lê  thị  huệ

 

TIẾNG DỖI HỜN
CỦA THÂN XÁC

 

(trích đọan)


 

.....

 

Sân thượng mở toang chào bầu trời đêm Sài G̣n.

 

Sài G̣n trên cao là một thành phố riêng.

 

Sài G̣n nóng qúa nên Sài G̣n sống riêng một thế giới trên cao. Sáng sáng Sài G̣n ra vươn vai sân thượng tập thể dục. Chị hàng xóm nh́n thấy anh kế nhà mang quần xà lỏn tua lông trên lông dưới. Trưa trưa, Sài G̣n ôm nhau ngủ trưa trong lầu sân thượng kia, sân thượng nhà này ngó qua thấy cả gia đ́nh vợ chồng con cái nằm trên sàn nhà ngủ kḥ. Chiều chiều, Người Sài G̣n bắc ghế ra sân thượng hóng mát, nh́n nhau như chào hỏi. Tối tối, ca nhạc Sài G̣n đại đồng chia nhau cái loa oang oang nhà này phát cho nhà khác trên các sân thượng.  Vở cải lương hàng xóm mở bên bển, bên nhà này ngó qua xem chừng theo dơi được. World Cup cả xóm la lối ́ xèo nh́n quanh đếm được mỗi nhà có bao nhiêu người đang chụm đầu trước ti vi. Thế giới Sài G̣n trên cao mở toang kỳ lạ. H́nh như những người trong thành phố này cảm thấy rất an toàn ở phía trên cao. Họ mở tung cửa ngỏ không dấu diếm và mời mọc những cái nh́n của hàng xóm ghé vào. Ai muốn nh́n chúng tôi đang ôm nhau ngủ, chúng tôi đang đạp máy may may hàng lố, chúng tôi đang nốc bia 33 với tôm khô và củ kiệu, chúng tôi đang cởi áo nặn mụn lưng cho nhau thi` cứ tự nhiên nh́n.

 

Ở Sài G̣n  ngồi một ḿnh nh́n sang lầu hàng xóm, và tự cảm thấy hàng xóm có thể nh́n thấy hết thân thể ḿnh.  Nó có cảm tưởng như nó không được quyền riêng tư trong thành phố này. Nó bị bủa vây bởi đám đông, bởi chị em, bởi người chung quanh, đến độ nó đánh mất đi chính nó và con nó. Nó đă trở về và thấy bị nằm trong một cái máy ép đă đúc khuôn sẵn.

 

Ba nó đă cởi banh chiếc áo tím ra và mặc một cái may ô trắng. Chiếc quần đen thẳng nếp chứng tỏ đă được giặt ủi kỹ

 

Nó tự nhủ thầm ổng ở một ḿnh không con không vợ ai đâu mà chăm chút áo quần ông phẳng phiu thế. À mà cái tính thích ăn diện, thích mặc áo quần giặt ủi đàng hoàng của ḿnh chắc là giống ổng.

 

Ổng lên lầu, đánh một giấc trên chiếc giường hai mẹ con nó, từ 6 giờ chiều đến bây giờ là đă gần mười giờ đêm. Mùi bia 33 bay ngạt pḥng. Ông nằm thu người như con chuột co quắp trên giường. Hơi thở kḥ khè của ông vang xuống lầu hai. Nó đứng lớ xớ len len nh́n ông hả miệng ngủ. Tóc ông nhuộm tḥi ḷi ra đầy những chân đế bạc trắng mái đầu. Ông ngáy to.

 

Mấy bà chị của nó ra đầu hẽm đi mua và mang về cháo cá nóng thơm nức tiêu hành ng̣. Khi ổng vừa thức giấc, bà chị nó rón rén bưng lên cho ba dùng. Ông ba nó ăn xong chén cháo th́ bắc ghế ra trước sân thượng ngồi. Chờ con mang bia lên uống.

 

Con gái nó th́ nhất định không lên lầu v́ có ông ngoại ở trển. Mấy bà chị lui hui phía dưới lầu. Bà th́ có bạn đến thăm. Bà th́ chui vô pḥng xem truyền h́nh.

 

Lan Hương leo lên pḥng, ra trước sân thượng nói chuyện với ba nó.

 

Nó đặt lon bia Tiger và ly nước đá trước mặt ông Thành.

