MINH HÀ

chùm truyện cực ngắn

 

NHÀ SƯ

 

    Nhà sư tới cửa Lôi Âm Tự bị Đức Như Lai từ chối, ông bảo “ Tai sao chứ. Con là một trụ tŕ được vạn người tôn kính, thuộc làu tất cả kinh phật, đă từng cứu tế gạo cho hàng trăm người nghèo, cớ ǵ con không được thành phật”

     Đức Như Lai nói “ Con chưa đắc đạo”

     Nhà sư bỏ về. Ông lang thang hồi lâu. Một người nông dân mời ông trú lại. Cha người nông dân đang hấp hối và tay ông ta vẫn giữ chặt chiếc hộp đựng của cải. Người nông dân chẳng quan trọng đống tài sản đó, chỉ là sinh tiền cha ông khổ v́ nó quá rồi.

    Ông lăo kia mắt trợn tṛn, gương mặt hoảng hốt và miệng th́ run rẩy lẩm bẩm “ Của ta…Đừng ḥng…” Chiếc hộp ôm trong tay ngày một chặt.

   Nhà sư tới gần bảo “ Đă tới lúc thí chủ rửa sạch ḿnh để lên niết bàn rồi.” Ông lăo run rẩy nh́n nhà sư “ Có thật…Tôi sẽ lên niết bàn”. Nhà sư mỉm cười “ Niết bàn ở ngay thí chủ”. Từng ngón tay ông lăo lỏng dần ra và trượt khỏi chiếc hộp.

  Chiếc hộp rơi xuống và ông lăo từ từ trút hơi thở sau cùng. Nhà sư chắp tay niệm bài kinh siêu độ.

   Khi niệm kinh xong, nhà sư thấy trước mặt ḿnh là Lôi Âm Tự. Đức Như Lai nh́n ông, mỉm cười “Con đă thành chính quả”

 

NHỮNG CON SUỐI NHỎ

 

1

        Loài thú cười nhạo loài kiến “ Các ngươi yếu đuối tới mức ai cũng có thể dẫm nát”.

       Một con kiến cười và bảo rằng “ Chúng tôi nhỏ bé thật nhưng chẳng bao giờ ăn thịt đồng loại và khi đă tập hợp lại chúng tôi có thể lớn hơn bất ḱ ai trong các anh”

 

2

       Bầu trời rất rộng và tôi có thể tự do bay lượn. Tôi thấy ḿnh đă ở rất cao trên bầu trời nhưng cao hơn nữa c̣n có một bầu trời khác rộng hơn mà dù có nỗ lực mấy tôi vẫn không thể tới được v́ rằng mỗi khoảng trời đều có sự quy định riêng và nếu làm trái tôi sẽ bị quăng trở lại vạch xuất phát.

 

3

Con sói bị người thợ săn bắn chết. Trong lúc c̣n chút hơi thở nó nói “ Tại sao anh nỡ giết tôi khi mà trong anh, một lúc nào đó cũng là tôi”

 

4

       Vào tới cửa, tôi có rất nhiều đồng nghiệp.

        Bước vào căn pḥng, tôi có vài người bạn trong số những đồng nghiệp.

       Đi tới giữa pḥng, tôi chỉ c̣n một số ít bạn những người bạn.

        Vào sâu tới cuối pḥng, tôi thấy rơ những mối thù hằn ở các gương mặt thân thuộc.

        Ra khỏi căn pḥng, tôi  thấy ḿnh tôi.

        Lang thang ngoài phố, tội lẩm bẩm “ Tôi là ai?”

