
MINH HÀ
NIÊM PHONG
truyện ngắn
Đám tang đă được một tuần. Có lẽ thi thể ông cụ đă thích nghi được với chiếc quan tài làm bằng gỗ mun tinh chế đó.
Chẳng ai c̣n nhắc tới ông cụ. Mọi thứ của ông đă chôn theo đám tang đó. Họ chỉ thắc mắc tại sao trong đám tang ông nội thằng Tạch lại vắng mặt. Vợ chồng anh Đôn phải chống chế bằng cách viện lư do nó bị ngă găy chân phải nằm viện để cáo lỗi với anh chị trong họ. Chẳng ai trách nhưng vẫn khá nhiều người cảm thấy bực bội khi vô t́nh nh́n thấy vợ chồng anh. Cô vợ trẻ vẫn giữ được vẻ kênh kiệu. Đám tang diễn ra chóng váng. Anh Đôn cần phải về nhà ngay để xem t́nh h́nh của ông tướng quư tử. Có lẽ giờ nó vẫn đang cặm cụi ngồi trước máy tính.
Sau khi chào mấy ông anh họ, anh Đôn vội vàng đi ra cổng làng. Chị Nhàn đang chờ ngoài đó. Chị ngồi trong xe, những ngón tay thon thả tô lại hàng lông mày.
- Về thôi !
Cô nh́n anh Đôn, đôi lông mày nhíu lại “ Lâu quá đấy ! Cái nơi khỉ gió này hôi hám quá đi”
Anh Đôn ngồi vào xe, vẻ mặt ủ rũ bỗng sáng quắc. Anh gỡ tấm vải trắng thít trên đầu rồi ném ra cửa kính.
- Không biết thằng ranh có ngoan ngoăn ở nhà không nữa
- Số tiền anh để lại đủ cho nó
- Em ghét nó. Nó ngày càng giống…
- Người đàn bà đó chết rồi !
Anh Đôn kéo màn đen che cửa kính lại rồi ôm gh́ lấy cô. Môi cô như bị anh nuốt lấy. Những chiếc khuy được tháo ra nhanh chóng. Chắc phải một lúc lâu nữa vợ chồng anh mới chính thức rời khỏi cái cổng làng nhầy nhụa bùn đất này. Đám trẻ quê bu quanh chiếc xe ngắm nghía một cách thích thú. Bọn trẻ nhếch nhác này sẽ chẳng cần biết tại sao chiếc xe lại đỗ ở đây như lâu vậy, nhưng nếu chúng lớn hơn một chút chúng sẽ hiểu thứ tiếng động ḱ quái vang từ bên trong chiếc xe đó.
Đây không hẳn là lần duy nhất Anh Đôn thấy thằng Tạch ngồi bên bàn vi tính tới sáng. Điều này anh và cô đă quá quen. Bảng thành tích học tập của nó chưa bao giờ khiến anh thất vọng, hay nói đúng hơn những cô giáo trong trường chưa bao giờ dám làm anh thất vọng.
Thằng Tạch thường ngồi trên bàn vitính từ rất sớm. Những h́nh ảnh với đủ thứ màu đó luôn là thứ nó muốn nh́n thấy mỗi khi tỉnh ngủ. Thằng Tạch học lớp mười, nó bắt đầu hứng thú với loạt games online khi biết được chỉ có cơ thể những người con gái trong tṛ chơi mới là hoàn mỹ và những đứa con gái khác, những người mà đă qua tay nó đều chỉ biết gào thét và đ̣i tiền. Trong chiếc ví cộm tiền của nó không bao giờ thiếu những miếng cao su. Cẩn thận và an toàn đó là những ǵ nó học lóm được từ người cha đạo mạo và hào hoa đó. Đó là lúc trước. Giờ nó đă ngán ngẩm những thứ đó.
- Con muốn ăn ǵ để chiều mẹ mua !
Nó im lặng, bàn tay nó vẫn gơ đều đều xuống bàn phím. Cô Nhàn nh́n vào, trước mắt cô là những con quái vật man rợ, miệng chúng phun ra đủ thứ màu. Những con thú đó trông quái gở nhưng sống động y như thật.
- Con muốn ăn ǵ để chiều mẹ mua !
Thằng Tạch chẳng ngoái lại. Cô gườm mắt nh́n nó rồi hậm hực bước ra. Cô đóng sập cánh cửa lại. Đây không phải ngày đầu tiên xảy ra những chuyện thế này. Kể từ khi chính thức đặt chân vào ngôi nhà này cô đă phải làm quen với những chuyện như vậy.
