
photo: NAT@gio-o.com
MINH HÀ
BỨC TƯỢNG
truyện ngắn
Bức tượng dựng dưới chân núi vốn chỉ là một bức tượng đá b́nh thường. Chẳng có ǵ quá hấp dẫn ở bức tượng đó. Ngày qua ngày, năm qua năm chỉ những khi quá mệt mỏi con người mới dừng lại và tựa vào bức tượng đó để nghỉ ngơi. Họ ăn uống dưới bức tượng và chẳng bao giờ dọn dẹp. Những người đó t́m tới bức tượng như một chỗ nghỉ chân và chưa bao giờ họ nói quá nhiều tới bức tượng cổ kính có niên đại cả trăm năm này. Chỉ thỉnh thoảng có một vài chú chim tới đậu trên vai bức tượng và tṛ chuyện với nó.
Một ngày nọ bức tượng cầu xin thượng Đế biến ḿnh thành bức tượng vàng. Thượng Đế chấp nhận nguyện vọng của bức tượng.
Từ lúc trở thành bức tượng vàng, những người đi đường bắt đầu để ư tới nó và mỗi khi đi qua họ thường nán lại một lúc lâu để ngắm nghía vẻ đẹp của bức tượng. Con người không coi bức tượng là một chỗ nghỉ chân khi mệt mỏi nữa, họ t́m tới nó như một sự truy cầu.
Bức tượng đuổi những chú chim ngày trước vẫn thường bay tới và đậu ở bả vai của nó đi. Những chú chim bảo “ Chúng tôi sẽ chẳng bao giờ bay tới chỗ anh nữa”
Ít lâu sau, bức tượng đă quá quen với những con người nơi này. Hầu hết họ chỉ là người tiều phu đốn củi, cô thôn nữ hay cùng lắm là vài cậu học tṛ nghèo. Những gương mặt cũ kĩ đó chẳng hề biết vẻ đẹp thực sự của nó. Bức tượng cầu thượng đế “ Xin thượng đế hăy đưa tôi tới nơi cao hơn”. Thượng Đế đưa bức tượng lên đỉnh núi. Trên này cũng có rất nhiều người đi qua. Họ nh́n thấy bức tượng th́ dừng lại. Ánh vàng lấp loá khiến vài cái cặp mắt hoa lên. Họ xúm quanh bức tượng và cứ ở đó rất lâu.
Số người t́m đến đỉnh núi ngày một đông, cả những trọc phú lắm tiền đến các vị hầu tước cao quư. Bức tượng nghe thấy vài người muốn đưa ḿnh về trưng diện cho ngôi nhà của ḿnh, một số kẻ muốn tổ chức một cuộc đấu giá ḥng lấy bằng được bức tượng vàng cao sang nhưng vô chủ này. Những cuộc căi vă khiến bức tượng thấy mệt mỏi.
Một con cáo đi qua bảo “Đúng là con người”
Bức tượng nói “Đuổi những con người này đi chỗ khác đi”
Con cáo chẩu mơm “ Anh đang cầu xin đó ư ?”
Bức tượng bảo “Xi..Anh bạn giú…cho”
Con cáo bảo “ Mặc áo mới mà anh lại nhút nhát thế ư ?”
Con cáo quẫy đuôi bỏ đi, vừa đi nó vừa nói “Đúng là con người”
Ngày nữa…Rồi ngày nữa đám người đó vẫn kéo tới.
Họ bắt đầu nh́n ngắm cánh tay…Đôi chân…cái đầu của bức tượng và bàn tán về trọng lượng của những khối vàng đặc đó. Bức tượng lờ mờ thấy một đàn linh cẩu đang tranh giành một miếng thịt rớt trên đường. Hàng chục con mắt háu đói loé rực như những ngọn đuốc. Miếng thịt lăn từ bên này sang bên kia và chẳng hoàn toàn thuộc về con linh cẩu nào.
Và một hôm, bức tượng cảm thấy bàn tay ḿnh thiếu mất vài ngón.
Bức tượng xin với Thượng Đế hăy đưa ḿnh lên thật xa, khuất khỏi nơi dung tục này. Thượng Đế đưa bức tượng lên cao trên đỉnh núi. Mây giăng tứ phía và đám người kia chẳng c̣n nh́n thấy bức tượng.
Trôi qua rất lâu, bức tượng vẫn ở đó. Ánh vàng ở bức tượng vẫn toả ra và ngày một mạnh. Những dải mây dày đặc khiến bức tượng không nh́n rơ phía dưới. Gió phảng phất quanh bức tượng rồi bay sang một phương trời khác. Bức tượng hỏi gió “ Này anh bạn, dưới đó có ǵ không ?”. Gió bảo “Anh đă mong được lên đây, sao c̣n muốn biết phía dưới có ǵ ?”. Bức tượng hỏi những đám mây phủ ở đỉnh núi “ Này anh bạn, dưới đó có ǵ không ?”. Dải mây bảo “ Tôi được tạo ra v́ anh, anh không thấy làm sao tôi thấy được ?”
