photo: NAT @gio-o.com

 

H �nh Nghi�m

S� XANH

chuyện ngắn

 

 

� Huỳnh Tạ sinh trưởng ở l�ng Ph� Mỹ. Danh xưng nghe hay nhưng l�ng n�y chỉ l� rẻo đất hẹp, mọc l�n giữa s�ng nước bao la. D�n l�ng đa phần kh�ng b�m trụ v�o đất bởi quan niệm đất ấy chẳng m�u mỡ g�, khai khẩn ho�i cũng cạn kiệt trong khi s�ng nước chập ch�ng v�y bủa kia, bản th�n ch�ng kh�ng ngừng lu�n lưu ho�n chuyển. N� dấu tận đ�y l�ng biết bao sinh vật tr� th�n, v�t m�i một đời cũng c�n c�i ăn.

� Gia đ�nh Tạ c� một con đ�, l�m m�i ấm gia cư, tr�i nổi vật vờ tr�n s�ng. Tạ l� con đầu, trai trưởng. Dưới Tạ nheo nh�c bốn đứa em thơ. Tuy chưa lớn kh�n, trong đầu Tạ đ� sớm gieo mầm nghi vấn: Cớ sao những kẻ khốn c�ng chẳng đủ cơm ăn �o mặc lại ưa vầy cuộc ong bướm, th�ch chuyện m�y mưa để sinh đẻ cho cố x�? Đẻ năm một, đẻ chuy�n cần, kh�ng nao n�ng sợ h�i, rồi lại trơ mắt ốc ng� l�n cao xanh m� than thở cho số kiếp lu�n gặp t�nh h�nh gay cấn. T�m t�nh theo đ� m� bẳn gắt, l�ng dạ v� thế m� n�ng nảy; suốt cuộc đời chỉ mưu cầu ng�y hai bữa được ăn đầy ch�n cơm m� kh�ng phải cực l�ng san sẻ cho một ai kh�c.

� Tạ c� nhiều điều buồn bực chẳng biết nhờ ai ho� giải cho rốt r�o. Uẩn kh�c dồn n�n sinh l�ng phẫn hận đấng sinh th�nh.

�- Thời buổi n�o cũng cần phải cắp s�ch đi học chữ, h�y thu xếp cho tui được đến trường, như thế mai hậu mới cất đầu l�n được với đời.

� Tạ n�i, sau khi m�c được c�i xương c� mắc giữa cần cổ. Cha của Tạ n�m đ�i đũa tre xuống chiếu. Đ� l� phản ứng đầu ti�n, �ng sẽ khạc tiếp theo sau những chữ cứt với đ�i. �ng ngh�o xơ, kể cả vốn chữ, loanh quanh c� bấy nhi�u từ, x�i tới x�i lui.

�- Mả cha mi. Đui hay sao? Phải chi em g�i mi mau lớn biểu n� đi l�m đĩ họa may mới c� tiền cho mi ăn học. Con đĩ mẹ m�y. Ngh�o m� ham!

� Tạ ng� bầy em, đen đ�a, gầy c�m. Những con c� l�ng tong ấy tương lai thế n�o cũng phải b�n tr�n nu�i miệng mất. Tạ bỏ buổi cơm, ph�ng m�nh xuống s�ng, bơi m�i miết. L�c gặp chuyện vui, khi đối mặt nỗi buồn, Tạ đều mượn con nước để sẻ chia. S�ng kia như người bạn thầm lặng gi�p Tạ ch�ng t�m gặp những ngu�i ngoai.

� Tạ bơi tới doi đất xa t�t tắp th� l�n bờ. Đ� l� nơi c�y cỏ mọc hoang, phồn thịnh tựa c�nh rừng nhỏ. L� chốn bọn trẻ con trong l�ng ưa tới tụ bầy họp mặt. Ch�ng b�y lắm tr� duy m�n bơi lội th� chẳng d�m l�m r�nh trước mặt Tạ. Ch�ng khinh Tạ l� kẻ ngh�o h�n sống dưới l�ng đ� chật, tuy vậy bụng dạ đứa n�o cũng c� đ�i phần nể nang. Mu� lụt năm ngo�i một m�nh Tạ đ� cứu sống hai đứa b� su�t nộp mạng cho cơn lũ. Sau đ� Tạ đ� lặn vớt được x�c của cặp vợ chồng gi� m� khi nước r�t đi con ch�u kẻ bất hạnh đ� mua lễ vật đến để tạ ơn. C�ng trạng ấy kh�ng phải l� nhỏ, n� gi�p Tạ c� thể chuyện tr� với những đứa m� trước đ�y Tạ ngại ngần khi phải đối mặt.

