ngô nhân đức

Trm

chuyện ngắn

 

15.1.08, 9h sáng.

Lững thững vác ba lô rời pḥng học, sau hồi chuông rè rĩ váng khắp các khu giảng đường, hắn lơ đăng ngồi phịch xuống ghế đá, nh́n ra sân nắng. Nắng nhảy múa khoe thân rực rỡ quyến dụ những cội sứ già, lan man đùa giỡn với nàng hoa súng tím lẻ loi đứng giữa hồ tiểu cảnh, hào phóng dát vàng cả khuôn viên nhiều cây xanh của Đại học Khoa Học Xă Hội. Khẽ hất mặt, vắt mớ tóc đang rũ xuống che mắt, hắn ngạc nhiên nghe tiếng con gái:

-          Tôi ngồi với.

-          Ghế của trường, đâu phải của tôi. Muốn th́ ngồi đi.

Hắn nói, xích qua chừa chỗ. Đứa kia im lặng ngắm hắn nhắm mắt thở khói. Nhột nhạt, hắn quay lại. Bây giờ hắn mới nh́n mặt cô gái. Không có ǵ đặc biệt, như hầu hết đám con gái trường này. Cặp kính cận tṛng chữ nhật, chụp lên khuôn mặt h́nh trái càna, mắt to, đen. Đứa cận nào mắt chả to thao láo. H́nh như Chúa tạo ra đàn bà trong lúc bực bội và nhàm chán. Đă rập khuôn th́ chớ, ông ta c̣n chả thèm buồn tay cho thêm một ít thông minh nào vào đầu họ. Không cố t́nh, nhưng mỗi ngày cứ phải gặp một quư cô không nhu ḿ đến độ na ná, th́ cũng là hồn nhiên một cách ranh mănh, không đỏm dáng loè loẹt th́ cũng là trang nhă xa cách, không nồng sực Chanel No.5 th́ cũng là Tommy ngai ngái, trong cái trường mà con gái chiếm đến bảy phần ba này, hắn chán. Lôi từ mớ hổ lốn trong balô cuốn sách lúc năy đọc dở v́ bị ngài giáo sư đáng kính ngăn cản, hắn quên luôn kẻ bên cạnh.

-          Nè!

-          Ǵ nữa?

-          Niestzche hử?

-          Ờ! Hả? Hắn bất giác quay lại.

Đứa con gái mở to mắt nh́n hắn cũng đang trân trối lom lom ḍm lại ḿnh như một UFO vừa rớt xuống trái đất. Cái vật thể lạ mở miệng:

-          Ông thích câu nào?

Hừ, test tôi sao? Hắn mỉa:

-          Đến với đàn bà, mi hăy mang theo một cây roi.

Nhỏ kia chạm nọc:

-          Thưa ông, vậy là ông chưa đọc Niestzche tới nơi tới chốn rồi. Ông không nhớ lời ổng về cái hữu ích và hoan lạc của bầu vú phụ nữ sao hả?

Hắn nh́n cô gái lần nữa. Quư bà này có thật không đây Chúa? Trán cao, mũi cao, hếch. Hắn nhe răng, hềnh hệch:

-          Tôi quên, bởi v́ luôn nhớ lời Sartre: “đàn bà là cái lỗ trống ao ước được lấp đầy”

Giọng mộc nhiều âm sắc, nhỏ nhẹ bác lại:

-          Tôi th́ chỉ sợ, khối lượng đất cát của đàn ông không đủ để lấp vào lỗ trống đó thôi. Ông tin không?

Vừa hỏi, đứa con gái đối diện vừa cười. Nụ cười đầy mật. Môi nhỏ, hồng, răng đều, trắng.

-          Tôi đủ ngốc để không nên tin đàn bà. Cô tên ǵ nhỉ? 

Nhướng hai hàng lông mày cong mảnh, cô gái nhún vai:

-          Trầm. Tôi đang nghĩ ngược lại, ông thừa thông minh để biết sợ cái viễn cảnh của một César đại đế th́ đúng hơn. C̣n ông, gọi làm sao?

-          Triết, hắn ngần ngừ một chút rồi tiếp luôn, uống café đi!

