H �nh Nghi�m


S GI

chuyện ngắn

 

� Chiếc quạt m�y được tắt đi khi người đ�n �ng xuất hiện. Hơi n�ng dồn tới từ căn bếp �m kh�i. Họ vừa ăn xong, những bức v�ch như c�n lưu tr� m�i chi�n x�o.

�- Ch�ng ta l�n s�n thượng cho tho�ng m�t.

� Người đ�n �ng n�i. �ng ta khoảng năm mươi, hơi mập, giọng khan. V� chắc chắn �ng l� gia chủ. "Ch�ng ta" gồm c� ba người, vợ chồng �ng đi trước v� t�i nối g�t theo sau họ. Những bậc cấp giam giữ b�ng tối, hai ba c�i t�ch va v�o nhau tr�n khay m� người đ�n b� cầm. T�i nghe v� t�i nh�n đ�i d�p nhựa m�u xanh tươi của người đ�n b� ph�t tiếng đằng trước để giữ cho bước đi m�nh khỏi vấp t�. T�i hơi mỏi ch�n. H�m nay t�i đi ngơ ng�o suốt ng�y, v� chỉ uống m� chưa được ăn. Nếu đến sớm, gặp bữa, kh�ng chừng họ đ� mời t�i v�i ch�n cơm? T�i tự hỏi, họ c� rộng l�ng để chia sớt khẩu phần? V� t�i kh�ng t�m ra c�u trả lời: M�nh sẽ cắm c�i ngồi ăn hay l�m bộ từ chối? "Đ�i cho sạch r�ch cho thơm". Ai n�i lời kỳ cục ấy? Đ� l�u rồi t�i chưa hề thấy qua một người sạch sẽ, một kẻ thơm tho. Ở mấy qu�n bia �m, những tụ điểm m�t-xa, l� ra những con b� h�nh nghề nơi chốn ấy phải c� ch�t thịt da, y phục phải lụa l�, th�n thể phải bốc m�i như m�t Tố nữ. Kh�ng, ho�n to�n ngược lại. Ch�ng n� đ�i r�ch, ch�ng n� dơ bẩn, cả nghĩa đen lẫn nghĩa b�ng.

� S�n thượng l� khoảng xi-măng lộ thi�n vu�ng vắn. Bốn bờ tường thấp che chắn bao bọc lấy c�i mặt phẳng c� hơi lồi l�m. Kh�ng phải l� độ cao ng�t ng�n, nhưng nh�n xuống đường phố chộn rộn người ngợm b�n dưới cũng đủ bắt gặp ch�t x�y xẩm ch�ng mặt nằm đ�u đ�. Nếu v� ph�c sẩy tay sẩy ch�n t� xuống, c� thể bể đầu dập mặt dễ như chơi. Điểm đứng n�y kh�ng thể l� nơi m� người ta mưu toan một cuộc tự tử. Họ sẽ sống t�n tật v� thần chết đứng khoanh tay cười tr�n sự xuẩn ngốc của kẻ buồn ch�n cuộc đời.

� V�i chiếc ghế xếp bằng gỗ dựng ở một g�c, người đ�n �ng khom lưng lui cui b�y biện ra giữa khoảng s�n. Ba ghế cho người, một chiếc d�nh cho b�nh tr�, ly t�ch. Buổi chiều đang thoi th�p �nh t� dương. Trời t�m thẩm một ch�n m�y, chỗ t�i ngồi ng� tới. Y�n ả. Những thứ tiếng động ở dưới đường vọng l�n nghe kh�ng đo�n ra xuất xứ. Gi� nhẹ mơn man, chẳng đủ sức l�m rung động �t �o quần phơi tr�n một sợi gi�y th�p căng ngang tầm mắt t�i. T�i nh�n thấy chiếc quần l�t co quắp, thứ h�ng ny-l�ng trơn l�ng v� chất liệu ấy c� vẻ như dễ bắt �nh s�ng. N� kh�ng thể vừa k�ch cho người đ�n b� đang r�t nước kia. N� nhỏ nhắn v� tự th�n n� như biết n�i l�n: Chủ nh�n t�i l� một thiếu nữ.