� Trong đ�m trẻ ưa lập đảng ph� ph�ch kia c� ba đứa tốt số được cắp s�ch đến trường. Khi hết tr� để nghịch, ba thằng học sinh ấy thường đem kiến thức thu lượm được ở trường mang ra l�n mặt l�m trạng với bọn v� học.

�- C� vị tướng kia đưa tay chỉ xuống s�ng m� thề trước mặt ba qu�n: Nếu ta kh�ng thắng trận n�y th� quyết kh�ng về nh�n lại d�ng s�ng, đoạn tuyệt với cố hương!

� Tạ nghe, đưa lời b�nh phẩm: Tướng ấy thật dại, lỡ xui xẻo đ�nh kh�ng hơn địch th� biết t�nh l�m sao? Đem gươm ra m� tự tử th� ph� uổng một đời. Hay dấu mặt cải trang an phận kiếp b�o giạt hoa tr�i lưu lạc chốn qu� người?

� Đứa kể chuyện nh�n Tạ, mặt lộ khinh miệt chẳng th�m đ�i co.

� Lại c� đứa ngứa miệng mang chuyện Ph�-đổng Thi�n-vương ra, l�n giọng to. Tạ d�ng đ�i tai rồi cười ng�y ng�: Thật l� hoang đường, soạn giả cải lương n�o đ� b�y đặt ra c�i �ng Th�nh Gi�ng đ�? Một đứa con n�t đang kh�t sữa bỗng ho� th�n th�nh dũng sĩ cao lớn. Một kẻ tầm thường d�n d� bỗng biến th�nh đứa si�u việt hơn cả l�nh tụ? Xạo cũng c� chừng c� đỗi th�i! Trẻ l�n ba chưa chắc đ� tin. Sử s�ch m� dối gạt th� ta kh�ng đi học chữ cũng l� lẽ thường t�nh. Tạ n�y quyết chẳng �n hận khi trời sinh l�m đứa dốt n�t.

� Đứa học tr� cuối c�ng nhổ nước miếng, liếm m�i ướt rồi c� k� dắt h�nh b�ng �ng Trần Quốc Toản tới: V� c�n nhỏ tuổi n�n ban tham mưu kh�ng cho dự cuộc họp chuẩn bị h�nh qu�n, Trần Quốc Toản đứng ngo�i giận qu�, b�p n�t tr�i cam đang cầm trong tay hồi n�o kh�ng hay.

� Tạ hỏi: Rồi sao nữa?

� Đứa kia n�i: Hết. Thầy gi�o chỉ kể ngang đ� th�i. Chắc � n�i tuổi c�n nhỏ m� sức mạnh hơn người. Nhiều dũng kh� th�ch l�m chuyện lớn? Đ� l� thầy gi�o th� nhất định kh�ng mang những chuyện l�o lếu ra kể đ�u! N�i c� s�ch m�ch c� chứng.

� Tạ nh�n quanh một lượt, nghĩ ngợi gi�y l�u, sau c�ng buột miệng: Thường qu�, chuyện ấy m� cũng lưu lại hậu thế cho cho�ng chật s�ch vở. N�i xong cổ họng rung l�n tiếng � a:

� Trần Quốc Toản b�p n�t tr�i cam,

� Huỳnh Tạ n�y b�p tan tr�i ổi!

� Cả bọn cười r� l�n khi nghe Tạ xuất khẩu th�nh thơ. Sau trận cười bữa nọ ch�ng n� đặt th�m một chữ đi k�m theo t�n: Tạ ổi. Tạ cũng vui trong bụng kh�ng th�m cải ch�nh. Tốt th�i, như thế khỏi tr�ng t�n với �ng Tạ l� l�m X� trưởng, người m� anh em phi� b�n kia hăm he c� ng�y sẽ cắt đầu t�n "�c �n" cho hồn li� khỏi x�c.......

