photo: NAT @gio-o.com

 

H �nh Nghi�m

M�O C�I

chuyn ngn

 

Người đ�n �ng dựng xe ở gốc c�y, dưới tấm giấy cứng ghi chữ �Chuy�n v� sửa xe đạp�. Anh cởi n�n, đứng quạt, ng� con đường bụi mốc dẫn tới c�i chợ �n cuối tầm nh�n.

- Trời đất, tưởng ai!

Sau ngạch cửa tối om c� người bước ra. �o quần lem luốc, tay ch�n đen đ�a, t�c rối v� giọng n�i kh�n đục.

- Chớ bấy l�u ni đi m� m� kh�ng thấy?

Người đ�n �ng nheo mắt:

- Loanh quanh chỗ cũ chứ biết đi m�!

- Chừ th� răng? Xe trật c�c hay c� chuyện chi m� gh� đ�?

- Mượn c�i bơm, chỉ rứa th�i.

- Rảnh kh�ng? V� đ�y uống miếng nước.

Hai người bước v�o khung cửa tối. Nắng đứng ngo�i v� dường như n� kh�ng đủ sức mạnh để lấn s�u. Chập choạng thứ �nh s�ng d�n nơi v�ch x�m bẩn. Người đ�n �ng ngồi xuống chiếc giường tre, nhỏ nhắn, ọp ẹp. Anh v�c mặt ra đường.

- L�m ăn bu�n b�n ra răng?

- Cụ mi thấy đ�, ngồi ng�p vặt cả buổi. C�i ruột xe bị chi? Ưa tau v� cho kh�ng? Vừa v� vừa n�i chuyện.

- Th�i, mất c�ng. Điệu ni b�n phức cho y�n chuyện!

- Mụ vợ cũng thường h�? Nghe họ n�i tr�n Kim-long c� �ng thầy thuốc m�t tay lắm, uống v� v�i thang th� gieo m� đậu nấy. Hai người đ� thử chưa?

Người đ�n �ng đ�n ly nước từ tay bạn. Ly thủy tinh vẽ sơn lem nhem b�n ngo�i h�nh c� thiếu nữ đội n�n b�i thơ nh�n mặt trời v� đ�i ba c�nh chim bay. Thứ ly m� ở chợ Đ�ng-ba b�n tr�n đ�a, v�i đồng mua được cả t�, rẻ như b�o, đổ bể chẳng lấy l�m x�t ruột. Người đ�n �ng uống chất nước v�ng, kh�ng biết gọi l� ch� hay tr�, m�u sắc th� đậm đ� hơn cả rượu thuốc. Dẫu l� thứ g� th� n� cũng m�t cần cồ khi tr�i xuống bao tử, nẫu ruột!

- Chưa thử. C� con trong l�c ni th� th�m bấn th�i.

- Cụ mi cũng lạ thiệt. Người ngợm tướng t� ng� đ�u đến nỗi!

- Chuyện chi nữa đ�?

- C�n nhớ thằng Hưng kh�ng? Học H�m-nghi với tụi m�nh tới lớp đệ tam th� hắn đổi qua b�n Quốc-học đ� Ai đời học tới đệ ngũ rồi m� con chim th� nhỏ chỉ bằng c�i van xe đạp!

- N�i qu� đ�ng!

- Ấy. Thời đ� hắn đ�i bậy ở am miếu miễu đền n�o kh�ng biết, về nh� kh�c tứng lừng lựng� Mạ ơi Mạ hỡi cả buổi. Hắn vạch quần chỉ con cu sưng tấy mọng nước cho mọi người coi. Cụ mi biết đ�, sưng qu� cỡ thợ mộc m� chỉ lớn bằng ng�n tay c�i th� khi b�nh thường n� kh�ng bằng c�i van xe đạp l� chi?

- Th� đ� sao?

- Dĩ nhi�n l� kh�ng sao cả. Bởi giờ n�y hắn c� tới bốn mặt con. H�m trước hắn đi c� nhắc gh� thăm tau, kể l� đương sự bị mụ vợ bắt đi cột cho mụ ta được y�n th�n tảo tần. Ngồi nhắc chuyện cũ hắn rung đ�i cười nắc nẻ, nhỏ to l� chuyện lẻ tẻ. Khiếp thật!

- Th�i, lấy cho mượn c�i bơm đi.

- Chưa n�ng đ�t đ� bỏ đi! C�i số tau ng� vậy m� nh�n nhất bọn. Me! Cuộc đời n�y chẳng c� chi sướng cho bằng l�m chủ được bốn chữ�

- Độc lập tự do �?