Bức tượng vẫn ở đó, chẳng xê dịch được một phân. Bức tượng đứng ở rất cao nhưng cặp mắt của nó chỉ nh́n thấy một màn sương mờ ảo. Bức tượng nói với gió “Anh có thể bay lên đỉnh núi này, sao không ở lại đây cùng tôi ?”. Gió bảo “ Tôi chỉ là một cơn gió. Tôi thích bay lượn và nh́n ngắm vạn vật”. Bức tượng bảo “Vậy phía dưới kia có ǵ ?”. Gió bảo “ Anh đă mong được lên đây, sao c̣n muốn biết dưới kia có ǵ.”. Bức tượng vẫn luôn nh́n xuống phía dưới nhưng những đám mây đă phủ đặc tầm nh́n.
Bức tượng hỏi khi cơn gió đă trở về “Anh có gặp những chú chim bạn tôi ngày trước không. Nhờ anh nói với chúng tôi đang ở trên này”. Gió nói “Anh chẳng phải đă đuổi chúng đi đó sao.”
Một ngày kia, bức tượng nói với gió “ Tôi lạnh quá, anh cho tôi mượn một chiếc chăn được chứ?”, gió chỉ im lặng và bay đi”.
Bức tượng cầu xin Thượng Đế hăy để ḿnh nh́n thấy phía dưới. Không nghe thấy tiếng trả lời của Thượng Đế, bức tượng cầu xin thêm lần nữa. Tiếng thỉnh cầu lớn hơn nhưng dường như những lời đó không thể vang lên tới chỗ Thượng Đế.
Bức tượng cầu xin gió bay lên Chín Tầng Mây để chuyển lời thỉnh cầu của nó. Gió bảo “.Anh đă đ̣i hỏi quá rồi”
Bức tượng im lặng. Gió bay đi phương khác c̣n những đám mây vẫn giăng dày đặc phía dưới.
Bức tượng ở cao trên đỉnh núi. Nhiều cái đầu vẫn ngước lên t́m kiếm nó c̣n đôi mắt nó luôn miệt mài nh́n xuống dưới.
Lâu dần, bức tượng không c̣n hỏi gió về những ǵ phía dưới nữa. Bức tượng im lặng và măi im lặng. Mỗi khi trở về gió đều nh́n thấy dưới khoé mắt của bức tượng những vệt nước nho nhỏ.
Ngày nọ, Bức tượng chợt lẩm bẩm “ Thượng Đế có bao giờ hỏi ai về những ǵ ở phía dưới không, ngài có nh́n thấy không?”
NHỆN
truyện ngắn
Tôi không chắc lắm nhưng h́nh như tôi đă nh́n thấy con nhện đó. Lúc đó nó đang ḅ trên vách tường và khi thấy tôi nó vội chui vào khe tường. Lớp lông xù x́ phủ quanh những cái chân của nó đă mách bảo tôi rằng đó là một con nhện độc.
Những người ở thành phố chẳng bao giờ muốn biết con nhện đó thuộc loài Bắc Mỹ hay Turantula. Con nhện đó ḅ quanh các mái nhà, giăng tơ ở những chỗ tăm tối.
Con nhện lông đó bắt đầu cắn người. Nhưng họ chỉ bị thương nhẹ và hầu như không hề bị đe doạ về tính mạng. Người trong thành phố ít nhiều cũng đă bắt gặp nó và họ đều lảng đi v́ không muốn cực nhọc chỉ để bắt một con vật vô hại.
Lớp lông trên những cái chân đó ngày càng rậm rạp, phần bụng phía dưới của nó phuỳnh to như quả bong bóng, con nhện lông bắt đầu tách khỏi những hốc tăm tối và ngang nhiên giăng tơ trên những vách tường nơi công cộng.
Con nhện đó ngày một lớn và qua mùa giao phối loài nhện lông đó nhan nhản ở thành phố.
Một vài người ở thành phố đă bị những con nhện đó đốt. Lần này họ đều tử vong. Tôi có báo lên thành phố nhưng chỉ nhận được thông báo ngắn ngủi “ Hăy bảo người dân cẩn thận hơn và tránh loài nhện lông đó ra. Loài nhện chỉ tấn công khi lănh thổ bị đe doạ”
Tôi không biết đâu mới là con nhện lông mẹ nữa v́ những lứa nhện sau con nào cũng y chang nhau, thậm chí chúng c̣n phần hung dữ hơn.
Người chết v́ nhện cắn ngày một nhiều, thậm chí ngay khi đang đi trên đường loài nhện đó cũng xuất hiện và công khai tấn công con người.
Người ở thành phố hoảng sợ và nhờ tới sự can thiệp của những người phụ trách thành phố. Họ cho người tiêu diệt lũ nhện nhưng loài nhện này quá hung dữ và nọc của chúng đă độc tới mức có thể gây tử vong tức th́.
Tới bây giờ chúng tôi phải chạy trốn loài nhện lông đó. Nhưng có lẽ ngay cả những nơi chật chội nhất ở ngoại vi thành phố tôi vẫn bắt gặp loài nhện đó. Chúng sinh nở và trưởng thành mau quá.
Thành phố của chúng tôi giờ đây tràn ngập nhện. Trên những vách tường, mái nhà hay cột đèn giao thông…Đâu đâu cũng chỉ thấy nhện. Lũ nhện dùng tơ để kết thành một tấm lưới khổng lồ. Thành phố và cả chúng tôi kẹt sâu trong lớp mạng nhện đó như một con chuồn chuồn xấu số.
MINH HÀ
31.8.2011
http://www.gio-o.com/MinhHa.html
© gio-o.com 2011