H �nh Nghi�m

MNG L AN

chuyện ngắn

 

� Ba t�i l� một người hạnh ph�c. C� thể v� �ng như tấm gương s�ng m� t�i muốn soi, để học hỏi. M� tả �ng, t�i xin kể lại mẫu chuyện nhỏ:

� �ng đi bệnh viện, chờ nửa ng�y mới được gọi t�n. V�o ph�ng, �ng tr�nh b�y:

�- Thưa b�c sĩ, vợ t�i rất hay ngoại t�nh, nhưng l�c n�o cũng vậy, mỗi khi t�i t�nh nổi giận th� bả lại nhỏ nhẹ: "Anh n�n b�nh tĩnh, h�y uống một t�ch c� ph�..."

�- T�i hiểu, nhưng �ng cần t�i gi�p điều g�?

�- A, t�i chỉ muốn hỏi b�c sĩ, uống nhiều c� ph� như thế th� c� hại cho sức khỏe lắm kh�ng?

 

� Mẹ t�i cũng l� người hạnh ph�c. B� biết t�m kiếm những điều gi�p b� vui, chẳng mấy khi thấy mẹ buồn. Một h�m t�i bắt gặp b� đứng trước gương săm soi, ngắm kh�ng ch�n chiếc �o đắt tiền đang mặc tr�n người. T�i n�i với b�:

�- Đẹp qu�! Ba mới mua cho mẹ �?

�- Ba n�o mua? Cứ chờ ba m�y th� đến cả m�y cũng chẳng c� nữa l� �o!

� T�i rất y�u c�ch trả lời của b�. Cũng ch�nh mẹ đ� hơn một lần gi�o dục em g�i t�i, chận đứng tức th� nỗi h�o hức của n�.

�- Mẹ ơi, h�m nay con ch�nh thức được �ng gi�m đốc nhận l�m em g�i nu�i. M�nh c� n�n ăn mừng kh�ng?

�- Ở đời, người ta nu�i con g� rồi họ cũng đem ra l�m thịt hết con ạ!

 

� Em g�i t�i c� ch�t nhan sắc. Điều n�y khiến cho lắm đứa con trai m� mệt, đeo đuổi. Nhưng chẳng hiểu sao, tất cả những cuộc t�nh đến với n� đều kh�ng ở được l�u. Giận hờn. Tan vỡ. Sum họp rồi chia li�. T�i biết một chuyện về n�, một "biến cố". H�m đ�, cảnh s�t chận xe lại v� n�i với người bạn trai n� đang cầm tay l�i:

�- Đ�n xi-nhan v� đ�n pha của xe anh bị hỏng. T�i phạt anh hai trăm đ� la.

� Em g�i t�i ngồi b�n vọt miệng n�i c�ng khổ chủ:

�- Đ�, anh thấy chưa? Vậy m� đằng chỗ sửa xe d�m đ�i những bốn trăm đ�!

 

� Bản th�n t�i, tuy c�ng sinh hoạt trong một m�i nh� nhưng chẳng mấy khi gần gũi n�. T�i kh�ng hợp t�nh n�. T�i q�i v� nể anh t�i hơn. Anh l� một nh� văn. C� lần t�i đọc được trong nhật k� của anh một v�i d�ng ngắn thật l� th�. Anh kể lại chuyện đi kh�m bệnh của anh.

�- Thưa b�c sĩ, đ�m qua mắc mưa t�i bị ướt như chuột lột, r�t run tựa thằn lằn đứt đu�i, nằm co quắp như t�m, ho như g�...

�- Anh qua ph�ng b�n cạnh, nơi đ� mới c� b�c sĩ th� y...

� Ở trang kh�c, anh viết chữ bay bướm, lời lẽ rất lộng ng�n: "Giờ ch�ng ta mới biết tại sao phụ nữ thường sống l�u hơn nam giới. Bởi v� họ kh�ng phải chịu đựng c�c b� vợ".