 

5

Cám chết, Tấm lóc thịt làm mắm gửi cho d́ ghẻ rồi sống hạnh phúc bên vua. Trên Thiên Đ́nh, Ngọc Hoàng cho bắt Bụt lại và phán “ V́ sự nuông chiều của ngươi mà nàng Tấm chết rồi”

 

 6

      Nàng là một bông hoa c̣n tôi đơn giản chỉ là một mảnh đất thô kệch. Nàng cắm rất sâu xuống tôi và rất gắn bó. Nàng hút dinh dưỡng của tôi và tôi dần cạn kiệt cho vẻ đẹp của nàng. Tôi không ray rứt ǵ và trước khi nàng hút nốt nguồn sinh lực cuối cùng tôi đă đưa mắt, nh́n nàng lần cuối. Tôi thấy nàng đă bắt đầy tàn lụi v́ những chiếc ng̣i của đám ong bướm đang tuổi thanh xuân.

 

    7

      Một vị tiên hạ phàm, ngài biến thành một người phàm để tiện ḥa nhập với con người. Ngài tới một thành phố và gặp một người mù. “ Ngươi có muốn đôi mắt ḿnh sáng trở lại không”-Vị tiên hỏi. Người mù cười và nói “ Tích sự ǵ chứ khi mà quanh tôi lúc nào cũng là đêm tối.”

 

        8

      Chị gái tôi rất đẹp. Nhiều chàng trai ở trường tôi đă say mê và theo đuổi chị. Những đóa hoa đỏ thắm cùng hàng trăm lời hẹn ḥ chẳng khiến chị động ḷng, họ đáng lẽ phải bỏ cuộc nhưng nụ cười mê hoặc của chị đă kéo họ lại và mối quan hệ của chị với những chàng trai đó vẫn chỉ ở lưng chừng.

     Chị tôi đi với một chàng trai nọ. Tôi chẳng quá ngạc nhiên v́ chuyện nam nữ yêu nhau là lẽ thường và một người con gái đẹp như chị tôi th́ chẳng nên chịu cảnh cô quạnh. Chị tôi đi với chàng trai kia, với chàng trai khác nữa và chàng trai nọ th́ vẫn ở bên chị.

    Chị luôn vui vẻ với mọi người và hầu như ai cũng quư mến và sẵn sàng đem chuyện của ḿnh ra nói bằng hết. Tôi đă nghe chị kể lại. Qua những ǵ chị kể, tôi tin ḿnh sẽ phải đổi khác hơn là luôn mù quáng cho rằng những thứ quanh ḿnh đều tốt đẹp.

    Với chàng trai nọ, chàng trai kia và chàng trai khác chị đều rất ân cần. Cái nắm tay và những nụ hôn lén lút khiến tôi tin rằng trái tim chị rất nhiều màu. Tôi vẫn thường được chị kể về những chuyện khi tôi không có mặt. Có quá nhiều thứ khiến tôi phải bịt tai lại.

   Tôi co vào một góc và đôi mắt tôi luôn phải mở thật to, tỉnh táo để nh́n những ǵ quanh ḿnh. Tôi  đi đằng trước và tin những lời th́ thầm sau tai.

    Những khuôn mặt khác, ngoài chị tôi đều khiến tôi dè chừng và để thật an toàn tôi đă coi chị tôi là con mắt phía sau của ḿnh, cũng chẳng quá đáng ǵ khi nói rằng chị tôi là đôi tai, là trái tim khác đặt phía sau của tôi.

    Chị tôi để tóc dài, xơa ngang vai. Mái tóc đen mượt và c̣n thoang thoảng mùi thơm của thứ dầu gội cao cấp. Tôi rất thích mùi thơm ở mái tóc đó. Cái mùi hương d́u dịu như hoa nhài đó khiến tôi quên hẳn mọi thứ.

    Tôi luôn ngồi cuối lớp, ở chiếc bàn đơn và ngồi trên tôi là chị tôi. Chị tôi cao hơn tôi, mái tóc của chị rất dài, phủ ngang vai nên tôi không c̣n nh́n thấy rơ những người ngồi ở trên nữa.

   Tôi không c̣n quá tin vào những ǵ ḿnh thấy nữa. Tôi tin những ǵ chị nói. Khá nhiều lần tôi đă ngớ ngẩn tin rằng những chuyện chị kể chỉ là lời nói bông đùa ngày cá tháng tư hoặc giả là đó chỉ là một chi tiết được thuật lại ở một truyện ngắn cay nghiệt nào đó của Kafka. Nhưng đó chỉ là những ư nghĩ khù khờ. Vẻ mặt nghiêm túc và vẻ bí mật của chị đă khiến tôi phải tỉnh táo lại.

