L�m Hảo Dũng


 

b�i ca dao về gi�

 

gi� đưa t�i lạc về đ�u?
m� xa cỏ nội xanh m�u cố hương
gi� đưa nhớ buổi khai trường
v�n thưa nhớ cột c�ng buồn ấu thơ
gi� đưa em kh�c bao giờ
m� b�ng đi�n điển x�c xơ giữa trời
gi� đưa bỏ lại m�nh t�i
đồng kh�ng giếng cạn nhớ hồi tuổi xưa

gi� đưa con �n Nguyễn Du
đ� bay ngh�n dặm nẻo m� mịt xa
gi� đưa x�t nụ hoa c�
x�t c�y ch�m gởi b�n nh� lắt lay
gi� đưa c�c huệ lan n�y
hỏi thăm tịnh x� hỏi thầy Gi�c T�m
gi� đưa hồn bướm b�ng khu�ng
c�i duy�n đạo hạnh cầm bằng bỏ đi

gi� đưa ng�y tối mai khuya
t�i theo trăng ngủ x� g� nắng mưa
gi� đưa hương ổi hương dừa
nghe thương thương qu� hương thừa b�ng cau
gi� đưa em mốt ăn trầu
gửi t�i c�i tuổi tr�m bầu � mai
gi� đưa con C�m đi h�i
Tấm th�n h�n mọn sầu l�y một đời

gi� đưa từng kh�m rau m�i
từng c�y so đũa từng lời mẹ khuy�n
gi� đưa bụi l�t lạt hiền
ru t�i chiếc v�ng du thuyền ng�n năm
gi� đưa s�ng rạch ao đầm
kinh mương hồ s�nh b�o lung được n�o
gi� đưa c�nh lựu xanh xao
về nghe con mắt đỏ ngầu v� thương

gi� đưa c�i thưở trạng ngươn
kiệu t�i đi trước dễ chừng em sau
gi� đưa chiếc lọng tr�n đầu
trao tr�m em giắt trả sầu cho m�y
gi� đưa con nhạn lạc bầy
thu kh�ng vẳng lại tiếng ch�y tụng kinh
gi� đưa l� rụng s�n đ�nh
buồn t�i vừa đủ ri�ng m�nh tự thi�u

gi� đưa n�y gốc me keo
n�y b�ng bụp đỏ qu� ngh�o của t�i
gi� đưa c�t lở s�ng bồi
bỗng dưng y�u một tiếng cười cuối th�n
gi� đưa bong b�ng x� b�ng
mười năm hồ dễ qu�n l�ng được sao?
gi� đưa phượng nở tr�n cao
c�i ve ở lại �m sầu k�u vang

gi� đưa em lạnh tuổi v�ng
chiều mưa em để t�c lang thang buồn
gi� đưa mẹ lạy mười phương
lạy b� Th�nh Mẫu La Sơn rất hiền
gi� đưa th�n sậy nghi�ng nghi�ng
thương em c�i rẫy chim quy�n biếng về
gi� đưa cọng m�c b�n bờ
cảm th�n hiu quạnh k�o cờ lau thưa

gi� đưa � ừ nhỉ � gi� đưa
thuyền đi bỏ nước dật dờ tr�i xu�i
gi� đưa đồng điếu quan mười
cũng nghe đ�u đ� giọng cười triết nh�n
gi� đưa t�nh quận th�n l�ng
ng� ra chỉ thấy tiếng đ�n Xu�n Thu
gi� đưa n�y nh� Mỵ Ch�u
chiếc l�ng ngỗng trắng x�y mồ Cổ Loa

gi� đưa em hỡi C�c Hoa
để t�i thắp đuốc m� lo� t�m em
gi� đưa Ph� Đổng Thi�n Vương
nhớ vua H�ng nhớ An Ti�m bị đầy
gi� đưa hiền tướng L� Lai
một t�i Nguyễn Tr�i viết b�i B�nh Ng�
gi� đưa Nhạc, Huệ, Lữ, Hồ
Bần n�ng dựng nổi cơ đồ T�y Sơn