- Sai. Ung dung tự tại.

- Sao kh�ng l� �In God we trust�?

- Hả. Cụ mi n�i chi?

Người đ�n �ng bước ra s�n. Chợ ở cuối đường vẫn đ�ng, kh�ng ngớt gửi về những thứ tiếng động tạp nhạp. Mơ hồ, nghe chẳng r� hư thực.

- C� con b� b�n ly t�ch ch�n đọi đằng chợ l�c n�o cũng cười mỉm chi với tau. C� h�m sơ � l�m vỡ mất của n� cả chồng ch�n đất, cụ mi biết em n� n�i sao kh�ng? C�i anh ni thiệt v� t�m, răng kh�ng x� bể cho nhiều th�m để tui tha c�i x�c anh về m� trừ nợ. Con g�i b�y giờ c� nhiều đứa ăn n�i chịu đời kh�ng thấu. Phải m� n� thơm ch�t x�u th� lọ phải ng�n, giờ n�y n� c� thể cầm bơm ra xịt �t ph�t cho b�nh xe cụ mi được năng cứng l�n� Ủa, chở c�i qủi chi ở y�n sau rứa?

- Nu�i m�o kh�ng? Định chở n� tới đằng chợ m� thả chơi. Cho n� hết biết đường về.

- Đoản hậu! C� vấn đề �?

- N� ăn c�i giống g� m� đẻ lia chia, t�m người cho kh�ng cũng đủ kh�ng!

- M�o c�i �? Bỏ n� trong bao bố cả buổi vậy sao chẳng nghe n� k�u than g� cả?

- Vậy đ�, đến khi cần, đ�m h�m khuya khoắt nghe giọng n� r�o gọi mới th� thiết. C� nước thức trắng đ�m theo n�.

- Ui ch�o. Đằng chợ kia m�o hoang cả ng�n con, thả n� tới đ� mặc sức m� tr�ng m�nh, lập đo�n lập đảng. C�i xứ chi kỳ lạ, ch� q�y m� m�o th� ch�. Cụ mi quen ai c� ch� mới đẻ, nhớ xin cho tau một con.

- Rủ r� con nhỏ đằng chợ về sống với nhau c� phải th�ch hơn kh�ng? Nu�i th� vật l�m sao bằng được.

- Bậy n�. Ch� c�n biết giữ nh�, đ�n b� c� khi biết bỏ nh� m� ra đi. N�y, t�nh b�n chiếc xe ni thiệt �? Khi m� kẹt tiền nhớ h� tau.

Người đ�n �ng nắn thử b�nh xe, anh vỗ vai bạn như thế một lời c�m ơn.

- Đi h�. Chiều hung rồi. C�n về nấu miếng cơm.

- Ủa, chớ mụ vợ l�m chi?

- L�m chuyến đi bu�n cả mấy ng�y rồi, kh�ng chừng bả về tối nay. Thiệt khổ! Thất bại lần n�y nữa th� buộc l�ng phải giao chiếc xe ni cho �ng th�i.

Người đ�n �ng đạp xe đi, c�i bao bố ở y�n sau nh�c nh�ch. Tiếng m�o k�u nghe ph�t ch�n, cứ lập lui lập tới chữ �ngh�o, ngh�o�. Dai dẳng, da diết.

 

Xe dừng ở quảng đường vắng, c�ch ty Thương nghiệp một b�i đất trống. Xe tắt m�y, b�ng đ�m phủ chụp lẹ l�ng xuống mọi cảnh vật. Gi� thổi hiu hiu, mang theo m�i nồng của v�ng đất đang c�y xới ngổn ngang v� rỉ rả tiếng dế từ đ� tr�i dạt về, kh�ng gi�n đoạn. Động cơ tuy y�n nghỉ, nhưng thỉnh thoảng sắt th�p c�n trở m�nh k�u ca, bốc hơi n�ng luồn l�ch v�o đ�i ch�n.

