H �nh Nghi�m

NG�P �(NH�P)

tản mạn

 

S�ng h�m ấy, trời m� sương. Đứng rất gần, khoảng một với tay, đ�i mắt mới tr�ng r� sự vật. Những ng�y đầu Xu�n, diện mạo Huế thường kho�c l�n lớp khăn cho�ng mờ đục. Những g� hư ảo lu�n k�m gửi theo ch�t yếu l�ng, ch�n đi bước nhẹ v� dưới v�m l� c�y mềm ướt, người ta nghe ra điều g� tựa một thổn thức vừa cựa m�nh. Người ta mặc �o mới, c�n thơm m�i vải, chiếc �o d�i m�u v�ng lẫn khuất phi� trước như rừng hoa mai run l�n bởi gi�, run bởi một e thẹn chẳng muốn s�nh đ�i. Xa hơn một tầm tay với, chỉ c� tiếng cười trong vắt chui được ra kh�i sương, gửi về sau một quyến dụ. Tiếng cười con g�i mu�n đời l� �m nhạc r�t �m v�o đ�i tai đứa con trai, �m hưởng l� hấp lực kh�ng t�i n�o cưỡng chống một bồi hồi.

Con đường sương giăng n�n con đường thấy chật. L�ng đ�ng m� mờ n�n con đường dường bất tận chẳng một dựng tường. V� c� đ�i khi kẻ đi đường l�ng những thầm mong sẽ bước v�o c�i v� bi�n nọ, đ�i ch�n bải hoải nhưng ngược lại tr�i tim �m đồm c�p nhặt thu v�n những niềm vui cỏn con. Một tiếng cười trong vắt chẳng hạn. Đ�i m�i đỏ hồng v� m�i cắn vỡ hạt dưa. Con mắt đen long lanh ng� lui d�m chừng. H�ng l�ng mi cong. Nốt ruồi đậu b�n m� S�ng mồng Một, người ta chỉ cần ngắm nh�n chừng ấy, để thấy vẻ đẹp vẹn to�n, hồn nhi�n, tinh kh�i như đất trời ng�y đầu năm. Bất hạnh một điều, con người l� động vật c� �t nhiều đ�ng tr�, mộng mơ vẫn phải chịu thiệt th�i, l�p vế trước một đ�ch đến của sự thật. Tiếng cười ngưng bặt v� gi�y sau l� ra khu�n mặt ửng hồng. T�c trước tr�n đen mịn, chiếc kẹp tăm c� đ�nh một b�ng hoa t�m, nhỏ nh�t như hoa �Xin đừng qu�n t�i�.

Th�ch ăn mứt g� để m�nh mang ra? Th�ch v� nh� chứ kh�ng th�ch ăn. Giờ ni sớm nhăn chẳng biết đ� c� ai đạp đất chưa? V� nh�, lỡ l� người đạp đất, lỡ xui cả năm, c� phải l� bị tr�ng v�o cổ một bản �n kh�ng? Đầu năm đứng thập th� như ri, ng� c� bất ch�nh kh�ng?

Răng l� thập th�, răng l� bất ch�nh? Rứa chừ ưa chi? Kh�ng cho v� nh� th� cứ tiếp tục đi.

Đi kh�ng mục đ�ch? Đi t�o lao? Sương m� l� lộc của trời, đi mau kẻo sương tan.