gi� đưa theo nhịp trống dồn
giục t�i nhớ nước nhớ hồn Việt Nam
gi� đưa em �o n�u sồng
thoảng trong sương sớm hương tr�m mới l�n
gi� đưa tr�n n�c T�y An
thương ai hiền sĩ từ quan gi�p đời
gi� đưa c�i nhịp lu�n hồi
c� em giấu mặt nh�n t�i tội đồ

gi� đưa lục tỉnh Cần Thơ
S�i C�n đ� mất, Cần Giờ cũng tan
gi� đưa theo tiếng h�t ch�ng
k�o qu�n bại trận quy h�ng được ư?
gi� đưa mồ cụ Thủ Khoa
c�n nghe c�i thuở an nh� y�n d�n
gi� đưa khăn trắng khăn rằn
chiếc khăn n�o để c�ng bằng ch�nh t�m?

gi� đưa em ngủ cho ngoan
chờ mai ch�u thổ nối liền cao nguy�n
gi� đưa b�p nụ tr� sen
để y�u th�m ch�t hương huyền c� ph�
gi� đưa chỉ một lần về
tr�i tim th�m lại lời thề Ho� Giang
gi� đưa �ng Trạng Bỉnh Khi�m
bấm t�i c�i quẻ qui ho�n cố hương...

 

 

 

 

b�i ca dao về m�y

 

1.

m�y bay bỏ n�i buồn t�nh
bỏ em ở lại t�c mềm sợi thưa
bỏ t�i hoa s�ng b�n hồ
l� xanh khoe nỗi x�c xơ phận ngh�o
m�y bay khăn trắng khăn điều
đ� bay đ�u mất một chiều nắng mưa
chỉ trơ ngọn cỏ xanh mồ
hỏi ai kẻ sĩ c�n mơ �o b�o?

2.

m�y bay c�ng gi� theo sau
buồn chi cảnh ch� h�nh tr�u m� buồn
"trẻ thơ kh�ng �o khoe xương
để em con g�i dặm trường kiếm cơm"
m�y bay lột x�c lột hồn
lột phơi khố r�ch quần rơm bốn m�a
bỗng run c�u n�i ng�y xưa
người đi c�n hận b�ng cờ v�ng sao

3.

m�y bay thấy khổ đồng b�o
chợt nghe c�u sấm l�ng đau ch�n chiều
"một h�m mẹ tuổi sầu đeo
gậy cong đập n�t ảnh treo g�c tường"
m�y bay t�m hướng mười phương
chỉ phương đ�o nạn t�m đường tồn sinh
cũng th�i gi� biệt s�n đ�nh
chờ mai xu�n s�ng để m�nh nhớ t�i

4.

m�y bay chợ đứng chợ ngồi
chợ em trưa nh�m kh�ng người v�ng lai
th� sầu như buổi h�m nay
đ�n tin t�i để t�c c�i khăn tang
m�y bay dưới x�m tr�n l�ng
bầu kh� mướp h�o v� v�ng b� đao
dưa leo cũng chẳng xanh m�u
hỏi chi dậu ng�i th�m đau tấc l�ng?

5.

m�y bay xa t�t m� kh�ng
nhớ em con �n trời đ�ng rất hiền
năm xưa quận ch�a du thuyền
một trăm ho�ng tử l�m duy�n đứng nh�n
m�y bay n�o thấy b�ng h�nh
con s�ng ch�n kh�c hội đ�nh Long Hoa
th�i về lạy mẹ lạy cha
để con l�n n�i x�y nh� Việt Nam

6.

m�y bay ngậm ngải t�m trầm
t�m trong c�t bụi những lầm lỗi xưa
c�i người kẹp t�c ng�y thơ
c�n đi đuổi bướm b�n bờ cỏ hoang
m�y bay ruộng l�a hai h�ng
n�ng ch� th�m nhớ nếp v�ng nh� ai
đ�u đ�y con nhạn lạc bầy
giọng k�u như tiếng thở d�i mẹ t�i

