MINH HÀ

MNG DU

chuyện ngắn

 

                                                                                                                                                            Tặng một người cùng khoá

 

      Qua con đường này tôi sẽ trở về làng. Tôi bảo lái xe đi thật chậm để có thể nh́n cảnh vật xung quanh được kĩ hơn. Tôi mở cửa kính thật rộng, nh́n ra ngoài. Con đường gập ghềnh ngày trước đă được làm bằng phẳng. Đường rộng và hầu như cả chặng đường xe không vấp phải cái ổ gà nào. Rặng tre xanh ŕ cùng những nhành hoa dại ở ven đường không c̣n nữa, phía dưới con đường tôi chỉ thấy những khu nhà máy đồ sộ cùng hàng tá người cởi trần vai gồng gánh đủ thứ hàng hoá. Con kênh thơ mộng cùng chiếc cầu tre bắc ngang giờ tôi chỉ c̣n được thấy lại trong sự hồi tưởng của ḿnh, nhưng cũng chắc ǵ, nhiều năm qua tôi đă phải nh́n ngắm quá nhiều con chữ. Tôi thật chẳng rơ cái hoài niệm kia có c̣n được nguyên sơ như trước không hay mỗi khi hồi tưởng, con kênh cùng chiếc cầu tre và những khóm lục b́nh đó lại chập chờn và méo mó như những kư tự.

     Tôi đă phải rất khó khăn để đường hoàng đưa cái tên ḿnh ngồi chiễm chệ trên cao. Quá nhiều mất mát để có được ngày này và tôi nghĩ ḿnh sẽ vẻ vang hơn khi đặt chân về làng. Đă nhiều năm trôi qua, làng có lẽ cũng đă thay đổi nhưng tôi nghĩ đó chỉ là ở mức độ thời gian, sẽ có rất nhiều người già đi, cảnh vật cũng cũ kĩ và rêu phong hơn, đám trẻ c̣i cọc ngày xưa giờ cũng đă trưởng thành và rất có thể khi gặp lại tôi sẽ chẳng c̣n nhận ra chúng.

     Mùi phân trâu cùng mùi đất ẩm quen thuộc ngày trước giờ đă bay biến đâu mất, cây đa lớn ở trước cổng cũng đă bị cưa đi và cũng chẳng rơ ai đă dỡ đi cổng làng. Một chiếc xe phóng qua, hai đứa ngồi trên xe đều ở tuổi đi học, chúng ăn mặc sạch sẽ, sang trọng nhưng mái tóc hai đứa th́ đều đă bạc cả. Chiếc xe phóng vun vút, thoáng cái đă ngút khỏi tầm mắt.

    Tôi đă đi rất lâu nhưng chẳng thấy một gương mặt quen thuộc. Phần lớn những người trong làng đều từ nơi khác chuyển đến. Họ kiệm lời và khó gần, hệt như những người ở phố. Những mái nhà ngói giờ đă không c̣n, con đường đất cũng đă được xây dựng khang trang hơn. Tôi mồ côi từ nhỏ, năm lên sáu may mắn được một người hảo tâm nhận làm con nuôi. Được vài năm, người tôi vẫn gọi là mẹ đó qua đời và được ít lâu th́ tôi bỏ làng đi. Tôi không nhẩm tính được ḿnh đă rời khỏi làng bao lâu, nhưng rất có thể đă hơn mấy chục năm. Ngày đó tôi đứng kiễng chân vẫn chưa tới được lưng con trâu c̣n bây giờ th́ tôi luôn phải đi loại giày đế thấp để tránh chiều cao của ḿnh vượt quá quy định. Tôi đảo qua rất nhiều nơi trong làng nhưng chẳng nh́n thấy một con gia súc nào. Hoạ chăng, tôi chỉ có thể t́m thấy những con vật đó dưới h́nh dạng những khúc xương nơi băi rác. Làng bây giờ chật chội hơn ngày trước, các ngơ ngách quanh co giờ bằng phẳng như một con đường. Tôi nh́n xung quanh th́ thấy phố xá vẫn có nét ǵ đó thuần quê nhưng đă bụi bặm đi nhiều. Bọn trẻ con lái xe máy phăng phăng, có rất nhiều quán net và hầu như lúc nào cũng đông khách, trên mái hiên và thành của các bể nước có vài con mèo đang cuộn tṛn tắm nắng. Chúng béo tốt và c̣n có dấu hiệu thừa chất.

