photo: Uu Dam
NGÔ NHÂN ĐƯỚC
Bùi Giáng
Người lữ khách cuồng điên
và khôn cùng Cố Quận
Gần đây, trong một số mục có nhắc đến Bùi Giáng, người thi sĩ tài hoa đất Quảng. Cuộc đến và đi của Trung Niên Thi Sĩ trong gần nửa thế kỉ thi ca, thênh thang như mây trời. Người viết bài này là một kẻ vô danh ngưỡng vọng Bùi Giáng. Góp đôi lời nói về một đỉnh Thái, chỉ là lấy tâm trạng của một kính ngưỡng dành cho thiên tài. Và bằng những tư nghiệm riêng tây. Được hay không, đúng hay sai c̣n để cho lâu dài đáp lời, mù sương thưa thốt. Được nói về những ḷng riêng dành cho một anh hoa kiêu bạc đă mất, một ngông ngạo bỡn cợt đă xa, thoả nguyện lắm rồi thay! C̣n được tiếng ngân nào giữa lung linh hư ảo như thơ Bùi Giáng:
Ngơ ban sơ hạnh ngân dài
Cổng xô c̣n vọng điệu tài tử qua…
Là may mắn vô chừng.
Dưới đây, có trích dẫn vài lời của một vài người viết để luận bàn, tất cả được trích dẫn bồng bột ngang xương. Và thật biết, đây chỉ là những trao đổi ngẫu nhiên khi đọc những b́nh luận của người khác. Nếu có ǵ không thoả mái, hoặc chẳng đặng ḷng, xin cho cáo lỗi thật sâu. NNĐ.
Bùi thi sĩ sinh ngày 17-12-1926 tại Thanh Châu, Vĩnh Trinh, Duy Xuyên, Quảng Nam. Ông là thứ nam của ông Bùi Thuyên và bà Huỳnh Thị Kiềng. Tốt nghiệp trung học, ông có ghi danh Đại Học Văn Khoa, nhưng bỏ ngang, dành hết thời gian tự học, nghiên cứu, và dịch thuật. Văn nghiệp của ông đồ sộ, gồm nhiều loại (tạm chia):
1. Giảng luận Văn học
2. Bản dịch và giảng luận triết học.
3. Bản dịch Văn học
4. Thơ, Văn sáng tác
Cái làm nên “người điên” lồng lộng Bùi Giáng chính là Thi ca với nhiều tập dài suốt cả cuộc đời làm thơ: Mưa Nguồn, Lá Hoa Cồn, Ngàn Thu Rớt Hột, Sa Mạc Trường Ca, Màu Hoa Trên Ngàn, Bài Ca Quần Đảo, Rong Rêu, Đêm Ngắm Trăng… Thơ Vô Tận Vui, Mười Hai Con Mắt, Tuyết Băng Vô Tận Xứ, Mùa Màng Tháng Tư (di cảo) … Đấy chỉ là những thống kê không đầy đủ, bởi mỗi bước chân trên nẻo đường lang bạt, ông đều để lại dấu ấn của ḿnh trên thơ với thi hứng bất tận, thi tứ phong phú và tuyệt cùng phóng dạt…
H́nh như ông có một số mệnh luôn bị ngộ nhận và hấp dẫn tranh căi. Là điên hay tỉnh, trong h́nh hài phiêu hốt đến tiều tuỵ và bụi bặm hết mực kia? Bùi Giáng th́ tự nhận ḿnh điên, “điên thưọng thừa”, mặc nhiên bỏ ngoài tai những bàn tán và đồn đại. Thiết nghĩ, người nghệ sỹ, đến tầm lô hoả thuần thanh, th́ sá ǵ chuyện có hay không, điên hay tỉnh, sạch hay dơ, trong hay đục, tối hay sáng…? Mạng phận cuối cùng của nghệ sỹ là đem thân xác phù du, để nói chuyện phù du cuộc thế nhân trần. Và tài hoa của nghệ sỹ, phải chăng là đă nói giùm cho người đời, cái tâm linh sâu thẳm uyên nguyên phức tạp, lại vô cùng minh tường với bản ngă độc đáo riêng ḿnh? Có người viết:
“Ông là người kết hợp được những lư lẽ uyên áo, trầm mặc của tinh thần phương Đông với triết lư thực nghiệm, thực dụng của phương Tây nên càng về cuối đời, thơ Bùi Giáng càng có những cuộc đảo lộn dữ dội về ngôn ngữ, lật nhào cả những hệ thống quan điểm thơ mà gần như cả một đời ông xây dựng.” (Nguyễn Hữu Hồng Minh) (*)
Nói như thế này là duy lư theo cái kiểu hiểu mà chẳng cảm. Quan điểm nào mà Bùi Giáng đă dựng xây suốt cuộc đời ḿnh? Lật nhào là cái ǵ khi mà vốn nó đă không định dạng được như không khí? Nắm được cái ǵ, cầm được lẽ chi chi mà có trên có dưới? Để mà lật nhào?
Gần như cả một đời xây dựng? Bùi Giáng suốt cả đời từng nói nhiều lần, đại ư: Làm thơ muôn câu vạn chữ, tóm gọn được trong vài câu mà thôi. Trích dẫn ở một bài khác:
- Từ đây đến chết tao c̣n một vạn câu thơ. nhưng mày chỉ cần nhớ hai câu này là đủ. Và ông đọc:
"Ngày mai cá sống phiêu bồng
Ngàn trăng ngậm bóng sương đồng ra đi" (Hoàng Phủ Ngọc Tường)
Cá sống phiêu bồng? Con cá nào trong đại dương tung tăng? Như ngàn con cá đă khuất mặt trong lung linh đáy nước tự do? Ngàn trăng ngậm bóng sương đồng ra đi? Ưng tác như thị quán? Lời Thích Ca? Bóng sương đồng làm sao có thể ngậm? Vậy ngậm được là ngậm cái ǵ? Phiêu bồng? Miên man bất tuyệt?... Thế mới thấy chẳng có ǵ để nói ngoài một bể cả mênh mông như mênh mông bể cả cho địa hạt thơ Bùi điên…
Nhưng theo ư tôi, "vui thôi mà" đó chính là khát vọng và bi kịch của một thi sĩ đă "tuẫn nạn trên lộ tŕnh của chữ" (Nguyễn Hữu Hồng Minh)
Tuẫn nạn? Lộ tŕnh? Chữ? Tuẫn nạn nghĩa là chết cao đẹp? Lộ tŕnh là đoạn đường đi? Chữ là ngôn ngữ - một khối hàm hỗn bi thống chon von đứng trên đầu đỉnh núi chót vót cô độc? Không có khát vọng của Bùi Giáng đặt trên con chữ, cũng không có bi kịch nào cho đạo hạnh tựa thiên tiên:
“Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc
Nào ngờ đâu ở lại đến hôm nay!”
Đến là v́ đă đến. Đi là v́ đă xa ngái những tuế nguyệt tiêu tao, trường hận tuôn trào. Mê nguyệt lặn, Thực nhật qua, vời vợi bóng tà? Bùi Giáng không chú tâm tạo chữ mà chữ đến tâm ông, thân ông, ư ông như một ngẫu nhĩ tuỳ thời, nhảy múa đùa ca với kẻ rỡn từ trong ư, thân, tâm tuyệt hạo.
Vui thôi mà, là ngón tay chỉ cái rỡn không cùng, cái rỡn bi loạn, cái rỡn tịch hạp, cái rỡn năo nùng… thẳng tới. Vui thôi mà, là Thôi Mà Vui? Mà Thôi Vui? Vui Mà Thôi? Là … Là như thế trỏ vào, chỉ đến? Xin đừng nói đến bi kịch v́ cuộc đời Bùi đười ươi không có bi kịch nào, cũng chẳng có hài kịch, chính kịch ǵ ráo. Nó là một cuộc đời, và ông đă trọn vẹn hiến dâng cho đất trời uyên mặc cái t́nh chết lịm từ lúc bước chân ra. Chết lịm v́ lỡ lầm từ muôn một tái sinh:
“Lỡ từ hạnh ngộ ban đầu
Lầm từ muôn một qua cầu Tử Sinh…”
(Huyền Nguyên)
Ước mơ của ông là tung hê hết chữ nghĩa để nhảy múa và hát ca… Ông chính là "người thơ" cuối cùng của một thế kỷ và đă ra đi giữa một thời đại đang ngày càng… (NHHM)
Phải, chí phải, nhưng cũng từ đây mà thấy, người viết này đă tự mâu thuẫn với những ǵ ông ấy vừa viết trên kia. Xin bỏ lửng hai chữ ngày càng cho nó trôi về vô vọng, tuyệt đối vô vọng. Người thơ trọn vẹn đă mang tuyệt bích xa mù đi măi măi, c̣n ǵ cho những giọt lệ trần gian tiếc nuối chút hương thừa?