Quan s�t động tĩnh một khoảnh khắc, kể cả ng� t�m v�o k�nh chiếu hậu. Y�n h�n v� sự. Đ�m s�u hoắm, s�u tới mức trăng sao thảy đều mờ nhạt thiếp ngủ. G� l�i xe nuốt nước bọt, rời những ng�n khỏi tay l�i trơn tuột. Hắn kh�ng kềm giữ được c�i độ r�ng lan truyền nhanh từ cơ thể chạy ra tới tận c�ng những ng�n tay vụng cứng. Người đ�n b� ngồi b�n hơi co th�n lại, chiếc nịt v� như nguy�n nh�n ch�nh l�m tim c� đập vội, bởi b�nh thường n� kh�ng chật chội đến thế. Những ng�n tay kia đ� điều khiển xe, mang chở c� đi v� về an to�n tr�n suốt con đường d�i của quốc lộ Một c� qu� nhiều trạm kiểm so�t. V� lần n�y n� như muốn k�o c� v�o một l�nh thổ kh�c, ở c�i nơi m� l� tr� dường như l� thứ sớm bỏ cuộc nhất. Người đ�n b� nhắm mắt lại, lưng hơi cong để v� t�nh đầu c� dựa kh�t khao v�o th�nh cửa. Gi� phi� ngo�i mơn man l�m dễ chịu c�i vầng tr�n đang tươm mồ h�i. Những ng�n tay l�m m�u huyết hốt hoảng chạy xu�i ngược, l�m miệng c� kh� kh�t v� c� đ� phải cắn lấy m�i m�nh nhiều bận. Chiếc quần được k�o xuống, tho�t vội v� khỏi đ�i ch�n. C� rướn m�nh để việc tho�t y được su�ng sẻ. C� ho�n to�n kh�ng muốn hai b�n tay năng động kia lỡ l�m r�ch c�i quần �ăn n�i� của c�. Nếu r�ch, c� thiệt chẳng biết sao ăn n�i�

- Bao l�u nữa th� tụi m�nh lại gặp gỡ nhau?

G� l�i xe n�i giọng đứt quảng. Hắn c� bộ ngực kh� rắn chắc. Phiến lưng to, nhờn l�ng như thoa sẵn dầu mỡ. Khi n�i, những ch�n r�u cứng ch�m ch�ch v�o m�. C� thấy nhột nhạt ở mặt v� sự ngứa ng�y chạy xu�i phi� dưới cơ thể. Mọi cử động của hắn c� vẻ từ tốn, khoan thai, chậm r�i. L�m như cấp b�ch qu� th� lời từ gi� sẽ sớm được n�i ra.

- Anh lỡ ghiền m�i hương của Trầm mất rồi. Một tuần với Trầm thật kh�ng đủ cho anh.

Người đ�n b� nấc l�n. C� ngẫng đầu v� c� vung ph�t những cử chỉ gần giống như một người đ�n b� đang l�m bồn. Điểm kh�c biệt l� mỗi b�n ở một tận c�ng th�i cực. Sự đau đớn ở cuối đường v� h�t mắt đầu kia l� niềm sung sướng tr�n d�ng. Đau đớn c� thể k�o d�i, nhưng hạnh ph�c th� lu�n diễn ra trong ph�t gi�y. Thật kh�ng đủ! Cho ri�ng anh, cho ch�nh t�i, cho ch�ng ta.

Đ�m hừng hực n�ng. Cơ thể như cổ m�y đ� y�n nghỉ, nguội dần, nguội dần. G� l�i xe mặc lại �o quần. Hắn thắp một điếu thuốc, kh�i tu�n mau ra khỏi buồng l�i. Khi h�t hơi s�u, đầu lửa đỏ rọi cho người đ�n b� thấy một phần khu�n mặt g�y g�c của hắn, vương vấn �t nhiều gi� bụi giang hồ. L�c h�t thuốc, hắn c� vẻ trầm tư.

- Đ�y, phần của Trầm. Lần trước th� s�u bốn, nhưng b�y giờ tụi m�nh b�nh đẳng, năm mươi năm mươi.

Người đ�n b� đ�n lấy g�i giấy b�o, n� hơi kềnh c�ng khi nh�t thu v�o lưng quần. Cũng chẳng hề g�, con bu�n n�o m� kh�ng từng một lần đ�ng vai bụng mang dạ chửa khi đi qua những trạm quan thuế. Biết c�ch n�n mửa th� c�ng tốt. Con bu�n Trầm lại kh�c, đi b�n hắn, t�n �giặc l�i� n�y như thể c� � d�, kh�ng một ai gạn hỏi rầy r� khi hắn tr�nh tờ giấy giới thiệu của một cơ quan khỉ mốc n�o đ� của tỉnh B�nh-trị-thi�n. Thuận buồm xu�i gi�.

- Trầm ưa xuống đoạn n�o? Thương-bạc hay cầu Gia-hội?

Người đ�n b� thở d�i:

- Khoảng giữa. Chợ Đ�ng-ba.