�- Mời anh.

� Người đ�n b� trao cho t�i t�ch nước tr�. T�i đ�n lấy, nh�n l�n kh�i mỏng v�ng vất v� mũi ngửi ra m�i thơm m� n� x�ng l�n. Những thứ họ c� như ngầm khoanh v�ng c�i vị tr� m� họ đứng. Cơ h�n, đ�i khổ tuồng như chưa từng lảng vảng tới gần họ, x�m thực lấy họ. T�ch men trắng b�ng lộn chưa sứt mẻ, m�i vị thanh ngọt của tr�, �o quần che th�n... đ� thầm n�i về điều đ�, kh� r� r�ng.

�- Chắc anh đ� hay biết �t nhiều về buổi sơ ngộ ng�y h�m nay?

� Người đ�n �ng nhập đề. �ng vừa uống tr�, t�ch vơi ph�n nửa nhưng giọng n�i vẫn khan. Cuống họng �ng như c� vật g� nằm vướng mắc b�n trong. Nếu t�i l� b�c sĩ, t�i sẽ trả lời, mục đ�ch buổi gặp gỡ n�y l� �ng sẽ tốn bộn tiền để nhờ t�i giải phẩu c�i thanh quản bất b�nh thường kia.

� Người đ�n b� quan s�t t�i, soi m�i. Đ� l� �nh mắt của một người ngồi nhặt sỏi, th�c, s�u, mọt nằm lẫn trong gạo trước khi đổ nước v�o, nấu ch�n những hạt ngọc trời cho. Ti�u đ� từng l�m c�ng việc tẳn mẳn đ� v� t�i đ� từng chứng minh sự bất cẩn của vợ khi nhổ nắm cơm xuống l�ng b�n tay k�m theo một chiếc răng bị g�y d�nh m�u lợn cợn. T�i bị s�n răng, thưa dần. Sau n�y t�i sinh ra th�i quen ngậm k�n miệng lại.

�- Anh c� thể n�i đ�i điều về anh cho ch�ng t�i nghe kh�ng?

� T�i ng� l�n người đ�n b�. Ho�ng h�n đ� r�t lui, những b�ng điện phi� b�n kia s�ng vừa thắp s�ng con đường chạy hun h�t về cửa biển đầy b�ng tối. Những �nh đ�n ch�y kh�ng đồng đều, nhấp nh�y, c� vẻ tọc mạch.

�- �ng b� muốn biết tới giai đoạn n�o? S�ng nước vẫn c� đoạn đục đoạn trong.

�- T�i nghe anh đang sống độc th�n. Chuyện g� đ� xẩy tới vậy?

� Kh�ng ai lấy đống �o quần phơi tr�n gi�y xuống cất. Khi mẹ t�i c�n sống b� vẫn lu�n nhanh tay thu v�n lấy ch�ng trước khi m�n đ�m bu�ng xuống. Sơ � lỡ chậm tay, b� c� c�ch giải quyết bằng c�ch trở ngược sống dao m� bằm chặt l�n mớ �o xống kia. Như vậy, hồn ma b�ng quế chẳng thể tr� ẩn v�o trong đ�. T�i kh�ng tin dị đoan như mẹ t�i, nhưng t�i tin đ� c� ma quỉ tới �m trong chuyện vợ chồng, giữa Ti�u v� t�i.

�- T�i cũng chẳng biết nữa.

� T�i n�i. T�i th�nh t�m khai b�o, giọng tỉnh t�o. T�i nghĩ tại sao t�i kh�ng bị khản tiếng như người đ�n �ng đang ngồi khoanh tay kia? Đi ra biển, g�o k�u t�n Ti�u đến kh� ch�y cổ họng.

�- Anh kh�ng thắc mắc, bỏ c�ng đi điều tra, t�m cho r� ngọn ng�nh?

�- Chuyện xẩy ra, người nọ n�i thế n�y, người kia n�i thế kh�c. Người n�o cũng c� l�. T�i nghe xong v� t�i chỉ c� một kết luận duy nhất: T�i l� kẻ chẳng được may mắn.

