HỒ Đ�NH NGHI�M

 

M�Y BIẾT ĐỜI L� G�

 

* Viết, sau khi nghe b�i h�t chẳng mấy hay �Bonjour Viet Nam� của Marc Lavoine.

 

 

 

chuyện ngắn

 

1.

� Qu�n c� ph� M�o Đen. Cả bốn con mắt c�ng nh�n thấy bảng hiệu. Xe gắn m�y tấp s�t lề đường, thắng đứng. G� trung ni�n trả về số kh�ng, chống một ch�n xuống đất. Người đ�n b� ngồi ph�a sau nh�ch m�ng rời ghế xe.

 

- Đứng y�n chỗ n�y, đừng dời đổi.

 

- B� chị y�n t�m. T�i vẫn để m�y nổ?

 

- Ừa, cao tay chỉ mất năm ph�t l� c�ng.

 

� B� sửa lại khẩu trang, đeo x�ch ny l�ng ở n�ch, ng� trước tr�ng sau v� xăm xăm đi v�o qu�n. G� điều khiển xe nh�n theo. Nắng l�m hoa mắt, � cửa đen ng�m nuốt vội chiếc �o m�u v�ng của người đ�n b�. Nhạc k�ch động �a ra thềm. Ch�t ch�a tiếng đ�n tiếng trống. Buổi trưa m� qu�n c� ph� kh�ng vắng. Chẳng phải cuối tuần m� c� lắm kẻ ngồi tụ đ�n đấu h�t.

 

� Phục vụ vi�n, lo phần tiếp kh�ch đều l� con g�i. �o quần hở hang theo quy định, �điện nước đầy đủ�, che bớt da thịt th� sẽ sập tiệm v� chẳng c�n kh�ch lai v�ng. M�o đen. Đứa n�o đặt t�n thật c� � nghĩa. M�o ưa nũng nịu cạ th�n v�o, lim dim mắt khi được vuốt ve. Tuy đen nhưng người đ�n b� vẫn nh�n ra mục ti�u. Vừa đi vừa th� tay v�o t�i ny l�ng. Con dao Th�i lan mang theo h�n kh� khi rời chỗ ẩn. Dao vung l�n, lạnh l�ng, t�n nhẫn.

 

��- Con đĩ mẹ m�y, tao ch�m cho m�y biết đời l� g�.

 

� Nhiều tiếng r� cất l�n. Tiếng ly t�ch rơi vỡ. Những b�n ch�n chạy, hoảng loạn.

 

M�u đ� đổ. Kh�ng một ai can thiệp. Tất cả đều đứng một g�c, trương mắt ra ng�. Lực lưỡng c�, ốm o c�, t�c d�i c�, đầu trọc c�. Tai đeo khoen c�, mũi đục lỗ c�, thun ba lỗ khoe m�nh đầy vết x�m cũng c�. Nam nhi cả t� nhưng kh�ng hề l� đại trượng phu.

 

- Mả cha m�y. Chừa c�i th�i đi hại đời con g�i nh� l�nh , nghe con.

 

� Người đ�n b� tuy�n bố c�u cuối c�ng. B� quay lưng, đi bước d�i. G� trung ni�n l�m nghề chạy xe �m vẫn đen đ�a đội nắng chờ kh�ch trở ra. Kh�ch đeo khẩu

trang n�n chẳng tr�ng được nhan sắc. Kh�ch �m eo. Đ�i tay c�n run.

 

- Thăng.

 

Chiếc xe ph�ng chạy theo mệnh lệnh.

 

- Về hướng ngoại � nghen.

 

- Dạ được.

 

� Người đ�n b� ng� lui. Mọi thứ đều b�nh thường. C�y vẫn xanh l�. Đường vẫn lắm xe. Bụi bặm v� kh�i xăng. N�ng bức v� đứng gi�. Chẳng c� g� lạ.

 

- Anh h�nh nghề n�y đ� bao l�u?

 

- C� hơn s�u năm nay.

 

- Ngon cơm kh�ng?

 

- Chị n�i sao?

 

- Sống thong thả hay chật vật?

 

- Trời! Thong thả nghĩa l� sao hở chị? T�i v� chiếc xe n�y giống nhau, lật đật chạy ngo�i đường cả ng�y. Bỏng kh�t, b� thở chỉ h�ng nu�i hai miệng ăn qua bữa.

 

- Tới nghĩa trang th� anh quẹo phải.

