H �nh Nghi�m

NHƯ ��NGUYN

 

Nếu như hoa biết chiều nay rụng,
�u cũng vui m� nở s�ng nay�.
��������������������� T� Th�y Y�n

 

� T�i thu� ph�ng trọ ở một nơi khuất lấp. Đường v�o lắc l�o, lối đi quanh co. Ngay cả t�i, những đ�m về muộn đ� c� khi bước nhầm, ch�n ngao ng�n dẫm sai ng� tối.

� Địa h�nh chẳng thuận lợi đối với bất cứ ai muốn đến g� cửa, kể cả l�o ph�t thư. �ng ta c� m�u kh�i h�i đen: �Cậu quỵt nợ, lường t�nh, gạt bạn hay sao m� trốn chui trốn nhủi ở chốn sơn c�ng thủy tận n�y?� T�i lu�n cảm t�nh với những kẻ c� �c h�i hước, v� vậy, theo lời gạ gẫm, t�i đ� b�n chiếc xe đạp cho �ng ấy với gi� rất �văn nghệ�. B�o? Kh�ng đ�ng. Lấy gi� tượng trưng, đủ để trả v�i m�n nợ nhỏ v� khao Thuyền Quy�n một chầu cơm bụi. Quy�n cũng c� m�u diễu trong người. C� hỏi t�i: �Sao khi kh�ng anh hạ thủ chặt đứt đ�i ch�n m�nh đi?�

� Qu�n cơm bụi nằm kh�ng xa. V� ăn xong ch�ng t�i quyết định đi bộ về chỗ sơn c�ng thủy tận ấy. Thuyền Quy�n nắm lấy tay t�i, để t�i � thức về một tương lai gần đầy hư hao, mất m�t. Tay c� ấy mềm mại, k�m gửi theo những x�c cảm kh� diễn đạt. T�i gầm đầu bước, tự ngờ vực ch�nh m�nh đ� chẳng dấy l�n một nỗi buồn n�o cả, như thể thay v� ăn cơm bụi t�i đ� vừa h�p xong một ch�n ch�o l�.

� Đường v�o chỗ tr� th�n h�i khai nước tiểu. V� v� thế chữ cấm đ�i được viết đầy tường. Viết cẩu thả, viết nghi�m t�c trịnh trọng cũng c�. Như truyền đơn, như b�ch chương, như biểu ngữ. Trời chạng vạng kh�ng l�m kh� đ�i mắt, c� đứa n�o văn nghệ đầy m�nh, tức cảnh sinh t�nh ngứa tay viết bậy c�u lục b�t, than đen tr�n m�u v�i trắng nhờ nhợ: �Ở đ�y nước đ�i thơm tho, ngo�i kia thịt ch� h�i khai x�m ngh�o!�. Thuyền Quy�n n�i: �Nh�n vật n�o viết n�n c�u đ� đ�ng được bầu l�m tổ trưởng�. Thấy t�i kh�ng g�p lời, Quy�n nh�n vai: �Chắc l� kh�ng. Vai tr� tổ trưởng th� chỉ viết được c� hai chữ cấm đ�i th�i. L� đ� kh�.

� Ch�ng t�i kh�ng bịt mũi, nhưng đồng loạt bước nhanh. Sơn c�ng thủy tận hẳn hơn đ�y, bởi chốn ấy kh�ng kh� trong l�nh, chẳng c� g� g�y � nhiễm. Hơi bần thần khi tới được cửa, v�o nh� t�i mở ngọn đ�n neon l�n, c�i kh�a b�n trong v� h�t thở hương m�i từ người Thuyền Quy�n. C� kh�ng xức nước hoa, dĩ nhi�n, nhưng đ� l� thứ m�i rất cần thiết cho sự h� hấp. C� đứng gần v� c� kh�ng hề biết bản th�n m�nh đang mang lợi �ch cho đứa đứng thầm lặng phi� sau. Tắt nắng đ� l�u nhưng m�i t�n l� thứ g� qu�i qủi biết trung th�nh thu giữ nhiệt lượng. Ngoại trừ mưa năm canh, bằng kh�ng th� đ�m trường sẽ c�n đ� thứ hơi n�ng l�m mờ người. Rỉ rả phả xuống từ tr�n cao v� m�nh sẽ trăn trở b�n dưới với một manh chiếu ẩm r�t, đổ mồ h�i s�i nước mắt. Những con rệp sẽ bơi tr�n chiếu. Những con muỗi sẽ vo ve tiếng k�u buồn ngo�i m�ng. V� những con thằn lằn sẽ chắc lưỡi tr�n v�ch suốt đ�m th�u.

� Kh�ng phải đến lần đầu, n�n dường như Thuyền Quy�n c� vẻ quen thuộc với thứ kh� hậu kh� thương ấy. C� biết chỗ dấu c�i quạt xếp bằng giấy, trương n� ra th�nh h�nh b�n nguyệt rồi liền tay phe phẩy v�o đầu. Đ�n kh�ng s�ng l�a, nhưng xanh xao. Xanh lu�n những giọt mồ h�i ứa ra tr�n mũi Quy�n. T�c mai kh�ng phất phơ theo quạt, n� bận d�nh v�o th�i dương. Một vầng tr�n c� tho�ng hiện v�i nếp gấp: �Nh� c�n c� ph� kh�ng?�

� Đ� l� một c�u n�n hỏi. Tạo ra c�i cớ để ch�ng t�i l�ng tr�nh sự bối rối đang tới. T�i mở hai c�nh cửa tủ. Trong đ� chứa lu hủ đựng mấy thứ gia vị cay nồng, c�c g�i m� ăn liền, đường muối linh tinh v� sau c�ng nhặt ra được g�i giấy b�o. B�n dưới, bốn c�i ch�n bằng gỗ ng�m trong bốn t� nước lạnh đang run rẩy khi t�i đ�ng tủ. Thực ra c�i �gạt-măng-r� n�y chẳng được phồn thịnh no căng để hấp dẫn lũ kiến, gi�n tr�n v�o. Đặt bốn t� nước nhằm ngăn ngừa ch�ng, l� do duy nhất l� v� t�i lu�n nhớ mẹ t�i. Những b�i học bổ �ch ng�y xưa mẹ đ� dạy, t�i chẳng bao giờ th�nh t�m nghe theo. T�i bất hiếu tới độ lớn l�n, biến th�nh kẻ kh�nh kiệt mọi thứ.