� T�i gải đầu. Thầm nguyền rủa đứa n�o s�ng t�c ra chữ bị cắm sừng. Th�u dệt, nhiều tưởng tượng. Con người chứ phải tr�u b� g� cho cam!

�- Nếu anh đ� từng buồn l�ng th� xin anh hiểu cho ch�ng t�i cũng đau khổ chẳng k�m.

� Người đ�n b� n�i, trong khi �ng chồng moi t�i �o để đốt l�n một điếu thuốc thơm. C� con muỗi vừa đ�m v�i ở ch�n, t�i tự đ�nh cuộc l� m�nh sẽ chẳng được mời h�t thuốc. Sai, �ng ta ngon l�nh hơn t�i tưởng. T�i h�t một hơi kh�i, �m s�u đến độ cho�ng v�ng. T�i ngồi rụt cổ, cố hiểu hết lời n�i vừa rồi. Hai �ng b� c� lối dẫn dắt c�u chuyện thật kỳ lạ. T�i thực kh�ng biết � họ.

�- Trong thời gian c�n ở b�n nhau, vợ anh chẳng để lộ một triệu chứng n�o cả?

� B�ng tối c� thể che khuất niềm bực bội m� t�i để lộ ra ngo�i mặt. T�i kh�i h�i:

�- Vợ chẳng để lộ, k�n bưng, trong khi t�i lu�n chu to�n việc ấy đến nơi đến chốn. Đ�n b� mang thai th� dễ biết, đ�ng kh�ng? Triệu chứng l� n�n mửa, th�m đồ chua...

�- Anh biết chị ấy b�y giờ ở đ�u kh�ng?

�- Kh�ng, việc g� t�i phải cất c�ng t�m hiểu chuyện ấy? Nếu ai đưa tin c� ấy vừa chết ở Đ�-nẵng th� t�i sẽ xoay xở v�o lo chuyện ch�n cất.

�- Đừng nhảm. C� ấy đang ở Nha-trang, điều đ�ng n�i l� c� sống nhởn nhơ hạnh ph�c với một người con g�i.

� T�i xoay đổi mặt m�y, hết ng� người n�y lại nh�n qua người kh�c. V� tr�ng hợp thay hai vợ chồng họ l� nam tả nữ hữu t�nh theo vị tr� chỗ t�i ngồi. Ch�ng mặt, tả dừng th� hữu cất tiếng.

�- Anh biết kh�ng, người đang ở chung với vợ anh ch�nh l� con g�i t�i. N� bỏ nh� ra đi đ� ba th�ng nay. Bọn t�i mất nhiều c�ng sức mới truy l�ng được tung t�ch.

�- V� h�m nay ch�ng t�i mời anh lại đ�y cũng chỉ một dụng � l� nhờ anh đi Nha-trang để l�m c�ch n�o ph�n chia hai kẻ đ� ra. Ch�ng t�i xin trả c�ng anh ba triệu, đưa trước một nửa cho anh c� m� ti�u x�i dọc đường, số c�n lại sẽ chồng nốt khi mọi việc �m xu�i.

�- Ch�ng t�i biết chỉ c� anh mới gi�p được th�i. Tr�n mặt ph�p l� anh vẫn l� chồng c� ấy, v� con g�i t�i, n� cần phải trở về nh� nội trong th�ng sau. Anh n� ở b�n Mỹ đ� ho�n tất mọi giấy tờ bảo l�nh. Thiếu mặt đứa con g�i hư hỏng kia th� l�i th�i lắm.

�- Đ�y l� triệu rưỡi, xin anh vui l�ng cầm lấy. Qua Mỹ rồi, t�i sẽ nhớ đến anh để qu� c�p hậu tạ th�m.

