H �nh Nghi�m

THƯƠNG HIU

chuyện ngắn

 

Đứa con n�t vịn chiếc ghế để đứng l�n, đi quờ quạng được ba bước lại t� xuống. Ngồi bệt, ng� quanh. Nước miếng chảy, m�i miệng ướt, mắt long lanh. Hai người đ�n b� c�ng theo d�i, một người cất tiếng: Bước khởi đầu bao giờ cũng lắm gian nan. Tập lại đi con. Đứa nhỏ hả miệng ng�p, b� tới �m ch�n người đ�n b� ngồi gần, dụi mặt v�o ống quần rộng. Kh�ng ưa đi nữa hả? Vậy th� n�i. N�i đi, mạ thương. Ạ, dạ, mạ. Ui chao, c�i mặt dễ gh�t chưa tề! B� đưa tay nhấc đứa b� l�n, h�n ở m� ph�nh, h�t ở cổ ngắn, ngoạm cắn ở tay. Tiếng đầu đời tuy ngọng ngịu nhưng nghe thật m�t ruột m�t gan. Thương mạ con để ở m�? Đặt tay l�n đầu đi. Đứa nhỏ bắt đầu tỏ th�i độ, miệng mếu, v�ng vằng tay ch�n v� khởi sự kh�c. Cho hắn b� l� vừa rồi, ở đ� bắt con người ta biểu diễn tr� n�y tr� nọ, ng� bắt ch�ng mặt. Đ�i bụng chưa con? B� tha đứa nhỏ, kẹp b�n h�ng bước lại giường, nhẹ nh�ng nằm xuống. �o xống vạch ra, bầu sữa mẹ với c�i n�m v� n�u, d� ngay miệng con thơ. Đứa nhỏ vẫn kh�c, b�y đặt ch� bai. Hắn c� vẻ nh�c chơi, răng kỳ cục rứa d�? B� d� tr�ng như �-xin gi�p việc rụt r� đưa ra nghi vấn: Hay l� chỗ ấy nồng m�i thuốc l� hoặc ch�t đắng rượu bia? D� đừng ăn n�i qu�ng xi�n m� tui đ�y ế chảy, đang chủ động kiếm t�m cho n� một �ng cha như người ta kh�ng th� ch�ng bạn cười. Hay l� bị mấy c�i răng n� h�nh? Tay vỗ đ�t dỗ d�nh, miệng � ơi tuồng muốn ru ngủ: L�n non đốn củi đụng chỗ đốn rồi, xuống s�ng g�nh nước đụng chỗ c�t bồi khe kh�

 

Đội n�n l�n, ngo�i trời nắng hung. Đi đường đừng cắm c�i m� nhớ d�m ngược ng� xu�i. Xe cộ v� cả trăm điều giăng mắc hoạn nạn. Tổ cha mi, n�i chưa hết c�u đ� cụp tai chạy u như ma đuổi. Đường tới trường lắm bụi r�c, nhiều kh�i xăng tức ngực. Cổng trường treo mắc cửi những khẩu hiệu, đỏ l�m �t m�u phượng vĩ. Phượng ra hoa chỉ m�a h�, băng-r�n tứ thời đều giăng tr�n đầu thứ m�u sắc m� b� mộng rất gh�t, ưa h�c đầu v�o. Bức tường v�i hoen ố c� h�ng chữ to �Đ�i bậy l� ch�. M�i h�i khai vờn trong gi�. Nh�n bất học bất tri l�� � thời đội mũ ơ th� th�m r�u� Tan trường về nh� thắc mắc: Tại sao thương cha thương một m� thương người nớ phải thương hơn mười lần? Cắc cớ. Người n�o? Ở chốn nảo chốn nao? Con d�m r� mặt chưa? Coi chừng bị mẹ m�n bắt đi ăn xin. Kh�ng đủ sỡ hụi ch�ng u�nh cho bỏ mẹ. Mẹ ơi chớ đ�nh con đau, để con bắt ốc h�i rau mẹ nhờ�

 

- I love you. You inside me after class.

- Th�i, tớ kh�ng th�ch nghe đằng ấy n�i tiếng nước lạ.

- OK. Đậm đ� bản sắc d�n tộc nh�, thế b�y giờ đang hứng tớ bảo đằng ấy c� muốn v�o nh� nghỉ với tớ kh�ng?

- Đề l�m g� cơ, ở đ�y s�ng nước quạnh vắng t�nh tứ si�u l�ng mạn bộ kh�ng đạt chỉ ti�u sao?

