Ngô Nhân Đước
Cô gái đẹp & phố chiều tối
Cô gái đẹp có hình dáng của người đàn bà
đờ đẫn đi trên phố buổi chiều
nâng trước ngực
một cành hoa dập nát
dòng dòng xe chảy dung nham trào ngọn hoả diệm sơn
mang tên hòn ngọc xuống
sườn đồi những con đường nhựa láng
lảm nhảm mãi một câu đã thành vô nghĩa
ta mất trinh rồi...
Từ một mỉa mai nào giọng nói
từ chối những thằng người
ta không thuộc về ai!
Đức hạnh duy nhất của tương lai là không ai biết được
sóng sánh đổ lời nguyền
mụ phù thuỷ buồn hiu
thôi không dụ dỗ được Bạch Tuyết bằng quả táo
chẳng còn ai tin vào thơm và ngọt
Chỉ cà phê đen và máu đỏ và
nhạc đệm là ầm rung hoả tiễn tầm xa
bong bóng vỡ
trên những cành xương rồng nứt những gai huyết dụ tẩm món ăn lịch sử tươi máu
Cô gái đẹp
có hình dáng người đàn bà trần ngực đi trên phố đầy xác bóng
đêm che nửa thân
bên đồi vú non trào nhựa sữa
bên gò khô hình sọ người
những dòng tinh trùng đậm đặc giữa khe man dại
chẳng biết xuất phát từ dương vật đứa nào
tất cả đám quỷ râu xanh ấy đều bịt mặt
Hoặc
bắt đầu đã từ khi kết thúc
banh háng giữa đường
mời anh này, cả anh kia và những anh nào khác nữa
muốn thì chơi
đừng láo liên đạo đức giả
chỉ cần nhớ trả
tiền
Thứ nhựa duy trì giống ấy khô lại thành cáu ghét bám dầy tóc xoã
đổ hoang vu
xuống
vũng nước ngập buồn khi em cúi mặt
Sau cuộc
một gã lang thang vô tình ngang qua cúi nhặt
cọng lông buồn
hỏi thầm ngờ ngệch
ai cưỡng dâm cô gái đẹp?
Graffiti
Trốn học buổi sớm
giấc mơ đầy rắn nhung nhúc dòi
lên xe buýt chuyến đầu
Leo núi
áo rách đá sắc
lổ loang tạt màu lên tranh
phân liệt
sau lưng đêm
vũ nữ thân tròn
Rêu phù kiều trượt ngã rớt ký ức
khơi mạch
tiếng trẻ con khóc
Linh tượng
ám kí
Mồ hôi mộ đá
mưa acid
cọp rống / beo gầm
loài điếc
Ngầy ngật giấc ngủ trưa giữa chặng
không trăng sao đường tối
gió đưa đẩy
nghe tiếng mưa rơi mặt biển
Lên đỉnh
trắng tuyết
đen vực
dòm lom lom
không nói được hú nhảy
lỗ tối
sen hương bốc khói
cốc boong
lội ngược
hoá câm
hoàng hôn xe cát
Không mùa Noel nào thật
Đồi
dốc lên và
xuống tiếng chuông
giáo đường chìm sương trắng
giấc mơ mồ côi giữa đám đông
quặt quẹo đường cong những ngõ rẽ mình
mỏi
Đừng
tin Chúa giáng sinh rồi phục sinh
không có mùa Noel nào thật
tất cả là sương và đông
mù và rét ngược
hành trang lở lói ngật ngầy rượu và ai
những
hàng cây dối trá trồi lên từ hoang tưởng
chỉ nỗi cô đơn là thật
mọc lên từ mỗi trái tim người
thờ phụng / cất giữ
có thấu kính nào không màu?
người
quét phố quét cả tiếng chuông
dội vào mùa chết
chờ xuân
đường thời gian ngút ngát với đôi mắt
màu đờm
nhổ vào tất cả
bị
bứng trộm
bị trồng trong vườn tha giác
những gốc thông èo uột trơ cành nguyền rủa
Không mùa Noel nào thật!
Ngô Nhân Đước
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
© gio-o.com 2010