 

�- Chuyện về �ng Tạ c�n nhiều, t�i mất cả năm trời đi thu thập nguồn tin xa gần. Chỉ ngại c� kh�ng đủ th� giờ để nghe.

�- T�i l� đứa ngh�o h�n ở mọi mặt nhưng l� kẻ gi�u sang ở trong việc ti�u ph� thời gian. M� n�o phải ri�ng t�i, d�n ch�ng quanh đ�y xem chừng cũng thế cả. Ăn kh�ng ngồi rồi, b� gối nh�n m�y bay. Đời đ�ng ch�n hay kh�ng đ�ng ch�n?

�- T�i c� thể trả lời ngay với c�, khẳng định liền t� t�: Đ�ng ch�n. Rất nản. Cực kỳ n�o nề. Buồn lắm th�!

�- V� răng rứa?

�- Tại v� những kẻ như Huỳnh Tạ th� bị triệt ti�u hết r�o. Đất n�y chỉ c�n rặt một phường ăn hại.

�- Xem ra �ng c� cảm t�nh với Huỳnh Tạ?

� Đ�i mắt l� loang lo�ng. Lưỡng mục bất đồng ấy nh�n c� g�i m� như thể vời tr�ng ra mặt s�ng, nước dật dờ chảy ngang bờ cỏ.

�- L�ng Ph� Mỹ n�y tự cổ ch� kim chẳng c� ai được như �ng Tạ cả. N�i c� cảm t�nh l� sai, l� thiếu s�t. Phải bảo l� d�n l�ng n�y chịu mang ơn �ng ấy mới đ�ng. Thi�n tai b�o lụt, sửa sang dựng x�y, mở mang tho�ng đạt, mọi thứ đều c� tay của Tạ nh�ng v� gi�p đỡ. M� c�u chuyện t�i vừa kể tới ngang đ�u rồi? C�i g� cũng thế, phải c� đầu c� đu�i; phải đi từ hạ tầng cơ sở l�n dần đến thượng tầng kiến tr�c. Ngang đoạn Huỳnh Tạ vượt biển qua Mỹ chưa? Đ�, họ thu� Tạ d�ng đ� chở người ra điểm hẹn gặp ghe lớn, sẵn dịp Tạ liều th�n nhảy đại ăn c� đi theo. Tạ thề với d�ng s�ng, nếu phương xa l�m ăn ph�t đạt, c� ng�y Tạ về sẽ đền ơn nước v� đất. Sang Mỹ Tạ l�m nghề đ�nh c�, đ�nh mệt thở. Phương ph�p đơn sơ, c�ch thức giản dị. Kh�ng m�y d� t�m, chẳng nương nhờ kỹ thuật hiện đại. Đ�nh tới độ bọn Mỹ phải n�ng m�u mặt. Kh�ng s�ng lọc ph�n loại, chẳng ti�u chuẩn lớn b�. Thượng v�ng hạ c�m cứ thế m� xơi r�o. V� đời Tạ phất, tiền v� nhiều như một mẻ lưới khẳm đầy c�. Tạ về thăm qu� hương bốn năm bận. Lần đầu, điện theo ch�n Tạ thắp s�ng tận x�m l�ng hẻo l�nh n�y. Lần hai, khai th�ng đường x�, l�t nhựa đen mun tất cả những lối đi. Lần ba, quy�n g�p tiền ở đ�u đ� mang về với đồ �n bản vẽ dựng x�y c�y cầu th�ng thương bắt thẳng ra quốc lộ. C� phải c� v�o đ�y cũng l� do đi tr�n c�y cầu đ� kh�ng? Ba năm trước, phương tiện duy nhất l� những chuyến đ� đưa người từ l�ng ra huyện, tới th�nh phố... N�i bỏ lỗi c� người địa phương n�o m� muốn nghe chuyện Huỳnh Tạ, anh h�ng v� danh chốn n�y?