 

� Anh như th�nh hiền. Ba t�i cũng kho�i trong bụng mặc d� viết văn l� thứ nghề �ng khinh ra mặt. Nh� thỉnh thoảng c� kh�ch đến viếng thăm anh. C� lần một c� g�i đang tập t�nh l�n la với văn chương tới gặp anh để xin � kiến. C� ta hỏi:

�- Thưa văn sĩ, �ng c� thể vui l�ng n�i cho t�i biết c�ch thức viết bản thảo một cuốn tiểu thuyết?

� Anh t�i sốt sắng:

�- Đơn giản lắm c� ạ. C� cứ viết từ tr�i sang phải, kh�ng nhất thiết phải thẳng h�ng, c� quyền gạch bỏ ch�ng. Bằng viết ch�, viết mực. Xanh hay đỏ g� cũng được.

� Anh kh�ng c� lắm bạn b�. Anh bảo, c� đơn rất cần thiết cho những kẻ l�m c�ng việc s�ng t�c. Anh ở trong ph�ng suốt ng�y, cửa đ�ng k�n.

 

� Vậy đ�, to�n bộ hoạt cảnh của gia đ�nh t�i. Thế n�o cũng c� bạn thắc mắc: Thế c�n cậu? Ch�n dung cậu ra sao? T�i? Tầm thường so với những người trong nh�. Kh�p k�n. Nhạt nh�a. Ch�m đuối. T�i kh�ng biểu hiện th�i độ ch�n đời. T�i thấy cuộc sống chẳng th� vị. Như nước trong ao t�. T�i lu�n nu�i � định vượt bi�n. T�i muốn bỏ nh� ra đi. T�nh đi v�o m�a h� th� bất ngờ em g�i t�i gặp tai nạn, n� lỡ dại phải mang bầu v� mẹ t�i quyết định thay n�: Đ�m cưới lẹ đi con. Mẹ thật chẳng muốn nghe c�u n�i: �Ta kh�ng v�o địa ngục th� ai v�o!�. Tổ cha mi, sao bắt tao l�m b� ngoại sớm thế!?

 

� Đ�m cưới diễn ra, đột ngột như mưa gi�ng, ch�ng v�nh như mưa r�o. �Ba t�i l�u lắm mới được dịp uống rượu. Tiệc cưới, mặt đỏ k�, c� vạt xộc xệch, ổng l�n đọc lời phi lộ, tay cầm micro giọng sang sảng, l� lẽ h�ng hồn hấp dẫn thực kh�ch. T�i nhớ mang m�ng như �ng tự đặt c�u hỏi v� rồi tự trả lời lấy: "Tại sao c� kẻ vừa sinh ra được chỉ định l�m vua ngay, trong khi luật ph�p lại quy định phải đủ mười t�m tuổi mới c� quyền lấy vợ? Dạ thưa, ấy l� do bởi trị nước th� dễ m� trị vợ th� thậm kh�!"

� Mọi người vỗ tay vang r�n. Mẹ t�i n�i: Hay ho g�? Người ta vỗ tay hoan h� bởi ba m�y chấm dứt con c� con k� con d� con ngỗng xong l� tới tiết mục ăn nhậu đ� th�i. Ba hoa triết l� cho gắt cũng thua xa bốn chữ "Dĩ thực vi ti�n". Ph�m ở đời, trăm khi như một, miếng ăn l� thứ cần k�p nhất. Người ta u�nh nhau ch� tử cũng v� c�i động từ nhai, nuốt. Tao đang lo, mai hậu tụi b�y lấy chi ăn? C� m� bốc đất!� Em g�i t�i mặt chảy d�i, như thể n� vừa l�m xong ph�p cộng trừ v� kết quả l� một sự th�m thủng ngo�i định liệu. Chẳng r� do ai sắp đặt, s�t chỗ t�i ngồi c� người đ�n b� ăn vận c� hơi bị th�ng tho�ng. Vị phụ nữ ấy lu�n di động, kiểu chứng tỏ m�nh đẹp v� mọi người n�n nh�n ngắm để chứng thực. Ba t�i n�i b�n tai: Thời cơ đến rồi đấy. N� ng� m�y đắm đuối n�y giờ. Phải chi m�y khiến n� bụng mang dạ chửa th� thật l� đại hỉ. N�i thật nghe, em m�y c� bầu bố thiệt chẳng vui. Người T�u ph�n: �Nhi�n tử sự cực tiểu, thất tiết sự cực đại�, nghĩa l� Chết: Chuyện nhỏ. Mất trinh tiết mới l� chuyện nhớn. Hiểu � bố kh�ng?

