HOÀNG XUÂN SƠN

 

ĐỌC VŨ HOÀNG THƯ,

mch văn t mt triu thơ

                                           

                                                  hơ tôi vào ngọn lửa em

                                                  th́nh ĺnh nóng chảy. môi mềm nụ môi

 

 

Tôi đi về phía bụi bờ

gặp em đứng ở phất phơ ngọn nguồn

nửa th́. đạm bạc mây tuôn

gió lên hốt trọn nỗi buồn vu vơ

và cạnh tôi. biển không chờ

sông không hẹn với t́nh thơ dại này

giọt đời. hóa tự vân tay

chữ duyên phiền năo

thuyền say độ ch́m

nâng tờ. hiển lộ đường chim

bay trên một quăng im ĺm ngộ không

em-từ-cô-quạnh-đồng-mông

bỏ tôi sử mặc xuyến hồng ngất ngư

ngh́n năm. không vọng tiếng

con sư tử đá sầu tư bộ người

cũng là đ̣i đoạn rong chơi

trong khuyên dục lạc

dưới trời phân ưu

nụ hôn đỏng đảnh oan cừu

này kim chỉ khấu hồn lưu linh tràn

mai c̣n diễm uyển cưu mang

th́ xin một chút hanh vàng mộng mơ

chào em. ngoại quyển không ngờ

một chưong khép lại ơ hờ nội tâm

 

Hôm nao biển dậy thăng trầm

xui đất trở dạ cát lầm mà đi

một ṿng dung mạo đoan nghi

lỡ sinh ra chút thầm th́ viển vông

có nghe trăng nguyệt thông đồng

th́ thôi em vẫn bụi hồng thở than

cuối miền trừ tịch đa đoan

đêm biêng biếc nụ mai vàng khổ hoa

trong mênh mang ánh chiều tà

khúc giao hưởng lạnh. nghe ra điệu buồn

giọt đàn ru bạc tóc sương

giọt tim mắt có ngùi thương phận ḿnh

kiễng chân lên. ngóng cổ. t́nh

đă hun hút tận u minh cơi về

qua cầu nhặt mảnh hồn khê

già sương nắng ngọn lửa về thu không

thuyền quyên ma mị giữa đồng

với nhau. c̣n buổi mặn nồng hương hoa?

thuyền về ngọt nước phù sa

mong sao thầm lặng bến tà huy. neo

mai. tràng hạt b́nh minh. đeo

một chuỗi nắng muộn t́nh nghèo tha phương

“xin chào nhau giữa con đường

mùa xuân phía trước, miên trường phía sau” (*)

 

HOÀNG XUÂN SƠN

tháng hai năm 2010

(*) Bùi Giáng

 

http://www.gio-o.com/HoangXuanSon.html

 

©gio-o.com 2010