7.

m�y bay chim s�o, ch�a v�i
h�t b�n trường cũ mấy lời bi than
c�y c�ng đứng rũ trong s�n
những tay thước kẻ mất dần c�n đ�u?
nỗi buồn gởi gi�o khoa thư
gởi t�i trốn học k�o cờ sứ qu�n
gởi em đ�i ch�t ngại ngần
ng� chung quanh bụi tơ hồng trống trơn

8.

m�y bay con t�p con t�m
con cua con c� bỏ nguồn lang thang
bỏ s�ng nước lạnh th�n tr�m
bỏ � r�, bỏ c�c k�n co ro
bỏ người nắng sớm mưa trưa
bỏ c�y dừa nước thẫn thờ cuối s�ng
trời nghe d�n ch�ng cơ h�n
hai mươi năm sẽ phục quang đất n�y

9.

m�y bay rầy đ� mai đ�y
phải em b� ch�a của ng�y t�i y�u?
hỏi em qua mấy ch�n đ�o
biếu em nắm đất qu� ngh�o của t�i
chiếc xuồng chở một em th�i
m� nghe xao động tiếng cười vỡ trăng
chiếc dầm ch�o rất b�ng khu�ng
m� khua mất h�t ch�n tầng m�y cao

10.

c� h�m t�i ở vườn đ�o
nghĩ thương xo�i cuối phương n�o buồn thiu
tr�i dưa hấu cũng kh�ng ch�u
n�n se sắt ruột nh�n theo bắp v�ng
ngoại gi� th�ch cọng rau lang
th�ch c�y c� t�m th�ch gi�n d�y leo
th�ch Nga* nhưng chẳng th�ch Kiều*
th�ch t�i học thuộc những điều Phật răn

11.

m�y bay lảng bảng b�n đường
em con lạc tướng bồng gươm đứng hầu
vẽ t�i h�nh cọp h�nh tr�u
mai đi đ�nh giặc về chầu H�ng Vương
vẽ t�i c�i ngọn Tản Sơn
c�i s�ng Hồng nước tr�n nguồn ra khơi
vẽ t�i trăm ấp một người
tr�i tim duy nhất giống n�i Lạc Long

12.

m�y bay nhớ ng� bồn bồn
nhớ b�ng đi�n điển nhớ hồn cha �ng
nhớ thời lục tỉnh xa xăm
c�i anh c�ng tử, c�i n�ng tiểu thơ
c�i c�n c�i mất năm xưa
c�i t�i lạc chợ chưa vừa hay sao?
c�i ve lạc giọng gọi sầu
c�i em lệ nhỏ hoen m�u t� huy...

 

 

 

 

b�i ca dao về trăng

 

trăng treo bảng lảng b�n v�m
sầu ai l�m những tiếng đ�n x�n xao
khuya về con hạc bay mau
nh� t�i b�n ng� phai m�u r�u xanh
trăng treo em kh�c một m�nh
c�i th�n hiu hắt, c�i đ�nh x�c xơ
c�i t�i buồn b� ai ngờ
theo s�ng l�m một v�n cờ rủi may

trăng treo sợi t�c lung lay
sợi t�i giếng cạn nước ng�y xưa xa
nhớ trường nhớ ngọn roi da
nhớ em thước kẻ kh�c o� hổ ngươi
trăng treo như thể trăng cười
một h�m rước x�m vắng người y�u ma
cũng đ�nh cắt thịt chia da
chờ mai b�ng s�ng sau nh� h�o hon

trăng treo ai biết trăng buồn
hỏi em cọng l�a n�ng thơm ngậm ng�i
gi� đưa em đến b�n t�i
chỉ trăng nhớ tuổi đ�i mươi bồi hồi
nhớ chiều rợp tiếng chim vui
nghe ai hẹn kiếp lu�n hồi c� nhau
trăng treo t�i khỉ t�i hầu
t�i đi dưới đất lộn đầu tr�n cao

