photo: NAT

 

NGÔ NHÂN ĐƯỚC

 

ĐẸP ĐẾN ĐAU

 

Chuông chùa c̣n điểm những tiếng giao thừa

người đi t́m t́nh xưa

giờ khoác áo sadi
cùng đường
lên viễn xứ

chút ǵ c̣n nằm im lặng đến meo mốc trong mùa đông chứ

h́nh như nỗi nhớ đă băng hà

cái chết của một vị vua không ngai
từng trị v́ vương quốc tim anh
triền chiêm bao quá mong manh

để những cành rễ t́nh si

có thể dài ra trong bầu dưỡng khí ẩm ướt
tất cả trôi tuột đi thườn thượt
bao giờ lươn lạch lót tổ cành đa?
đếm vội những mùa qua
cái ǵ đă liền da thành vết sẹo
và nỗi buồn sao cứ đẹp đến đau?

 

 

TIM THÊU MÙA

Gió mùa đă chớm
Em về hiên mưa
Hai bàn tay dợm
Giọt buồn lưa thưa

Lá vàng đuổi chạy
Con đường bơ vơ
Mắt môi lửa chảy
Khát triền sông mơ

Sấu già co cụm
Phố dài co ro
Chút t́nh nhen nhúm
Đổi mùa ra tro

Cây đau trụi lá
Xuân về thay da
Tim em vất vả
Đông này thêu hoa...

 

 

QUYẾT CHÍ ĐIÊN LUÔN

 

Nỗi buồn ẩm ướt

Không đủ sức hong khô nụ cười

B́nh yên như chiếc nôi của trẻ con

Không đủ sức ru giấc ngủ của những người lớn

những giấc ngủ chập chờn

mù sương và khói thuốc

lương tâm nghèo khan như mưa sa mạc
những sạt lở linh hồn không đường cứu chuộc

những liều thuốc khùng không đủ để điên luôn

 

mặt trời bị cột chặt trong đêm

hả hê nh́n bầu không tối mịt

những kẻ mù

có cơ hội dẫn những người mắt sáng

đi nẻo thiên đàng

đi đường địa ngục

huênh hoang vỗ ngực tự cho ḿnh là du mục

lùa đàn dê ngơ ngác xuống b́nh nguyên mang màu vàng chát chúa

vỗ về an ủi

chúng mày tha hồ ăn cỏ tự do …

 

Từ đó tự do mang màu cát khô khan

Và không cần thêm moocphin hay chấn thương sọ ǵ ǵ sất

những- người- điên- giả- vờ

bấy giờ đă quyết chí điên luôn…

 

 

SÓT

Bừng lên ngọn lửa ảo tưởng cuối cùng
những vần thơ sót lại
mang màu triêu dương
tóc thay mùa nắng
phai đường trăng loang
ngông cuồng bỏ mặc đa đoan
tha nhân thủy nguyệt rụng hàng hàng tơ
người điên vốn có nhiều giấc mơ
ngọn lửa cuối cùng
những vần thơ sót lại...

 

 

MIÊN THỤY BÊN ĐỒI

Mùa xuân
vần thơ trở gió
đêm ướt vội
Cam chịu khoác áo
lữ hành
Phong phanh trước biển

đa đoan phận người
Bỏ quên
lớp lớp tiếng cười
Rịt tang nỗi nhớ
biếng lười khô môi
Tầm xuân miên thụy trên đồi
dở dang
với
một đôi mắt nh́n
Bốn mùa mắt thức điêu linh
T́m trong hư thực
mối t́nh
trót phai...


 

U HOÀI NGÀN NĂM

Cơng hồn ngây dại lênh đênh
Đi qua trầm lạc hớ hênh bốn mùa
Tóc người ướt lối thơ xưa
Mắt người gom mộng u hoài ngàn năm
Chẳng là ngóng đợi đăm đăm
Cũng xin một phút con tằm vương tơ
Trót qua mưa nắng hững hờ
Cũng xin ở lại phụng thờ mùa xuân...


