cũng khá t́nh cờ, tôi hỏi khi thấy mắt ông mờ đi lúc nh́n ra những hàng cây và cảnh vật vốn quá quen thuộc với tôi qua cửa sổ toa tàu đang chầm chậm vào ga:
- Chú từng ở đây th́ phải?
Ông quay sang nh́n tôi, mái tóc màu xám khẽ đưa theo cái gật đầu khẽ - “Cậu là sinh viên à?” Tôi dạ.
- Cậu học ở đâu?
- Cháu vừa hết năm thứ 4 Đại học Tổng hợp Văn Sài G̣n.
- Cũng sắp là ông cử rồi nhỉ? Ông nheo nheo mắt.
“Năm ấy, ông nói, vừa tốt nghiệp Sư phạm, tôi vấp ngay ḥn đá đầu tiên của cuộc đời: chia tay cô người yêu đă quen suốt ba năm Đại học. Tôi vốn chẳng thuộc loại con nhà khá giả ǵ, mà cô ấy cứ nằng nặc cưới xin. Điều đó b́nh thường th́ không phải là chuyện quá đáng lắm, ngặt nỗi, nhà cô giàu sụ, nên đám cưới phải ŕnh rang nở mày nở mặt bốn bên họ hàng. Thằng tôi th́ kiên quyết không chịu cho nhà gái lo đám, đâm căi nhau to. Cô bảo, hay là anh có ai khác nên kiếm cớ thoái thác, khóc lóc ầm ĩ. Tôi cáu, quen nhau lâu thế mà chả hiểu ǵ nhau, ừ phắt. Cô ôm mặt tỉ tê, từ nay không muốn nh́n thấy mặt anh. Chuyện cũng đâu đáng đến nỗi, nhưng thuở nọ, tôi chưa biết phải làm ǵ để giữ ḷng tự ái mà không phương hại đến điều khác.”
2.
Tàu dừng hẳn. Ông cũng xuống ga này. Trong lúc chờ xe buưt, ông hỏi tôi tuyến xe chạy về nơi ông từng ở. Tôi bảo cách đây cũng không quá xa, nhưng đến cuối bến th́ phải bắt xe ôm chạy thêm một đoạn. Ông lại gật đầu, vẻ tự nhủ, cũng không khác xưa nhiều lắm. Ông mời tôi ly nước mía ở quán cóc bên trụ cắm bảng tuyến buưt. Tôi không ngần ngại đồng ư, có cái ǵ ở ông làm tôi thấy gần gũi, mà tôi cũng muốn nghe nốt câu chuyện.
“Tôi gặp cô gái vào một chiều mưa, đúng là vào năm ấy, mùa mưa kéo dài lê thê với những cơn gió xám cần cù quần quật trên các nóc nhà vùng quê này. Vác hành lư xuống xe, tôi chẳng quan tâm ǵ ngoài cảm giác buồn bă từ cảnh vật trong buổi chiều của thị trấn miền trung du xa lạ và cảm giác vừa chán vừa tiếc cái quyết định nhận công tác trong lúc bồng bột của ḿnh. Đă thế trời lại ầm ào đổ mưa, như muốn trang điểm cho bức tranh tâm trạng tôi thêm chút màu xám nữa, mới hả dạ.
Băng ngang đường, tôi trú dưới một mái hiên thấp. Em cũng bị mưa đuổi, vội dừng xe, nh́n lướt qua tôi, rồi nép bên cạnh góc hiên kia, nh́n ra. Cơn mưa như đang muốn chứng tỏ ḿnh có một sức khoẻ dẻo dai, những sợi nước trắng bạc thi nhau đan xéo dày khuất tầm nh́n.
Nhưng rồi mưa tạnh. Tạnh ngắt. Như vừa bị một cơn truỵ tim đột ngột. Không gian chợt rớt tỏm vào im lặng. Không tiếng xe, không tiếng người, cả những giọt nước nhỏ xuống từ mái cũng lặng lẽ. Một chú chó con với bộ lông ướt đẫm lũn đũn chạy ven đường cống thoát nước. Tiếng chiều rơi êm trên những ngả đường, thứ tiếng bỗng khiến ḷng ta chạnh nhớ những điều cũ kĩ nhưng dịu dàng. Gió trườn trên những vũng nước đọng, khẽ vẽ lên đấy những gợn sóng lăn tăn.
