NGÔ NHÂN ĐƯỚC

 

Gái Trần Gian Với Rượu

Ngửi mùi rượu cũ trong ly
Hồn nhiên vẽ một dáng nhu mỳ
U cốc phương hà ấy em đi
Còn anh với nỗi nhớ vui gì?
Gặp nhau yêu chẳng hạn kì (*)
Xa nhau nguyên một nỗi gì... như đau?
Dạ thưa có giống nỗi sầu
Ồ thưa không phải hồi đầu liễu phai
Gái trần gian nhỉ thiện tai
Bần tăng ngộ đạo hai vai thấy buồn
Lòng này vẫn nhớ cô luôn
Quay về bến cũ cùng buồn với đau...
Một trái tim khô chẳng đổi màu...

 

Gái Trần Gian Nhớ Ti Gôn.


Kính tặng Mẹ.

Về trở lại bến sông
Vẫn biết rằng em đã có chồng
Cành tigon hẹn anh vẫn giữ
Không đành vứt bỏ xuống dòng trôi
Sắc hồng trên hai cánh vỡ
bồi hồi...
Đường tình hai đứa đến đây thôi
Cuồng ngông nào có bạc như vôi
Nửa trái tim em sống lại rồi
Nài van tố nữ hé hai môi
Đón lấy tigon thắm lại rồi!
Chiều nay lữ thứ về hiên vắng
Nhìn giàn hoa vỡ nhớ tinh khôi...

 


Gái Trần Gian Bán Quán Dạ Thưa

Chân đi phiêu bạt rụng rời
Qua hàng nước thấy cô hàng quá xinh
Dạ thưa quan bác ăn xin
Treo đầu dê bán thịt chó thối ình ai coi?
Mượn hương dâng Phật lần hồi
Tìm đường sống chết bên đồi thị phi
Dạ thưa tử thập sinh nhì
Đôi con mắt liếc trông thì hiền ngoan
Tấm lòng chia xẻ hai hàng
Một trong một đục đá vàng ăn năn
Sinh ra đủ chuyện lằng nhằng
Chửi cha mắng mẹ khăng khăng phát rồ...
Dạ thưa con trẻ bi bô
Quan anh thứ lỗi hồ đồ lưỡi môi...

 

Gái Trần Gian Nhớ Trong Cơn Say
_Tặng hai tri kỉ_

Hôm qua cởi mộng đi ngông,
hai thằng điên xuống phố cởi vòng phù du,
bán dế cho cuộc ngao du,
điên lên thái thậm trầm phù biển dâu,
hào hoa mộng tưởng đăng lầu,
phóng mắt nhìn tới đoạn đầu đào nguyên,
lỡ tay vói hái dịu hiền,
thơ ngây nhớ một bích tiên phi thường,
cùng quần thoa mộng khe mương,
dạ thưa con mắt thấy đường ra răng,
dạ thưa một mực khăng khăng,
đôi con mắt mộng ăn năn vô cùng,
rót rượu vào chén tình chung,
cười lên ha hả khật khùng lệ chan...


Mỏi Lối Tìm Gái Trần Gian

Gái trần gian ơi hỡi gái trần gian
Khoác áo dư âm cũ mỏi tìm nàng
Gió còn vướng víu đôi hơi thở quáng
Mắt và môi xin dìu mãi lang thang

Chiều nay quê anh nhìn khói rơm vàng
Ai đốt lửa cháy mê man sợi nhớ
Và em ơi hỡi em gái trần gian
Tìm em mỏi lối suốt những con đàng
hư hao...


Gái Trần Gian Bỏ Đi

Chiều nghiêng nhớ gái trần gian
Long An, Hà Nội, Hội An trùng trùng
Gửi tình riêng khóc tình chung
Gửi cơn điên dọc suối u nùng thở than
Này em hỡi gái trần gian
Ngàn năm ta nhớ hoa lan đại ngàn
Hè đường phố thị hoang mang
Hơi thơm tố nữ hàng hàng mù tuôn
Ngẩn ngơ ta nhớ điên cuồng
Em đi để lại suối nguồn khôn khơi...


Gái Trần Gian Về

Cho anh được một lần
Khóc !
trên vai em
một lần thôi cũng đủ êm đềm
mở trang đời cũ ra xem
em ơi rét ngọt
thu phai mất rồi
Mộng trần gian bấy nhiêu thôi
Gái ơi em có phụng bồi tình anh?
Đêm bỗng xanh
lạ lẫm khơi màu tóc ngắn
thơ anh cụt nghẽn
em về lặng im...