Không đợi trả lời, hắn quẳng cuốn sách vào balô, xốc lên vai, tay kia nắm tay cô gái, lôi đi. Chẳng có vẻ ǵ phật ư, cô lẩm bẩm:

-          Câu trả lời này được đấy.

Hắn quay lại, trợn mắt, cô cười xoà.

 

7.5.08 – 10h sáng.

-          Viết xong chưa? Tới đâu rồi?

Hắn cặm cụi hí hoáy trên cuốn sổ tay, không ngẩng đầu lên:

-          Chưa. Tới đoạn uống café. Bữa nay bà nh́n ghê vậy?

-          Ông hứa với tôi bữa nay xong mà. Có ḍm tôi đâu mà ghê với tởm.

-          Xin lỗi! Đă thấy cô nhún nhảy từ xa, thưa cô. Đi đâu đó?

-          Tới đây. Vừa hốt hụi, ông nhớ thằng cha đi con Civic bữa trước không? Đang vui.

-          Ban phát đi.

Nói tới đây, hắn bấm đầu bút, khép cuốn sổ lại, ngẩng lên. Giật ḿnh. Hắn không quen nh́n Trầm không có đôi kính cận. Hôm nay cô mặc áo sơmi cotton P. Cardin trắng, cách điệu một chút ở cổ với chiếc quần ḅ xanh biển, mà nhắm mắt hắn cũng biết là Prada. Lấm tấm mồ hôi, tóc mai hờ hững bết vào hai má hồng không cần tới phấn, cô bất ngờ mọc lên. Tươi mát như búp sen giữa hồ. Hắn lúc lắc đầu, như tin việc đó sẽ giúp hắn quên cái cảm giác vừa thoáng hiện, chỏ vào mắt, xong lại chỏ vào bộ quần áo người đối diện:  

-          Công sức làm việc tuần mất tích giảng đường vừa rồi đó hả?

Thừa hiểu cái cách nhấn mạnh hai chữ “làm việc” của hắn, cô chỉ nhún vai, trả đũa:

-          Có ông nghe hộ được rồi. Thế giới đó chỉ đủ chỗ cho một ḿnh ông, tôi không giành.

Hắn cáu như bị đá vào chỗ hiểm:

-          Đếch căi với bà. Có nghe tôi nói không? Vớ bộn thế, chia đi.

Cô lại cười:

-          Chả chia. Cho tất. Muốn ǵ?

-          Muốn bà.

-          Nóng vội thế, đốt cháy giai đoạn th́ rát lắm, biết không cậu trai?

Vừa kéo dài chữ “rát”, cô vờ nhăn mặt thở hổn hển, vừa uốn người như rắn lượn. Giây sau, chợt nghiêm mặt:

-          Tôi muốn biết chỗ ông ở.

Đầu óc hắn h́nh dung ra cái nhà trọ nằm tuốt trong con hẻm đất đỏ mù bụi, với mạng nhện, tàn thuốc lá lẫn tứ tung cùng sách vở và quần áo bẩn của hai quư ông luôn giành nhau chức vô địch lười biếng.

-          Hôm khác được không?

-          Không! Hôm nay.

Bất cần. Kệ mẹ cái nhà trọ. Hắn nhếch mép, giễu: “Ừ, th́ hôm nay. Chằn!” rồi nhanh nhẹn né cái giỏ xách vung về phía ḿnh, dông thẳng ra băi giữ xe.

 

12h15’ trưa.

Ngồi gác chân trên sườn chiếc xe Cub cà giật, hắn mơ màng đốt thuốc. Bâng khuâng hồi tưởng vẻ im lặng của Trầm trong quán café khi năy. Không hiếm khi cô ta ít nói, nhưng lần này th́ không giống những lần trước. Vẻ thảng thốt trong ánh mắt Trầm khi chạm phải cái nh́n soi mói của hắn. Hơi mát dịu nhẹ toả ra từ ḷng bàn tay của cô ôm hai bên hông, vẫn rất rơ qua lần áo sơ mi, dù không phải bận đầu tiên hắn chở cô. Ngày xưa. Tay mẹ. Phụ nữ. Và, vẳng lời nói như đùa của cô, tựa trong cơn mê: “cho tôi đóng vai vợ ông, trọn vẹn, riêng hôm nay, chỉ hôm nay thôi” ...