Trong tôi bỗng dưng xuất hiện một cảm giác ḱ quặc, muốn nấn ná thêm chút nữa, dù biết nếu trời sụp tối, việc t́m chỗ nghỉ trong đêm lạ nước lạ cái ở thị trấn nhỏ này không dễ. Một hấp lực nào đó ẩn náu trong ḷng chiều đă đột ngột bắt dính lấy tôi, đột ngột như mưa tạnh. Bỗng nhiên, và rất ngắn, tôi ch́m vào một cơn ngủ thiu thiu.
Khi sực tỉnh, tôi có thêm một phát hiện, cô gái vẫn c̣n đứng đấy, vẫn tư thế cũ, tựa hồ chưa nhúc nhích chút nào. Cô chờ ai ư? Như cảm nhận được tia nh́n lạ lẫm của tôi, cô gái ngoảnh lại, ngạc nhiên không kém:
- Sao anh cũng c̣n đứng đây?
Sau này, măi tận giờ, tôi vẫn không hiểu được cái hấp lực nào đă bắt dính lấy tôi trong chiều ấy. Nhưng tôi nghĩ là em cũng đă lâm vào một t́nh cảnh hệt tôi. Bởi trong thoáng chốc, vẻ mặt của em lúc quay lại, có ǵ tựa như chú chim non vừa choàng tỉnh. Có thể đó chỉ là cảm giác của tôi thôi, nhưng đúng là lúc ấy trong tôi xuất hiện cảm giác như thế thật.”
3.
Ông dừng lại, nhấp một ngụm nước mía, ngậm khá lâu trong miệng rồi mới nuốt xuống, hai mắt nhắm hờ như đang cố thêm một lần tự hỏi về cái hấp lực ấy. Tôi biết lúc này ḿnh nên im lặng.
- Cậu có bao giờ có cảm giác tương tự thế không? Ông hỏi sau một hồi và tôi lắc đầu. - Ừ, có lẽ đời mỗi người may mắn lắm cũng chỉ gặp nó một lần.
“Nhờ em, đêm đó tôi t́m được chỗ ngủ tạm trong một pḥng trọ bé tí hin với cái giường luôn miệng cót két mỗi khi tôi trở ḿnh v́ lạ chỗ và v́ suy tưởng mông lung. Sau đêm ấy th́ tôi biết, tôi đang ở thị trấn nghèo cũ này, và đă bước đến một khúc cua nào đó mà trong đời ai cũng phải đi qua.
Cũng nhờ em, tôi được ở trong một căn nhà nhỏ vốn là nhà cũ của gia đ́nh em dựng ven bờ sông. Nói là nhà, thực ra chỉ c̣n lại nếp ngói hai mái vừa đủ cho một cái giường, một bàn sách, và một bàn tiếp khách, bốn bên vách ván. Phía sông này lở, nhà em đă dời vào sâu hơn trong khu vườn rộng hơn một mẫu Trung bộ. Tôi ở đấy, đến bữa vào nhà trong cơm nước, bù lại, tôi dạy thêm Anh văn cho em lúc không có tiết ở trường. Em vừa tốt nghiệp trung học nhưng sẽ cùng gia đ́nh đi nước ngoài theo diện bảo lănh. Đều đặn như thế, gần một năm, cho đến lúc tôi đi khỏi đó.
Có thể cậu cho rằng, tôi tệ lắm khi bảo không c̣n nhớ rơ khuôn mặt em. Tôi cố tưởng tượng, sau này, khi nhớ đến em như hôm nay, để mong h́nh dung rơ lại, nhưng không thể. Cứ có thể nhớ lại mái tóc th́ lại nhoè mất h́nh dáng của đôi môi, vẽ ra được đường viền cho khuôn mặt th́ lại quên cánh mũi thế nào… Tựa như em cứ đứng đâu đó sau một tấm màn thưa xa lắm. Tôi chỉ c̣n nhớ một điều, là đôi mắt em luôn long lanh màu nước hồ mùa xuân lấp lánh, long lanh đến nỗi mới nh́n có thể nhầm rằng có một làn hơi ẩm của nước mắt phủ lên trên ấy như một lớp mỏng khăn sương.