- Nhưng cỏ nhiều đ�o sướng.

- Đ�o sướng hay đ�o kh�ng sướng?

- Chết cười! Đ�o sướng, cơ bản l� thế nhưng phải diễn ra tr�n chăn nệm hẳn hoi. Tớ n�i ở đ�y đ�o kh�ng sướng l� thế, chưa kể ruồi bu kiến đậu.

- Tiền đ�o đ�u ra m� b�y tr� đẳng cấp nh� nghỉ?

- Tớ khoắn c�i điện thoại di động của con mẹ b�n cơm bụi.

- Wow, nhất đằng ấy! Thưởng c�ng n�o. �m tớ đi. B� mồm tớ đi. Ch�ng l�n, kẻo thằng c�ng an tới d�m lom lom th� r�ch việc.

- Thế đằng ấy đ� r�ch c�i đ� chưa? Với c�i thằng trước tớ đấy.

Con b� đưa tay bịt mồm đứa lắm chuyện rồi vật xuống cỏ. Cả hai c�ng hinh h�ch, tiếng cười của ch�ng l�m những bụi cỏ trinh nữ đồng loạt nhắm kh�p những c�nh l� mắc cỡ. Ch�ng c�n xanh m�i đầu, đ�u khoảng mười bốn mười nhăm. Trang lứa ch�ng đều c� chung một c�u ch�m ng�n si�u khủng, thể hiện đẳng cấp: �Ăn tranh thủ ngủ khẩn trương, học h�nh sương sương y�u đương l� ch�nh�.

 

- Sao m�y bỏ học? C�i bản mặt m�y c� tối tăm bụi bặm g� cho cam!

Đứa tội đồ d�m đồng bọn n�i trổng: Anh hai n�y ng� b� giai l� thế, hết đường binh hay sao m� đầu qu�n v�o c�ng an nhẩy? Bốn đứa đồng loạt cười. Ba c�i c�ng số 8 x�u cổ tay ch�ng lại, chớ h�ng độn thổ, thăng, biến m� chết ch�m. Ch�ng ngồi tr�n băng ghế d�i, thứ băng gỗ thường gặp ở bệnh viện, ở trụ sở c�ng an.

- Người ta khai ch�ng m�y những năm đứa, thế thằng c�n lại trốn đ�u?

- Kh�ng biết.

- Hung kh� bọn m�y phi tang ở những nơi nao?

- Bờ c�y bụi cỏ, lạch nước cống hẽm, qua cầu gi� bay, l�m sao nhớ hết?

- Tư th� �n o�n g� với kẻ bị hại?

- N� ỉ con đại gia l�m chuyện ngược ngạo t�y trời, bọn n�y khử cho x� hội được trong sạch đ�i phần, bộ chẳng tốt sao?

- Mẹ kiếp! M�y tưởng m�y l� thứ g�? Tưởng ngon cơm hả?

- Bọn n�y chả tưởng g� sất. Ăn chơi kh�ng sợ mưa rơi. Khơi khơi c� thế th�i.

Một đứa ngồi cuối bi�n chỏ m� v�o: Đ� m�, xi-đa m� đ�i x�ng pha hiến m�u!

�ng bạn (hay đầy tớ) của d�n thổ những tờ giấy rời, xộc xệch đặt v�o tấm bi� cứng. C� tờ rời b�n rơi xuống đất: Tội phạm x� hội đen nguy hiểm, chưa c� tiền �n nhưng nh�n th�n xấu. Ch�m Nguyễn Tiểu Gia 18 tuổi 20 nh�t dao tr� mạng dẫn đến tử vong tại qu�n Ca-ra-�-k�.

�ng l�m nhiệm vụ hỏi cung nhặt giấy l�n, cắm c�y viết v�o t�i �o, tiện thể moi ra được điếu thuốc.

- Đại ca c�n điếu n�o cho em bặp �t hơi để tinh thần thư gi�n. Xem chừng đời bắt đầu v� từ đ�y bố ơi!

Trước mặt thằng c�n đồ c� h�ng chữ đỏ cho�t uốn lượn tr�n v�ch: Trồng c�y mười năm trồng người trăm năm.