 

12h45’.

Từ chợ bước ra, khệ nệ những bịch, gói, cô tŕu mến đến xót xa nh́n gă trai kiêu hănh mà nhạy cảm như một đứa bé, đang ch́m vào yên lặng. Đôi mắt ǵ lại mang vẻ ngơ ngác của chú nai con lạc mẹ thế chứ? Một thoáng, cô tinh nghịch:

-          Ê, mỏi tay quá chồng ơi!

Hắn như con chim đang mải mê rỉa lông, bị bắn rụng xuống bằng phát súng của câu nói, cuống quít:

-          Để tôi phụ cho, ǵ nhiều thế này?  

-          Cái bỏ bụng bữa nay, thưa quí ông!

 

12h52’.

-          Ổ rơm của tôi đây!

Vừa tra ch́a khoá cửa, hắn cúi ḿnh ngửa tay mời một cách điệu bộ, vừa nói. Trầm nhăn mũi trước đống ngổn ngang, xen thoảng trong không khí bốc mùi ẩm mốc. Pḥng bé tí hin, một bộ bàn ghế bằng gỗ thô tự đóng, một giàn máy tính không thể cũ và to hơn nữa, bừa băi giấy viết trên hai chiếc chiếu đơn xộc xệch đầy sách vứt tứ tung. Của hắn chứ không ai vào đây, ngữ sách này bây giờ không ai đọc nữa, dù có rănh rỗi buồn chán tới mấy. Hắn mặc cô quan sát, xộc thẳng vào cái toilet nằm cuối góc pḥng, quay lưng lại, vừa huưt sáo vừa xả nước ri rỉ. Ph́ cười, cô buông giỏ và mấy bịch nilon đựng thức ăn, xắn tay áo. Hắn ngoái lại, nheo nheo mắt:

-          Biết làm không th́ nói nghe!

Cô không trả lời, im lặng dọn dẹp. Nụ cười trên môi hắn bỗng méo xệch:

-          Ê, đừng dọn cái kia... Này, này, không đọc được đâu!

Phi ra giật trên tay cô cuốn sổ b́a đen dày chữ, hắn tỉnh bơ cầu hoà khi nhận thấy ḿnh thô lỗ:

-          Nhật tŕnh của tôi, bà thông cảm. Với lại, sách đang nằm đúng chỗ, xê dịch ít bữa nữa không có bà, tôi t́m mệt lắm. Thôi, trổ tài nấu ăn tôi coi được rồi.

-          Trước khi đó, ông làm ơn đóng hộ tôi cửa lồng chim.

Hắn cười h́ h́ /ok/, rồi tự nhiên, kéo khoá quần lên. Cô gật gù, chọc quê /trông lù khù mà cũng rành dữ, xài underwear “Versace” hén/ Hắn găi đầu, đực mặt khi cô, vẫn mặc áo, thoả mái cởi bỏ nịt ngực. Thằng Trường tạch đi đâu rồi không biết, sáng nay hắn đâu có giờ trên lớp? /Ngẩn ra vậy, đưa tui cái đùi nào của ông coi/...

Ṿng hai tay sau đầu, hắn nửa nằm nửa ngồi nh́n cô thoăn thoắt làm bếp, không vẻ ǵ lóng ngóng, nửa nịnh đầm nửa thắc mắc /Coi bộ cũng khá/ /Ông tưởng con gái thời ni hư thúi hết chắc/ cô vặn. /Không mười cũng là chín/ /Mẹ ông có nằm trong số đó hông/ Hắn nhỏm dậy, nghĩ sao, lại cười /Mẹ tôi giống bà/ Cô nhói thốt, nhẹ giọng /Đâu rồi/ Hắn đáp, như gió /Mỹ/... /Với ai/ Im lặng. Trầm nghe như vừa bị đấm vào ngực. /C̣n bà/ /Để mai đi/ Cô đứng dậy, lom khom xả nước rửa rau. Hắn rủa thầm, phát giác mắt ḿnh đang mơn man cái núm trắng hồng giữa khuôn ngực săn chắc vun cao, lấp ló nửa sáng nửa tối sau cổ áo cô. Trầm quay lại, hắn đỏ mặt v́ không kịp nh́n đi nơi khác, nhoẻn cười /Đẹp chứ/ Hắn ngắc ngứ nuốt nước bọt /À... ừ.../ rồi với tay cầm cuốn sách. Cô khúc khích nh́n cuốn sách trong tay hắn bị xoay lên, rồi lại xoay xuống /Tên khờ/.