       Tôi chọn một khách sạn sang trọng bậc nhất để ở. Pḥng của tôi nằm ở tầng thượng. Căn pḥng sang trọng và sạch sẽ. Tôi tắm gội rồi thay quần áo. Chiếc di động có thêm vài cuộc gọi nhỡ và vài chục tin nhắn. Những cuộc gọi này có lẽ đều rất khẩn cấp và rất có thể nếu tôi nghe máy, sẽ có người tới tận đây để chở tôi về. Chuyến nghỉ ngơi của tôi rồi sẽ gián đoạn và vĩnh viễn sau đó tôi chẳng có lấy một phút cho riêng ḿnh.  Tôi cất chiếc di động vào sâu dưới đáy cặp rồi khoá cửa, bước xuống nhà.

       -  Điện thờ thành hoàng trước đây giờ thế nào rồi – Tôi hỏi ông chủ khách sạn.

      -   Tôi không biết, nhưng chắc giờ nó đă bị dẹp đi rồi.

 

     Đă quá lâu rồi tôi chưa được nghỉ ngơi, những tờ văn bản cùng các cuộc họp đă khiến đầu óc tôi mụ mị và những chồng tiền mới cứng chỉ khiến bầu trời của tôi trở nên u ám. Những người ở làng không ai c̣n nhận ra tôi và có lẽ tôi cũng đă quên hẳn họ rồi. Trong kư ức của tôi ngoài người mẹ nuôi đáng kính ra th́ c̣n một hồi ức xưa cũ nữa. Cái hồi ức rơ ràng là rất sâu đậm nhưng nhiều năm trở lại đây nó đă dần trở nên mơ hồ. Tôi thường nghĩ về nó rất nhiều nhưng cái h́nh ảnh đó vẫn lấp lửng măi trong sương mù. Dù tôi đă bỏ hẳn rượu bia và kiêng thuốc lá nhưng có lẽ những điều đó thôi vẫn chưa đủ để khôi phục lại cái hồi ức đó. Trí nhớ của tôi đang kém dần và có lẽ sẽ chẳng lâu nữa tôi sẽ quên hẳn mọi quá khứ. Ngôi làng cùng cái hồi ức kia rồi cũng sẽ dần nhạt nhoà và mau chóng tan biến.

     Con sông nằm ở ngoài cánh đồng đă bị vét sạch từ mấy năm trước. Mà cũng chẳng c̣n cánh đồng nữa, dù rằng xa xa tôi vẫn nh́n thấy những bụi cây nhưng mùi xăng dầu và chất thải đă át đi tất cả. Xung quanh lổn nhổn những băi đá và sắt thép xây dựng. Tôi cảm thấy như ḿnh đă đặt chân trở về thành phố, chỉ khác ở đây tôi không quen ai và cũng không ai kính nể, sợ sệt tôi.

   Thứ mùi hăng hắc, ô uế của tạp chất vẫn phủ quanh cánh đồng.

    Tôi trở về khách sạn.

   Cũng như ở thành phố, người ở đây ít đi lại vào buổi đêm. Những cánh cửa đều khoá chặt, hi hữu lắm tôi mới thấy vài người dưới đường.

   Cánh cửa sổ của pḥng nghỉ nh́n hướng ra cánh đồng. Trời đă tối lắm rồi, những cửa hàng ở hai bên bờ đường cũng đă đóng cửa. Tôi chỉ c̣n thấy vài ánh đèn hắt ra từ những ô cửa nhỏ xíu.