khi buồn vẽ mặt b�i r�u
nh�n xem lũ quỷ kh�ng đầu xưng vương
khi em đảo ngược thần hồn
thấy t�i cải tạo mười năm chưa về
khi t�i l�c tỉnh l�c m�
l�c ăn cỏ dại b�n lề ruộng hoang
v� d� đức Phật Kim Cang
cũng nghe nước mắt chảy tr�n ch�ng sanh

trăng treo ph�t nguyện t�m th�nh
một t�i xuống t�c tụng kinh Di Đ�
c�i thời độc vật ra ma
c�i t�m tự tại giữa nh� Việt Nam
trăng treo em kết hoa tr�m
hoa sen c�n để chiều l�n lễ ch�a
hoa bần ngại nỗi vị chua
hoa m�y giăng mắc bao m�a lao lung

trăng treo diệu nước diệu s�ng
diệu t�i cứu khổ ai l�ng đ�i meo
lội từ s�ng c�i Sa Keo
về ngang Mỹ Phước chim chiều k�u thương
trăng treo ngọn r�ng b�n đường
phải con trăn của "T� Xu�ng" xổng chuồng
hết thời nu�i rắn t�m qu�n
m� nghe khuya đập nỗi niềm nhục th�n

trăng treo t�i c� một lần
hỏi t�n t�i để kh�ng lầm lẫn t�i
c�i khung trại đứng ven trời
c�i t�i l� một b�ng người mỏng manh
trăng treo s�ng đủ trăm c�nh
c�n t�i con th� thu h�nh thảm thay
em hiền em cũng đ�u hay
bạn t�i năm ngo�i xu�i tay mấy người

trăng treo lũ quạ lũ dơi
lũ mang mắt c�o đổi đời đổi t�n
đổi ng�y mặt nhựt ra đ�m
trong t�i vừa ch�y lửa rừng kh�i ươm
trăng treo m�a nước xa nguồn
dường như em k�o chỉ buồn phải kh�ng?
th�i về h�i b�p h�i b�ng
h�i d�y b�nh b�t m�nh trồng trước s�n

h�i em con mắt t�i nằm
con s�ng t�i lội theo d�ng nước xưa
mẹ buồn sợi t�c đong đưa
chờ t�i ngủ dậy những m�a ấu thơ
trăng treo tự cổ đến giờ
c� nghe đ�n đ�m phai mờ o�n than
ri�ng t�i tiếc phận da v�ng
buồn kh� mấy lớp vẫn ho�n buồn ơi!

trăng treo �ng gi�o l�ng t�i
nhờ xi�u m�i dột giận đời đi hoang
cọc c�nh nhịp guốc khua vang
vời tr�ng lũ trẻ hai h�ng lệ sa
trăng treo quan �n quan to�
c�i quan đ�nh bộ mất nh� mất con
mất em đ�a gi� s�n trường
mất t�i "đại học c�ng n�ng" mấy m�a

trăng treo thằng tướng thằng vua
thằng hay kho�c l�c vẽ b�a đeo chơi
thằng �m s�ng đứng tr�ng trời
thằng tham lam chứa bạc mười bạc trăm
những thằng để mất Việt Nam
c�i gươm ch�nh kh� hẹn lần khất mai
ngậm ng�i t�i nhớ �ng Hai
từ cao nguy�n xuống đầm lầy chết thi�ng

trăng treo �ng Vỹ �ng Hưng
�ng Năm �ng Cẩn xanh hồn nước t�i
c�i �ng binh nhất bỏ đời
vinh danh hơn những thằng t�i mọn h�n
lạy em mấy vạn quan tiền
mấy năm t� ngục mấy miền đạn bom
lạy em qu�n những hờn căm
chờ trăng s�ng lại ao đầm n�i s�ng
lạy em một lạy cuối c�ng
cho t�i qu�n hết nỗi buồn lưu vong

 

 

b�i ca dao về nước

 

