H �nh Nghi�m

T�NH NGO�I

chuyện ngắn

 


T�i ngồi đợi em ở c�ng vi�n. Muốn đến c�i đồi cỏ thoai thoải ấy, t�i tốn hai đồng bảy lăm xu v� mất khoảng một giờ cho chuyến xe bu�t chở đầy nh�c bọn học sinh với những c�ng nh�n c�n nguy�n n�t ng�i ngủ tr�n c�c khu�n mặt dường như chưa th�ch nghi với sinh hoạt đầu ng�y.

 

Đ�m qua t�i ngủ chẳng đầy giấc. Bần thần kh�ng phải l� chữ đủ nghĩa để n�i l�n c�i trạng th�i m� t�i hứng lấy. Tựa như trước mỗi một cuộc đi xa, quần �o đ� g�i gh�m c� thứ lớp, nhưng ngỗn ngang l� loại h�nh l� lu�n hiện diện trong t�m tưởng, bừa bộn những cảm gi�c nửa lo �u nửa th�ch th�. Người ta c� thể đắn đo để sau rốt quyết định vất lại c�i khăn tắm, chiếc �o ấm ra khỏi va-ly; nhưng đầu �c th� phải chịu đeo cứng những nỗi niềm chẳng dứt bỏ được, c� vẻ như c�ng l�c c�ng nặng th�m.

 

Gi� ở c�ng vi�n mang theo m�i l� mục, ch�t ẩm thấp. Đồi cỏ hứng lấy vạt nắng v�ng, tinh kh�i; v� n� cho nh�n quang nhận ra sương c�n phủ long lanh một lớp mỏng tr�n m�u diệp lục. Y�n tĩnh. V�i tiếng chim k�u gần v� nơi n�o xa gửi theo gi� về tiếng c�i t�u h� c�ch khoảng. T�i chọn một băng ghế gỗ m� khi ngồi xuống t�i c� thể d�i tr�ng những bộ h�nh đi tất bật qua về ngo�i con lộ ch�nh. Rồi em sẽ xuất hiện ở hướng đ�. T�i tự nhủ. Mường tượng ra d�ng em đi. Khoan thai hay hối hả? Ng� trước tr�ng sau hay cắm c�i bước? M�u �o n�o em sẽ chọn mặc v�o một s�ng lạ thường? Mặt trời chưa l�n cao, n� c�n ẩn m�nh đằng sau những khu chung cư, tuy vậy khi đi l�m, c� những thứ c�ng việc buộc người ta phải rời khỏi nh� khi trời c�n nh� nhem. Mưa nắng c� thể buồn vui để thay đổi diện mạo cảnh quang, nhưng một c�i đồng hồ b�o thức th� bao giờ cũng chuy�n cần r�o gọi, kh�ng sai trật một ph�t gi�y. Ngo�i trời c�n tối hay đ� s�ng? N� c�c cần. H� khắc, v� cảm. Một ng�y c� hai mươi bốn giờ, người ta c� được bao nhi�u thời gian để �m giữ niềm hạnh ph�c ri�ng tư? T�i kh�ng biết. T�i đang hưởng trợ cấp thất nghiệp. Đồng hồ l� thứ t�i chẳng m�ng tới. Đ� c� thể gọi l� hạnh ph�c? C� lần em biểu t�i n�n sắm một c�i cell phone. N� thật tiện lợi, anh thấy kh�ng? Em n�i, đồng thời lấy từ x�ch tay ra c�i điện thoại nhỏ b� hiệu Motorola như thể l�m mẫu cho t�i xem. T�i ậm ừ cho xong chuyện, để em khỏi mắng lạc-hậu-như-người-�m-lịch. T�i kh�ng mấy cảm t�nh với m�y m�c v� ch�a gh�t mấy đứa đi ngo�i đường n�i huy�n thuy�n qua m�y những điều gần như ri�ng tư tế nhị. N�i điếc con r�y! Ch�nh bọn ch�ng đ� khiến người ta đi tới một biểu quyết kh�ng khoan nhượng: Trong những ph�t minh tai hại của nh�n loại, ngo�i s�ng đạn phải kể th�m mobile phone! Nếu t�i đang l�m chủ vật qu�i qủi đ�, kh�ng chắc n� sẽ r�o l�n giờ n�y. Bởi t�i chẳng quen biết ai. V� em, người th�n duy nhất của t�i th� đang bước lại gần. Chẳng được b�nh thường, điệu bộ kia tựa như một người mẹ n�ng ruột đi t�m con thơ m�i nghịch c�t ở c�ng vi�n, qu�n mất giờ cơm cả nh� đang ng�ng đợi.