    Căn pḥng tôi ở là pḥng tốt nhất trong nhà nghỉ, mọi thiết bị trong pḥng đều mới và chưa có thứ nào cũ hoặc đang hỏng hóc. Có lẽ dưới đáy của chiếc cặp, chiếc di động vẫn réo lên những cuộc gọi khẩn. Tôi đă nói rơ với họ rằng tôi cần nghỉ ngơi và sẽ vắng mặt vài ngày, ấy vậy mà họ vẫn muốn làm phiền tôi. Cái đám người đó, có lẽ chỉ lúc cần tới tôi mới gọi điện. Tôi cũng đă v́ chúng mà làm quá nhiều rồi, đáng ra chúng phải cho tôi nghỉ ngơi chứ. “ Gạt chúng khỏi đầu đi”- Tôi lẩm bẩm. Tôi ngồi dậy, nhét chiếc cặp vào sâu trong gầm giường rồi cầm điều khiển bật tivi lên. Trên truyền h́nh đang chiếu một bộ phim hành động của Mỹ. Tiếng bom nổ, đạn bay ầm ĩ. Tôi đă chỉnh vôlum xuống mức thấp nhất nhưng không hiểu sao âm thanh vẫn vang lên rất lớn. Tôi cảm thấy cơn đau đầu cố hữu đang t́m đến ḿnh. Tôi với tay tắt ti vi rồi lục balô lấy lọ thuốc an thần. Tôi lấy hai viên thuốc bỏ vào miệng và nuốt chửng. Hai viên thuốc xuống cổ họng th́ tắc lại. Chúng nghẹn cứng ở đó, tôi cảm thấy vị đắng của thuốc đă lan ra. B́nh nước ở quá xa tôi và tôi phải tiết chút nước bọt để đẩy hai viên thuốc xuống. Viên thuốc trôi xuống nhưng cái vị đắng vẫn lưu ở cổ họng và chắc phải một lúc lâu nữa mới tan hết. Tôi nằm úp mặt xuống gối rồi thả ḿnh vào giấc ngủ.

    Phải trằn trọc khá lâu tôi mới hoàn toàn rơi vào giấc ngủ. Khi ấy đầu óc tôi đă quá mệt mỏi bởi hàng tá những suy nghĩ.

    Hôm sau, tôi dậy từ sớm. Tôi gửi ch́a khoá pḥng rồi đi ra ngoài. Có lẽ ngày mai tôi sẽ phải rời khỏi đây, mà tôi cũng đă muốn rời khỏi đây lắm rồi. Nơi đây đă không c̣n ngôi làng của tôi nữa. Nó lạ lẫm và mới mẻ quá và tôi cảm thấy ngôi làng trước kia đă mọc thêm đôi cánh, bay lên rất cao, xa khỏi tầm mắt của tôi.

    Tôi đi một lúc khá lâu. Nơi đây đường xá đă được san phẳng, những ngóc ngách ngoằn ng̣eo cũng đă ră ra hoà vào con đường lớn nên tôi chẳng phải lo ḿnh sẽ lạc đường. “ Liệu sẽ c̣n bao nhiêu cuộc gọi nữa đây”. Chiếc cặp đă nằm yên dưới gậm giường, người ở nhà nghỉ liệu có bất chợt lên dọn dẹp pḥng không nhỉ ? Và liệu rằng họ có lấy chiếc cặp ra và dùng cái lư do rằng vị khách trước kia đă để quên chiếc cặp này để lục lọi nó ? Sẽ phiền toái lắm đây, bên trong chỉ có mỗi chiếc di động và một ít giấy tờ. Quần áo và tiền tôi cất ở chiếc ba lô nằm ở góc giường nhưng chắc họ sẽ chẳng giở cái tṛ ma quỷ đó ra đâu. Tôi vỗ mạnh vào đầu, miệng tự lẩm bẩm “ Mà sao vậy nhỉ. Ḿnh cứ nghĩ lung tung như vậy. Ḿnh đang nghỉ ngơi cơ mà, cứ thế này chỉ thêm mệt”. Tôi lắc lắc đầu như muốn xua mọi suy nghĩ trong đầu ḿnh đi nơi khác. Dù tôi đă cố không nghĩ tới điều ǵ nhưng chúng vẫn hiện ra như một sự vô thức. Và khi một cái đă hiện ra rồi, tôi sẽ lại nghĩ ngợi về nó dù biết rằng sẽ c̣n hàng tá thứ khác sẽ lần lượt xuất hiện ngay sau đó.

     Mùi xăng dầu và vôi vữa đằng đặc trước cánh mũi tôi. Chẳng biết từ lúc nào tôi đă tới cánh đồng có con sông thơ mộng bắc ngang của ngày trước. Lần này tôi có thể nh́n thấy rơ hơn, ngoài những khối sắt thép, xi măng c̣n có những khối đất đá khổng lồ cùng những khúc gỗ to bảng nằm kềnh càng dưới đất. Mùi xăng dầu nồng nặc và tôi bắt đầu cảm thấy khó thở. Tôi đi sâu vào bên trong. Vẫn chỉ một lớp đất đá nhưng tôi cảm thấy càng vào sâu th́ mùi xăng dầu càng dịu bớt.