Bùi Giáng sinh ra và lớn lên giữa “những dăy nhà rộng thênh thang tường xây bằng đá” . Thời niên thiếu giữa một thiên nhiên phong phú, nhiều sắc thái : sông hồ, đồi núi, ruộng nương là một thiên đường mà Bùi Giáng suốt đời hồi vọng, và gọi là cố quận. (Đặng Tiến)
Thênh thang dăy dọc, rộng răi nhà ngang? Lăo Giáng nhà ta có bao giờ tự phát ngôn về gốc tích? Sinh từ sơ ngộ màu hoa, chết từ tử tận ta bà hỗn mang là cái tư nguyện suốt đời lơ lửng của gă giang hồ chịu chơi. Nhưng quả thật, hắn ta có mang giữa ḿnh một dấu yêu cố quận. Cố Quận, hắn chuyên môn viết hoa hai chữ cố quận. Là v́ sao? Sao v́ lại hỏi v́ sao? Có ai biết được tại sao thế nào? Cố quận phải chăng chỉ là ảnh h́nh của một nông thôn quê mùa chất phác mênh mông cỏ hoa châu chấu chuồn chuồn? Là mảnh đất từ bước chân ra, hay là yêu dấu đất hoa ngút ngàn? Ngút ngàn cũng phải, bởi đâu c̣n ai thấy mặt cố quận nó ra làm sao? Dài ngắn Nam Tào? Chạm tới là ngỡ như, đi vào là thực thụ. Đặt bước chân lên, đi bằng phiêu linh ŕ rầm âm vọng may chăng nắm bắt được mớ ảo ảnh hư phù. Nhưng rốt cục, cố quận cũng vuột mất, vụt bay, la đà siêu thực… Suốt đời hoài vọng, như cái lửng lơ sầu âm vọng giữa đêm suông… Thiên đường ấy lăo Giáng nhà quê đă mơ thấy ḿnh nắm tay cùng các má hồng thôn nữ, đài các tiểu thư nhảy múa cà rỡn tiệc tùng với Mâu Ni, Khổng Lăo, Camù (Camus)?...
Mịt mùng một nẻo quê chung
Người về Cố Quận, muôn trùng ta đi
(Huy Cận)
Ấy ấy, chính nó đấy, kẻ về cố quận, c̣n muôn trùng phiêu dạt ta đi. Nẻo quê chung là quê chung của đứa nào? Hay cả thảy mọi đứa? Ta đi, là đi đâu? Về cuồng điên phố, rậm rịch phường, lệch lạc tang thương? …
Có lần, Thanh Tâm Tuyền gọi Bùi Giáng là “một thiên tài tự huỷ ghê gớm nhất của thi ca Việt Nam hiện đại” và là “một hồn thơ bị vây khốn”. Bị vây khốn bởi cái ǵ? Theo tôi, Bùi Giáng bị vây khốn, trước hết, bởi những hồi nghi, những dằn vặt… Có điều, không ai sống đến tận cùng sự hồi nghi, sự dằn vặt như Bùi Giáng. Thơ Bùi Giáng là những phún thạch phun lên từ hoả diệm sơn của hồn ông. Nhưng khác các nhà thơ khác, Bùi Giáng lại nguỵ trang thảm kịch của ḿnh bằng một giọng cợt nhă, bông đùa. Trong một bài viết về Hàn Mặc Tử, sau khi ghi nhận thơ Hàn Mặc Tử là ''một tiếng thét và một lời than. Tiếng thét đầy máu, tiếng than tràn ngập hư vô. Lúc hăi hùng khiếp đảm, lúc quạnh quẽ lạc phách xiêu hồn'', Bùi Giáng nhắc đến thơ của chính ông, như một sự so sánh:
”Thơ tôi làm... là một cách d́u ba đào về chân trời khác. Đi vào giữa trung tâm băo giông một lúc th́ lập thời xô ngôn ngữ thốt ra, phá ṿng vây áp bức. Tôi gạ gẫm với châu chấu chuồn chuồn, đem phó thác thảm hoạ trần gian cho chuồn chuồn mang trên hai cánh mỏng bay đi. Bay về Tử Trúc Lâm, bay về Sương Hy Lạp, ghé Calvaire viếng thăm một vong hồn bát ngát, rồi quay trở về đồng ruộng làm mục tử chăn trâu. Làm mục tử chăn trâu không xong, bỏ trâu chạy lạc, phá phách mùa màng khoai sắn, th́ tôi chạy về bẩm báo với ni cô cho phép con chuồn chuồn của tôi cư lưu một phút giây trong linh hồn bao dung phương trượng. Ni cô xua đuổi tôi th́ tôi ra bờ sông nằm ngủ khóc một ḿnh thơ dại giữa chiêm bao. Trong chiêm bao, thơ về lăng đăng th́ từ đó vần bất tuyệt cũng lăng đăng chiêm bao.”_ (Nguyễn Hưng Quốc)
Thiên tài tự huỷ? Tâm hồn nguy khốn? Có ràng buộc nào đă được mang lên vai để mà gánh nặng? Có hoài nghi nào đă dày ṿ để mà vây hăm linh hồn gă du tử hoang đàng? Sống trong tận cùng hoài nghi? Không, lăo-đạo-sĩ-điên đă khật khùng đem sự điêu linh cuộc đời ra mà bỡn cợt như múa trên tay cây phất trần màu nhiệm, làm loé mắt thảy thảy mọi nguy cơ thập thành. Những con ngươi đă chẳng c̣n ánh sáng, cái chết đă từ vô tận nảy mầm. Giáng cũng đă nói về Hàn Mặc Tử với đại ư, Hàn là kẻ điên, và muốn hiểu người điên ấy, hăy thử lân la làm người điên như Hàn. Vậy thực là nguy, chí nguy, khi kẻ tỉnh nh́n người điên đàm bàn phán luận? Đă hẳn. Tiếng “ḥ tắc”, “ḥ ŕ” của thằng mục đồng trên ruộng, phải chăng chỉ những gă quê mùa từng cuốc bẫm cày sâu với con trâu chăm bẵm, mới hiểu ra được lẽ đi chậm đi nhanh qua cái lời vô nghĩa như là…?
Đâu là Tử Trúc Lâm? Chốn nào là Sương Hy Lạp? Hay là Trăng Tỳ Hải? Sương B́nh Nguyên? V́ đâu Vân Mồng thi sĩ dịch Othello của W.Shakespeare thành Hoa Ngơ Hạnh? Dịch chơi? Ni cô thượng thừa phép Phật đă hoá biến cho chuồn chuồn châu chấu mang trên cánh mỏng những âm hao vô tích về vân mấn miên miên? Chiêm bao thơ dại, v́ thơ dại là trẻ con không toan tính, là ngây thơ b́nh minh trên đồng lăng đăng bất tuyệt say mê? Chiêm bao, v́ Nam Kha phiêu du hoè huệ lấn chen vào những ranh giới thực tại chơ vơ? Chiêm bao v́ một cuộc đời phải chăng cũng chỉ là mộng huyễn xa vời, như tia chớp vụt băng qua bầu không trong đêm giông âm u? Hành tŕnh vô tận đă hơn 5 tỷ năm, sá ǵ ba vạn sáu ngàn ngày? Dù ba vạn sáu ngàn lại là một vô tận trong từng sát-na tích tắc?
