H �nh Nghi�m

Ph Gi�

chuyện ngắn

�� 1

Th�ng thường, người đ�n b� về nh� khoảng s�u giờ. Một v�i l�c chậm trễ, sai lệch mươi mười lăm ph�t. Tuy thế, đ� l� một sự điều độ đ�ng y�u. Hắn kh�ng nh�n con số m�u đỏ thay đổi nơi c�i đồng hồ điện. Đ�i khi do bởi linh t�nh, hắn v�n m�n cửa v� đ�n nhận ngay c�i vu�ng m�u m� hắn đợi chờ: � cửa k�nh tầng năm của khu chung cư đối diện vừa s�ng đ�n.

Trong b�ng mờ, hắn sờ đ�ng ngay c�i ống nh�m đặt tr�n đầu tủ. Hắn kh�ng điều chỉnh độ gần xa, bởi ống nh�m ấy đ� tuyệt hảo cho c�i khoảng c�ch bốn mươi lăm thước. R� mồm một như nh�n con tem đặt dưới k�nh l�p, kề cận.

�Th�ng thường, người đ�n b� n�m x�u ch�a kho� tr�n mặt b�n. Vừa cởi �o vừa tiến tới chiếc tủ lạnh đặt hơi khuất tầm nh�n. Hắn biết đ� l� tủ lạnh do bởi �nh s�ng vừa giảm đi v� người đ�n b� đang cầm một lon nước ngọt khi trở ra b�n m�y điện thoại kiểm so�t thử c� ai nhắn gửi tin tức?

Người đ�n b� cởi gi�y, m�c chiếc �o ấm m�u mỡ g� ở đ�u đ�. H�m nay phi� trong l� v�y x�m v� �o thun đỏ. M�u x�m khiến bắp ch�n trắng l�n v� phần tr�n, khu�n mặt người đ�n b� ửng hồng tựa như vừa uống rượu xong. Hắn nh�n lui mặt b�n, lon diet pepsi c�n đặt ở đ�. Lu�n lu�n l� diet pepsi. Một thứ nước giải kh�t m� s�ch vở bảo l� n� kh�ng bao giờ tốt cho cơ thể bạn. Nhưng cơ thể người đ�n b�? Đ� l� một th�n h�nh kh� t�m ra lời b�nh phẩm. Người ta đ� đặt ra một ti�u chuẩn để lượng định v� họ mạnh miệng gi�ng h�: Tỷ lệ v�ng! Hắn kh�ng r�nh những con số ấy. Hắn d�i mắt theo người đ�n b� v�o ph�ng ngủ v� thảng hoặc tim hắn hụt hẫng đi. Người đ�n b� cởi �o xống, hờ hững đổi thay. �o nịt ngực v� quần l�t thảy đều m�u lục, thứ m�u ve chai phơi m�nh dưới nắng. Ho�n to�n đ� kh�ng phải l� m�u sắc trầm lắng ảm đạm. N� reo vui ph�t quang do bởi n� c� viền đăng-ten bằng lụa v� n� biết đặt đ�ng chỗ: Che k�n những nơi m� hắn h�o hức muốn thấy. Một h�m đẹp trời n�o đ� hắn sẽ thấy tường tận, v� bữa nay vẫn chưa tới ng�y đ�! Người đ�n b� đ� biến mất sau c�nh cửa. Vẫn l� c�ch l�ch m�nh đi, rất th�ng thường, như trăm khi. C�nh cửa đ� tựa một tấm m�n bu�ng vội xuống, l�c m� vở kịch chưa thực sự chấm dứt. Tiếc!

Hắn n�m c�i ống nh�m xuống giường. Mở s�ng đ�n đặt ở b�n viết v� ghi v�o cuốn vở: 26 th�ng 10. �o đỏ v�y x�m. Vẫn s�u giờ, vẫn một m�nh v� vẫn chẳng c� g� đổi thay.

 

�� 2

27.10. Jeans xanh, sơ-mi trắng, đồ l�t m�u đen. Khu�n mặt lộ vẻ nhọc mệt, v�ng vất ch�t ch�n chường. Về nh� l�c 6.30 PM, uống c� ph� thay diet pepsi. Đi nằm sớm mặc dầu ng�y mai thứ bảy.