Người con g�i dậm cẳng, nhưng cũng yếu mềm nghe theo dụ khị. L�u l�u, c� b�ng đen cỡi xe đạp bất thần chạy vụt qua, như b�ng ma, kh�ng r� mặt. L�u l�u, ở đ�u xa c� ai buồn tay đốt nổ một tiếng ph�o, điếng hồn. Thế th�i, h�nh ảnh v� tiếng động thủy chung lẻ loi, hiếm vắng. Con đường nhỏ n�y dường như d�nh ri�ng cho những t�nh nh�n, chẳng ai can dự. B�y giờ l� l�c m�nh mừng tuổi nhau. Thằng con trai lấy từ t�i �o sơ-mi ra phong b� m�u đỏ. L� x� cho Phượng, năm mới th�nh tựu mọi ước nguyện, mọi thứ đều mới duy chỉ giữ lại một c�i cũ r�ch. C�i chi cũ? T�nh cũ, thằng người cũ, tấm l�ng cũ. G� con trai nắm đ�i b�n tay b� nhỏ người bạn g�i, mắt hắn mở lớn, ng�y dại một khấn nguyện đọng chiếu. Hắn đợi một chợp mắt để nhanh lẹ h�n v�o đ�i m�i kh�ng kịp phản ứng. Chẳng c� ai đo lường thời khắc một nụ h�n, nhưng với hắn, n� d�i như cả một thi�n thu.

V� rồi th� sương tan. V� rồi th� hội chợ tết bị c�i đặt chất nổ, m�u me quyện x�c ph�o hồng, những đ�i gi�y d�p v� chủ lăn l�c tr�n đường Trần Hưng Đạo, co r�m một o�n than bị thi�n địa khước từ. Sau Mậu th�n n�y đến Mậu th�n kia, mậu l� kh�ng, th�n l� h�nh h�i, cơ thể con người tự nhi�n v�i dập biến mất, chẳng c�n h�nh tướng. Huế loang lỗ những thương tật rướm m�u, vang dội tiếng kh�c la. Người con trai đi tr�n mọi con đường cũ chẳng c�n l�nh lặn, ho�i niệm c�y vết s�u, x� toạc th�m rộng niềm đau. Cha chết Mạ chết v� những người con g�i mang t�n c�c lo�i hoa lần lượt lẫn khuất rời c�nh l�m b�ng chim tăm c�, như lời một b�i h�t: �� m� chừ biền biệt nơi m�?..�

Nơi m� l� một dấu hỏi. Đứa con trai nh�t đầy dấu hỏi v�o h�nh l� v� r�t run l�i �o ngự h�n ra khi m�y bay DC-3 ch�ng mặt đ�p xuống phi trường Li�n-khương. Nắng v�ng ươm, v�ng như cốc bia lắng bọt, chảy loang lo�ng suốt con đường dẫn về th�nh phố. Đ�-lạt độ lượng đ�n hắn bằng một vẻ đẹp sững sờ nằm ngo�i tr� tưởng. Đ�-lạt m� sau n�y c� Tuấn, Bắc kỳ di cư, học 11A trường Việt Anh, người lu�n rộng l�ng mang đứa lạc lo�i về nh�, chung đũa trong m�m cơm gia đ�nh nồng ấm. Nh� nằm tr�n dốc dẫn tới trường B�i thị Xu�n v� m�i l� một bến đỗ an l�nh cho mọi lao đao hắn hứng chịu. Tuấn đ�n guitar th�ng chưa s�nh điệu, h�t chắp v� những bản t�nh ca v� hắn v� t�m kh�ng can dự, hắn thấy một tờ tạp ch� hờ hững lật trang. Thơ người n�o bạc nhược b�y ra những li� xa: �Người ở lại t�i đi về ng� s�u, nh�n cuộc t�nh qua mấy nẻo ph�i pha�. Hắn kh�ng biết l�m thơ d� l�ng hắn l� một ng� bảy quạnh vắng. Hắn thường l�n đồi C�, lựa b�ng m�t c�y th�ng để nằm d�i tr�n cỏ. Dưới kia l� Thủy tạ, b�n kia l� đường tới nh� ga v� m�y bay về đ�u từng đốm m�u vấy bẩn buồn rầu. Đ�-lạt kh�ng mặn giữ ch�n hắn hoặc th�nh phố nọ v� t�nh l�m hắn chấn thương. Khổng Th�y Hiệp, người c�n nhớ kh�ng? Đ�m gi�ng sinh n�o hai đứa chui v�o Ngọc Lan chẳng lựa chọn, phim �Nh� t�i� với t�i tử La Thoại T�n v� đứa kh�ng nh� vụng về ngồi n�n khe, h�t thầm m�i hương từ người Hiệp dật dờ tỏa lan. Ở tuổi 17, đứa con trai sẽ l�m g�, sẽ n�i g� khi ngồi s�t n�ch c� bạn g�i? Hắn xem phim qua cặp k�nh cận của Hiệp loang lo�ng những h�nh ảnh tựa một ảo ảnh, c� nghĩa l� hắn nh�n nghi�ng ng� b�n diện của kẻ chưa thể gọi l� người t�nh. Nh� t�i l� g� hở Th�y Hiệp? Nh� ở Phan Đ�nh Ph�ng hay nh� l� vợ, b� x�, honey, cục cưng?