 

Đường rối rắm, nhiều vật cản, giờ cao điểm, xe �n tắt, buộc khựng đứng. Nhưng tiếng động, li�n tu bất tận, chẳng bao giờ ngưng. Tiếng động tựa mưa rơi, v� thường th� chốn n�y mưa mi�n man, mưa xuy�n mưa, mưa nối mưa, sợi ngắn sợi d�i hột to hột nhỏ. Mưa cần mẫn tu�n, mưa chăm chỉ tr�t. M� mưa ập xuống th� phố phường ngập lụt, người ngợm xe cộ thảy đều bị dồn cục. B�p k�n, chửi thề, g�y hấn, qu�t th�o, đem hai chữ mẹ cha ra m� quần thảo. V� rồi xảy ra sự cố: Ch�m nhau. Thế mới c� c�u diễn n�m: Chuyện thường ng�y ở huyện. Phường B�nh Thạnh, quận Ph� Nhuận, đường Đồng Khởi, C�ch Mạng th�ng 8, Tống L� Ch�n hay ch�n l� hay c� thọt hay cụt gi� hay bất kỳ ng� ng�ch bộ phận n�o trong th�nh phố cũng thế cả. Thế mới c� b�i h�t Từ th�nh phố n�y người đ� ra đi. Đi l� phải. C�ng sớm c�ng tốt, thế mới l�i ra tục ngữ: Tr�u chậm tr�u uống nước đục!

