
NGÔ NHÂN ĐƯỚC
Chim Đêm
chuyện ngắn
Tôi đang ngồi ở phi trường, khá bực bội khi nhận được tin từ loa thông báo, chuyến bay của tôi sẽ delay 45 phút v́ gặp thời tiết xấu. “Thế có nghĩa là mất hơn một tiếng đấy!” Tôi vừa nghĩ vậy, th́ tự dưng nó bật ra:
Chim ơi!
Mày bay về đâu
Trong gió đêm thổi lạnh?
Như những ṿi bạch tuộc bí ẩn tḥ ra từ đáy biển đen như mực, những câu đó bất ngờ chộp lấy rồi lôi tôi về phía nó. Với một sức mạnh gần như được cộng với nỗi giận dữ và cả sự hả hê, những chiếc xúc tu khổng lồ đó nghiến siết và làm tôi ngạt thở. Tôi lịm vào trong chúng, không chống cự được chút ǵ.
Không phải là thơ đâu. Tôi không phải nhà thơ và c̣n lâu lắm th́ mấy câu vu vơ đó mới gọi là thơ. Đó chỉ là những câu nói với nàng. Mà có thực là tôi nói ra chúng không th́ cả tôi cũng mơ hồ. Đầu óc tôi có những lúc như bánh sắt tàu hoả, trật ra ngoài đường ray lí trí. Những khoảng trắng, tôi gọi thế, bởi thật sự tôi chẳng biết điền ǵ vào chỗ ấy.
***
Nàng hơn tôi mười tuổi. Chính xác là mười tuổi và bốn ngày. Nàng sinh 26, tôi sinh 22 cùng tháng và cách nhau mười năm. Bắt đầu như thế th́ ai đó có thể cho rằng tôi muốn gây chú ư nhưng nàng hơn tôi mười tuổi thật. Không, không hẳn là chuyện tuổi tác. Dù rằng, với khoảng thời gian đó, Van Gogh vẽ cả cuộc đời ông lên khung bố th́ cũng vậy. Với tôi và nàng, nó giống như liều doping nặng cho một cuộc đua nước rút hơn. Rốt cuộc, th́ liều doping đó, có kết quả như thế nào? Hẳn đó sẽ là câu hỏi dành cho tôi. Nhưng, xin gượm đă, v́ tôi muốn thật thong thả để không làm rối thêm một chuyện mà ngay cả chính tôi hẵng c̣n không biết nói sao cho phải.
***
Giống như mọi cuộc gặp gỡ t́nh cờ khác, tôi chưa từng nghĩ đến sự xuất hiện của nàng trong đời ḿnh. Từ trước đó, tất cả những ǵ tôi có – là tôi. Nhưng ngay khi gặp, ư nghĩ về nàng tựa như một siêu hacker, đă bẻ khoá và rút ruột mọi thứ từ máy chủ tưởng như đă được bảo mật hoàn hảo. Tôi như con tàu vũ trụ lạc tay lái, bị hút vào một mắt băo vũ trụ, tất cả chỉ là hạt bụi trong hấp lực vượt quá mọi sức tưởng tượng phong phú nhất.
Tôi gặp nàng ở một quán ruợu. Tuy nhiên, xin đừng h́nh dung về nàng như một cô tiếp viên của loại quán ruợu nào đó bạn từng đến. Là em họ của chủ quán, nàng làm chủ một Spa đang hoạt động trên khuôn viên đất của người anh. Từng là bếp trưởng của nhà hàng nên nàng thường được người anh nhờ chế biến thức nhắm để giúp ông cứu văn t́nh h́nh ẩm ương của quán.
Chả là quán ấy cũng chẳng phải rộng răi sang trọng ǵ - loại quán cóc ở nơi nào cũng có thể thấy - với dăm bộ bàn ghế nhựa, một bếp chế biến, dăm chục ly không bao giờ cùng vắng mặt trên giá đựng. Ông anh nàng cũng chẳng phải kiểu người kinh doanh nhặm lẹ mau mắn, ngược lại là khác. Ông làm thơ. Chẳng biết đă từng bao giờ đăng ở đâu đó không, nhưng vẫn tiếng là thi sĩ. Những lúc ngà ngà say, thơ ông thường bay la đà trên mặt bàn với các thực khách, cả quen và nhiều khi cũng chả cần quen. Bạn tôi th́ có quen biết ông, nhưng anh ta lại không đủ can đảm một ḿnh nghe thơ ông nên gọi tôi. Không biết mặt mũi tôi trông thế nào khi nhận những vần thơ ông đọc, mà ông quyết định mời cả nàng đến để cùng ngồi nhâm nhi.