 

Chiều muộn

/Đâu về/ Trường uể oải cởi áo treo vào giá, trả lời câu hỏi của hắn /Khu đĩ/ - mỹ danh theo lời cậu ta cho kí túc nữ - đoạn hờ hững chỉ vào cái xu-chieng trắng thêu ren ngự trên lưng ghế /Mày cũng làm rồi sao, dữ quá hả, có cả rượu nữa kia mà/ // /Ngon không/ /Mẹ mày.../ Lại buột miệng /Đắng/ Nh́n vào cái bĩu môi của cậu ta /Con điếm nào chả đắng/ hắn nổi cáu /Câm cho tao nhờ/ Trường lơ mắt, chống tay vào hai đầu gối, khom lưng trân trối nh́n thằng bạn thân, bỗng nhăn nhó /Mặt mày ḍm thấy ớn/ /Cút/ /Chả đợi mày đuổi/ Lại ḷ ḍ tới bên giá áo, tṛng đầu vào cổ áo pull, lẩm bẩm /Ngày mẹ ǵ, toàn gặp lũ điên/ // /Không ǵ/ Ra tới cửa, hắn không quên ném lại một cái nh́n vào lưng ghế, lắc đầu ngao ngán ra chiều hiểu /Bị lừa mất ḱ học bổng rồi chứ ǵ/...

Trời soạn sửa tối. Có tiếng the thé như phèng la của bà chủ trọ mắng thằng con nghịch ngợm mê chơi, không chịu về rửa ráy cơm tối. Giọng lè nhè của lăo Tư đế xen lẫn tiếng càm ràm của mụ vợ ở pḥng bên. Tiếng tivi nhà nào vẳng tới theo gió cùng mùi hành phi trên chảo, xèo xèo. Giọng nghêu ngao nhăo nhoẹt của cậu sinh viên năm nhất với tiếng guitar tập tễnh sường sượng. Vẫn chừng ấy thứ tiếng, thứ mùi, vẫn hơi gió nồng dịu thổi tới từ khu vườn bỏ hoang nhà đối diện qua cửa sổ để ngỏ, mà sao xung quanh như có một miếng mút khổng lồ màu đen, thu tất cả âm thanh của bản tạp ca buổi chiều vào trong nó, mất hút tăm dạng. Hắn nh́n trân mấy đốm sáng lập loè xa xa, nhận rơ cảm giác bất lực của ḿnh mỗi lúc một tăng lên. Tim hắn làm như không chịu nổi áp lực đó, nổ ra, hàng ngàn mảnh vỡ cắm sâu vào da thịt, quặn đau.

Cô đi rồi, lẳng lặng mà đi rồi. Mở mắt ra, hắn đă không thấy cô nữa. Có cái ǵ căng rít giống như nước mắt khô lại trên má hắn. Trầm đă khóc sao? Sao khóc?

Hắn nh́n quanh. Mọi thứ c̣n nguyên đấy. Chai rượu thừa, nằm lăn lóc bên cạnh những chén dĩa im lặng vung văi, đôi đũa ủ ê nh́n nhau từ hai góc pḥng. Mùi tóc cô c̣n lẩn quất trong chăn, trên gối, mùi mồ hôi cô c̣n trên áo, và mùi nước kín cô c̣n dư vị trên lưỡi. Hắn như c̣n có thể thấy được h́nh chữ U tuyệt đẹp ở mặt sau khuỷu chân dài thanh mảnh, h́nh hoa mai của sợi dây chuyền bạch kim lóng lánh trên cổ, làn da trắng ngần, phẳng dịu như lụa tằm khi hắn âu yếm chạm lên, bờ môi mát buốt tê dại, đám cỏ xoăn mượt trên g̣ chữ V thanh tú, dẫn tới khe ḿnh ướt át bó chật của lần đầu, và cái rùng ḿnh khi hắn vào. Hơi nấc khàn khe khẽ nén lại của cô lúc đó, bây giờ trở thành một tiếng nổ chát chúa dội vào đầu hắn.

