Huy Hùng

 

 

 

 

VẾT LU MỜ


Giấc ngủ dài tỉnh lại tựa cơn mơ
Ta dựng mình lên điểm tựa Tôn thờ
Đường ánh sáng thẳng bay. Thành - tượng đổ
Sợi tóc dài nghe một vết lu mờ.

 

 


TÌM LẠI

 

Luồng nắng tắt phía đầu bia mộ chí
Những mái nhà xa vắng bóng người đi
Dưới chân núi đám bụi cây mặc niệm
Lặng cầm lên một hòn đá anh em.

 

 


CÁNH CỬA RUBIC

 

Nằm thao thức giữa đám cây bụi cỏ
Nghe nhập nhòa lập thể sắc hòa ca
Mở lối vào cánh cửa đời - Rubic
Lớp lớp trời Rồng Vàng lập lòa xa.

 

 

 

BÓNG VÔ THƯỜNG

 

Ai đi về cuối bài thơ lỡ bước
Lởn vởn đời gió cuốn bụi lên đường
Chạm mũi kim nghe muôn ngàn tiếng dội
Khâu nỗi niềm câm lặng bóng vô thường.

 

 


BẠN HỮU


      I
Đốm sáng lớn dần
hoán chuyển những đàn đom đóm
nâng lên điểm tựa của sự bắt đầu
tiếng xì xào của đám lá - của ma quỷ
Ta tặng cho ta một cái cụng đầu/ly!

 

      II
Kỳ cọ cái đầu khô khốc
vẫn còn đây màu áo cũ thân quen
sáng tinh khôi tiếng van rũ rượi
nâng ly nào người bạn hữu của ta!

 

      III
Bước lên trời
hoảng loạn rồi cơn địa chấn màu hoa cúc hãi hùng
xa mờ rồi bạn hữu của ta ơi
riêng trái tim ta vẫn còn khắc khoải
tặng loài người nơi Trái Đất ngàn vạn dặm đơn côi.

 

 


CON ĐƯỜNG VẮNG


Sự khâm niệm cho một ngày đầu đông
Và đây - sự mặc niệm! Sự mặc niệm lặng lẽ cho một niềm hy vọng
Khi anh và tôi cùng đi trên một con đường
vắng
lặng...

 

 


TÀN RƠI

 

Gặm lại chút tàn rơi nhàn rỗi
Niềm hoan lạc đã đi qua rồi
Tôi và anh chắp thành một nửa của nhau
lại tan rời
tan rời chút tàn rơi của bài thơ nhàn rỗi.

 

 

HUY HÙNG

 

http://www.gio-o.com/HuyHung.html

 

 

 

© gio-o.com 2010