Anh Đôn vẫn chưa về. Cô Nhàn xin nghỉ một ngày để dọn dẹp lại nhà cửa. Tất nhiên thằng Tạch vẫn ở nhà, nhưng có lẽ điều đó cũng chẳng quan trọng ǵ. Nó chẳng bao gị muốn ở lâu bên cô.
Ngôi nhà này c̣n có một gian pḥng khác. Nơi này chỉ ḿnh cô lui tới và quét dọn.Anh Đôn chẳng bao giờ tới nơi này. Gian pḥng nhỏ và chỉ đủ để đặt một cỗ bàn thờ. Ngày trước gian pḥng c̣n có một chiếc rương gỗ. Chẳng có đồ quư ǵ. Chỉ là chục bức ảnh, chục bộ quần áo, vài lọ mỹ phẩm, ít trang sức. Anh Đôn ghét những thứ đó c̣n thằng Tạch th́ lại lấy làm thích thú. Nó thường mở rương, lôi đống đồ đó ra và bày ở pḥng. Mỗi lần vậy anh Đôn lại khó ngủ. Và có lẽ rằng để đảm bảo sự tĩnh lặng vĩnh viễn cho ngôi nhà, anh Đôn đă đốt chiếc rương. Mọi thứ trong đó đều thành tro.
Không ai nói ra nhưng thằng Tạch biết điều đó. Nó im lặng và chỉ vậy thôi.
Người đàn bà trong khung h́nh c̣n quá trẻ. Khuôn mặt bà ta hao hao giống cô.
Cô Nhàn thấy trên bát hương c̣n có nén hương tàn. Có vẻ như đă có ai đó vào gian pḥng này trước cô.
Cô thắp ba nén hương, chắp tay khấn rồi đi ra ngoài. Bức h́nh ngựi đàn bà dơi theo bước chân của cô cho tới khi cánh cửa bên ngoài được đóng chặt lại. Những cây hương toả ra những vệt khói dài. Dù chỉ là bức h́nh nhưng đôi mắt người đàn bà vẫn thoát ra vẻ buồn bă như cặp mắt của một người c̣n sống.
Ngoài thời gian trên lớp th́ chẳng ai quản nổi thằng Tạch. Nó thường tới quán net khi tan giờ học và phải lờ mờ tối nó mới về nhà. Bà mẹ kế đáng ghét kia luôn là lư do khiến nó vắng. Nó thường ở lỳ trên pḥng, việc ăn uống của nó cũng tuần tự diễn ra trên cái ghế xoay đối diện với màn vi tính. Và có lẽ rằng chỉ khi bước vào tṛ games đó nó mới thấy ḿnh thanh thản. Sẽ chẳng c̣n ai soi mói hay phán rằng bộ óc nó chỉ dùng để trưng bày. Nó hoàn toàn được công nhận, ít nhất là với danh hiệu chiến binh dũng cảm nhất của thời đại.
Con chuột được di linh hoạt ở góc bàn. Hai con mắt thâm quầng v́ mất ngủ vẫn tỉ mỉ quan sát những ǵ đang diễn ra trong trận chiến. Nó cau mày, tay gơ lên màn h́nh chữ “ Sặc. Đkm. Đánh ngu văi L…”
Trên bàn bày lổn nhổn vỏ bim bim, lon nước và thẻ games. Nếu không phải cần dùng tới nhà vệ sinh th́ nó sẽ chẳng muốn rời khỏi cái thế giới thần bí đó. Cuộc chơi diễn ra thâu đêm. Căn pḥng của thằng Tạch biệt lập với mọi căn pḥng trong căn nhà này. Pḥng nó được gắn hệ thống cách âm. Vợ chồng anh Đôn luôn muốn tạo cho nó một không gian riêng. Một căn pḥng yên tĩnh như vậy th́ rất thuận lợi cho việc học hành.
Điểm thích thú nhất của thằng Tạch khi bước vào loạt games online này là nó có thể quên hẳn những ǵ đang diễn ra trong ngôi nhà này. Những tổ hợp điện tử kia mới thật sự là thế giới của nó. Đôi bàn tay gầy g̣ sử dụng bàn phím và chuột một cách thuần thục. Những âm thanh man rợ vẫn đều đặn truyền qua tai nghe. Trời mờ mờ sáng. Chỉ vài tiếng nữa là nó đă phải tới trường.