     Bên trong có một hàng rào thép, chúng chặn ngang lối đi và dù ở ngoài không đề biển ǵ nhưng tôi nghĩ chắc bên trong là nơi thi công. Hàng rào đều đă rỉ sét cả, lớp sơn bên ngoài cũng đă tróc hết. Tôi nh́n vào th́ thấy bên trong chẳng có dấu tích một khu công tŕnh nào đang xây dở. Bên trong cũng là một cánh đồng nhưng nó rộng hơn ngoài này và không hề có vôi vữa, đất đá hay sắt thép xây dựng nào chặn quanh. Tôi nh́n quanh rồi trèo vào.

    Cơn gió mơn man thổi, mùi uế tạp của bên ngoài dịu bớt và tôi cảm thấy đầu óc tỉnh táo hẳn lên. Khác với bên ngoài, đây là một cánh đồng cỏ nguyên vẹn, cánh đồng trải thẳng tắp. Phía cuối của cánh đồng là con sông thơ mộng, chỉ tiếc rằng con sông đó giờ đă cạn. Tôi c̣n nhớ ngày c̣n nhỏ vẫn chạy ra đây chơi cùng đám bạn. Các ô ruộng mà ngày trước trồng ngô, lạc và bắp cải giờ đă trơ trụi. Hẳn là nơi này đă bỏ hoang từ rất lâu rồi. Lớp cỏ ở cánh đồng mọc rất nhiều, có những lớp cỏ đă héo tàn, tôi ngồi xuống, bứt một cọng cỏ đưa lên mũi ngửi. Cái hồi ức xa xưa mà tôi luôn muốn nhớ lại hiện ra rất rơ. Mùi cỏ đồng nội thơm ngát. Tôi c̣n ngửi thấy một hương vị đậm đà, rất đặc trưng của ngôi làng. Mùi đất bám dưới rễ cỏ quen thuộc và có ǵ đó rất thân thương. Tôi nằm dưới băi cỏ, nh́n lên bầu trời. Tới giờ tôi mới nhận ra trời đă về chiều. Mặt trời đă dịu hẳn và tôi có thể nh́n lên đó và chiêm ngưỡng thứ ánh sáng nửa vàng nửa đỏ đó. Lớp cỏ rất mềm mại, cái vị dịu mát của cánh đồng ứ đọng dưới những cọng cỏ và khi tôi nằm lên th́ chúng chảy vào sống lưng tôi. Tôi cảm thấy cái vị man mát thiêng liêng đó đang lan toả trong cơ thể. Tôi không c̣n nghĩ thêm được ǵ, đôi mắt tôi chỉ nh́n thấy bầu trời trong xanh cùng những đám mây trắng. Và ngay cả khi tôi nhắm mắt lại, cái cánh đồng xanh thẳm cùng bầu trời mang màu đại dương đó vẫn hiện lên, rơ ràng như một khúc phim. Bầu trời rộng bao la và cao vượt quá tầm mắt tôi. Nếu đôi mắt của bầu trời có nh́n xuống chắc cũng chẳng thấy tôi, tôi như một hạt bụi liti mắc lại dưới cơi trần tục vốn nhiều bụi bặm này. Tiếng gió cọ xát với những cọng cỏ hoà thành bản sônát du dương ru tôi vào giấc ngủ. Trời đă xế tàn nhưng vẫn chưa quá tối. Những đám mây thong thả trôi, tôi nh́n theo chúng và thấy ngoài những đám mây thông thường c̣n có các đám khác có h́nh thù riêng biệt. Chúng chẳng rơ ràng lắm nhưng tôi vẫn mường tượng ra. Đám mây trôi phía trước thoai thoải như một đôi cánh, vài đám mây khác uốn lượn, gấp khúc như h́nh một rắn, có đám th́ co gọn và phần phía trước nhô ra như đầu một con rùa. Ở xa hơn, có một đám mây lớn và h́nh dạng nó khá giống một con thú, cặp sừng của nó vừa giống sừng hươu lại vừa giống cặp sừng của loài ḱ lân trong truyền thuyết. Tôi khẽ mỉm cười. Những đám mây trôi rất chậm và có lúc tôi cảm thấy chúng đă dừng lại và ở yên trên bầu trời. Những đám mây đó ở rất gần, gần tới mức chỉ một động tác nhỏ là tôi có thể thâu chúng trong ḷng bàn tay. Nhưng tôi sẽ chẳng làm vậy, nếu tôi bắt lấy chúng và giữ bên ḿnh th́ màu sắc của chúng sẽ nhợt nhạt dần và thay v́ là một đám mây trắng chúng sẽ biến thành những con bọ hung hôi hám.

