ngồi từ tr�i: Quế Hương, Thanh B�nh, Hồ Đ�nh Nghi�m, Ho�ng Bắc, Thấm V�n, Washington DC. 1995. (ảnh do t�c giả cung cấp)

 

 

H �nh Nghi�m

THƯƠNG T�CH

chuyện ngắn

 

� 1.

�� Vết ch�m kh� s�u, xẻ r�ch một đường d�i sau bả vai. Thịt l�i, m�u đổ. Những bước ch�n quờ quạng th�i chạy, chậm lại rồi lảo đảo nương tựa v�o một th�n c�y. Kẻ hạ thủ n�m con dao v�o bụi cỏ bờ mương. Hắn v� nạn nh�n thảy đều c� chung một nhịp thở gấp. Hổn hển, bấn loạn. Mồ h�i chảy đầy tr�n mặt. Mặt hắn đỏ trong khi kẻ kia th� mướt xanh. Ấy l� do bởi đau đớn h�nh hạ. Ấy l� v� m�u thất tho�t đ� kh� bộn bề. Phải chăng?

�- Lần n�y nương tay. Nếu t�i diễn e vận sự chẳng được �m ả như b�y giờ. Mẹ m�y! Sống b�nh lặng chẳng ưa, sao cứ muốn tự m�nh tạo ra s�ng gi�? Đảo đi�n l�m những chuyện kh�c với đời thường!

� Hắn muốn nhổ một b�i nước bọt v�o mặt nạn nh�n, nhưng miệng kh� khốc. Khạc ra được một c�u như vậy thiết tưởng cũng đ� đủ. Việc đ�ng l�m đ� l�m xong, chớ n�n tr� ho�n l�n la chốn hiện trường. Hắn ng� quanh, t�m lối gai g�c rậm rạp m� giỏi ch�n đi; vất lại b�n đường một h�nh người nhăn nh� nhợt nhạt, loay hoay trong thế ngồi cốt t�m cho ra sự thoải m�i. Thoải m�i r�n rỉ, thoải m�i nguyền rủa v� thoải m�i chờ đợi. Kh�ng mấy l�u, trong đ�i tai m�i dỏng l�n hứng đọng được thứ �m thanh tuyệt diệu. �m nhạc tuyệt đối kh�ng cứu sống được ai, nhưng tiếng nổ của thứ động cơ 50 ph�n khối ấy sẽ mang người ta đến được bến bờ của sự hồi sinh. Gạch thẳng một đường tựa h�nh học kh�ng gian, nối liền hai điểm: Chết, Sống.

�- Địt mẹ, n� ra tay kh� t�n độc!

� M�y xe tắt đi nhường cho lời b�nh phẩm đ� thốt ra. Thấy c� vẻ v� thưởng v� phạt, kẻ ấy tiếp:

�- Bọn n�y đ� đến trễ một bước. Xin chớ để t�m buồn l�ng.

� Khu�n mặt nhăn nh� trở n�n m�o m� khi mở miệng:

�- Đừng n�i thế. Suốt đời, Long n�y t�m niệm chẳng hề o�n tr�ch một ai!

�- Nhất định bọn n�y sẽ t�m ra đứa nọ, để lại tr�n da thịt n� một vết ch�m y hệt như thế n�y. Đời bao giờ cũng n�n lấy c�u c� vay c� trả m� sống cho được đường ho�ng.

�- Kh�ng n�n, kh�ng n�n. Ở đời th� n�n xem c�u sống vị tha l�m trọng. O�n th� chớ cột vướng d�y dưa.

�- Trả th� cũng c� năm bảy đường, chẳng nhất thiết phải đao trả đao kiếm trả kiếm. Nếu muốn, bọn n�y c� c�ch khiến cho l�ng dạ n� đau khổ, �m ảnh m�i về một sự ph�n li�.

�- Th�i, đ� l� việc mai hậu. N�i chi nhiều cho xa nhau. Trước mắt để bọn n�y c�ng tới nh� thương cho y�n chuyện.