- Anh đợi c� l�u kh�ng?

Em hỏi. Mặt em hơi xanh. T�c đen mượt m� lu�n chấm vai, tựa hồ suốt cả cuộc đời thăng trầm n� chẳng chịu d�i th�m, v� đ�ng n�i l� chưa bao giờ t�i nh�n ra một sợi bạc mọc lẫn khuất. Ch�n t�c lu�n ch�n dấu một m�i thơm kh� giải th�ch, thủy chung n� khiến t�i mềm l�ng khi được v�i mặt m�nh v�o đ�. C� lẽ mặt t�i cũng đang xanh, như con n�t chơi tr� trốn t�m v� sơ � bị đạp mạng, điểm danh, l�i ra �nh s�ng.

 

Em quan s�t t�i, rất nhanh, rồi đảo mắt một v�ng quanh c�ng vi�n. T�i c� một kỷ niệm xấu về c�ng vi�n, dĩ nhi�n t�i dấu k�n, sống để bụng chết mang theo. Hồi c�n ở qu� nh� t�i được một chị em ta cho �mở h�ng� với gi� tượng trưng. L�c ấy đ�m chưa gọi l� khuya, nhiều tiếng động c�n đồn tr� trong c�ng vi�n, người con g�i cỡ tuổi t�i đ� trải tấm ny-l�ng nhỏ nhắn tr�n cỏ v� đắp l�n người c� bằng x�c th�n cứng ngượng của t�i. Ngực c� lớn, mềm mại v� ẩm r�t. Tay c� m�t lạnh, giỏi luồn l�ch v� năng động gi�p t�i nhập cuộc. T�i đi v�o cơ thể c� bằng sự vụng dại của đứa con trai vừa vỡ tiếng. Đ�n đường ngọn tỏ ngọn lu ngọn bị th�o gỡ, hoặc ch�ng c� ch�n đ� vượt bi�n? N�i chung �nh s�ng ngo�i kia kh�ng đủ mạnh để lấn soi tỏ tường v�o l�m c�y bụi cỏ. V� c� điều g� đấy mất vệ sinh, mất phẩm gi�, chẳng đạt phẩm chất. Niềm sung sướng, tạm gọi thế, qua đi rất mau. L�m t�nh mất khoảng năm bảy ph�t nhưng t�i phải tốn cả th�ng trời sau đ� để nhăn nh� mặt m�y chạy đ�n chạy đ�o t�m mua thuốc trụ sinh trong uống ngo�i thoa. Người con g�i h�o ph�ng kia đ� gieo mầm bệnh cho dương vật t�i v�ng vọt. C� cấy v�o người t�i niềm ăn năn kh� gội rửa. Thời điểm ấy, mọi người đều sa ch�n xuống b�n đen, bưng mặt đi l�m những việc tồi tệ gớm ghiếc. T�i tự b�o chữa.

- Đi lối n�y.

Em n�i. Lối ấy chẳng phải l� con lộ dẫn về nh�. T�i nghĩ thầm.

- M�nh kiếm mua ly c� ph� c�i đ�.

Em bảo với tay dong chỉ� hướng. T�i muốn đan ng�n với b�n tay nuột n� kia v� hạn nhưng em từ khước. Em th�o sợi d�y thun ở cổ tay v� t�m vuốt v� b� cột một đu�i t�c. Xong xu�i em thu cả hai tay v�o t�i quần, đi với đ�i vai so, cổ r�t lại như heo may sang m�a đang l�m r�t cả phố phường. T�i kh�ng r�t. T�i đang đi tr�n một sợi gi�y v� điều tốt hơn cả l� n�n tỉnh tr� để khỏi gặp vấn nạn.

 

Nơi b�n c� ph� thực ra l� một tiệm tạp h�a, em bỏ t�i đứng ngo�i bực thềm nhanh ch�n đi v�o vũng s�ng ngập ngụa của những ngọn đ�n v�ng. T�i ng� những chậu hoa ướt �t m� người ta vừa tuần tự mang ra chất đầy h�ng hi�n như muốn v�y phủ lấy t�i. Ho�ng Hoa l� thứ hoa g�? Sao đấng sinh th�nh tự dưng d�ng n� �p đặt th�nh t�n em?

- Hai đường hai sữa phải kh�ng?

Em trao t�i ly c� ph� c� giấy cứng bọc ngo�i cho khỏi n�ng tay.