 

�� 3

Đầu đường c� c�i c�ng vi�n. Trời trở, kh�ng mấy ai ngồi tr�n những băng ghế. Trơ trụi, chẳng c� lấy một bức tượng l�m cảnh. Cỏ xanh, nhưng h�ng c�y bao chắn đ� phả xuống n� thứ sắc m�u của chớm thu. L� phong v�ng, nhiều chiếc rời c�nh v� khi chết đi mỗi l� c� một d�ng vẻ kh�c nhau trong động từ rơi rớt. Gi� mang n� đi, r�i đều, cho buổi chiều hực s�ng m� ho�ng h�n nhọ mặt kh�ng đủ sức can dự tới. Đ�n đường ch�y l�n h�ng loạt v� c�ng vi�n như co m�nh lại từ chối sắc lạnh ấy đang x�m thực v�o. Ở bậc thềm nh� ai đốt l�n ngọn lửa trong tr�i b� rỗng ruột, một c�i đầu quỷ sứ hiền từ với tay ch�n bằng rơm c� mặc �o quần tử tế. Cuối th�ng đ� l� Halloween. Phim ảnh ngo�i rạp đang chiếu những tuồng t�ch kinh dị. Ch�a Phật c� l�c phải chết đi nhưng y�u ma th� lu�n bất diệt. Ch�ng cấy lại truyền nh�n v� cảnh s�t đ� tăng cường nh�n vi�n h�nh sự trong đ�m lễ hội Halloween, ph�ng hờ bất trắc.

Hai người ngồi xuống một băng ghế. Heo may l�m mặt gỗ lạnh tanh. C� ch�t kh�ng kh� của Đ�-lạt v�y quanh họ, nếu đừng nh�n h�nh nộm nhe nanh.

- T�i kh�ng ngờ trước đ�y chị ở đường Phan đ�nh Ph�ng.

- C� g� đ�ng ngạc nhi�n?

- Thấy tr�i đất c� khi nhỏ b� đến ngờ vực. T�i ở b�n Hai b� Trưng. Hai đường đ� l� hai đường thẳng song song.

- C�n b�y giờ? Điều t�i kh�ng thể hiểu được l� tại sao bạn lại l�m thế? Trước đ�y� bạn học ở đ�u?

Hắn nh�n xuống. Hai ch�n người đ�n b� bắt ch�o nhau. Vải quần d�y nhưng hắn c� thể định vị đ�u l� chỗ c� c�i nốt ruồi đen nằm ẩn trốn, kh�ng sai trật.

- T�i học trường Việt Anh.

Hắn trả lời v� hắn tự nghĩ, một đứa c� ăn học sẽ kh�ng bao giờ d�m trộm người kh�c khỏa th�n?

- T�i vẫn đọc những l� thư bạn gửi. Bạn c� khiếu viết văn, tiếc một điều l� thư gửi sai địa chỉ.

- Chị c� ph�t hiện điều g� trong những l� thư ấy kh�ng?

- T�i xem đ� chỉ l� tr� đ�a của một kẻ dư thời gian. V� n� g�y cho t�i c�i t�m trạng chờ đợi.

- Chị chờ chuyện g�?

- Chờ tr� đ�a chấm dứt. So ra t�i th�ch ngồi n�i chuyện đối mặt như thế n�y hơn.

- Nhưng �t ra muốn c� buổi chiều ngồi kề cận n�y, trước ti�n phải b�y biện ra những nguy�n cớ.

- Tại sao bạn nhọc c�ng như vậy?

- C� những sự thật chị kh�ng n�n t�m hiểu.

- Thật kh�ng? T�i chẳng đủ l�ng mạn để tin l� m�nh đang c� một người y�u thầm. �H�y bu�ng tha t�i.

- Tuổi t�c. Chị muốn n�i tới vấn đề đ�?