     Mặt trời đă lặn hẳn và trăng bắt đầu nhô lên, lơ lửng giữa bầu trời. Trăng tṛn dù  chưa phải đêm rằm. Những v́ tinh tú đă bắt đầu ló rạng. Nếu tôi thạo về thuật chiêm tinh rất có thể tôi sẽ t́m thấy ngôi sao chiếu mệnh ḿnh. Những v́ sao đủ mọi kích cỡ trôi dạt trên bầu trời bao la, ánh sáng chúng dù rất rực rỡ nhưng cũng chỉ là một vệt đom đóm mờ nhạt trước ánh trăng huyền diệu. Tôi bỗng nhớ tới những nhọc nhằn ngày trước của ḿnh. Có lẽ đă rất lâu rồi, sự thất bại trong công việc cùng nỗi đau đớn tẻ lạnh không ai thân thích luôn khiến cuộc đời tôi chững lại và tuột sâu xuống đáy vực. Những bát cháo loăng nấu qua loa khi đau ốm chỉ khiến sự tủi thân trong tôi lớn hơn thêm và như để tự an ủi tôi đă mong mỏi và t́m kiếm một thứ ánh sáng có thể thay đổi cuộc đời ḿnh. Tôi cứ vậy đi theo cái ư nghĩ đó và tôi bắt đầu leo lên cao. Cái uy của tôi đủ lớn để bít đi mọi cái miệng độc đoán. Thứ ánh sáng tôi đeo đuổi giờ đă phủ quanh tôi, rực rỡ như một lớp áo sang trọng, nhưng tôi cảm thấy dù ánh hào quang  đó có đẹp đẽ như dải ngân hà chăng nữa th́ cũng chỉ là một thứ ánh sáng màu mè, loè loẹt như màu sắc của loài tắc kè bông. Và khi nằm dưới cánh đồng, nh́n ngắm ánh trăng tôi thấy những tủi nhục đó đă trôi tuột đâu mất, và cả cái địa vị mà tôi luôn tự hào cũng trở nên thấp hèn. Thứ hào quang phủ quanh tôi dù có rực rỡ hơn nữa nhưng dưới ánh trăng thanh khiết nó cũng chỉ mờ nhạt như ngọn đuốc tàn và tôi cảm thấy thật xấu hổ khi đă đem những thứ tầm thường đó so sánh với sự bao dung của ánh trăng. Bầu trời và những đám mây khi năy dù rất gần gũi nhưng tôi vẫn thấy chúng c̣n quá xa lạ. C̣n ánh trăng, tôi lại cảm thấy ở đó một t́nh cảm gần gũi và độ lượng. Dưới ánh trăng thuần khiết đó th́ dù là một linh hồn ô uế đă lạc lơng cả trăm năm cũng sẽ được thanh tẩy và ở thứ ánh sáng đó tôi như t́m lại được sự trong sạch mà đă từ lâu ḿnh đă bỏ quên trong cơi đời trần tục này.

     Cơn gió đưa mùi hương của đất và những cọng cỏ dại tới rất gần tôi, thứ hương đó bay quanh cánh mũi tôi và đọng măi lại. Nếu đây là một giấc mơ th́ tôi rất muốn ḿnh sẽ ở lại và say sưa măi măi.

      Lúc tôi tỉnh giấc th́ trời đă sáng. Tôi vẫn nằm ở cánh đồng. Trời hẵng c̣n sớm, mặt trời đă lơ lửng trên bầu trời nhưng ánh nắng của nó rất dịu nhẹ và tôi có thể nh́n lên đó rất lâu. Trên những lá cỏ vẫn c̣n đọng lại chút sương sớm. Mùi cỏ dại thơm ngát. Tôi ngồi dậy và bước trở về khách sạn. Hàng rào không quá cao nhưng tôi cảm thấy thật vất vả để leo qua nó. Có phải v́ tôi c̣n lưu luyến cánh đồng hay v́ một lư do ǵ đấy mà tôi lại cảm thấy việc trèo qua hàng rào khó khăn như leo lên một ngọn núi lởm chởm đá nhọn. Đặt chân sang cánh đồng kế bên, tôi thấy thật nhọc nhằn. Thứ mùi vị thân thương và thanh thoát vương trên người tôi cũng dần tan biến. Cơn nhức đầu quái ác lại bám riết lấy tôi. Những khối đất đá và sắt thép công nghiệp lổn ngổn trước mắt tôi. Giờ tôi mới thấy rơ, phần cánh đồng bên này đất đai khô cằn và những cọng cỏ dại có thể mọc th́ đều đă tàn úa cả. Mùi xăng dầu ngột ngạt và tức thời tôi thấy khó thở. Cánh đồng bên này như một khu mồ mả dày đặc tử khí và tôi phải bước đi thật nhanh, trước khi cơ thể ḿnh bị thứ chướng khí ám muội đó làm thối rữa.