� Hai xe gắn m�y đồng loạt g�o r�, kh�i phun hối hả mang bốn nh�n mạng t�m ra đường nhựa m� chạy x� gi� về phố thị. Gi� chẳng c� nhiều. Mặt trời chưa đi khuất, n�ng h�m hấp thứ kh� hậu r�t r�ng thường hằng của thời tiết th�ng T�m. Thứ kh� hậu dường như lu�n tr�n v�o l�ng người những nhiệt lượng, x�i dục v� l�m k�ch hỏa nỗi phẫn hận tr�o ra. C� thể mang h�nh ảnh m�a Đ�ng l�m thứ phản diện để đối chứng? Mưa gi� tơi bời, gi� r�t lạnh căm. T�i t� ướt �t sẽ l�m l�ng người dịu đi, sống c� vẻ nhu m� hơn, �t nổi loạn; co ro h�a b�nh. Phải thế chăng?

� Trời n�ng như biết b�i x�a, nấu chảy ti�u t�n chữ "Lương y như từ mẫu". Thằng b�c sĩ ng� con bệnh như �ng th� y ng� con ch� ghẻ lỡ. Hắn mập mạp, hắn trắng trẻo. Hắn đứng ở một bậc thang cao ng�t ng�n, gửi xuống c�u hỏi khinh mạn:

�- C� tiền kh�ng m� v�c th�n tới đ�y?

�- Bao nhi�u ạ?

�- Thuốc t�, kim chỉ kh�u v�, băng b�ng thuốc khử tr�ng, trụ sinh linh tinh khoảng t�m triệu.

�- Kh�ng th�nh vấn đề. Cứ xắn tay �o bắt việc ngay cho. Hai chiếc xe n�y tạm thời l�m vật thế ch�n, bảo chứng.

�- Chớ rườm lời. Chưa bao giờ t�i vượt ra khỏi ngoại lệ. Tiền chồng đủ, cất v�o tủ hẳn h�i mới c� hứng th�. Đ� đọc truyện chưởng Kim Dung? Đời n�y thiếu khối g� đứa "thấy chết kh�ng cứu" như nh�n vật cổ qu�i kia!

� Ba đứa khoẻ mạnh ng� xuống đứa l�m nạn nhăn nh�u thần sắc. Lại tr�ng l�n vị b�c sĩ đứng khoanh tay đang nh�n đời hiu quạnh. Một đứa kh� kh�i:

�- Thật chẳng n�n rườm lời. T�i đi chạy tiền đ�y. Những đồng tiền bất nh�n bất nghĩa.

� Mặt hắn đen đ�a, nu�i ch�m r�u dưới cằm. R�u d�i, đ� c� lẫn lộn sợi bạc. Để cho gọn g�ng, r�u được cột t�m bằng một sợi d�y thun. Tr�ng vừa buồn cười vừa đ�ng gờm, dễ nể. Khi hắn dắt xe, l�ng c�ng l�m sao lại vấp ng� bậc thềm l�m con dao d�i dấu dưới y�n xe văng ra. Tiếng kim loại chạm v�o nền xi-măng nghe d�n d� hơn dụng cụ y khoa b�y tr�n khay sắt. B�c sĩ ng� thấy vật ph�t tiếng tự nghĩ bụng, ta h�nh nghề phẫu thuật đ� l�u chưa chắc c� kinh nghiệm chuyện cắt xẻ lạnh l�ng bằng tay n�y. Hắn m� động thủ e ta v� phương cứu chữa. Th�i, nh�n mặt m� chẩn đo�n bệnh. Ta n�n đằng hắng sửa giọng mới gọi l� kẻ thức thời:

�- N�y, thấy �ng anh kia mặt m�y nhợt nhạt, nghĩ t�nh cảnh ngặt ngh�o t�i chỉ lấy gi� bốn triệu th�i. H�y ch�ng kiếm tiền về, bởi cư� người c�n hơn cả chữa ch�y. Về muộn khắc n�o m�u vơi đi khắc ấy th� thậm nguy!