� Người đ�n �ng l�i sau t�i quần ra g�i giấy b�o. N� c� vẻ nặng tr�n tay run của người cầm. T�i chưa bao giờ được nắm trong đ�i b�n tay một số tiền to t�t ngần ấy. Nặng l� phải. T�i đ�n lấy, đầu �c tự động vẽ ra một bữa ăn thịnh soạn. Bia ngoại, thuốc l� ngoại, v� sau đ� l� một đ�m bở hơi tai với g�i nội địa. Lựa đứa n�o c�ng non tuổi c�ng tốt. "Xin ch� h�y giết ch�u một c�ch thật dịu d�ng... Trời ơi! Đừng vội v�ng, chuyện g� cũng c�n c� đ�..."

� Người đ�n �ng vỗ v�o lưng t�i:

�- T�i nghĩ l� anh sẽ ho�n th�nh nhiệm vụ. Ng� tướng anh c� vẻ th�m trầm, đa mưu t�c kế... Chia li� chưa đủ, l�m sao để n� chỉ c�n một con đường l� phải trở về m�i nh� xưa. V� phương lựa chọn. Anh hiểu kh�ng?

�- T�i hứa l�m hết sức m�nh.

� T�i n�i trong khi t�i biết đầu �c t�i chưa bao giờ được minh mẫn cả. Miếng cơm manh �o l� g�, nếu như kh�ng muốn n�i ch�nh n� l� thủ phạm l�m cho đầu �c con người mụ mị đi. Thấp k�m v� h�n nh�t. Nếu đa mưu t�c kế th� Ti�u đ� chẳng rời bỏ t�i. Hay n�i kh�c đi, t�i biết c�ch cột tr�i Ti�u lại, d� l� c�ch của đứa tiểu nh�n. Qu�n tử th� bao giờ cũng chịu thiệt th�i. T�i biết r� điều đ�, v� v� thế một triệu rưỡi nằm trong t�i người đ�n �ng chuyển qua t�i t�i một c�ch �m ả, ấm đ�t. Khoẻ re! T�i ch�o mừng th�nh quả bất ngờ bằng c�ch tự r�t tr� ra t�ch, chi�u một ngụm v� vươn vai đứng l�n. Tự dưng t�i thấy nhớ Ti�u, kh�t khao được nh�n cảnh sống của Ti�u để hiểu th�m về chữ hạnh ph�c m� người đ�n �ng vừa nhận x�t.

�- T�i đ� chuẩn bị trước, đ�y l� h�nh đứa con t�i. Địa chỉ th� t�i viết ở đằng sau.

� T�i ng� mặt đứa con g�i chụp thẳng giữa tấm ảnh m�u 5x7. Nhan sắc con b� thật kh�u, xinh đ�o để, d� ngắm trong m�u trời chạng vạng; Ti�u đem l�ng y�u n� cũng đ�ng th�i. Hồng nhan tri kỷ! T�i nh�t tấm h�nh trơn l�ng v�o t�i �o, c� cảm gi�c như m�nh đang đ�ng vai một th�m tử tư trong mấy phim h�nh sự s�i động.

�- N� t�n Đoan, tr�n giấy khai sanh. Ở nh� th� ch�ng t�i gọi l� Lọ lem. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy c� thể gi�p anh phần n�o chăng?

�- T�i phải l�m một việc g� b�y giờ để cho �ng b� tin tưởng?

�- Đừng n�i thế. Giang hồ tr�o trở hiểm �c l� ở đ�u kia. C�n anh, anh chẳng phải l� hạng người khiến kẻ kh�c phải đem l�ng đố kỵ ngờ vực. Ch�ng t�i đặt hết kỳ vọng ở anh. Xin h�y gi�p cho gia đ�nh ch�ng t�i được đo�n tụ, c�ng sức ấy kh�ng phải l� nhỏ.

� T�i bước xuống lầu. Người đ�n b� tiễn đưa đến tận giới hạn cuối.

�- T�i hỏi thật điều n�y, tại sao đ�n b� con g�i ở chung với nhau lại gọi l� nhởn nhơ hạnh ph�c?

�- Khổ th�n anh! Anh quả kh�ng biết chuyện thật sao? C�i đ� gọi l� đồng t�nh luyến �i. Ch�ng t�i suy luận, kh�ng kh�o m� vợ anh đ�ng vai chồng của con t�i. M� Phật!