Nhưng trí nhớ của tôi th́ lưu lại h́nh ảnh của mẹ em một cách sắc nét. Nhiều lúc tôi cũng thấy lạ lùng với điều này. Bà là một phụ nữ trung niên cao ráo với những bước thoăn thoắt sải dài, bàn chân như muốn nghiến nuốt mặt đường. Khuôn mặt với sống mũi hơi gồ lên ở giữa đỡ lấy đôi lông mày nhỏ vồng cao phía đuôi, hai mắt sắc lạnh chia đều trên đôi môi luôn mím chặt của bà gây nơi người nh́n một ấn tượng ḱ lạ. Khi bà nói, với một giọng khan, hơi ồm ồm, tôi luôn nghĩ tới những lời phán quyết của một vị thẩm phán nào đó. Từ khi bố em chết trước đấy mười một năm v́ vỡ nợ do đầu óc kinh doanh khá mơ màng của ông, bà làm mọi cách chống đỡ lấy sự lụn bại ở gia đ́nh đă từng nổi tiếng khá giả trong vùng, ở vậy nuôi em và cậu em trai. Lần đầu tiên gặp bà, tôi chỉ nhận được một câu kèm với một cái nh́n như lơ đăng:
- Tôi có nghe con bé thưa chuyện, hy vọng cậu làm đúng những ǵ tôi trông ở cậu.
Nhưng chỉ độ hơn tuần sau, tôi biết cái nh́n của bà chẳng lơ đăng chút nào. Nhất cử nhất động của tôi được cái nh́n ấy ghi lại. Tôi mặc kệ, sinh hoạt của tôi chẳng lấy ǵ làm khác người cho lắm, mỗi tội thức khá khuya đọc sách, và nếu không có ǵ ngăn cản, tôi chả bao giờ muốn dậy quá sớm.
Căn nhà tôi ở, có cửa sổ nh́n ra sông. Từ đó, có thể nh́n thấy một triền cỏ chỉ và cúc dại ken dày giữa những viên đá kè bờ. Một bụi tre đă lở gốc, bị d́m nửa ḿnh trong nước, cành lá cố gượng chống lại ḍng chảy, luôn rung bần bật trong gió. Thoai thoải một lối đi xuống sông được phủ mát bởi cội sung già, ở đó có buộc chiếc ghe nan nhỏ lắc lư theo sóng vỗ ́ oạp. Xa qua phía bên kia, giữa ḍng nước cạn bị rẽ làm đôi, nhiều cồn cát bồi nhô lên như bàn tay khum. Tôi nhiều lần để ư thấy có đôi c̣ trắng về đậu đấy, nhẩn nha tŕnh diễn những điệu múa hài hoà lạ lùng.
Em bảo ngày xưa nơi này từng là bến nước, bây giờ nhà nào cũng có giếng rồi nên không ai ra tắm giặt nữa, ngại nguy hiểm. Mỗi em là vẫn hay ra ngồi ở bậc đá dưới tán lá, ngâm chân trong nước, thích lắm. Có lẽ cũng hơi dài dại, ảnh hưởng từ bố, lúc c̣n sống ông thường ra đây đọc thơ với em ngồi trong ḷng, mặc cho mẹ quát tháo các kiểu - em kể và che miệng cười khúc khích. Thật ra th́ không biết ông bố hay bà mẹ, nghĩ thầm nhưng không nói, tôi nh́n em, rồi nh́n ra bến nước. Gió khẽ đưa một chiếc lá sung vào ḷng sông, xoay xoay trôi chậm. Nhiều năm sau, tôi vẫn c̣n h́nh dung được cái cách mà chiếc lá đă vẽ trong không trung một đường zic zac tuyệt mỹ rồi yên ḷng nằm trong nước xuôi đi.
Những buổi học của tôi và em thường kết thúc bên bến nước cũ đó. Có khi chỉ ra đấy để ngồi hàng giờ im lặng nh́n nước. Những ngày nắng, ḍng nước trong in bóng từng cuộn mây xốp mỏng, lững lờ như khói thuốc trôi trên nền màu xanh lơ dịu làm bầu trời có vẻ cao hơn mọi ngày. Em bảo, ước ǵ được lên trên ấy nằm, mà nếu có thể, chắc cũng mất nhiều thời gian hơn so với mọi ngày. Tôi ừ hử, nghĩ về cảm giác vừa thoáng đến, cái cảm giác thấy rằng thực ra sông có vẻ sâu hơn b́nh thường – v́ mây như ch́m đến tận đáy nước. Lại có cảm giác, bởi mây và nước đều trôi, nên giống như chúng đứng yên hơn. Nh́n sang, th́ thấy mắt em h́nh như cũng thế.