Nước t�i tr�i lạc bềnh bồng
X�t thương rau h�ng rau thơm cỗi cằn
Nhớ ho�i c�i cọng rau răm
M� nghe đứt ruột ch�m b�ng cải trời
Nước tr�i cuối vịnh đầu doi
Biết em c�n gửi nụ cười về t�i
T�n canh thắp ngọn dầu h�i
Ch�y kh�ng �nh s�ng giận đời đổi thay

Nước tr�i ban mặt ban ng�y
Bọn em con g�i quần d�i ống loe
Đầu s�ng con quốc gọi h�
Giục t�i nhớ ngọn nh� b� chia hai
Nước tr�i �ng s�i ch�a n�y
Tụng kinh cứu khổ kh�ng đầy quạt cau
Nhịp nh�ng khi chậm khi mau
Khi mai ho�n tục cưới hầu lập th�

Nước tr�i vịt ngỡ ch�ng b�
C�i th�n rau muống nh� qu� suốt đời
Buồn vui l� l�c em ngồi
V�ng đưa kẽo kẹt nhớ thời mẹ ru
Nước tr�i chim c�t chim cu
Tiếng con chim ụt b�n mồ k�u vang
Năm xưa trồng luống cải v�ng
Ngồng cao mấy thước trổ to�n m�u tươi

Nước t�i c� ch�n c� mười
Hai c� chỉ lấy một người mới ngoan
T�c d�i t�c để lang thang
Những c�nh phượng biếc muộn m�ng đơm b�ng
Nước tr�i cỏ nội hương đồng
Con ong h�t mật vẽ v�ng tr�n cao
Nhớ em b�n gốc tr�m bầu
Cũng đang nhen nh�m mối sầu về t�i

Nước tr�i b�ng b� mồng tơi
Một em mướp đắng kh�c đời hẩm hiu
Kh�c t�i nh� dột cột xi�u
Liếp ph�n mục n�t cũng liều tr�i s�ng
Nước tr�i m�a c�i trời đ�ng
Thấy em con nhện k�o buồn giăng mau
V� d� cọng đất nắm rau
Bậu đi sao nỡ qu�n m�u cố hương

Nước tr�i liếp mạ ch�n vườn
Mẹ t�i ngồi v� nỗi buồn loanh quanh
C�i thời ho�ng đế chưa sanh
C�i em l� một b�ng h�nh ph�i pha
Nước tr�i c�y ớt c�y c�
Một h�m gi� sớm thổi nh� đi đ�u?
Th�i về vuốt ngọn cần c�u
Thả rong dưới x�m trộn bầu nấu canh

Nước tr�i c�i điệu tam b�nh
Uống ly rượu để ngỡ m�nh ph�p sư
Cũng la bắt ấn niệm ph�
Cũng m� x�i thịt g� to m�i dầu
Nước tr�i phủ sứ ăn trầu
C�n mơ T�y đến k�o t�u v� s�ng
Hết thời thầy k� thầy th�ng
Viết đơn mướn tại nh� lồng chợ mai

Nước tr�i b� ngọ nh� bay
C�i th�n ch�n v�a c� ng�y đạn ăn
Th� như rau ngổ trong đầm
Nhớ con t�p trấu v� v�ng th�ng kh�
Nước tr�i nước đẩy rau dừa
Chờ em con mắm đầu m�a mưa sa
Mẹ gi� lạy Phật Th�ch Ca
Lạy quanh t�m hướng ng�i nh� trống trơn

Nước t�i tr�i mất t�i c�n
Bỗng dưng liều mạng c� hồn vượt bi�n
Mắt d�i gửi lại cho em
M� ch�n cứ bước ưu phiền l�n cao
Nước tr�i b�ng cỏ mần trầu
C�i toa trị liệu n�t đầu lương y
Lục b�nh nh�c nh�ch ra đi
Nghĩ thương trụ điện ở l� chết kh�

