photo: Hoang Huy Manh

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

V� SẦU ƠI

 

 

1.

 

H�nh như cả d�y phố, chỉ c� căn nh� ấy qu�t v�i m�u hồng.

 

Trong tất cả những m�u, hồng v� đỏ l� m�u m� anh kh�ng bao giờ c� cảm t�nh. Anh đi qua v� về, một ng�y c� khi bốn năm bận tr�n con đường đ�, vậy m� anh n�o ngờ b�n trong tường v�i ch�i lọi m�u anh gh�t lại l� giang sơn ri�ng tư b� mật một c�i của Sầu.

 

Mỗi người trong ch�ng ta, kh�ng ai cấm cản chuyện một kẻ c� tới những hai ba t�n gọi kh�c nhau. Anh khai sinh cho Hồng c�i t�n m� anh chắc l� Hồng kh�ng th�ch. Đ�nh vậy. Cũng như l�c nhỏ anh t�n Cu. B�y giờ nhiều người vẫn quen miệng gọi thế. �, Cu, Cu� Anh chẳng ưa t�n gọi kỳ cục như vậy, nhưng tuyệt đối anh kh�ng thấy c� g� trở ngại để phải phật l�ng. Cu l� một động vật dễ thương, x�t cho c�ng. D� cu vừa ra r�ng hay cu đ� đủ l�ng đủ c�nh. V� Sầu, trời ơi, nghe cũng da diết lắm. Sầu ơi, anh xin ch�o em. Bonjour Tristesse�

 

Anh kh�ng biết tuổi Sầu. �n chừng nhỏ thua anh bảy t�m tuổi. Sầu học Đồng Kh�nh. �o d�i trắng, n�n b�i thơ v� một vạt lưng đen tuyền m�u t�c. Căn cước v� �dấu vết dị h�nh� của Sầu anh chỉ biết c� ngần ấy. Anh chẳng thể đạp xe đeo theo Sầu, bởi lẽ biết chọn lời g� th�ch hợp để n�i? Anh gh�t chữ t�n g�i v� hạn v� anh lu�n tin ph�t đầu xảy tới cho một đ�i t�nh nh�n phải l� khoảnh khắc đẹp, đ�ng nhớ. Người n�y v� người kia đều cảm thấy thế, g�y ấn tượng tốt� Điều m� mấy vị qu�n sư ưa b�n luận: Thi�n thời, địa lợi, nh�n h�a.

 

H�m nay anh c�p cua giờ cơ thể học c� �ng thầy chuy�n mổ x�c chết b�n nh� thương qua dạy. Một người m� sinh hoạt l�c n�o cũng kề cận b�n những th�y ma th� hẳn Sầu cũng mường tượng ra đ�i phần. �ng ăn n�i v� duy�n tẻ nhạt v� người ngợm th� chẳng khi n�o ng� cho tươm tất, kể cả việc khi đi dạy th� ta n�n tươm tất ch�t đỉnh, đại kh�i ta cũng c� v�t-t�ng c�-vạt như ai. �ng chịu kh� nu�i tr�n th�n thể một hương m�i qu�i lạ m� chẳng một ai c� thể ph�n chất, t�m ra căn nguy�n. Tết Mậu th�n, anh đ� từng ngửi m�i x�c chết thối rữa ngập ngụa Th�nh nội. M�i tử thi kh�ng giống m�i nồng n�n c� tr�n th�n thề vị gi�o sư dạy m�n học nản ơi l� nản kia. Anh dong tay xin đi tiểu, l�n l�ch khỏi nh� �ng cai, chạy băng qua đ�m tượng của ban đi�u khắc đứng xi�u lạc đủ mọi d�ng vẻ. Anh nhảy tường v� lang thang b�t phố. Anh vẫn hay c� những cơn hứng bất tử như thế. Đi kh�ng chủ đ�ch. Đi cho hết một buổi chiều. Đi với một đầu �c trống trơn, một c�i t�i quần nhẹ tiền sạch bạc. Ngang qua căn nh� qu�t v�i hồng, ma đưa lối qủi dẫn đường, c�i đầu anh quay nghi�ng như bị một lực h�t v� t�nh. Đ�i ta c�ng nh�n thấy nhau, chỉ trong một s�t na. Anh bước v�o khung cửa hẹp. Tất cả đều hoang vu, như đ�i ta l� chứng nh�n duy nhất c�n s�t lại sau cơn hồng thủy. Ho�ng h�n đổ về tr�n con phố chưa s�ng đ�n. Chập choạng. Vị khuất mặt n�o đ� cho anh l�ng can đảm? Một đứa đứng tr�n đ�i ch�n run với một tr�i tim đập hoảng loạn sẽ chẳng bao giờ lập n�n kỳ t�ch. N� sẽ ngậm miệng hến v� sau đ�, c�i đầu bước đi trong mu�n v�n tủi hồ. Anh kh�c, anh v�o được v�ng cấm địa, chẳng c� b�ng hậu vệ n�o cả, anh vờn b�ng v� c� tiếng c�i, rất hoang đường, thổi lanh l�nh từ t�m anh, tuy�n bố anh l� kẻ thắng cuộc.