� B�c sĩ d�ng tiếng, từ tốn lấy thuốc l� bật lửa �m kh�i. Thuốc c� c�n, dĩ nhi�n, thơm ng�t m�i đế quốc. B�c sĩ th� tr� �c phải hơn ch�ng sinh lầm than, h�t thuốc nội địa c� m� ho sặc m�u! Vả lại bao năm gian khổ trường kỳ nhịn đ�i nhịn kh�t, nay đất nước phồn vinh kh�ng trả th� đời hưởng thụ th� ph� cả một kiếp người. Những đứa chẳng c� địa vị c�ng trạng g� m� cũng ăn nhậu say khướt c�ng g�i gọi cao cấp. Bốc c�i n�y hốt c�i kia bu�ng c�i ch�o cầm c�i ch�y loay hoay b� kh� suốt đ�m d�i. Lẽ n�o ta lại thua s�t phường ăn hại đ�i n�t kia? Ra gi� bốn triệu, trung b�nh đổ đồng một ng�y c� khoảng ba vụ ch�m n�t người như thế n�y th� đời ta tự khắc phải l�n hương. Mẹ kiếp, chẳng hiểu ch�ng ăn c�i giải g� m� giờ đ�y g�y gỗ nhau kh�ng bằng mồm miệng m� to�n bằng đao kiếm? Mẹ d�nh dụm được hai triệu cất trong tủ đeo chi� kho� ở ngực. Con muốn chơi g�i về khảo tiền kh�ng được nổi sung ch�m mẹ hiền ba nh�t ch� tử. Bố mang tiền từ qu� l�n phố lo việc đ�m cưới cho đứa con đầu, nửa đ�m thằng con �t bịt mồm cứa một đường gươm �n t�nh ngang cổ, cột năm triệu sau đ�t chạy mất đất đoạn t�nh đoạn nghĩa phụ tử. R� l� xem (c�ng cha như) n�i th�i sơn nhẹ tựa l�ng hồng! Một x� hội m� con người quen ứng xử vụ việc như thế, ta sống trong đ� kh�ng biết động n�o l�m gi�u th� ngu kh�c g� lo�i lợn? B�c sĩ gật g�:

�- Tạm thời đưa anh n�y v�o nằm b�n trong. K�o m�n lại để tr�nh kẻ r�nh việc để mắt d�m ng�. T�i kh�ng phải hạng đa sự, nhưng c� thể t� m� đưa ra c�u hỏi?

�- Xin b�c sĩ cứ hỏi. X�t thấy trả lời được, bọn n�y chẳng ngại từ nan để bộc bạch.

�- Cớ g� m� bạn anh ra n�ng nổi kia? Kẻ th� l� ai? Đ� b�o c�ng an chưa?

�- Chuyện lẻ tẻ. Ch�ng t�i kh�ng c� kẻ th�. V� h� cớ g� lại đi b�o c�ng an cho r�ch việc?

�- Th�i được. Vậy th� c� v�i thứ gọi l� thủ tục nhập viện. Chẳng hạn t�n tuổi, nghề nghiệp, gia cảnh, địa chỉ thường tr�, thẻ chứng minh nh�n d�n...

�- Nguyễn thanh Long tự l� Long ngắn. Tuổi rồng vị chi đ� 32. Nghề nghiệp kh�ng nhất định, gần nhất chuy�n viết mướn, hiện thất nghiệp. Gia cảnh: Vợ bỏ hiện sống độc th�n...

�- Xưa nay nghe đời gọi l� thương vay kh�c mướn, mướn người đi đ�nh ghen, ch�m mướn, mướn người đi ở đợ b�n Đ�i-loan... Bản th�n t�i chưa hề nghe qua chữ viết mướn.

�- Thưa b�c sĩ, ấy l� bởi �ng xa c�ch với thế giới lao lung ở b�n ngo�i. Ch�ng ta c� cả ng�n lẻ một nghề li�n hệ tới chữ mướn. X� hội ta rất lắm d�n ngu khu đen suốt đời chẳng cầm được c�y b�t. Vậy th� nay viết d�m họ l� đơn xin lại căn nh� bị chiếm đoạt, mốt viết d�m họ tờ đơn xin được đo�n tụ gia đ�nh... Th� thật nghề ấy rất trong sạch, li�n hệ �t nhiều tới chữ nh�n đạo; đem sở học m� gi�p kẻ m� chữ. Truyền đạt nguyện vọng ch�nh đ�ng l�n thượng tầng kiến tr�c...

�- Th�i, chớ rườm lời. Phật bồ t�t c� dạy: Mở miệng l� đ� sai. Lầm lạc ngay tự cơ bản!

� Long nằm nghi�ng tr�n giường, thấy lạnh. Nghe l� lịch đơn giản của m�nh đang tuần tự tr�i đi ngo�i tấm m�n che. Long kh�p mắt, c� giọt nước n�ng ứa ra b�n kh�e. C�u thơ xưa chợt chạy ngang tiềm thức: "Cha mẹ sinh t�i thằng con bất hiếu, thề thốt thương người hơn cả song th�n!"

 

�2.

�- Em sống c� vất vả kh�ng?

