Hồ Đ�nh Nghi�m

QUA ĐỜI

chuyện ngắn

 

 

S�ng sớm t�i ra đứng ngo�i g�c vườn. Đ�m qua mưa nhỏ l� c�y ướt trơn m�u lục tối. Trời chưa kịp xanh, nức rạn vết bẩn từng cụm m�y run, tần ngần. B�nh minh ở xa đang lặng lẽ tới, t�i chờ tiếng nước s�i đổ xuống phin lọc đầu ng�y. Gi� đi b�n tr�n c�y t�o c� độc cắm giữa s�n, tiếng chuyển động ngắt qu�ng của underground hộc tốc vừa rời khỏi trạm Canons Park, lu�n lưu một d�ng chảy r�o gọi, mang người ta từ giường ngủ gật g� tới một c�nh cửa nhốt đời v�o với c�ng việc lao lung. Nh�n cư vi bất thiện nhưng lao động e m�i ho�i chẳng hề l� vinh quang. Nước mắt bao giờ cũng l� trạm ch�t khi anh đi hết những trạm dừng của phiền muộn, của hư hao, của ngộ nhận, của thứ nỗi niềm kh� thốt lời minh giải.

 

Hoa c�i đầu nhợt nhạt, �ng thủy m�u đất mới. Hoa chẳng khoe sắc qua một đ�m mưa, n� mang bộ mặt kh�c nếu mặt trời gửi nắng xuống vu�ng cỏ n�y v� như vậy t�i sẽ bưng t�ch c� ph� điểm t�m với điếu thuốc cũ như tr�i đất lời răn đe l�m hại tới sức khỏe bạn. Bạn t�i vừa nhắm mắt với chất chồng những c�o ph� tiếc thương chẳng thể �đọc thấy. Bạn kh�ng bia rượu thuốc l� x�-ke g�i g� cờ bạc. Bạn như chai nước suối tinh khiết miễn nhiễm, v� như pho truyện cổ t�ch, thường th� những kẻ xấu m�i sống l�u. T�i sống để cảm nhận r� đời lu�n b�y ra những b�i to�n trừ. T�i lấy hiện tại trừ cho năm sinh của bạn để số th�nh l� bạn hưởng thọ hay hưởng dương. T�i lấy giờ London trừ cho số 6 để biết nơi t�i vừa quay lưng mọi người hẳn c�n say ngủ. T�i lấy 20 trừ cho những đầu lọc đứng xớn x�c trong bao để biết m�nh đ� h�t bao nhi�u điếu giữa một s�ng nh�n cư vi� c� việc. T�i lấy ng�y h�m nay trừ cho ng�y h�m kia để hay ra m�nh ch�n ch�n giữa xứ sương m� được bao l�u. Trừ tiền v� t�u để tới Harrods, trừ tiền tậu �o ngự h�n c� logo ba con sư tử của tuyển thủ b�ng tr�n England, trừ tiền cốc c� ph� qu�n Costa t�i c�n hai trăm pounds nhẹ hẫng trong t�i sơ mi phong phanh. Trừ v� trừ. Em c� cả thảy l� mười người bạn, chết đi bảy, vậy em c�n lại bao nhi�u bạn? Em c� sẵn ba người bạn, em quen th�m bảy c� đầm. Tr� kh�ng được đưa tay ra đếm, h�y thu v�o t�i quần. Dạ thưa c�, em c� được 11 người bạn g�i. Nếu đời lu�n l� một b�i to�n cọng, liệu khi đ� bạn c� chật chội niềm vui? Chết ngộp với toan t�nh.

 

C� con chim cu đi thủng thẳng b�n g�c s�n, dạn dĩ như bồ c�u biểu tượng h�a b�nh. M�u x�m, l�ng ở cổ đen điểm xuyết từng đốm trắng. L�u lắm t�i mới c� dịp ngắm lại con cu cườm tưởng đ� chết trong k� ức ấu thơ. S�ng nay sao lẻ bạn, thường th� ch�ng s�nh đ�i đậu tr�n ngọn c�y h�a nhịp một kh�c ca nghe ấm l�ng. N� lu�n chứng thực với người điều giản dị, �m nhạc c� thể cứu chuộc, mang con người đi tới gần những hướng thiện. Tiếng n�i của từng lo�i chim đ� cất l�n mỗi b�nh minh, r�t xuống �n nghĩa một nhắn gửi l�m h�n hoan, dẫu c�i đứa kia bội bạc như vịt nghe sấm. Chừng n�o anh c�n đ�i tai, trong tất cả chuỗi tiếng động thường hằng lu�n tra khảo v�o m�n nhĩ anh, tiếng chim h�t vẫn ng�n nga một cung bậc diệu kỳ, v� t�nh trao cho anh ch�t sức mạnh, một lực đẩy, để đ�i ch�n anh bớt nhọc nhằn tr�n đường đi đ�nh vật với những hao hụt chất chồng tưởng huyễn mộng.