 

- Ba uống bia Tiger hả. Lan nói trong tư thế đứng.

 

- Ừ bia này là bia ngoại . Giờ ba uống bia ngoại không à. Ngon.

 

- Con ngồi xuống đây. Ba nó nói.

 

Nó ngồi xuống. Im ĺm một đống. Không nói không động đậy cử chỉ.

 

Người đàn ông! Đàn ông nào trong đây. Đây là ba nó. Ba nói con nghe theo có ǵ lạ đâu mà khó chịu. Nhưng sao nó vẫn thấy hậm hực trong người chi lạ. Ba mày đấy Lan Hương ạ.

 

Ba nó hút mấy hơi thuốc.  Ổng tự vào kiếm lấy cái gạt tàn thuốc khi thấy điếu thuốc cháy lửng và nh́n quanh quất không thấy cái gạt tàn thuốc lá.

 

Nó nh́n theo cái dáng ông mập map đi vô trong nhà. Nó thấy kỳ kỳ. Nó muốn nói ba ba, ba ngồi đây để con đi lấy cái gạt tàn thuốc cho ba.

 

Nhưng làm như cổ họng nó nghẹn lại. Nó không muốn nói một câu như vậy. Và nó tiếp tục ngồi thù lù một đống. Mặc kệ ổng cho ổng đi ổng lấy đi.

 

Ba nó th́ hí hửng cầm cái lon nhôm gạt đỡ tàn thuốc đi ra một cách vui vẻ.

 

- Ở bên nớ sống có vui không con? Ba nó hỏi.

 

 - Cũng được thôi ba à. Nó nói.

 

Nó để ư ông có một giọng rất đặc biệt. Nhừa nhựa. Rộng như cái thùng rỗng và vang vang.

 

- Hồi đó sao ba không làm ca sĩ. Nó nói.

 

Ông ba nó cười híc híc:

 

- Ồ, ba hả. Ông nói. Tại ba chớ. Không thôi là ba cũng nổi tiếng như Duy Khánh rồi. Ngoài đó con biết nam ca sĩ Duy Khánh không. Ba chỉ hát thua Duy Khánh nửa tông. Tại ba không thích thành ca sĩ. Chớ ba mà thích thành ca sĩ là ba nổi tiếng là ca sĩ rồi.

 

- Ba có giọng vang và trầm. Nó nói mà bỗng thấy như nó đang hát  ngợi ca quê hương Việt Nam.

 

- Ba hát hay lắm đó con. Đời ba hay lắm. Ông tiếp. Ai mà viết tiểu thuyết, ba kể lại cho. Viết tiểu thuyết về đời ba chắc là hay.

 

Đời người Việt Nam nào mà không hay, nó nghĩ. Đời người Việt Nam nào mà không có thể thành một quyển tiểu thuyết. Đời nó đây cũng đă thành một quyển tiểu thuyết ngầu. Hm. Ông chỉ muốn được chú ư. Được chú ư là cái bệnh của những người muốn nổi tiếng. Nổi tiếng như ổng vậy rồi c̣n muốn nổi tiếng hơn nữa.  Chán ghê.

 

- Ba cũng đă nổi tiếng ở Việt Nam rồi. Nó nói . Ở ngoài nước sách báo đăng thơ của ba hoài. Ba biết không.

 

Cái ǵ đây. Cái ǵ đây. Nó tự bụm tay lên miệng. Im đi con nhỏ.

 

Ổng cười hề hề ề ề:

 

- Ba hả. Ba nổi tiếng bậy cũng có con à. Con đừng nghe người ta nói bậy về ba. Sẵn bữa nay ba nói cho con nghe luôn. Ở đời, người ta hiểu lầm về ḿnh nhiều.   Ba học được bài học đó. Người ta nói bậy về ba nhiều. Ba chấp hết. Ba chấp hết mà.

 

Ông đưa lon bia lên hớp một tợp, rồi tiếp:

 

-Ba biết. Ba biết. Ông lại tợp một nhép bia nữa và nói tiếp . Người ta nói ba là dẫn bộ đội về giết người hồi Tết Giải Phóng ngày ba c̣n thanh niên. Người ta nói tầm bậy. Con đừng tin ai nói xấu về bạ Người ta ghen ghét ba người ta đặt điều nói có thành không, không thành có.

