Eva Hesse

 

 

NGÔ NHÂN ĐƯỚC

 

HƯƠNG NHU

 

Xin chào người đi trong cơn mê,

con đường mùa xuân bơ vơ hơn.

Bỏ lại mùa đông trôi qua tay.

Khôn cùng về hương nhu thơm mi.

 

 

GIỮ

 

Trói bàn tay em trong nhớ nhung biêng biếc

Buộc bàn chân em nồng nàn quyết liệt

Cột môi em bằng hơi thở say t́nh mải miết

Không giữ được tim em c̣n tha thiết

muốn ra đi

Thơ anh c̣n lại ǵ

niềm trinh bạch chết cóng

dốc đời vời vợi xa

C̣n hương trà thơm đêm qua

anh ngồi nghe gió nấc

từng cơn

tưởng như giọng em hờn

...

 

 

 

NGHE

 

Tôi c̣n có thể làm ǵ

ngoài việc ngồi rung những quả chuông gió

bên hông nhà

gió đưa đẩy lá vàng

h́nh như

sắc vàng nẩy đóa tương tư

vàng óng

chạm vào da thịt tôi

đứt khúc

lá rồi th́ nát mục

em rồi như chuông reo

những tiếng âm vọng ngân dài

gơ trong hồn bỏ ngơ

tôi chỉ c̣n có thể ngồi nghe

phong linh rung trong gió...

Ừ nhỉ

những đường bay bỏ ngỏ

không trăng sao

à thế

hồn nghẹt ḍng

tràn những dấu tan hoang

phong linh run theo gió

anh run theo chiều

sơa lộng dáng nghiêng nghiêng

ngắt trái t́nh từ những cuống lá c̣n xanh

đắng chát

nỗi ḷng gầy như hạc

kiễng chân gồng gánh

bia t́nh...

 

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Tôi và

tôi có

tôi không

Tôi cùng

tôi với

long đong

tôi về

Mùa ngăn nghẹn đắng

si mê

Ḷng ngăn

phố trọ chán chê

bán ḿnh

 

 

 

 

T̀M MỘT NƠI

 

T́m

t́m một chỗ dừng chân

cho gă si t́nh

ngày xưa đó

mảnh trăng chung nh́n nhau

chiều hoang đảo

in dấu chiếc môi thơm ngọt ngào

lời chắp cánh bay trên đôi tay lụa là

người tiên nữ bỏ đi xa thật xa

lỡ

lỡ mai ta không c̣n

nàng tiên hỡi cúi nghiêng xuống nh́n đêm

trời đen tối

mắt điên ta chôn vùi

dầu cho đá hóa thân sẽ đầu thai

cành trúc mai

biến ra xuân ngàn ngàn

t́m miếng đất đă chôn thân t́nh si?

biết, biết đâu nhớ nhung đă qua đồi

nàng tiên nữ múa nghê thương vô thường

giọt lệ xơa ngón chân đau mùi hương

sen

đóa sen xanh

đă nở trong sân chùa...

 

 

NGÔ NHÂN ĐƯỚC

 

các sáng tác khác của Ngô Nhân Đước trên gio-o