V� rồi th� sương tan, đứt phim. Hắn về qu� cũ m� t�n tệ chẳng n�i lời chia tay c�ng Tuấn, c�ng Hiệp. Đi như một c� nhảy t�u chẳng c� tiền đường ho�ng sắp h�ng mua v�. Đi c�m n�n như m�y vẫn thường tan tr�n đồi C�. Đi như ca từ nhạc Trịnh: �Chiều nay em ra phố về, thấy đời m�nh l� những qu�n kh�ng�. Đi như lời thơ Nguyễn Tất Nhi�n: �Buồn ơi t�i bỏ t�i ch�m đắm, trong tiếng l�m thinh của ghế b�n�. Dằn vặt hơn một tạ lỗi�

 

Tết năm nay kh�ng sương m� nhưng qu�nh đặc gi� băng, sương qu� cũ v� tuyết lạnh qu� mới, sự kh�c biệt c�n nằm ở một đ�ng l� b�nh minh v� nơi n�y h�n ho�ng b�ng tối. Hắn mở đ�n, giữa chập choạng �đ�n Xu�n� bằng đối mặt mạng ảo Gi�-O. Trong thư chủ bi�n, chấm dứt một trải l�ng l� khung ảnh trắng đen. �Hắn sững người trước m�n h�nh chết cứng kh�ng chạy chuột. Người con g�i tuổi 20 đẹp sầu muộn như t�i tử c� trong phim �Nh� t�i�. Người l� sinh vi�n năm n�o Đ�-lạt v� hắn tuồng như đ� đụng đầu người đ�i phen, đ�u đ� ở H�a-b�nh, chợ Đ�-lạt, c� ph� T�ng, cầu �ng Đạo, đ�i ph�t thanh, nh� thờ con g�, thung lũng t�nh y�u, th�c Cam-ly? Đụng va nhưng kh�ng cọ quẹt g�y tai nạn, bởi người l� sinh vi�n v� hắn l� học tr� ng�y dại từ l�ng mới l�n phố. Nhưng kẻ th� lậu qu� m�a vẫn c�n con mắt mỹ thuật để biết xi�u đổ trước một nhan sắc. V� bức bối hủ lậu chẳng biết l�m thơ ngợi ca. N�y bạn, trong đời sống, nếu t�nh cờ bạn yếu l�ng khi đối diện một vẻ đẹp, bạn phải mang ơn n�, cưu mang n�, bởi nhờ đ� tr�i tim bạn c�n biết rung động, đập tr�i khuấy những nhịp mộng mị v� c�ng khẩn thiết, để sống, để trường tồn đuổi bắt một chi�m bao.