�- Vất vả l� sao? Dạo n�y tr�ng anh gầy đi rất nhiều. Ch�ng ta ai nấy đều hư hao!

�- Em l�m anh cảm động, c� biết kh�ng?

�- Về chuyện g�?

�- Chiếc �o em đang mặc. N� n�i c�ng anh biết bao điều. Nhắc anh nhớ tới những kỷ niệm đằm thắm ng�y cũ. Trời ơi, m�u t�m than!���

�- Cũng nhờ chị S�u...

�- Tại sao lại bả? Người đ�n b� b�n cơm bụi ấy đ�u li�n quan tới ch�ng m�nh?

�- �o n�y em cất gửi ở qu�n cơm đ�. Khi ra khỏi nh� em mặc tr�n người một bộ đồ r�ch n�t thảm thương cho l�ng người khỏi nảy sinh dị nghị. Anh hiểu kh�ng? Tới qu�n cơm chị S�u mới thay h�nh đổi dạng ch�t đỉnh để gặp gỡ anh. Ng� em c� gi� đi nhiều kh�ng? �o m�u t�m buồn, ray rức, tr�ng như h�nh ảnh một go� phụ!

�- Anh mới nhờ tay họa sĩ ph�ng lớn tấm ảnh em cười ng�y xưa. Treo l�n v�ch nh�n cho đỡ nhớ. C� đứa kh�ng biết chuyện, ngứa miệng hỏi: M�y thờ phượng ai đ�y?

��Khi n�i, người đ�n �ng t�m lấy đ�i b�n tay m�i bức rức kia để ấp ủ, n�ng niu. Tay chẳng c�n su�ng thon, mềm dịu. Những ng�n đ� biến dạng n�y gieo tới sự cảm nhận: N� l�m lụng kh�ng hở tay. Lao động chết bỏ chứ chẳng phải hạng ăn kh�ng ngồi rỗi. B�n tay rịn đổ mồ h�i, rụt r� r�t về đặt y�n tr�n đ�i, thu cất dưới mặt b�n. B�n bằng gỗ, th� lậu, ch�ng ch�nh. Người ta đang ch�i n� bằng chiếc khăn ướt nước rồi đặt xuống đ� hai ly c� ph�. C�i nồi m�p m�o ngồi tr�n c�i cốc mẻ miệng. Nước đen chảy xuống rỉ rả b�n trong lớp thủy tinh đục, trầy trụa. Bước ch�n thời gian khi dẫm đạp ngang qua đ� kh�ng từ chối, bỏ s�t một vật thể. Gi� tuổi trong t�n phai. Người đ�n b� ng� quanh:

�- C� lẽ bận sau m�nh kh�ng n�n ngồi đ�y.

�- Qu�n vắng tẻ, em lo ngại điều g�?

�- Em kh�ng biết, tự dưng cảm thấy ngột ngạt.

�- Nếu chẳng thoải m�i th� uống xong c�i n�y rồi hẳn đi.

� Họ uống c�ng một thứ dung dịch giống nhau. C� kh�c chăng, người đ�n �ng đ� nhường phần đường của m�nh cho đối tượng. Người đ�n b� khuấy, nhấp miệng, liếm m�i vẫn c�n thấy đắng.

�- Chẳng phải ho�n to�n l� c� ph� đ�u em ạ. Đắng ch�t bởi lẽ họ cố t�nh pha trộn một thứ g� v�o đ�. Anh nghe đồn đ�i, họ th�m thắt gia vị n�o l� bột ngọt vị tinh n�o l� �t giọt nước mắm. B�n c� ph� m� chẳng kh�c n�o đang bỏ c�ng ninh hầm một nồi phở.

�- Anh n�i nhỏ tiếng lại c� được kh�ng? Anh đang th�m phở chứ g�? Bận sau m�nh hẹn nhau ở Hiền vương.

�- Anh th�m em. Gần b�n em th� anh chẳng c�n tơ tưởng điều g� kh�c.

�- Mấy giờ rồi anh? Tự dưng em th�ch được nằm xuống tr�n đồi cỏ mượt. M�y, gi�, nỗi lặng y�n, sự tho�ng đ�ng. C� bao giờ anh ngủ tr�n đồi hoang chưa?

�- Chưa, anh x�n xao bởi h�nh ảnh em vừa vẽ ra. Anh sẽ cất c�ng truy t�m một nơi chốn tựa thế. Một nghĩa địa, một c�nh đồng bỏ hoang. Mơ hồ trong anh đ� nhận diện được n� rồi. Lần sau nh�! Anh sẽ mượn một chiếc xe gắn m�y.