- Kh�ng. T�i đang tu th�n. T�i muốn l�ng được b�nh an. T�i c�n một c� em l�nh lặn ở Đ�-lạt, nếu muốn t�i sẽ cho bạn địa chỉ. V� tuyệt đối đừng nghĩ đ� l� sự lợi dụng mong muốn bạn bảo l�nh n� qua.

- Chị kh�ng cảm thấy thiếu thốn?

- Bạn muốn n�i tới điều g� đ�y? Đừng để s�ch b�o �m ảnh đầu độc. Hay bạn đang� suy bụng m�nh ra bụng người?

Hắn nhắm mắt. Hắn thấy r� chiếc nơ nhỏ c� đ�nh hạt cườm nằm tr�n chiếc quần l�t. Từ đ� l�n lỗ rốn l� phần bụng mượt m� của người đ�n b�. Bao l�u rồi v�ng da gợi cảm ấy thiếu vắng một b�n tay đặt l�n, mơn trớn?

- C� một người để chuyện tr� chẳng hạn, điều đ� kh�ng cần thiết sao?

- L�m sao bạn biết được l� t�i thiếu người để tr� chuyện?

- Khi một kẻ dốc l�ng quan t�m tới người kh�c, hắn sẽ biết nhiều điều về người đ�.

- Bạn biết th�m điều g� về t�i?

- Một người vừa trải qua chặng đường t�nh kh�ng may... Hắn n�i. V� hắn k� khai c�i lịch tr�nh thay đổi m�u sắc tr�n xi�m y lụa l� người đ�n b�. Ra đường l�c bảy giờ s�ng về nh� l�c s�u giờ tối. V� lộ tr�nh m� người đ�n b� phải đi qua để tới chỗ l�m. Một vận h�nh buồn rầu như kim đồng hồ quay m�i miết� giữa v�ng tr�n đ�ng k�n.

Người đ�n b� �m cho�ng hai tay v�o th�n m�nh như bị nhiễm lạnh. Hắn ng� qua, bắt gặp một khu�n mặt tựa thạch cao. Hắn cởi chiếc �o nỉ đen đang mặc ra nhưng người đ�n b� từ chối một hơi ấm sẽ phủ xuống vai.

- Bạn đ� thất t�nh lần n�o chưa? Bạn hiểu g� về t�nh y�u?

- T�nh y�u l� điều m� kh�ng ai c� thể hiểu được. Tại sao chị hỏi vậy?

- Bởi v� t�i muốn nh�n ra sự th�nh thật c� ở người bạn.

- Suốt buổi n�i chuyện h�m nay t�i cố kh�ng để sự th�nh thật vuột mất. Dối gian l� điều t�i kh�ng mấy ưa, đ�ng hơn l� t�i kh�ng thể đặt điều khi ngồi gần chị. Nếu t�i n�i y�u chị th� chuyện g� sẽ diễn ra?

- Chuyện c� thể xảy ra l� sự minh chứng về lời n�i đ�.

- Chị muốn t�i chứng minh bằng c�ch n�o? Ngắt đầu thằng h�nh nộm kia xuống v� mang quả b� v�ng ấy tới đ�y? Mang đặt xuống ghế m� ngọn đ�n cầy b�n trong vẫn kh�ng tắt?

- Đừng. Việc g� phải nhọc c�ng thế?

- Chị nhắm mắt lại đi rồi t�i sẽ l�m một việc nhẹ nh�ng đằm thắm.

- T�i đ� qua khỏi c�i tuổi bị đ�nh lừa rồi. Bạn trẻ con cũng vừa phải th�i.

Kh�ng được h�n, hắn lục t�m thuốc l� để h�t cho khỏi nhạt mồm. Khi bật lửa, hắn ph�t hiện đ�i tay đang run. Hắn kh�ng lạnh, ấm l� đằng kh�c, nhưng l�ng chao đảo để dư �m của n� tr�n d�ng ra những ng�n.

- T�i muốn biết cớ g� bạn theo d�i t�i c�n hơn cả c�ng an?

Hắn n�n v�o lồng ngực những đ�m kh�i. Uống pepsi kh�ng tốt, h�t thuốc th� v� c�ng độc hại. Chuyện ấy gần xa ai nấy cũng đều tỏ tường, tuy thế c� những l�c người ta cần phải t�m lối v�o địa ngục để dẫm ch�n. Để thấy l� trần gian sẽ nhạt nhẽo biết bao nếu sống miết với những cấm kỵ, phục t�ng những điều răn.