Nước tr�i �ng Huệ họ Hồ
Cưới c� c�ng ch�a treo cờ tướng qu�n
Theo d�ng xu�i đến s�ng C�n
Chợt nghe s�ng Lại dỗi hờn s�ng Ba
Nước tr�i �ng t�o coi nh�
Một t�i �ng địa �ng t� co ro
C� đ�u am miếu ra tr�
Buồn mai lũ trẻ n� đ�a n�m chơi

Nước tr�i một cuộc đổi đời
Cũng nghe đ�u đ� giọng người �o cơm
Con g� cục t�c đống rơm
Con tr�u nằm x� muỗi m�ng vo ve
Nước tr�i em g�i miền qu�
Mai v� hợp t�c th�i về ăn rau
Ăn nhằm c�i ngọn b�ng lau
Theo cha l�n n�i dựng m�u cờ xưa

Nước tr�i chiếc lọp chiếc lờ
Chiếc đăng chiếc đ� đương chờ mối ai
Chiếc d� chiếc n�n ngang vai
Chiếc t�i con �n bay ngo�i kh�ng gian
Nước tr�i em g�i da v�ng
Bao năm rồi vẫn cơ h�n chiến tranh
V�i trời v�i đất uy linh
V�i t�i em mốt l�n đ�nh kh�c cha
V�i thần v�i quỷ v�i ma
V�i t�i em mốt x�y nh� Việt Nam...

1988

 

 

b�i ca dao về nắng

 

nắng soi cục đất cục h�n

cho c�y l�n những chồi non cuối m�a

nắng soi s�n cũ miền xưa

phải con chim nhỏ đan hờ tổ rơm?

nắng soi t�i suốt ba hồn

m� th�n ch�n v�a cũng c�n nh� nhem

nắng soi em trắng ng�n ch�n

lạy xin em trắng buồng tim g�i ngh�o

 

nắng soi chiếc b�ng đi theo

quẩn quanh mấy kh�c nhạc thiều nhớ qu�

nắng soi c�i b�a c�i đe

tội ai mơ thuở quan ngh� th�m hoa

nắng soi đọt chuối sau nh�

đọt lang để luộc c�ng cua dấm nhồi

nắng soi �ng t�o �ng nồi

b�nh v�i sứt miệng mẹ thời c�n đ�u?

 

nắng soi em n�n tr�n đầu

qua kinh nước đục ngại cầu đong đưa

nắng soi kẻ sĩ ng�y xưa

đ� quen c�i cuốc c�y bừa sớm h�m

nắng soi mả lạn b�n cồn

nghĩ đau cho những linh hồn oan khi�n

nắng soi liễn đối ngo�i hi�n

thương �ng đồ chết kh�ng tiền ma chay

 

nắng soi vệt ngắn vệt d�i

vệt t�i ch�y x�m hai tay mất rồi

nắng soi em để em cười

chiếc răng khểnh c� đua đ�i l�m duy�n

nắng soi bỏ lại m�nh em

tiểu thơ đ�a gi� s�n trường biết kh�ng?

nắng soi em c� hai l�ng?

bởi t�i c�n tiếc c�nh bồng l�ng du

 

nắng soi hồi thuở đi t�

dăm c�ng mạ cấy chiều lu khuất dần

nắng soi t�i đứng tần ngần

nhớ đ�m k�o mạ mưa dầm dưới s�ng

nắng soi, ồ nắng chết bầm

lạnh t�i ch�n thịt giữa d�ng nước s�u

nắng soi ch� rắn mắc c�u

miếng cơm thịt chuột đốt sầu bại qu�n

 

nắng soi t�n l�nh kh�ng quần

h�t ngh�u ngao giữa n�ng trường những khuya

nắng soi bụi tr�c buị tre

bụi tr�m bầu nhớ n�o nề lức d�y

nắng soi mấy gốc v�ng gầy

mấy nh�nh tr�m ổi mấy c�y xương rồng

nắng soi em ở đầu s�ng

cũng đang nhen nh�m nỗi l�ng về t�i

 

nắng soi con n�t con n�i

con ai bỏ học đi ngồi chợ trưa

nắng soi �ng Phật trong ch�a

chợt rơi nước mắt theo m�a tang thương

nắng soi sư lỡ độ đường

hỏi thăm nẻo đến t�y phương đ�ng rồi

nắng soi tượng Ch�a ba ng�i

c�n ng�i n�o nữa cứu người tồn sinh?