Song tôi có cảm tưởng ít có ai bị ám ảnh bởi vấn đề ngôn ngữ một cách nặng nề, triền miên như Bùi Giáng… dường như công việc làm thơ chủ yếu là một cuộc hành tŕnh vượt qua ngọn đèo cheo leo của ngôn ngữ trước khi là bất cứ một cái ǵ khác. Ngọn đèo ấy không những cheo leo mà c̣n mù mịt, thăm thẳm…
Bùi Giáng lại có vẻ rất coi thường cái việc làm thơ ấy và chắc chắn là không mấy tin tưởng vào khả năng thể hiện của ngôn ngữ.Bùi Giáng xáo trộn chữ nghĩa để nói lên một sự thật: ngôn ngữ đang bị xáo trộn, đang bị tha hoá… ngôn ngữ c̣n có tác dụng ngược lại: nó che giấu sự thật… _ (Nguyễn Hưng Quốc)
Bùi Giáng đă chấm ng̣i bút nào vào mực se sắt, để viết ra câu thúc giục sương mù? Phố phường nào đă mọc cỏ quanh năm? Ngôn ngữ trong-tay-người-điên khác nào những thứ đồ chơi trẻ con mà có suy nghĩ để vượt qua? Không vượt qua th́ c̣n đâu chỗ để cho những khái niệm cheo leo thăm thẳm? Sự thật nào để che giấu? Tự thân ngôn ngữ trong thơ Bùi Giáng đă là phù phiếm lung tung lẫn lộn, thế th́ bằng cách nào Trung niên thi sĩ lại bị ám ảnh triền miên? Nói Bùi Giáng không tin vào khả năng thể hiện của ngôn ngữ lại càng không nên hơn nữa. Không phải là không tin, mà trái lại, Bùi Giáng tỉnh táo một cách say mê biết rằng, ngôn ngữ như một cây cầu bắc qua bờ kênh siêu thoát, phổ độ kiếp nạn nhân sinh loạn trầm mê muội. Phương tiện rốt cuộc không bao giờ là cứu cánh, nên lắm kẻ bảo rằng, Giáng chỉ là người mất ḷng tin vào chữ nghĩa, và phá phách chữ nghĩa, khạc nhổ vào chữ nghĩa đấy thôi…
Giáng xáo trộn chữ nghĩa cũng chẳng nhắm vào việc sẽ nói lên chữ nghĩa đang bị xáo trộn, tha hoá… Khi đă là một tṛ chơi, th́ mọi xáo trộn lăm le càng làm cho mọi thứ trở nên tối tăm hơn bao giờ. Khi nghĩ đang bị xáo trộn, đang bị tha hoá nghĩa là mặc định một luận thuyết, ngôn ngữ phải đẹp, phải trong, phải mong manh, phải lộng lẫy, phải nói lên hết sự thực… Sự thực là sự thực, tầm Không, mọi khái niệm đều mất tích dưới tiếng sấm của mù sương vô bờ đang tràn lan, khi hiện lên một tiếng Thơ vang dội…
Họ Bùi từng gián tiếp trả lời câu hỏi về tên tuổi của ḿnh:
Hỏi tên, rằng biển xanh dâu
Hỏi quê, rằng mộng ban đầu đă xa
Gọi tên, rằng một hai ba
Đếm là diệu tưởng đo là nghi tâm.
Ta làm
ǵ có tên, có quê? Tên ta đó, quê ta đó, biển dâu xanh hoá thân
từ những tang thương kiếp người, trong
ḍng sông nguồn mạch nào chảy từ muôn ngàn cổ
độ. Mà nói cho cùng, th́ quê hương rốt ráo của
mỗi người là ở đâu các ngươi có
biết chăng? Muộn cuộc tồn sinh để
đón lấy vang động biến cố của Tạo
Tác, là ư muốn của “gă cà rỡn” kia trong cơi tạm
sống-chết đấy thôi! (Nói như chính lời ông là
mượn Tại Thể để đón Tồn Thể
(Hoạt Tinh Thể) uyên nguyên trong ngần bất sinh
bất diệt. Hoài Khanh có hai câu thơ:
Qua sông là một nhịp cầu
Qua tôi là một mối sầu vô chung
Nhịp cầu là một cái ǵ để qua sông, th́ kiếp sầu vô chung này, kẻ nghệ sỹ xin gánh để thấm đẫm nhân sinh luân hoán phai phôi; là niềm se sắt chờ mong trong ḱ vọng lơ lửng, lửng lơ…
Thật sự của cái ngông kiêu cuồng kia, là tinh thần phóng dật như Lăo Trang, lại mang Thiện Tâm của Đức Cù Đàm, và đằng sau vẻ ngang tàng kiêu bạc là một trái tim mong manh như thuỷ tinh, vô cùng dễ vỡ trước những quẩn quanh của kiếp người phù thăng. Trái tim kia, quá tinh tế, linh mẫn, nên luôn quắt quay khôn nguôi trước những niềm bi cảm trên ngă đời luân lạc, một hôm đứng sững lại giữa Tinh Sương Hoằng Viễn…
Chỉ là họ Bùi đă tuân theo tṛ chơi của Hoá Nhi. Thử hỏi, Mă Giám Sinh là ai? Truyện Kiều đă dựng lên chân dung một gă sở khanh đưa nàng Kiều bước chân vào đoạn trường 15 năm lưu lạc. Từ biệt ly gia đ́nh, Kiều đưa ḿnh vào ruồi nhặng phủ giăng. Gă ấm ớ về thân thế có phải là tự dưng Nguyễn Du muốn thế? Có lẽ, có hai lư do để cụ Nguyễn nhà ta viết vậy. Một, Mă Giám Sinh là thằng trộm phấn buôn hường, không muốn cho người biết lai lịch ḿnh. Hai, Mă Giám Sinh là đại diện cho cả một Nghi Ngẫu Tồn Sinh rất mực cát lầm đầy đoạ đẩy đưa. Từ họ Mă, nàng Kiều đi măi trong gió cát bơ vơ, có lúc chết đi sống lại, có lúc ngỡ được gặp hạnh phúc cứu vớt, để rồi trầm thống u nùng mải miết đến lúc gặp Đạm Tiên bên ḍng Tiền Đường, cuộn tấm thân vùi trong sóng nước thả trôi. Thằng họ Mă oan nghiệt? Hay Con Tạo xoay vần trớ trêu? Hoặc Trời Xanh quen thói má hồng đánh ghen? Ǵ ǵ đi nữa, th́ cái nguyên do đầu tiên cũng chính “cái tên ỡm ờ rằng huyện Lâm Thanh cũng gần”. Bùi Giáng dường như tâm đắc cực ḱ với vai tṛ thằng họ Mă, nên viết riêng một bài “thắm thiết” tặng gă như đă thấy bên trên.
Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà.
Từ ''ở rất lâu quê nhà'' đến ''mộng ban đầu đă xa'', tư tưởng của Bùi Giáng đă vượt biên, lấn sang một tầm khác. Với một sức oằn khác. (Nguyễn Hưng Quốc)
Đúng là Bùi đười ươi rất ám ảnh bởi vấn đề quê hương như lời tác giả, nhưng ấy chính là cố quận quê chung, chứ chẳng riêng một lư do cỏn con nhớ quê như người ta nhớ nơi cắt rốn thuở oe oe mấy tiếng chào đời. “Ở rất lâu quê nhà” so với “mộng ban đầu đă xa” nào phải là hai ư khác hẳn nhau? Nói tới sự vượt biên, lấn tầm là nói đến sự phát triển tầm thường của ư thức. Sức oằn nào? Mà khác? Mộng ban đầu đă xa có phải là đă muôn trùng xa ngái những sáng láng bản lai diện mục? Tôi-ở-rất-lâu-quê-nhà có phải là một tên khật khùng đă mang cái ṇi-t́nh ban đầu mà đi hoài giữa chiều phố thị đ́u hiu nhân ảnh mập mờ? Hai tiếng quê hương phải là dễ hiểu như một ước vọng b́nh thường của những khách xa nhà, nhớ cô em mọi đă từng yêu thương?
Dẫu sao, ở đây, điều quan trọng nhất là câu cuối cùng: ''đếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm''. Mọi sự phân biệt đều bị xoá nhoà. Tôi cho đây là đặc điểm nổi bật nhất trong phong cách thơ Bùi Giáng: thơ Bùi Giáng chính là sự xoá nhoà của mọi đường biên quen thuộc...