 

Ba à, nó muốn nói. Tưởng điều đầu tiên ba nói cho con nghe sau bao nhiêu năm gặp lại ba là lời thân thương, là nhắc nhở kỷ niệm đẹp, là ba cũng thương con, ba cũng nhớ con . Ba mong con về nhiều lắm . Nào ngờ ba lại phân trần cho ba. Ba lại bảo cho con biết đời ba đầy gian dối. Vậy để con nghe nhạc hẩu hẩu ngoài kia, "Tôi xin người cứ gian dối, cho tôi tưởng người vẫn yêu tôi..." Thiếu ǵ.

 

- Con nhớ t́m thơ của ba mà đọc. Ông tiếp. Con sẽ thấy ba gửi gấm nhiều điều trong thơ. Chỉ trong thơ ba mới sống thật nhất. Con thấy nhờ vậy mà ba nổi tiếng. Thơ ba dược nhiều người thích. Làm thơ dễ lắm con à. À Lan ở bên con có làm thơ ǵ không. Mấy đứa nhà ni không đứa nào biết làm thơ. Bậy qúa. Nhà ni không đứa mô theo nghiệp thi sĩ của ba. Không đứa mô thích làm thơ. À thơ ba được đưa vô giảng dạy trong nhà trường.  Con ra kiếm mấy quyển sách Em Tập Văn lớp 3, lớp 4 ǵ giờ đây cũng có thơ của ba làm bài mẫu. Người ta khen thơ ba có nhịp điệu nhẹ nhàng, con nít nhớ dễ. Con kiếm thơ ba đọc nhiều vô. Nó thấm vô trong người. Thơ hay chớ. Con nghe thơ ba nè:

 

Biết đi là con kiến càng.

 

Biết bay là chiếc lá vàng đang rơi.

 

Biết mênh mông là bầu trời.

 

Con người đâu biết suốt đời lang thang.

 

 

Thấy mẹ.  Ổng làm thơ lục bát hay qúa.

 

Khi ông lấy tay phải vuốt bắp tay trái, nó mới để ư và thấy ba nó có một cái nốt ruồi to y chang.

 

Nó vén tay áo nó lên rồi nói:

 

- Ủa. Ba có nốt ruồi ngay trên tay trái chỗ này giống nốt ruồi của con qúa. Con cũng có một cái nốt ruồi giống ba đây nè.

 

- Chắc má mày làm dấu. Ba nó cười mỉm chi và nói.

 

- Má sao ba. Nó nói.

 

- Mạ mi hả. Ba nó nói chầm chậm. Đẹp. Mạ con đẹp. Không những vậy mà mạ con c̣n đẹp cả trong tâm hồn . Cái tâm của mạ mi lành. Đó là điều làm cho ba thương mạ con Đó là lư do ba thương mạ mi hơn bất cứ người đàn bà nào khác.

 

Thôi đi ba. Nó nghĩ bụng. Con cũng rành đàn ông lắm. Con cũng đă từng nghe đàn ông có vợ rồi mà c̣n đi cua kéo con nè ba . Con đă từng nghe lập đi lập lại cái câu: Vợ anh không hiểu anh bằng em hiểu anh. C̣n có tên khi con vặn hỏi về vợ con th́ nghệch mặt ra trông rất thảm thương tội nghiệp. Đưá con gái của ba đă ngoại t́nh có thành tích. Hai cha con ḿnh cùng có máu lang chạ như nhau. Con là con của ba mà.

 

- Con muốn hỏi ba một câu. Là hồi đó tại sao ba đi theo Cách Mạng vậy.

 

- Tại sao con lại thắc mắc điều này. Ông dụi điếu thuốc lá, nh́n lên nó sắc lẻm và hỏi

 

- Ở hải ngoại có lần ông nhà văn kia ông biết con là con gái ba. Ông nhất định kể cho con nghe lư do tại sao ba theo Cách Mạng. Ông nói ông là bạn thân của ba ngày trước.

 

- Tên ǵ.

 

- Nguyễn Đại Ngàn.