 

nắng soi ngo�i chỗ hai h�nh

thằng t�y Maroc c�n kinh khiếp hồn

nắng soi người đẹp đi bu�n

bỗng dưng mất vốn b�n lu�n ng�i nh�

nắng soi em tập trồng c�

trồng khoai b� đỏ nhổ hoa b�m b�m

nắng soi c�i cổ cao hiền

chờ t�i cải tạo đo�n vi�n giải sầu

 

nắng soi mẹ �t t�m trầu

tr�n nhăn như những con t�u g�a nua

nắng soi c�i tổ thu mua

biết ai chừa để cho vừa miệng ăn?

nắng soi thời mất đ�m rằm

c�i t�n mặt nhựt ngu đần hại d�n

nắng soi Khổng miếu th�m buồn

ng�y nay cả nước xuống đường l�m c�ng

 

nắng soi n�y n�i n�y s�ng

n�y c�y l�a rẫy n�y b�ng sim rừng

nắng soi rực n� rực cung

nhớ ai bỏ bản, g�i ch�ng, bẫy th�

nắng soi n�y gốc Kơnia

đ�n T�rưng gẫy ngọn sao về nh� R�ng

nắng soi t�i sắc d�n Ch�m

chợt nghe tiếng kh�c Đồ B�n, Chế M�n

nắng soi t� chiếc lai quần

ngẫm suy c�i thế tam ph�n giữa đời

nắng soi ngồi v�t sọt chơi

vẫn lo non nước đến hồi bại vong

nắng soi ai tuổi mười lăm

ph� cường địch b�o ho�ng �n dựng cờ

nắng soi đầu giặc Toa Đ�

m� nghe h�o kh� dễ hồ mất đ�u?

 

nắng soi từng sợi xanh xao

phải �ng Đồ Chiểu kh�c Kiều Nguyệt Nga

nắng soi n�y cụ Thủ Khoa

mối duy�n vuờn hạnh sau ch�a nhớ kh�ng?

nắng soi ngọn Tản Vi�n buồn

c�i c�u vạn đại Trường Sơn giết người

nắng soi Thi�n Cấm ngất trời

chờ kinh sấm tụng đổi đời Thuấn Nghi�u�

 

 

b�i ca dao về mưa

 

mưa rơi c�n nhớ t�i kh�ng?
nhớ kinh X�ng M�c nhớ giồng c�t cao
nhớ c�y me, nhớ gốc đ�o
nhớ b�ng s�ng t�m, nhớ m�u l�a non
nhớ con chim h�t b�n đồn
v� t�i buồn nước tr�n nguồn ra khơi
chiều nay m�y trắng đ�u rồi?
bỗng nghe tiếng m� chu�ng hồi ấu thơ

mưa rơi em ở lại ch�a
hỏi hoa vạn thọ, mười giờ nở chưa?
hỏi huệ trắng, c�c đong đưa
hỏi t�i c�n mộng ni c� Diệu Hiền
mười năm t�i lại ho� đi�n
l�ng mơ viễn kh�c du thuyền phương t�y

mưa rơi tối mặt tối m�y
th�i em h�y ngủ giấc ng�y "m�nh �n"
c� chi em cứ bắt đền
một t�i chở mạ vần c�ng cấy trừ
mưa rơi chẳng thấy bến bờ
thấy t�i con nhện đương chờ mối ai
v� d� rau nh�t rau trai
vẫn thương chết được v�ng h�y cải trời

s�ng đưa s�ng lại c�t bồi
em gieo đậu trắng nu�i người chiến binh
lơ thơ từng mảng lục b�nh
từng b�ng ấu mọc tr�n kinh "Sụp H�m"