Cẩm nang của tr�u đương đại: Ngậm miệng đồng nghĩa với sống s�t. Ph�t ng�n linh tinh: Bộ muốn chết hả? Đao kiếm, �m kh�, gậy gộc, cường toan, thuốc trừ rầy, xăng dầu, b�nh ga, hộp quẹt, thậm ch� cả ớt bột cũng mang ra chơi r�o. Một bao ớt hiểm xay nhuyễn thời gi� l� 15.000 cũng đủ l�m thằng chả kh�c cả tuần lễ, kh�c như mưa, kh�c đẹp. Chưa thấy quan t�i chưa đổ lệ. Xưa rồi Diễm! Ớt bột cay x� con ngươi. N� kh�c hu hu. M�nh cười ngặt nghẽo. Bộ kh�ng phải l� chuyện cực kho�i giữa đời thường sao? Hehehe. Dui w�. N�i l�o cho t�u Trung quốc n� tha đi. Thằng chả khoảng bốn b� hay 7X? Tướng sung, tuồng sinh nhằm thời điểm cuộc c�ch mạng đ� chin muồi dẫn tới thắng lợi thần th�nh. Nếu từng lội bộ tr�n Trường sơn, đ�ng hoặc t�y (cũng c�ng một nghĩa như nhau), chả hổng c� được bộ dạng ấy. Chả mặc đồ xịn, h�ng hiệu, dứt kho�t chẳng phải đồ h�ng b�nh. Eo �i, đừng nhắc tới n�n cối d�p r�u m� m� n� khinh. Chả n�i thế. Qu�n qu� khứ của cha �ng đi. Chả tợp bia, rung đ�i, dắt lưng đ�i ba c�u thơ cho ra vẻ ta đ�y th�ng th�i v� th�ng tho�ng: �H�y lau kh� nước mắt đi em, vết thương h�m qua đ� th�nh sẹo�. Đứa con g�i trần truồng di động đ�i v� sưng sỉa: Ai kh�c hồi n�o ti�? Da dẻ mịn m�ng sẹo sần chỗ n�o đ�u? Đồ d� di�n! Chả kh�ng c� hứng th� với phường thất học. Chả bước ra đường chẳng n�i năng lời n�o với đứa �phục vụ t�nh cảm� mang t�n Thắm. Thằng chả lầm bầm m�nh �n: � ki� tr�ng ai như c� Thắm, đang đứng tắm, đưa hủ mắm, c� mồi nhắm, ta ưa lắm, nhịn đ�nh rắm� Tr�n đầu chả, tấm bảng hiệu to đ�ng đong đưa: �Cho tự đắp, tự nặn, tự ve, tự vuốt�. H�y giỏi ch�n đi, đứng l�n ph�ng ở đ�y nhỡ may n� rơi xuống đ�ng người th� kh�ng c�ch g� tự ch�n tự cất tự khắc t�n tự l�m mộ bia. V� chả đi. Sao lắm người chộn rộn đằng g�c đường thế kia? Ồ, c� tấm bảng dựng đứng chận b�t tầm nh�n ngầm trả lời. Chữ ai viết m� phăng-ta-dzi ngần ấy? �Khuyến m�i: Mua bao cao su tr�ng b�nh Trung thu�. Hề, d�n tộc ta l�m thơ số một, gieo vần rất chỉnh. Thảo n�o �ng Bảo Sinh từng ph�n: �Ai cũng l�m được nh� thơ, ai cũng c� thể �s� cơ� của m�nh�. Rườm lời! Cũng t�y thuộc đối tượng, kh�ng c� cu lấy chi sờ? Đơn cử nh�, c�i bảng hiệu của thẩm mỹ viện b�n kia đường n� viết: �L�m hồng nhũ hoa, n�ng cấp m�o g�. Trật đường rầy! Tối nghĩa, chẳng m�ng c� ph�p m� lị ni�m luật. Hỏng! Thằng chả thật quỡn, đang moi từ t�i �o ra bao thuốc l� th� bất thần một cậu ngồi sau xe �m nhảy ph�c xuống. Cho�ng. S�t rạt l�m th�t tim. Giời, con t�m bố như thể t�m chim, chim bay Đồng Th�p con t�m Củ Chi. Định thần, một tay thọc v�o t�i quần giữ rịt c�i v� da. Cậu t�m t�i? C� lộn người chăng? Lạ l�ng g� bố, sao tr�ch con nhầm? Thằng ấy nhỏ con, ốm o xo bại, nhưng b� lại, da thịt để trần của n� n�t nhầu vết x�m. Long tranh hổ đấu. Ngọa hổ t�ng long. Thập diện mai phục. Tr�n đỉnh Vu sơn. Th� n�y phải trả. Tim nầy lỡ dại trao em. T�m lum t� la những b�a ch� ng� bắt gớm. X�m bấy ban tan n�t như thế hẳn phải c� bản l�nh chứ chẳng đ�a, tợ cắn răng chịu cực h�nh tra khảo, kẻ nh�c gan th� l�m sao chịu đời cho thấu! C�i chứng minh nh�n d�n ấy n� hiển thị thật lắm điều, khiến lỡ nh�n v�o thằng chả tự dưng thu b� người lại chả c�n k� l� n�o cả. Như h�i nhi l�n l�ch ra khỏi cửa m�nh mang l�n b�n c�n kim chỉ 4 k�, rỏ nước nhờn đem c�n lại chỉ c�n 3 ki 2. Vẻ đường bệ thong dong nh�n du ngoạn cảnh của chả nhỏ nước bốc hơi đi đ�u? Nhu m� hiền thục như g�i về nh� chồng buổi sơ ngộ. Chả thấy yếu ở đ�i ch�n v� tim đi c� xịch c� tang trong lồng ngực chưa kịp r�t kh�i thuốc. Bố ạ, thưa với bố con chả lắm thời gian đ�u, con c�n nhiều phi vụ. Vắn tắt, con cho bố xem c�i n�y để bố dễ định liệu, bởi h�nh ảnh th� hơn cả ng�n lời n�i ra. B�o đ�i đ� ng�n như thế. Thằng ấy n�i, những thứ hắn c� thảy đều dị dạng, kể cả c�i bị rết hắn mang sau lưng, hệt như bọn T�y ba l�. Trong ấy chứa đựng những g� m� nghe loảng xoảng tựa kim loại sắt th�p đang va chạm thế kia. Mở n�t t�i �o, hắn l�i chiếc điện thoại di động thật xịn ra. Nh�n tho�ng, thằng chả biết ngay trị gi�: 25 triệu, kh� đụng h�ng. Hắn d�ng ng�n tay trỏ chỉ chỏ, k�o qua hất lại tr�n m�n h�nh nhạy cảm. Đoạn phim cực n�ng bắt đầu tr�nh chiếu. Bố xem nh�, con b� đang năng nổ diễn xuất ấy tuổi chỉ 16. Ai ph� trinh n� th� bố thừa hiểu. Chuyện xẩy ra c�ch đ�y một tuần, đ�ng thế kh�ng? Giờ n� đổ bệnh, than đau, chưa thể mang th�n đi bệnh viện kh�m nghiệm. N� xin bố 10 triệu để về qu� xa l�nh chốn phồn hoa nhiều cạm bẫy. N�i xong cậu d� xeo ph�n hiện đại v�o mặt thằng chả. Người nam đ�ng tuồng d�m � đồi trụy in tuồng l� anh em sinh đ�i với ta. Mồ h�i n� xuất hạn dầm dề m� ta giờ cũng thế, chảy lạnh sống lưng. Mười triệu, tối mai 8 giờ ở c� ph� Mộng L�nh bố nh�. C� cần con mang xe đến tận nh� rước bố đi kh�ng? L�ng b�ng lỗ tai, thằng chả đực mặt tuồng đang t�m đường binh. Xập x�m chướng n�i: Th�ng th� thủ, c� lũ th� dương. Khốn nạn thật! Ta đ� quan s�t động tĩnh ng� trước tr�ng sau, vậy th� ch�ng n� dấu camera ở g�c kẹt n�o? Chỉnh sửa �m thanh ở mức độ n�o m� con nhỏ n� la bai bải như cha chết mẹ chết thế. L�c ấy sao ta chẳng nghe n� r�n la c�? Chơi ch�u đi ch�. N� chỉ n�i c� bấy nhi�u. Bấy nhi�u th�i m� giờ đ�y ta phải �m đầu m�u. Mười triệu, mười triệu� Chết t�i kh�ng, hở Trời! L�o ấp �ng, tự răn đe. Tối mai tối mai� T�m giờ t�m giờ� c� ph� Mộng L�nh mộng l�nh� Qu�n Mộng L�nh c� đứa từng ng�m thơ: Xi-đa l� bệnh ngo�i da, mười năm mới chết th� ta sợ g�?