 

� Chiếc xe nấc l�n, r�ng m�nh mỗi khi sang số. Người đ�n b� sẽ cạ th�n v�o lưng g� mỗi khi hắn đạp thắng. Nhưng n�i chung, với s�u năm l�o l�i, c� thể n�i hắn điệu nghệ. L�n l�ch giỏi, biết chạy lắc l�o, chưa từng bị �n tắc khựng đứng. Đen đ�a, bẩn thỉu như đa số bọn h�nh nghề chạy xe �m.

 

�- Nu�i hai miệng ăn? Nghĩa l� chỉ hai vợ chồng đ�m bọc? Con c�i th� sao? Ch�ng tự lập th�n?

 

- Kh�ng. T�i chẳng c� vợ con. T�i nu�i mẹ gi�.

 

� Hỏi, trả lời. Cả hai phải dụng sức gần như h�t. Đường lu�n chan tiếng động, ngay cả chiếc xe đang lao, m�y nổ cũng rầm rộ g�p tiếng. T�n l�i xe la to�ng l�n:

 

�- Chị đ�i được nợ chưa?

 

�- Rồi.

 

�- N� chồng đủ tiền hay sao m� mau dữ dậy?

 

�- Chồng đủ.

 

�- M� t�i thiệt th�, cho người b� con vay hai chỉ v�ng, ng�y một ng�y hai n� lặn mất ti�u. T�i chạy xe bay t�c tr�n t�m kh�ng ra tăm hơi đứa quỵt nợ. Khốn kiếp!

 

�- Th�i, bỏ t�i xuống đ�y.

 

� Xe thắng gần một b�i r�c. Vắng người, v� chẳng c�n g� để bới m�c thu hoạch. Tan hoang. Kể cả ruồi, ch�ng cũng t�m nơi bốc m�i m� tụ họp, ở đ�y chả c�n hương vị g�. Người đ�n b� trả tiền cuốc xe.

 

�- Đời c� vay c� trả, n� chạy kh�ng khỏi đ�u. Tin t�i đi.

 

�- T�i cũng n�i c�u đ� với m� t�i. Chỉ nhằm an ủi bả.

 

� G� trung ni�n đếm những tờ giấy bạc, cất v�o t�i �o. H�nh như c� thừa một tờ năm ng�n nhưng g� kh�ng n�i. Lặng y�n quay xe trở ra.

 

 

 

2.

 

� Người đ�n b� cầm b� tiền được cột bằng sợi gi�y thun. B� kh�ng đếm, như thể với trọng lượng đ�, với bề d�y đ�, l� đủ, chẳng thiếu. Hoặc giả b� tin cậy tới kẻ trao tiền. B� n�i:

 

�- T�i đi.

 

�- Vội thế. L�m miếng nước đ�.

 

� Người đ�n b� ngần ngừ, sau c�ng n�m c�i khẩu trang xuống b�n gỗ v� ngồi l�n mặt ghế nhựa. Ly nước nằm trước mặt. Nước m�u đen, c� thể x� xị, c� thể Coke, c� thể l� c� ph� Trung nguy�n. B� ng� l�n g� đ�n �ng. Đ� l�u rồi, họ quen nhau ở chợ trời. �ng ta b�n thuốc T�y, c�n b� l� kẻ chuy�n đi đ�i nợ. Một thứ nghề cần nhiều m�u lạnh, v� cảm trước những than kh�c đớn đau. C� lẽ �ng ta cũng vậy, thuốc �ng b�n đa phần l� trụ sinh, d�ng để cứu người; đ�i khi cũng c� thể giết người. Trường hợp ngo�i � muốn. �ng ta sẽ n�i thế. V� dong đ�i tay l�n trời, miệng chửi rủa: Mẹ kiếp, ch�ng n� trao thuốc giả, c� th�nh mới biết! N� chết l� bởi c�i tuối thọ của n� chỉ trường tồn tới ngang đ� th�i. L�m sao hơn?

 

� Chuyện ng�y xưa. N� giống một trang s�ch li�u trai đ� lật qua. B�y giờ kh�c, rất ch� dị trong thay đổi v� r� n�t nhất l� ở người đ�n �ng. Chẳng biết hắn l�m chuyện g� m� tiến bạc rủng rỉnh? �o xống tử tế, diện mạo tươi nhuận, đỏ da thắm thịt. Hắn ngồi xuống ghế. C�ch bề rộng của chiếc b�n, người đ�n b� ngửi được m�i dầu thơm từ phi� kẻ đối diện l�a qua. Một thứ m�i dễ l�m nhột mũi, ưa hắt hơi. Thoang thoảng ch�t gợi dục.