 

Ch�n giờ, t�i bỏ giấc ngủ lu�n kh�ng tr�n giấc gật g� tới trạm t�u điện ngầm gần nh�. T�i sẽ chạy theo tuyến đường x�m, tới Baker Street th� nhớ trồi đầu l�n khỏi mặt đất. Hương đ� điện thoại hẹn gặp v� t�i đ� bỏ hai ng�y đi kh�m ph� những địa đạo chằng chịt của một London m�nh m�ng chi xứ. T�i kh�ng th�ch đi lạc, t�i muốn nh�n ng� Hương đ�ng nơi chốn, đ�ng điểm hẹn h�, đ�ng giờ dự liệu. Người đi đ�ng, hối hả, muốn x� đẩy nếu ai kia chậm bước. Lu�n đ�n lu�n vậy hay cớ sự do bởi th�nh phố sắp diễn ra thế vận hội? Nếu bọn khủng bố đặt bom như năm n�o đ� cũ, t�i v� đ�m người n�y sẽ v� t�nh l�m lực sĩ đua nhau chạy việt d�. Kh�ng huy chương v�ng, bạc, đồng. Chẳng doping gian lận ch�ch thuốc trợ lực, đ�ch tới ch�nh l� mạng sống b�o bọt của mỗi c� nh�n. Ở Lu�n-đ�n người ta đ� b�y sẵn cho bạn một phương c�ch tự tử: H�y h�a m�nh v�o đ�m đ�ng cảm t�nh vi�n của đội banh Manchester United m� khản cổ reo h� cổ vũ cho đội Liverpool. Tiếng c�i sẽ thổi l�n lanh l�nh, trận đấu kết th�c. Tiếng c�i kh�ng chắc ph�t ra từ miệng trọng t�i, c� thể của cảnh s�t v� khi n� mơ hồ r�t v�o tai bạn, đ� l� thứ �m thanh cuối c�ng c� tr�n cuộc đời b�t nh�o n�y đ� nhắn gửi lời c�o ph� tới bạn. Một c�i chết kh�ng to�n th�y!

 

Hương đ� uống hết một ly c� ph� Starbucks, đang t�m chỗ khuất gi� để đốt thuốc th� ng� thấy t�i. Hương n�i thế v� khen t�i giỏi, chỉ trễ hẹn c� nửa giờ. Hẹn h� với d�n bản xứ c� khi mức sai biệt l�n tới cả tiếng, bơ ngơ b�o ng�o như t�i m� được vậy l� giỏi rồi. Hương ch�ng gi�, người hơi đẫy đ�, t�i dấu k�n � nghĩ. Hương trải qua hai đời chồng v� do tự biết m�nh đẹp, Hương r�t ra kinh nghiệm: Hồng nhan đa tru�n. Hai đời chồng, liệu bạn c�n đủ sức tơ tưởng tới một cuộc chơi? Thua keo n�y b�y keo kh�c. Đ� giật một v�ng một bạc c�n s�n si ưa ẳm th�m c�i đồng? Kh�ng, thật sự th� Hương đang trắng tay. Diện mạo ủ � kia n�i được nhiều thứ, lại ghiền thuốc l� nữa chứ, thứ m� người ph� ph�o trong cuộc vẫn tỉnh kh� lập luận �I kill myself�. Bạn t�i chết, chồng Hương chết, đ� l� l� do t�i c� mặt dưới bầu trời ẩm ướt nhiều sắc x�m n�y. Khi t�i bay ngang qua Đại t�y dương l� l�c h�nh h�i bạn đ� nằm gọn v�o một c�i b�nh sứ, hung tin bao giờ cũng chậm một bước, giờ n�y t�i chỉ c�n thấy Hương, ngửi ra ch�t m�i hương trầm vương vấn trong t�c Hương rối lệch, tr�n sứa vải tuyền m�u đen. T�i th�ch m�u ấy, ngoại trừ những trưa nắng n�i, �o quần m�u đen t�i vẫn ưa chưng diện; v� khi ng� Hương t�i chợt nhận ra, trắng đen vẫn mu�n đời đại diện cho tang t�c ủ dột. T�i kiếm kh�ng ra lời chia buồn c�ng Hương, thực sự th� n�i ra cũng chẳng �ch g�. T�i nghĩ như vậy, c� vẻ thừa v� kiểu c�ch. T�i tr�nh đặt những nghi vấn quanh việc bạn t�i đột ngột ra đi. T�i vẫn lu�n l� kẻ vụng cư xử, xem một cuốn s�ch �t khi t�i giở lại trang cũ. Một trang đời chẳng vui, t�m nhớ, khơi lại l�m g� thứ qu� khứ ấy. T�i đ� c� mặt, đứng s�t Hương, nghe được cả nhịp tim đi rời rạc th� điều ấy hẳn qu� hơn bất kỳ một lời ph�n ưu s�o rỗng n�o thốt ra từ cửa miệng. Miệng t�i đắng v� Hương hiểu t�i đang cần một chỗ ngồi h�n huy�n.