 

- Ồ thằng đó nó biết đếch ǵ mà viết. Mà nó cũng là họ hàng xa bên má mày đấy . Ông ngoại nó với ông cố ngoại con là hai anh em

 

Ông bưng lon bia Tiger lên nốc một ngụm rồi nói:

 

- Con phải biết. Ở đời ḷng ghen tị của con người ta là đầu dây mối nhợ của nhiều thứ. Người ta v́ ghen tiếng tăm của ba mà đặt điều nói xấu về ba . Ba biết chớ. Con đừng nghe người ta nói tầm bậy tầm bạ về ba.

 

- Ổng nói hồi đó ba hay trốn học đến nhà bạn chơi . Có bữa ba nghe theo bạn trốn học đi coi biểu t́nh. Lúc đó đang có phong trào biểu t́nh chống Mỹ. Ba đi coi biểu t́nh lớ xớ làm sao bị cảnh sát bắt đưa về bót. Khi ba ở trong bót cảnh sát ba bị nhốt chung với ông giáo sư theo Cách Mạng nổi tiếng là ông Lê Thành Tung. Ba bị ông này dụ dỗ và sau đó ba đi vô bưng với ông ta luôn.

 

- Th́ cũng đúng một phần. Ba nó cười hề hề và nói.

 

- Ông c̣n viết báo nói ba t́nh cờ mà trở thành anh hùng cách mạng. Người ta viết bài trên báo phân tách ba xài bằng tú tài giả để vào học văn khoa. Học hoài mấy cái chứng chỉ Sử Địa mà c̣n rớt lên rớt xuống. Ba là người chuyên môn đi cọp bài của nhà văn Hoàng Hạc. Ba là người ôm o yếu đuối trói gà không chặt. Đánh bạc dở nhưng lại hay le te theo bạn bè đánh bạc ở trong ấp Ánh Sáng và lúc đó đă nợ như chúa Chổm. Chợt trong một ngày biểu t́nh chỉ v́ đứng trong cái đám đông bị hốt về bót, trong đó có nhà tranh đấu Lê Thành Tung "Nhà Lănh Tụ 30 Chống Mỹ Xâm Lăng". Chỉ v́ ba vô tù chuyến đó mà ba bỗng trở thành nhà Cách Mạng, Nhà Thơ Của Dân Tộc. À mà c̣n bác Trân, bạn của ba th́ sao.

 

- Con nói bác Chín Trân đang ở chùa à. Ồ. Bạn của ba bao nhiêu năm nay. Bác tốt với các con lắm. Trước Giải Phóng, nếu không có bác Trân đỡ đần cho nhà ḿnh trong những ngày ba đi tù th́ hồi đó không biết rồi mạ con bay đi về đâu.

 

- Ba chỉ là bạn thân với bác Trân thôi à.

 

Ba nó xuỳ xụyt giọng:

 

- Thân. Ồ thân. Ba với bác Chín là bạn từ ngày c̣n học tiểu học. Thân lắm. Thân lên đến trung học. Lên đại học ba c̣n đến ăn ở nhà bác. Thân hơn anh em. Tính ông ta điềm đạm, trầm tư, có cốt tu nên mới tu được. Chớ hồi c̣n c̣n trung học ông là người đào hoa được nhiều con gái thích rồi theo. Ông giảng hay lắm à. Bây giờ mà mỗi lần ông mở cửa chùa ra giảng kinh là phật tử kéo đến nghe ông đông lắm.

 

- Về đây con mới biết chị Mai Phương là con của …

 

Ba nó không để nó dứt câu nói, ông gạt tay và nói:

 

- X́, ba chẳng bao giờ nghe cái ǵ. Thiên hạ vu khống nghe làm ǵ con. Con nghe lời ba đây. Ở đời ḿnh đừng nghe lời ai hoàn toàn. Người ta nói nhiều khi đúng nhiều khi sai. Ḿnh nghe th́ nghe nhưng không kiểm chứng lại được th́ làm sao mà tin. Có một điều ba muốn nói cho con là ba cực kỳ hănh diện ba đă đi làm lịch sử. Ba đă góp sức góp thời trai trẻ của ḿnh để viết lên những trang sử lẫy lững, đánh thắng cả một đế quốc to như đế quốc Mỹ. Con có biết là lúc ba 20 tuổi, bọn Mỹ đến gặp ba và rủ vào làm cho CIA Mỹ. Tụi nó bỏ tiền ra nuôi ba viết thơ. Nhưng ba không thèm. Ba người khí khái. Ba ngon lành lắm. Ba giỏi tiếng Pháp tiếng Anh. Nhưng ba không bao giờ đi làm tay sai cho ngoại nhân. À con biết mấy thứ tiếng. Sang bên đó có học tiếng chi thêm nữa không.