 

 

2.

 

H�nh như anh quen Sầu đ� gần một năm

 

Anh c� đọc ở đ�u đ�, như thể tr�ch đoạn từ tuồng cải lương, đại loại: Khi y�u em anh t�nh từng th�ng ng�y. Anh hiểu t�m trạng c�i �ng viết n�n c�u ấy, nhưng anh th� kh�ng. Anh gh�t t�nh to�n, kể lể, so b�, cộng trừ nh�n chia. N�i anh l� đứa lỡ mắc bệnh đ�ng tr� cũng được. Bởi th� thật, giờ n�y anh đ� qu�n những g� đ�i ta chuyện tr� trong c�i buổi chiều �định mệnh� kia. Chưa cổ xưa nhưng đ� l� qu� v�ng. Một năm, c� thể vậy. Hai m�a mưa nắng đến v� đi qua th�nh phố của ch�ng ta. Bước ch�n n� khi nản nề khi reo vui, khi �o ạt khi đằm thắm v� hầu như n� chẳng để lại dấu t�ch g� lạ lẫm. Căn nh� Sầu vẫn mới m�u v�i hồng, nhốt k�n nh�n d�ng m� anh hồ nghi l� h�nh b�ng ấy tuồng như mỗi l�c một b� mật h�nh tung hơn. N� khiến anh ốm o gầy m�n, buộc đứa khờ dại l� anh chuy�n cần ngồi viết những l� thư d�i, tựa hồ đ� l� phương c�ch cuối c�ng nhằm l�m ngu�i ngoai những nỗi buồn kh�ng lối tho�t. Anh đi học, đứng trước người mẫu khỏa th�n, đứng trước gi� vẽ, anh từ chối l�m b�i, điền thế bằng c�ch vẽ ch�n dung Sầu theo tr� nhớ. Anh cuộn tr�n tờ giấy croquis, bức tranh m�u nước v� tan học, căn nh� v�i hồng l� địa chỉ để dừng ch�n. Sầu kh�ng c� mặt ở đấy cho anh nhờ. Một người đ�n �ng đ�n anh với tia nh�n khắc nghiệt nhất m� lần đầu anh tr�ng thấy.

 

- T�i l� Ba của Hồng. Cậu l� ai?

 

Mở miệng l� đ� nghe gay cấn, kh�ng kh� chừng như nặng nề. �ng đặt tờ nhật b�o S�ng Thần đang xem xuống bề mặt tủ k�nh. Anh tr�nh nh�n sự l�nh đạm c� nhiều tr�n gương mặt kh�ng mấy giống Sầu. Những h�ng chữ in lớn về c�c mặt trận bỏ ng� tr�n cao nguy�n, ngo�i hướng bắc của th�nh phố đập v�o mắt l�m anh th�m nản l�ng. V� anh xử sự như một đứa trẻ đang phạm nhiều lỗi lầm.

 

- Thưa b�c, bạn của Hồng nhờ chuyển tới Hồng m�n qu� n�y.