� C�nh cửa sắt được k�o mở, r�t r�ng.

�- Bao giờ th� ch�ng t�i được đ�n tiếp lại anh?

�- Đ�m nay t�i ra bến xe. T�i nghĩ chậm lắm l� tuần sau t�i sẽ trở về.

�- C� điều n�y cũng xin thưa rốt r�o c�ng anh, l� �ng chồng t�i mong được qua Mỹ để chữa trị c�i cuống họng. Sống đ�y ng�y n�o l� ổng chết ng�y đ�... Th�i, vạn sự nhờ anh, l�n đường b�nh y�n, mọi chuyện hanh th�ng.

� C�nh cửa đ�ng lại, phi� sau lưng t�i. Đầu t�i lởn vởn chữ tr�ch nhiệm v� bổn phận. "Nhiệm vụ n�o cũng ho�n th�nh, kh� khăn n�o cũng vượt qua, kẻ th� n�o cũng đ�nh thắng". Mẹ rượt! Đi�u ngoa cũng vừa phải th�i. T�i băng qua đường, tay thọc t�i quần, miệng cười vu vơ. T�i t�m chỗ k�n đ�o đứng đ�i. T�i moi v� x� cẩn thận tờ giấy b�o g�i ngo�i. T�i muốn r�t ra trước v�i tờ giấy bạc để x�i, cho chắc ăn. C�i g� cũng thế, phơi b�y lộ liễu l� điều cần tr�nh; huống hồ tiền bạc, thứ l�m chết người. T�i nhớ tới một qu�n nhậu, c�i chỗ m� hơn th�ng nay t�i chưa hề gh� lại. Chiếc nhẫn cưới đ� b�n h�m đ�, gi� trị của n� chẳng ra g�, kh�ng đủ sức đ�nh gục m�nh xuống một cơn say. Eo x�o. Đầu �c vẫn tỉnh rụi một nỗi buồn chất ngất. V� b�n tay thừa thải, những ng�n đ�m trống vắng.

� Đang đ�i bụng, t�i dừng ch�n b�n qu�n lộ thi�n gần hẽm h�i khai nước đ�i l�m một chầu cơm bụi. Miếng sườn nướng v� một cục chả trứng chưng c�ch thủy với nấm m�o. Chỗ n�y ch�ng t�i đ� từng ăn qua. Đ� l� những ng�y đ� thuộc về qu� v�ng, c� Ti�u s�t vai ngồi v� dĩa cơm khi ấy tr�ng c� vẻ phồn thịnh hơn giờ n�y. Ti�u cho t�i biết, gia đ�nh chủ tiệm cơm l� Phật tử thuần th�nh, c� nghĩa l� họ sẽ kh�ng nở l�ng m� chi�n x�o nấu nướng ba thứ thịt c�c nh�i rắn chuột bậy bạ như hằng h� những chỗ kh�c. Điều đ� l�m m�nh cảm thấy ngon miệng khi cắn miếng thịt nhỏ như một ng�n tay, tr�ng hơi lạ lẫm.

� T�i nhai ngấu nghiến với những chiếc răng ng�y một thưa đi. M�m m�m. T�i đ� lần hồi n�m mấy c�i răng g�y l�n m�ng xối, dưới gậm giường theo lối chỉ bảo đầy dị đoan của mẹ t�i. T�i tu�n thủ hầu hết những răn đe, cảnh tỉnh của b� nhưng ho�n cảnh xấu vẫn chẳng cải thiện một mảy may. Kh�ng n�n c�i đầu đi l�n dưới gi�y phơi đồ l�t của phụ nữ chẳng hạn. Cắm sừng. Địt mẹ thằng n�o b�y đặt ra hai chữ ấy! Ti�u ơi, ăn nằm với một thiếu nữ con nh� l�nh em c� sướng như hồi c�n chung đụng với anh kh�ng?