 

�- C� lẽ t�i lại nhờ chị một lần nữa.

 

� Người� đ�n b� đ�n lấy điếu thuốc. Hơi chồm người qua để d� mặt v�o ngọn lửa vừa được thắp l�n.

 

� Kh�i thuốc thơm. Ai bảo thế? N� h�i v� độc hại. Biết vậy, nhưng đ�i khi người ta cần n�. Để t�nh toan. Để cứng rắn. Để mơ m�ng. Để ho�i nghi. Để tỉnh thức. Mặt người đ�n b� phủ m�n ngờ vực. B� từ tốn đưa ra c�u hỏi, hơi e d�:

 

�- Lại ch�m người?

 

�- Kh�ng. Lần n�y nhờ chị dắt n� đi ph� thai.

 

�- Chuyện nhỏ.

 

�- T�m chỗ đ�ng tin cậy. L�m ăn v�n kh�o. Chớ quan ho�i chuyện tiền bạc.

 

�- N� đ� mang thai rồi sao? Ch�ng thế? L�m sao biết?

 

� Người đ�n �ng cười. Tiếng cười kh�, sặc; nghe tựa tiếng ho.

 

�- C� những niềm ri�ng người ta dấu k�n như thứ b� mật quốc ph�ng. Như m�o dấu cứt. Nhưng mang thai. Trời, n� lộ liễu qu�, chị kh�ng thấy sao?

 

� Tr�n b�n chẳng c� gạt t�n, người đ�n b� n�m điếu thuốc h�t dở xuống đất rồi d� d�p nhựa l�n tr�n, đay nghiếng, ch� đạp. Giọng người đ�n �ng tu�n đều đều, như tụng kinh:

 

�- Phải l�m sớm. C� thể dăm bữa nửa th�ng n� sẽ đi mất đất sang Đ�i loan.

 

� Uống hết ly nước. Người đ�n b� đứng l�n.

 

��- Chị c� g� để hỏi kh�ng?

 

� �Người đ�n b� ng� quanh, bước tới mở v�i nước để rửa tay. Tr�n v�ch c� treo� tấm gương soi, b� nh�n v�o đ� v� tr�ng thấy mặt con mẹ n�o thật lạ lẫm. B� để những ng�n ướt nước vuốt t�c con mẹ ấy. Nước m�t lạnh thật dễ chịu, l�m tr�n bớt cau c�. Bất thần vu�ng gương hứng th�m khu�n mặt m�y r�u �nhẵn nhụi của g� đ�n �ng.

 

�- Cỡ như t�i muốn sang Đ�i loan đổi đời c� dễ kh�ng?

 

��B� n�i m� kh�ng quay mặt lại. Nh�n c�i m�i dầy trong gương nh�p nh�p:

 

�- Chị thật biết n�i đ�a.

 

�- Sao?

 

�- Con b� ấy mới c� mười bảy tuổi. N� mới thất th�n lần đầu v� tương lai s�ng lạng hẳn c�n rộng mở. Tụi đ�n �ng Đ�i loan kh�ng phải đứa n�o cũng đui chột. Vả lại chị đi rồi t�i biết tr�ng cậy v�o ai? R�ch việc mất.

 

� Người đ�n b� tắt v�i nước. Ch�i hai tay v�o vạt �o.

 

�- Quan trọng vậy sao?

 

�- Phải. Ng�y mai nh�. Khoảng t�m ch�n giờ cho đất trời m�t mẻ. T�i biểu n� chờ chị ở đ�y.

 

�- T�i đ� gi� chưa?

 

�- Chị phải biết điều đ� hơn ai cả. Sao lại đ� t�i m� hỏi?

 

�- Giả như anh đ� t�i ra giờ n�y chắc t�i sẽ kh�ng c� phản ứng g� r�o.

 

�- L� sao?

 

�- Tr�n người t�i chẳng c� thứ g� hấp dẫn cả, phải kh�ng?

 

�- Đừng n�i vậy. Đ�n �ng xứ n�y c�n tệ hơn bọn Đ�i loan H�n quốc nhiều. Kh�ng tin hả? Đ�m h�m chị đi lơ ngơ một m�nh, ch�ng hiếp cho n�t người ra.