Trận chiến kết thúc và thằng Tạch giành được quyền thách đấu ở cửa tiếp theo. Nó nhấp chuột vào phần “Next Battle” để tiếp tục trận đánh mới. Ở màn h́nh hiện lên một cô gái áo xanh. Cấu h́nh 3d tạo ra một cô gái đẹp y như thật. Cô gái mỉm cười nói “ Bạn là người chiến thắng. Level của bạn hiện là…Bạn có thể vào cửa hàng mua thêm kỹ năng chiến đấu.”
Nó ngắm cô gái thật lâu rồi mới kích chuột để nhân vật của ḿnh đi tới cửa hàng.
Đă không ít lần bạn cùng lớp gọi điện cho anh Đôn để thông báo t́nh h́nh trên lớp của thằng con quư tử. Đám bạn mà nó chẳng thân ǵ có vẻ quan tâm tới nó. Chúng thực sự lo khi nó luôn ngủ gật trong giờ và trong cơn mộng mị hai tay nó vẫn duỗi ra hay bên. Tay trái gơ cành cạnh xuống bàn, tay phải khum lại di di như đang làm việc trên máy tính. Anh Đôn mỗi lần nghe chỉ ph́ cười và nói “ Con tao, tao lo.”
Thằng Tạch ngày càng ngỗ ngược. Không biết từ bao giờ nó đă quên việc phải chào cha mẹ khi về nhà và tất nhiên sẽ chẳng bao giờ nó nhớ tới họ. Nó nhớ tới những h́nh ảnh ma mị kia nhiều hơn.
Mâm cơm được dọn ra. Hôm nay có món thịt bằm và canh cá lóc. Mùi thức ăn bốc thơm phức. Vọ chồng anh Đôn gắp cho nhau từng miếng thức ăn c̣n thằng Đôn th́ ngồi đó, nó lầm lũi ăn. Tiêng cười nói rôm rả vang cả gian pḥng.
Anh Đôn gắp miếng đậu phụ, chấm nước mắm rồi bảo “ăn thử miếng này đi”. Thằng Tạch đưa bát lên. Cô Nhàn há miệng ra cắn một miệng. Anh Đôn đưa miếng đậu phụ trở lại cắn một miếng. Họ nối nhau cắn cho tới khi miếng đậu phụ biến mất. Cái miệng thằng Tạch vẫn há trơ trơ.
Nó lườm mắt rồi đập mạnh hai tay xuống bàn. Thấy cha và bà mẹ trẻ im lặng nó quay lưng bước lên lầu. Vợ chồng anh Đôn vẫn điềm tĩnh ăn. Họ gắp cho nhau từng món. Anh Đôn gắp miếng thịt lên, nói “ Thằng nhăi con đó ngày càng đáng ghét”
Cô Nhàn đặt đũa xuống, bảo “ Nhưng không đuổi nó được đâu. Nó dù ǵ cũng là con của anh và…”
“Đừng nhắc tới người đàn bà đó nữa”
“ Chị ấy…Dù sao cũng là…”
Anh Đôn đưa miếng thịt lên miệng nhai. Anh bảo “ Thịt kho rất ngon.”
Ở ngôi nhà này, nếu không phải là cô Nhàn th́ bát hương của bà ta luôn trơ trọi. Người đàn bà quá cố có đôi mắt buồn, khuôn mặt gầy và cái cằm nhọn rất giống với thằng Tạch. Cô Nhàn thắp hương, cúi đầu khấn rồi đi ra. Cô tránh nh́n vào khung ảnh. Cô không phải là người hay tưởng tượng nhưng ḱ thực mỗi lần đứng trước cỗ bàn thờ trong đầu cô luôn hiện ra một h́nh ảnh đáng sợ. Thật khủng khiếp nếu như khi nh́n vào bức h́nh đó có một bàn tay lạ bám vào vai cô và khi cô quay lại sẽ lập tức thấy một bóng người nhàn nhạt. Cái bóng mờ ảo đó có khuôn mặt của chị ấy…Cô Nhàn khẽ rùng ḿnh.