 

�ng đ�n lấy đứa con tinh thần của anh để thiếu đường b�p m�o ch�n dung Sầu bằng những ng�n tay của một thương gia quen đếm giấy bạc. Kh�ng xua đuổi, nhưng hiện ra ở đ� l� sự khước từ c�i l�n la n�n ở của ai kia. Anh ch�o đấng phụ huynh cau c� đầy quyền thế nọ để v� cớ giận l�ng đi lang thang giết th�m một chiều hanh nắng qu�i. Thơ thẩn dọc theo bờ s�ng Hương, thất thần l�n Thương-bạc, lạc hồn qua Ph�-văn-l�u, đi m�i miết. Một v�i chuyến xe đ� lấm lem bụi đường chở đầy nh�c người vật từ Quảng-trị bắt đầu l� dạng di tản v�o th�nh phố. Anh kh�ng nghe tiếng s�ng nổ. Chắc l� trong h�ng qu�n ngũ của miền Nam dung th�n rất nhiều những binh sĩ trước khi cầm s�ng họ đ� sống qua thứ cảm gi�c m� anh đang hứng lấy giờ n�y. Anh gh�t chữ thất t�nh v� hạn. Nhưng Sầu ơi, c� một điều kh� chối c�i: Anh lu�n l� t�n h�ng binh trước mỗi trận tuyến!

 

 

3.

 

Anh nghe những đứa bạn mới quen kể chuyện xảy ra ở b�n Trung-quốc: �Một k� giả phương T�y băng qua đường ở một ng� tư đang bật đ�n xanh. Kết quả, �ng bị mấy trăm chiếc xe đạp Phượng-ho�ng c�n ngang người. Nằm trong nh� thương, vị b�c sĩ chuy�n ch�m cứu đ� giải th�ch cho nạn nh�n tội nghiệp đầy lạc hậu m� lu�n vỗ ngực thậm xưng văn minh: Bận sau đi đường nhớ nh�n kỹ đ�n b�o hiệu. M�u xanh buộc phải ngừng lại, m�u v�ng l� chuẩn bị tinh thần để đợi đ�n m�u đỏ ch�i s�ng để thẳng tiến x�ng l�n. Đỏ l� m�u của c�ch mạng, l� m�u của một sự đạp đổ m� kh�ng c� g� đủ sức ngăn chận để ch�n bước. V� sao trước ngọn đ�n hồ hỡi phấn khởi đ�, người b�n xứ �ng lại phải th�c thủ dừng ch�n đứng đợi?�

 

Anh cười trong y�n lặng. C� thể đ� l� một trong triệu triệu chuyện tiếu l�m thời đại. V� anh chợt hiểu, khi người ta sống trong ho�n cảnh bị trấn lột tới mức c�ng cực bi thảm nhất th� đ� cũng l� l�c m� đầu �c con người �ph�t huy s�ng kiến� ra những mẫu chuyện vui phong ph� cả lượng lẫn phẩm. Điều n�y ngược ngạo ở chỗ l� n� kh�c trường hợp khi ta đọc một cuốn truyện t�nh đầy x�c động th� y như rằng t�c giả đ� đ� phải sống qua những gi�y ph�t đau đớn nhất m� mức chịu đựng của tr�i tim đ� tới hồi kiệt quệ. Tr�i tim anh, anh nghĩ n� c�n đập nh�t gừng kể từ ng�y Sầu bỏ đi. Những truyện anh viết, chẳng c�n ai đ�n đọc nữa cả v� bất qu� n� chỉ l�m ri�ng anh đối mặt với nỗi x�c động m� Sầu l� t�c giả từ ng�n dặm d�i. Sầu đi, lặng lẽ, bất ngờ. Sầu kh�ng tin tưởng ở anh để ph�t cuối nhắn lại một lời, d� đ�nh đoạn v� quyết liệt nhất: Vĩnh biệt! Anh đi ngang căn nh� m�u hồng đ� bị nh� nước d�n giấy ni�m phong để dừng ch�n trước c�i m�u �c�ch mạng� đ� �a t�n. Tựa một c�nh hoa đứng trong b�nh cắm với sự qu�n l�ng triền mi�n của chủ nh�n. Kh�ng �nh s�ng, kh� khốc nước v� quắt queo chết đứng rũ liệt. Anh thấy buồn l�ng. Niềm hờn tủi nh� l�n, như đứa con v� gia cư bất lực đứng trước căn nh� của người sinh tiền trong gia tộc để lại cho m�nh bỗng một sớm một chiều bị kẻ kh�c tới chiếm đoạt. V� anh tin, phương trời kia Sầu c� khi cũng sẽ quắt quay nhớ về chốn cũ, rồi mường tượng ra đủ điều với một số vốn kỷ niệm phi�u dạt theo ch�n bước. Cả hai, ch�ng ta đều hưởng chung sự mất m�c. Anh giữ một nửa, nửa kia trao về Sầu. Sầu chẳng c�n qu� hương. Anh c� được n� để ng�y đ�m mong ước tới v�ng đất tự do m� Sầu đang đặt ch�n h�t thở. Anh tự hỏi, chẳng r� trong ch�ng ta ai may mắn hơn ai? Đầu �c l� lấp kh�ng giải th�ch được sự hơn thua. Th�i th� m�nh chung lưng l�m một quả đất nhỏ. Anh giao cho Sầu ph�a c� �nh s�ng mặt trời, phần trăng soi về đ�m th� xin nhường cho kẻ ở lại. Bởi giờ n�y, b�ng tối sẽ rất cần thiết cho anh. Cho những đ�m hoang vu anh nh�n mọi vật �nh� ng�i cũng như nh� tranh�, trắng đen đừng ph�n minh v� v�ng thau th� cứ lẫn lộn như đ� từng.