 

Hương dắt t�i đi kh� xa để t�m tới một qu�n nước c� khung cảnh thơ mộng. C�ch biệt x�n xao, khuất tầm nh�n những cờ x� treo rợp phố phường của mọi quốc gia sẽ tham dự, thi thố t�i năng trong thế vận. Cửa k�nh ng� thấy một phần Big Ben, c�i đồng hồ m�ng ở đ� hầu như chưa bao giờ đi lỗi nhịp so với ch�n bước thời gian. Gần hơn l� d�ng s�ng Thames mặt lu�n gợn s�ng. Thời nhỏ t�i học anh văn v� thời nay t�i đ� x�c động v� kh�ng ngỡ c� khi m�nh được đi qua những địa danh ghi ch� đầy trong s�ch gi�o khoa tưởng huyền hoặc. I came to see you, mate. Hương gọi c� ph�, t�i cũng vậy. Hương chỉ đổ ch�t sữa v�o v� t�i chỉ khuấy một muỗng đường. Ngo�i sự kh�c biệt ấy, c�n một dị h�nh, t�ch Hương c� dấu son m�i ghi l�n bờ sứ trắng. T�i nhớ ng�y cũ c� khi m�nh được h�n, để sau đ� kẻ ban ph�t �n huệ ấy đ� đưa tay ch�i vết t�ch đi. M�i t�i c� thể sẽ m�o khi chịu đựng c�i ch� x�t v� bạn t�i sẽ kh�ng t�i n�o ph�t hiện một thầm vụng vấn vương. Hầu như ng�y th�ng cũ bao giờ cũng lưu giữ những h�nh ảnh dịu d�ng v� t�i rất th�ch c�i t�nh ho�i cổ của d�n Anh. Những th�ng thư, buồng điện thoại, xe taxi, xe bu�t hai tầng� họ kh�ng th�ch đổi thay hiện đại h�a ch�ng. H�y giữ nguy�n, h�y t�n trọng sự s�ng tạo của cha �ng. Qu� khứ l� một n�t văn h�a đặc th� của họ, c� thể tạm hiểu vậy. Ng�y cũ của t�i th� t�i lu�n muốn qu�n, bởi mỗi một hồi tưởng thường l�m t�i yếu l�ng qu�ng xi�n đi giữa thực tại ch�nh v�nh.

 