Nàng đến, sau lời mời của ông anh khoảng mười phút, vừa đủ cho sự chờ đợi không kéo dài đến mức bực ḿnh. Váy chữ A màu tím than, sơ mi dài tay màu nâu đất đơn giản, trên cổ thấp thoáng sợi dây chuyền bạch kim h́nh hoa mai mỏng, khuôn mặt không trang điểm ǵ ngoài chút son giữ ẩm, trông nàng trang nhă và xa cách. Vẻ xa cách đó không có từ phía nàng, mà từ phía người nh́n. Người ta khó ḷng nghĩ, nàng có thể thuộc về một ai đó - cái cảm giác khi chúng ta nh́n trái chín trong khu vườn được bao bọc bởi tường cao.
Vuốt nhẹ vạt váy sau, nàng ngồi xuống không tiếng động. Tôi nghe tiếng cụng ly của những bàn bên ngừng lại. Nàng khẽ đưa mắt nh́n quanh bàn, thoáng dừng lại khoảng một chớp mắt trên mặt tôi. Tôi bị cái nh́n của nàng làm bối rối mất hai giây. Nhưng từ đó đến cuối buổi, tôi không nói thêm tiếng nào. Chắc là cũng có nói ǵ đó, tôi không nhớ kĩ lắm, tuy chắc không ngoài vài tiếng ừ à đệm nhịp để thấy ḿnh không quá mất lịch sự.
Tối ấy, sau khi ở quán ruợu về nhà, tôi ngồi xem lại “Người trẻ hoá” – phim vừa được Oscar, chuyển thể từ truyện ngắn của Franz Scott Filtgerald. Cate Blanchett vào vai nữ vũ công không bao giờ được múa nữa sau một tai nạn, yêu người bạn trai khi sinh ra đă bị lăo hoá và ngày càng trẻ lại. Vừa xem, tôi vừa uống bia măi đến khuya, rồi lấy xe, đi đến chỗ quen, và làm việc đó với một cô gái mà tôi chẳng rơ mặt. Trong khi cô gái ngủ, tôi để lại tiền trên gối, ra về, cẩn thận khoá trái cửa.
Nh́n đồng hồ tay, đă 4 giờ 30 sáng, tôi về thẳng nhà, mở nước nóng, ngồi dưới ṿi sen khá lâu. Tôi tắt điện thoại di động sau khi gửi tin nhắn đến cho sếp xin nghỉ làm buổi sáng. Lên giường, tôi gác tay nh́n mặt trời đang nhô lên sau cửa kính pḥng ngủ. Cảm thấy khó dỗ giấc, thở ra một hơi dài, tôi lẩm nhẩm đếm số.
Tôi chợp mắt được khi nắng lùi ra khỏi cửa, một giấc khá sâu.
***
Sau lần gặp đó, thi thoảng tôi đến quán của anh nàng. Tôi đến đấy v́ nàng, sau này tôi nghĩ lại, dù tôi vốn không nhớ được những người chỉ gặp một vài lần. Tôi hay uống một ḿnh ở những quán nhỏ với hy vọng ḿnh không bị dây dướng bởi người quen trong những bàn kế cận. Không phải là con một, nhưng cả 3 người chị đều lớn tuổi hơn rất nhiều nên từ nhỏ tôi đă không có thói quen tṛ chuyện với ai khác. Từ lúc tôi đến tuổi đi học, những người chị đă lập gia đ́nh cả. Cũng không hiểu sao, sau 14 năm không sinh được nữa, mẹ tôi lại sinh được tôi. Nhiều lúc, thoáng qua trong đầu tôi ư nghĩ, hay là bà xin tôi từ một viện mồ côi nào đó và bảo rằng tôi là con bà?
Bố mẹ rất thương tôi, nhưng bằng cách nào th́ tôi cũng không thể tiến gần được họ. Nói như thế nghĩa là, tôi không chia sẻ quan điểm của ḿnh với họ một cách thoả mái. Tôi không t́m được lời thích hợp để nói với bố mẹ ḿnh và cả những người vẫn gặp hằng ngày. Nói thế nào th́ cũng bị hiểu nhầm là vô cảm, hoặc quá tàn nhẫn. Tôi bắt đầu làm mọi việc một ḿnh, tự mua lấy những vật dụng cá nhân, có thư viện riêng, có bộ sưu tập đĩa nhạc và phim riêng bằng số tiền ông bà cho quà vặt. Dù phải mất khá nhiều thú vui như bạn bè cùng lứa, nhưng tôi thấy thoả mái, cảm giác như khi mặc một chiếc áo vừa vặn với cơ thể.