 

- Chị n�i lạ! N�y giờ kh� hơi m� chưa đả th�ng. Muốn y�n bề gia thất th� dứt kho�t phải man khai: Em c�n độc th�n.

- �c đức bất nhơn. Thế thằng cu� Thiệt tội trời, tui vất n� cho ch� gặm �? L�ng lang dạ s�i hay sao m� nhẫn t�m ẳm n� đi cho c� nhi viện. M� viện c� nhi l�c nh�c trẻ con hằng h� sa số biết họ c� mở cửa đ�n nhận th�m một sinh linh?

- Thiệt ba phải! N�i thế n�y dễ hiểu. Ra đường chị gặp hai lối. Chọn một trong hai, chớ l�i th�i. Lối cũ, y�n phận �m con thơ m� h� ru em o�n tr�ch số phần. Lối mới, nhiều hoa bướm, tương lai s�ng lạng, lại rảnh tay m� thong dong bước lại bến hẹn t�nh trường. Người ta ng�n cảnh chị đ�o bồng con dại b� lu b� loa. Chị đ� r� chưa? C� điều kiện, ra th�ng c�o cần người, chị cũng nhắm mấy khứa độc th�n chẳng vướng bận, c� đ�ng kh�ng? Bản th�n em cũng ch�a gh�t con n�t. Đẻ đứa con, cuộc sống tự nhi�n đang nằm ngữa bỗng bị lật sấp, bầm dập, lu bu, rối rắm, cột tr�i chưn cẳng, mất tự do. Đau khổ chi bằng mất tự do, đến buồn đi ỉa cũng kh�ng cho.

- Căng thế. B�a bổ đầu người chứ chẳng phải chơi!

- Mệt chị lắm. Mang th�n đi l�m vợ người ta m� c�n n�i tới chơi với giỡn.

- Thế �ng ta. Ng� tướng ổng c� biểu hiện ch�t đ�a nghịch n�o kh�ng?

- Tầm bậy n�. Người ta th�nh t�m, người ta sợ nước đến ch�n, người ta dương thịnh m� �m suy, người ta th�m kh�t m�i vị đ�n b�, người ta bấy chầy tối lửa tắt đ�n�

- Ổng c� coi b�ng tui kh�ng?

- Dĩ nhi�n, phận sự của em m�. Trong bốn tấm ảnh, ổng chịu đ�n ch�n dung chị nhất. D�m m� nuốt nước miếng. Chị về ở với ổng chẳng kh�c chuột sa hủ nếp.

- Tui cũng kh�t nước. Hay l� mang thằng cu bỏ trước cổng ch�a?

- Ậy, việc của chị sao đ� em ra l�m qu�n sư? Nghề m�i giới của em đa phần đều bị tiếng thị phi, c� đứa �c khẩu n�i mai hậu em sinh con kh�ng c� lỗ đ�t. Kh�ng d�m đ�u!

- Cu ơi, chừ mạ biết t�nh l�m răng? M� ơi đừng gả con xa, chim k�u vượn h� biết nh� m� đ�u!

- D�ng d�i thấy gh�t. Hẹn chị h�m sau, em ngồi qu�n b�n chả hồ Gươm. Hăm bốn giờ cũng đủ để ph� �n, l�m trắng tư duy.

Dứt kho�t, c� g�i trẻ đẹp đứng l�n, tay vẫy chiếc xe �m. Vất người đ�n b� đứng b�n lề bụi mờ d�i tr�ng xa vắng. B� ngồi lại xuống chiếc ghế nhựa gọi ly nước mi� uống cho toảnh ngoảnh thần tr�. Đứa phục vụ nhanh nhẩu mang thức uống ra.