(Nguyễn Hưng Quốc)
Đếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm. Chính ấy đấy, hột mù sa nào đă ló khỏi hai mép bờ mương giữa đầu tường lửa lựu. Càng thấy rằng, nói tới một sự phân biệt, so sánh nào th́ càng xa dần thơ điên lô hoả thuần thanh của họ Bùi. Mọi sự phân biệt đă bị xoá nhoà, th́ c̣n đâu chỗ để mà lấn tầm, vượt biên như chính tác giả vừa nói ở trên? Chính cái nói đă tự mâu thuẫn và không thấu đáo minh bạch, ḷng ṿng, th́ mơ ǵ nh́n nhận, phán xét, như kẻ trịch thượng, đứng bên trên ban bố lời khai thị cho nhân gian mở mắt về Bùi Giáng? Chỉ thiên tài mới nói được cái chân không diệu hữu của thiên tài qua lời vô cực, ư vô thanh, tâm vô tức mà thôi. Có những trớ trêu lộn gan như thế nên Bùi Giáng măi măi là huyền thoại, măi măi là người khùng thập thành như ông thừa nhận? Măi măi là điên loạn siêu việt tươi vui như trẻ nít ngô nghê? …
Lời tỉnh táo, lời mê man
Điệu thê thiết rống điệu bàng hoàng ca…
Điệu nào thê thiết mê man, lời nào tỉnh táo bàng hoàng trong mơ? Chẳng có lời nào, hoặc v́ có cả hai. Dù thê thiết, dù trường đoạn là đà lả lay, th́ mọi giấc mộng cũng kéo tuột con người đi về những ngă u mê vô minh ta bà! Đứng trên cả hai loại ư niệm đau thương và hạnh phúc, mà chính ḿnh c̣n không tự khái niệm được điều đó, chính là tâm tư của lăo điên say tỉnh tỉnh say mơ mộng khật khùng… Nói như Phạm Công Thiện, chính là phá huỷ đến tàn khốc, phá huỷ cả những tư tưởng phá huỷ, để đi vào với cầm ca thi nguyệt mù sương lồ lộ nét ngọc ngà khe mương đào nguyên phong nhị phiêu bồng lâng lâng… Bùi-điên làm cho mọi thứ trở nên nhập nhằng, chẳng phải v́ thật sự điên, mà v́ muốn làm rơ cái trăm sự dở hơi của bọn bới gốc t́m ngọn chữ nghĩa học đ̣i. Luận lư học trong tay Trung Niên thi sĩ thành ngọn roi quất vào mông lũ học giả ngông nghênh cứ hay trích dẫn khoe mẽ hàm hồ hổ lốn cỡm kệch sáo ṃn thái thậm ngu si!
Dù sao, tôi nói dù sao, bởi v́ thiên hạ vốn ưa thích dù sao. Cho có mạch lạc. Chứ thật t́nh tôi chẳng rơ sao gọi là mạch lạc liên tục ngụ trong tính t́nh của ngôn ngữ dù sao dao sù. (Bùi Giáng)
Cái này mới chính là ư Bùi Giáng muốn tỏ thị, nhưng nghe rồi quên ngay, như tên đăng trí, hoạ may c̣n lững thững nắm bắt, lơ đễnh rỉ tai được điều ǵ của Ngàn Thu Rớt Hột Mưa Nguồn… c̣n âm vọng, chảy từ mạch nguồn khiết trong sơ ngàn cổ độ đăm đăm hiện về… Một mạch nguồn bất tuyệt miên trường bất dịch nhưng lại thay đổi biến chuyển không ngừng hằng phút hằng ngày hằng mỗi chớp mắt nguy nga nguyên truyền. Điều này có thể tạm hiểu như là tư tưởng của Paménide chọi nghịch tư tưởng Héraclite, tác giả của câu nói nổi tiếng mà nhiều người hay đem ra dạy đời kẻ khác: “Không ai tắm hai lần trên một ḍng sông.” Vừa thay đổi liên miên bất tuyệt lại vừa nguyên truyền nguy nga, là cái quái thế nào? Tầm phơ tầm phào lộn xộn mơ hồ hỗn độn phi lư … đấy chăng? Ưh hưh, có thể như thế lắm thay! Dù Dịch Thể, hay Thường Thể, rốt cục cũng chỉ là cái ư giỡn chơi bồng phiêu của những kẻ rănh rỗi nói lối bâng quơ trà dư tửu hậu !? …
Ngàn năm độc đối riêng hàng
Tờ xanh ứa lệ đẫm trang xuân đầu
Tờ xanh ngàn năm riêng hàng,
viết lên lời thống ca trên ngày mộ địa, Bùi
Giáng trở thành người điên đi chân trần
giữa cát sa mạc hư vô thăm thẳm dặm dài mà
độc thoại riêng tây. Nói một ḿnh, cô độc
trơ trọi, tiếng nói vút lên chót vót, rồi sa xuống
thâm sâu, nghe lạnh cả sống lưng như tiếng ca
năo nuột của người xẩm mù trên hè phố trong
nhập nhoạng buổi chiều ray rứt đứt
ruột tang thương buồn tủi biệt ly tháng ngày!
Như cái lời nào trong Cổ Văn: “Hữu th́ trực
thượng cô phong đỉnh, trường tiếu
(khiếu) nhất thanh hàn thái hư…”
Bởi chăng cái lời xuất phát từ Tâm, đi
thẳng đến Tâm, đành chịu những phong ba
của thị phi điên cuồng gánh chịu ngậm
tăm? Gánh chịu, bởi hiểu th́ hà tất phải
thị phi điên đảo lốc xoáy lầm lạc luôn
luôn, khích bác câu nệ thường thường…
Tặng nhau từ ngữ lạc lầm
Cũng xin hồng lệ hăy đầm đ́a tuôn…
Hồng lệ hay huyết lệ? B́nh minh một sớm tinh sương? Hay hoàng hôn thắm dạ trường sầu đau? Từ ngữ đă lạc lầm, c̣n chỗ nào cho lời tỏ ngoại ư, hiện thị lơi minh triết sạch thơm vô ngần nắm bắt với đôi tay trần lấm bụi cuộc đời giành giật đuổi xua hững hờ? Khi tặng cho nhau đôi ḍng lầm lạc, là lúc phải chăng đă biết những vùng réo rinh gào gọi của biển động trời sôi sẽ úp chụp lên đầu? Tâm ai oán vô thanh về vân mấn, ḍng hồng châu phủ suốt những b́nh nguyên? Ra đi từ những vùng miền, giọt sương ĺa lá hoá điên dông dài. Tóc xanh phủ dựng vân đài, phiêu du bất tuyệt dấu hài cỏ bay. Giáng điên ngất ngưỡng tỉnh say, ôm bơ vơ mộng nghịch cùng ngày tháng năm? …
Khoa học giết người...
khoa học ngây thơ được phép không ngờ...
đă hồn nhiên gây bóng tối.
Triết nhân nếu có sử dụng luận lư học th́
bao giờ cũng sử dụng với những hậu ư,
coi luận lư học như một phương cách tạm
thời giúp ta đạt được một cái-ǵ-khác
lung linh hơn...Từ bao nhiêu thế kỷ tư
tưởng của tinh anh đă hao ṃn trong ṿng vây của
luận lư. -Bùi Giáng-
Quất roi vào luận lư học, nên mới có chuyện bị thiên hạ gọi điên, mắng khùng. Giữa một trời cuống quít những chạy đua, mà sự-tỉnh-thức bị gọi là điên, sự-thông-tuệ-bát-nhă-quán-hạ bị gọi là ngông ngạo, th́ người-nghệ-sỹ-đích-thực c̣n đâu chỗ để tồn tại giữa cơi miền phủ lấp h́nh dáng con người? Khoa học gây bóng tối, v́ khoa học trở thành tên tội đồ ngây thơ dưới bàn tay thúc đẩy của vô minh hiện đại. Luận lư học như một thanh bảo kiếm trao nhầm tay cho quỷ dữ múa may gây tang tóc vô bờ. Khổng Tử bảo “nhân chi sơ t́nh bổn thiện”, ấy là muốn nói cái ǵ vậy? Câu hỏi mọc ra, bản tính là ǵ? Có trước hay có sau? Tồn tại măi măi, hay biến đổi qua từng ngày cho đến lúc tuyệt tăm tuyệt tích như cây kim ch́m dưới đáy bể hút sâu? Ngọng nghịu cả một lũ. Bởi, đă hỏi rồi! Làm sao có lời đáp? Sự sáng láng bản thân không hàm chứa những nghi vấn khả giải, không có chỗ cho sự tơ hào ư niệm vấn vương. Cái ǵ khác lung linh hơn… là cái-ǵ-khác-lung-linh hơn???