 

�- Th�i, t�i đi. Mất th� giờ!

 

�- Vậy nh�. Trăm sự nhờ chị. Lo chuyện n�y xong, thưởng c�ng, ch�ng ta tắm t�p sạch sẽ c�ng nhau �m ấp l�m việc đại sự. Để chứng minh: Với t�i, chị c�n hấp dẫn ch�n. Tiền bạc kh�ng th�nh vấn đề, đ�ng kh�ng?

 

� Người đ�n b� bước qua ngạch cửa. Nh� h�ng x�m c� ai đốt v�ng bạc, hứng trong thau nh�m, đặt ở s�n đất. Kh�i m� mịt, che b�t lối đi.

 

�- Đ�o mẹ!

 

� Người đ�n b� chửi v�o khoảng kh�ng.

 

 

 

3.

 

� - T�i chạy xe �m đ� s�u năm. C� nghĩa l� c� n�n tin t�i. T�i tựa như thổ địa vậy. Biết thổ địa l� g� kh�ng? L� ma x� đ�. Địa chỉ n�o, đường phố n�o, hẻm h�c n�o m� t�i hổng r�nh!

 

�- C� xa kh�ng ch�?

 

�- C� sốt ruột rồi sao? Ngồi chưa n�ng đ�t! Ừ, m� t�i hiểu. Ai cũng thế cả, t�m trạng chung. Ở phương xa về thăm lại qu� cũ m�, ắt phải n�ng l�ng.

 

�- Nh� cửa ngỗn ngang� Trước đ�y c� đ�ng đ�c vậy kh�ng ch�?

 

�- Trước đ�y l� bao giờ? M� thời n�o cũng thế, phố phường th� l�c n�o cũng chộn rộn. Ở bển chắc dữ dằn hơn nhiều, phải kh�ng c�?

 

�- Ch� c� th�n nh�n sống ở nước ngo�i kh�ng?

 

�- L�m g� c�. V� phước l� ở chỗ đ�. T�i sống với mẹ gi�, m�nh bỏ trốn, lấy ai nu�i bả. Người c� t�nh cảm thường cực th�n. Kh�ng b� được với bọn v� t�m, ch�ng hơi bị v� tư thoải m�i ở đời thường!

 

�- Đời thường l� gỉ?

 

�- Đi một ng�y đ�ng học một s�ng kh�n. Chắc c� qu�n tiếng Việt đương đại đ� bộn bề?

 

�- Đương đại l� g�?

 

� Ch� l�i xe �m đ� kh�ng trả lời. C� g�i ngồi sau bấu cứng ch�o �o nh�n cảnh vật hoang đường vất chạy lui sau. Xe gắn m�y gi� từ phố thị, chạy qua cầu xi măng, rẽ xuống đường đất, song song với con lạch cạn nước. Nước m�u đen. Cắm xuống th�n n� l� những cọc gỗ xi�u vẹo, hứng đỡ b�n tr�n thứ nh� cửa r�ch n�t v� v�u bằng nhiều tấm bi� cứng. M� ăn liền hiệu Mamy. Sữa đặc hiệu Hột xo�n� Xe chạy b�n n�y v� m�i h�i rượt đuổi b�n kia. M�i b�n, m�i r�c v� m�i quen thuộc của lo�i người: Cứt! C� người đang ngồi ỉa, đưa c�i đ�t sần s�i ra v� vật bị thải đang chực rơi xuống vũng b�n. Con lạch, c�i mương, c�i ao n�y trước đ�y hẳn nhiều c�? Uổng! C� kh�ng c�n m� qu�y quần đớp h�t động đậy dưới ch�n b�o. C� đ� bỏ chốn cũ để ngơ ng�c ra ho� nhập với s�ng hồ nước cao s�ng lớn biển mặn d�ng tr�n tai ương.

 

�- Chỗ n�y sao x�c xơ vắng lặng vậy ch�? C� đi nhầm nơi kh�ng?

 

�- Kh�ng. Đến rồi. Xuống đi.