 

Bạn b� anh cũng c� lắm đứa bỏ chỗ tối m� ra đi. L�m con hoang, thừa nhận hoặc v� thừa nhận th� cũng đứng dưới mẫu số chung cả. Ở tứ t�n năm ch�u bốn bể đều l� nh�, chỉ thiếu điều hiểm h�c ngang ngược: Bốn phương v� sản đều l� anh em. Bố khỉ! Ch�ng n� đ�u c� biết c�u ấy. Tất cả đều rặt một phường tư bản. Anh cầu trời cho ch�ng n� m�i được vậy. Ch�ng c� gửi q�a về cho anh, c� đứa tội nghiệp ph�n trần, viện cớ xứ người m�nh m�ng n�n việc anh nhờ dọ hỏi chẳng c� kết quả. Kh�ng một ai biết đ�ch x�c Sầu đang ở đ�u. Chỉ đưa tin l� Sầu vượt biển c�ng ghe với �ng b�c sĩ dạy m�n cơ thể học ng�y n�o. �ng ấy c� người em ruột cũng l� b�c sĩ nhưng chuy�n về sản khoa v� mấy thứ bệnh lăng nhăng của đ�n b�. C�n trẻ tuổi, nhưng t�i cao. V� h�nh như ba của Sầu cũng đ� đi tới quyết định chọn mặt gửi v�ng. H�nh như. Khi n�i thế c� nghĩa l� c�n hồ nghi, chưa ăn chắc? Nhưng h�nh như anh lu�n tin v�o những thứ hoang đường. Ở qu� nh� anh quen sống thở với tất cả những huyễn mộng mất rồi. Người ta từng l�n kế hoạch �biến sỏi đ� th�nh cơm�. Phải th�nh khẩn tin đến chuyện một ch� bộ đội bắn rớt ph�o đ�i bay B-52 bằng một vũ kh� th� lậu. Xăng c� thể cạn lốp c� thể m�n, nhưng số m�y số sườn vẫn kh�ng hề thay đổi! �Anh phải tin v�o những thứ ch�n l� cắc cớ ấy, như tin l� Sầu đang �m ấm chung chăn gối c�ng ai kia. Hắn sẽ chẳng mang chứng bệnh gia truyền để l�m khổ tới lỗ mũi Sầu bằng thứ m�i kỳ cục m� �ng anh hắn lỡ mang. Anh nhắm mắt lại. Vợ một b�c sĩ tốt nghiệp tận phương trời văn minh v� xa lạ, Sầu c� đầy đủ quyền thế v� cương vị để qu�n anh. Qu�n phần đất lu�n ấp ủ b�ng tối v� tụt hậu. Anh tự hứa, n�n l�m một cuộc �c�ch mạng bản th�n�. Khai tử c�i t�n Sầu trong tr� nhớ. Anh phải cố qu�n mọi chuyện, chỉ d�y dưa lần cuối bằng c�ch viết một truyện ngắn� C� t�n ho�ng tử ngủ v�i trong rừng, giấc ngủ ng�n năm v� sẽ chẳng c� thực sự h�nh b�ng một c� c�ng ch�a n�o xuất hiện để đ�nh thức.