Thế giới có những đường thẳng không? Có những vô hạn nào? Những hữu hạn ra sao? Hăy thử nghĩ về những cơn mưa. Mưa v́ có mây, có mây v́ có hơi nước, có hơi nước v́ có sông hồ ao biển, có biển ao hồ sông v́ có mưa và những nguồn mạch tươi trong. Ṿng tṛn luân chuyển. Có quy luật nào như một đường thẳng tuyệt đối kéo dài ra vô tận như H́nh học, Toán học, Hàm số, phương tŕnh và tập nghiệm chính xác như một mũi tên trúng ngay hồng tâm? Hỏi: “ Mũi tên sẽ bay tới đâu khi đă nhắm đúng ngay hồng tâm một-cách-hoàn-toàn-chính-xác?” Mang theo câu hỏi, chết ngất suốt đời, mê muội suốt kiếp, khủng khiếp tan hoang, mộ địa dă tràng…
V́ có những âm mưu làm rơ ra những uyên-mặc-bất-khả-giải mà Mạnh Tử đào mồ chôn tư tưởng Khổng Khâu; Trang Tử với Nam Hoa Kinh làm nhức buốt tim óc Lăo Tử, nếu chẳng may lăo c̣n sống cho tới ngày chứng kiến sự ra đời của nó. Chuyện này giống như lấy bàn tay lấm lem nhọ nồi, mà đưa lên mặt, ḥng xoá được một vết nhọ nồi khác đang ngự ở đó; hoặc khạc nhổ thẳng băi nước bọt lên trời, nhất định nước bọt lại rơi ngay mày mặt ngây ngô. Chợt nhớ tới Trịnh: “Mỗi khi ư thức được vót nhọn người ta có cảm tưởng sẽ bắn rụng những niềm tuyệt vọng chung quanh. Nhưng hỡi ơi, niềm tuyệt vọng đă ẩn trú trong đường bay của ư thức đó.”
Rồi nhớ tới Giáng:
Gío lay lắt bốn phương về dồn tụ
Bụi thu mờ ai phủi vơí hai tay…
Chính trong mỗi câu hỏi và mỗi câu trả lời đă mang theo một ngộ nhận khủng khiếp. Một ngộ nhận lớn lao. Một ngộ nhận như định mệnh, v́ đấy mà đưa đến những chân trời sai biệt từ trong một phần tư kẽ tóc đường tơ.
Cũng chính từ đấy, ta nghe Bùi Giáng hỏi han:
“Bây giờ em đứng nơi đâu.
Cỏ trong ḿnh mẩy em sầu ra sao?
Gắng thu xếp gấp rồi vào. Tấm quần năm trước phai màu rồi phải không? Trong này thiên hạ rất đông. Ăn mặc thật đẹp nhưng trơng không mặn mà bằng em.”
“Về sau khắp bến giang hà
Nơi nào cũng thấy ngọc ngà đèo truông”
Hậu ư nào đứng đằng sau những câu chữ ngỡ như là …? Từ câu hỏi mở ra một bờ vực thẳm chông chênh hun hút., một miệng núi lửa sẵn sàng phun trào những hoả thạch dung nham vùi hết mọi thứ xuống đáy sâu thảm hoạ. Đáy sâu thảm hoạ. Cốt lơi của hố thẳm chính là sự hiểm nguy của bước nhảy như lời của Bùi thi sĩ từng viết trong một lá thư cho giới văn nghệ Tây Phương. Bước nhảy của con ếch vào chiếc ao cũ:
“Ao cũ,
Con ếch nhảy vào,
Vang tiếng nước xao… ”
Như trong một bài hài cú Nhật?
Ngọn cỏ trong ḿnh mẩy của cô em băng trinh tuyết nguyệt sầu hoen? V́ sao mà thu xếp gấp? Phải chăng có một tột nguy nào đang diễn ra nơi đây? Tấm quần năm thước phai màu v́ chuyện ǵ hả em? Thiên hạ đông tại sao anh không thể thấy mặn mà như cô em mọi nguyên sơ nơi xóm làng thôn dă? Bởi lẽ nào cứ nh́n đâu cũng thấy ngọc ngà đèo truông? Đèo nào, truông nao? Phải chăng đă cách xa lắm lắm như một “xứ Đoài mây trắng” và v́ ḷng anh tuyệt không nghĩ đến ai khác ngoài em-thôn-nữ-băng-trinh mà gây nên nông nỗi ám ảnh đến độ nhớ nhung hoài vọng điên rồ? Để thiên hạ phải chê cười tấm ḷng chung thuỷ trong anh? Em thật tệ, không nói mà im hơi tuyệt lặng, để ngày âm u như đêm tối lu bù, chẳng c̣n thấy rơ mặt người, anh nh́n cứ ngỡ đười ươi thị thành!
“Em Mọi man sơ nay thay những kiều nữ môi son má phấn Kim Cương, Malyn MốngLồ, Bizít Bàđơ?... Thơ lại thơi thới, hân hoan, giản dị, thực thà, ngộ nghĩnh và trẻ thơ… Sao trẻ thơ được thế nhỉ?”-Nam Dao-
Trẻ thơ v́ thơ trẻ bông đùa? Trẻ thơ v́ thiên hạ ùa vào trông ra? Mù sương rớt giọt mù sa, tư lương môi thắm thôi mà có chi!? Lỡ mai quên buổi xuân th́, ghi câu vàng đá nhu ḿ hiền ngoan, lỡ mai chết giữa loạn tràng, anh đi như thể v́ nàng anh đi… Chất thơ trẻ nếu mất, th́ Bùi Giáng già nua và chết từ muôn vạn kiếp, có c̣n đâu cho những thi phị điên rồ khích bác ganh ghen? Chịu thôi, cái trầm trọng thơ trẻ, nếu học được bằng những sách vở ngập tràn, th́ Trời xanh kia dễ thương biết mấy, Đất dày kia đâu có buồn thương:
Đất hoa khóc vĩnh biệt người
Ngàn cây cố quận đôi lời sương thu …
Nhớ người từ những buồn vương, xa người từ thuở đoạn trường diễn ra? Diễn ra muôn một ta bà, diễn ra cái cảnh tâm là nghĩ suy? Cao xanh có biết được ǵ, lời anh trong cỏ xuân th́ du dương? Anh đi suốt những ngả đường, từ ly chia cách xót thương Thuư Kiều, ta bỗng thành kẻ lắm điều, nói năng như thể tự thiêu lấy ḿnh? Bớ làng, bớ xă đinh ninh, xôn xao nghi vấn riêng ḿnh anh điên? Anh điên như thể tự nhiên, anh điên như thể mọi miền Tồn Sinh? Anh điên đánh mất chính ḿnh, nhân gian khóc mướn luỵ t́nh ni cô, anh về tuyệt tích hư vô, bâng quơ trầm mộng hồ đồ giỡn chơi? Em này em, đă tơi bời! C̣n chi nhất thể ră rời chia phân?
Từ một cội, những đường bay như vết thiên di, vẽ chằng chịt trên bầu thiên không ngắt tạnh âm hao, mà lưu lạc? Mùi dư hương quấn quít chẳng c̣n nhiều để mà có thể nh́n ngó ra kỉ niệm. Cổ độ vẫn cứ trôi hoài trong bàn tay cố nắm bắt cho được phù du giữa hư không mộ địa? Hố thẳm tràn lan, tràn lan địa ngục. Đành chia lời cho ngôn ngữ điêu linh, mà điêu linh cũng lắm sự t́nh, điêu linh đă lắm tư t́nh riêng tay? Giáng điên là kẻ bị đày, rửa cho sạch tội trời dày đất sâu? Em về đi, kẻo mưa mau, lá thu c̣n nhớ những câu th́ thầm? Anh bỗng thành kẻ t́nh câm, miên du giữa phím dương cầm cỏ lau. Em đi xuân biếc rơi màu, mùi phong lưu úa bên cầu gió mưa? Khóc bao nhiêu nữa cho vừa, nói bao nhiêu nữa cho vừa ḷng nhau?