� Miệng ba t�i nồng m�i rượu. M�y đ�nh c� với bố kh�ng, v� con mẹ ấy l� đồ giả! T�i ng� v�o ngực vị phụ nữ kia. T�i chẳng c� kinh nghiệm về khoản ấy, nhưng m� v�ng da thịt trống vắng kia quả thật c� hơi ph� nhi�u mầu mỡ. T�i thưa với ba t�i: Đồ thật bố ạ, th�ng thường kẻ x�i đồ giả họ kh�ng c� được c�i vẻ ưỡn ngực tự ki�u kia. Tỉ như m�nh sử dụng giấy căn cước dổm, gặp cảnh s�t tự nhi�n phải rụt r� l� chuyện dễ hiểu. T�i t�nh đưa th�m một v� dụ về h�m răng giả của bố nhưng ngại ổng giận. Ngo�i t�nh cha con t�i lu�n cảm th�ng t�m cảm của một người bất đắc ch�.

 

� Đến phần khi�u vũ, người đ�n b� ngồi cạnh quay sang t�i: Ch�ng ta c�ng nhảy bản n�y. B� đứng l�n. Ngực rung động. Nước hoa thơm phảng phất, cho�ng v�ng. T�i gh�t giả tr�, t�i th�nh t�m khai b�o: Cả đời, t�i chưa từng nhảy đầm. Người đ�n b� c�i xuống: �Dễ như ăn ớt. Để t�i d�u đi�. Ba t�i lu�n n�i: Thơm như m�i m�t. V� �ng ho�n to�n sai lầm trong nhận định, cả khứu gi�c của �ng cũng g� mờ. T�i đang �m một th�n thể thơm gấp vạn lần m�t tố nữ. C� lẽ sẽ c� chục thằng đ�n �ng trong căn ph�ng n�y đang ganh tị c�ng t�i. T�i thực kh�ng hiểu căn nguy�n. T�i t�nh hỏi nhưng người đ�n b� th� thầm b�n tai: Đừng n�i g� hết, h�y thả hồn v�o tiếng nhạc đang thổn thức. T�i thả hồn, t�i lim dim. Tr� tưởng cũng đ�i mọc c�nh bay xa, vỗ c�nh rồi đậu xuống giường, ở đ� chăn gối lệch lạc, khăn nệm n�t nh�u.

� Bản nhạc chấm dứt nhanh hơn dự tưởng. Người đ�n b� n�i: Mắc đ�i qu�. Rồi đi nhanh v�o ph�ng vệ sinh. T�i trở lại chỗ ngồi, hơi bần thần. Anh t�i bảo: Tr�ng gi� hả? N� quần mầy th�m ba bản nữa l� ti�u đời trai! Ba t�i gạt: L�m g� ra n�ng nỗi, cỡ tao c�n chưa sức mẻ huống hồ trai tr�ng. Mẹ t�i nạt: Bố con nh� �ng chỉ được t�i n�i th�i, l�m th� chả ra đầu ra đũa g� sất! Ba t�i l�m mặt nghi�m: M�y hỏi t�n n� chưa? C�i mặt lạ hoắc, duy�n do đ�u lại ngồi s�t cạnh m�y? Anh t�i mau miệng: Bạn ch� rể đấy. C� ta kh�ng th�ch c�nh b�n nh� trai n�n tọa m�ng b�n n�y với sự đồng � của con. Mẹ t�i hồ nghi: Ăn n�i v�ng vo tao chả hiểu. Chung cuộc th� n� th�ch m�y hay kho�i thằng em? Lại phải hỏi, b� chẳng tr�ng r� l� n� nhảy đầm t�nh tứ với ai sao? Ba t�i nh�y mắt khi d�nh phần l�m thầy b�i. �ng đưa chai bia ra, đ�i cụng ly với t�i. Bằng tuổi m�y, bố đ� đầu b� t�c rối với mẹ m�y rồi. �i, thời oanh liệt nay c�n đ�u!