Những ngày mưa dài, tôi thấy em ngóng măi ra sông. Những lúc ấy, đôi mắt bất động của em mang màu của những cơn mưa. Lần nào đó, bất chợt em hỏi tôi, những giọt mưa rơi trên sông, có gây ra tiếng động không nhỉ. Tôi đă không thể trả lời, bởi t́nh thật cho đến lúc ấy, tôi chưa bao giờ nghe ai hỏi một câu ǵ tương tự. Mà nghe rồi, tôi cũng không chắc là mưa có hay không việc gây ra tiếng động trên sông, bởi thường người ta chỉ chú ư những tiếng động loại khác của mưa, như tiếng rơi trên mái hay trên lá, chẳng hạn. Tôi nói điều ḿnh nghĩ, rồi thêm, nhưng anh nghĩ chắc mưa sẽ tan vào sông, là nước cả ấy thôi. Chả thế mà mưa nhiều th́ nước sông dâng thành lũ c̣n ǵ.”
4.
Xe buưt đến. Ông lên xe, chọn chỗ ngồi bên cửa sổ. Cánh đồng vừa gặt đang nằm phơi ḿnh ủ ê chờ những đường cày của mùa mới. Thoảng tới mùi rạ ẩm ướt ngai ngái theo những cơn gió lồng vào từ phía sông. Tôi thấy ngực ông phập phồng theo từng cơn gió.
- Tôi đang cố hết sức hít vào ngực ḿnh mùi ngày tháng cũ - ông nói với tôi đang ngồi cạnh. Tôi vẫn c̣n nhớ mùi cỏ ẩm đêm mưa, mùi của những bông cúc dại bé nhỏ, mùi ǵ nhỉ, gọi là mùi b́nh yên cũng được, mà chỉ ở những miền quê xa như nơi này mới có, cả mùi của cô ấy - cái mùi tóc quyện lẫn mùi da thịt riêng trên mỗi người con gái, cả cái cười như nụ lài đầu ngày he hé và dáng ngồi nghiêng nghiêng bên bến sông của cô ấy nữa. Cậu chắc cũng từng có người yêu rồi chứ?
- Dạ, nhưng chẳng đến đâu cả.
Ông im lặng như đồng ư, rồi chợt hỏi:
- Đă bắt đầu vào mùa mưa của miền Trung rồi đấy nhỉ?
“Mưa miền Trung dấm dẳng, lầm ĺ. Dường như cái đặc tính ấy cô cạn lại trong một ngày Chủ nhật nọ. Mưa đều đặn không ngơi từ sáng đến chiều. Tôi bỏ bữa trưa. Nhà em cũng chẳng lạ ǵ thói ăn uống thất thường của tôi, không ai ra gọi. Mang tơi đội nón qua lối đi śnh lầy trong vườn, để nhận về một câu từ chối chắc chắn trong thời tiết thế ấy, không phải là chuyện thích thú ǵ.
Quẩn chân, tôi vừa uống rượu một ḿnh vừa nằm dài đọc lại “Đẹp và buồn” của Kawabata. Đến đoạn gặp lại giữa nhà văn Oki và người t́nh trẻ năm xưa th́ hầu như tiếng mưa bên ngoài đă rơi hoà vào trang sách tôi đang giở. Có cảm giác rằng nếu ḿnh đọc thêm ít ḍng nữa, mưa sẽ làm ướt hết cả, tôi đặt úp cuốn sách lên mặt chiếu, lắng tai nghe mưa. Từ lúc em hỏi tôi cái câu ḱ lạ nọ, tôi phát hiện ḿnh chú tâm đến mưa. Phải thật tập trung, mưa không lớn nên tiếng rơi nhẹ lắm. Khi mường tượng ra được tiếng mưa trên lá th́ tôi cũng thiếp đi.
Cái ǵ đó đă đánh thức tôi. Không chắc lắm, nhưng tôi nghĩ vậy. Bên ngoài vẫn c̣n mưa. Đầu óc vẫn nằm trong đám sương mù đặc, tôi nh́n lên trần nhà. Những cây gỗ đỡ mái chập chờn lay động. Thoáng nghĩ chắc ḿnh say, nhưng sau chừng năm giây, tôi biết không phải. Ai đó đă thắp lên ngọn đèn dầu và gió làm ánh sáng của nó lập loè. Hẳn trời đă tối. Nhưng là mấy giờ rồi? Tôi nh́n đồng hồ tay. Hơn chín giờ. Tôi chỉ ngủ hơn bốn tiếng đồng hồ sao? Có suy nghĩ là vừa trải qua một giấc dài.