 

ĐÁY SI CUỒNG SÂU

Uống ừng ực những ngụm đêm chát mặn
Hôn si dại mùa loang lổ ăn ăn
Không, thưa em! ú ớ sẽ bảo rằng
Ngụp lặn tới đáy si cuồng sâu nặng
Sẽ gặp em tóc mướt phủ khăn tang
Trời say theo ngất ngưỡng lệ phai tàn
Rưng rưng úa
hồn xuân trĩu
hoang mang
Ngẩn ngơ mê lầm lạc măi con đàng
Và thưa em!
bài t́nh đẫm cung hoang...
 

 

 

 

RIÊNG

Em bảo tôi
Sao không viết nhạc? mà lại làm thơ?
Sao không hát cho t́nh si
bằng giọng hát riêng của ḿnh?
Tôi chết đứng
tôi đă hát
đă t́nh si
theo kiểu như thế c̣n ǵ nữa cho những ngày lang thang?
chiều nay thu Hà Nội rất vàng
Tôi lại đứng trước ngơ em về qua rất vắng
và …!
Tôi đă chẳng hát cho em bằng giọng hát riêng ḿnh
bằng nhức nhối của im lặng câm thinh?...

 

 

 

CHƠI BỜI

Này thằng thi sĩ giang hồ
Mưa quen mặt mốc đường mồ hôi rơi
Cảm ơn thơ gửi lên trời
Chôn văn xuống đất chơi bời đủ chưa?
Dạ thưa rằng vẫn không chừa
C̣n nguyên nết thói trăng đùa lăng du
Chiều nay dưới dốc sương mù
Đội mâm sứ trắng hộ phù tang ca
Người đi sẽ trở về nhà
Này thằng thi sĩ giang hà lông bông
Liệu khăn gói xếp tang bồng
Về đi mai nở sân không hơi người
Điêu linh cùng tận biếng lười
Xuân nay lại tới xứ người mua hoa...

 

 

NỬA KHÁT...

Đêm say gió
mùi hoa sữa ngực em
anh uống vội
làn hơi thơm vị phở cuốn
cay xè!...
Sương cuối thu, kẻ hứng - người che
D́u mê mải len e dè nửa khát
Xin hẹn nhau giữa muôn vàn trói buộc
Một sớm mai nào
đi giữa nắng quàng xiên
Bởi v́ anh
đắm đuối khát dịu hiền...


 

PHỐ NHÀU

Cơn đau trở dạ bao ngày
Niềm yêu thức một canh dài xa xôi
Ngỡ t́nh chén đắng ly bôi
Ngờ đâu ly biệt thơ trôi theo chiều
Nâng trăng
đứt ruột đến điều
Ca dao sai điệu
con diều
ĺa dây
Đêm thu lạnh
gió hây hây
Ly pha lê lạnh chua cay
tương phùng
Đứa con yêu dấu cùng chung
Chết từ hạt máu tử cung ban đầu
Em về
chợt
phố nát nhàu
Câu kinh đổ vỡ hồn sâu
mơ chùa...



 

BIẾT

 

Biết mùa thu sẽ chẳng c̣n ǵ

v́ mùa hạ rực lửa

trượt qua dốc bờ kỉ niệm

đốt cháy ngụt mắt người

con đường nắng chảy

không nguôi

đă vội quỳ

em về ngồi co ḿnh trong đỉnh của phân ly

bỗng chạm sâu đến đáy cùng vụn vỡ

vội vă vờ như người ngủ mớ

cúi nhặt từng mảnh t́nh

đă tắt thở

lên tay …

 

 

 

NẾU MỘT ĐÊM

 

Nếu một đêm anh chẳng biết làm ǵ

Có thể anh sẽ suy tưởng về ḿnh và nh́n đêm bủa ngược

những nhát búa vào tim

nếu một đêm không ngủ mà chỉ lim dim

xin nghe thời gian như những cái kim

bén và dài xoọc

đâm tứa máu những khoảng trống vô h́nh rỗng hoác xung quanh

nếu một đêm chỉ có thể ngồi nhớ

th́ anh nguyện làm người quên từ thuở bắt đầu biết thông minh

nếu một đêm chỉ có thể làm thinh

anh sẽ ngồi yên như tượng đá Sphinx trên Sahara cát bỏng

nếu một đêm chỉ có thể lang thang

trên những a b c nhảy múa

th́ anh có thể sẽ là Chúa

đóng đinh ḿnh trên thập giá của thi ca

 