� Thuyền Quy�n d�nh phần đun nước s�i. C� th� tay v�o t�i quần t�i, năm ng�n vọc giỡn kh�ng l�u đ� mang ra ngay c�i bật quẹt gaz. C� lẽ với Thuyền Quy�n, t�i chẳng thể thu giữ một b� mật n�o cả. C� chăng, đ� l� t�nh y�u t�i d�nh cho Quy�n nhiều hơn sự tưởng tượng của c�. T�i muốn ho� th�n l�m c�i chậu nước lớn để Quy�n ng�m người v�o. Như vậy Quy�n sẽ th�i bị phiền nhiễu bởi những thứ vặt v�nh tới quấy ph�. Quy�n được bảo bọc, an to�n hiểu ở một nghĩa hẹp nhất.

� C�i l� b� từ dưới đất l�n, thứ l� nhỏ b� m� ta vẫn thường thấy nằm tr�n b�n nhậu để đun n�ng mấy c�i lẩu thập cẩm. Quy�n bật lửa. Lửa chao đảo v� tay cầm bật quẹt c� hơi run. T�i ng� Quy�n, khi gặp vấn nạn tay người ta thường biểu lộ ra vậy. Kh�c, cười, ngọn lửa cũng run bần bật tựa thế. T�m b�nh lặng th� lửa sẽ đứng y�n, ch�y s�ng. Kh� khăn gi�y l�t, Thuyền Quy�n ho�n tất thứ c�ng việc x�t ra rất đơn giản. T�i m�c bột c� ph� v�o hai phin lọc. Hai c�i nồi ngồi tr�n hai c�i cốc, như chữ d�ng ng� ngh� của người đến từ phương Bắc. Ngồi đường bệ đợi nước s�i r�t xuống để chắt lọc tinh hoa. T�i v� Quy�n cũng đang ngồi, nhưng thấp thỏm như tr�n ghế c� lửa bỏng.

� �Em đi rửa mặt một l�t�.

� Quy�n n�i. Nh� chia l�m hai, bi�n giới l� chỗ đặt bếp n�c. trước l� b�n ghế tủ giường m�ng m�n gi� vẽ, sau l� lu nước g�o nhựa thau ng�m �o quần dơ v� khoảng vu�ng xi-măng lu�n ẩm thấp. Nước tr�n l� chưa s�i nhưng nước đằng sau đ� reo vui. Quy�n đang đ�i hay đang vốc nước rửa mặt? Lao xao, r�c r�ch, t� t�ch, lỏn tỏn. Giải thủy hay tạt nước lạnh v�o mặt đều c� chung một kết quả: N� l�m m�nh sảng kho�i ngay sau đ�. Kh�ng phải sao? Những t�n bị tra tấn đến độ ngất xỉu, muốn lấy cung tiếp ta chỉ cần đổ xuống người n� một x� nước lạnh. N� sẽ ho�n hồn, n� sẽ tỉnh thức lại ngay.

- M�y l�m nghề g�?

- Họa sĩ,

- Đ�i như m�y sao lại c� kẻ phải l�ng đ�m thương y�u?

- T�i kh�ng biết.

- Man khai. Tại sao m�y kh�ng biết?

- C� ai hiểu được t�nh y�u l� g� kh�ng? Xin rộng l�ng chỉ b�y cho t�i.

- Ngụy biện. M�y c�m mồm đi, �ng u�nh cho bỏ mẹ b�y giờ.

� Mẹ t�i khuất n�i đ� l�u. Mẹ ơi, con chẳng bỏ mẹ cớ sao mẹ đ�nh đoạn bỏ con?

� Nước r�o s�i giục gi�. T�i tắt l� c�ng l�c Thuyền Quy�n trở lại với một vạt �o đẫm ướt. Mẹ t�i cũng c� chiếc �o tựa thế, kh�c biệt l� b�n trong mẹ t�i kh�ng mặc �o nịt v�, mẹ mặc �o l�t bằng vải phin trắng c� may t�i v� t�i biết đ� l� nơi mẹ dấu những tờ bạc mới, thơm tho. Mẹ d� xẻn chẳng ti�u pha, chỉ m�c ra khi đứa con �t đặt điều nan giải để lấy cớ moi tiền. Nếu c� tiền, Thuyền Quy�n sẽ nh�t n� ẩn n�u v�o sau nịt v�. V� c� lẽ những tờ giấy bạc khi đ� cũng thơm tho kh�ng k�m. �o quần Quy�n đang mặc l� thứ người ta d�ng che th�n ở trong nh�, như thể đ�nh lừa ai đ�, rằng t�i chưa hề bước ch�n ra ng�, đi đ�u xa.

� �Cho Quy�n mượn tạm một chiếc �o để thay�.

� �Đ�n �ng hay đ�n b�?�

� �Sao lại c� đ�n b� v�o đ�y?