Vùng dậy, hắn định ra phố, nhưng lại nằm bệt xuống khi đôi mắt đập vào vật màu trắng cô để lại. Hắn kinh sợ h́nh dung sự thiếu hụt cô với việc thấy ḿnh như cái cây bị mất hết nhựa. Bây giờ em đang ở nhà hay lang thang trên phố? Cảm giác em có giống anh không? Em sẽ nhớ lần này chứ? Bao nhiêu câu hỏi dồn dập tới khi hắn ch́m đắm trong cái nh́n về dấu tích duy nhất c̣n lại của cô.

 

8.5.08. Sáng.

Cô không đi học. Cúp tiết, hắn lên pḥng đào tạo. Cô quản lư hồ sơ sinh viên ăn sáng đâu đó chưa về. Hắn nhấp nhổm ngồi nh́n con sâu đang nhẫn nại gặm ṃn đọt xanh vừa nhú trên cây hoàng anh cạnh hành lang. Cô quản lư vẫn chưa về. Mấy chiếc lá bàng vàng úa lả tả lăn lông lốc trên sân theo cơn gió thổi qua. Ḿnh sẽ lăn tới đâu khi không c̣n thấy Trầm? Đừng nghĩ gỡ, có lẽ cô ngại gặp hắn, sau lần hôm qua. Cô quản lư về. Hắn hộc tốc theo sau. Người phụ nữ nhíu mày khó chịu khi hắn nhờ t́m giúp địa chỉ cô bạn bỏ học. Uể oải đến bên giá rút ra một file lưu nặng trịch, uể oải lật từng trang, bàn tay bà ta làm tim hắn thót lại v́ hồi hộp và nôn nóng.

 

Chiều.

T́m tới địa chỉ được cho, hắn ngơ ngác nh́n chiếc ổ khoá tổ bố nằm im ỉm bên ngoài, ngấc mặt thách thức. Tấm bảng “Nhà Bán” khiêm tốn lủng lẳng phía dưới với số điện thoại ai đó. Hắn nghe một giọng đàn ông lớn tuổi chậm răi giải thích nhầm số ở đầu dây bên kia khi hắn hỏi Trầm. Hắn cố thử lần nữa, lần này th́ người kia cáu gắt /đă bảo cậu là không biết, chưa nghe qua cái tên đó lần nào/ rồi cúp máy. Lần thứ ba, máy báo bận sau hồi chuông đổ đầu tiên. Họ không thèm nghe máy nữa, chắc nghĩ ḿnh có vấn đề thần kinh. Không chừng họ nghĩ đúng.

Hắn lang thang khắp các con đường nghĩ rằng cô có thể đi qua. Không có kết quả.

 

Khuya.

Đổ vật ra giường v́ mệt. Không, hắn không nghĩ là ḿnh mệt. V́ cô. Hai mắt nh́n lên trần nhà đầy lưới nhện, thấy nó c̣n đỡ rối hơn ḷng ḿnh. Hai con thạch sùng cắn nhau, một con rơi bịch ngay ngực hắn. Tưởng ḿnh bị bê-tông đè. Cố ru giấc ngủ, hắn quên ghi nhật tŕnh.

 

...5.08

Cả trường đồn ầm ĩ chuyện hắn có vấn đề. Người hắn bốc mùi v́ hàng tuần liền độc một bộ đồ. Mừng rỡ chạy theo gọi một cô bạn nào đó, rồi thất thểu quay đi chẳng một tiếng chào. Bỏ học, ra ngồi hàng buổi trên ghế đá. Ai cần t́m hắn, chỉ cần tới ghế đá. Hắn với cái ghế đá thành một.

 

...6.08

Bạn bè c̣n nghi ngờ, hắn có triệu chứng bị cả câm, điếc, mù nữa. Thật ra th́ hắn thấy ḿnh b́nh thường. Hắn thấy cô, hắn nói với cô, hắn nghe cô nói. Ai bảo vậy là không b́nh thường? Chỉ có điều, hắn không khóc được. Em đă khóc ư? Tôi th́ không thể. Ước ǵ tôi có thể. Trời ơi, đắng quá, khát quá, sao lại vậy được? Thành phố này không có người. Nhà nào cũng giống nhà nào, đường nào cũng giống đường nào, đều không có người. Thành phố sa mạc. Thành phố nghĩa trang. 