 

 

 

4.

 

Khi một người b�c sĩ n�i: Qu� vị n�n đem anh ấy về nh� v� xin h�y ch�u chuộng l�m vui l�ng anh ấy đủ điều, th� ta phải hiểu đ� l� lời chia buồn sớm sủa nhất d�nh cho một người đang nằm đếm từng c�y số v�n vụt tr�i tr�n con đường dẫn tới miền cực lạc. Đ� l� lời th� nhận văn hoa khi m� thuốc thang đ� đầu h�ng trước �ng thần chết. Rằng t�i kh�ng đủ nhẫn t�m để n�i huỵch toẹt với q�y vị tới c�i th� nh�m sần s�i của sự thật: Ối d�, thằng chả n�y cao số th� cũng thọ th�m được ba bữa nữa. Ba ng�y ph� du, q�y vị hiểu kh�ng?

 

Anh nằm tr�n giường suy nghĩ đủ điều. Cuộc đời đ� x�o trộn từ l�u n�n anh lạc l�ng kh�ng c�n ai th�n th�ch kề cận m�nh. V� b�y giờ, những �ng b�c sĩ cũng đ� nhặt đi hết những r�u ria trong ng�n ngữ, cau c� lột truồng mọi thứ, trần trụi. Y�u ai cứ bảo l� y�u, gh�t ai cứ bảo l� gh�t. Anh c� cảm t�nh với sự s�ng phẳng ấy v� c�ng v� anh dọn l�ng thanh thản đ�n đợi một bản th�ng c�o cuối đời người. Anh kh�ng c� g� bận l�ng. Một người m� suốt một thời sống thu m�nh như anh th� khi chết đi n�o kh�c chi một con ốc nhỏ. Anh chẳng l�m n�n việc g� gh� gớm cả để rồi �n hận cho c�ng tr�nh ấy phải chịu dở dang, kh�ng x�y đắp trọn vẹn đến chung cuộc. Anh chỉ hơi buồn l�ng, duy nhất một điều: Đ� l� b�c sĩ quanh đ�y kh�ng c� đủ sự �s�ng suốt� để nh�n thấu con người anh m� định bệnh. X� x�o, ngờ vực, lắc đầu. Rồi lại tiếp tục thử nghiệm, bằng một phương thức kh�c. Anh tựa một con vi tr�ng khổng lồ, nguy hiểm lạ thường đồng thời cũng ẩn dấu ở b�n trong đủ đầy sự l�i cuốn. Anh nhớ những ng�y �m đẹp cũ, để rồi so s�nh anh l� một người mẫu trần truồng v� tất cả những b�c sĩ đều l� sinh vi�n mỹ thuật đang lu�n phi�n nheo mắt ng� v�o người anh, đo đạc, dựng sườn, tạo h�nh khối v� vung tay ph�t thảo l�n giấy những n�t vụng về ban đầu.

 

Anh đem tất cả gia t�i của anh theo, khi nhập viện. Đ� l� mười hai c�i truyện ngắn anh viết trong n�ng nỗi một thời c�n giữ lại được. Một kẻ m� sẵn l�ng nh�n mặt b�ng đen c�i �ng thần cầm lưỡi h�i th� n� đ�u c� quan ho�i tới mấy �ng thần cầm bu� cầm liềm lẻ tẻ. Trong tập bản thảo đ� c� biết bao c�u đồi trụy, phản động? Bao nhi�u lời b�u rếu b�i xấu chế độ ưu việt? Anh kh�ng đếm xuể v� anh chẳng gợn l�ng, bởi giản dị một điều n� thảy l� sự trung thực m� khi viết n�n anh hồn nhi�n chẳng biết hư cấu l� g� cả. V� những mối t�nh được nhắc nhở trong đ�? Anh cười buồn, �t ra th� g� lao c�ng bệnh viện một h�m cuốn x�c anh đi hỏa thi�u, g� sẽ được trả c�ng bằng thứ m�n ăn tinh thần l�ng mạn lạ l�ng m� tuổi trẻ hiện tại của g� chưa từng nếm qua, nghe kể, đọc thấy. Giời ạ! Đừng qu�t th�o: Coi chừng �m mưu th�m độc của Mỹ Ngụy để lại.