�- Khai ra th� �ch g� chứ? Dạo ấy t�i l� một đứa b� cơm kh�ng c� ăn �o kh�ng c� mặc. Qu� khứ n�o tuồng cũng đều ẩn chứa nỗi buồn. V� hiện tại? Trời ạ! Niềm vui l� c�i nỗi g� m� xa vời trừu tượng đến thế? �ng được gi�p mặt Huỳnh Tạ l� xem như c� phần vui sướng. C�n t�i, t�i tr�i nổi xa gia đ�nh từ tấm b�, n�n người t�i ng�ng tr�ng thường lu�n khuất b�ng. Khi tranh thủ t�m ra được cơ hội th� muộn mẹ n� rồi. T�i lu�n l� đứa chậm ch�n!

�- Chậm ch�n cũng c� c�i hay của n�, chớ n�n than v�n.

�- Chậm ch�n đồng nghĩa với lạc hậu. Đ� l� lạc hậu th� c�i hay n� nằm ở chỗ m�?

�- Thời b�y giờ họ tranh sống bằng c�ch đạp l�n đầu l�n cổ lẫn nhau. Khi cướp được thứ g�, họ h�nh diện với đời l� nhờ nhanh ch�n, nhờ thủ đoạn, nhờ l�n c�i. Vậy th� l�m đứa chậm lụt m� l�ng ngay thẳng, biết ph�n biệt được trắng đen, trước sau như một, th� c�i hay n� nằm ở ngay chỗ nớ. T�m địa ấy thơm v� thuần khiết như một đo� sen.

� Người con g�i nh�n l�n b�n thờ, ở tr�n ấy lạnh lẽo mọi thứ, b�ng tối c� nhiều n�n tr�ng �m u. S�ng nhờ nhợ một đốm trắng cố vươn khỏi vũng tối: Một đo� hoa sen. Người con g�i mặt lộ vẻ buồn:

�- Tại sao lại c� thứ hương m�i thanh cao như vậy trong khi bản th�n n� suốt đời bị cắm dưới b�n tanh?

�- Tại v� răng th� t�i đ�y cũng chịu đầu h�ng kh�ng cắt nghĩa được. T�i xem sen như l� một tấm gương, nh�n sen để r�n học một th�i độ sống. N�i c� đừng sanh l�ng nghi hoặc, Huỳnh Tạ c� cho t�i năm trăm đ� la nhưng t�i c�i đầu khước từ. Người c�ng l�ng với nhau th�i, chẳng li�n hệ m�u mủ, t�i lấy tư c�ch chi để nhận số tiền to t�t ấy?

�- Kh�ng nhận một xu đui n�o?

�- N�i cho ngay th� sau c�ng t�i cũng xo� tay nhận xin một trăm đ�. L� do để t�i an l�ng thu nhận số tiền đ� đầu đu�i l� như thế n�y: Tạ nhận ra t�i, Tạ lay vai t�i: "Phải �ng l� Tạ l� ng�y xưa l�m X� trưởng đ� kh�ng? T�i cứ ngỡ �ng bị họ t�ng xẻo từ l�u rồi. Một người kinh qua bao d�u bể để sống s�t tới giờ n�y th� đ�ch thị kẻ ấy phải phi thường. �ng m� kh�ng lấy một trăm n�y th� xem thường thằng Tạ ổi mất rồi". Tạ nh�t tiền trong t�i �o t�i. C� ơi, l�ng n�y chỉ đẻ ra được c� hai Tạ th�i. Tạ n�y m� kh�ng sinh l�ng qu� mến Tạ kia th� e để ch�ng bạn cười. Thật đ�ng hổ ngươi!

�- Một trăm nằm y�n trong t�i, vậy th� lỗ tai �ng c� nhận được điều nhắn nhủ g� kh�ng?

�- Kh�ng. Huỳnh Tạ chẳng phải hạng người đem tiền ra để mua chuộc một ai. V� n�i c� hay, Tạ l� n�y cũng kh�ng hề l� phường gi� �o t�i cơm, đui mắt v� tiền.

�- �ng c� biết t�i l� ai kh�ng?

�- L� ph�ng vi�n b�o Phụ nữ hay c� l� C�ng an th�nh phố được điều về đ�y c�ng t�c? D� c� l� ai, Tạ l� n�y cũng kh�ng ng�n.