- Xong hợp đồng rồi ạ? N� n�i, mặt l�u c�.

- Ủa, sao biết? C� k� kết hồi n�o m� gọi l� hợp đồng.

- N�i thật nghe, c� ấy m�t tay lắm. Mười vụ nghe đ�u chỉ xẩy ra c� bốn trường hợp l� bị tổ tr�t.

- Thế c�n lại s�u, họ ra sao giờ n�y?

- Mặt hoa da phấn, kẻ đưa người rước, cơm h�ng ch�o chợ, vận sự hanh th�ng, n�i chung l� tho�ng đạt ng� rẽ cuộc sống chứ kh�ng đời t�n trong ng� hẹp.

Đứa ấy cầm chổi qu�t r�c loanh quanh phạm vi hẹp của qu�n nước. Bẩn thỉu. Sao c� đứa buồn tay thả mẩu thuốc h�t dở v�o trong cốc? B�n số hai bốn đứa học tr� gọi bốn phin c� ph� sữa đ�, sao giờ n�y thu v�n chỉ c�n c� một c�i phin lọc? Ai đời m� ch�ng uống được cả nh�m cả i-nốc cả th�p cả sắt. Thời buổi!

- Tr�ng như chị lấn cấn mắc nghẹn chuyện g�?

- Cậu hỏi th� t�i phải thưa, l�ng t�i chưa quyết v� vấn vương thương con dại, lớn l�n kh�ng biết mặt cha đ� đ�nh, ngay cả mẹ hiền cũng biền biệt bỏ trốn mất ti�u.

- Ối giời, kh�o lo. Bố mẹ t�i l� ai? T�i chả quan ho�i, đời t�i sương gi� đ� quen v� lỡ ch�o đời ngay l�m c�y b�n bờ đ� vắng. Người m�nh nhiều họ, kh� chọn, l�m giấy tờ t�i mang họ Hồ cho được oai phong. Bọn nh�c trong x�m n�y gờm mặt gọi t�i l� Thần đao Hồ đại đởm. �i chao, h�m nay buồn, tự dưng t�m sự c� hơi nhiều. Nếu chị c� t�m bồ t�t th� t�m người b� con t�n cẩn m� trao gửi đứa b�, d�i v�o tay họ khoản tiền hậu hỉ để y�n t�m l�n đường. Xoay xở như vậy l� hợp lẽ, ngh�o đ�i m� �m riết con dại th� kh�c g� trồng c�y m� chả hề tưới nước, lại che chắn �nh dương quan.

Người đ�n b� đứng l�n nắm tay �o cậu con trai m� lay lay. C�m ơn em đ� th�ng tư tưởng, thu v�n cho chị một lối đi t�m đường giải ph�ng� Em họ Hồ m� t�n gọi l� chi? C� phải Ch� T�nh kh�ng? Hậu vận chị kh� th� nhất định kiếm c�ch trở lại chốn n�y quyết t�m ra em m� ơn đền o�n trả.

- Đừng n�i thế, đừng nhắc tới mai sau. Đời t�i l� n�o ch�n chặt ở qu�n c�c n�y? Phải biết tung h� m� bay nhảy, r�y đ�y mai đ� xu�i nam. C� lẽ tạng người t�i hợp chuyện bảo k� hoặc bảo vệ hoặc đi đ�i nợ hơn l� tối ng�y đi d�ng mời tr� đ� chanh đường hầu hạ c� ph� c� ph�o. Duy�n nợ bọn m�nh e chỉ tồn tại tới bữa nay th�i. Ch�o chị nh�, ch�c chị thuận buồm xu�i gi�.

Hắn nhổ một b�i đờm ra đường rồi cầm chổi c�n biến mất v�o qu�n tối. Người đ�n b� thở d�i, bả h�t l� nh�: Đường đời mu�n vạn nẻo, đường m�n n�o dẫn tới l�u đ�i t�nh y�u?