Nói chi cũng đă phai màu, tóc xanh đă bạc mái đầu sơ sinh, trang thư thấm đẫm xuân t́nh, lời thơ thấm đẫm khổ h́nh tang thương, đành thôi chào giữa miên trường, từ bi rớt hột phố phường tanka? Mùa xuân bước tới như là, ban sơ ngơ hạnh tài hoa bạc phần… Này, em, anh lỡ lần đân, nói đi nói lại mấy lần thế ni, lỡ em thương được anh v́ tâm tư ư nguyện th́ đi về cùng, nếu ḷng em cũng bung xung, như anh cà rỡn ngày cùng với năm, th́ thôi anh chịu ngậm tăm, mà cười hô hố cho râu cằm bớt thưa!
Bùi Giáng nói thế đấy, trong chiêm bao tôi gặp anh. Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng, thấy anh giấu một điệu xoang mê nùng. Mà chịu không bước tới nắm tay anh được, tôi đành tỉnh giấc, để biết rằng anh đang sống, đă chết giữa những thị phi tanh bành phân tích. Một đời anh ghét tích phân, nên nếu anh mà sống lại chắc cũng bị anh vần cho ra tương? Mi là chi mà dám nói đoạn trường? Qua mặt những vị vẫn thường chửi tau?
Giật ḿnh thêm một cái nữa, tôi tỉnh mộng. Anh đi rồi, tôi biết, anh đi cái hồi năm chín tám, cuối thế kỉ hai mươi khoa học rầm rộ mở ra những chân trời, những thiên hà bát ngát, những tầm bay vĩ đại vào thế giới xa xăm. Tôi hoài nghi v́, có những thế giới xa xăm ở rất gần, ngay đây, mà tôi, và anh, và mọi mọi đười ươi đành ngớ ngẩn hỏi nhau: đâu rồi, đâu có, đâu đâu?
Thêm một cái giật ḿnh, tôi thấy tôi đang ngồi viết giữa đêm. Hoá ra năy giờ tôi vẫn đang ở trong mộng. Chợt tôi nhớ cái câu mà anh trích dẫn của Ngoạ Long Sinh, một trong ngũ đại gia kiếm hiệp:
Bách niên nhân sinh nhất giác mộng
Vạn lư hà sơn nhất cuộc ḱ…
Mộng? Oái chao mộng! Mộng
trung? Là trong mộng hoài nghi? Hoài nghi cũng bởi tại
v́, bàn chân tôi cứ xoay đi nghĩ về? Nghĩ về
những mộng mê đau, cành hoa rớt cội cỏ lau
ngút ngàn!? …
Mộng mê đă hẳn, nghĩ về mộng mê càng đau
đớn khôn hàn. Nối tiếp từ những riêng hàng
vô thanh…
Sống với thơ, giỡn chơi với ngôn ngữ để tạo nên thơ. Chữ nghĩa của Bùi Giáng lúc nào cũng có một điều ǵ đó rất dị thường. Ông chỉ cần sắp đặt những đề tựa từ mục lục một tập thơ của một tác giả khác th́ đă mang lại cho chúng ta một bài thơ tuyệt đẹp.
Từ Nguyễn Du đến Bùi Giáng, đường bay của thơ thực là kỳ diệu, mênh mông, vô lượng. Ông là chiếc bóng của Nguyễn Du, hay chính ông đă đẩy Nguyễn Du đến cùng thể tính của thi ca, làm lồng lộng, chất ngất một hồn thơ nước Việt.
Nói như thế cũng bằng thừa. Bùi Giáng có lẽ sẽ ngất đi không chừng v́ điên, chạy một hơi xuống Biên Hoà Viện Bịnh như ông nói. Cái tài của Bùi Giáng ấy chính là, ấy chính là… ông đă làm thơ. Thơ ông bất khả diễn giải, là những mặc khải vô âm. Tất cả nằm trong trọn vẹn trong khối nguyên thể thơ. Đụng tới là phá tan chiếc áo vẹn nguyên lành lặn. Từ Nguyễn Du đến Bùi Giáng, một đường bay. Có lẽ đúng, nhưng đúng hơn là một di nguồn. Chúc thư để lại của Nguyễn Du, Bùi Giáng đă thừa hưởng bằng cộng nghiệp tài hoa của ḿnh, bằng giọng văn nh́ nhằng, giọng thơ lăn nhăn, của một tâm hồn Quảng đặc sệt nông dân.
Có ai bước chân từ Sài G̣n mà một lần rong chơi khắp những rừng rú khe truông đất Quảng, đặc biệt là từ Duy Xuyên ngược ḍng Thu Bồn về sông Yên (nay là sông Vu Gia), rồi theo măi lên sông Côn, sông Bung, Ḥn Kẽm, Đá Dừng… sẽ thấy một mênh mông nguồn nước, một yên lặng tịch mịch trung du trải dài qua những làng tơ tằm vang tiếng khung dệt, những nương dâu xanh ngắt băi cát ven sông… th́ từ đấy hiểu thêm về gốc ngọn của một tinh văn dung dị. Dung dị, chứ không hề dị thường quái đản như lời nói của những kẻ dở hơi cứ phỉnh nịnh ngôn ngữ, lừa gạt người đời bằng những ngôn từ lập lờ…
Một linh hồn được khai sinh như thế, giữa những biển dâu ngăn ngắt, những bồi lở sông băi thường niên qua mùa lũ lớn, th́ biến động âu cũng lẽ thường nhiên thế thời. Một Nguyễn Du, một Bùi Giáng, hay một Nguyễn Bùi Du Giáng rất đỗi bi thương? Những thiên tài, là con của đất trời, chỉ có đất trời mới gh́ giữ nổi cơn quắt quay vô thượng của tấm ḷng đứa con, như cha mẹ nh́n sự lớn lên đầy biến động của con, ngậm ngùi v́ lỡ trót đă sinh con quá tài hoa nên mang phước bạc. Và chỉ có lệ đất trời, lệ mênh mông, mới có thể xoa dịu được những đớn đau khôn tả, khôn diễn, khôn phát, khôn thâu… trong những hồ nghi nhân thế như kia. Bùi Giáng không là chiếc bóng của Tố Như, càng không phải là người đẩy Nguyễn Du lên tới tận cùng tinh thể. Đă là Tinh Thể, c̣n ǵ nữa mà đẩy lên đến tận cùng? Và đă không là Tinh Thể, th́ có cách nào cứu văn được sự t́nh bằng dăm bảy lời vẽ rắn thêm chân? Cái hoạ của người b́nh loạn ấy là chỗ đấy, đừng múa may mà ḥng đánh trống qua cửa nhà sấm. Không chừng, lăo Thiên Lôi thức giấc, giáng cho một búa th́ không ǵ tai ương, không ǵ dở hơi bằng. Nên mới nói:
Trà đêm ước vọng thanh cao
Đàm văn luận cú là đào huyệt sâu......
Trà thơm nhấp một chén rầu
Đàm thi luận tứ dừng làu bàu thôi -HN-
“Bà Bùi Giáng qua đời cách đây nửa thế kỷ, cảnh ly tan đó đă xô đẩy Bùi Giáng đến những đổ vỡ cùng cực. Bóng dáng người nữ ám ảnh ông suốt đời, để rồi từ đó ông sẽ nghiệm ra được một cách vô cùng sâu thẳm về tính nữ, về nguyên lư mẹ.
Giữa những vần thơ điên của ông, đôi lúc chúng ta sẽ t́m thấy những câu thơ vô cùng kỳ diệu nói về bà mẹ thiêng liêng ấy, tất cả đều như rạo rực, sinh sôi, triển nở.