Nhưng ai đă thắp đèn? Khi tôi ngừng đọc sách, trời c̣n khá sáng. Hay là em? Tôi chống tay ngồi dậy, không ai cả. Cuốn sách vẫn nằm úp bên gối, h́nh như, chỉ h́nh như thôi v́ tôi cũng không chú ư khi chiều ḿnh đă đặt sách nằm thế nào, có ai đó đă chạm đến nó. Tôi mở sách, vẫn là đoạn gặp lại của Oki và Otoko. Hay là trong lúc ngủ tôi đă lăn nhằm sách mà không biết?...
Cố vắt cạn những giọt ngủ cuối cùng c̣n đọng trên mí mắt nặng trĩu, nhưng tôi vẫn như người mộng du trên đường ra bến nước. Cơn mưa đă nhẹ hạt hơn nhiều, khi mưa chạm vào mặt và tay, tôi chỉ c̣n có cảm giác như ḿnh đang hứng những giọt sương đêm. Dường như mưa đă lau sáng bầu trời đầu hạ, trăng bước ra từ bức màn đen của những đám mây phía bên kia sông, lặng lẽ sáng. Những tàu lá chuối nghiêng thân đón nhận, lấp loáng ánh bạc.
Tôi nh́n thấy em ngồi dưới bến, cằm tựa vào đầu gối. Ánh sáng từ dưới ḷng sông hắt lên tạo nên một đường viền mờ ảo quanh dáng tối thân em. Dế gáy lặng lẽ từ đâu đó trong cỏ. Tôi nghe tiếng bước chân ḿnh dẫm trên những cành cây mục trên lối đi như vọng lên từ một phía khác.
- Anh ngủ dễ thương thật - Em nói nhưng không quay lại.
- Ừ, nhưng cũng thỉnh thoảng thôi. Mà, em ướt cả rồi, không khéo sẽ ốm mất.
- Ừ, nhưng cũng thỉnh thoảng thôi, phải không?
Tôi thoáng thấy nụ cười của em trong ánh sáng mờ mờ. Cũng không biết tại sao, nh́n nụ cười ấy, tự dưng tôi nhớ đến buổi sáng mùa thu mẹ tôi dẫn tôi vào học lớp Một. Chẳng có liên quan ǵ giữa hai việc ấy cả. Cũng không biết tại sao, tôi đă thấy em giữa hai ṿng tay ḿnh. Dưới chiếc váy liền mặc ở nhà đă đẫm nước mưa bó chặt lấy người, em không mặc ǵ cả. Lóng ngóng, em hôn lên má và cổ tôi, th́ thầm:
- Trong lúc đợi anh ngủ dậy, em đă muốn làm Otoko.”
5.
Xe buưt đến bến. Mọi người lục tục đứng dậy đem hành lư xuống xe. Người đàn ông dừng câu chuyện, nh́n tôi mỉm cười:
- Thế là tôi không có dịp kể cho cậu nghe hết rồi.
Tôi buột miệng:
- Nhà cháu gần đây, hay chú cháu ḿnh đi bộ đến đấy, rồi cháu gọi xe ôm chở chú lên.
- Cậu lém lỉnh thật, muốn viết ǵ đấy với chuyện của tôi, phải không?
Tôi ngạc nhiên:
- Sao chú biết?
- Tôi là phóng viên mà. Đoán th́ biết ngay - Ông rút một tấm card trao cho tôi – Nếu viết được ǵ, gửi cho tôi với nhé! Rất tiếc là chính tôi lại chẳng thể làm ǵ với chuyện của ḿnh.
“V́ tôi mà đêm ấy em trở thành đàn bà, vừa đi ông vừa kể, nhưng em không khóc, cũng không ngại ngùng với sự trần truồng của ḿnh. Tôi nhớ lúc ấy, em vừa đưa tay gỡ lại những sợi tóc mà gió sông đă đánh rối hẵng c̣n vướng cỏ, khuôn ngực trăng trắng nhô in lên nền sông phía sau, nhoẻn cười - nụ cười mỏi mệt nhưng rạng ngời:
- Mẹ em có nói là em không được lấy chồng, nhưng em sẽ lấy anh. Em sẽ nhớ măi những đường trăng đêm nay. Vĩnh viễn, như tin rằng, anh sẽ yêu em vĩnh viễn vậy!