 

Đêm... mùa đông. 08.

Hắn giật ḿnh thức giấc. Trong giấc mơ của hắn, cô chết , thân h́nh khô héo, bị vắt lên giữa những cây trụ mang h́nh dáng những toà cao ốc chọc trời ở một xứ sở xa lạ. Hắn chợt nhớ lời hứa với cô về cái truyện ngắn kể chuyện hai đứa. Hồi lâu, hắn mới t́m thấy cuốn sổ dưới gối nằm. Nó đă ở đó từ bao giờ?

Và cuối cùng, nước mắt cũng vỡ ra lúc một tờ giấy khẽ rơi xuống từ cuốn nhật tŕnh.

...
            Hắn khóc, như một cậu bé to xác, tấm tức rúc đầu vào giữa ngực và hai vai, giữa căn pḥng tối đen ngập ngụa niềm im lặng.

 

7.5.64

Bạn đọc thân mến, đă nhiều năm trôi qua từ buổi trưa mùa hạ nóng bức diễn ra câu chuyện đó. Tôi đă già. Tôi là nhân vật hắn trong truyện. Hẳn các bạn sẽ thắc mắc, tại sao tôi c̣n ích kỉ giữ cho riêng ḿnh nội dung mảnh giấy nhỏ có chữ của nàng. Th́ đây, đă đến lúc tôi tiết lộ:

 

7.5.08  

Triết ơi!

Triết mà em biết, sẽ xót xa, sẽ giận dữ vô cùng khi nghe điều này. Em đă không đủ can đảm chờ anh thức dậy, đứng trước mặt anh và nói /Ngày mai em sẽ ngồi trên máy bay đi Mỹ cùng người chồng em cưới hôm qua/ Có hàng vạn lư do để em có thể biện hộ cho việc này, nhưng em biết anh sẽ hiểu. Anh sẽ hiểu khi nh́n thấy máu trinh em loang trên nơi ngủ của anh, phải không Triết? Em đă nói /để mai đi/ anh c̣n nhớ không? Thật ra, lúc đó em chỉ muốn ôm anh, muốn khóc, rồi nói /em yêu anh/ hàng vạn lần trong điên cuồng máu tim em thổn thức.  

Em phải đi đây.

Anh ở lại, và hăy cứ đùa giỡn với đời sống bằng ḷng nồng nhiệt mà em biết anh không muốn ai hay dưới lớp vỏ triết lư ương ngạnh của ḿnh, anh nhé! Em linh cảm đây sẽ là lời vĩnh biệt, vĩnh biệt đấy, anh biết không? Vĩnh biệt!

            Trầm.“  

Đấy, thưa các bạn, tôi đă chia sẻ toàn bộ câu chuyện này. Tham lam hơn, tôi c̣n muốn chia sẻ cái cảm giác sung sướng ngây ngất của phút giây gặp gỡ ngắn ngủi linh thánh đó, giây phút mà cả cuộc đời tôi chỉ c̣n là một hoài niệm không dứt về nó. Cho đến tận lúc này đây, khi đă là ông già bảy mươi tám tuổi, tôi vẫn ngờ rằng, có khi ḿnh đă kể cho các bạn một câu chuyện không thực đúng như nó. Đừng giận tôi nếu tôi không thể đáp ứng được ư muốn rơ ràng chính xác của các bạn, để tin chắc rằng ḿnh không bị ông lăo này lừa. Tôi không dám khẳng định lắm về ngày tháng hoặc giờ giấc như tôi nói đâu. Các bạn biết mà, người già thường nhầm lẫn lung tung các t́nh tiết, hay thứ tự của nó. Tôi chỉ đoan chắc với các bạn được một điều duy nhất: cái tên của cô gái ấy và ư nghĩa của nó - măi măi ghi dấu ấn sâu sắc trong trái tim già nua lẩm cẩm của tôi./.

 

Ngô Nhân Đức

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html

 

© gio-o.com 2009