 

� Xe dừng trước c�i ch�i l� nằm khuất sau bụi c�y. G� c�i mặt sửa lại v�nh n�n tai b�o như kh�ng muốn c� g�i nhận diện. Ch�n sang số, vặn tay ga. Xe gầm gừ quay một v�ng, t�m đường cũ m� truy phong. C� g�i đứng một m�nh, gần như đồng kh�ng m�ng quạnh. Bụi c�y ra hoa, ngầy ngật tỏa ng�t hương thơm. Kh�ng. Hoa v� hương v� sắc. M�i thơm kia vốn từ cơ thể c� m� ph�t sanh. Chanel hay Gucci? L�m sao biết được? Hương đồng cỏ nội đ� c�i rạp m�nh m� say khướt trong gi� thoảng ngất ng�y. C� nắm chặt sợi d�y da ở c�i x�ch đeo vai. Hoang mang, hối hận. Lạ! Sao ch� kia lật đật qu�y quả đến nỗi qu�n nhận tiền c� trao. Thơ ng�y! C� kh�ng hề tưởng tượng được g� ấy đ� run tay nhận nửa triệu trước khi s� tới đ�n c� ở cổng kh�ch sạn. T�i cộm tiền. Im re v� đứng c�i đầu. Đ� m�, m�y c� chớn �ng thịt b� gi� m�y c� một. Hiểu kh�ng? Hiểu. Th� bất nhơn chứ chẳng thể bất hiếu. G� rồ m�y xe, ồn �o để khỏa lấp những lo toan. V� sau đ� tu�n thủ một c�ch đ�ng b�i bản, ph�p tắc. Hợp quy định, đạt chỉ ti�u của mấy ổng đề ra. Vất c� g�i xuống điểm X đ�nh dấu mực đỏ tr�n bản đồ bỏ t�i.

 

� C� g�i th� tay v�o t�i x�ch sờ nắn, l�i ra được c�i điện thoại di động. Đ� trễ. Hai thằng đ�n �ng đưa cả bốn tay bịt mồm �m cứng c� ta. M�i hương của c�, nước da trắng ngần kh�ng t� vết của c� v� t�nh trao cho ch�ng tất cả sức mạnh, vượt ngo�i mức đ�i hỏi khi muốn khống chế một kẻ ch�n yếu tay mềm. Hồ hỡi phấn khởi l� thứ phương ngữ ngh�o n�n, chẳng n�i hết nổi mừng vui đại thắng của ch�ng.

 

� Buổi chiều ở đấy thật �m ả. Ho�ng h�n chưa về, m�y trắng c�n bay hững hờ tr�n nền trời xanh. Chẳng một c�nh chim đảo qua. Tịch lặng. Nước mắt c� g�i chảy đầy, ướt cả b�n tay hung bạo. Cho hay c� khi, c� nơi, ban ng�y ban mặt m� quỉ dữ vẫn lộng h�nh!

 

 

4.

 

� Người đ�n �ng đứng tần ngần, mặt lộ vẻ hốt hoảng pha ch�t phiền muộn, mệt mỏi. Chỗ �ng đang đứng, th� thật chẳng mấy ai ưa đặt để đ�i ch�n. Trụ sở ấy, tự bản th�n, n� to�t ra c�i g� đấy, ngầm đe dọa. N� l� đường ranh mong manh chia cắt giữa nhất nhật v� thi�n thu. Tạm tr� v� thường tr�. Nh� cửa v� chấn song ngục t�.

 

�- V�o đi.

 

� C�nh cửa kh�p hờ. Tiếng n�i từ b�n trong vọng ra, nhắm tới �ng. �ng x� cửa, mỏi gối chồn ch�n, đ� cứng ch�n mềm. Nền gạch hoa đen trắng vu�ng tr�n đ�nh lừa nh�n quang rối bời hai con mắt m�ng lung. Đồ vật trang tr� trong ph�ng đa phần nhuộm sắc đỏ. Băng-r�n, biểu ngữ, cờ x�, huy hiệu, sơ đồ, biểu đồ ng�nh nghề thảy đều đồng phục. N�ng. M�u c�ch mạng. Ngộp thở.

 

�- Ngồi đấy.

 

� �ng ng� xuống chiếc ghế trống. C�i b�n gỗ tiệp m�u v� đ�ng sau g� c�ng an mặt cau c� vừa ban ph�t mệnh lệnh.

 

� �ng ngồi. Ở một chiếc ghế k� s�t v�ch, l�i s�u g�c ph�ng c� đứa con g�i �m mặt kh�c nấc. Đầu t�c rối v� lụa l� nhăn nh�u, sắc diện �o quần thảy lấm lem bất thường.

 

�- �ng l� Trần văn đại Gia?

 

�- Dạ phải.