 

- Con chỉ biết một tiếng Mỹ thôi

 

- Bọn bay không đứa nào được như ba. Hồi nhỏ ba giỏi tiếng Anh này, tiếng Pháp này, ba c̣n học cả tiếng Hán nữa. Ba học tiếng Hán giỏi rồi ba tự học tiếng Tàu. Ba đọc báo tiếng Tàu được nữa mà . Nhờ ba biết biết nhiều thứ tiếng như vậy nên bọn Mỹ mới đ̣i tuyển ba vô làm cho CIA. Mà ba đâu có thèm. Bọn Tây ngày trước hễ ai giỏi tiếng Pháp th́ nó tuyển vô làm Pḥng Nh́. C̣n bọn Mỹ hễ ai giỏi tiếng Anh th́ nó tuyển đi làm cho CIA. Con để ư coi. Bọn mà giỏi ngoại ngữ toàn là đi làm Pḥng Nh́ với lại làm cho CIA. Ba yêu nước thật. Đời nào ba đi làm bồi cho Tây cho Mỹ. Lúc đó ba mà gật đầu là tụi nó bốc ba đi sang huấn luyện ở Okinawa liền. Nhưng mà ba có thèm đâu. Đó. Ba nói cho con biết. Ba ngon lành như vậy đó.

 

 

 

Quạnh hiu

 

Chỉ là những nỗi quạnh hiu quẩn quanh

 

Mặt đất giăng đầy những hoả châu hiu quạnh

 

Mi sẽ không c̣n một quê hương để trở về

 

Không có một gịng sông cho mi vẫy đạp

 

Chỉ là những chiếc bóng gờn gợn sủi tăm

 

Chợt lóe lên trong khu vườn tuổi thơ

 

Ánh sáng tắt trong đêm tối

 

Ngày mi nhỏ giọt nguyệt kinh dưới đáy quần đầu đời

 

Nó không biết nó đă nói cái ǵ. Nhưng ba nó đă từ chối không muốn nghe câu hỏi của nó. Kể ra như thế cũng thuận tiện. V́ nếu nó tiếp tục câu chuyện, không biết nó sẽ hỏi ba nó câu ǵ.

 

Buổi tối đi ngủ muộn, Lan Hương không ngủ được. Bụng cồn cào.  Nó chợt nhớ ra từ trưa đến giờ nó chỉ uống nước và ăn mấy miếng bánh tráng. Bây giờ bụng đói cồn cào . Nó nghĩ đến chuyến bay về lại San Francisco ngày thứ hai và chợt nhớ là nó quên chồng nó tuốt luốt trong gần hai tháng về Việt Nam. Nó cũng chưa gọi nhờ Song đi đón. Và kinh khủng hơn cả là không mang theo cái ch́a khóa để về nhà.

 

Lỡ Song đă thay ổ khóa không cho nó vào nhà nữa. Nó sẽ dẫn con nó đi đâu bây giờ.

 

Nước mắt nó ứ ra. Chảy ràn ruạ thành hai gịng xuống gối. Người đàn bà nào cũng khóc một ḿnh rất nhiều lần. Nó nghĩ. C̣n đàn ông như ba nó chắc chưa bao giờ biết khóc là ǵ.

 

Nó nghĩ đến câu ban chiều nó đă không nói với ba nó điều này. Ba à, con muốn nghe ba nói về điều chị Mai Phương không phải là con của ba hơn là phải nghe ba kể về thành tích ba đă không theo Mỹ làm cho CIA mà theo Cộng Sản vào bưng Kháng Chiến. Ba có biết là khi ba say sưa bắt con nghe về thành tích Kháng Chiến của ba, con đă phải chạy xuống cầu tiêu rửa mặt và đi đái đến ba lần.

 

Ba nó gạt phăng khi nó nhắc về ông thầy chùa Chín Trân. Ba nó biết mà không muốn nhận? Ba nó không biết? Nó ngầm nghiệm ra một điều là đàn ông thường phải giữ cái thể diện cái con mẹ ǵ đó không biết nên họ có thể im lặng ĺ lợm khủng khiếp. Họ có thể sẵn sàng chết chứ không sẵn sàng nói.