�- �ng Tạ ơi, t�i l� Huỳnh thị Mực đ�y. T�i c�n giữ được tấm giấy "Bản khai thế v� khai sanh" phi� dưới c� triện son lem nhem với chữ k� g� bới của �ng ng�y n�o huy ho�ng l�m X� trưởng.

�- T�i k� cả triệu tờ giấy, ti�u hao cả ng�n c�y viết Bic, l�m sao giờ n�y t�i c� thể nhớ ai l� C�, ai l� T�m, ai l� Cua, ai l� Mực?

�- Nh� t�i c� năm anh em. T�i l� �t m� Tạ l� anh đầu.

�- Trời đất! Cớ g� c� kh�ng n�i sớm ra? C� tr�i giạt phương n�o m� Huỳnh Tạ cho người đi khắp ba miền kiếm t�m vẫn cứ bặt v� �m t�n?

�- T�i ở s�u trong v�ng kinh tế mới tiếp cận với Trường sơn th� c� l� t�i th�nh Tạ cũng chịu b� tay th�i. Số t�i l� kiếp tr�u ngựa, phải m� gặp được Tạ như �ng từng gặp? Trời ơi, một trăm đ� Mỹ, nghe sao hoang đường qu� chừng chừng. L�m răng để ti�u cho hết?

�- Tạ chết rồi, c� hay tin chưa?

�- C�, t�i đọc tr�n b�o Tuổi trẻ Chủ nhật. Một tờ b�o nh�u n�t. Một ch�a nhật n�o đ� đ� xa x�i. T�i đ�n nhận tin ấy trễ gần cả nửa năm. T�i đ� n�i với �ng rồi, t�i lu�n l� đứa lạc hậu.

� Hai người, một gi� một trẻ bỗng c�ng đứng một d�ng vẻ. C�i đầu, thổn thức. V� nỗi buồn như tho�ng x� động, một c�nh hoa sen rơi rụng xuống b�n thờ thui chột hương đ�n.

�- Anh t�i đ� chết, nghe qu�i đản như số tiền vĩ đại m� anh từng c�, từng l�m chủ.

�- Một c�i chết kh�ng mấy s�ng sủa. Mờ �m, nhiều nghi vấn. Lu c�m. Một x�c chết v� thừa nhận, vất lăn vất l�c trong chốn th�nh đ�.

�- B�o đưa tin Việt kiều Huỳnh Tạ về chơi đĩ rồi d�nh bệnh Xi-đa, rồi ch�ch cho�c sao đ� lại gặp thuốc giả. Rồi đ�ng cứng mạch m�u, rồi xuất huyết sọ n�o, rồi y tế nh� nước b� tay đ�nh ng� kh�c ruột ng�n dặm nằm thẳng cẳng chẳng c� ai vuốt mắt, bặt tiếng than van.

�- Bọn t�i mang ơn Huỳnh Tạ c� c�ng gầy dựng tu sửa x�m l�ng n�n đ�ng tiền nhờ nghệ nh�n ngo�i phố tạc một bức tượng thạch cao mang về dựng ở bến đ�, ng�y một ng�y hai liền bị họ giật đổ ph� sập. Viết đơn đề nghị l�n tr�n xin ph�p c�y cầu Tạ bỏ tiền ra x�y được mang t�n "Cầu Huỳnh Tạ" nhưng bị họ mắng nhiếc như t�t nước: Qu� hương đất nước ta trong hai cuộc kh�ng chiến thần th�nh c� cả triệu cả tỉ t�n tuổi anh h�ng d�n tộc, x�i mười năm cũng kh�ng hết th� h� cớ g� lại đem t�n một thằng Huỳnh Tạ v� danh tiểu tốt kia ra? Đừng nu�i mầm phản động! Vậy đ�, cho d� c� l� ph�ng vi�n b�o Phụ nữ, b�o Lao động lao điếc c� về điều tra muốn viết ph�ng sự th� t�i cũng một l�ng th�nh t�m khai b�o chuyện thật. Ng�y xưa, Huỳnh Tạ từng ngờ vực sử s�ch. Tạ l� người gh�t giả dối, xa l�nh kẻ đặt điều. T�i n�i l�n sự thật l� cốt để Tạ chết m� được nhắm mắt đ� th�i, chẳng ăn c�i giải g� hết. Một đo� hoa sen, c� hiểu kh�ng?