Hắn kh�ng d�m lạm b�n tới thơ, bởi hắn rất ng�n Ngu Y�n, chủ nh�n �ng những �Nh�p� qu�i lạ m� th� vị. �ng đ�a cợt, c� rỡn một c�ch rất mực đ�ng ho�ng. �ng kể chuyện vui m� thực bụng l�ng �ng đang bất ổn. �ng l� nh� soạn kịch duy một thể loại: Kh�i h�i đen. (cười l� tiếng kh�c kh� kh�ng lệ). May thay, hắn c� lần gặp �ng. Ngu Y�n sang thăm th� Montr�al c�ng chị Ngọc Phụng v� ch�u b� g�i.� Người �nh�p� đường bệ, r�u t�c phồn thịnh như đạo sĩ, n�i chuyện thi�n địa b�ng quơ nhưng duy�n d�ng. Người ưa pha tr�, người ng� mặt hắn, tay chỉ Lu�n Ho�n: �ng n�y l�m thơ theo trường ph�i nịnh vợ. Mọi người hiện diện đều cười, chỉ c� ch�u b� n�p th�n b�n mẹ l� tịnh khẩu như b�nh. Người than: Sinh hoạt văn học nghệ thuật độ r�y oải qu�! Để g�y s�i động lần n�y t�i về Houston, đọc tr�n đ�i bản tin: C�i tay viết văn c� t�n Hồ Đ�nh Nghi�m vừa bị xe đụng nằm chết thẳng cẳng. Mọi người cười, v� hắn l� đứa cười to tiếng nhất. Chết vậy l� chết nh�p, đang sống chuyển qua từ trần, nh�p nhiều lần họa may c� ng�y bất tử. Đời hắn nhiều bận ng�p hấp hối trước những nhan sắc v� nh�p lắm phen tr�n những b�i viết nhọc nhằn mong minh họa lại một nguồn cơn. Cho n�n hắn mặn với lối đ�a cợt mang t�nh cảnh tỉnh của Ngu Y�n, người từng theo trường ph�i ẩm thực (?) đ� l�m b� con xu�t xoa khi �ăn� cuộn chả gi� do người s�ng chế, nấu nướng rồi b�y h�ng tr�n tạp ch� Văn Học dạo n�o. Thay v� Lu�n Ho�n giặt �o cho vợ �v� nhẹ nh�ng bởi sợ em đau� th� người biểu : �Em h�y ra chợ mua r�ng b�nh tr�ng, để cuốn đời anh v�o cuộn chả gi�, �rồi chấm nước mắm cho mặn m� một t�nh nghĩa. Hắn ng�n l�m thơ, thơ l� tấm gương m� khi nương nhờ săm soi hắn chả thấy b�ng m�nh chiếu đọng, như gương thần th�ng biết chối bỏ một l�n la từ kẻ ngoại đạo. �i! Thi sĩ! Nếu c� căn cơ th� hắn đ� mần thơ từ dạo c�n ở Đ�-lạt cơ. C�i l�ng kh�ng b�nh tịnh, �m n� đi qua những phố lạnh nhiều sương v� lu�n khuất tầm nh�n chẳng soi r� khu�n mặt người nữ. Diệu vợi. Xa như một đ�u lưng! Đ� l� thời gian hắn gối đầu c�u n�i của W. Shakespeare: �Y�u mọi người, tin đ�i ba kẻ v� đừng x�c phạm tới một ai�.

C�m ơn b�i viết của Ngu Y�n, người nh�p.� C�m ơn tấm ảnh �H�t M�i Tuổi 20�. Nhờ hai vị, v� t�nh đ� cho hắn ăn k� �Một m�n Tết thật mặn m�� (chữ của anh V� Đ�nh). Hy vọng c� l�c được đụng đầu nhị vị, để nhớ lại Đ�-lạt cổ t�ch, để sống lại ng�y thơ mộng cũ. Để �nh�p� một hoang tưởng m� thi ca chẳng đủ sức với tới.

�Xưa kia t�i đ� c� lần,

V� b�y giờ đ� đ�i phần t�i qu�n�. (B�i Gi�ng).

H �nh Nghi�m

01.2012

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2012