 

Anh được chuyển ph�ng ho�i. Da anh xanh mướt hay v�ng kh�? M� h�p hay mắt trũng s�u? Anh cho�ng v�ng khi nh�n ra vu�ng trời xanh thẳm c� nắng chen đầy l�n khung cửa. Anh chảy nước mắt v� nắng ch�i hay bởi một c�nh chim sẻ vừa lượn c�nh ngang qua. Tự do v� sự quản th�c. Hai điều đen trắng n�y đ� v� n� m� xẩy tới biết bao nhi�u cuộc c�ch mạng đổ m�u? �Anh n�i với một �ng b�c sĩ m� anh thấy �ng ấy l� người c� bộ mặt s�ng sủa nhất đ�m.

 

- B�c sĩ can thiệp cho t�i được đi dạo b�n ngo�i một buổi c� được kh�ng?

 

- T�i kh�ng đủ thẩm quyền l�m theo lời y�u cầu của anh, bởi t�i l� một b�c sĩ ngụy.

 

Chữ ngụy ẩn chứa sự th� nhận bu�ng xu�i đầy tội nghiệp m� l�u rồi n� vẫn c�n l� dấu ấn chưa phai. N� l� vết thương nặng nề nhất. L� người t�nh thề nguyền với ta đủ điều rồi c� khi dửng dưng bỏ ta đi, gieo lại sự chấn động rạn vỡ m� c� sống lại kiếp sau ta vẫn c�n nh�i đau. �ng b�c sĩ n�i nhỏ:

 

- T�i c� thể gi�p anh những chuyện kh�c, nếu anh muốn. Giấy viết, hoặc bồi dưỡng th�m ch�t thức ăn chẳng hạn. Hoặc một hai điếu thuốc nếu anh buồn miệng muốn h�t ch�ng vụng�

 

Anh cảm động đến ngạt thở. T�nh người. N� l�m anh sững sốt. Anh n�i:

 

- T�i tin l� b�c sĩ cố � khi n�i tới chữ ngụy. B�c sĩ c� quyền h�nh diện về chữ đ�, bởi những g� d�nh d�ng tới ngụy đều kh�c thường, ngay cả trong l�nh vực y khoa.

 

- Anh n�i vậy th�i. T�i tiếc l� kh�ng đem sự hiểu biết của t�i để gi�p anh. Một phần v� nh� thương thiếu thốn qu� nhiều m�y m�c dụng cụ� Trước đ�y anh l� nh� văn hả?

 

- Dạ kh�ng. Tước hiệu đ� cao cả qu�. T�i l� một con số kh�ng. B�c sĩ gọi t�i l� Như kh�ng, cho dễ nhớ.

 

- Anh c�n trẻ. T�i chắc rằng anh sẽ khỏi bệnh� Đời sống, người ta chỉ hơn nhau c�ch xử sự v� ch�nh nghị lực của mỗi người.

 

- Nghị lực? B�c sĩ c� biết l� con người, một đ�i khi họ mong được chết lắm kh�ng?

 

- Th� t�i đ� n�i rồi. C�i chết cũng l� một trong những phương c�ch để biểu hiện th�i độ của m�nh đối với cuộc đời. Hơn thua l� t�y v�o mỗi c�ch chết. Một hai h�m nữa, bệnh viện m�nh sẽ tiếp đ�n một ph�i đo�n b�c sĩ ở nước ngo�i về tham quan, gi�p đỡ. C� lẽ trường hợp bệnh l� của anh cũng l� vấn đề để họ quan t�m tới.