Chỉ khi nh́n thấy cô gái đó, thằng Tạch mới thật sự thoải mái. Cô gái là người hướng dẫn trong games, cô nàng chỉ hiện ra khi người chơi chiến thắng hoặc bật chợt hiện giữa trận đấu để thông báo về các nhiệm vụ. Loại games này có cơ chế tạo người hướng dẫn theo ư thích của người chơi. Có nghĩa là người chơi có thể tạo ra một người hướng dẫn đẹp như ḿnh đă muốn.
Cô gái này không hẳn là đẹp nhất nhưng cô gái đó sẽ là người quan trọng trong ḷng thằng Tạch. Nó đă mất quá nhiều thời gian để tạo ra một khuôn mặt đẹp và hoàn chỉnh như những ǵ nó đă tưởng tượng. Khuôn mặt, mũi, mái tóc đều do nó ghép ra. Nó luôn hài ḷng với hướng dẫn viên này. Sẽ chẳng cô gái nào có thể khiến nó nghĩ nhiều hơn cô gái này. Thằng Tạch luôn dành ra một khoảng thời gian dài để ngắm nh́n cô gái. Thậm chí có lúc nó c̣n khẽ giơ tay vuốt vào màn h́nh để vuốt mái tóc của cô gái.
Căn pḥng của nó, cánh cửa luôn được khoá chặt, cửa sổ cũng vậy. Cái cánh cửa lạnh lẽo kia chỉ được mở ra khi đă tới giờ đi học. Và khi tới trường, thằng Tạch mới bắt đầu ngủ. Pḥng học thoáng mát với cánh cửa sổ luôn mở sẽ khiến giấc ngủ nó êm và sâu hơn. Cô giáo không đánh thức nó. Họ ưu ái nó bởi những ǵ mà cha nó đă góp cho trường.
- Anh Tạch hả. Nhớ em không ?
- Ai vậy ?
- Em Nhi đây. Anh quên em rồi ư. Chiều nay cả nhà em đi vắng. Anh tới nhà em…
- Cút !
Thằng tạch tắt máy rồi ném chiếc điện thoại vào góc giường. Tiếng chuông vẫn âm ỉ vang. Nó dí đầu vào màn h́nh. Cuộc chiến vừa kết thúc và cô gái lại hiện ra. Nó ngắm nh́n cô gái thật lâu. Cô gái quá đẹp. Cái tuổi của nó chưa đủ để nhận xét một người đẹp nhưng nó vẫn đủ hiểu trong ḷng nó thế nào là một người đẹp. Nó nhấp chuột vào phần tua lại giới thiệu để có thể giữ cô gái lại lâu hơn. Thằng Tạch kề đầu vào phần ngực của cô gái. Dĩ nhiên cái đầu lù bù như ổ quạ đó đă lập tức choán hết nửa màn h́nh. Nó quên hẳn mọi chuyện. Cô gái này khác hẳn với bất ḱ con bé nào mà nó đă nằm trên. Tạo h́nh cô gái là một thiếu nữ có tuổi. Gọi là người đàn bà th́ đúng hơn. Nó sùng kính cô gái này và nó luôn tưởng tượng sẽ có một lúc nào đó được gặp cô, dù cuộc gặp gỡ chỉ ở trong một giấc mơ.
Điện thoại bàn reo lên. Nó chẳng thèm quay lại. Nó làu bàu “Đồ chó !”. Tiếng điện thoại reo một lúc rồi ngưng. Nếu căn pḥng nó không được gắn hệ thống cách âm th́ chắc giờ này nó đă nghe thấy tiếng gắt gỏng của bà mẹ trên danh nghĩa đó. Tai nạn của ngày đó đă lấy đi của nó quá nhiều và mang tới cho nó quá nhiều.
Vẫn như mọi lần. Khi nó tỉnh dậy th́ đă là tiết cuối của buổi học. Nó vươn vai, ngáp dài rồi xách cặp ra về. Cô giáo dạy sinh vật chỉ lườm nó một cái rồi ghi bài tập về nhà lên bảng. Buổi học kết thúc. Đám bạn trong lớp cất vở vào cặp rồi ra về. Chúng chuyện tṛ rôm rả và mời nhau đi uống trà sữa trân châu, đá bóng…Thằng Tạch lạc vào cái ḍng người ngột ngạt đó. Cổng trường ở ngay đó thôi nhưng thật khó để có thể chen được ra.