Bao giờ về, c� thể ở n�n London l�u kh�ng? T�i nh�n bờ m�i nhạt m�u son. Hương được nghỉ ph�p cả th�ng trời. Hương sẽ về chốn cũ, thu� đ� ch�o tr�n d�ng s�ng để nghi�ng b�nh đựng tro cốt r�i đều từ thượng nguồn nước xanh. T�i chẳng r� vợ chồng Hương lưu lạc bằng phương tiện g�, trước đ�y, nhưng d�ng s�ng ấy một thẳm tối n�o đ� thầm lặng chảy xu�i về cửa biển, gia ơn cho t�i l�m phận thuyền nh�n. N� đục hay trong, dơ bẩn hoặc thơ mộng t�y thuộc v�o nỗi l�ng của đứa ngắm nh�n, thẩm định. V� th�ng thường, khi chẳng được kề cận, vịn v�i cầu s�ng chiều ngược xu�i, người ta thường mang � nghĩ e c� lẽ d�ng s�ng ấy lu�n cất giữ gi�m m�nh s�ng s�nh những thứ đ�ng y�u nhất. Nhận ch�m ch�ng với rong r�u, thủy t�ng. Bạn t�i c� trối lại một y�u cầu n�o kh�ng, sao Hương cất c�ng đi xa để ho�n tất thứ c�ng việc x�t ra kh�ng đ�ng c�. Để được g�? Sự nổi tr�i chẳng phải chỉ d�nh ri�ng cho đ�i ta, những kẻ c�n tại thế? R�y đ�y mai đ�. T�i n�i t�i chẳng thể ớ n�n lại, t�i chưa rơi v�o hạng tuổi để c� quyền l�m chủ thời gian. C�ng việc mưu sinh đ� dự phần, quyết định v� so�n đoạt hết những mưu cầu hạnh ph�c. Thong dong l� thứ m� t�i chưa hề bắt gặp. Kể cả khi ngồi b�n Hương? Đ� l� c�u hỏi m� nghe xong t�i chỉ biết đặt �nh mắt đi xa, ra ngo�i cửa k�nh, chận b�t tầm nh�n bằng khoảng m�y tr� nặng. M�a n�y London hay c� mưa bất chợt, thảng thốt. Bầu trời xem chừng th�ch hợp cho những đ�i nh�n t�nh hẹn h� trong qu�n nước, qu�n ủ �, qu�n muộn phiền, qu�n gi�ng b�o. Hiện tại ch�ng t�i kh�ng hề l� t�nh nh�n, v� một trong hai m�i đầu c� kẻ đang ch�t l�n một giải khăn tang, nặng nhọc hơn cả một thứ v�ng kim c� tưởng tượng. T�i c� thể đ�ng thế vai bạn cho Hương gục đầu v�o ngực thổn thức, cho Hương mang về nh� g�y x�o trộn một khoảng trống bặt c�m, c� thể Hương l�i l�n giường nằm �m nhau đỡ quạnh quẽ� Nhưng đại tang, người ta biết l�m g� hơn ngo�i một thứ, l� chỉ việc c�i mặt co quắp trong giới hạn. Một lề luật bất th�nh văn, chưa c� cuộc c�ch mạng n�o đ�nh đổ r�o cản xuống. Hỡi những kẻ chịu đau thương, h�y đo�n kết lại!

 

M�nh đi, trước khi mưa rơi. Hương n�i. Nhưng mưa đ� gửi l�n da thịt t�i từng ch�m ch�ch rời rạc. Trời xấu qu�. Ng�y mai Hương sẽ thay mặt thổ địa dẫn dắt người phương xa đi d�m ng� những thứ đ�ng nh�n. Ng�y mai, h�nh như sẽ ngập nắng. Ch�ng t�i chia tay trong đường hầm bởi hai đứa c� lối về nghịch hướng. Lu�n lu�n Hương chẳng đi thuận chiều c�ng t�i. Mai mốt c� đi Việt-nam cũng l� một lộ tr�nh tr�i khuấy. Khi anh đ�nh đổi biết bao điều hệ trọng sinh tử để cốt đ�o tho�t khỏi v�ng đất ấy th� tại sao anh c�n tơ tưởng một t�m gặp lại. Anh tựa như phu đ�o huyệt cầm cuốc xẻn ra để tự đ�o bới mộ phần m�nh. H�n hoan đ�o. Se sua v� kh�ng giấu h�nh tiến.

