
NGÔ NHÂN ĐƯỚC
Điên Số 11
(Điên Tiếp Tục)
Thượng thừa điên thượng thừa
dại
Thập phần si muội tương lai tựu h́nh
Thằng say
ôm mộng câm thinh
Cô em nhỏ
đă vô t́nh không ra
Ngẩn ngơ ngốc nghếch nên là
chờ nguyên trưa sớm chiều tà
so le...
Nhặt hai cái lá bên hè
Khắc tên cơn gió
đặt vè giao duyên
Lỡ lầm trót tiếng đầu tiên
Lệch đôi chân
bấc muộn phiền
khêu cao...
Điên
Số 12
Ừ th́ điên thật
đấy mà
Em đừng nghĩ điên là là tồn sinh
Anh điên anh dại một ḿnh
C̣n em thơ bé câu t́nh si phai
Anh điên anh nói dông dài
Lẽ là như thế choàng vai như vầy
Uống từng giọt nắng chua cay
Say từng sợi nhớ mưa dày xa xa
Đường đi chẳng dẫn tới nhà
Bàn chân đưa tới rất là... đưa lui...
Điên
Số 13
Bài điên nhất thập
tam này
Bâng quơ anh tặng mười hai tiếp ḍng
Một ḍng nguyên vẹn thanh trong
Một cuồng ngông tràn ngập pḥng văn đêm
Mười ba con số ta bà
Xui hên biết được có là thần tiên
Em đừng xúi bẩy oan khiên
Tụ về dồn dập hiện tiền anh mang
Điên rồi khóc mếu sao đang
Cuộc chơi vẫn cứ hoang tàn thế ru?
Lẽ nào vẫn cứ ngắc ngư
chim xanh mắc lưới tờ thư chẳng về
Trướng đào em lạnh đề huề
Chờ anh mê mải hẹn thề anh quên
Lạ lùng một cách tênh hênh
Anh mang gậy bị trở nên khật khùng
Để t́nh riêng hóa t́nh chung
Người ta sẽ tưởng anh khùng anh vui!
Anh vui theo kiểu ngậm ngùi
Anh điên một điệu tiến lui ngỡ ngàng...
Điên
Số 14
Nghi ngờ mười bốn điên thêm
Nhớ mùa trăng cũ bên thềm hoa cau
Trăng là Nguyệt ngỡ chiêm bao
Cát lầm bụi phủ chốn nào hử em?
Bây chừ Hà Nội hoá đêm
Long An ừ nhỉ dịu mềm đào nguyên
Thập thành đầy đủ ngông nghênh
Trăm năm tựu hội thênh thênh mê cuồng
Xuân xanh chốn ấy ngậm buồn
Thu vàng đây có một nguồn thơ điên
Thơ điên viết tiếp liền liền
Thao thao bất tuyệt huyên thuyên đủ điều
Lói le hai chữ giấn liều
Nảy ra một chữ ngoa điêu tanh bành...
Điên
Số 15
Tuyết băng tố
nữ tiên nga
Đi về hờn gió ghen hoa một lần
Cát lầm mộng mị lần đân
Cuồng ngông hí lộng vô ngần là anh
Cuồng từ vô tận tái sanh
Ngông từ bắt gặp mộng lành hồng hoa
Tương tư mỗi bữa thiết tha
Kiên trinh điên dại mà ra bây giờ
Khuynh đảo anh đă bất ngờ
Yêu em bởi tại một giờ hoang mang
Tiên nga lồ lộ hoa lan
Cuồng ngông hiển hiện con đàng đơm mây
Điên
15 Tiếp Tục
(Hay Điên 16 Phơi Ḿnh?)
Rằng điên như
thế không nên
Sự đời c̣n phải hớ hênh rất nhiều
Sao mà bác phải quyết liều
Chơi sinh tử để tiêu điều tại đây?
Trùng khơi ngắt tạnh phố sẽ gầy
Nhớ thằng ngông ngông khùng khật ấy
Đùa trêu tố nữ chua cay
Khóc người thiếu phụ bên ngày phù du
Rằng ơi ngôn ngữ trả thù
Vách đời dựng bước mây mù rối ren
Rằng điên như thế không nên...
Điên
17 Ngập Ngừng Qua Khe
Đi lên đi xuống
đồi chè
Lội xuôi lội ngược dọc khe nước ngầm
Thái Nguyên Vĩnh Phúc lặng câm
Nhớ em sơn nữ lặng thầm Bắc Giang
Bàn tay thơm ngát hoa lan
Môi trầm ngực ngải hoang mang cánh rừng
Bắc Nam ngang dọc đă từng
Một hôm chân bước ngập ngừng qua khe
Đi lên đi xuống đồi chè...
Điên
18 Ngao Du
Người từ
đắm đuối điên mê
Một hôm buông tất đi về trong sương
Chứng tri đổi phố thay phường
Nâng niu Phù Mộng yêu thương hiện tiền
Rừng trăng núi tuyết vô biên
Mở đồng cỏ rộng triền miên chân trời
Trùng phùng giữa ngơ chơi vơi
Ngao du vô tận mộng đời lênh đênh
Làm thơ đầy đủ hớ hênh
Khép vào ra điệp điệp chênh vênh bốn bề...
Điên
19 Khôn Bù
Em đi thành phố
sương mù
Em đi bỏ mộng khôn bù. anh đau!
Đường về đèn phố khoe màu
Anh nhờ gió chở ư sầu đi xa
Chim trời rũ cánh giang hà
Phương Nam biền biệt mắt ngà tơ vương
C̣n ḿnh anh giữa con đường
Hà Nội lạnh, bỗng vô thường! Em đi...
Điên
20 Đêm Thu
Gọi em bằng tiếng
đêm nghiêng
Nhớ em trong chớp que diêm chợt xoè
Trà khan mắt ướt lê thê
Khói bay u uẩn t́nh về miên man
C̣n nguyên giấc mộng dở dang
Bỏ rơi khát vọng đá vàng trăm năm
Cậy em, em nguyệt trăng rằm
Vớt đời trầm lạc chiêu đăm bọt bèo
Lửng lơ vách đá cheo leo
Ngỡ ngàng miên dựng truông đèo phù vân
Cậy em xin chớ bâng khuâng
Vớt buồn đi lạc vô ngần đêm thu...
NGÔ NHÂN ĐƯỚC
© 2007 gio-o
đọc những bài thơ khác của Ngô Nhân Đước trên gio-o