� T�i lục soạn ở đầu giường, dưới gối k� đầu l� chiếc �o ng�y xưa của mẹ t�i. Kỷ vật được gấp l�m tư, thẳng nếp v� hầu như từ sứa vải �a m�u kia vẫn c�n tỏa nhẹ một hương m�i. Xa vắng, phảng phất, thầm lặng. Lạ l�ng thay, n� như liều thuốc trấn an t�i nhiều ở những đ�m đối đầu với mộng dữ.

� � Mặc thử đi, cho anh mường tượng ra h�nh d�ng một người mẹ�.

� Thuyền Quy�n thay đổi xi�m y, c�i lại những hạt n�t trong khi t�i phơi chiếc �o ướt của c� l�n gi� vẽ. Mai n�y, b�n chỗ nằm, t�i lại trăn trở ngủ với chiếc �o từng lưu giữ hương m�i của hai người đ�n b� dấu y�u.

� �Hơi chật. Đ�ng kh�ng?�

� Thuyền Quy�n dang hai tay ra cho t�i ngắm.

� �Vừa vặn, kh�t khao. Anh kh�ng tưởng được l� mẹ m�nh cũng c� da c� thịt cỡ đ�.

� T�i dối gian. Chiếc �o c� hơi nhỏ so với cơ thể Thuyền Quy�n. Dĩ nhi�n l� đ�i v� m�p m�o cạn kiệt từng nu�i s�u đứa con của một người gi� l�m sao b� với ngực Thuyền Quy�n? Để tr�nh đ�o s�u sự so s�nh, t�i quay lưng pha đường v�o c� ph�. C� ph� chỉ l� một t�n gọi. Người ta đ� cưỡng hiếp n� tận t�nh bằng đủ mọi thủ thuật pha ph�ch hỗn tạp. V� người ta h�nh diện v� t�nh s�ng tạo ấy. Cho n�n muốn thưởng thức một t�ch c� ph� thơm ngon đ�ng nghĩa, chỉ c�n c�ch duy nhất: Vượt bi�n. Đ�u cũng đưọc, c�ng xa c�ng tốt, ở phương T�y.

� �Đậm qu�!�

� Thuyền Quy�n ph� b�nh. �C� l�m m�nh mất ngủ kh�ng anh?�

� �Người ta chẳng ngủ được v� một nguồn cơn kh�c. Thứ n�y th� nhằm nh� g�.

� �Cho em điếu thuốc�.

� T�i ng� Thuyền Quy�n.

� �Đừng nh�n em kiểu đ�. Chỉ phung ph� lần sau ch�t�.

� T�i kh�ng n�i g�. T�i đ� c�m lặng nhiều ng�y khi nghe Quy�n bảo: Giải ph�p tốt đẹp cho hai đứa l� sự chia tay. Ch�ng ta chẳng c� lựa chọn n�o kh�c. Anh thấy kh�ng? T�i x� toạt bao thuốc cho Quy�n dễ lấy. T�i đưa ngọn lửa tới gần m�i Quy�n. Quy�n nh�n xuống, nhưng trong đ�y mắt thu cất từng đốm s�ng lung linh. Đ�i mắt kia từng l� gương soi để t�i nh�n ra tất cả vẻ muộn phiền b�m tr�n mặt t�i. Kh�i xanh x�m tu�n l�ng đ�ng. Hai đứa c�ng h�t thuốc v� ch�ng t�i tự l�m cho mặt m�y của mỗi đứa trở n�n nh�e đi. Ở bức v�ch đối diện c� treo tấm ảnh mẹ t�i. B� tr�ng xuống t�i với đ�i mắt chứa đầy sự thất vọng. �Một c�i nh�n hơn ng�n lời n�i ra�. Ai đ� thốt n�n thứ phương ngữ thấm thi� kia?

� Kh�ng c� đồng hồ nhưng t�i biết đ� muộn, đối với ri�ng Thuyền Quy�n. T�i muốn nhắc chừng, cảnh tỉnh. T�i như con g� đang mắc đẻ.

� �Sao h�m nay anh mang đầy vẻ lạ thường?�

� �Anh t�nh hỏi Quy�n c�u ấy. Sao h�m nay kh�c với những lần trước?�

� �C� trận b�ng đ� c�p ch�u �u trực tiếp tr�n truyền h�nh. Dĩ nhi�n l� ai nấy đều h�o hức, bận bịu d�i tr�ng. Em đang lợi dụng n�. Em sẽ thong dong chuyện đi đứng�.

� Thuyền Quy�n sẽ rời t�i, khi tr�n s�n cỏ ở một nơi xa, người trọng t�i dong tay thổi dứt một hồi c�i l�nh l�t. Trận đấu kết th�c. V� t�i ở lại với khoảng trống lớn, thua cuộc. Điều mừng vui duy nhất, l� Thuyền Quy�n kh�ng lấy chồng Đ�i-loan. C� tuyệt kh�ng rơi v�o tay một đại gia c� m�u mặt. Chừng ấy th�i. T�i chẳng cần biết g� kh�c hơn v� t�i nghĩ l� Quy�n đủ s�ng suốt khi bỏ t�i để t�m lấy một thằng đ�n �ng kh�c l�m chồng.

� �Khi về nhớ mang bức tranh. Anh chẳng c� g� kh�c l�m qu�.

� �C� lộ liễu lắm kh�ng nếu em mang tranh về. C�i đ� người ta gọi l� �chưa đ�nh đ� khai�.

� Vụng trộm. T�i đ� lỡ khuấy qu�n. C�i địa chỉ heo h�t n�y kh�ng phải thu� n� để l�m chốn ẩn nấp sao? V� rồi th� k�n đ�o h� hẹn. Năm bữa nửa th�ng một lần gặp vội.

� �Em sẽ gửi thiệp cho anh�.