Trong đầu nó những tiếng ồn ào quá xa lạ. Nó vẩn vơ nghĩ tới tṛ games online thú vị đó. Nó tự nhủ hôm nay phải cầy bằng được chiếc áo giáp đó. Như vậy người đó sẽ lại hiện ra. Cấp càng cao, hướng dẫn viên nói càng nhiều và như vậy th́ nó có thể nh́n cô gái lâu hơn. Ư nghĩ này dính lấy nó cho tới khi nó nh́n thấy người cha bảnh bao kia. Nó nh́n lén qua cửa sổ thấy họ đang ôm hôn nhau ở pḥng khách. Cô Nhàn rít lên thứ tiếng mà nó chỉ có thể nghe thấy trong những bộ phim con heo.
Nó gườm mắt và đạp cửa bước vào. Anh Đôn nh́n ra, bảo “Đóng cửa vào”. Rồi họ lại tiếp tục ôm ấp nhau. Lần này th́ chiếc áo ngoài của cô đă bị tháo rời ra. Thằng Tạch vung tay đóng sập cánh cửa lại. Nó lầm bầm chửi rồi đi lên lầu.
- Mai mày có về quê không ?
- Không !
- Ông nội mới mất. Mày có về không !
Thằng Tạch bước lên vài bước rồi dừng lại. Nó đứng một lúc lâu trên cầu thang. Cha không gọi nó lại. Ông ta bấm số gọi cho một người nào đó ở quê.
- Anh à. Mai em và Nhàn sẽ về. Tạch không về được anh ạ. Nó mới bị ngă phải nằm viện.
- Chỉ bị rạn xương thôi chứ không nặng lắm đâu. Em vừa thăm nó về. Nó thương ông và khóc rất nhiều.
Thằng Tạch bước nhanh lên lầu. Chiếc máy tính được mở ngay sau đó. Nó chơi rối rít cốt để xong trận đánh. Như thường lệ, cô gái lại hiện ra. Nó chững người rồi dụi đầu vào màn h́nh. “ Bạn là người chiến thắng. Level của bạn hiện là…Bạn có thể vào cửa hàng mua thêm kỹ năng chiến đấu.” Âm thanh êm dịu vang lên. Chỉ có tiếng nói này mới thực sự khiến ḷng nó dịu lại.
“Thức ăn trong tủ lạnh. Tiền cha để trong chiếc tủ đen tầng hai. Cha mẹ đi ít hôm.”
Bức thư ngắn ngủn được đặt ở pḥng khách. Vậy là cha nó cùng bà mẹ đáng ghét kia đi thật rồi. Chẳng ai nói với nó lời nào. Thằng Tạch lườm mắt, răng nó nghiến ken két “ cha và mẹ…Mẹ ư ? Mẹ ư ? ” bức thư bị bóp nhàu trong bàn tay xương xương đó. Nó gào lên một tiếng rồi xé nhỏ bức thư. Nó điên cuồng đạp phá căn pḥng. Những chiếc bàn, ghế đắt tiền bị đạp ngổn ngang. Nó hất tung mọi thứ. Cái pḥng khách sang trọng giờ tan hoang như một băi rác. Nó sùng sục đi lên pḥng. Nó cần một ai đó.
Thằng Tạch đi vào nhà tắm. Nó vặn ṿi lạnh ở mức cao nhất. Nước chảy ào ào, những bọt nước bắn lên tung toé. Đợi khi nước đă ngập kín bồn rửa mặt nó mới khoá ṿi lại. Sau đó nó nhúng đầu xuống. Nước tràn lên, ngập tới tận bả vai.
Nước máy lạnh buốt, chúng chui vào lỗ mũi, tai tạo ra những tiếng ̣ng ọc. Thằng Tạch nắm chặt lấy thành bể, dúi đầu xuống sâu hơn. Nước tràn lên khiến chiếc áo pulma đen ướt nhẹp. Rất lâu sau đó nó mới ngẩng cổ lên. Khuôn mặt hốc hác sũng nước. Nó chầm chậm đưa tay lên vuốt mặt và đầu. Nước chui vào mắt khiến thị giác nó yếu đi. Cánh cửa pḥng tắm méo mó như quặt sang một bên. Nó đứng ngả về phía bờ tường. Thân thể nó trượt theo bờ tường cho tới khi ngă oạch dưới đất. Đôi mắt thâm quầng ướt sũng nước. Đôi bàn tay run run buông lỏng ra.