� Họ lại nắm tay nhau. Người đ�n b� đứng l�n trả tiền c� ph� v� n�i vội lời từ gi�. Người đ�n �ng ngồi y�n vị, con mắt d�n cứng sau t� �o t�m, ray rức ch�m khuất ở một ng� tư. Đ� l� buổi chiều sau c�ng. Mộng tưởng về một giấc ngủ b�n nhau tr�n đồi cỏ sẽ m�i kh�ng th�nh hiện thực. Người đ�n �ng rời qu�n nước, hắn chẳng lường tai ương đang đ�n đầu. Hắn chạy, sau lưng loang lo�ng �nh th�p lạnh căm v� những lời tho� mạ tục tằn rượt đuổi. Kh�ng một ai can thiệp, người ta đứng v�ng tay chia đều hai h�ng d�i tr�ng cảnh tượng, tựa như đ� l� sản phẩm của một nh� đạo diễn chuy�n về đề t�i x� hội đen. Một nh�t ch�m v�o bả vai. Nạn nh�n chạy th�m khoảng năm mươi thước th� qụy xuống. Hắn cố giữ sự điềm tĩnh trước mặt kẻ hạ thủ. Hắn như kh�ng thấy đớn đau. Ph�t chốc, hắn nghĩ tới người đ�n b�. Lo toan cho số phận người t�nh khiến hắn t�i xanh mặt m�u. Ở xa, vọng về tiếng m�y nổ gấp g�p.

 

�3.

�- Nếu xem nhau l� bằng hữu, liệu �ng c� nghe t�i khuy�n một c�u?

�- Bạn kh�ng hiểu l� t�i đang bấn loạn cỡ n�o đ�u!

�- Bọn t�i sẽ thay phi�n đi dọ hỏi tin tức gi�p �ng. Khi xuất viện thằng b�c sĩ n�i g� �ng nghe kh�ng? Mươi ng�y nửa th�ng tuyệt kh�ng n�n gần đ�n b�.

�- Vết thương đ� hết nhức nhối. Nhưng tr�i tim, c�c bạn hiểu cho. H�y để t�i đến gặp người ấy.

�- Long, tự l� Long ngắn. Hơn ai hết �ng phải hiểu � nghĩa của chữ ngắn kia. Cuộc đời kh�ng d�i huống hồ một mối t�nh vụng trộm!

�- Phải, tất cả đều ngắn. Ngay cả con đường từ đ�y dẫn tới căn nh� kia. T�i đi bộ một m�nh, t�i sẽ gặp được người t�i muốn gặp.

�- Bọn n�y thật kh�ng hiểu �ng. V� đ� l� cả một sự thất vọng lớn! Lụy v� t�nh? Đ�n b�? N�i bỏ lỗi, tầm thường, bỏ đi t�m.

�- T�i chẳng c� g� để biện bạch. Mấy bạn c� quyền để khinh khi. C�i quan trọng đối với t�i giờ n�y ch�nh l� sự an nguy của người ấy. T�i sẽ trở về, kh�ng l�u đ�u.

�- Giả như bạn bị th�m một nh�t ch�m?

�- Điều đ� c� nghĩa l� đời n�y chẳng c�n hiện hữu một thằng Long ngắn.

�- Đi�n rồ! Bọn n�y lấy l�m tiếc cho số tiền bốn triệu kia. Thật chẳng đ�ng khi vỗ b�o cho thằng b�c sĩ nọ.

� Hai xe gắn m�y lu�n phi�n g�p tiếng. Ch�ng rầm rộ sắp h�ng trước sau lần lượt rời khỏi c�ng vi�n. Tr�n ghế đ�, Long ngồi với b�ng m�t lu�n lay động. Nắng đ�m thủng l� c�y, gửi xuống th�n thể Long từng đốm s�ng nhỏ to, th� thầm. Đường phố ngo�i kia c� lắm xe cộ di chuyển, Long ch�ng mặt khi d�i tr�ng. Thực ra hắn c�n rất yếu, n�i theo ng�n ngữ của bọn y t�: Một tới mười. Năm l� xơi cơm được m� mười th� đ� khoẻ hẳn ra. Vậy th� bạn đang ở ngấc n�o? Số bốn. Cơm nuốt kh�ng xuống. Lưng t� cứng, thỉnh thoảng cơn đau vụt chạy ngang khiến cơ thể phải giật bắn l�n, hoặc oằn người xuống chịu đựng. Nhưng m� người ấy, c� ta c� bị hoạn nạn kh�ng? Giờ n�y muốn kiếm một lọ cường toan a-x�t chẳng phải l� điều kh�. B�o đ�i vẫn loan tin rậm rật đ� l� thứ ho� chất m� người ta quen d�ng để tạt v�o mặt nhau. Mặt hoa da phấn th� gia tăng th�m ch�t nồng độ m� xấu như qủi dạ xoa th� h� tiện ch�t đỉnh đặng ph�ng hờ lần sau c� đ� m� d�ng.