� �Đừng. Chẳng vui th� g�!�

� �Hay l� một c�i bưu thiếp chụp cảnh Đ�-lạt?�

� �Quyết định hưởng tuần trăng mật ở đ� sao?�

� Thay v� trả lời, Thuyền Quy�n đến s�t chỗ t�i ngồi, v�ng tay �m ấp lấy đầu t�i, gh� chặt v�o ngực; c� vẻ vỗ về, dỗ d�nh. Tr�i tim Thuyền Quy�n vọng v�o tai t�i những nhịp đập, rung động trong mềm mại. T�i từng �p tai v�o ngực mẹ m�nh, nhưng đ� l� khi mẹ đ� thực sự ra đi. Tim đứng y�n v� một cơ thể đang lần hồi lạnh gi�. T�i đ� kh�c. T�i thực sự yếu đuối vỏn vẹn chỉ lần đ�. H�m nay t�i như cậu b� con đ� trưởng th�nh, tự dưng cứng rắn một c�ch kỳ lạ.

� �Anh đừng thay đổi chỗ ở. Một ng�y kia c� khi em sẽ trở lại t�m�.

� �Để l�m g�?�

� �Anh thực sự kh�ng muốn nh�n lại mặt em? Hoặc �t ra đ� l� l�c em an l�ng thu nhận bức tranh kia. Em tới đ�i nợ. Được kh�ng?�

� Thuyền Quy�n c�i xuống h�n t�i. Chất c� ph� thấm đẫm bọc quanh m�i mềm Thuyền Quy�n thứ hương vị ngọt ng�o. Mật ngọt chết ruồi. C�n t�i, t�i muốn chết bằng kiểu ngạt thở. Mắt t�i nhắm nghiền. Liệu c� lối chết n�o �m ả hơn kh�ng? Ngưng thở trong v�ng tay t�nh nh�n.

� Nụ h�n kh�ng k�o d�i. Quy�n vất trả t�i về với hiện tiền, đ�i lại những mộng tưởng. Quy�n cởi �o, chậm r�i, chẳng ngượng ng�ng. Da thịt ph� b�y v� thịt da bưng b�t. Quy�n mặc lại chiếc �o đ� kh�. Chiếc �o may vừa k�ch n�n chi n� l�m mất đi c�i vun đầy trước đ� lu�n khi�u kh�ch.

� �Em đi�.

� Thuyền Quy�n n�i nhỏ. C� t�nh vung ph�t một cử chỉ g� đ� nhưng đ�i tay bu�ng xu�i, c�i đầu đi tới c�nh cửa. T�i �m chiếc �o của mẹ t�i v�o l�ng, xoắn trong tay, hoảng hốt như t�n tư sản mại bản bị kiểm k� lần sau ch�t. Ngh�o rớt mồng tơi!

� Ch�t gi� m�t lẻn v�o. Rất y�n lặng. Khi c�nh cửa đ�ng ập lại, t�i c� � nghĩ đ� l� tấm m�n vừa bu�ng ở s�n khấu để chấm dứt một vở kịch chẳng mấy hay. Diễn rất tồi.

 

* * *

 

� L�o ph�t thư dựng chiếc xe đạp s�t v�ch.

� �H�m nay cậu c� thư�.

� �ng n�i với t�i qua chấn song. C�nh cửa sổ t�i lu�n mở để đ�n gi�. Mặt �ng khi đ� tr�ng như t�n t� nh�n sắp được thả. �ng ng� v�o, c� thể �ng sẽ mọc dấu hỏi trong đầu: N� lui cui l�m g� trong thế giới t� t�ng kia?

� T�i bỏ cọ xuống, ch�i tay v�o miếng giẻ hoen ố m�u.

� �C� g� uống kh�ng?� Nh�n vi�n bưu điện đ�i hỏi.

� T�i nheo mắt.

� �Kh�ng�.

� T�i trả lời. Thấy kh�t. Với hai chục ng�n bạc cuối c�ng, t�i đ� mua bao thuốc Con m�o v� ly c� ph� đ�. Uống hồi s�ng, giờ n�y th� trưa, một hai giờ g� rồi. C� thể t�i đang h�o người, dật dờ.

� �Mỏi ch�n qu�!�

� �ng ta than, đồng thời dắt theo xe khi v�o nh�, tự-nhi�n-như-người-H�-nội.

� T�i mang cho �ng chiếc ghế, chờ được đ�n nhận l� thư �ng sẽ trao. Sở bưu điện th� hẳn l� kh�ng t�i n�o biết được c�ch thức l�m việc của nh�n vi�n. V� đ� l� nh�n vi�n nh� nước th� họ lu�n c� lối lao động chẳng giống ai. �ng ng� v�o tấm tranh t�i vẽ chưa xong trong khi t�i ngờ vực nh�n tới chiếc xe đạp. T�i biết chiếc xe ấy nhờ những dấu vết đặc th� nhưng t�i kh�ng tưởng được l� n� đ� thay h�nh đổi dạng đến thế. T�i quả l� đứa chẳng biết giữ g�n, sang tay �ng ta n� được o bế ch�i rửa đến độ ph�t quang. Nếu Thuyền Quy�n đi thẩm mỹ viện về, gặp ngo�i đường, t�i cũng mang nỗi ho�i nghi tựa thế. Lạ tới độ ch� nu�i trong nh� cũng phải sủa l�n, tiếng cảnh tỉnh.

� �N�y, kh�ng phải n�i đ�a chứ cậu c� c�i tủ đẹp ra phết. Xịn hết biết!