� T�i rời chỗ ngồi bước ra đứng trước nh� h�ng thắp thuốc h�t. Ch�y đi ph�n nửa độ d�i điếu Camel th� người đ�n b� cũng x� cửa đến s�t b�n t�i. Trời tho�ng m�t, chưa khuya nhưng quanh khu vực n�y vắng tiếng động. L�t nữa l�m ơn đưa t�i về, c� được kh�ng? T�i trả lời: T�i d�ng bus v� m�tro, c� tiện kh�ng? Đ�u hề g�. Montr�al về đ�m cũng an to�n m�. T�i ng� người đ�n b�, đ�ng hơn l� ng� v�o đường khe trước ngực. An to�n cũng chừng mực n�o th�i, gặp đứa say rượu th� r� mệt, hai tay n� ngứa ng�y ưa đi hoang th� chỉ c� nước kh�c. Hở hang q�a! Chưa n�i tới khoản dễ tr�ng gi�, cảm mạo ho hen. T�i cởi �o vest phủ tr�n bờ vai tr�n lẳng kia. Chị t�n chi? Khiếp! Chị nghe gi� kinh khủng. H�y gọi t�i l� V�n. Một người đ�n �ng đ� phụ t�i, hồi n�y n� chứng kiến hai ta �m nhau nhảy v� t�i đ� rất vui.

� T�i n�m điếu thuốc xuống đất, ch� đạp.

 

� Ba t�i n�i, h�y nắm lấy cơ hội. T�i kh�ng theo cơ hội chủ nghĩa, t�i chẳng th�ch sự dễ d�i của V�n, v� vậy khi nghe chuyện, em g�i t�i b�nh phẩm: Em đ� dại dột, tưởng dại nhất nh�, h�a ra anh c�n dại hơn. Bố mẹ ơi, đ� sinh anh ấy sao c�n đẻ th�m con! Mẹ t�i mắng: M�y than thở nghe như Chu Du trong Tam quốc. Chừng n�o th� ra ở ri�ng? Quay qua t�i, b� hỏi: Hồi n�o con đi? Mai mốt. T�i đ�p.

 

� Anh t�i đưa ra bến xe đ�. T�i c� đứa bạn ở Calgary, t�i sẽ đến đ� theo lời n� rũ r�. Anh t�i d�nh phần mua v� rồi d�i v�o t�i t�i xấp giấy bạc. M�y sẽ trưởng th�nh khi tho�t khỏi nh�, đ�y l� địa chỉ email của tao, c� g� vui nhớ th�ng tin. Cảm động l�m t�i đứng ng�y người như một thằng b� nh�n, trồng t�i giữa c�nh đồng, chưa chắc đ� h� dọa được chim.

Xe đ� rời bến. Gi� biệt Montr�al. Ai đ� diễn n�m, đ� hiếp đ�p n� bằng chữ Mộng Lệ An nghe văn h�a T�u� tới bến. Sến! T�m năm qua, sống giữa th�nh phố n�y, chưa bao giờ t�i mộng mị được một giấc mơ b�nh an, diễm lệ.

 

��Mộng-lệ-an� T�i l� một diễn vi�n chẳng biết đ�ng tuồng, xuống s�u c�u, vừa bỏ lại g�nh h�t cải lương ở sau lưng. Th�i, t�i đi, kh�ng biết ng�y trở lại.

 

�H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2010

��