     Một ngày nọ, khi chị tôi chở tôi đi dă ngoại. Lúc đấy tôi chỉ đi với chị tôi mặc những lời mời mọc nhiệt t́nh của những người trong trường. Khi đi tới một khúc quẹo, gió tạt lớn khiến mái tóc chị xơa hết ra sau. Tóc chị rất dài nên đă phe kín mặt tôi. Mùi thơm ở mái tóc vẫn vậy nhưng càng về phía chân tóc tôi lại càng thấy mùi thơm đó trở nên nồng nặc. Tôi gỡ mớ tóc đó ra và nh́n thấy sau gáy chị tôi có một vết thương không rơ từ bao giờ. Vết thương đă đóng vẩy và nó nằm ở giữa cổ. Lớp vẩy xù x́ và khô cứng. Và ở sâu trong lớp vẩy này tôi nh́n thấy một khuôn mặt khác, của chị tôi. Khuôn mặt đen đúa và có vẻ rất giận giữ nhưng nụ cười ngạo ngễ đó lại như đang vui mừng.

 

9

   Một vong hồn không chịu được những h́nh phạt ở Địa Ngục đă trốn lên trần. Vong hồn nhập vào một người trần và bắt đầu một cuộc sống mới. Ít lâu, vong hồn đó t́m tới một cành cây và treo ḿnh lên đó. Quỷ sai hiện ra và vong hồn bảo với ông ta rằng “ Tôi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng ḿnh có thể trốn tới một nơi sáng sủa hơn”

 

 

TẤM BIA

 

   Tôi là một tấm bia và tôi rất lớn. Tôi được đặt cao trên núi, nơi có thể nh́n bao quát trời mây sông nước. Chân tôi cắm rất sâu xuống đất. Con người đă khắc lên tôi những quy định và họ th́ tuân theo đúng những quy định đó. Những ǵ được khắc trên lưng tôi không ai dám trái. Con người tôn sùng nhưng cũng run sợ những con chữ đó. Tôi nh́n thấy vô vàn người bị chém, bị đeo gông, bị thả rọ trôi sông…Tôi vẫn ở đó thôi và dù thân thể tôi bắt đầu rêu phong, lớp da nứt xuống từng mảng nhưng những con chữ khắc trên tôi th́ vẫn c̣n nguyên dù rằng nó đă rất cũ rồi. Con người tin tưởng nhưng vẫn e dè những ḍng chữ đó. Tôi nh́n thấy nhiều người khi chém, khi thả bè đều kêu oan, nhiều vị quan đă tới chỗ tôi thở dài, khóc lóc cho sự phán quyết mà đáng ra không nên phán.

 

    Một ngày, tôi thấy họ bàn nhau rằng “ Vị trí của các nguyên tắc không thật sự đúng” Và họ lấy dao khắc lại vị trí. Các con số dảo ngược thành 10-1-5-8…Những cũng chẳng hệ trọng ǵ v́ những nguyên tắc đấy vẫn c̣n có hiệu lực.

   Tôi vẫn nghe thấy những lời khóc than.

 

    Một ngày, con người lại tới chỗ tôi và lấy dao đâm sâu vào cơ thể tôi để xóa đi những nguyên tắc không quan trọng.

   Và cũng lâu hơn nữa, sau những cuộc binh biến liên miên con người kéo tới chỗ tôi và khắc sang bên cạnh những nguyên tắc khác. Những con chữ xưa cũ ngày trước vẫn ở đó nhưng không ai c̣n để ư tới nữa.