� �Tranh th� sao?�

� �Giai cấp t�i th� biết ch� g� đến nghệ thuật tranh ảnh m� hỏi. Nhưng thắc mắc th� c� đấy, cậu sống sao được với thứ th�nh quả lao động v� bổ kia?�

� Mắt �ng kh�ng rời mục ti�u. Chiếc tủ ấy l� gia t�i cuối c�ng. Mẹ để lại cho t�i năm s�u m�n, nhưng tất cả đều lần hồi đội n�n ra đi. Chỉ c�n n�, đứng thu m�nh, thầm lặng ở chỗ thiếu �nh s�ng, vậy m� cũng bị �ng điểm danh. �ng ph�t thư c� đ�i mắt thật tinh tường, nếu l�m gi�m khảo chấm điểm cuộc thi hoa hậu, hẳn sẽ kh�ng c� c� n�o kh�c th�t l�n khi nghe tuy�n bố kết quả. Một đ�i mắt biết lột truồng sự vật, lượng định thật giả chẳng sai trật.

� �Ngh�o như t�i cũng c� thể vay được một hai triệu để ẳm c�i tủ ấy�.

� �ng n�i v�o khoảng kh�ng. �ng n�m một vi�n đ� d� đường. �ng thử ph�t họa một h�nh ảnh, vẽ n�n một con số.

� �H�nh như b�c v�o đ�y với thứ c�ng chuyện kh�c?�

� �Phải. Cậu c� thư. Nhưng đi đ�u m� vội. Thủng thẳng, chuyện g� cũng c�n c� đ�.

� T�i nh�n �ng ta. Với tuổi t�c kia, t�i c� thể gọi �ng bằng bố chứ kh�ng phải giỡn. Thỉnh thoảng t�i nghe thằng thanh ni�n nh� h�ng x�m cằn nhằn �ng gi� n�: �Địt mẹ bố, bố chơi kiểu đ� thật chẳng giống ai!�. T�i rất mệt. T�i chẳng c� � kiến. T�i ph� mặc cho �ng ta diễn tuồng một m�nh. T�i đốt ba c�y hương v� c�i đầu th�nh khẩn dưới ảnh mẹ m�nh. T�i cắm hương v�o c�i ly đựng gạo hứng đầy t�n nhang. Nh� buồn qu�, lạnh lẽo chẳng c� b�n thờ v� hoa tr�i. Cầu dừa đủ xo�i. Ai m� dại dột vậy c�? Đ� tr�t xin, th� xin cho được tới bến lu�n. Mẹ c� linh thi�ng, ph� hộ để con chơi số ẳm phải l� độc đắc, cho ấm đời!

� �ng ph�t thư vẫn l� lợm ngồi y�n tr�n ghế. Muốn xua đuổi, t�i sủa:

� �B�c c� tiền sẵn đ� kh�ng?�

� �Hỏi chi vậy? Nhiều nhặng th� phải chạy vạy đi vay�.

� ��t th�i, đủ để chở t�i đi kiếm c�i g� uống. Khi đ� tỉnh t�o, ch�ng ta mới s�ng suốt b�n t�nh chuyện đại sự�.

� �Cũng c� l�. T�i sẵn l�ng cho cậu mượn ch�t tiền. Kiếm qu�n bia, cậu vừa nhậu vừa xem thư mới đ�.

� T�i đ�ng cửa. Rất nản, t�i để cho �ng gi� thồ c�i x�c ngầy ngật của t�i đi.

� �Đến chỗ Lan v� Điệp nh�. Con mắt mẹ chủ qu�n bao giờ cũng c� đu�i, c�i mới ăn tiền. Văm đ�o chịu được!�

� �ng l�m nghề giao thư ph�t biểu cảm tưởng. Lan v� Điệp? T�n một tụ điểm ăn nhậu sao? Chưa hề nghe qua. Nghe chăng l� nghe Lan cắt t�c hay Điệp đi tu g� đ�. Chuyện t�nh chảy nước mắt. Họ dựng th�nh vở cải lương, v� cuối c�ng, tất cả đều lẩm cẩm, vớ vẫn.

� Qu�n nhậu chưa đ�ng kh�ch, ruồi buồn bay dật dờ tr�n những mặt gỗ trống lạnh. Thực đơn viết chữ to l�n tường, xanh đỏ như b�a ch�. Rất nhiều m�n lạ, d�i thậm thượt. Khởi đầu l� ch�u chấu chi�n d�n v� cuối c�ng l� rắn hổ mang x�o chua ngọt. T�i k�o ghế ngồi, qu�y lưng với thứ �sơn h�o hải vị� qu�i đản kia. T�i muốn d�m con mắt c� đu�i v� �văm đ�o chịu được� nơi mụ chủ qu�n nhưng kh�ng thấy, hiện diện l� đứa con g�i đang quạt l� than v� thằng b� mặc x� lỏn cầm dao răng cưa bặm m�i chặt nước đ�. Hai đứa coi bộ xung khắc nhau, đứa hỏa đứa thủy; cả hai thi gan ng� lơ chỗ kh�c mặc t�nh cho kh�ch k�o ghế rậm rật c�n giả bộ ho hen nhắc chừng.

� �Cho b�c hai chai bia cưng�.

� Cuối c�ng th� �ng ph�t thư l�n tiếng, c� vẻ nhượng bộ. �ng ngồi bu�ng rũ tứ chi, chờ đợi trong d�ng điệu thoải m�i. Thỉnh thoảng �ng rung đ�i, thỉnh thoảng �ng liếc x�o, ngầm thắc mắc về sự vắng mặt của mụ chủ.

� �Ch�c sức khỏe�.