- T�i quen một người đ�n �ng, biết t�i ở đối diện nh� chị �ng ta trao cho t�i c�i ống �nh�m. Đ� l� người đ�n b� ngoại t�nh, �ng ta n�i vậy. Cậu sẽ nh�n thấy những m�n hấp dẫn với chiếc ống nh�m n�y. Khi n�o c� pha gay cấn nhớ kể cho t�i nghe.

Hắn n�m điếu thuốc xuống đất, nh�n sự t�n lụn m� kh�ng dập tắt bằng b�n ch�n đay nghiến.

- T�i gh�t những kẻ ngoại t�nh cho n�n t�i đồng � lời đề nghị, mặc d� nh�n trộm l� một việc l�m kh� thứ tha.

Gi� lay động tr�n c�nh khẳng khiu. C� người dắt ch� đi dạo vụt ngang qua, c�m lặng tựa một b�ng ma, vất lại đ�i h�n bi lửa nơi mắt ch� ngo�i đầu nh�n với thứ nh�n tuyến long lanh kỳ dị. Những chiếc l� xoắn l�n rồi dạt tr�i theo người v� th�. Sương xuống b�t đặc một tầm nh�n.

- T�i lạnh. Người đ�n b� n�i khi đứng l�n. Những ngọn t�c rối x� lệch đường ng�i.

Hắn cũng nh�n ra niềm rối bời trong t�m tr�. Nửa nhẹ nh�ng khi n�i� hết v� nửa kh�c l� sự hối hận của lỡ lời.

- Qu�i đản! Kh�ng tưởng tượng nổi...

- Chị n�i sao?

- C�i ống nh�m hiệu Canon phải kh�ng? T�i mua n� trong một buổi đi xem tr�nh diễn nhạc. Buồn cười! Chẳng bao giờ t�i nghĩ l� n� c�n c� một c�ng �ch kh�c.

Người đ�n b� bước đi, x�o xạc x�c l�, băng ch�o c�ng vi�n. Đ� l� đường chim bay, lối đi ngắn để ch�ng về nh�. Hắn s�nh vai, chờn vờn sự im lặng chen giữa khoảng c�ch. Thay v� dừng ch�n trước d�y chung cư mang số chẵn, người đ�n b� băng qua đường để đứng dưới m�i hi�n thoi th�p ngọn đ�n v�ng đục.

- Dẫn t�i l�n thăm chỗ bạn ở. C� được kh�ng?

- Thang m�y hư...

- Chẳng hề g�, mấy khi mới được vận động đ�i ch�n?

Hắn dẫn lối. Hắn kh�ng tin l� người đ�n b� ngoại t�nh. Suốt cả th�ng hắn chưa bắt gặp b�ng d�ng một thằng đ�n �ng lai v�ng tới. C� điều g� kh�ng ổn nơi th�i độ v� lời n�i của kẻ trao ống nh�m cho hắn. Một người chồng cũ hẹp bụng?

�� Hắn bật đ�n. Đ�ng cửa bằng lưng.

- Chị uống g�? Tiếc l� chẳng c� diet pepsi. C�-ph� nh�?

- Kh�ng, t�i kh�ng uống g� cả, bởi lẽ t�i c� � định sẽ khao đ�i bạn một chầu g� đ� dưới phố. Sự th�nh thật của bạn đ�ng được đền b�.

Hắn v�ng tay nh�n người đ�n b� đang ng� quanh quất. Căn ph�ng nhỏ, đồ vật chẳng c� g� nhiều. N� đ�ng nghĩa l� một chỗ trọ, tạm dung.

- Chỉ để ng� lưng mỗi tối... Quan trọng l� c� được một giấc ngủ y�n. Chị hiểu kh�ng.

Hắn n�i, như b�o chữa về c�i tổ chim sơ s�i thiếu thốn của hắn.

- C� chắc l� được ngủ y�n kh�ng?

