
Ngô Nhân Đước
Đêm Nhảy Ḿnh Ra Khỏi Xác
Đêm ủ giấc mơ thành gió
Tôi về
Nỗi buồn như sóng nước lia thia
từng viên cuội lướt
ngày ướt bốn bề gió hú giật từng cơn
em mắt tím cộng môi hồng
làm bầm nát con gió trên hè đường buổi chiều nhiều lá rớt
vàng vọt những ngón tương tư điên dại chống vào đêm chếnh choáng
mụ người
và mỗi ngày biến thành những đêm dài vô vọng như cơn mộng tinh nửa chừng bị phá rối bởi một kẻ người vô ư giẫm bàn chân
và mỗi đêm điên dại cũng trở thành tội ác
trách nhiệm bắt đầu từ những ư niệm trên con ngươi trắng dă trong con mắt thui ṇng dưới những mũi tên nơron khát vọng
tôi tự biến ḿnh thành người-quên-kí-ức thành kẻ-nhớ-những-kiếp-đă-qua-đi thành tên-đứng-bên-lề-cuộc-chơi-sấp-ngửa
và em hóa h́nh làm nữ hoàng của những thành cát tôi xây
những ngón chân riết róng dí vào ngọn cỏ trong thành
bỗng nhiên nhàu nát
tôi nhảy ḿnh ra khỏi xác
bỗng thấy kẻ đối diện nhăn nhở cười với hai hàm răng khỉ đột
trắng nhỡn như đêm
...
T́nh Trạng
nửa đêm ngồi ngó nghiêng ḿnh
trên trang giấy ngửa
trên t́nh trạng điên
giật ḿnh ngồi nhớ Thừa thiên
Huế và thành nội chùa chiền Hội An
người cười kẻ khóc hoang mang
kẻ cười người khóc đa đoan dâu tằm
Nửa đêm ngồi tưởng đăm đăm
nửa ḿnh c̣n lại lăm lăm xếp lời
lời là hênh hớ lả lơi
ư đi chểnh mảng khơi khơi gọi là...
Những Ngày Mắt Trũng
những tờ thu lạnh căm căm
những đồ vật lặng lẽ nằm trong đêm
những ngày mắt trũng
trông em
bóng từ mộng h́nh người mềm trong trăng
lật ḿnh gối rồi lại chăn
và chăn rồi gối ăn năn không cùng
thù hằn nát mảnh nhà chung
c̣n trang viết mỏi
c̣n khung xương rời
lời ma quỷ gọi không ngơi
tự thiêu hóa kiếp trắng ngời giọt sương
Đứng Đợi
Nửa đường hoang vắng chiêm bao
Bên đường gánh mộng tiêu hao về rừng
Giọt dài giọt ngắn rưng rưng
C̣n riêng nắng quái quên mừng chào đông
Thưa người em đă có chồng
Anh c̣n đứng đợi một ḍng lá bay...
Ngô Nhân Đước
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
©gio-o.com 2009