
MINH HÀ
ĐƯỜNG
truyện cực ngắn
Con đường heo hắt toàn những lá vàng rơi. Phía trước là khoảng sáng mờ mịt. Tôi cũng như mọi người, đă đi trên con đường này từ rất lâu. Tôi đặt những bước đầu tiên lên con đường này khi tôi nhận ra rằng những cây đào chỉ đẹp vào mùa xuân, cây bưởi, cây mít chỉ cho ra quả bưởi, quả mít và rằng con người không thể nh́n lên mặt trời quá lâu.
Tôi không gặp ai trên con đường này. Họ đi cùng tôi nhưng tôi không thấy họ và họ cũng vậy. Hai bên đường những nụ đào bắt đầu nhú. Tôi miệt mài đi tiếp, con đường c̣n dài nhưng tôi thực hạnh phúc khi biết rằng chẳng lâu nữa ḿnh sẽ nh́n thấy một cảnh quan tuyệt vời mà đă không ít lần nh́n thấy trong những giấc mơ màu hồng.
Bước chân tôi nặng trịch. Bên đường cây đào nở rộ, cành vươn lên cao, hoa đào đẹp và rực rỡ. Chặng đường chẳng mấy mà kết thúc. Tôi sẽ tới một vương quốc lạ lẫm và tôi sẽ có chỗ đứng trong đó.
Tôi cảm thấy khát và đói. Mặt đất khô cằn. Gió hanh hao thổi. Tôi lơ mơ thấy có một vài căn nhà. Ngôi nhà tồi tàn lợp mái rơm, những nhà khá hơn th́ là mái ngói, tường nền vàng. Tiếng cười lanh lảnh. Tôi sẽ có một nơi ở đây nếu tôi dừng lại. Tôi nh́n về phía trước, tay nắm chặt. Con đường xa lừng lững. Tôi vỗ mặt cho tỉnh táo rồi nhọc nhằn đi tiếp. Ngôi nhà của tôi phải lớn hơn thế này.
Trên con đường này, đă không ít lần tôi ngoảnh nh́n về phía sau. Việc ngoảnh đầu lại luôn là điều tôi thường làm khi mệt mỏi hay đại loại như là một hành động vô thức khi mới lập chập đi trên con đường này. Con đường sau lưng tôi có thể nh́n thấy rơ. Đích của nó luôn là một thứ mà tôi có thể trông thấy. Đó là những ngôi nhà với cánh cửa luôn mở, cũng có khi lại là những cặp mắt ưu phiền và mong mỏi. Mỗi lần ngoảnh về phía sau tôi lại dừng bước. Ngôi nhà phía sau cũng như những căn nhà mà tôi đă từng thấy và đă từng đi qua. Trong ngôi nhà đó luôn có người đợi tôi. Và nếu tôi đi ngược lại…Tôi sẽ có một chỗ nghỉ chân. Nhưng rồi th́ cuộc đời tôi sẽ qua đi trong sự b́nh yên nhàm chán đó. Con đường phía sau quá nhỏ so với con đường mà tôi đang đi tới. Dù rằng điểm cuối cùng của con đường đó chưa hẳn sẽ có người cần tôi.
Con đường ngày một dài. Ánh sáng nhỏ dần, tôi run rẩy bước tới. Những cây đào đă héo quắt, trơ ra những cành khô xơ xác như những khúc xương. Nó đang chết. Tôi mệt nhọc lết tới phía trước. Con đường chạy sâu hun hút, không có gió cũng chẳng có mây. Tôi nằm ở đó. Tôi có thể hiểu rằng con người chỉ cần ăn một miếng bánh, uống một chai nước th́ có thể sống được ngày rưỡi. Và rằng con người dù khi đă về già sẽ vẫn c̣n ham hố nhục dục, đi dưới trớ mưa th́ dù đi nhanh hay chậm vẫn sẽ bị ướt, cứu một con rắn ngay cả khi nó gần chết cóng cũng là một điều ngu xuẩn. Tôi thấy rằng đấng KiTô có thể cứu rỗi chúng sinh nhưng lại không thể khiến chúng sinh t́m thấy chân lư. Và cuối cùng tôi cũng hiểu những con đường quá lớn ai cũng thấy nhưng không phải ai cũng đi hết được.
CON ĐẠI BÀNG GIÀ
Tặng Medivh
Con đại bàng, ngày trước được loài có cánh phong làm chúa tể giờ đă già. Mắt đă không c̣n được nhanh nhạy và chỉ đảo vài ṿng đôi cánh đă mỏi nhừ. Muông thú vẫn tôn kính nó. Chúng nh́n nó thế đấy và chẳng bao giờ nói với nó hẳn ra về những lời trong đầu.