Nó đóng chặt cửa lại rồi bật máy. Màn h́nh được mở ra. Thằng Tạch gơ đồm độp khiến những nút trên bàn phím như muốn long ra. Tay phải nó cầm chặt con chuột. Trận chiến kết thúc, cô gái lại hiện lên. Thị giác nó không c̣n được tốt nhưng nó vẫn có thể nh́n rơ cô gái. Nó dí sát mặt vào màn h́nh để nh́n cô được kỹ hơn. Cô gái ở rất gần nó. Tiếng nói của cô gái vang ra từ chiếc loa và truyền vào trái tim nó. Cũng thật lạ, lần này cô gái hiện ra rất lâu. “ Bạn là người chiến thắng. Level của bạn hiện là…Bạn có thể vào cửa hàng mua thêm kỹ năng chiến đấu.” Vẫn lời dẫn quen thuộc đó. Mỗi lần nói đôi bàn tay của cô gái lại giang rộng ra. Tiếng nói vang chầm chậm. Cô gái ở cách nó một tấm màn nhưng linh hồn của cô gái luôn ở cạnh nó. Tiếng gió vun vút quật vào cửa sổ. Mưa bắt đầu rơi. Trong căn pḥng cách âm thằng Tạch chỉ nghe thấy tiếng nói khẽ khàng của cô gái.
Cô gái vẫn giữ được nụ cười và bàn tay cô dường như đang vươn khỏi màn h́nh. Thằng Tạch nhắm nghiền mắt, khuôn mặt nó giăn ra, vẻ căng thẳng khó chịu đă biến mất. Đôi bàn tay của cô gái thoát hẳn ra và những ngón tay nhè nhẹ hạ xuống xoa đầu thằng Tạch. Có lẽ cô gái đă thoát khỏi thế giới hư ảo đó. Rồi chăng cô sẽ bước ra, trở lại cái căn nhà sang trọng mà ngột ngạt này…
Có lẽ đă được một tháng. Vợ chồng anh Đôn không quay về ngay mà họ có một chuyến du lịch dài ngày ở Hạ Long. Nhưng giờ th́ họ cần trở về nhà. C̣n rất nhiều công việc đang chờ họ giải quyết.
Chiếc xe đỗ lại và họ bước ra. Cô Nhàn xách một đống đồ lỉnh kỉnh. Bên trong đều là áo quần và đặc sản Hạ Long. Khuôn mặt cô phơi phới sắc xuân.
- Em ngày càng đẹp.
Cô khẽ cười. Anh luồn tay qua eo cô, miệng thầm th́ những lời ong bướm “ Em khác con đàn bà đó nhiều. Có cô em thế này ai mà nhịn được…”
Cô gạt tay anh ra “ Người ta nh́n đấy”. Anh hôn cô rồi bảo “Đêm nay có cần Viagra không ? ”. Cả hai cười phá lên.
Khi mở cửa. Cô hét lên “ Trời đất. Thằng nhăi đó làm tṛ ǵ thế này ?”
Căn pḥng bàn ghế ngổn ngang. Sàn nhà đầy những mảnh chai vỡ. Anh Đôn bực ḿnh quát “ Thằng nhăi con.”
Sau đó cô dọn dẹp và nấu cơm. Cả hai ăn rất vui vẻ. Tất nhiên, tối hôm đó họ đă thực hiện đầy đủ những ǵ đă hứa hẹn với nhau khi c̣n ở ngoài cửa.
Sáng hôm sau cô Nhàn dậy từ sớm. Cô nấu sẵn mỳ tôm để hai vợ chồng cùng ăn.
- Em nghĩ anh nên cho nó chuyển trường.
- Sao thế !
- Em biết một trường kí túc trung học. Trường tư nhân nên rất thoải mái.
- Thằng này học th́ lại được ai. Rồi cũng bị đuổi sớm.
- Trường tư nhân mà. Tư nhân th́ làm ǵ chẳng được. Chỉ cần…
Cô vỗ bồm bộp vào túi quần. Anh Đôn khẽ gật đầu.
Anh Đôn găi đầu rồi nói “Để anh lên xem thằng nhăi có trong pḥng không. Em viết sẵn đơn xin chuyển trường đi”
- Vội quá vậy !
- Cũng sắp hết học ḱ rồi.