 

�- Hừ. T�n nghe o�ch nhỉ? Giấy chứng minh nh�n d�n đ�u?

 

� Người đ�n �ng tr�nh tấm thẻ căn cước bọc nhựa, v�i người đưa bằng c�nh tay run.

 

�- Quan hệ thế n�o với c� Minh Đ�i?

 

�- Thưa n� l� ch�u t�i, gọi bằng cậu.

- L� thế n�o? Phải n�i cho r�.

 

�- L� t�i c� b� chị ruột. Lập gia đ�nh rồi chỉ mang thai, chỉ đẻ ra đứa con g�i duy nhất, đặt t�n l� Nguyễn thị Minh Đ�i. T�i l� cậu n�, l� em m� n�.

 

�- Được. Lần gặp gỡ mới nhất của hai người?

- Dạ� dạ e đ� c� hơn mười năm. M� n� l�m giấy tờ bảo l�nh, rồi th� biền biệt c�ch chia.

 

�- Rườm lời! C� nghĩa l� từ khi c� ấy về thăm lại qu� hương gi�u mạnh �ng chưa hề gặp mặt?

 

�- Chưa hề.

 

� Người đ�n �ng nh�n tới hướng c� g�i. Giọng �ng �a vỡ cốt cho c� ấy nghe ra:

 

�- Tại sao vậy ch�u? Chớ tội t�nh chi m� ch�u phải chịu đọa đ�y! Đột xuất. g�y n�n sự cố bất ngờ m� l�m g�? Muốn cậu ngạc nhi�n m� l�m chi. Cậu đ� gi�, tim mong manh lắm Đ�i �. Đường Y�n Đỗ kh�ng bước lại nhắm chốn đoạn trường m� đi!

 

� �ng ca cẩm, �ng c�m r�m m� như đang đọc thơ Kiều. Lời lẽ tuồng như o�n tr�ch số phận. Hồng nhan đa tru�n. Người bạn d�n tỏ vẻ kh� chịu khi nghe qua. Đưa tay ra dấu cho một t�n c�ng an c�n trẻ lại gần:

 

�- Sang ph�ng b�n xem thử đ� thu hoạch được g�?

 

� Ph�ng b�n c�ch ngăn bằng tường v�i viết đầy khẩu hiệu ca tụng sự ch� c�ng v� tư. Cửa gương mờ đục được mở ra.

 

�- Chuyện g�?

 

�- Anh Năm bảo diễn tiến vụ việc đến ngang đ�u?

 

�- Đấy. C�i t�i x�ch của c� ta chứa đựng to�n những thứ linh tinh. Son phấn mỹ phẩm. Một cuốn sổ ghi địa chỉ, số điện thoại. Mười lăm ng�n tiền Việt nam kẹp b�n trong. Hai thỏi kẹo cao su. Một đĩa CD. Một miếng băng d�ng� khi c� th�ng. Hết. Kh�ng c� đ� la, chẳng c� t�i liệu g� sất.

 

�- CD �? Nghe thử chưa?

 

� Dưới ch�n dung Hồ chủ tịch, dưới h�ng chữ �Kh�ng c� g� q�y hơn độc lập tự do�, ở tr�n c�i tủ sắt sơn x�m c� đặt để chiếc m�y m�u đen. Một trong ba g� c�ng an cầm dĩa nhạc tới, mở Power, bấm Play, sờ n�t Volume: �� Un jour, j�irai l� bas, un jour dire bonjour � mon �me��

 

�- Nhạc g� thế? Tiếng Mỹ hay tiếng Li�n x� thế?

 

�- Tiếng Đan mạch đấy. Việt kiều từ Đan mạch về m� lị.

 

�- Ừ nhỉ. Đan mạch l� chốn nao? Ch�ng m�y biết n� r�u rao những g� b�n trong?

 

�- Im coi n�o. N� c� nhắc tới Việt nam nữa cơ. Lại tuy�n truyền c�i g� đấy phỏng?

 

�- Bố khỉ! Cơ quan m�nh c� đồng ch� n�o am tường tiếng nước ngo�i kh�ng?

 

� C�u hỏi chẳng c� trả lời. ��images de la guerre. Un film de Coppola, des helicopters��

 

�- Bực cả m�nh. Thu cất c�i n�y l�m tang chứng vật chứng. C� khi nhờ n� m� ta điều tra được cả một chuỗi �m mưu th�m độc chăng?