Một hôm nào em mở cửa đầu khe
Và bữa đó đến bây giờ cỏ rạ
Thi nhau mọc mặt trời lên lả tả
Bông lúa chín trong rừng kêu tiếng lá
Chóc chim xanh đ̣i đẻ trứng bây giờ
Em là em anh đợi khắp nẻo đường
Em có nụ cười buồn mây mọng
Em có làn mi khép lá cây rung
Em có đôi mắt như sầu xanh soi bóng
Hồ gương ơi! Sao sóng lục vô chừng!
......
Em ở lại với đời ta em nhé
Em đừng đi cho ta nắm tay em
Ta muốn nói bằng thơ bay nhẹ nhẹ
Vào trong mơ em mộng rất êm đềm
Ta sẽ đặt mười ngón tay lên mắt
Để nh́n em qua khe hở du dương
Ṿng theo máu hai ṿng tay khép chặt
Ồ thưa em ta thấy mộng không thường
Vừa nói xong, đă thấy có người đứng ra nói nhăng cuội rồi thấy không? Oái ăm thật đấy, thật đấy! Không tin th́ là giả cũng chẳng sao…
Nhưng mà, cái lạ lùng tự dưng nảy mầm lên một câu hỏi:
Nguyên lư Mẹ là ǵ?
Tính Nữ là thứ chi chi?
Đạo Đức Kinh của Lăo Đam có nói đến Huyền Tẫn. Trong Hán ngữ, Huyền là nguyên lư sâu thẳm. Tẫn là con thú giống cái. Nghĩa lư sâu thẳm của con thú giống cái? Con thú giống cái có cái ǵ để sinh ra nghĩa lư sâu thẳm? Là mẹ của những đứa con? Mẹ là ai? Là người sinh ra ta, sinh ra từ một tế bào trong dạ, hoàn toàn có quyền phủ quyết ta nếu mẹ thấy không bằng ḷng. Nhưng thường là mẹ rất Bao Dung. Mà mẹ, chỉ đơn giản là mẹ? Hay mẹ là Mẹ? Là một Tượng Trưng siêu h́nh c̣n lớn hơn cả mẹ?
Tính Nữ, làm ta liên tưởng tới truyện ngắn “Cánh Tay” của Kawabata. Một cánh tay đẹp như mộng phù du, lại biết co rúm sợ hăi khi chàng kia ôm cánh tay trong người, đi qua những ga tàu điện, khi giông gió nổi lên trong đêm mưa… Cánh tay là một cánh tay? Là một bộ phận trong ḿnh mẩy một người con gái? Là cái đẹp nhất, thánh thiện và yếu đuối nhất? Hay là một khát vọng về cái đẹp đến vô tưởng, cái đẹp lấp ló nơi những mù sương chiêm bao? Là một bản tính nữ đại diện đặc trưng nhất cho một Người – Nữ – Hoàn – Hảo?
Lại thêm một thằng câu hỏi thậm thụt đầu tường: “ Phải chăng Bùi Giáng luôn luôn bị ám ảnh bởi bóng dáng của một người nữ trong suốt cuộc đời du tử hải hồ của ḿnh?” Câu trả lời là phải, v́ mật độ của em gái, em mọi, mẫu thân, nàng… xuất hiện thường trực. Thế ấy, th́ có phải Bùi Giáng luôn khao khát về một nàng thiên hương kiều diễm Thuư Kiều? Cũng phải nốt. Nhưng lại có thêm một thằng kia, tửng tửng hỏi lại rằng: “ Này, thằng kia, mày nghĩ thế ư? Ngu si dốt nát cũng thấy gă kia rất ba lăng nhăng, rất cà rỡn, hắn nói lung tung hết cả lên, thế mà mi tin hắn ư?” – Tin chứ, hắn nói mà không tin th́ c̣n biết nghe ai để mà tin? – Thiệt là mi ngu dốt quá, ta nói hoài mi cũng không tỉnh hơn ra. Ta hỏi mi, bà mẹ chồng nói với cô con dâu trưởng về muộn hôm đám giỗ: “con về sớm nhỉ?”, thế mi tin ngay đấy là bả nói thiệt đó chăng? Thiệt mi điên đến độ hết lời! Thằng kia đành ngậm miệng, c̣n thằng nọ cũng bỗng thấy ḿnh hăng hái quá, căi cọ dữ dội quá, cũng tắt hơi luôn. Cuộc căi nhau rơi vào im lặng. Mọi câu hỏi cũng không c̣n xuất hiện nữa, đêm tối mênh mông…
Bùi Giáng van nài: “em ở lại với đời ta em nhé!?” là v́ sợ nàng mặt hoa da phấn kia bỏ ḿnh mà đi mất, chẳng c̣n ánh sáng nào nữa? Ông đặt khẽ hai bàn tay lên mắt, là v́ rằng chỉ có thể nh́n thấy nường kia qua một khe hở giữa hai bờ mắt thịt phàm nhân? Chỉ có thể ti hí nh́n, trong một thoáng, rồi phải nhắm tịt mắt lại ngay, nói láo rằng, ta không nh́n thấy chi cả, để nàng khỏi thẹn thuồng khi lăo Giáng già nua nh́n thấy khe Đào Nguyên bí ẩn chập chùng dị bội thượng thừa u linh? Na sát u t́nh? Nếp gấp vô minh? Rồi, giả lả nói rằng, ồ thưa em, ta thấy mộng không thường?
Mộng không thường? Là mộng di dời? Là mộng hay thay đổi? Là mộng triệu nguy nan? Là tơ tưởng đá vàng? Là miên vấn miên man? Trời đất cũng thở than, v́ những vô thường mộng. Đă mộng, lại c̣n vô thường, th́ c̣n biết ăn làm sao, nói làm sao khi ta lỡ luôn miệng khăng khăng rằng, ta yêu nàng, ta quư nàng, ta hiểu nàng, ta muốn gắn bó cuộc đời này khi đă t́m thấy được nàng? Gh́ giữ nàng cho riêng ta, thế mà nàng vẫn cứ như sương khói, như nước trong, chảy lọt qua bàn tay ta nắm chặt mà trôi hoài… Chợt nghĩ tới mấy câu:
Ta thả một chiếc lá, chiếc lá trôi
Ta thả một con thuyền giấy, con thuyền giấy trôi
Ta ôm em trong ṿng tay,
Em vẫn trôi…
”Định mệnh đă chọn ông là một thiên tài điên của dân tộc, đẩy ông bước theo Nguyễn Du, để ông kết bạn với Gerard de Nerval, Saint Exupéry, Khuất Nguyên, Tô Đông Pha, Apollinaire, André Gide, Camus, René Char, để đôi khi nghiêm trang đàm đạo với Khổng Tử, Heracleitus, Parmenides, để sống cuộc đời quỉ khốc thần sầu của một cuồng sĩ ngoài chợ, và tuyệt vời nhất vẫn là để viết lại cho đất nước những ḍng thơ kỳ diệu độc nhất vô nhị.”
Có thật tồn tại một định mệnh quy định Bùi Giáng là nhà thơ điên của dân tộc? Không có Bùi Giáng, chúng ta có mất đi một vốn ngôn ngữ? Câu trả lời th́ ai cũng biết. Bùi Giáng đă sống như thế. Không ai lật ngược được những ḍng sông lịch sử. Sống cuộc đời quỷ khốc thần sầu, có phải là v́ Bùi Giáng muốn thiên hạ sau này nh́n ḿnh với con mắt ngưỡng vọng của một nhà thơ đă đốt cháy cả ḿnh để sống trọn vẹn cho thơ ca? Bùi Giáng ngông ngạo với những câu nói phớt đời, tài hoa với những câu thơ sáng loà ư niệm Thiền và thật cô độc với những gửi gắm quá khủng khiếp vào một chiếc áo quá nhỏ bé là ngôn ngữ. Bùi Giáng khai thác mỏ chữ nghĩa, chẳng phải để tránh lặp lại, để tự làm thành cho ḿnh một phong cách thơ, mà có những điều thật sự chữ nghĩa thường đă không thể gánh nổi, đă không thể hiện diện ra trước trận tiền sinh tử sống mái của Bùi Giáng. Đành đi t́m cái lời cà rỡn, cái sự hàm hỗn vô lượng trong từ, trong câu, để từ đấy, nảy ra một cái ǵ c̣n vô lượng ma kha hơn, uy nghiêm ḱ bí và nhàn nhă trần tục hơn. Thế nên mới có cái câu:
Ngơ ban sơ hạnh ngân dài
Cổng xô c̣n vọng điệu tài tử qua…
Có người viết:
“Tôi cho là Mai Thảo rất nhầm lẫn khi qui tội điên của Bùi Giáng cho những nguyên nhân thời đại:
Và ở Sài G̣n vẫn c̣n Bùi Giáng
Tối tối về chùa đêm làm thơ
Ngày ca múa khóc cười giữa chợ
Kẻ sĩ điên thế kỷ mù rồi
(Mai Thảo - Viết văn trở lại)
Sống và mơ giữa thế giới đó, ông vác cần đi câu cá hư vô ngoài biển đông:
Tôi làm Nam Hải Điếu Đồ
Ngồi câu con cá hư vô giữa trời
Ngay khi ông lên cơn điên, nhưng chưa điên quá độ, mà mới chỉ trôi nổi giữa những cơn điên nhẹ, ông cũng mang lại cho chúng ta những câu vần vè quàng xiên rất vui vẻ.”