� T�i n�i. Cụng bia với �ng gi�. C� chất x�c t�c k� diệu, �ng mới linh hoạt moi t�i l�i bức thư nhăn nh�u ra. Thư của Thuyền Quy�n, khu�n dấu c� khắc chữ Đ�-lạt. Từ cao nguy�n xuống chứ kh�ng phải từ miền duy�n hải x� giạt v�o, vậy m� tờ thư mềm như �ng thủy đ� l�u, chữ nghĩa đều nh�e n�t mực tựa mắt kh�c khi tay viết xong. L�ng t�i v� cớ m� thổn thức, cẩn trọng mở rộng l� thư ngấm nhiều mồ h�i của kẻ đưa thư. Người �ng ta h�i chua, chưa n�i đến m�i dầu Nhị thi�n đường lu�n ch�n dưới ch�n t�c. Đ�n nhận một l� thư như vậy người ta kh� h�nh dung ra nội dung. Nếu thư t�nh, chắc n� phải thơm? Quy�n d�ng viết mực đỏ, thứ m�u m� thuở đầu đời cắp s�ch đi học thầy c� lu�n gi�o dục: Mấy em chớ n�n đụng tới viết đỏ, n� bất lịch sự khi d�ng để viết thư cho ai. N� chỉ được sử dụng khi chấm b�i, cho điểm, ph� v�o th�ng t�n bạ; hầu như m�u đỏ d�ng để ngầm cảnh c�o, răn đe�

� �C� g� gay cấn kh�ng?�

� �ng ph�t thư hỏi sau khi t�i chấm dứt đọc những h�ng chữ l�n đồi xuống dốc. C� lẽ n� được viết trong một thần th�i căng thẳng. Hoặc ngồi tr�n xe đ� dằn x�c? Hoặc h� ho�y trong b�ng đ�m, hối hả?

� �B�c muốn biết kh�ng?�

� �Buồn th� cứ mặc t�nh dấu nhẹm. Nếu l� tin vui, t�i nghe cũng tốt th�i�.

� �Người ta viết thư hỏi t�i nếu đồng � b�n, th� họ mua c�i tủ đ� với gi� hai triệu rưỡi. Rất khẩn cấp. B�c thấy họ viết bằng mực đỏ kh�ng? Quan trọng chứ chẳng đ�a�.

� �ng nh�n vi�n bưu điện đưa mắt d�m t�i. Quan s�t hồi l�u như thể xem con tem d�n tr�n phong b� c�n sống hay đ� chết. N� trinh nguy�n hay đ� bị con mộc đ� l�n tr�n?

� �Người n�o vậy? Ra gi� như thế kh�ng sợ bị hớ sao?�

� �Gỗ ấy thuộc loại gỗ q�i hiếm. L� ra b�c phải khuy�n t�i đừng n�n b�n mới phải. Hai triệu rưỡi. Tiền đ� mua được c�i g� hở trời!�

� �Được, T�i khuy�n anh. Nghe lời khuy�n kh�ng n�o? Tại sao lại b�n cho người dưng m� ng� lơ chỗ quen biết. Tối nay t�i đến chồng đủ tiền, thu� xe khi�ng về ngay�.

� T�i biểu �ng gi� gọi th�m bia, Người t�i trống vắng tựa căn nh� để bảng cho thu�. Mẹ ơi! Cuối c�ng th� con chỉ c�n giữ được chỉếc �o cũ của mẹ th�i. Giữ riết b�n m�nh cho tới khi chết.

� �Kỳ lạ thật!�

� T�i ng� điệu bộ nhấp nhỏm của �ng �bạn nhậu�,

� �Chuyện g� thế?�

� �T�i nghĩ l� đằng sau bức v�ch kia c� k� giường chiếu ngang dọc. C� thể mụ chủ qu�n đang lu bu để cho kh�ch �m?�

� T�i cười mũi:

� �Th� đ� sao? Chết thằng T�y n�o đ�u?�

� �Sao kh�ng? Nếu được ngủ với mụ ấy, c� chết t�i cũng m�n nguyện�.

� �L�m g� gh� gớm thế? B�c để d�nh tiền, khoảng hai ba trăm đ� l� c�ng, n�i với bả một tiếng, cả hai tắm rửa sạch sẽ, leo l�n giường� Sau đ�, vấn đề c�n lại l� do ở t�i năng b�c�.

� �N�y bạn hiền, cuộc đời đơn giản c� bấy nhi�u sao? T�i từng ỡm ờ b�ng gi� với mụ ta, biết mụ n�i g� kh�ng? Th�i đi ti�, tưởng c� tiền l� ngon hả? Ti� n�n về soi gương, biết tự lượng sức m�nh chớ! Tha cho con đi m�!�

� �N�i vậy nghĩa l� sao? Đầu gối b�c c�n xịn qu� m�, đạp xe chạy như ma rượt c� hề hấn g� đ�u?�

� �Hổng biết nữa. Đ�n b� cũng kh� hiểu. Đ�i khi họ ưa trai tr�ng nhỏ nh�t mới ngon cơm. Ch� �t cũng cỡ cậu. Mẹ n�, gi� c� nhiều c�i thiệt th�i!�

� �ng tu hết chai bia, dằn mạnh xuống b�n thế tiếng thở d�i.

� �Để mắt coi chừng chiếc xe một l�t. T�i lui đi đ�i, giả bộ tham quan một v�ng cho biết sự t�nh�.

� C�n một m�nh, t�i đốt lửa điếu thuốc v� giở l� thư ra đọc lại: �Tuần trăng mật tẻ nhạt chậm chạp tr�i. C� người buồn giận. L� do giản dị: Vợ mới cưới của �ng ta đang rơi đ�ng v�o chu k� kinh nguyệt. M�u. M�u đỏ buộc phải ngừng tựa như đ�n hiệu giao th�ng. Quy�n kh�ng biết m�nh buồn hay n�n vui? Hỏi thử anh xem sao. Buồn? C� th�ng. Vậy l� ch�ng ta kh�ng thể c� ri�ng với nhau một đứa con. Vui? Vậy l� ch�ng ta an t�m chẳng hề dối gạt một ai về xuất xứ một h�n m�u. Đ� lạt lạnh, c� lẽ v� vậy m� c� ph� uống được hơn dưới đ�. Uống c� ph� trong khi hậu ấy, dĩ nhi�n l�m Quy�n nhớ tới anh. Mong sớm t�m gặp lại nhau. K� t�n: Một người vợ ở kiếp sau�.