- Thứ bảy n�y l� độc đắc sẽ l�n tới hai mươi triệu. Mua cho anh mười đồng v� số đ�y.

Em đ�t tờ giấy nhỏ v�o t�i �o t�i. Kỳ lạ thay, n� đ� y�n vị nhưng n� m�i gieo v�o l�ng t�i những đợt s�ng bồi hồi. Khi cột t�c lại, mặt em ng� lạ. Khi trao tấm v� số, ng� mặt em t�i muốn h�n. Kh�ng cứ l� m�i, m� cằm mũi mắt, hoặc h�ng l�ng m�y cũng được. Nhưng em đ� c�i đầu đếm bước.

- C� mua b�nh croissant. Về nh� ăn điểm t�m.

Ăn s�ng tại sao lại gọi điểm t�m? Điểm t�m. Nghe như em l� người lu�n hiểu l�ng anh, chỉ đ�ng tim anh. Phải kh�ng Ho�ng Hoa?

 

Chỗ em tr� ngụ l� căn nh� nhỏ nằm ngo�i bi�, dẫn tới sau đ� một loạt nh� c� lối kiến tr�c giống nhau. Giống h�nh th�, giống m�u sắc, giống vật liệu. H�nh như để dễ ph�n biệt, mỗi gia chủ tự trang điểm cho mặt tiền của m�nh một ch�t g� khan kh�c. Treo chậu c�y, treo phong linh, trang tr� những mặt nạ bằng gỗ� Tất cả những c�nh cửa đều đ�ng k�n. Tất cả đều đi l�m, đều đến trường, đều đi nh� trẻ, hoặc thảy c�n ngủ nướng. Y�n lắng v� ngưng đọng tới độ đ�ng sợ. T�i l�ch người qua c�nh cửa mở h� khi ly c� ph� chỉ mới vơi ph�n nửa. C� nghĩa l� chừng đ� dung dịch c� ph� đ� uống kh�ng đủ t�c dụng để l�m tr�i tim m�nh co thắt, đập sai nhịp. Chồng em đ� đi l�m, t�i biết chắc như đinh đ�ng cột. Dễ hiểu. Anh ta lao động ở trung t�m th�nh phố, mất bốn mươi lăm ph�t l�i xe nếu đường s� hanh th�ng. V� th�ng thường th� con đường qu�i đản ấy lu�n bị kẹt xe. M� Phật! Em n�i chỗ g� m� việc v�ng t�i bụi l�ng b�ng, lu�n c�y over-time v� c� khi về nh� đ�ng mười giờ tối. Anh ta đi tắm, mở TV xem trong khi đợi t�c kh�. Nghịch computer nửa giờ rồi lăn đ�ng ra ngủ. T�i ng� em l�c đ�, l�c em kể chuyện với gương mặt l�nh đạm. T�i nuốt tr�i xuống cổ một lời định thốt ra: Cuộc đời buồn v� hậu!

- Ăn chưa? Chi�n trứng g� nh�?

- Th�i, nhọc c�ng.

- Sao vậy?

- Quen rồi. Mỗi ng�y ăn hai bữa. Trưa v� tối. V� giờ n�y tuồng như b�nh minh vẫn chưa bỏ đi.

T�i đặt đ�t xuống chiếc ghế nệm chia ba chỗ ngồi c�n ph�n. Đồ vật trang tr� kh�ng mấy nhiều. C� bức ảnh đ�ng khung khu�n mặt một người đ�n �ng đang cười. �nh mắt linh hoạt như đang ng� về phi� t�i, v� trong tất cả những đồ vật b�y biện nơi gian ph�ng n�y, khung ảnh ấy l� thứ xấu nhất. Sự hiện hữu của n� thật kh� chịu. T�i uống hết ly c� ph� bắt đầu nguội v� đi t�m c�i th�ng r�c để quẳng n� v�o. Em đang qu�y lưng đứng s�t bồn nước để rửa tay, th�ng r�c một b�n, b�n kia l� quầy gỗ chất chứa micro wave, nồi cơm điện, dao thớt, ti�u h�nh tỏi mắm ruốc x� dầu tương ớt bột ngọt đường muối lu hủ đứng chen ch�c c� vẻ đề huề. Nửa bừa bộn nửa ngăn nắp. N� chứng minh căn bếp ấy chưa hề một lần nguội lạnh. N� yết thị ngầm: nữ chủ nh�n chẳng hề từ nan việc bắt tay với �ng T�o. T�i nấu nướng của em ra sao? T�i chưa được cơ may để nếm thử. Hồi học chung lớp ở b�n nh�, tai ương ập đến v� bọn ch�ng t�i chỉ biết duy nhất một thực đơn: Bột m�, cơm độn sắn khoai bo bo. C� th�nh mới nấu tươm tất ngần ấy vật liệu. V� chưa chắc th�nh c� đủ can đảm để nếm lại độ mặn nhạt khi thổi tắt củi lửa. Mắt tụi t�i cay, đỏ. Như thường trực phải kh�c. Miếng ăn l� miếng tồi t�n. S�ch th�nh hiền dạy, ch�ng t�i học nằm l�ng tự thuở tấm b� v� khi lớn kh�n ch�ng t�i đ� t�n tệ xu�i tay tr�t bỏ nh�n c�ch khi ruột r�o k�u.