Người đ�n b� thở d�i. Đi hết bề dọc căn ph�ng, tới v�n m�n �n che cửa k�nh. B�ng tối đặc qu�nh bu�ng r�m b�n ngo�i, khu chung cư đối diện c� v�i � cửa s�ng đ�n, v�ng ố.

- Chẳng thấy g� phải kh�ng? Tựa như ở đường Hai b� Trưng ng� sang b�n Phan đ�nh Ph�ng một đ�m m� sương.

Người đ�n b� cười với lối v� von của hắn. Như thể hắn di d�n tị nạn chưa được l�u, l�ng c�n bề bộn trăm điều ray rức với chốn cũ. Hoặc đời sống mới dựng đứng nỗi bất an, chạm mặt n� v� thấy phảng phất đ�u đ� niềm nuối tiếc về điều g� đ� cổ xưa, đ� mất m�t. Đ� kh�ng thể t�m lại được.

�� - Đi.

Người đ�n b� n�i. Hắn mở rộng cửa chờ đợi. Đ� l� một � kiến s�ng suốt. Bởi c�n c� k� d� ngỗng giữa bốn bức v�ch y�n ả n�y, th� cớ sự kh�ng hay sẽ rất dễ xảy tới. Hắn gh�t đối đầu với t�nh h�nh gay cấn. V� ở người đ�n b�, ho�n to�n chẳng ph�t sinh một cử chỉ gợi mời phủ dụ n�o cả.

- Bạn c� xe chứ?

- C�. Nhưng cũ kỹ, c� rịch c� tang.

- C�ng tốt. T�i gh�t ngồi tr�n những chiếc xe mới, b�ng lộn.

C� rịch c� tang chỉ l� một c�ch n�i. M�y nổ �m v� hắn điều khiển xe theo đ�ng sự giao hẹn c� nơi tấm bảng dựng b�n triền cỏ: Tốc độ kh�ng được qu� 40 c�y số giờ. Nếu mọi tấm bảng c� trong th�nh phố đều đồng loạt đ�nh số tựa thế th� hắn c�ng th�. Chở người đ�n b� đi trong đ�m, đ� l� h�nh ảnh d� nằm mơ hắn cũng kh�ng t�i n�o bắt gặp. Sự thật c� khi hoang đường hơn cả mộng mị.

- T�i l�i xe c�n chị th� chỉ đường, nh�?

- Bạn qua đ�y đ� l�u mau?

- Gần bốn năm. T�i chưa nhập tịch. T�i th�ch n�i tiếng Việt hơn l� n�i tiếng Ph�p tiếng Anh.

- Kỳ cục! C� ai xổ tiếng t�y tiếng u hồi n�o đ�u?

- � t�i muốn n�i l� được tr� chuyện với chị th� đ� l� cả một hạnh ph�c.

- Vẫn c�n th�nh thật chứ?

- Vẫn. Trong h�ng cứ phải chung đụng giao tiếp với bọn t�y t� thiệt l� kh�ng kho�i khẩu.

�� Xe chạy l�n hướng phố. Những luồng s�ng xanh đỏ lần lượt hắt l�n mặt người đ�n b�.

- L�u lắm t�i mới đi chơi đ�m.

� Lời n�i nghe chừng như ta th�n, ph�t ra tr�n cửa miệng một vị nữ tu.

- Điều g� khiến chị tự giam th�n lại?

� Thay v� trả lời c�u hỏi người đ�n b� đưa tay chỉ đường.

�� - Đi lối n�y. M�nh xuống Saint-Laurent, đằng kia th� đường một chiều mất rồi.

Người đ�n b� thay đổi � định những hai lần. Hắn nghe theo v� sau c�ng như chợt nhớ điều g� người đ�n b� biểu hắn dừng xe trước một qu�n c�-ph� của �. Họ kiếm được một chiếc b�n nhỏ. �nh s�ng, kh�i thuốc, tiếng nhạc; kh�ng kh� trong qu�n l�m hắn h�o hức. Những c� chạy b�n xinh đẹp, mỗi ch�n đi l� mỗi xao động những hương m�i. Ngọt, thơm, v� n� lơ lững tấp v�o l�ng những � nghĩ t� đạo. Hắn nh�n người đ�n b�, ở trong xe mũi hắn cũng ngửi ra một m�i hương, nhưng đ� l� thứ nước hoa đằm thắm nhẹ thoảng, kh�ng khi�u kh�ch lộ liễu như bọn ma nữ v�y quanh n�y. Người đ�n b� gọi c�-ph�, cho cả hai.