� T�i s�c miệng bằng ly nước ch� nguội ngắt, đắng ch�t, rồi vẫy gọi một chiếc xe �m. Thật l� tiện lợi, qu�n nhậu ấy nằm b�n h�ng bến xe đ� chạy suốt. Đi t�m vợ trong một cơn xỉn c� lẽ n� l�m vơi bớt niềm tủi hổ, kh�ng �t th� nhiều. V� rượu, trước ti�n n� gi�p m�nh chai l� ra, cho d� biết rằng m�nh đ� l� lấp l�n c�i qua biết bao sợi gi�y phơi quần �o, trước đ�. "Mấy s�ng anh cũng lội, mấy đ�o anh cũng qua". Trời, ba triệu đồng tiền Việt-nam d�n chủ cộng h�a. Nhằm nh� g� ba c�i s�ng n�i lẻ tẻ!

� Một cục tiền sau đ�t l�m bước ch�n hơi nặng nề khi t�i xuống xe �m để đường bệ bước v�o qu�n rượu.

�- Ủa, Quốc! Ngọn gi� n�o thổi m�y tới đ�y?

� C� ai đ� vừa gọi t�n t�i. V� thằng lẻo m�p ấy coi bộ ưa chơi chữ.

�- Ngọn gi� L�o chứ gi� n�o nữa? Thật l� n�ng nảy bực bội.

� T�i n�i, đồng thời ngồi xuống b�n, s�t n�ch một thằng đ�n �ng chẳng c� mấy thịt da. Hắn rọm rơ nhưng sự c�m cỏi ấy c� ri�ng một d�ng vẻ dọa dẫm, chớ n�n coi thường.

�- Vợ bỏ m� tr�ng vẫn phong độ, c�i mới lạ!

�- Thế n�o l� phong độ?

�- L� c� da c� thịt hơn tao. Bao nhi�u k�? Được năm mươi kh�ng?

�- Cỡ đ�.

�- Mẹ kiếp! Vậy l� ngon cơm rồi.

� Hắn uống đ� kh� nhiều, hơi thở dễ l�m kẻ kh�c say khi h�t phải. Trước mặt l� c�i dĩa, lỏng chỏng một hai c�y xương nằm tr�n tr�o. C� lẽ hắn gặm, m�t m�n thịt g� b�p rau răm với ti�u muối. T�i kh�ng nhớ l� quen thằng chả trong dịp n�o. Hắn chẳng phải l� kẻ th�n th�ch. M� cho dẫu l� bạn t�m giao, t�i sẽ kh�ng đời n�o thổ lộ chuyện bạc phước kia ra. Cớ sao hắn biết? T�i gọi một ly rượu, thứ m�u hổ ph�ch giống như hắn đang uống. Rượu thuốc hay rượu h�a với m�u rắn, t�i chẳng bận t�m. T�i kh�ng phải l� tửu đồ. Thật l� buồn cười. C� lẽ đời t�i chỉ c� hai dịp để uống rượu: Ng�y cưới Ti�u l�m vợ, v� sau khi vợ bỏ đi mất ti�u.

�- Danh tử giả: Bất dĩ Qu�n Quốc, bất dĩ Nhật Nguyệt, bất dĩ Sơn Xuy�n... M�y biết c�u đ� kh�ng?

� Hắn hỏi. T�i ng� qua v� nh�n thấy những vết x�m xanh t�m tr�n c�nh tay để trần của hắn. Những đường n�t chẳng tượng h�nh một vật thể n�o cả. H�nh như c� dạo hắn đ� từng qua sống b�n Campuchia một thời gian. V� c� thể đ� l� sự khắc ghi những dấu vết của kỷ niệm. Nh�u n�t.

�- Kh�ng biết. T�i trả lời sau khi tợp một hơi rượu cay. T�i chờ đợi sự chuyển biến khởi động từ tốn trong cơ thể. M�u sẽ đ�n lấy rượu v� n� sẽ phản đối chất men bằng nhiều phương c�ch. N� di� anh đi l�ng l�ng, n� trao v�o người anh sự can đảm. Hoặc kh�ng, n� k�o đầu anh xuống, tr�ng v�o cổ một tảng đ� v� bắt anh nằm đo chiều d�i của qu�n. Đo dọc, đo ngang, tệ hơn một con ch�.