    Sau khi sắp xếp đồ đạc, tôi đi xuống trả ch́a khoá và thanh toán tiền pḥng. Tôi hỏi ông chủ “ Sao người ta lại phải ngăn hàng rào quanh cánh đồng vậy ?”

    Ông chủ bảo “À. Cánh đồng bên đó bỏ hoang từ lâu lắm rồi.”

    “ Tôi thấy cánh đồng bên đó rất thanh sạch, sao…”

    “Bên đó th́ có ǵ chứ, toàn cỏ dại. Nhưng chỉ trong năm nay họ sẽ quyết toán hết.”

    “ Quyết toán ǵ ?”

    “  Họ sẽ phá hết để xây một nhà máy công nghiệp.”

    “  Sao cơ ! Họ phá hết ư. Một…Một nơi đẹp đẽ như vậy mà”

   “  Để lại mảnh đất rộng thế cũng vướng, vả lại xây nhanh th́ mấy cháu thất nghiệp mới đỡ nhàn rỗi. Ăn bám măi sao được”

    Ḷng tôi nặng như đá, h́nh như có cái ǵ đó rất quan trọng vừa đứt ra. Tôi chẳng c̣n nghe thấy những lời sau đó của ông chủ, ngay cả những mẩu chuyện vụn vặt của đám người gần đó cũng không c̣n lọt được vào tai tôi nữa. Trong đầu tôi chợt hiện ra h́nh ảnh một đàn voi rừng khổng lồ dẫm đạp trên thảo nguyên.

 

   Chiếc taxi hạng sang do chủ quán gọi đi rất nhanh và có lẽ chỉ nội nửa ngày là tôi sẽ về đến thành phố. Tôi ngoái cổ nh́n lại th́ chỉ thấy một khối hỗn độn. Cái thị trấn - Làng này sẽ c̣n phát triển, lớn hơn nữa và rất có thể khi quay trở lại tôi sẽ phải sững sờ. Và ắt hẳn khi đó ngoài mùi xăng dầu công nghiệp tôi sẽ c̣n ngửi thấy một thứ mùi khác c̣n hôi hám hơn.

   Xe đi nhanh dần.

   Ngôi làng đă khuất sau con đường. Tôi ngả lưng ra sau ghế, mắt tôi lim dim nhưng chẳng phải do quá mệt mỏi hay buồn ngủ. Và cũng chẳng rơ có phải ảo giác không mà tôi thấy trong đầu lờ mờ hiện ra h́nh ảnh một bầu trời đang dần xám xịt.

   Xe đi khuất khỏi con đường. Sắp ra quốc lộ.

    Cửa kính khép chặt và mùi điều hoà bắt đầu làm tôi khó thở. Chiếc di động tôi đă lấy ra và nhét vào túi quần. Tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Rất nhiều người đang chờ tôi. Họ cần tôi và tôi th́…Cần cái ǵ đây ?

   Quốc lộ đă ở trước mặt. Con đường trải dài và rất mau thôi tôi sẽ trở về thành phố.

   “Chỉ trong năm nay họ sẽ quyết toán hết”, tôi lẩm bẩm một ḿnh.

   Đường đẹp và xe chạy êm ru, không một tiếng động.

   “ Chỉ trong năm nay. Trong năm nay…”

   Hai mắt tôi mở to ra, tôi nhún vai ngồi thẳng dậy. Đầu óc tôi bỗng minh mẫn lạ thường

   -  Hăy đưa tôi quay lại.

   -  Ông nói sao ?

   -  Mau đưa tôi quay trở lại !

  

   

 Minh Hà 

3.8.2010

http://www.gio-o.com/MinhHa.html

 

© gio-o.com 2011