Nói đến cơ thể th́ tôi chợt nghĩ đến nàng. Nàng có một cơ thể đầy đặn và hoàn hảo lạ thường so với phụ nữ tuổi ấy. Lần đầu tiên, tôi khá bất ngờ v́ trong những bộ trang phục, nàng có vẻ gầy hơn rất nhiều. Khi nh́n thấy cơ thể của nàng, bản năng đàn ông của tôi lớn mạnh khác thường, như một vùng áp thấp h́nh thành ngoài biển Đông nhanh chóng biến thành một cơn băo và thổi vào đất liền với tốc độ khủng khiếp, cuốn theo những cơn sóng lớn cao hơn cả mái nhà, đập vào bờ với sức tàn phá quật tan được cả những con đê chắn sóng kiên cố nhất.
Mà, h́nh như tôi kể lộn xộn mất rồi. Tôi đang nói đến việc tôi đến quán của anh nàng và ngồi một ḿnh. Vào lần thứ tư hay thứ năm ǵ đó, tôi nhận được mảnh giấy nhỏ gấp kín từ tay người phục vụ: “22h, hôm nay, nhà 58 phố Đặng Dung, quận 1.” Dù ngốc nghếch đến đâu, th́ tôi cũng có thể biết mảnh giấy đó là của nàng, hơn nữa, nét chữ đẹp mềm mại đó không thể là chữ từ tay ông chủ quán, lúc đó đă say khướt. Tôi đến địa chỉ mà ban đầu tôi ngỡ là quán bar, th́ hoá ra đấy là nhà riêng của nàng.
Tôi chỉ gặp nàng vào buổi tối muộn. Khi đó, con nàng – một cậu bé 5 tuổi - đă ngủ, và nàng đă làm xong mọi việc nhà. Chồng nàng làm việc ở một văn pḥng đại diện của công ty anh ta tại nước ngoài. Tôi cũng chưa bao giờ hỏi là nước nào, chỉ biết đại khái là đâu đó ở Đông Âu. Sau khi gặp nàng, khoảng 3 hay 4 giờ sáng th́ tôi ra về, có thể ghé một quán ruợu, hoặc lang thang chút nữa mới về nhà, trong tiếng trở ḿnh ngái ngủ của thành phố lúc rạng đông.
Nàng và tôi hay ngồi trong bếp, dưới ánh điện sáng mờ cùng với yên lặng đêm khuya. Những lúc như thế nàng hay nh́n tôi với đôi mắt có màu xam xám như màu da của ông lăo tám mươi cô độc ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp bắc ở hàng hiên buổi chiều. Nàng cũng như tôi, ít nói, nên hầu hết các buổi nói chuyện của hai đứa đều diễn ra một cách bâng quơ và chẳng có đầu cuối ǵ. (Tôi không chắc ḿnh dùng từ “nói chuyện” là đă đúng không nữa.) Ngay cả trong những lúc làm chuyện ấy, nàng cũng im lặng, trừ cái gh́ siết rất lâu khi nàng đạt được. Tuy nhiên, nàng hiểu rơ cái tôi thích, cũng như không thích như cầm trên tay một tờ giấy ghi những điều ấy, và tôi luôn không kiềm được cơn hưng phấn khi đi vào nàng. Bên cạnh nàng, tôi cảm thấy như ḿnh đang ở trong một khách sạn 5 sao hàng đầu.
Hơn một năm ở cùng nàng, tôi biết được, nàng sớm mồ côi mẹ và bố nàng tục huyền gần như ngay sau đó. Ông vẫn lo lắng cho nàng, nhưng khi đủ 18 tuổi, nàng rời gia đ́nh ra ở riêng. Vừa học đại học tại nhạc viện, nàng vừa làm phụ bếp cho một nhà hàng. Khi thi tốt nghiệp, nàng đột nhiên bỏ ngang bài biểu diễn đang rất tốt cùng với hy vọng giữ nàng lại trường của các giảng viên vốn rất chú ư đến nàng, không một lời giải thích.