�- T�i mượn b�n thờ nh� �ng để thắp cho anh Tạ c�y hương, chuyện ấy c� được chăng?

�- Dĩ nhi�n. T�i rất hoan ngh�nh. M�nh kh�ng phải l� đứa duy t�m, nhưng c�i đầu tỏ l�ng th�nh k�nh với người khuất mặt l� điều n�n l�m. Lễ độ, k�nh tr�n nhường dưới, ăn quả nhớ kẻ trồng c�y, b�i học l�m người ấy bọn trẻ thời nay đ� khuấy qu�n. Thật mất dạy!

� Người con g�i mở t�i x�ch ra. C� đ� chuẩn bị mọi thứ, đủ để l�m ấm c�i b�n thờ. Người đ�n �ng cầm chổi l�ng g� qu�t sạch bụi b�m, thay hai ch�n nước lạnh rồi lui nh� sau ẳm v�o l�ng c�i đầu Huỳnh Tạ đi l�n. N� giống như một tr�i banh kỳ dị. N� tựa một tr�i bầu tr�i b� qu�i gỡ. �ng đặt n� ch�nh chắm giữa b�n thờ, quay khối thạch cao ấy cho đ�ng với vị tr� cần c�: Tai mắt mũi họng hướng ra đằng trước, nh�n xuống những kẻ sống c�n đang loay hoay với l�ng th�nh.

� Huỳnh thị Mực chảy nước mắt:

�- Anh Tạ! Ai nặn ra mặt mũi anh ng� kỳ cục rứa? Đ� vậy c�n bị g�y tai, mẻ cằm, tr�n chợt vẹt, m� lỗ h� lỗ hổng như củ khoai bị chuột gặm.

�- Kệ, tượng trưng th�i, cho c� th�i. H�nh b�ng Tạ th� nằm s�u trong l�ng m�nh rồi. Đ� l� nhờ t�i lanh tay đem thu cất, kh�ng th� giờ n�y chẳng được l�nh lặn như thế đ�u.

� Hai c�y đ�n cầy m�u đỏ ốm yếu đứng chiếu �nh s�ng run run l�n khối thạch cao trắng kh�ng trắng v�ng kh�ng v�ng. Một chai bia Huế. Một di� nhựa đựng bốn tr�i ổi. Huỳnh thị Mực đốt ba c�y hương, l�i lại, chắp tay trước tr�n, hương ch�y tr�n đầu, kh�i vướng vi� trong đ�m t�c rối bung, xơ x�c bụi đường.

�- Anh Tạ ơi, em l� Mực đ�y. Khi về l�ng cũ, ngồi tr�n xe đ� em thử l�m to�n trừ với ph�p cọng, rồi em đặt giả thiết: Nếu anh c�n sống, anh đang c� mặt trong l�ng, em sẽ gặp lại anh sau mười bảy năm c�ch biệt. Mười bảy năm. N� ngắn như một giấc mơ. Nhưng anh đ� chết, vĩnh viễn chẳng c�n một giấc mộng n�o nữa, cho ri�ng em, cho ri�ng anh. Em kh�ng c� tiền để c�ng anh ng� cho x�m tr�, em mua đại bốn tr�i ổi nếp ở bến xe. Con nhỏ cắp rổ đi b�n ng� tội nghiệp. "Ổi ni ngọt lắm chị ơi. Em m� n�i l�o cho xe c�n. Kh�ng phải ch�n d� m�, em mới h�i trong vườn đ�, ng� tươi r�i". Bốn tr�i ổi. To�n bộ gia t�i của con b�. Thảm thương qu� phải kh�ng anh Tạ, Tạ ổi? Em m� về đ�y l� lần ch�t, nh�n đường xưa lối cũ lần cuối rồi gạt lệ ra đi. Lời em khấn nguyện n�y mong anh nghe được. Ng�y mai em theo người ta xu�i Nam. Người ta mua v� t�u Thống nhất cho em, đ�i đằng ăn uống mọi thứ. Đời nay ng� vậy chứ cũng c�n c� kẻ đ�ng ho�ng. Họ dắt em v� S�i g�n rồi họ b�ng giao em v�o tay người kh�c. Tổ chức n�y dắt em đi kh�m sức khỏe v� sau c�ng em sẽ l�m vợ cho một �ng người Đ�i loan khuất mặt n�o đ�. Em bắt chước anh, ch�ng ta tha phương cầu thực. Điều em muốn nhắn xin anh giờ n�y l� nếu anh linh thi�ng xin ph� hộ cho em gặp được một thằng ngoại quốc ng� tử tế, đừng đui qu� mẻ sứt, đừng mang đầu �c địa chủ phong kiến thực d�n cọng sản, như thế th� em c� thể an t�m sống hết đời m�nh. Anh Tạ ơi, tự thiếu thời cho đến lớn kh�n em chưa từng xin anh ch�t chi cả, h�m nay đ�i hỏi ở anh c� ngần ấy th�i. Em nhắc lại, một �ng chồng Đ�i loan chớ c� đui qu� mẻ sức bệnh tật v� �ng ấy c�n ch�t t�nh người. Chỉ rứa th�i. Vui được ng�y m� hay ng�y nấy. Em sẽ "ra đi kh�ng mang ba-l�, quần �o cứ thế cắp n�ch".