� T�i �m đầu hồi tưởng lại. Lần đ�, ch�ng t�i chỉ c� cho nhau mười lăm ph�t. Thuyền Quy�n nhắc nhở, theo giọng điệu của người tường thuật b�ng đ�: Chỉ c� mười-lăm-ph�t-ph�-du. T�i lật �p tấm ảnh mẹ m�nh kh�ng cho chứng kiến v� ph�t gi�y sau Quy�n vật ng� t�i tr�n giường. T�i đ�n nhận một thứ trọng lực từ tốn phủ chụp xuống. Niềm thống kho�i vỡ o� ra, c� thể l�m ph�t kh�c đi được. Suốt cả cuộc đời, chỉ c� duy nhất lần đ� l� t�i hiểu tường tận về chữ hạnh ph�c.

� T�i thả điếu thuốc h�t dở v�o trong chai bia. T�i nhớ lời �ng ph�t thư: ��m mụ ta ngủ một đ�m c� chết cũng m�n nguyện�. Qủi, sao lại xem c�i chết nhẹ tựa l�ng hồng thế! Nhưng m� nghĩ cho kỹ, l�o ấy l� người c� đầu �c chứ chẳng giỡn chơi. Đang nhậu chim chuột rắn r�t bỗng lăn đ�ng ra, ngộ độc: Chết. Đang đi tr�n lề đường kh�ng dưng chiếc xe tải từ đ�u leo lề va vấp v�o người, chấn thương sọ n�o: Chết. Nấu nướng bất cẩn lửa t�p chảo dầu lan qua tay bỏng rộp, v�o nh� thương băng b�, nhiễm tr�ng: Chết. Đang say giấc điệp, nh� lầu b� t�ng dổm sập nguy�n ba tầng lầu đ� l�n đầu m�nh tứ chi, ngắc ngoải: Chết. Thi�n h�nh vạn trạng, hằng h� sa số những tai ương l�ng xẹt. Th�n nh�n �m tử thi ngửa mặt k�u g�o: �Cao xanh ơi hỡi cao xanh, sao trời lại kh�ng c� mắt m� ng� xuống?� Bậy thật, trời l�m g� c� mắt chớ. Sao cứ ỷ y dại khờ thế? Cho n�n rốt cuộc thiệt l� đẹp � nếu được chết như nguyện. Thuyền Quy�n bỏ đi v� t�i chưa biết c�ch xếp đặt ra một c�i chết. L�o ph�t thư đ� t�m được đối tượng, v� giờ n�y th� l�o xong xu�i việc đi đ�i.

� �Sao rồi? Bắt gặp con mắt c� đu�i kh�ng?�

� �Mụ ngồi đếm tiền, t�nh to�n sổ chi thu. Mụ than l�ng r�y bu�n b�n c� phần sa s�t ế ẩm�.

� �Người ta mở đường cho b�c đấy�.

� �T�i biết chứ, mụ đồng � ngủ nhưng đưa c�i gi� cao tận m�y xanh. Như vậy c� kh�c chi từ chối. Mẹ kiếp, t�i chỉ l� kẻ đưa thư th�i m�, n�o phải trộm cướp g� cho cam. Một triệu đồng, ai m� chịu đời cho thấu!�

� �Th� đừng mua c�i tủ nữa, để tiền ấy m� ra sức bồi dưỡng c�i mạng gi�.

� �Thấy chưa, ngay cả cậu cũng n�i t�i gi�. Thế th� c�n cơm ch�o g� nữa! Bao l�u? Cứ cho l� mười ph�t đi. Chỉ mười ph�t m� phải c�ng cho mụ ta một triệu đồng. Bỏ đi t�m. Đ�nh ngồi tr�n giếng m� kh�t nước vậy!�

� �ng với tay nhặt cổ chai bia l�n, đổ xuống cuống họng, ừng ực. Như cố nuốt tr�i vi�n thuốc đắng, tựa d�m chết một ước mơ chẳng l�nh lặn. T�i t�nh n�i: tan h�ng. T�i định biểu �ng chở t�i về th� nh�c tr�ng l�n một người đ�n b� từ nh� sau bước ch�n ra. �Văm đ�o chịu được!� C�u văn tả người của l�o ph�t thư chẳng sai trật một mảy may. T�i cho�ng v�ng. Hai chai bia kh�ng l�m t�i say. T�i bị hớp hồn bởi con mắt c� đu�i. Nếu c� Thuyền Quy�n ở đ�y hẳn c� phải sửng sốt bởi nhan sắc kia gần l� giọt nước thứ hai, hoặc ch�nh Thuyền Quy�n l� bản sao của người đ�n b� kia. Đấy l� n�i ri�ng c�i khoản diện mạo, v�ng một v�ng hai v�ng ba tr�n cơ thể Thuyền Quy�n chỉ l� em �t so với mụ chủ qu�n. N�i mụ th� c� vẻ h�m hồ, b� ta đ�u khoảng bốn mươi, chừng đ� xu�n xanh gọi l� n�ng th� chả c� g� phải hổ thẹn. N�ng, chữ ấy rất ăn với bảng hiệu �Lan v� Điệp�. Đ�i khi phải n�n cải lương một tị, vấn đề mới hanh th�ng!