    Những con chữ mới trên người tôi được khắc rất nông. Tôi không c̣n trông thấy bóng dáng những tên đao phủ, bên bờ sông cũng không c̣n cảnh cái rọ chứa người trôi lềnh bềnh nữa. Nam nữ va đụng xác thịt không thấy đỏ mặt, trái lại tôi c̣n thấy chuyện đó trở nên táo bạo hơn. Họ ăn mặc rất thoải mái, các khuê nữ được đi học và ở các lớp học họ c̣n được xếp ngồi cùng nhau. Các nguyên tắc này vẫn được thực hiện nhưng tôi thấy họ vui vẻ và cảm thấy măn nguyện với những nguyên tắc mới này.

   Cũng nhiều năm trôi qua. Đám rêu chết tiệt đă bao kín đầu và nhiều nơi trên cơ thể tôi. Da tôi sần sùi và xuất hiện nhiều vết nứt. Tôi nh́n thấy phía sông những chiếc thuyền lớn, con người ngày một đông. Mối quan hệ nam nữ mở dần dần ( Tôi không nói nam nữ khi đă thành hôn, v́ đó lại sang một nhẽ rồi.) Chẳng chỉ hạn chế ở cái nắm tay hay những nụ hôn mà họ đă đi xa hơn. Trước kia việc đụng chạm xác thịt nơi phố xá khiến họ đỏ mặt nhưng giờ đây chuyện đó đă quá quen thuộc, thậm chí rằng ngay cả những hành động lộ liễu hơn cũng nhan nhản ở những nơi công cộng. Tôi thấy nhiều xác chết dù chẳng có chuyện kết án nào. Tôi luôn băn khoăn về những cái chết vô danh và những cái chết đột ngột diễn ra ngay khi con người vừa rời khỏi ṭa. Cố nhiên những nguyên tắc mới vẫn c̣n hiệu lực nhưng vẫn có trường hợp ưu tiên và các án nửa phạt nửa tha. Tất nhiên thứ án đó không hề được khắc trên người tôi nhưng chẳng rơ v́ lư do ǵ mà họ lại nghĩ ra mà quên khắc nó lên.

     Những cái chết ḱ lạ ngày một nhiều và tôi cảm thấy hoang mang cho những nguyên tắc trên người ḿnh. Con người tuân theo nguyên tắc đó nhưng không c̣n cổ hủ như ở những nguyên tắc được khắc đầu tiên nữa. Có rất nhiều thay đổi khi đă thành án hoặc khi án gần xong. Mọi sự thay đổi đó chẳng phải ngẫu nhiên cũng chẳng phải chúa muốn vậy. Tất nhiên là những thay đổi đó đă khác hẳn những nguyên tắc mới mà họ vẫn cho rằng là hữu dụng này. Thứ thần kỳ, hơn cả thánh thần, hơn cả những ǵ khắc trên tôi là những thứ khi to lớn đồ sộ, khi mỏng dính gió thổi cũng bay đó. Tôi chỉ là một tấm bia, tôi không thông tuệ ǵ nhưng rơ ràng thứ ghi theo cấp độ tăng dần trên những lá mỏng dính đó c̣n thiêng hơn những nguyên tắc trên người tôi.

 

      Chuyện chết chóc tôi thấy ngày một nhiều và dường như các con chữ trên người tôi không c̣n hiệu lực nữa. Họ vẫn phán xử nhưng cách thức đă khác và hiếm khi xử theo những nguyên tắc mà rất lâu ngày trước họ đă khắc lên.

      Trước mắt tôi là những cái chết và những lời tuyên quyết đoán c̣n sau tai tôi là những lời rên rỉ, tiếng cười và những cái án dài hạn bên những bữa tiệc bất tận.

      Tôi vùng ḿnh đứng dậy nhưng hai chân đă ăn rất sâu xuống ḷng đất. Tôi lay người, dùng hết sức để đứng dậy. Tiếng răng rắc vang lên. Tôi vỡ ra và từng mảng rơi xuống. Các con chữ trên người tôi, cả trước cả giờ vỡ dần ra và ḥa với tôi thành một đống đổ nát.

 

 

       MINH HÀ

 

       http://www.gio-o.com/MinhHa.html

 

       © gio-o.com 2011