� Long đứng l�n, vẫy tay với đ�m trẻ con b�n v� số, gi� từ bọn con trẻ h�nh nghề đ�nh gi�y, cố vững bước rời khỏi c�ng vi�n bắt đầu c� lắm tiếng người. Hắn đi chậm r�i, thỉnh thoảng dừng lại để h�t thở từng hơi s�u. Một v�i kẻ hiếu kỳ chăm mắt ng�. Một v�i đứa giạt vội ra xa như sợ nhiễm bệnh xi-đa. Đường đi nhiều m�u sắc chập choạng nhập nhằng v� sau c�ng căn nh� v�ng vọt kia b�t lối. Hắn g� v�o c�nh cửa đ�ng k�n. T�n hiệu kh�ng được đ�p trả. Hắn hỏi người đ�n b� ngồi b�n hộc tủ đựng những bao thuốc l� đủ mọi quốc tịch.

�- Hổng biết. Đ� hai ba h�m cửa vẫn đ�ng k�n tựa thế. L�m một điếu ba số nh�?

� L�m th� l�m. Luật giang hồ đ� quy định, kh�ng ai trao miễn ph� một nguồn th�ng tin. C� hỏi, c� đ�p th� phải c� b�n, c� mua. Hắn �m s�u hơi thuốc. Thằng b�c sĩ cũng h�t hiệu n�y. Vậy th� ch�ng ta b�nh đẳng. C� điều m�y chơi kh�ng đẹp, m�y kh�u vết thương cho tao bằng tất cả sự vụng về m� m�y c�.

� Thuốc l� l�m tr� n�o Long s�ng suốt hẳn. Hắn gọi một chiếc xe �m, chẳng d�i d�ng văn tự v� địa chỉ ấy kh� nổi tiếng. Những đứa h�nh nghề chạy xe thồ, c� đứa n�o lại chẳng từng ăn qua ch�n cơm bụi của chị S�u mặn m�? Ba mươi gi�y, con ngựa sắt qu�i đản ấy đ� h� l�n tiếng cuối, vất Long xuống trước h�ng qu�n đầy bụi, cả nghĩa b�ng lẫn nghĩa đen. Giờ n�y c�n sớm, chưa tới cao điểm tan tầm l�m �n tắc giao th�ng. Qu�n kh�ng ai, chỉ c� con cầy ốm o nằm vẫy đu�i dưới nền đất chẳng c� xương v�i cơm rơi. V� phi� tr�n, từng đ�n ruồi bay rối loạn lo tranh thủ sớm b�m trụ ki�n cường.

�- M�n ơi. L�u ng�y dữ � nghen. L�m g� m� mặt xanh tựa bẹ l� chuối vậy cưng?

�- Chị S�u...

�- Ừa, ngồi xuống đi. Coi, như vậy l� hơi bị thiếu chất thịt chất th� chất rau chất r�c. Cưng l�m g� m� thoạt tr�ng tợ kẻ mới tho�t được trại phục hồi nh�n phẩm!

�- C� l�m g� đ�u. Tại Hồng n�n ra n�ng nổi.

�- C�i g�? Con Hồng. N� ra sao rồi?

�- T�nh tới hỏi thăm chị S�u đ�y.

�- Ba h�m trước n� ph�c l�n t�u Thống nhất. Nước mắt nước mũi đầm đi� hỏi đi đ�u kh�ng h� miệng. Qu� ngoại qu� nội n� c� phải ở ngo�i miền Trung kh�ng?