Xe r�ng m�nh, hai ngọn đ�n l�a s�ng xẻ r�ch m�n đ�m. Những con vật b� xi� bay quờ quạng giữa vũng m�u ch�i. Xe r� l�n, chồm m�nh ra con đường trồng s�nh đ�i b�ng điện v�ng, thắp bạc nhược suốt lối về nh�. V� lối đi khuya khoắc ấy trở n�n hun h�t s�u dưới mắt người đ�n b�.

 

Người đ�n b� g�c ch�n l�n x� nước, lau chậm r�i từng vu�ng da. Lau đ�i, lau m�ng, lau lưng. Cổ, ngực� v� sau c�ng d�ng khăn l�ng k� cọ qua về tr�n bụng. C� �p b�n tay v�o đ�, đứng bần thần, như thể một người đang tự tra vấn m�nh, t�m hiểu xem đ� ăn nhằm thứ g� trong ng�y để giờ n�y phải chột bụng.

Buổi tối điện c�p, người đ�n b� bước ra khỏi buồng tắm với một mẩu nến t�n lụn kh� nhiều. Theo ch�n đi, ngọn lửa tr�n tay ch�y nghi�ng về phi� sau khiến người đ�n �ng đang gối tay nằm tr�n giường nh�n thấy đốm l�n tinh chớp s�ng tr�n m�u lụa trắng. M�u trắng, n� chẳng tượng trưng được điều g� cả, nhưng �t ra, n� n�i hộ ta một chuyện: N� sạch sẽ nhất so với những sắc m�u kh�c n�. Đ� thế, sau khi tắm gội xong, vợ anh sẽ rất �ăn� với c�i m�u trinh nguy�n ấy. Tại sao lại gọi l� m�u trong khi n� trắng ngần, n� sạch bong?

Người đ�n b� đặt c�y đ�n cầy nơi chiếc b�n nhỏ k� s�t đầu giường. C� khởi sự chải t�c. Trước đ�y, khi c�n l� học sinh, c� c� m�i t�c thề rất mực mượt m�. Lấy anh xong, c� cắt m�i t�c ấy đi, như cắt bỏ chuỗi ng�y hồn nhi�n để trực diện những khốn kh� khi v�o đời. T�c ngắn, điều đ� l�m người c� tr�ng c� vẻ khỏe mạnh hơn. Sự khỏe mạnh biết lan truyền qua người anh nỗi an t�m, gieo cho anh c�i � tưởng kh� c� người bắt nạt được c� ấy.

Một hai giọt nước rơi xuống mặt người đ�n �ng. M�t, ngọt. Anh lười biếng giữ nguy�n d�ng nằm, đ�n nhận sự tĩnh lặng, lơ mơ thụ hưởng niềm sảng kho�i n�o đ� vừa hiện tới.

- Nghĩ thật buồn cười� d�i lưng tốn vải ăn no lại nằm� những �ng nh� thơ l� những kẻ ti�n tri.

Người đ�n b� th�i chải t�c, c� k�o những hộc tủ v� đ�ng n� lại sau khi th� tay v�o lục soạn.

- Em muốn kiếm t�m c�i chi?

- C�i quạt. Anh kh�ng thấy n�ng sao?

- Anh đang cầm tr�n tay. Nằm xuống đi, để anh quạt cho.

Người đ�n �ng dang c�nh tay cho vợ gối l�n tr�n, b�n tay kia x�e chiếc quạt giấy phe phẩy h�nh c�nh cung. Ngọn nến ch�y run đốm lửa.

- Em thổi tắt đ�n s�p h�?

- Kệ, cứ để rứa, cho n� tự lụn t�n.

- Ng�y ni anh l�m được những chi, kể em nghe.

- Anh ra chợ mua hết những thứ em ghi tr�n giấy. Giặt đống �o quần, hứng đầy những x� nước dự trữ. Viết cho thằng bạn tị nạn b�n Ph�p một l� thư. Hết, xong một ng�y! Nghĩ cũng lạ đời, c�i đời m� trong đ� n� ho�n đổi t�i t�nh c�i chức năng giữa g�i v� trai. Em bương chải b�n ngo�i v� anh lại cặm cụi việc nội trợ. X� hội b�y giờ kh�ng tin tưởng lắm khi giao việc cho bọn đ�n �ng. Bao giờ th� l� lịch của mỗi người được trong sạch?