Tôi ngồi nắn nót những nhánh cỏ bông, nh́n cái h́nh mũi tên bé nhỏ mà h́nh dáng chúng tạo nên, tưởng như nó vừa đâm vào tim ḿnh. Trăng tràn lênh láng trên mặt sông dợn sóng. Ánh sáng bàng bạc lan toả, bàng bạc lạ lùng và mê mị. Trăng đêm đó đi vào tôi, vào em, dịu dàng như tôi và em đi vào nhau, mải mê và hoan hỉ say quên, quên cả những tiếng sột soạt khe khẽ phía bóng tối sau lưng.
Tôi đi khỏi nhà em không lâu sau đó, lúc kết thúc niên khoá đầu tiên cũng là cuối cùng trong đời dạy học của tôi. Và từ lúc ấy tôi cũng không gặp lại em nữa.
Hôm ấy trời cũng mưa, tôi lao về nhà sau buổi tổng kết ở trường, bởi khi đó, mọi thời gian rảnh của tôi đều không thể thiếu em. Tôi gặp mẹ em ở ngưỡng cửa. Với cơn giận dữ sùi bọt mép, bà lớn tiếng nói nhiều hơn tất cả những ngày tôi đă ở đấy cộng lại, nhưng tôi không nghe ǵ cả. Chỉ nhớ vài câu cuối: “Cậu phải ra khỏi nhà tôi, và đừng ḥng gặp lại con gái tôi ở bất cứ đâu. Nó không thể yêu ai khác ngoài tôi, cậu hiểu chứ? Nếu muốn có cậu, th́ nó phải chôn tôi trước.”
Tôi nghĩ bà nói thật, với con dao dứ dứ trên tay. Tôi thấy nhục nhă hay cái ǵ đại khái giống vậy. Tôi đoán, có lẽ bà đă nhốt em trong nhà sau khi theo dơi chúng tôi và biết tất cả, cả lời hẹn của em sẽ cùng tôi đi khỏi nơi này nếu bà không cho phép.
Buổi chiều ấy, trong lúc quyết định đời ḿnh sẽ không bao giờ dạy học nữa, tôi đứng dầm ḿnh trong cơn mưa nh́n ra quăng sông mờ trắng và bỗng nhiên tôi nhận ra được câu trả lời cho điều em hỏi trước đây.”
6.
Tôi hỏi lúc tiễn ông đi:
- Chú nhận ra điều ǵ ạ?
- Đó là một điều khó nói. Ông cười nhẹ, lắc đầu. Có lẽ điều ấy th́ tôi sẽ viết qua thư cho cậu sau chuyến đi này.
Tôi đứng bâng khuâng nh́n người đàn ông đang dần hút khỏi tầm mắt tôi trong chiều mùa hạ. Ráng chiều màu mỡ gà mờ ảo nhuộm lên con đường, con đường sẽ dẫn ông về với chốn cũ. Tôi không biết ông t́m ǵ khi biết rằng, cô gái ấy chắc chắn chẳng c̣n ở đây nữa?
Hai tuần sau, tôi nhận được thư ông, viết tay với một nét chữ hơi nghiêng:
“Như lời hứa với cậu, tôi sẽ viết cho cậu cái điều khó nói mà tôi nhận ra, thuở ấy và cả sau chuyến đi vừa rồi.
Nếu thời gian có thể ví với hàng cây ven đường, th́ ngày nào đó nh́n lại, bỗng nhận ra ḿnh như đă có những cây cối lặng im. Cái im lặng khó diễn tả. Mà im lặng chắc đă là từ diễn tả đúng không? Nhưng, nếu có một so sánh th́ sự im lặng đó giống những cơn mưa trên sông. Những giọt mỏng mảnh từ trời lặng lẽ rơi tan trên sông rộng chảy và chẳng để lại tăm tích ǵ. Chỉ khoảng thời gian nhỏ bé, cực ḱ nhỏ bé, lúc giọt mưa chạm vào mặt sông, có lẽ là lúc đă có một tiếng động ǵ đấy, đă có chút ǵ đó ngoài sự im lặng. Mọi cơn mưa trên sông đă rơi như thế, và thanh âm của nó, mơ hồ như được lọc qua một màn sương. Biết đâu sau này, cậu cũng chia sẻ với tôi điều ǵ tương tự?