 

C�nh cửa đ�ng mạnh tay. Tiếng động l�m l�o gi� ng�c đầu l�n. Một b�ng người vụt tho�ng qua. Ai đấy? Chẳng hồi �m. L�o lồm cồm ngồi dậy, ho hen một đỗi mới to tiếng. Đứa n�o thế? Thằng con trai bước trở lui, l� mặt: C� chuyện g� kh�ng? �, mầy tan trường rồi đấy �? Cho �ng hỏi, mấy giờ rồi ch�u? Thằng con trai lắc đầu, n� đến b�n cửa sổ, s�t vu�ng chiếu �ng nằm. Cửa sổ c� những chấn song. Đ� b�y vẽ nhiều bận m� chẳng chịu khắc ghi. Đ�y n�y, nắng rọi tới ngang vạch n�y th� đ� bốn giờ chiều. Hiểu chưa? �ng gi� lập lại: Đ� bốn giờ chiều. Vậy bố mẹ m�y c�n l�u mới về? Ngớ ngẩn, phải tắt nắng, phải nhọ mặt người họ mới về. C� hiểu kh�ng? Thế h�m n�o giời đổ mưa l�m sao �ng hay biết hở ch�u? Đ�o mẹ, biết l�m g� cho khổ th�n. Biết ăn ngủ ỉa đ�i, ngần ấy th�i c� phải sướng hơn kh�ng! Thằng ch�u nội bỏ đi, �ng cụ bạc t�c lưa thưa gọi giật lại. Ch�u ngồi cho �ng hỏi thăm đ�i c�u. Kh�ng dư thời gian. N� đối đ�p. �ng van ch�u, c� trở về ph�ng th� lặng y�n m� học b�i chứ đừng mở thứ nhạc ấy ra tra khảo �ng. Thằng con trai cười hiền. Thế �, �ng chả ưa nghe nhạc Rap �? Vậy th� mở kh�a tủ lấy cho ch�u xin năm chục ng�n. Vật gi� đắt đỏ, đủ đổ l�t xăng v� l�m cốc nước. Tiền đ�u m� đ�i ba h�m m�y lại r�o �ng? M�y b�y tr� trấn lột.

Chẳng mấy l�u căn nh� rậm rật tiếng xập x�nh kỳ lạ. Lỗ tai bọn trẻ thật qu�i gỡ. Thứ ấy m� ch�ng gọi l� nhạc. Thử ra chợ Đồng Xu�n nghe ch�ng n� chửi nhau, du dương trầm bổng , c� tuồng t�ch c� điển cố c� b�i bản, cho�ng v� ấn tượng hơn vạn lần. �ng l�o nằm vật xuống, bịt tai bằng những thứ �ng c� được, gối, khăn, vớ, may-� quần đ�i. Đầu b� t�c rối, �ng kh�ng nghe ra tiếng xe tay ga vừa thắng đứng ngo�i cửa. Đứa con d�u nhẹ nh�ng bước v�o. Tắt nhạc đi con. Mẹ c� mua phở cho cả nh� xơi đ�y n�. Bản nhạc chấm dứt bằng chữ Fuck m� người ca sĩ da đen bỏ c�ng sức rống l�n cực mạnh. Tuy bịt tai nhưng mũi �ng l�o vẫn tho�ng kh� để h� hấp, lỗ mũi �ng nở to, kh�ng gian sao chập chờn ng�t hương m�i đặc th� d�n tộc bốn ng�n năm văn hiến. �ng cởi bỏ hết mọi chướng ngại, ngồi dậy, ng� ra, hồ nghi, ngờ vực, mộng mị, li�u trai, hoang tưởng. C�i g� thế? �ng n�m vi�n cuội d� đường. Sinh nhật đứa n�o? Ăn mừng chiến thắng hay li�n hoan đ�m cưới đ�m giỗ? Mẹ kiếp, gi� c� nhiều c�i thiệt th�i, m� l� lấp l� thứ đ�ng l�n �n nhất.

- Mời bố ăn phở ạ. D�ng ngay kẻo nguội mất ngon.

- Sao h�m nay ch�ng m�y tốt với tao thế? Thằng Cung th� chỉ nghe mới c� một b�i nhạc lại vội tắt đi. �i, cảnh h�a b�nh an lạc th� ai cũng mến chuộng cả!

- Chẳng dấu g� bố, thằng Cung n� đỗ v�o Đại học n�n ch�ng con phải ăn mừng.

- N� đ�u rồi. Biểu n� vặn nhạc l�n. B�i g� nghe thật h�ng hồn cơ, để kỷ niệm bước vinh quang.

- Bố ưa nghe bản n�o?

- Đại loại như Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước�

- Khiếp. Bố lẫn thật rồi! Thời buổi đương đại nầy đi�n sao nghe ba thứ vớ vẫn ấy? Nhạc ấy chỉ d�nh cho bọn dở hơi. Bố xơi đi.

