H Đnh Nghim

 

D THƯA C

 

(tng mng hi hai)

 

 

tản mạn

 

 

Đất Mới. Đng như tn gọi, mnh đ k gửi truyện ngắn đầu tay, gieo hạt rủi may vo luống cy cch trở. Cnh đồng ấy, với mnh, chẳng c chữ no đng hơn: Mới.

 

Trong trại tị nạn, v tnh mnh vớ được tờ Đất Mới, bo nhu nt bởi qua lắm tay người chuyền đọc. Mnh nắn nt địa chỉ m mờ kia ngoi phong b v nim kn mười hai trang chữ viết c nhiều gạch xa. Ra bưu điện khu Kwun-tong, Kowloon với bộ dạng của đứa thuyền nhn chưa quen đi trn mặt đất. Lảo đảo tựa thi triển mn kung-fu ty quyền, l nh giở tất cả vốn liếng của thứ ngn ngữ tả p l đầy ngần ngại, sau rốt l thư nặng nề kia đ được chuyển giao.

 

Người đn ng trung nin khc số thuyền, chạy trốn từ Đ-nẵng duyn số định đoạt nằm giường bn, biết cớ sự, chắc lưỡi: Chả c ai qui chiu như ch my, cặm cụi viết thư qua Mỹ th phải xin tiền ro bạc đi hỏi thuốc thang m tẩm bổ ci hnh nhn trầy trụa, đằng nầy lại ngược đời vắt c moi ruột nht chật trong phong b m khờ khạo gửi đi. Chắc tốn bộn tiền tem chứ giỡn chơi chi a? Anh ni chi tiếng thm trầm, đm nằm nghĩ lại nt bầm l gan (Ca dao tục ngữ hay h ru em?)

 

Thương hết biết cho người lm bo thời điểm ấy. Đn đọc, cất cng ngồi đnh my lại, chụp vo m bản, rửa n ra, cắt dn n thnh từng cột ln khổ giấy lớn rồi mang n đến nh in. Người ta tối mắt tắt đn cốt hon thiện gia vị để by được một mn ăn tinh thần. Một thng no của năm 1981, trong mm cơm lớn của văn chương hải ngoại, gp gạo nấu ăn chung c hạt nẩy mầm mang tn kẻ xa lạ: Hồ Đnh Nghim.

 

Tm cảm của đứa thuyền nhn lun xao động sng hoi nghi, bởi chăng bước chn xuống thuyền một tối trời đ l hnh động của kẻ mang thn ra đặt cược vo chiếu bạc sinh tử. Mnh lun khng tin ti sức mnh khi thử gửi tới Đất Mới một trải lng chưa gột bỏ hết sng gi. Mnh gửi, bởi mnh hy vọng duy chỉ một điều: lng thnh c khi lm người ta cảm động.

 

Mnh vốn chẳng nui mộng lm nh văn. Mnh nhớ bi luận thời học đệ Thất trường trung học Hm Nghi, c Ty Hồng ra đầu đề: Em hy tả quang cảnh một tối ma đng nơi em ở v cho biết cảm tưởng. Mnh ni nhăng cuội tới sự ướt t, ếch nhi ễnh ương rn rỉ trong mưa gi, để tạt về phần kết luận: Cảm tưởng của em l ma đng thiệt lạnh nếu đm ngủ m em qun đắp mền. C cho điểm 3 trn 10. V ghi mực đỏ bn lề: Vụng, ngho nn, chỉ được ci thnh thật th thiển!

 

Ngang đy, mnh nghe như nh văn Ty Hồng (c thời chăm sc tờ bo Đất Mới) ln tiếng: Ủa, tr cũng c học trường Hm Nghi hay răng? Dạ thưa c, em chỉ học đệ Thất rồi đệ Lục thi, sau đ v nhiều biến cố em buộc phải đi học phương xa. Tội chưa tề, rứa th vo năm no, ni coi thử khi nớ tui cn dạy ở đ khng? Dạ thưa c, em đang gần giống nh văn V Phiến, tr nhớ đang dần phi pha, (đọc bi của nh văn L Thị Huệ). Em qun tuốt, em chỉ nhớ khi đ thầy Phin lm hiệu trưởng, c Kiều My dạy sử, c Chung dạy vạn vật, thầy Kỉnh lm tổng gim thị, c Tiu dạy ton Em sinh sau đẻ muộn, tiếc l khng học trong lớp c dạy, bi V Phiến c viết vừa rồi hiển thị trn gi-o.com l một bi tuyệt c mo, cả gan để thưa với c, giả thử em l nh văn lo thnh V Phiến, em sẽ phục hồi tr nhớ nếu đọc được những g c viết. V như vậy, c thể tạm gọi bi tản mạn ấy l một chn linh dược hiếm qu, thuốc đắng đả tật. C nhn em, bỏ ngoi những thị phi, th v tnh c đ ngầm trao một vin thuốc khc, c mang em trở về sống lại ci thổ ngơi nhiều thương tch kia. Địa hnh địa vật ấy em đ từng rảo cẳng, bơi lội, trầm tch, sống chết với n một thời. Em khng biết c ở chỗ m? Nam Giao Bến Ngự Vĩ Dạ L Lợi Phan Bội Chu Hưng Đạo Chi Lăng Gia Hội Từ Đm Thin Mụ hay c tr ngụ trong Thnh nội? V cửa Thượng tứ l đường Đinh Bộ Lĩnh, khoảng năm chục mt l gặp ta n, n chia lm hai, phải l tiểu học Trần Quốc Toản (bp nt tri cam, Hồ Đnh Nghim bp tan tri ổi), tri l trung học Hm Nghi (xưa gọi l Quốc tử gim). Học sinh đng, chẳng đủ phng ốc th chia sớt xuống Gia Hội, ku bằng Hm Nghi 2. Xuống khỏi cầu Đng Ba, quẹo phải th gặp trường trung học tư thục Nguyễn Du, đi hết đường th đụng đầu bn b mụ Rớt. M đừng rẽ chia lung tung, cứ giỏi chn một lo th l vung đất tọa lạc ngi trường ưa ng thủy như c nhắc trong bi viết.