 

Lẽ nào cái ḷng thù hận về ba nó đă tan biến trong chiều nay!

 

Lan Hương không biết nỗi hận thù ba nó từ đâu ra nhưng trong những năm sống xa nhà, lớn lên ở Mỹ, nó đă nghĩ nó oán hận ba nó ghê gớm. Hễ mà gặp mặt ổng là nó không thèm nh́n mặt. Hễ mà nó đối diện với ông lần đầu tiên trong đời là nó phải mắng cho ông ta một trận.

 

Ba. Ba là một đứa con nít lớn.

 

Khái niệm về ba nên được hiểu ba là đứa con nít chủ trong gia đ́nh.  Tất cả những người đàn ông đều là những trẻ nít. Kể cả ba nó. Những đứa trẻ nít có qúa nhiều quyền hành, có qúa nhiều sức mạnh, có qúa nhiều thông minh, có qúa nhiều trí tuệ. Những đứa trẻ nít mà những người đàn bà phải cho bú mớm, phải lo lắng, phải nuôi nấng, phải đỡ đần khi họ về già. Khái niệm về ba là một khái niệm đau khổ nhất của loài người. Ba nó bỏ má nó. Ba nó gạt con gái. Ba nó lấy bao nhiêu đứa con gái bằng tuổi con ông. Nhưng đứng trước mặt ông không ai dám nói một lời. Ngay cả nó.

 

Ông là thượng đế. Ông là tất cả quyền uy trên thế gian tụ họp lại. Ông là Tần Thủy Hoàng nắm quyền sinh sát trong tay. Nó chỉ nên phục ṭng. Nó chỉ nên làm kẻ yếu đuối. Nó chỉ nên đầu hàng những đứa con nít thượng đế trên mặt đất này.

 

Nằm trăn trở bên cạnh con gái đang ngày pḥ pḥ, Lan Hương có thể nghe tiếng dẹp lẹc kẹc của những người đi chơi khuya về quét con hẽm. Nó nghĩ có lẽ nó đă không c̣n muốn hành hạ nhiếc mắng ba nó v́ nó nghĩ người đàn ông ngồi trước mặt nó là một người đàn ông xa lạ, xa lạ với nó hơn là nó tưởng.

 

Người ta chỉ hằn lên trong ḷng khi t́nh cảm bị va chạm. Nhưng trong buổi chiều nay, nó thấy ba nó miễn nhiễm với cái h́nh bóng về một người ba mà nó vẽ lên trong đầu. Cái h́nh ảnh một người cha thân thiết có nhiều điều sai mà không ai trong nhà này dám nói.

 

Trong mắt ông nó cũng chỉ là một đứa con gái ngu ngơ như những đứa con gái khác của ông. Ông nói phần của ông. Ông c̣n không nghe ông nói. Nó nói phần của nó. Nó c̣n không nghe nó. Mà h́nh như nó đă chẳng nói ǵ. Chỉ là những cầu c̣ mồi để khích lệ bản chất có quyền ban phát ư kiến nơi người đàn ông là ba nó.

 

Cái uy quyền mà lâu nay nó cảm thấy nó làm chủ trên số mệnh những t́nh nhân đàn ông, trên chồng nó, nó tưởng với ba nó, nó cũng sẽ hành xử cái lối nói thấy sao nói vậy. Luôn luôn trong người nó như có một nỗi hận đời. Và với đàn ông, nó dễ tuôn trào ra một thái đố la lối nặng lời như thế.

 

Nhưng bỗng dưng khi gặp người đàn ông tên là ba,  th́ nó mất cái cảm giác trách cứ hằn học.

 

Ông ba nó đă gầy lên trong ḷng nó một cảm giác ghen tị. Người đàn ông này đứng bên ngoài thế giới nó. Chắc ông ta có thể không thèm biết, hay không biết Mai Phương không phải là con của ông. Ông ta không bao giờ thắc mắc những điều không thuộc về thân thể ông ta. Có vẻ như ông ta chỉ có thể nghĩ ngợi, hành động và đau khổ chỉ với những điều nào mà chúng có hiệu quả ngay trên thân phận của ông ta. Bằng chứng là ông sẵn sàng lấy một con nhỏ nhỏ hơn nó làm vợ để an ủi cái thân xác già húm cần được xoa bóp của ông ta. Nhưng ông ta không tỏ ra quan tâm đến đời sống con gái và chồng nó đang trôi về đâu. Suốt cả buổi chiều ông chỉ hỏi thăm về đời sống của nó có một câu, hai vợ chồng con sống thế nào. C̣n lại những lời ông phân trần về cuộc đời, danh vọng, và những ưu tư của ông ta về chính ông ta.