 

�ng b�c sĩ ch�o anh bằng c�ch đưa tay vỗ l�n vai. Anh lảo đảo bởi c�i h�nh động đ�. Tại v� n� nhẹ nh�ng v� �m �i qu�. Anh l� ch�n tới b�n th�nh cửa sổ. Chỗ anh nằm ở lầu ba, kh� cao đối với nh�n gian lu�n x� bồ b�n dưới mặt đất. Anh thấy d�ng s�ng chảy lặng lờ, như tấm gương soi đứng sững. Những t�ng c�y xanh chen ch�n hai b�n bờ v� l�c đ�c đ� c� những ch�m hoa phượng nở sớm, đổ m�nh soi mặt tr�n nước, đỏ thắm cho một m�a h� lặng lẽ đến gần. M�u đỏ, m�u hồng, với anh vẫn c�n l� một dị ứng trong nh�n quang. Hiện tại n� nhắc anh về những kỳ nghỉ h� trước đ�y. Anh chẳng c�n thu giữ được g� trong tr� n�o chật hẹp, ngo�i h�nh ảnh từng c�nh hoa phượng �p trong cuốn lưu b�t kh� chết theo những d�ng chữ ph�n ly đầy s�o ngữ vụng dại tuổi học tr�. Anh thở d�i. Những kẻ bất hạnh l� những kẻ m� l�a đ�i con mắt ngo�i nh�n qu� v�ng m� t�m ho�i vẫn chẳng thấy b�ng d�ng tuổi thơ.

 

Buổi trưa, người y t� đem cơm độn khoai v� m�n canh rau muống nấu với nước ruốc h�m hẩm n�ng bước lạch cạch v�o ph�ng. Anh r�ng m�nh. Chẳng hiểu v� tiếng ve sầu bất chợt c�ng trỗi giọng hợp ca hay v� một thứ nguy�n nh�n n�o kh�c?

 

 

 

5.

 

Anh bị đ�nh thức bởi nhiều tiếng động kh�c nhau. �nh s�ng l�a tới dữ dội khi m� mắt nặng nề được mở ra. Anh nằm y�n, ch�m s�u v�o tấm nệm mỏng. Chuỗi ng�y qua, anh đ� gần như lụn bại tinh thần trong việc suy x�t đ�u l� thực đ�u l� hư. N� nhập nhằng, n� ch�n thấp ch�n cao đến giữa nhận thức tăm tối v� ch�nh n� đ� trở n�n một mũi nhọn chọc thủng tới phần s�u thẳm nhất trong anh: M�nh l� đốm lửa yếu thắp tr�n một c�y đ�n đ� vơi cạn dầu�

 

Anh nghe nhiều tiếng n�i vọng l�n quanh chỗ nằm, l�ng b�ng. Ban đầu, anh thấy r� n�t nhất l� khu�n mặt người b�c sĩ quen thuộc đang c�i thấp xuống b�n tai anh:

 

- Như t�i c� th�ng b�o trước. Đ�y l� ph�i đo�n những vị b�c sĩ đ� từ phương xa về thăm bệnh viện m�nh� Anh nghe t�i n�i g� kh�ng?

 