Sau chuyện ấy, nàng đi Ấn Độ một tháng bằng số tiền tiết kiệm trong mấy năm đại học. Chuyến đi ấy nàng gặp chồng nàng, cũng đang công tác ở đó, khi ấy th́ anh ta chưa làm việc cho văn pḥng đại diện tại nước ngoài. Ba tháng sau, anh ta xin cưới sau khi đều đặn mỗi tuần mời nàng ăn tối ba hay bốn lần, và mỗi sáng nàng đều nhận được hoa gửi tặng với những tấm thiếp thơm phức ghi những lời yêu thương nồng nàn nhất. Nàng đồng ư sau lời cầu hôn đó một tuần.
Năm năm sau th́ nàng có con. Trong thời gian ấy, nàng vừa làm bếp trưởng tại nhà hàng cũ, vừa học thêm chăm sóc thẩm mỹ về da. Khi con có thể gửi trẻ được, nàng mở Spa riêng của ḿnh. Không đông khách lắm, nhưng h́nh như nàng có thu nhập rất ổn định. Số tiền chồng hằng tháng gửi về, nàng mua bảo hiểm cho con. Về chồng, tuy nàng không nhắc đến, nhưng tôi chắc nàng cũng chẳng có phàn nàn ǵ về anh ta. Một người chồng như vậy, th́ có thể phàn nàn ǵ?
Đại khái là thế, bởi v́ tôi chỉ cóp nhặt những điều nàng t́nh cờ kể mà kể lại, chứ tôi vốn không có thói quen đặt câu hỏi về chuyện đời tư người khác. Đến bây giờ, khi có thể hiểu chuyện hơn, tôi ước ḿnh đă nói với nàng nhiều hơn đôi chút vào đúng lúc của nó. Đời người, đôi khi có vẻ giống với đường cao tốc một chiều, có những điểm lỡ, đi quá một bước là quá xa mới đến điểm ṿng lại kế tiếp.
Tôi nhớ một hôm, sau khi đă dùng xong một bữa ăn nhẹ, nàng lấy bia trong tủ lạnh rủ tôi uống. Đến lon bia thứ ba, th́ mọi thứ đột nhiên im lặng. Tôi đă kể là nàng ít nói, nên im lặng cũng không phải là điều ǵ hiếm hoi ở nàng. Nhưng cái im lặng hôm ấy th́ khác. Mọi tiếng động như bị nhốt chặt trong một khối băng trong suốt. Cả những con muỗi thường vo ve nơi góc bếp cũng lười lên tiếng. Gió lướt êm ru trên tấm rèm lụa rồi phà làn hơi lạnh buốt vào pḥng. Có một miếng xốp khổng lồ ở đâu đó đă hút tất cả mọi âm thanh xung quanh. Tôi đặt tay lên ngực, cố lắm mới nghe nhịp tim của ḿnh đập, vang lên như từ một thế giới khác.
”Gió ở đâu mà mạnh quá!” Nàng đột ngột nói.
“Ờ! Có lạnh thật…” Tôi gật đầu.
…
“Chim…”
“Chim ư?” Tôi chợt cảm thấy khát, nhấp thêm ngụm bia nữa.
“Ừ, chim đấy mà.”
“Ư anh là chim thật hay cái ǵ giống chim? Hay em đang dùng ẩn dụ ǵ?”
“Không, chẳng có ư ǵ đặc biệt. Chỉ là chim, loài động vật có cánh bay trên trời đó thôi.”
“Mà sao em nói thế?” Tôi suy nghĩ một chút, ḷng thầm nghĩ, hay nàng bắt đầu say? Liệu có đúng không nhỉ? Tôi chưa nh́n thấy nàng uống bao giờ, nhưng như thế không có nghĩa là nàng không uống tốt. “Nghĩa là tự dưng sao lại nghĩ đến loài động vật có cánh và bay trên trời ấy vào lúc nửa đêm thế này?”
“Chả liên quan ǵ cả nhỉ?”
Nàng ngước mặt nh́n tôi, mỉm cười. Cho đến lúc đó, nàng vẫn đang ngồi bó gối và cúi mặt nh́n xuống hai bàn chân ḿnh. Nàng có bàn chân thon với những ngón trắng hồng được cắt ngắn, với những phao chân h́nh trăng khuyết xinh xẻo. Tôi rất thích được nh́n những ngón chân ấy dưới những chiếc váy liền chấm gót nàng thường mặc ở nhà.
Tôi nh́n vào bóng tối sau cánh cửa sổ, ừ khẽ.