 

T�i thức giấc ra sớm với thềm sương. Những giọt long lanh b�m tr�n l� c�y như thứ thủy tinh chắt lọc triển l�m trong một h�ng l�m ve chai. Con chim cu đ� t�m ra bạn đi s�nh đ�i nh�n hạ giữa vu�ng cỏ ẩm. Ch�ng đ� g�y, đ� h�t, đ� ca v� �m điệu ch�ng tạo đ� mang t�i trốn khỏi những cơn mộng u tối. T�i ưỡn ngực đứng h�t thở kh� trời c� quạnh, c�i bầu trời hằng nu�i dưỡng bao kẻ s�ng tạo ra �m nhạc t�i danh, khởi đi từ Beatles cho đến thập loại c�c ban nhạc sừng sỏ kh�c, chẳng biết cơ man n�o m� kể. Mặt trời kh�ng bao giờ tắt tr�n vương quốc Anh, đ�i khi phải hiểu rằng n� kh�ng thuần n�i ri�ng tới vấn đề địa l�, l�nh thổ chư hầu. N� mở ra một c�nh cửa kh�c cho thế giới chi�m ngưỡng khởi đi từ Shakespeare. To be or not to be. Hai ba h�m nữa t�i sẽ quay lưng, c�nh cửa đ�ng lại để t�i dong duổi trở về chốn dung th�n, tự lắp r�p một con ốc v�o bộ m�y lu�n vận h�nh thứ c�ng việc đều đặn, nh�m ch�n. Romeo đ� chết, Juliet c�n vất vưởng, vở kịch đ� bu�ng m�n bởi t�i chẳng thể sắm vai n�o kh�c. T�i hiện hữu ở chương một trong cuốn tiểu thuyết v� l� mặt ra gần cuối những trang đời xộc xệch ố v�ng. Một nh�n vật phụ th� kh� c� cơ hội được cho n�i năng nhăng cuội. Kể cả một h�nh động, n� chỉ c� quyền �m c� ấy ở trạm Green Park, �m như một luyến lưu, một tương th�n sau ch�t. Rồi ngắm nh�n, một c�i nh�n hơn ng�n lời n�i ra. Rồi quay đầu, t�c x�a rối mặt. Gi� thổi v� t�u điện chạy vụt tới.

 

Anh t�i đ� thức, pha c� ph� v� mang thứ hương m�i quyến rũ ấy ra khoảng vườn xao x�c l�. Sao rồi? Vẫn ngủ kh�ng tr�n giấc? Vẫn chưa quen c�i ho�n đổi của giờ giấc hay do bởi nguy�n cớ kh�c? Mi cũng bậy thật, l� ra phải mời c� ấy tới đ�y d�ng một bữa cơm. Người ta đang buồn đau, người ta đang cần một sẻ chia, một han hỏi. C� xem nhau l� bạn kh�ng? Sao tệ bạc thế? T�i đứng so vai, nắng tựa lưỡi kiếm sắc xẻ r�ch một cụm m�y v� đ�m c�i tia nhọn cắm l�t xuống cỏ. Hai con chim cu vỗ c�nh rời s�n. Anh t�i từng ngờ vực, chẳng hiểu sao n� thường tụ ở đ�y mỗi b�nh minh, g�y h�t t�y th�ch, khi hoan lạc khi trầm buồn, như n�i thầm cho m�nh cuộc sống lu�n kh�ng thăng bằng. Th� cũng phải, như thế mới đ�ng sống, đơn điệu qu� l� điều m� kh�ng ai tr�ng mong. T�i nhớ lại một chi tiết trong cuốn truyện của Nhật m� t�i rất m�, đ�m cuối trước khi bay trong đội h�nh phi đội cảm tử Thần Phong, người l�nh trẻ gh� qu�n nước n�i lời chia tay c�ng t�nh nh�n, đ�m bủa đầy b�ng tối, trong vườn khuya lung linh triệu đốm s�ng của đom đ�m quần tụ chập chờn. Em hiểu sứ mạng đầy bất trắc m� anh đang g�nh lấy, l�m c�ch n�o anh c� thể gửi t�n hiệu về cho em hay kh�ng? Anh sẽ bay v�o v�ng lửa đạn, anh sẽ chết v� đ�m mai, ở khu vườn n�y sẽ c� th�m một con đom đ�m l�n la. N� mang v�o th�n sắc m�u l�n tinh ch�i chang nhất để em dễ ch� ��

 

Hai ba h�m nữa t�i sẽ bay. T�i sẽ kh�ng chết, n�o c� �ch g�? T�i sống để cố chịu đựng những mất m�c thua thiệt. M� giả c� chết đi, xin h�a th�n l�m con cu cườm, đi lẩn thẩn, gửi xuống đời sống vội v� n�y những giai điệu xu�n th� mỗi b�nh minh. Hương c� bao giờ lắng l�ng, t�i t� khi t�nh cờ nghe được tiếng chim?

 

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2012