�- N� c� nghĩa như thế n�y: Đặt t�n con, chớ d�ng những chữ Qu�n, Quốc, Nhật, Nguyệt, Sơn, Xuy�n... Cớ sao m�y lại l� Quốc?

�- C� trở ngại g� kh�ng?

�- Người ta sợ sau n�y, rủi con m�nh lớn l�n kh�ng xứng đ�ng với danh xưng th� mang tội với trời đất.

�- Thế n�o l� xứng đ�ng? Thế n�o l� kh�ng mang tội với đất trời? Anh vui l�ng chỉ mặt một đứa ngon l�nh cho t�i l�m gương. H�n với n�m. Lạc hậu cũng vừa phải th�i!

�- V� hết c�i n�y đi. Ừ, th� lạc hậu. C� khi lạc hậu n� gi�p cho l�ng m�nh được thanh thản.

� T�i vẫn ng� vết x�m tr�n tay của hắn. T�i muốn đo�n thử, đ� c� phải l� một l� b�a kh�ng? Cớ sao một người như thế lại lu�n c� tiền bạc rủng rỉnh để nhậu nhẹt tối ng�y? Đ�o đ�u ra?

�- Tao kể một chuyện tiếu l�m cho m�y nghe nh�. Hắn rung đ�i. Gi� của c�u chuyện chỉ đổi lấy một cốc rượu th�i.

� T�i đưa tay ra hiệu cho chủ qu�n. �ng ta mang rượu đến v� nh�n xuống kẻ ngồi b�n t�i với tia mắt của một �ng bố c� đứa con g�y nhiều lầm lỗi. Một �ng thầy ng� thằng học tr� c� hạnh kiểm xấu, kh�ng hồng m� chẳng chuy�n!

�- Đ�m n�o cũng tiếu l�m, ng�y n�o cũng kh�i h�i. Thật l� lắm chuyện! N�i g� th� n�i, chớ c� x�ch m� phản động m� thiu nồi cơm của tao nghe �ng th�nh. Chừa đường cho người ta l�m ăn với cha!

� Hắn kh�ng nh�n �ng gi� m� ng� v�o ly rượu nhỏ đang xoay bởi hai ng�n tay. Tr�n hắn nhăn nh�u, như thể đang vận dụng để l�i ra một c�u chuyện chưa từng kể qua.

�- "C� một thủy thủ y�u nghề, tốn nhiều tiền nhờ người x�m h�nh bản đồ thế giới tr�n lưng. Một h�m v� tr�i gi� trở trời, anh ta phải g� cửa một ph�ng mạch. B�c sĩ n�i:

�- Cởi �o ra. Sao, anh thấy kh� chịu ở đ�u?

�- Ở Việt-nam."

� Kh�ng một ai cười th�nh tiếng. Hắn ph� sự lặng y�n bằng c�u hỏi:

�- M�y th� kh� chịu ở đ�u? C� vả kh�ng khi bấy l�u ph�ng the lạnh ngắt như nước đ�?

� T�i l�m thinh. Danh tử giả bất dĩ Qu�n Quốc... C� thể hắn học m�t c�u n�i ấy từ một cuốn s�ch in sai. C� thể ba m� t�i kh�ng am hiểu lời th�nh hiền. D� g� th� t�i vẫn thấy sự c� mặt của m�nh giữa đời sống n�y l� điều kh�ng n�n. Thật chẳng xứng đ�ng với c�ng sức mẹ t�i đ� r�ch da xẻ thịt rặn được h�n m�u ra khỏi cửa m�nh.

�- C� con b� n�y ng� đặng lắm, gi� lại b�o. Nếu m�y ngứa ng�y m�u n�ng dồn mặt, tao sẽ cho địa chỉ. Em x�m h�nh con chim bồ c�u tr�n chỗ con bướm. H�i h�a ng� m� tơi.