 

Em vẫn đứng y�n, chẳng ho�n đổi vị tr�. Dường như em đang nghĩ ngợi một điều g�. V�i nước vẫn chảy, đều đặn, kh�ng rỉ rả chẳng xối xả. Những ng�n trơn ướt, nước chừng như x�m thực l�n tay �o. T�i n�m ly c� ph� v� sẵn cớ t�i xắn hộ đoạn vải hoen m�u ấy l�n cao tới lằn mức cuối. T�i ngửi từ th�n nhiệt em một hương m�i. T�i ng� ngấn cổ trắng để chẳng cầm l�ng t�i h�n v�o g�y c� đ�m t�c con mọc xoắn x�t. Thời sinh vi�n, t�i lập thệ một nguyện ước, sẽ cố theo em cho đến kỳ c�ng. Tất cả những l� thư t�i viết cho em c� thể gom lại để thổi lửa mỏi tay nấu ch�n nồi b�nh chưng đ�m trừ tịch. Bồng bột, ng�y dại, hoang tưởng. Rồi em lặng lẽ vượt biển. Rồi em �m thắm lấy chồng. Rồi một trong s�u c�u vọng cổ l� c�i kết c� hậu: Cuối c�ng hai đứa gặp lại nhau giữa một tinh cầu cứ ngỡ n� lớn rộng, m�nh m�ng.

 

V�i nước vẫn chảy. Chẳng ai rảnh tay để kh�a v�i. Vả, tiếng nước rơi khi ấy sẽ nhận ch�m những hơi thở gấp. Em quay người lại �m lấy t�i, hai mắt nhắm nghiền như sợ nh�n thấy hiện thực. T�i cũng nhắm mắt, tựa kẻ yếu b�ng vi� đứng ở một nơi qu� cao kh�ng d�m ng� xuống mặt đất đang ch�ng ch�nh say khướt hụt hẫng dưới đ�i ch�n. Rất vội v�, ch�ng t�i y�u nhau ngay trong g�c bếp chật. Những lọ đựng gia vị run rẩy dời đổi vị tr�. Tự th�n ch�ng, mỗi loại c� ri�ng cho n� một hương liệu, g�p ch�ng lại, tạo t�c ra một danh xưng: Nhu yếu phẩm. Như nhụy hoa lu�n cần thiết cho lo�i ong. Như da thịt em lu�n l� thứ �m ảnh t�i, m� muội, bủn rủn tứ chi v� sau rốt� tr�n cả tuyệt vời!

 

Bu�ng th�n xuống thảm, t�i đưa tay cho em gối đầu nằm nghi�ng, tay c�n lại ve vuốt th�n em theo đường lượn từ vai xuống m�ng. Trắng ngần. C� vẻ mộng mị. Đ�o Ngoạn Mục, đ�o R� R� hay đ�o C� M�ng? Một đ�o, một đ�o, lại một đ�o.

- C� điều n�y Hoa kh�ng thể ch�u � anh. Em n�i, hơi co th�n lại như bị chọc nhột.

- Về điều g�? T�i mơ m�ng.

- Về chủ đ�ch buổi hẹn gặp h�m nay. Hoa suy nghĩ rồi, chẳng n�n đưa anh mượn Một ng�n đồng.

- Tại sao?

- Nhiều l� do, một trong những l� do đ� l� Hoa kh�ng th�ch anh về Việt-nam.

- Anh đang thất nghiệp. Đang rảnh. Đang c� cơ hội.

- Tự dưng c� người cắc cớ hỏi: Số tiền ấy thất tho�t đi đ�u? D�ng v�o việc g�? Xin anh h�y b�y cho Hoa một c�u trả lời thật hợp l�. Được kh�ng?