Hắn khuấy đường rồi n�ng t�ch.

- Uống mừng được quen chị.

Người đ�n b� nhăn mũi.

- H�y cho t�i một điếu thuốc.

�Hắn bật lửa. Người đ�n b� c� ch�t l�ng t�ng khi thở kh�i.

- T�i sẽ h�t hết ba điếu. Sau đ� ch�ng ta ra về v� chia tay.

- Một sự giao ước qu� đỗi hạn hẹp! Trong bao thuốc n�y c�n lại mười một điếu. Ch�ng ta phải đốt cho hết n�, đồng � kh�ng?

- Để xem sao. Tuỳ thuộc v�o nỗi buồn vui của mỗi người.

�Hắn nh�n s�u v�o đ�i mắt m�u c�-ph� của người đ�n b�. Kh�i thuốc vấn vương l�m mắt lo�ng ướt như chực kh�c. Thế ngồi chẳng được tự nhi�n, c� ch�t hồi hộp, thấp thỏm.

- H�y kể một ch�t về bạn cho t�i nghe.

- Những l� thư t�i gửi kh�ng đủ cho chị hiểu biết về t�i sao?

- T�i đọc n� trong một t�m cảm kh�c với giờ n�y. Bởi t�i đọc m� t�i kh�ng h�nh dung ra người gửi. Khi bạn nhận được một l� thư nặc danh bạn sẽ thấy r� t�m trạng bất an của bạn l�c đ�.

- N�i về m�nh l� điều kh�ng n�n. Vả lại t�i chẳng biết phải bắt đầu từ� đ�u.

- Th�i khỏi. H�y chồm qua b�n v� h�n t�i đi... Nhanh l�n.

Hắn kh�ng nh�n ra sự đ�a cợt tr�n gương mặt người đ�n b�. Rất trang nghi�m. Hơi bất ngờ, nhưng hắn quyết định phải nghe theo. Kh�ng nhanh, chậm r�i l� đằng kh�c. Hắn nhắm mắt, đặt để m�i hắn tr�ng nhập kh�t khao với m�i mềm son đỏ. Cơ thể hắn nhẹ, tưởng như tan biến ho� nhập v�o người đ�n b�. Rất l�u, hắn nghĩ vậy, một nụ h�n d�i. V� hoang tưởng. Mọi tiếng động tạp nhạp trong qu�n kh�ng thể chui v�o tai hắn. Tịch mịch v� ch�m lắng. Khi hắn mở mắt ra, trong tấm gương soi treo dọc sau quầy đang hứng đọng một khu�n mặt quen. Khu�n mặt ấy tho�ng b�ng ho�ng, c� phần t�i đi v� rồi quay đầu bỏ trốn.

- �ng ta n�i với bạn ra sao? Đ� l� một người đ�n b� ngoại t�nh? Giờ n�y �ng ta đ� thấy, vậy th� c� g� đ�ng phải ngạc nhi�n!

Người đ�n b� đưa tay ch�i vết son tr�n m�i hắn. Hắn c� cảm tưởng như b�n tay ấy đ� vừa xo� b�i hết những quan hệ giữa hai người.

- Đ� đến giờ về, phải kh�ng? D� mỗi người chỉ mới đốt ch�y một điếu thuốc.

Người đ�n b� đặt tờ mười đồng dưới t�ch c�-ph�.

- Đ� v�n tuồng rồi phải kh�ng? Chị nhẹ người chưa khi vừa trả th� xong?

Kh�ng mở miệng, người đ�n b� c�m lặng lục v� t�m hộp phấn. Mở nắp ra, chiếc gương nhỏ ở đ� hắt l�n mặt người đ�n b� luồng s�ng lạnh, soi rọi n�t dửng dưng kh� tả. Lạ lẫm như đ� chết hết những gi�c quan.