� �Tối nay b�c tới chở c�i tủ đi, phải kh�ng?�

� �Cậu n�i bao nhi�u? T�i qu�n rồi�.

� �Hai triệu rưỡi. Tứ m� nan truy!�

� �Được th�i. Nhưng bớt ch�t đỉnh để t�i c�n trả c�ng cho thằng k�o xe�.

� �Nhất tr�.

� �Khấu trừ th�m khoản tiền bia cậu mượn t�i giờ n�y�.

� �Chuyện nhỏ. Đưa tiền t�i đến trả cho người ta�.

� T�i nắm những tờ giấy bạc eo x�o trong tay ẩm. Người đ�n b� nh�n t�i từ l�c t�i x� ghế đứng l�n cho đến khi mặt đối mặt. Khoảng c�ch gần, t�i ngửi từ người �n�ng� x�ng l�n thứ m�i vị nửa quen nửa lạ. Như n�ng l� m�n ăn đặc sản m� đầu bếp tốn rất nhiều gia vị để gia giảm ph�n lượng. Một c�i si�u thuốc bắc m� đ�n b� vừa đẻ xong sẽ nhăn mặt uống cho lại sức cũng kh�ng thơm bằng. T�i nuốt nước miếng, gần cả l�t bia đ� bốc hơi đi đ�u l�m miệng lưỡi đắng kh�.

� �Một triệu hả?�

� �C�i g�? Anh trả tiền bia cho �ng kia lu�n phải kh�ng?�

� �Phải� T�i c�n trẻ so với �ng ấy, lại sạch sẽ vệ sinh hơn��

� �Gi� th� khỏe kiểu gi�, trẻ th� mệt kiểu trẻ. Một triệu, đ� l� chưa t�nh tiền ph�ng�.

� �Bao giờ th� được?�

� �T�y anh. T�i rảnh từ t�m tới mười giờ tối�.

� �Gặp ở đ�u?�

� �G�c đường C�ng-l�, t�i sẽ dẫn anh tới nh� nghỉ. Vấn đề an to�n, anh hiểu kh�ng?�

� T�i ng� n�ng. Thuyền Quy�n xa t�i đ� l�u v� đ� l�u nỗi nhớ t�i d�nh cho c� d�i thậm thượt. �ng gi� ph�t thư thật dại khờ. Một triệu, rẻ như cho; khi ta muốn trả th� niềm nhớ mong. T�i vỗ nhẹ l�n mu b�n tay n�ng:

� �Ch�n giờ tối nay, g�c C�ng-l��. Hừ, c�ng l�! Lẽ phải bao giờ cũng thắng!

� N�ng cười. Trời ạ! Ng� xuống m� coi, n�ng c� vẻ như l� chị ruột của Thuyền Quy�n.

� �ng gi� ph�t thư rất mẫn cảm, hoặc trời sinh �ng c� đ�i tai thật b�n nhạy, nghe được cả tiếng vo ve của ruồi muỗi bay xa.

� �Mẹ kiếp, gi� cả bao giờ cũng thiệt th�i!�

� �ng ta th�n khi dắt xe đi. Thấy tội nghiệp, t�i d�nh phần đ�o chở �ng nhưng �ng nạt.

� �Đừng lộn xộn, chớ l�m hoanh, lo m� dưỡng sức để tối c�n lao động phục vụ�.

� Chở một đỗi, �ng hạ giọng:

� �Vẫn một triệu?�

� �Vẫn�.

� �Quyết định vất tiền qua cửa sổ �?�

� �Vất�.

� �Đừng tr�ch t�i nhiều chuyện, ăn x�i như cậu th� mai hậu c� m� cạp đất�.

� �C� qu�n c�-ph� đ�n mờ đặt mua tranh t�i vẽ. Hai bức sơn dầu. B�c tin kh�ng? Ch�ng n� trả bằng đ�-la của Mẽo mới �c liệt, cầm tiền qu� hương nặng đến trẹo tay, thật bất tiện, ch�ng n� n�i vậy. Th�ng sau giao h�ng, tiền trao ch�o m�c�.

� �N�y, cậu c� m�y thu h�nh kh�ng? M�y quay vid�o?�

� �Chi vậy?�

� �Trước khi nhập cuộc cậu lột truồng mụ ta ra qu�y l�n, xong b�n kh�c phim ấy cho t�i, tiết kiệm được ch�t đỉnh�.

� �ng thở nặng nhọc khi gặp phải đoạn đường dốc. M�i dầu Nhị thi�n đường �ng xức cho khỏi tr�ng gi� l�m t�i ch�ng mặt. Khi chia tay, t�i n�i với �ng:

� �C� thể t�i sẽ chết đ�m nay khi �m mụ chủ �Lan v� Điệp�. B�c thấy như thế c� m�n nguyện kh�ng?�

� �Chứ c�n đ�i g� nữa? Chắc t�i phải học c�ch m�c ngoặc hoặc tham �. Mẹ, cuộc đời n�y u �m qu�!�

� T�i ng� theo c�i d�ng đạp xe trong xi�u vẹo của �ng gi�. T�i vạch quần, tiểu tiện tr�n h�ng chữ cấm đ�i bậy. T�i la trong ng� vắng: Thuyền Quy�n, anh sẽ hiếp d�m em đ�m nay. Hiếp tả tơi cho xứng đồng tiền b�t gạo!

� Mọi vật quạnh quẽ, im thin th�t. Cả ch� cũng chẳng c�n s�t một con để đ�p lời, sủa cho vui tai. Thật khốn nạn!

�� H �nh Nghi�m

� �������Một th�ng Mười� 2009

����������������������������������� http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

����������������������������������� � gio-o.com 2009