Lạy Chúa! Bùi Giáng điên! Đă điên, lại c̣n điên nhẹ, điên quá độ, điên vừa vừa? Nghe ra thật cũng điên! Người viết bài này chê Mai Thảo nhầm lẫn khi quy tội điên của Bùi Giáng cho thời đại, có khi cho rằng Bùi Giáng điên v́ những lư do nghiêm túc hơn, thâm trầm hơn, sâu sắc hơn, vĩ đại hơn… đấy chắc? Đứng trên cả hai bờ vực thẳm của ư thức phân loại, giải thích, Bùi Giáng cứ hồn nhiên tuôn trào những sấm động của một ng̣i bút đă chấm mực vào se sắt thê lương mà vũ động một trận mưa thơ như thế. Lăo chẳng điên v́ những nguyên do thời đại, cũng chẳng điên v́ những mục tiêu cao cả, lăo ấy điên hay không, thật là cũng chỉ có lăo mới trả lời nổi. Điên hay không khi cho rằng ḿnh là Nam Hải Điếu Đồ câu cá hư vô? Giữa hư vô, cơi thái hư trống rỗng, có cái ǵ để mà nắm bắt? H́nh dung một không gian phi tưởng phi phi tưởng tuyệt vắng, khi mọi sóng ư tưởng ch́m hút dưới những mù sương thiêm thiếp Nam Kha, con cá hư vô hiện ra. Câu có được không? Hẳn là không. Bởi có định dạng th́ mới câu được chứ. Không có h́nh thù th́ câu ǵ mà câu? Cú nữa là câu! Bất chợt mơ màng: “Thoa này bắt được hư không”. Vậy mà lăo nói lăo ngồi câu. Có nh́ nhằng không, có điên dại không? Ngồi câu, ai cũng biết, phải thừa kiên nhẫn, tỉnh táo và hiểu con mồi. Con mồi của lăo Giáng ở đâu trong hư vô? Phải là câu niềm tuyệt vọng? Niềm tuyệt vọng như nhiên ung dung chờ đón tất cả mọi mọi… ?
Bằng bút ch́ đen
Tôi viết bài thơ
Trên tường vôi trắng
Bằng bút ch́ trắng
Tôi viết bài thơ
Trên lá lục hồng
Bằng cục than hồng
Tôi đốt bài thơ
Từng giờ từng phút
Tôi cười tôi khóc bâng quơ
Người nghe cười khóc có ngờ chi không?
Và b́nh:
“Quả là một bài thơ tuyệt đẹp với những h́nh ảnh tự động xô đẩy đuổi bắt nhau. Những h́nh ảnh chuyển động trên một đường biên của hữu thức và vô thức. Ảnh tượng và sắc màu rất cụ thể mà rơ ràng là vô thực và đầy mộng mị. Tất cả là để dẫn đến một dấu hỏi về cuộc đời và ư nghĩa nhân sinh, đầy khúc mắc và nhẹ nhàng, tế nhị, và vô cùng bao dung. Có thể nói đó là một bài thơ siêu thực hiện đại mà vẫn chứa chấp một cái hồn cổ kính thơ mộng”
H́nh ảnh xô đẩy đuổi bắt nhau? Đường biên hữu thức và vô thức? Vô thực và đầy mộng mị? Dẫn đến một dấu hỏi về cuộc đời và ư nghĩa nhân sinh? (!?) Nhẹ nhàng, tế nhị, và vô cùng bao dung? … Trời hỡi đất ơi! Những lời lả lơi, tả tơi những những! Dấu hỏi về cuộc đời ǵ nằm ở cái câu “người nghe cười khóc có ngờ chi không?” Bao dung ở chỗ nào? Nói cho đến cùng là chỉ trỏ vào một cái chung chung nhập nhằng, kiểu nhập nhằng ḱ lạ. Như nhá nhem chạng vạng, mặt ả dạ xoa cũng giống khuôn hoa nàng kiều? Cố t́nh tạo ra những hoàng hôn để lẫn trộn vàng thau, thiệt cũng tài t́nh với cái lối thu nhận văn thơ như vậy lắm thay. Cái ǵ siêu thực hiện đại, nữa là cổ kính hồn thơ mộng? Từ bằng bút ch́ đen và tường vôi trắng chuyển thành bút ch́ trắng và lá lục hồng, rồi cục than hồng và tro tàn thơ thẩn, là cái ǵ? Đường đi của thơ Bùi Giáng viết? Đường đi của thơ ca? Đường bay của tư tưởng? Và rốt cuộc chỉ đành cười khóc bâng quơ! V́ sao? Thơ Ca là tṛ chơi ngộ nghĩnh nhất, đốt hết sạch đi rồi khóc? V́ sao khóc khi đă quyết tâm đốt? Tiếc nuối chăng? Mộng mị chăng? Khùng điên ngây dại chăng? Cười khóc cũng bâng quơ, th́ c̣n nói chi đến tư tưởng với tưởng tư phù hư mơ màng!
“ …Anh c̣n thật sự ghi đậm lên tôi một ấn tượng vô cùng mạnh mẽ, rằng anh là một sinh thể luôn bị lay động và bị cấu xé bởi ánh sáng và lửa tịch mịch, điêu linh với những ám ảnh về lẽ sinh tử không cùng, dấn ḿnh một cách hiên ngang và khốc liệt vào cơi thơ ca. TẬN HIẾN hết cả đời ḿnh cho duy nhất - thơ ca – Từ buổi sơ ngộ đầu đời đến những giây phút cuối cùng về nơi chốn lâm chung – Tận hiến mà không hề nhận lại một sự bù đắp đối đăi nào của nhân thế, trút gửi hết thảy xương máu và hồn phách, lưu lại ở đời như vậy tạm một h́nh cốt mong manh bi thiết và mộng mị. Với riêng tôi, h́nh ảnh đắm ch́m của tận hiến hung hiểm đó chính là một tượng đài vĩ đại đến khủng khiếp của thiên tài thơ Bùi Giáng…”
Giũ áo phồn hoa mà đi rồi Giáng hỡi! Cuộc phù thăng vui như một chốc bông đùa, anh về với cơi riêng mùa, lơ thơ mộng cũ đă lùa chân mây. Phải, tận hiến, cuộc tương phùng tận hiến cũng là sự tử biệt ban đầu. Nhưng xin hăy ngừng những tụng ca dành cho một thiên tài, bởi ngày phù du Giáng đă bán rẻ Tử Sinh, th́ dấn ḿnh hiên ngang hay khốc liệt lửa máu… cũng chỉ là lối tâng bốc thói thường đăi bôi. Đừng nói tới những tượng đài, đừng bi thương cho một h́nh hài tạm bợ, có bao giờ Giáng nghe? Đi là mất hút những vọng ảnh cuồng si, ngây dại, bi thiết, tịch mịch rồi. Đi là đi vô tận thế mà thôi…
Rồi Mai đi về xứ nào chẳng biết
…
đi ĺa xa xứ sở của mặt trời
…
Dấu tiên nga và ngấn tích tiên sa
Bờ dạt bèo hay bến lạnh trôi hoa