� Hắn tả cảnh. V� t�i tự hỏi c� phải hắn l� một thằng ma c�? Những ly rượu tr�i xuống cổ hắn được đ�nh đổi bằng những r�n siết vật v� của mấy đứa con g�i lỡ sa ch�n. Một thằng ma c�. Đ� l� điều m� t�i cần trong l�c n�y. T�i đ� hứa với người ta. T�i đ� x�i tiền của người ta. Ở đ� m� bướm với chim. Kh�ng rảnh! T�i xua đuổi h�nh ảnh một thằng đ�n �ng lặn lội đi đ�nh ghen ra khỏi c�i đầu nặng nề. T�i v�c mặt d�m qua bến xe đ�, nh�n sự hỗn độn quen thuộc lu�n diễn ra ở đ�.

�- Anh ưa đi giang hồ với t�i kh�ng? Đi Nha-trang.

� T�i hỏi. V� để l�m s�ng tỏ, t�i th�m thắt: Mọi thứ thằng Quốc n�y bao tuốt. V� xe, chuyện ăn uống, tiền thu� ghế bố để ngủ đ�m.

�- Lời đường mật n�y thật dễ chết ruồi. Để xem... Đến Nha-trang, việc tao phải l�m l� x�ch dao rượt thằng t�nh địch của m�y, c� đ�ng kh�ng?

�- Kh�ng. Việc g� anh phải vất vả như thế?

�- Tạt a-x�t hay cầm ống kim m� la to�ng l�n l� đ� nhiễm vi tr�ng xi-đa, bệnh ết?

�- Mọi phương c�ch ấy c� cổ điển kh�ng?

�- Vậy sao? T�m kiểu mới �? Chẳng lẽ đột nhập v�o nh� xong tao muối mặt đi hiếp d�m con vợ cũ của m�y?

�- Nếu anh muốn. Nếu đối tượng g�y cho anh niềm hứng th� cầm l�ng kh�ng đậu.

� T�i n�i. M�u chạy nhộn nhạo trong cơ thể. M�u dồn về tim v� tim co thắt. T�i ch�ng mặt, hai b�n th�i dương lạnh to�t. Hắn sẽ hăm hở đ� Ti�u xuống giường. T�i sẽ lặng lẽ bịt mồm nắm tay con b� Lọ lem dẫn độ ra bến xe. T�i sẽ th�u dệt đủ thứ chuyện để n�i xấu người vợ cũ. T�i sẽ chứng minh cho đứa con g�i ấy biết t�i l� phe đồng minh v� c�ch tốt hơn hết l� c� n�n trở về nh�. Tương lai của c� được khởi đi từ đ�. Một m�i ấm gia đ�nh c� bố mẹ tr�ng ng�ng c� về để xuất ngoại, đấy l� h�nh ảnh �nh s�ng ở cuối đường hầm. Chung sống với một mụ đ�n b� th� suốt đời chỉ bắt gặp c� một lỗ đen.

�- Thay đổi sự nh�m ch�n l� điều ai cũng tr�ng mong. Đi ngay đ�m nay hay bao giờ đi?

� Hắn hỏi. T�i an l�ng khi ng� vết x�m tr�n tay hắn. C� ch�t g� c� hồn c�c đảng to�t ra từ người hắn. Sự cầu chứng nọ như n�i thầm, hắn sẽ l�m được việc. T�i trả tiền rượu, mua một g�i thuốc l� hiệu xịn sản xuất ở England v� bước ra ngo�i s�n. Gi� kh�ng c� nhưng kh�ng gian tho�ng rộng l�m người m�nh nhẹ hẫng như diều đứt gi�y. T�i thắp thuốc, ngửa mặt thở kh�i. Những v� sao tr�n cao vẫn cũ kỹ từng đốm s�ng, chẳng hao m�n. Ch�ng chuy�n cần hiện hữu để chẳng l�m n�n tr� trống g�. L�ng ph�.

� T�i n�m điếu thuốc xuống đất. Gục đầu �i dĩa cơm sườn c�n nguy�n h�nh d�ng xuống nền xi-măng bầy nhầy tỏa nhiệt. Danh tử giả bất dĩ Qu�n Quốc... Ti�u ơi, hẹn gặp em ở đ�m mai. Anh thật l� kẻ kh�ng xứng đ�ng.

 

  H Đ�nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2010