Mà nói th́ nói vậy, chứ có lẽ chỉ có thể tự ḿnh nhấm nháp cái im lặng kia trong một cơ hội hiếm hoi nào đó thôi.”
Đọc thư xong, tôi chợt nghĩ, ông về lại chốn cũ, có lẽ chỉ để ngồi một ḿnh bên sông nh́n nước xuôi đi./.
Ngô Nhân Đức
Trầm trang, 26.5.2009
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
Một đêm tối nóng nực, tôi rời khách sạn mát lạnh, để chồng con lại với laptop và xem truyền h́nh show nhạc tưởng nhớ MJ vừa qua đời. Tôi một ḿnh ra bến sông. Khoảng 8 giờ tối. Bờ sông đen thui, đi trông chừng vấp té. Tôi không thể nh́n rơ mặt người và kè xi măng xây sát bờ sông. Tôi đứng nh́n trời đất và quan sát cảnh thổ, nhu cầu quen thuộc tôi thường vận động mỗi khi đến một nơi chốn lạ. Ở bên bờ sông Yang Shou người dân bản xứ cho bày những cái đ̣ ngồi bằng nhựa, những chiếc bàn nhựa, thắp những ngọn đèn bạch lạp, uống những ly nước trà thôn dă. Trời nóng và yên ắng đến độ những ngọn bạch lạp không thể tắt ánh nến. Một bầu khí là lạ mà tôi chưa bao giờ thấy ở những thành phố du lịch nổi tiếng khác. Bỗng dưng tôi thấy hai bóng người loăn xoăn làm ǵ đó ở nơi kia. Một lát tôi nghe tiếng đàn violin trổi lên. Nhạc Cổ điển Tây Phương. Tôi tiến lại gần và thấy dáng một người đàn ông mảnh khảnh cao ráo. Người đàn ông đứng sát kè xi măng quay mặt ra hướng sông đàn khơi khơi. Ở khoảng này hơi vắng người và ... trời th́ đen thui thui. H́nh như phía dưới có vài đứa trẻ b́ bơm tắm đêm. Tôi không thể thấy ǵ cả. Tôi ṭ ṃ. Đại ṭ ṃ. Nhưng trời tối quá, đen qúa, nên tôi không thể thấy ǵ cả. Tôi lôi máy digital ra bấm đại. Mục đích là để nh́n cho rơ h́nh thù người đàn ông qua ánh sáng của máy. Nhưng tôi chỉ có thể nh́n ngang lưng ông. V́ ông quay mặt ra bờ sông và đàn mà. Người đàn bà thấy ánh flash của tôi bật lên lia lịa, bèn tránh ra và rồi biến đi mất. Người đàn ông không hề hấn, tiếp tục đàn say sưa ... và quanh đây chỉ có một ḿnh tôi ṭ ṃ ... đứng nghía.
Từ buổi đó tôi về và cứ tương tư chàng quân tử Tàu đứng đánh đàn bên sông Li Giang ở một thời buổi có tên gọi là bauxite và ở một thành phố du lịch cầu kỳ có Trương Nghệ Mưu dựng màn ảnh broadway giữa gịng sông Li Giang diễn vở đại nhạc kịch Impressions Sanjie Liu với hơn 500 diễn viễn múa đèn điện trên sông nước cho tôi xem
Hôm nay t́nh cờ mở net ra tôi đọc được chuyện ngắn Mưa Bên Sông của cây bút trẻ tài hoa từ Đà Nẵng mới gửi đến gio-o. Tôi đọc và thấy một điều ǵ đó như lớp sương nhẹ mong manh dẻo dai bắt nhịp từ một miền chơi vơi tiếng đàn lẻ loi bên bờ sông kia với những con chữ nhạy bén và trù phú tơ hồn ở tác phẩm của chàng sáng tạo Ngô Nhân Đức nơi vùng miền gio-o này
Ngô Nhân Đức, trước đây tôi vẫn gọi người thơ Ngô Nhân Đước, đă có nhiều thơ được giới thiệu trên gio-o, và đây là lần đầu tiên bạn gửi chuyện ngắn
Được biết bạn trẻ ta cũng vừa mở một qúan cà phê ở Đà Nẵng đấy. (lth/7/2009)
nguồn ảnh: lê thị huệ
© gio-o com 2009