 

�� 4

S�u giờ mười lăm, người đ�n b� tra chi� kho� ph�ng. Sự y�n lặng b�n trong lu�n chờ đợi, như thường lệ. C�ng tắc đ�n được đụng tới, o� vỡ v�ng �nh s�ng bao bọc. Ch�m chi� kho� k�o l� tiếng động kh� khi rơi xuống b�n. Lon diet pepsi cầm ở tay tr�i v� tay phải đ�ng mạnh c�nh cửa tủ lạnh. Uống một hơi kh�ng nghỉ, người đ�n b� đứng nh�n nốt đỏ nhấp nh�y ph�t t�n hiệu nơi m�y điện thoại. T�i gọi chị để ch�o từ gi�. Từ nay sẽ kh�ng c�n ai nh�n l�n chị nữa. Ba nốt ruồi tr�n th�n thể chị v� một nụ h�n, đủ để t�i mang giữ một h�nh b�ng. T�i chẳng giận chị chuyện g� cả, c� điều mối t�nh của t�i đ� bị tổn thương. T�i sẽ về thăm nh�, đi tr�n đường Phan đ�nh Ph�ng v� biết đ�u sẽ t�m ra một người giống chị, nếu đời sống c�n đ� chữ định mệnh. T�i sẽ gửi bằng bưu điện đến chị c�i ống nh�m Canon v� cuốn nhật k� của t�i, xem như một kỷ niệm chẳng mấy đẹp. Mong sao t�m hồn chị được b�nh an...

Người đ�n b� nghe cuốn băng hai lần. Tiến tới s�t cửa k�nh nh�n sang khu chung cư đối diện. Đen đ�a một m�u. Đi xuống đường, băng ngang mặt lộ ngập lụt x�c l�, người đ�n b� bấm chu�ng ở th�ng thư c� d�n chữ Nguyen kh�ng dấu. Hắn t�n g�, người đ�n b� cũng chẳng biết. C� lẽ hắn đi thật rồi. Năm ph�t. Mười lần nhấn chu�ng. Cửa kh�ng mở. Người đ�n b� trở về nh�.� V�o ph�ng ngủ thay �o quần nhưng cố t�nh đứng ngay cửa. Nếu c�n ẩn mặt b�n kia hắn sẽ tr�ng thấy. Người đ�n b� cởi �o, cởi nịt v�. Ngực b�n tr�i l� một mặt phẳng nhăn nh�u. L� hậu quả một cơn bệnh, buộc l�ng phải đau đớn ng� phần thịt da đoạn li� th�n thể. Cắt rời n� v� rồi k�o theo bao tổn thương kh�c. Nguồn cơn để xảy ra ly dị, để trở mặt, để mang người đ�n b� về đ�y thu m�nh với c� đơn. Nếu thấy r� sự t�n khuyết, liệu hắn c�n giữ trọn một mối t�nh, kh�ng đổi?

Người đ�n b� tắt đ�n đi tới d�n mặt v�o � cửa lạnh nh�n xuống đường. Hai ba đ�m con n�t l�m bộ tịch y�u ma ph� b�y lộ liễu niềm sung sướng nối h�ng x�n xao đi xin kẹo b�nh. Đ�m Halloween chập chờn những bộ y phục cổ qu�i dị thường. Tối nay hắn lang thang vất vưởng ở chốn n�o? Hắn c� tham dự v�o tr� chơi ho� trang kh�ng? Nếu giữa canh khuya hắn g� cửa ph�ng v� xuất hiện dưới lốt một con y�u r�u xanh th� th�ch biết mấy! H�y l�m thinh, xin chớ đ�nh rơi mặt nạ xuống; bởi như thế sẽ dễ d�ng cho ch�ng ta nhập vai một cuộc b� đắp trọn vẹn. Đớn đau v� hoan lạc cho tới s�ng.

Người đ�n b� ng� sững h�ng c�y mỏi m�n tr�t l�. Tay �m buồng ngực rỗng, hư hao.

 

� H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2010