Người đ�n b� kh�ng n�i g�. C� nh�n con thằn lằn đang di chuyển kiếm ăn tr�n trần nh�. V� c� đếm, c� cả thảy l� năm con. C� dong tay l�n, uốn �o co gi�n những ng�n rồi mượn đốm s�ng duy nhất trong ph�ng để chiếu hắt l�n v�ch h�nh thể những con th�. Với hai b�n tay quyện v�o nhau, người đ�n b� c� thể thay đổi d�ng dấp từ con ch� sang con thỏ, tới con c�, con rắn con r�a�

- �i ch�o, sao m� mỏi hai c�i bả vai!

Người đ�n b� than, hai c�nh tay bu�ng mạnh xuống mặt chiếu.

- Tại h�m nay khi�n phụ b� Q�y đống h�ng. Nặng như qủy sứ!

Người đ�n �ng th�i quạt, anh ngồi dậy sửa soạn đấm b�p cho vợ. Người đ�n b� để y�n cho chồng cởi từng hạt n�t �o. B�n h�ng người đ�n b� c� c�i bớt đỏ. H�nh d�ng sẽ thay đổi t�y thuộc v�o d�ng nằm của c�. M�o, tr�n, bầu dục. N� như triện son thế v� khai sanh nhằm cầu chứng sự c� mặt ở đời. Mỗi lần nh�n thấy dấu vết ri�ng tư k�n đ�o ấy, người đ�n �ng đều li�n tưởng tới chuyện tiết trinh. Ở trong cổ t�ch, người ta dựng n�n truyền thuyết: Con g�i, khi thất th�n, c�i đốm m�u đỏ chu sa đ� sẽ bị phai nhạt đi. Đ�m nay, dưới m� l�a �nh nến, c�i bớt kia dường như c� phần biến đổi. N� đen đ�a tựa như c� người nh�ng mực xạ để lăn dấu tay v�o đấy. N� giống vệt dầu nhớt m� ta sơ � bị vấy bẩn, thấm qua l�n vải mỏng, ngấm r�t xuống thịt da.

- Thằng bạn h�nh nghề v� sửa xe đạp n�i với anh tr�n Kim-long c� �ng thầy m�t tay lắm.

Người đ�n b� lật �p th�n thể lại.

- �ng ta trị được bệnh đau lưng kh�ng?

- Kh�ng. �ng xắc v�i thang thuốc, uống v� th� gieo m� đậu nấy.

- C� nghĩa l� sao? Thực sự th� anh đ�u cần những thứ bậy bạ đ�.

Người đ�n �ng dừng tay. Từ vai, anh di chuyển những ng�n xuống m�ng vợ v� lật ngửa người đ�n b� lại.

- Kh�ng chắc lắm, nhưng em nghĩ m�nh đ� c� thai.

Khi n�i, người đ�n b� chẳng nh�n mặt chồng. Tia mắt đ�m thẳng l�n trần nh�. C� lấy c�nh tay đắp l�n vầng tr�n đang gợn nhăn, như thể �nh nến c� thể l�m người ta ch�i l�a nh�n quang.

Người đ�n �ng nh�n xuống c�i bớt đen, cố nhớ lại một cột mốc, một khoảnh khắc của qu� khứ. Bao l�u rồi, ch�ng ta đ� ra sức đền b� cho nhau với sự r�n siết đồng l�a của chiếc giường long ch�n n�y? ��

- C� ai g� cửa phải kh�ng ? Anh nghe tiếng động g� kh�ng?

Người đ�n �ng bước xuống khỏi giường, đi ch�n đất r�n r�n lại gần c�nh cửa. Anh �p tai v�o tấm v�n mỏng d�ng ngăn chia, định h�nh c�i thế giới nhỏ b� của m�nh v� b�n ngo�i l� một c�i ta b� lao lung những hoạt cảnh của lầm than nhớn nh�c khổ ải triền mi�n. Cửa được mở trong �i ngại, cảnh tỉnh. Trống trơn, kh�ng một ai. �Meo, meo�meo�. Dưới ch�n anh, con m�o tam thể vừa l�ch m�nh v�o. N� dụi mặt v� liếm lấy những ng�n ch�n trần của người đ�n �ng.

- Đồ tinh ranh! Xa x�i như rứa m� mi cũng biết t�m đường về.

Con m�o đi khoan thai v�o chỗ ngủ của hai vợ chồng. Tr�n m�nh n�, đốm l�ng đen di động tr�ng hệt như c�i bớt b� mật của người đ�n b�. Nến lung linh ứa chảy chất s�p xuống rồi phụt tắt. Ph�ng tối thui. Chỉ c� một vật thể s�ng nhờ nhợ: Bộ đồ lụa của người đ�n b�. C� nằm với tư thế dạng ch�n.

 

H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2009