 


Tỏ Tình Với Gái Trần Gian

Yêu em lơ lững tỏ tình
Dường như yêu đấy lại hình như không
Hình như một mớ đèo bòng
Anh kham không nổi đừng hòng mơ tiên
Trinh nguyên trau chuốt lời nguyền
Gỡ tơ hồng lão Bụt se duyên ngậm ngùi
Bàn chân lơ lửng mua vui
Gái trần gian có đau vùi như anh?
Cây tre đầu bãi cứ xanh
Mù u trái rụng miểng sành lướt sông
Anh còn yêu điệu cuồng ngông
Gái trần gian sao dám lấy chồng hử anh?
...

 

Người Tình Trẻ Gái Trần Gian

Ô kìa, người tỉnh trẻ gái trần gian
Em mang bi kịch gói khăn vuông ư nàng?
Tặng anh đi nhé mai về ủ
Thành men rượu đắng khóc hoang mang

Ô kìa con cua thích bò ngang
anh cứ lầm em với dã tràng
chung thủy ngàn năm cơ cực mãi
tình ca cát mỏi khúc ca xoang

Ô kìa tiên nữ giáng trần đâu?
Đêm dài hiển hiện hỡi mắt nâu
Anh cứ hồn nhiên nhớ điêu tàn
Bệnh nan y khôn chữa khôn hàn

Hỡi người tỉnh trẻ gái trần gian!


Gái Trần Gian Mộng Phai Hường

Hoàng Hoa anh mộng chiêm bao
Bàn chân nghiêm cẩn vấy vào thị phi
Con chiên ngoan đạo nhu mỳ
Ôm vai nghịch tặc li bì điên theo
Trà đàm phủ dựng truông đèo
Bụi đời chia sẻ cái nghèo chia đôi
Chia xong vẫn cứ nguyên sầu
Phiêu linh cùng kiếp nỗi rầu như ai
Hỏi nhau rằng một hay hai
Niêm hoa mật dựng vân đài sen hương
Gái trần gian khóc phai hường
Trai phố thị nhận minh tường phôi pha...

 

Nhớ Gái Quê Nhà

Gái ơi em ở lại nhà
Tơ vương anh giấu can qua nỗi lòng
Trần gian anh mộng long đong
Xếp trang luân lạc khô cong thẫn thờ
Em ra đầu ngõ ngóng về
Bắc xa biền biệt Trung lê thê dài
Nguồn yêu dấu cạn bẻ bai
Tình ca lạc phách oan sai ngục đời
Về chưa? Nghe tiếng ru hời
Vọng đọt chuối dậu mồng tơi quê nhà...



Chở Gái Trần Gian Qua Phố


Chở cuộc tình đi qua những đường đông
Phố động
mùa phai
em ạ!
Chở trầm luân qua những ngõ yên ả
mây xoã
nguồn cơn đau
em khóc
mắt màu đèn đêm
Chở hương ngọc lan ven phố Thanh Niên
vật vã vùi hoa vào máu
tìm nhau...
Chở than ôi chở những cơ cầu
theo rong Hoàn Kiếm
theo chiều ven đê
Chở nhau đọng mộng đường về
Từ Nam anh tới anh về
nghiêng nghiêng...

 

Đợi Gái Trần Gian


Tang hóa bể bồng thành o bế
Hải biến điền thương đổi ruộng dâu xưa
Điêu linh chấm máu nhai nhàu
Thống trầm cứu vớt màu rong trôi
Ừ này nước mắt mặn môi
Gặp nhau hai chữ ly bôi ấy là...
Tôi cười theo điệu ha ha
Anh cười theo kiểu niêm hoa bí truyền
Cầm tay dìu dắt uyên nguyên
Bế bồng lầm lạc thề nguyền lấy nhau
Ơn em suốt cõi đời đau
Trả cho tôi những cỏ lau trên hồn
Ghì và siết, gã du côn
Ôm cô mèo nhỏ mỏi mòn hơi thơ
Chờ nhau giấy viết nhiều tờ
Đợi nhau lem luốc phai mờ xiêu xiêu...

 

Gái Trần Gian Huế

_Viết cho ngày về_


Xin chào Huế sáng mai ni
Và em gái nhỏ nhu mỳ sông Hương
Tang bồng phỉ chí con đường
Cafe uống mộng vô thường mây bay
Đọc thơ hoang hoải đêm say
Đọc em anh dại ngông hoài chưa tan
Thuyền rồng ngược nước hoang mang
Anh đi ngược lẽ điêu tàn Huế ơi! …


 

NGÔ NHÂN ĐƯỚC

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html