Em xỏ tay v�o �o, chuẩn bị g�i k�n những hạt n�t. Nốt ruồi son đậu b�n v� tr�i lẫn trốn thật nhanh.

- H�y n�i về người đ� cho Hoa nghe.

- Ba mươi tuổi. C�ng nh�n vi�n. Đang theo học ngoại ngữ lớp tối. Cao r�o. Da bầng qu�n. Ngoại h�nh c�n đối� Anh biết chẳng nhiều, qua miệng b� D� l�m trung gian. V� c� thể những tin tức ấy kh�ng ho�n to�n l� sự thật. Anh muốn về chỉ để nh�n r�, x�c chứng.

- C� kỳ cục kh�ng nếu Hoa cho mượn tiền rồi anh bay về xem mặt mũi c� vợ tương lai?

- Hoa kh�ng th�ch anh lập gia đ�nh sao?

- Anh đủ sức để l�m điều đ� �? Thất nghiệp, quanh năm đi bu�t với m�tro. Thậm ch� một c�i cell phone cũng chẳng c� m� lận lưng. Thỏng tay v�o chợ kiểu như anh c� ng�y u đầu sức tr�n, đạp bể b�nh tr�ng kh�ng c� tiền bồi ho�n!

- L� sao? Anh kh�ng hiểu.

- Cứ giả thử l� mọi chuyện su�ng sẻ đi. Bảo l�nh sang tới đ�y ng�y một ng�y hai c�i c� nước da bầng qu�n đ� sẽ cuốn g�i chẳng một lời từ biệt.

- Sao Hoa ưa vẽ cảnh vật với to�n cả m�u x�m?

- Anh chưa đọc t�c phẩm của Flaubert sao? Sắc m�u của sự thật ch�nh l� m�u x�m.

 

T�i muốn h�t một điếu thuốc nhưng sợ em cự nự. Chẳng phải vấn đề sức khỏe. Quan trọng hơn, khi đi l�m về chồng em sẽ đ�nh hơi: Uả, vắng anh c� thằng n�o đến tham quan nh� m�nh hả honey? V� như thế, hồng thủy d�ng tr�n, thi�n tai b�o lụt ập đến, n� hung h�n cuốn tr�i c�i phao duy nhất m� t�i đang c�, đang �m.

- Tin Hoa đi. Ngay cả m�u xanh, n� đ� bị đời sống tước đoạt c�i � nghĩa hy vọng m� n� từng tượng trưng.

- Đừng n�i thế. Anh hy vọng biết bao về tấm v� số Hoa vừa mua cho. Tr�i sung rơi ngay v�o miệng, anh lồm cồm ngồi dậy để biến th�nh một thằng triệu ph�.

- Ngh�o m� ham!

- N�i hay chưa? Ngh�o mới ham chứ đ� gi�u c� th� hơi sức đ�u nữa m� mơ m�ng. Anh ham được c�ng Hoa ngủ một giấc tới chiều. Hoặc tham lam, xin được t�i hợp chuyện n�y một v�i lần kh�c.

- Th�i về đi, nếu c�n tơ tưởng tới lần sau. Người g� m� bộ phong tr�c ảnh!

Em c� vẻ th�nh thật trong việc xua đuổi. T�i chẳng lạ t�nh em, c�ch tốt nhất l� nghe lời, chớ c� nhầy kiếm cớ ở n�n. T�i nh�t �o v�o quần, đầu �c u m� như đi trong đường hầm m�i chưa nh�n ra �nh s�ng. Em ơi! Kh�ng c� tiền chừ anh biết t�nh l�m răng? Em mở cửa đợi t�i. Em vuốt hộ t�i những sợi t�c c� lẽ rối rắm, sai lệch đường ng�i, b� x�, ng� kh�ng đẹp trai.

- Thứ ba tuần sau Hoa c� c�i hẹn với b�c sĩ để kh�m định kỳ. Anh đợi ở nh� nh�. Chớ c� đi đ�u. Một hai giờ g� đ�, kh�ng chắc.