Những con diều hâu hằng ngày vẫn đem thịt tới cho nó, rất nhiều thịt nhưng con đại bang th́ đă già rồi. Những món thịnh soạn này nó đă chẳng nhai nổi. Con đại bàng tặng miếng thịt cho muông thú nhưng chẳng con thú nào chịu nhận.
Con đại bàng đă rất mệt, việc phân giải những cuộc tranh giành lănh thổ của loài chim cắt với diều hầu cũng đă không sang suốt được như trước nữa. Hẳn là chẳng loài nào hài ḷng đâu, nhưng tại sao chúng vẫn gật đầu và thỏa măn với cách phân giải đó.
Móng vuốt con đại bàng đă cùn hết. Mắt nó mờ đục và chỉ riêng nghĩ tới việc bay lên đôi cánh nó cũng đă mỏi nhừ. Muông thú câm lặng tôn kính nó. Ngôi chúa tể vẫn là của nó. “ Không một loài nào ư ? Những con diều hâu dũng mănh và lũ quạ tham lam đâu cả rồi ?”
“ Hăy lại đây nào chú bé. Ta muốn kể cho chú một vài câu chuyện”- Con đại bàng nói với một con chim nhỏ bay qua. Con chim đó cúi chào con đại bàng rồi bay đi và hồ như cả các con chim khác đều chẳng muốn tới gần cái hang chúa tể đó. “Tại sao chúng lại nhút nhát như vậy nhỉ.”- Con đại bàng hỏi con cú già sống trông hốc cây Đa trăm tuổi “ Những con chim bé nhỏ đó, chúng dù là đă trưởng thành hay c̣n bé tôi vẫn yêu quư chú. Nhưng sao chúng chẳng dám tới gần tôi, kể cả khi tôi đáp xuống một ngọn cây th́ chẳng một loài nào dám bén mảng tới. Thậm chí gia đ́nh con chim sẻ ở đó cũng v́ sự xuất hiện của tôi mà dọn nhà sang một cành cây khác”. Con cú thở dài “ Dù ngài chỉ là một con đại bàng b́nh thường th́ chúng cũng vẫn sẽ như vậy. Đó vốn là phần quen thuộc của những loài nhỏ bé”
“ Vậy c̣n đám diều hâu và chim cắt”
“ Chúng rất tôn kính ngài nhưng ngài chớ nghĩ chúng như ngài tưởng v́ chúng cũng như ngài, đều là loài săn mồi”
Móng vuốt con đại bàng đă cùn hết. Mắt nó mờ đục và chỉ riêng nghĩ tới việc bay lên đôi cánh nó cũng đă mỏi nhừ. Muông thú câm lặng tôn kính nó. Ngôi chúa tể vẫn là của nó. “ Không một loài nào ư ? Những con diều hâu dũng mănh và lũ quạ tham lam đâu cả rồi ?”
Một ngày nọ, trong lúc đi ra khỏi hang để nh́n ngắm cảnh vật duới đỉnh núi, con đại vàng đă trượt chân ngă xuống. Muông thú nh́n thấy, và chúng chỉ nh́n thôi. Con đại bàng gầy g̣, dù cơ thể đă được lông che phủ nhưng vẫn thấy rơ những khớp xương gầy g̣. Khi rơi xuống lưng chừng núi, con đại bàng gượng chút sức tàn vỗ cánh, nó bay dần lên nhưng trông vẫn rất chậm chạp. Con đại bàng dù đă vỗ cánh hết lực nhưng vẫn bay lảo đảo. Tiếng gió rít mạnh. Có một thứ là lạ lướt giữa không trung và đập mạnh xuống đầu con đại bàng. con đại bàng rớt xuống. Máu ở đầu chảy xuống mắt và mỏ. Máu tràn xuống khiến đầu óc con đại bàng tỉnh táo.
Trong lúc c̣n minh mẫn, con đại bàng nh́n thấy quanh cái hang chúa tể có rất nhiều tổ chim khác nhau và đều là của loài săn mồi. Ngày trước những cái tổ đó ở rất xa con đại bàng. Chúng xây tổ từ bao giờ và nh́n cái ǵ đây ?
Con đại bàng rơi sâu xuống núi. Có tiếng kêu réo. Những con diều hâu, chim cắt, quạ và cả loài dơi vốn quen với chốn tăm tối đều lần lượt bay tới và chen chúc trên hang ổ của con đại bàng già. Những đôi cánh phủ xám cả khoảng trời.
“ Tôi hiểu rồi. Loài săn mồi…” – Con đại bàng trăn trối lại. Chút hơi thở c̣n lại nhỏ dần rồi tắt lịm.
Minh Hà
http://www.gio-o.com/MinhHa.html
© gio-o.com 2011