Anh nghe, nhưng anh kh�ng c� được một cử động n�o nhằm trả lời c�u hỏi ấy. Anh thấy Sầu đứng đ� như trong mơ, hoang đường hơn cả mộng mị. M�u �o trắng, trắng qu�; như một ảo ảnh. Sầu hiện th�n, tựa h�nh ảnh ma soeur đầy l�ng b�c �i trong một nh� thương th�. Ừ, đ�ng l� Sầu. Dẫu cuộc đời c� dấy th�m một cuộc d�u bể kh�c để đ�y đọa nhau, l�m biến đổi h�nh tướng mọi vật thể, anh vẫn c� thể nh�n nhận ngay ra c�i đường n�t lạ l�ng c� tr�n tổng thể nh�n d�ng Sầu, s� chi m�i t�c d�i ng�y xưa đ� bị cắt cho ngắn đi, cắt như một tuyệt giao với qu� v�ng nhiều oan tr�i. Sầu t�c ngắn v� Sầu c� đ�i phần t�n phai. Anh chết lịm một chỗ. Gi� trị của sắc đẹp, kh�ng g� kh�c hơn l� khi ta nh�n qua một lần, ng�n năm sau ta vẫn c�n nhớ tới. Anh đ� bị biến dạng tận gốc rễ, bị đổi thay c�ng cực đến thế sao? V� cớ g� m� �nh mắt Sầu khi nh�n tới, lại dễ d�ng như khi ngoảnh mặt đi? Sầu đ� kh�ng c�n nh�n nhận anh. Hắn đ� chết một h�m n�o khi ta bỏ đi biệt xứ? Mọi vật đ� chẳng c�n như xưa khi ta trở về. Cũng phải. Một tờ giấy đ� lỡ v� đi, l�m sao trải thẳng lại được như cũ? Sầu c� vẻ như ch�n nản điều g�, bỏ mọi người chộn rộn quanh con bệnh để v�ng tay bước kề th�nh cửa, ng� m�ng lung ra khoảng trống như anh từng đứng ngờ nghệch h�ng gi�. Anh chảy nước mắt dễ d�ng hơn anh tưởng. Chưa khi n�o, anh mong c�i sự thật qu�i gỡ n�y chỉ n�n diễn ra trong c�i mộng hoang đường th�i. �ng b�c sĩ lau nước mắt anh bằng c�i khăn m�-soa lu�n nh�u n�t c� trong tay �ng. �ng an ủi v� vỗ về điều g� đ�. �ng vẫn mang những ngộ nhận đ�ng y�u. �ng đ� hiểu lầm về những giọt lệ đ� rơi chảy xuống gối. Kh�ng. Kh�ng một ai c� thể hiểu được cả.

 

Họ rời khỏi giường anh, n�i l� để tr�nh bệnh nh�n bị x�c động th�i qu� về c�i h�nh động �nghĩa hiệp� m� họ từ phương trời cực lạc mang về l�ng hảo t�m c�ng kiến thức sở học nhằm cứu khốn những con bệnh ngặt ngh�o. Sầu l� người khuất lấp trước ti�n, đằng sau c�nh cửa. V� rồi th� cuối c�ng c�nh cửa đ� đ�ng chặt lại như cũ. Anh gượng dậy, cố gắng đi quanh ph�ng một hai v�ng. Anh vận dụng khứu gi�c, bắt lỗ mũi phải l�m việc. Sầu đ� đến gieo rắc trong bốn bức tường n�y một m�i thơm v� khi đi cũng h� tiện mang theo hương hoa c� tr�n cơ thể Sầu trốn mất biệt. Anh dừng ch�n b�n khung cửa sổ, mường tượng ra chỗ m� Sầu đ� đứng v�ng tay trước đ� để đặt đ�i ch�n m�nh v�o đ�ng với vị tr� m� anh tin sự quan s�t của anh kh�ng nhầm lẫn. Anh ng� xuống s�n như Sầu đ� vừa đứng ng�. Những chiếc xe hơi b�ng lo�ng đậu s�nh đ�i dưới b�ng im của từng t�ng l� c�y xum xoe. Những người �kh�ch kh�ng mời� kia lục tục bước ra khoảng s�n ngập nắng. Sầu được một người đ�n �ng �m eo d�u đỡ bước chậm r�i l�m như ch�nh Sầu l� một bệnh nh�n được chồng tận tụy đến thanh thỏa mọi giấy tờ để l�m th� tục xuất viện.

 

Anh leo l�n, đứng khom lưng tr�n th�nh cửa để tr�ng cho r� mặt Sầu. Anh vẫy tay rối r�t loạn xạ nhưng Sầu chẳng thấy. Anh bước th�m một bước nữa để gọi t�n Hồng thật to. Tiếng Hồng k�o d�i từ miệng lưỡi đắng kh� của anh, vỡ ra, rơi xuống v� cuối c�ng im bặt bằng một vũng m�u chảy loang thấm vội v�o đất. Thu dấu ở thắt lưng, xấp bản thảo những truyện ngắn bị rơi rớt vung v�i đầy khoảng s�n đang r�ng động bằng những thứ tiếng hoảng loạn. Gi� từ đ�u đ�a cợt thổi ngang l�m vờn bay những c�nh bướm kỳ dị. Một tờ giấy vướng v�u v�o người Hồng, �p chặt v�o ngực, kh�ng rời. Tờ giấy c� tựa đề viết lớn: Em Phương Xa Dấu Y�u.

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2009