� Huỳnh thị Mực lạy, v�i, x�, thở d�i, rồi cắm hương v� b�t gạo đặt trước thủ cấp Tạ. �ng Tạ l� ng� khối thạch cao nhưng kỳ thực đang d�i tr�ng c� g�i.

�- C� đi xa chắc kh�ng biết ng�y về? Ừ, kh�ng về lại c� c�i hay của n�. Th�i, n�i năng chi cũng bằng thừa, t�i c�n cất giữ được tờ hai chục đ� la xin mang ra biếu c� gọi l� thay mặt Huỳnh Tạ c� ch�t qu� tiễn biệt. C� đừng ngại, tiền n�y l� tiền của anh c� cho t�i l�c trước, giờ về tay c� l� ph�p tuần ho�n thuận lẽ. L� rụng về cội, ch�u về hiệp phố, thuyết ấy m�nh kh�ng n�n thắc mắc ho�i nghi.

� �ng Tạ l� đi lại gần b�n thờ, v�n tấm khăn trải l�n, dưới ch�n đ�n bằng đồng đ� cứng tờ bạc m�u xanh in con số 20. Giấy bạc phẳng phiu, thơm tho chưa từng c�. S�ch nh� Phật kể, ngay cả động vật v� tri nương th�n gần chốn thờ phượng, sớm tối nghe kinh cũng khai nh�n ho�n đổi được �t nhiều. Vậy th� tờ giấy ấy c� thơm m�i lạ thường cũng l� lẽ thường t�nh. Huỳnh thị Mực lại chảy nước mắt, h�ng chữ "In God we trust" lung linh như ảo mộng.

� Người đ�n �ng gi� yếu l�m X� trưởng ng�y n�o đưa tiễn c� g�i một đoạn ngắn.

�- Nhớ giữ g�n sức khỏe một m�nh một b�ng nơi xứ lạ qu� người.

� �ng n�i. C� g�i quay lưng dấu h�ng lệ vơi. C� bước l�n cầu. Cầu đ�c xi-măng vững ch�i m� tr�ng điệu bộ c� như đang đi tr�n cầu tre lắc lẻo. C� bước khập khiểng, c� đi li�u xi�u, tựa người yếu đuối sợ ngộp bởi đứng ở độ cao. D�ng gầy tưởng bay l�n nếu c� gi� thổi. Dưới ch�n c�, d�ng s�ng mu�n đời vẫn thế, vẫn bất biến lao xao tr�i th�n ra biển rộng. Nhưng chiều nay, chiều nay sao n� thầm lặng đến kh� hiểu. N� trầm mặc hứng b�ng Huỳnh thị Mực rụt r� bước ngang. Chiếc �o m�u t�m của Mực b�i n�t nh�a trong một con ngươi của Tạ l�. Một vệt đen tựa c�i dấu chấm than. Mờ ảo, biến mất. Tạ l� nh�n ho�ng h�n v�y k�n bốn bề m�u chạng vạng:

�- D�n số trong x� trước th� nhiều m� b�y chừ xem chừng qu� �t ỏi!

 

H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2011