 

 

CÂM NÍN

 

- Le langage dérobe à l’homme son simple et haut paler -

 

Ngồi im lặng trong buổi chiều câm nín, hắn giả vờ biến thành một triết gia. Cái giả vờ cho hắn có cảm giác an ủi rằng hẵng c̣n những ư nghĩa sống lẩn quất đâu đó mà hắn chưa t́m thấy được. Những gị lan đung đưa trong buổi chiều xám mù. Bây giờ hắn có một công việc chính: tưới nước đều đặn 3 lần một ngày cho cây cối trong khu vườn nhỏ.

 

H́nh như trước kia hắn có một công việc khác ở một công ty liên doanh lớn. Một công việc đàng-hoàng-hơn-hẳn cái việc tưới nước 3 ngày một lần. H́nh như trước kia hắn có một vài tập thơ được xuất bản và được người ta gọi hắn là nhà thơ. H́nh như hắn có gia đ́nh, có con cái và đă ly hôn với vợ. Có người c̣n bảo hắn để tất cả lại cho vợ con. Gia sản của hắn bây giờ là một cái nhà gạch xây nham nhở và những đồ dùng tối thiểu trong một khu vườn đầy cây và cỏ dại. Người khác bảo hắn là kẻ lập dị điên rồ. Hắn chỉ cười đầy vẻ ngớ ngẩn trước những lời bàn tán.

 

Tự thâm tâm hắn chỉ có thể biết rằng: cảm giác ngấy chán đời sống đă chiếm lấy và xâm thực toàn bộ con người hắn. Chỉ c̣n lại những thói quen nghiệt ngă. Chỉ c̣n lại những khoảng trống rỗng thực sự ngập ngụa. Những khoảng trống không thể làm vơi đi. Hắn chỉ có cảm giác an toàn khi ở một ḿnh. Hắn cố t́m cho ḿnh một ư nghĩa tồn tại. Không thấy. Những phù phiếm tởm lợm và kệch cỡm xô bồ th́ đầy mắt. Cuộc sống như một cuộn chỉ rối tung không thấy mối. Nếu có thể bảo đó là tuyệt vọng th́ có lẽ trên đời chẳng c̣n thứ hy vọng nào đủ sức cứu chuộc nổi. Nhưng hắn lại không thể tự ḿnh uống một lúc hàng chục vỉ thuốc ngủ.

 

Tóm lại là hắn hoàn toàn không muốn tự tử.

 

Từng đêm hắn lên đường t́m gặp Heidegger, Nietzsche, Decarter… Hắn nghe Nietzsche nói: “Kẻ thù của tôi là những đứa rắp ranh phá hoại và không chịu tự tạo cái bản ngă cho ḿnh.” C̣n Heidegger? “Das Denken beginnt erst dann, wenn wir erfahren haben, dass die siet Jahrhunderten verherrlichte Vernunft die hartnaeckigste Widersacherin des Denkens ist”. – Tư tưởng chỉ bắt đầu là Tư tưởng, khi chúng ta bắt đầu lịch nghiệm ra, Lư trí oan khiên là kẻ thù ngoan cố của Tư tưởng, dù cho nó đă được hoan nghênh và xưng tụng hàng ngàn năm qua”. Cái thẳm sâu hùng hậu nào của tư tưởng hoài nghi Dercarter gặp gỡ chỗ này?

 

Hắn không đáp. Và hằng ngày, hắn ngồi trong những buổi chiều câm nín, giả vờ trở thành một triết gia. Cái giả vờ cho hắn cái cảm giác vẫn c̣n lẩn quất đâu đó một ư nghĩa nào khác cho cuộc tồn tại dằng dai đời ḿnh.

 

 

NGÔ NHÂN ĐƯỚC

 

 

© 2007 gio-o
 

 

đọc những bài thơ khác của Ngô Nhân Đước trên gio-o