 

Vừa n�i em vừa vuốt lưng t�i, khi chấm c�u em d�ng lực ở b�n tay để đẩy t�i ra khỏi cửa. T�i bước xuống đường, phải nheo mắt lại v� nắng qu�i v�y đầy lối đi. Nếu t�i l� b�c sĩ t�i sẽ căng mắt ra m� kh�m kỹ cho em, c� nghĩa l� Hoa sẽ nằm dang ch�n tr�n giường r� l�u. T�i từ tốn đeo găng cao su, đưa ng�n trỏ thăm d� cửa m�nh. Cởi khẩu trang, th�o mục kỉnh, rửa đ�i tay, k� cọ bằng x� ph�ng. Lau kh�, n�m giấy thấm v�o th�ng r�c rồi từ tốn l�n giọng: Chuyện hiếm muộn con c�i? T�i kh�ng nghĩ vậy. C� sẽ đẻ con t�y th�ch nếu gặp đối tượng c�ng tầng số. Cớ sự n�y do đ�u th� c� đ� hiểu. Xong, c� c� thể mặc lại �o quần. Thứ ba tuần sau lui lại t�i cho thứ thuốc n�y uống thử. � k�?

 

Tới c�ng vi�n t�i ngồi lại chỗ cũ, bải hoải. T�i thắp một điếu thuốc, mơ m�ng c�ng kh�i, c�i đầu �n lại từng diễn tiến, từng động t�c, từng m�u sắc, từng �m thanh. T�i đ� khuấy qu�n đường n�t c� tr�n người em lụa l�. Chưa đầy mười ph�t, mới đ� m� t�i đ� thấy nhớ em. T�i ngủ tr�n xe bu�t khi trở về chỗ ở đầy trống vắng.

 

*

Mở computer, t�i v�o internet. Tay g� chậm những mẫu tự, gửi e-mail:

�Gi�ng Hương th�n mến,

C� v�i trở ngại v�o ph�t cuối. Hạn kỳ gặp Hương như đ� dự định đ�nh phải khất lại. Lỗi n�y do nh� nước Canada, do chỗ b�n v� m�y bay l�m ăn theo kiểu Việt-nam chẳng tận t�m phục vụ kh�ch h�ng v� c� thể do t�i một phần. Ở xa, xin Hương rộng l�ng thứ tha cho kh�c ruột ng�n dặm n�y. Đừng nguyền rủa t�i l� con ma nh� họ Hứa, chớ mắng mỏ c�i đồ Việt kiều hồi hộp! N�i Hương đừng cười, ai đời m� bỗng dưng t�i tin v� chuyện tướng số. T�i đi coi b�i, xem tử vi. B� ấy nổi tiếng m�t tay, t�n Ho�ng Hoa. Bả nhỏ thua t�i một tuổi v� ph�t ng�n chắc như bắp: Đương nhi�n l� anh sẽ lấy được vợ, chậm lắm l� sang năm. Vợ anh nhỏ tuổi chừng n�o c�ng q�y chừng đ�, 30 l� hợp với anh nhất. Hai người sẽ sung sướng. Hạnh ph�c kh�ng kh� t�m, dễ như ăn ớt. Nghe ph�n, t�i thiệt sảng kho�i v� thiết tha mong sớm được gặp Hương. Xin Hương r�ng đợi. Để gi�p Hương khu�y khỏa phần n�o t�i xin c�p nhặt ra đ�y mẫu chuyện cười m� t�i nghĩ, đ�n �ng cũng c� nhiều hạng rất mực dễ thương: �Ba người bạn chơi th�n với nhau v� c�ng nghi ngờ vợ ngoại t�nh. Họ rủ nhau ra qu�n rượu t�m sự. Một người n�i:

- T�i nghĩ vợ t�i ngoại t�nh với một thằng thợ điện. Một h�m về nh�, t�i ph�t hiện c� chiếc kềm cắt gi�y điện nằm dưới gầm giường m� nh� t�i th� tuyệt đối kh�ng c� m�n đồ đ�.

�Người thứ hai buồn rầu:

- C�n t�i th� nghi vợ t�i ngoại t�nh với một thằng văn sĩ. C� bữa bất ngờ t�i t�m thấy dưới giường nguy�n cả xấp bản thảo.

Người thứ ba thở d�i:

- Kh�ng c�n nghi ngờ g� nữa, vợ t�i ngoại t�nh với một con ngựa!

Hai người bạn lộ vẻ kinh ngạc.

- T�i kh�ng đ�a đ�u- Anh ta gằn giọng. H�m nọ về nh� t�i bắt gặp một g� n�i ngựa trốn dưới gầm giường.

Xin Hương giữ g�n sức khoẻ. Đi đường cẩn thận đề ph�ng tai nạn giao th�ng. Đừng cho thằng đ�n �ng n�o ẩn nấp dưới giường, tội nghiệp. Ng�y gặp mặt hiện ở phi� trước. Th�n mến.

 

H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2010