 

C viết nhiều v hầu như em di theo gần đủ những thước văn xui c by ri rc trn cc mặt bo. C đọc truyện di Mưa Thầm Trn Bng Phấn (?) c cho đăng từng kỳ trn nguyệt san Sng ở Toronto của anh Nguyễn Tăng Chương (tờ bo tuy ngho nhưng chịu chơi trả nhuận bt sng phẳng). Truyện ấy, c đ rộng lng cho hai nhn vật nữ đối thoại: Hồ Đnh Nghim l nh văn trữ tnh.- X, trữ tnh sao bằng được trữ tiền Đại khi thế. Nhớ trước qun sau nhưng những dng chữ kia l chất xc tc gip đứa học tr chẳng được học lớp c dạy ngy no nui dưỡng cht tự tin, cht thẳng lưng để thng ngy trong mỗi đi đứng, mong được đng hong hơn.

 

Khi Đất Mới đăng sng tc đầu tay của em, lng rộn rng những mong viết gửi tới c một l thư cho hạ hỏa. Sẽ viết rằng, nếu ai đ trong ta soạn vất bỏ truyện ngắn kia đi th e rằng em sẽ chn cất lun những tm sự, thi cn cơ hội gii by. Ở trại tị nạn, đn nhận hai số bo c đăng truyện ngắn, rồi m n ln phi cơ cho mắc nợ tiền v, em lại tới một vng đất mới khc. Một đứa v gia cư, v tổ quốc th quanh n hẳn chẳng c điều g cũ, ngoại trừ chnh con người hắn. Cũ qu thnh nh qu, thnh ngơ ngc, thnh hoi nghi, thnh mộng thực lẫn lộn, chắp v. Đất Mới rộng lng đn người m lịch, n cần han hỏi lau chi khử trng vết thương, như mẹ hiền ng xuống con dại, vỗ về, thứ tha những lỗi lầm vụng dại. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn, em c thưa thốt vụng về: Trước sau, mnh xem Đất Mới tựa người tnh đầu, thường, tnh đầu th kh nhạt phai. Vậy c tnh cuối chăng? C, mnh vẫn sing tỏ tnh trn Gi O đấy thi. C người sẵn lng chia sẻ tm thnh của mnh, h chẳng phải l một hạnh phc sao? Một hạnh phc lun tri dạt, bất an tm đậu bến lnh.

 

Dạ thưa c, bao nhiu năm qua, một l thư ring nhắm gửi tới c vẫn trốn vo dự tưởng, khng thực hiện được, bởi biết chắc n chẳng đi tới đu, sẽ 3 trn 10, sẽ bị ph mực đỏ: thnh thật th thiển tầm thường thơ thẩn thất tn tứ tung thương tật Hm nay, nhn đọc bi tản mạn mới nhất của c, em nghĩ nn sẵn dịp m thưa gửi đi điều như trn. Những l thư đi khi mang lại t nhiều ngộ nhận, ty vo tm cảm người đọc v ty vo sự thổ lộ nhiều sơ st của kẻ by đặt ra nhiễu sự. Xin c cứ xem như đy chỉ l kiến của một người đọc thầm lặng, n cng qu với c, n chưa hề diện kiến cng c nhưng với lng thnh (hay Lng Trần?), n muốn cm ơn c, đoạn đường di c đ bước qua, nhiều thăng trầm v để lại những tc phẩm văn chương gi trị cho đm trẻ mi lưu lạc (dần qun tiếng Việt l một niềm đau).

 

Chc c lun an mạnh, để tương lai gần c khi c ra mở cửa v đừng l lẫn (tựa V Phiến) khi nghe một thằng đn ng gi tuổi đứng vng tay bn thềm: Dạ thưa c, c cn nhớ em khng? (Ni giọng Huế, dĩ nhin). V người đồng hương, xin c đừng ta thn khi ng ra pht hội ngộ hơn ba mươi năm mới thực hiện: i cho, chơi kiểu chi m nghiệt rứa by! Tưởng ta nhớ ch lắm sao, chẳng qua thương giậu mồng tơi bn ro (Cao Tần).

 

 

Hồ Đnh Nghim

 

11.2012

 

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

gio-o.com 2012