 

Cuộc đối thoại ban chiều xảy ra nhẹ nhàng tuồn tuột bất ngờ. Và giờ đây trong đêm tối nó mới thấy đau đớn tận cùng. Phải chi nó đă hằn học xỉ vả ba nó được. Phải chi nó cũng giận dỗi lên những cơn giận bất ngờ với ba. Đằng này nó không có cảm giác ǵ lúc nói chuyện với ba nó. Để giờ này nó thấy sự xa cách giữa người đàn ông ấy với nó là một khoảng qúa mênh mông không cách ǵ bắt được một cầu nối nào nữa.

 

Bao nhiêu năm trời nó đă đối diện với những tan vỡ, những đổi thay, những nổi loạn phá phách trong những mối liên hệ với đàn ông và với những thành phố nó đă sống qua. Nó luôn luôn nghĩ ồ sẽ có một ngày ḿnh sẽ thấy b́nh an với một nơi chốn, ở một mốt quan hệ như gia đ́nh ḿnh ở Việt Nam chẳng hạn.

 

Cảm giác xa th́ mong ngóng mà gần th́ tắt ngủm làm cho nó thấy thế là hết. Trong đời nó sẽ không bao giờ c̣n cái giấc mơ rồi một ngày kia t́m được một quê nhà, có tiếng cười, có ṿng tay của người thân, có một chỗ ngả lưng êm ả, có một sự yên tĩnh trong tâm hồn. Ôi tâm hồn nó là ǵ. Là một ngôi nhà mồ không đáy. Đi t́m. Đi t́m cục cứt ǵ miết thôi. Tâm hồn  nó là một cục cứt thối.

 

Lan Hương thở mạnh và vung tay ngồi dậy. Con gái nằm bên cạnh chợt trở giấc và kêu lên. Mẹ Mẹ. Nó nằm xuống lại. Quay nghiêng ôm con vào ḷng và nói dỗ. Mẹ đây. Mẹ đây. Nó thầm th́ vào tóc con gái. Mẹ đây. Mẹ mệt mỏi qúa con ơi. Nó nói mà không cần biết con gái nhỏ của nó có nghe, có hiểu hay chăng. Mẹ đây, mẹ cô đơn qúa con ơi. Mẹ đây, mẹ khổ qúa con ơi. Mẹ đây, mẹ muốn chết qúa con ơi. Mẹ đây, sao con không làm mẹ của mẹ một lúc.

 

Hỗn mang chưa từng thấy.

 

Ngày tôi hiểu ra rằng cuộc đời là một đống đần độn hỗn mang.

 

Tôi sẽ không c̣n nước mắt khóc xót thương ai.

 

Xót thương cho cả chính tôi con tườu.

 

Nổi trôi bềnh bồng trong bóng vu vơ mênh mông của một mặt đất không ai biết.

 

Sẽ đi về đâu và sẽ tắt ngúm vào phút giây nào.

 

 

 

.....

 

 

lê thị huệ

 

 

TIẾNG DỖI HỜN
CỦA THÂN XÁC

chuyện vừa. 199 trang.
Văn Mới
California xuất bản.
tháng 7 - 2007.

 

liên lạc: 

nhà xuất bản

Văn Mới

PO Box 287

Garderna, CA . 90248

phone: 310 366 - 6867

kimanquan@ yahoo.com

 

 

© 2007 gio-o

 

 

 

TIẾNG DỖI HỜN CỦA THÂN XÁC - 1

 

 

TIẾNG DỖI HỜN CỦA THÂN XÁC - 2

 

 

TIẾNG DỖI HỜN CỦA THÂN XÁC - 3

 

 

TIẾNG DỖI HỜN CỦA THÂN XÁC - 4

 

 

TIẾNG DỖI HỜN CỦA THÂN XÁC - 10