� Ch�n cơm đưa tới, gọi l� bồi dưỡng xua đuổi ch�t hao gầy. Long đưa l�n miệng, cố v� cố nuốt những hạt ngọc của trời. Nhạc ở đ�u xa tiếng được tiếng mất gửi về nỉ non giọng điệu tức tưởi: "Qu� em ngh�o lắm ai ơi, m�a đ�ng thiếu �o m�a h� thiếu ăn..."

 

� 4.

� Ở Huế, những ng�y cuối năm trời đất nhăn nh�u một m�u phiền muộn. Tết năm nay mưa triền mi�n, gi� chẳng hề mỏi mệt lu�n vật v� tr�n những h�ng c�y nặng trĩu nước. Huế tắm gội, ng�m th�n trong một lượng phong vũ thừa mứa chưa hề c�. S�ng Hương đổi m�u lưu thủy, nước chảy xiết, nhận ch�m ở đ� một giọng h� Nam ai n�o nuột. Tr�n cầu Trường tiền thưa thớt b�ng người, những chiếc xe chạy vụt ngang, nho� đi như cảnh sắc được ngắm nh�n qua m�n lệ mỏng. Vậy đ�, vậy m� c� b�ng bộ h�nh đi chậm r�i kh�ng nề h� chuyện mưa sa gi� t�p. Hắn đi, tựa kẻ l�n cơn đồng thiếp, hoặc một m�n sinh chăm chỉ của bang ph�i Tai-chi. Bước li�u xi�u, hơn hẳn b�ng h�nh một thi sĩ đi nhặt tứ thơ. Hắn mặc tr�n th�n chiếc �o m�u t�m, mưa ngấm v�o, l�m t�m ngắt, m�u run rẩy chuyển đổi qua đen. Lạ l�ng thay, đ� l� chiếc �o d�nh cho đ�n b�, v� chủ nh�n ắt hẳn l� người c� bộ ngực kh� lớn. Điều n�y v� t�nh l�m ngực hắn m�o m� như thể ai đ� mạnh tay xẻo cắt đi, l�m l�m khuyết một phần th�n thể. Mặt hắn nhăn, ho�n to�n hắn kh�ng phải l� đứa b�nh thường, hiểu ở nghĩa hắn đang �m giữ sự nghiệt ng� của một cơn đau chẳng thể phục hồi.

� T�i đi thăm mộ về. C�nh mai gầy mua gi� cao đang mất dần n�t đẹp tr�n tay cầm, khi gặp hắn.

�- Anh cho t�i hỏi nh� Hồng ở đ�u? Nam giao Bến ngự Kim long hay nội th�nh? T�i t�n Long tự l� Long ngắn. Đời v� thường, d�i ngắn đều do l�ng người đặt ra k�ch thước, ti�u chuẩn, sum vầy, chia ly, đoạn trường l�m phiền h� nhau. T�i ra chốn Thần kinh đ� hai ng�y. Hồng ơi em đang ở nơi m�?

� T�i mua cho hắn ổ b�nh m� dưới ch�n cầu, mong hắn c� sức để dọ hỏi t�m ra t�ng t�ch người hắn muốn t�m. Người y�u t�i mất khi t�i đang ở một đất nước xa xăm, trước đ�y kh�ng l�u t�i đ� nhỏ lệ khi t�m được nấm mồ của người t�nh bạc phước. Th� thật t�i rất buồn đau. Cố quận ti�u điều, mưa gi� nặng nhọc, nấm mồ sồi trụt tr�n v�ng đất hoang vắng. Hắn hơn t�i, ở chỗ hắn c�n �t nhiều hy vọng. T�i thua hắn, ở chỗ t�i qu� s�ng suốt khi nh�n ngắm sự t�nh. Dầu sao th� c� một c�i g� đ�, tựa như thứ đồng bệnh tương l�n, t�i đ� yếu mềm d�i v�o tay Long một tờ hai mươi đ� la. Người hắn run l�n, x�ng v�o mũi t�i một thứ m�i k� dị. Sau lưng hắn, vết ch�m đang lở lo�t mưng mủ.

� T�i bỏ Huế m� đi, đ� lần thứ mấy trong đời? Phi trường Ph� b�i x�m ngo�t trong mưa, c�m n�n lời tiễn đưa quặn thắt. Đầu �c bần thần, t�i mang tiếng n�i thảm thiết của Long vượt tr�ng khơi: Hồng, Hồng ơi, em đang ở nơi m�?!

 

H �nh Nghi�m

�Montreal General Hospital, th�ng 3/ 04

����������������������������������� http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

����������������������������������� � gio-o.com 2010