�ng ăn, �ng khoắng sợi �ng h�p nước, �ng v� đũa �ng dộng thi�, �ng ch� t�m v�o miếng ăn. Ăn như thể nhịn đ�i từ hồi chống Mỹ tới giờ. Một trong tứ kho�i, người đời n�i chẳng ngoa ng�n. Mồ h�i �ng tươm đầy mặt, �ng ợ một tiếng r� to khi b�t phở đ� sạch s�nh sanh. �ng ng� v�o mặt c� con d�u hồi l�u, ng� chăm, đồng tử đứng y�n, m� mắt kh�ng nh�y. �ng n�m c�i b�t nhựa kh�ng xuống chiếu, cầm đ�i đũa tre như nắm một con dao b�n nhọn; �ng muốn d�ng t�n lực để đ�m thốc đ�i đũa v�o ngực đứa con d�u nhưng đ� muộn. �ng nằm vật ra, mắt trơ ng� l�n trần nh�, nước sủi bọt trắng ứa b�n kh�e. Tay ch�n co giật như thằn lằn đứt đu�i, rồi bu�ng xu�i, cứng đờ x�c th�n.

- Cung ơi, v�o phụ mẹ một tay.

Thằng ch�u đ�ch t�n bước v�, mặt l�nh cảm.

- Cho bao nhi�u liều lượng m� ch�ng thế?

- Chả biết, thằng ấy trao cho mẹ g�i giấy, n�i bảo đảm với chị h�ng cực n�ng, kẻ mua chưa từng c� ai than phiền. M�y r� so�t trong lưng quần hộ mẹ.

Đứa con y lời. Da bụng l�o nhăn nh�u, c�n ấm. Ở lưng quần, phi� cột sống, c� dấu cất chiếc chi� kh�a. Thằng con trai lật �ng l�o nằm ngữa, ngay ngắn tựa tư thế của kẻ m� ngủ kh�ng chi�m bao chẳng �c mộng. Hắn đi lại c�i tủ nhỏ, đen b�ng chất gỗ tốt, mở kho�.

Trong ấy chứa đựng nhiều bằng ban khen của cấp l�nh đạo, năm s�u c�i huy chương nằm đ� l�n tr�n, tận b�n dưới lộ ra xấp giấy bạc. Hai mẹ con c�ng đếm, từ lầm bầm đến to tiếng, l�t sau th� thở hắt: S�u triệu tư, chẳng dư bạc lẻ.

- Tiền miếng đất dưới qu� m� b�n c� bấy nhi�u th�i hở mẹ?

- M�y qu�n �. Thi thoảng �ng c�n cấp dưỡng tiền cho đứa con rơi. Th�i, lo thu v�n đậy đằng l�m sạch hiện trường. M�y chuy�n coi phim h�nh sự th� đạo diễn l�m sao ng� cho đẹp, chẳng sơ hở.

- C�n tiền?

- M�y ba tao bảy như hợp đồng.

- Đ� l� con ngỡ �ng c� nhiều. �t thế th� mẹ phải cho con th�m.

- Ừ. Rồi mẹ sẽ đưa. Nhưng phải một thời gian kh� l�u. M�y mang đi ti�u pha d�n t�nh họ dị nghị.

Nắng gần tắt, nh�n tới song cửa, thằng con trai chẳng biết đ� mấy giờ?

 

- Bị c�o Huỳnh văn Lương Thiện, tử h�nh.

- Bị c�o Trần văn Giảo Hoạt, mười năm t�.

Số c�n lại, �n t� đồng nhất l� hai năm.

Luật sư biện hộ đứng l�n: Thưa qu� to�, t�i c� điều muốn thưa. Hoạt v� Thiện đều c�ng tham gia ch�m chết người, sao bản �n d�nh cho mỗi người lại c� mức sai biệt ngần ấy?

- Ấy l� do bởi l� lịch của mỗi tội phạm cơ bản c� chuyện kh�c nhau. Bố của Thiện trước đ�y l� ngụy qu�n ngụy quyền. C�n bố mẹ của Hoạt dẫu sao cũng gia đ�nh c�ch mạng. Y �n.

Chiếc b�a gỗ đ�nh xuống b�n chan ch�t. Kết th�c. M�n k�o xuống. Tắt đ�n.

Để khỏi mang tiếng bưng b�t th�ng tin, nhật b�o ng�y mai c� tờ tường thuật phi�n xử:

Chuyện ruồi bu. Vũ Như Cẩn.

 

H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.htm.

 

� gio-o.com 2011