“Thật ra em đang nhớ đến nó,” Nàng dừng lại, xoè ngửa bàn tay, chao chao trước mặt, như đang lăn thứ ǵ đó có h́nh tṛn và giữ cho chúng đừng rơi mất. “Tức là chim ấy. Tự dưng mà nhớ thế thôi, chứ chẳng có lí do ǵ cả.”
“Thật là không có lí do ǵ chứ?”
Nàng hơi nhíu mày, như muốn t́m lời thích hợp.
“Thật. Hoặc là nếu có lí do nào đó ở đâu đó, th́ lúc này chưa thấy nó xuất hiện trong đầu óc em.”
Tôi quay nh́n vào mắt nàng, hai đồng tử thu nhỏ hơn lúc b́nh thường, trông nàng có vẻ như đang buồn ngủ. Hay là triệu chứng mộng du? Đôi mắt nàng không đẹp, với mí xếp, và ḷng trắng không trắng như thường thấy ở những đôi mắt mạnh khoẻ, mà mang màu rêu nhạt. Nhưng cũng chính v́ thế, chúng có vẻ xa vắng như một ánh đèn le lói ở phía cuối một cánh đồng rộng trong đêm khuya. Khi nh́n vào đôi mắt ấy, tôi luôn có một cảm giác ḱ lạ. Nói ḱ lạ không hoàn toàn giải thích được những ǵ tôi nghĩ. Như ḿnh bị rớt vào một xoáy nước sâu. Không phải loại xoáy nước kêu oong oóc khi chúng ta mở nút chặn nước trên chậu rửa mặt. Có thể giống, là giống cái xoáy h́nh trôn ốc ấy, có điều yên tĩnh hơn nhiều. Xương sống cuối lưng tôi luôn gai gai mỗi khi nhận thấy điều đó.
Đầu óc tôi bỗng h́nh dung cánh chim mà nàng nói, đang bay một ḿnh trong đêm. Hai cánh đen nhỏ bé đập vào bóng tối xung quanh. Màu cánh hoà vào màu bóng đêm. Có lạnh không nhỉ? Mà đôi cánh đen ấy là do cánh nó thực sự đen hay do bóng đêm?
Chim ơi!
Mày bay về đâu
Trong gió đêm thổi lạnh?
“Anh nói ǵ thế?” Nàng bỗng hỏi.
“Không, anh có nói ǵ đâu,” Tôi trả lời. “Mà anh vừa nói ǵ ư?”
“Chẳng phải anh vừa nói ǵ đó sao?” Giọng nàng có vẻ ngạc nhiên. “Hay là em nghe nhầm? Rơ ràng là giọng anh mà. Sao vậy nhỉ?”
“Có lẽ em nghe nhầm thôi,” Tôi nhíu mày, hơi nghiêng đầu. “Anh nói ǵ thế?”
“Chim ơi, mày bay về đâu, trong gió đêm thổi lạnh - em nghe thế đấy!”
“Thế à?”
***
Nàng tiễn tôi ra về. Lần đầu tiên nàng làm thế. Đến bây giờ tôi vẫn c̣n nhớ được cảnh đêm ấy. Gió thổi chầm chậm trên mặt đường khuya, làm chiếc phong linh bằng thuỷ tinh h́nh cánh thiên nga nàng treo trước nhà kêu leng keng nho nhỏ. Nàng vẫy tay chào tôi. Khuôn mặt nàng thấp thoáng trong bóng tối mờ mờ và món tóc xoă trước trán. Mắt nàng hắt lên thứ ánh sáng màu xanh ḱ bí khi nàng tựa vai vào mép cửa nh́n theo tôi đi.
Đó là h́nh ảnh cuối cùng của tôi về nàng, khi tôi quẹo ở ngă rẽ. Ba hôm sau, tôi đến th́ nhà nàng đă dọn đi nơi khác, hay ít nhất th́ tôi nghĩ thế. Người hàng xóm bảo, thức giấc th́ cô ấy dọn đi mất rồi, chắc chỉ trong đêm thôi, tối nọ c̣n sáng đèn mà.
Tôi gỡ chiếc phong linh trước nhà nàng, đem về treo trên cửa sổ pḥng ḿnh. Chiếc phong linh thỉnh thoảng lại kêu leng keng nho nhỏ trong gió.
***
Và tôi lên máy bay, muộn mất 72 phút, sau khi kể cho bạn nghe chuyện riêng của ḿnh và những câu vu vơ về cánh chim đêm./.
Ngô Nhân Đước
Trầm trang, 28/03/2010.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
© gio-o.com 2010