mưa rơi hồi hổm hồi h�m
hồi t�i mới biết � m�n c� H�
n�n m�a gặt l�a t�m ba
t�i nghe đất lại đơm hoa mua buồn

mưa rơi cọng l�t cọng muồng
cọng lau cọng đế đ�u c�n của t�i
v� trong một cuộc đổi dời
tr�ch chi c�y cỏ tr�ch người đ�ng hơn
mưa rơi l�c giận l�c hờn
l�c thương con C�m, l�c buồn Xu�n Nương
l�c đ�m khuya ngủ dọc đường
l� khi em biết đoạn trường Thoại Khanh

mưa buồn thấu đến trời xanh
m� t�i ca điệu ho�i t�nh ch�n chưa?
xuống c�u vọng cổ th� vừa
nổi danh �t Được �t Thừa x�m trong
mưa rơi hoa t�m bằng lăng
để em kẹp t�c đi l�m đ�o thương
mai đ�y tr�nh diễn vở tuồng
"Lạc Long Qu�n kh�c nỗi buồn �u Cơ"

mưa rơi em ở Long Hồ
đ�nh xi�u m�i cột thương mồ Cụ Phan
nhớ xưa lục tỉnh đ�n v�ng
em đi xe ngựa về ngang phố n�y
t�c b�i cao d�ng thon gầy
nh�n kh�ng ra n�t đẹp đầy tiểu thơ
đ�m nay t�i lại kh�ng ngờ
sầu đi quanh quẩn bao giờ mới th�i

mưa rơi, ừ nhỉ, mưa rơi
đồng kh�ng m�ng quạnh tưởng t�i nhớ người
khi vui c�n tiếc l�c ngồi
khi tr�ng trăng lặn bỗng cười vẩn vơ
đốt ra tro tuổi học tr�
chỉ nghe con dế mất gi� g�y vang
bại qu�n qua cổng trường l�ng
c�n đ�u nước mắt hai h�ng t� binh!

mưa rơi c�i miếu thần linh
c�i am C� S�u, c�i đ�nh Quan C�ng
c�i hồn t�i thuở cha �ng
mỗi năm th�ng bảy quay v�ng trước s�n
mưa rơi để tốt rau cần
để tươi khoai mỡ để thơm hẹ h�nh
để c�y "t�a xại" th�m xanh
để gi�y gi�c tr�i nấu canh chua chiều

mưa rơi m� lấp qu� ngh�o
biển đ�ng s�ng dữ sầu đeo c�nh buồm
cọng rau c�n gửi lại vườn
th� xin nhịp đập tim buồn Việt Nam
giữ cho t�i phấn hương tr�m
c�i ao c� lội c�i đầm hoa sen
giữ cho t�i tiếng chim hiền
h�t b�n đồng nội nghi�ng nghi�ng nắng v�ng

mưa rơi than đước củi bần
em theo ghe chuối lang thang miệt n�o?
trưa h� th�m chiếc quạt cau
th�m khoanh m�a điệu th�m sao b�nh phồng
th�m dừa xi�m nước ngọt trong
th�m em con g�i trầu kh�ng t�c d�i
ngậm ng�i giữa cuộc trần ai
t�i thằng lạc chợ tr�i ho�i theo s�ng

mưa rơi n�t ruột tan l�ng
n�n c�y v� sữa trổ b�ng tr�i m�a
n�n ma mặc �o l�m vua
n�n kinh v� tự nh� ch�a đốt đi
n�n thượng toạ, tiểu, sa di
t�m ra Nam Hải độ tr� ch�ng sanh
n�n em bỏ học bỏ h�nh
về đi cuốc đất thấy m�nh văn minh
cỡ thời đồ đ� thuỷ tinh
cỡ đ�i b�n dẫn cỡ h�nh lai căng

bỗng t�i thương sắc d�n Ch�m
c�n chăng mối hận ng�t ng�n Trường Sơn

 

L�m Hảo Dũng

 

http://www.gio-o.com/LamHaoDung.html

 

 

� gio-o.com 2017