Anh Đôn đi lên lầu. Cánh cửa pḥng vẫn đóng chặt. Ánh đèn vẫn đều đặn len qua kẽ cửa. Anh đẩy cửa vào. Thằng Tạch vẫn ngồi trên bàn vi tính. Anh Đôn bật cười khi thấy tư thế quái dị của nó. Nó vùi sát đầu vào màn h́nh, hai tay ôm gh́ lấy màn vi tính. Có vẻ như nó đang ngủ. Anh loáng thoáng ngửi thấy mùi ǵ đó. Thứ mùi hăng hắc đó đă lẫn vào đống đồ ăn bày vương văi trên bàn và dưới sàn nhà. Thức ăn đă để quá lâu, chúng đều đă thành nấm mốc.
Chiếc máy tính h́nh như cũng đă cháy khét v́ sử dụng quá lâu.
“ Tạch. Thay quần áo rồi cùng tao vào trường”
Thằng Tạch vẫn ôm gh́ lấy chiếc máy tính.
“ Mày có nghe không. Dậy mau !” Lần này anh quát lên.
Thằng Tạch vẫn im lặng.
Anh Đôn đập mạnh tay vào vai nó. Cú gạt tay khiến thằng Tạch ngă ra. Nó ngă nhào xuống đất. Khuôn mặt nó trắng bệch. Cái miệng nhợt nhạt của nó vẫn giữ được nụ cười. Anh Đôn th́ thầm “ Ngủ mà cũng cười. Thằng này điên rồi”. Anh tiến gần, mùi hôi thối ngày càng nồng nặc. Gọi vài lần không thấy trả lời, anh khẽ đưa tay xuống. Anh chợt nổi da gà. Anh bế xốc thằng Tạch lên lắc mạnh. Đôi mắt nó đă vĩnh viễn cụp xuống. Đôi bàn tay nó vẫn giương rộng ra và anh đă lạc vào ṿng ôm đó. Anh Đôn ngă ra, miệng lẩm bẩm “ Không thể ! Chuyện này, chuyện này…”. Anh chợt thấy sống lưng buốt lạnh. Mùi âm ẩm trong căn pḥng có vẻ nồng nặc hơn và cái bóng đèn kia bắt đầu phát ra chùm sáng nhập nhoạ của triệu chứng cháy dây tóc. Anh thoáng cảm thấy có ai đó dơi theo ḿnh. Cảm giác rất mơ hồ nhưng rất rơ ràng. Anh nh́n qua gian pḥng và chững lại ở màn vi tính. “ A ”. Anh Đôn toát mồ hôi. Anh sợ hăi ḅ lùi về phía sau cho tới khi lưng chạm vào cửa.
Anh Đôn toát mồ hôi. Anh sợ hăi ḅ lùi về phía sau cho tới khi lưng chạm vào cửa.
- Anh làm ǵ mà lâu vậy ! – Cô Nhàn từ cầu thang đi lên. Khi cô bước vào và nh́n thấy thằng nhóc đáng ghét kia nằm dưới đất cô bỗng hét lên. “ Chuyện…Ǵ”. Cô nh́n anh Đôn th́ thấy người anh cong xuống, hai tay ôm lấy mặt, những ngón tay vẫn c̣n run rẩy. Mặt anh lạnh buốt, mồ hôi thấm ướt hai bên bả vai và sống lưng . Anh xầm x́ lẩm bẩm “ Không ! Đừng ! Hôm đó.. Anh chỉ là… vô… t́nh…” Cô ngơ ngác nh́n quét qua căn pḥng. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc máy vi tính.
Cô ngă xuống đất. Mặt cô tái đi nhanh chóng, hai tay cô run rẩy, miệng lắp bắp măi chẳng thành lời “ Chị..Chị..”
Chiếc máy vi tính bắt đầu cháy khét. Khói từ ổ x́ ra. Màn vi tính vẫn c̣n bật. Cô gái hướng dẫn viên vẫn hiện rơ. Nụ cười của cô gái mất đi và đôi mắt đă trở nên buồn bă. Cô gái nh́n chằm chằm về phía vợ chồng anh Đôn. Khói từ máy tính bốc ra nghi ngút. Màn h́nh lẫn vào đám khói mỏng mảnh đó. Cụm khói quấn lấy máy tính, có mỗi màn h́nh là lờ mờ hiện. Trông chúng thật giống một khung ảnh với những sợi khói toả ra từ những nén hương. Và người trong khung ảnh đó, ai trong căn nhà này cũng đều biết…
17.12.2010
Minh Hà
http://www.gio-o.com/MinhHa.html
©gio-o.com 2011