 

�- Bắt buộc rồi. Thưa với anh Năm l� bảo c� ấy nghi�m chỉnh viết bản tự khai, dịch minh bạch lời b�i h�t l� r�.

 

�- Nhất tr�.

 

 

5.

 

�Người đ�n b� chận g� mặc đồng phục bệnh viện ở h�nh lang thắp s�ng d�y đ�n xanh mướt.

 

�- Sao rồi?

 

�- Tiền bồi dưỡng đ�u? Con b� đang nằm nghỉ. Khoảng nửa giờ th� c� thể về nh�.

 

� Người đ�n b� bắt tay thằng đ�n �ng. Trong hai b�n tay nắm ơ hờ kia l� khoảng tiền tr� nước buộc phải c�, bất th�nh văn tự. Cả hai b�n tay từng thấm nhiều m�u. B�n ch�m người v� b�n cứu người, moi từ cửa m�nh chật hẹp ra cục m�u chưa tượng h�nh. Rồi c�i cửa m�nh lắm chuyện ấy sẽ rặn đẻ, vất ngo�i c�i đời những đứa con lai Đ�i loan. Nhưng đ� l� chuyện mai hậu. Hiện tại, đứa con g�i nhắm hờ đ�i mắt, dang tay dạng ch�n nằm tr�n giường với nước da t�i.

 

�- Đau kh�ng?

 

� Con b� mở bừng mắt ra. Mắt long lanh, mắt như biết cười khi nh�n thấy người đ�n b�.

 

�- Đau chớ. Thằng b�c sĩ n� vọc r� l�u. N� c�n đ�i cạo l�ng cắt tỉa nghệ thuật cho em nữa cơ. Khiếp! B�n tay n� n�ng một c�ch lạ l�ng. Bận sau lỡ c� v�o c� nhớ t�m cho em b� b�c sĩ th� tốt hơn. Đ�n b� với nhau� C� hiểu kh�ng?�

 

�- Biết đau đớn � chề th� tại sao c�n n�i tới bận sau?

 

�- Bao l�u th� về hả c�? Ch�n đang c�n run.

 

�- Kh�ng gấp. Hồi n�o cưng nghe khỏe hẳn t�nh.

 

�- Mồm miệng đắng ch�t. Dắt em đi ăn t� phở cao cấp hả c�. Tự dưng sao th�m qu� mạng!

 

� Ph�ng c� hai giường, ngăn chia bằng tấm m�n vải m�u xanh vấy bẩn ở đường bi�n. Chỗ vấy bẩn đang c� b�n tay k�o n� sang b�n. Tiếng những khoen sắt m�c tr�n m�n chạy x� về một ph�a nghe � răng.

 

�- Cậu đưa ch�u về kh�ch sạn đi. Ch�u h�i chỗ n�y qu�.

 

�- Th� m�nh cũng n�n l�m đ�ng thủ tục. Xem kết quả vết thương c� bị nhiễm tr�ng kh�ng đ�. Bịnh ết, bịnh xi-đa, giang mai lậu mủ c�c thứ.

 

�- Họ đ�i bao nhi�u hở cậu?

 

�- Trước mắt l� ba triệu. Sau đ� th� linh động gia giảm t�y theo mức độ kh�m nghiệm thuốc men.

 

�- G� m� dữ thế?

 

�- Ai biểu ch�u l�m Việt kiều. Ch�u nổi bật giữa đ�m đ�ng m� ch�u kh�ng hay biết.

 

Người ta th�m kh�t, người ta ganh tị, người ta đố kị những thứ m� ch�u c�.

 

�- Mai mốt ch�u lấy v� m�y bay. Ch�u về lại b�n ấy sớm. Cậu đừng buồn nh�. Chuyến đi thăm qu� hương vỏn vẹn đ�ng ba ng�y.

 

�- Cậu kh�ng buồn. Cậu tr�ch m�nh l�c n�o cũng b� tay trước nghịch cảnh. Cậu bất lực, ch�u đừng giận, xin th�ng cảm. M�nh người Việt với nhau m� sao�

 

� Người đ�n �ng bỏ lửng c�u n�i. Mắt đỏ hoe. Hai tay xoắn x�t với nhau, bức rức, rối rắm.

 

�- Chuyện g� đ� xẩy ra?

 

� Người đ�n b� ngồi giường b�n cạnh hỏi vọng sang.

 

�- Chuyện đau buồn c� nh�n gi�ng họ. Chị hỏi l�m g�?

 

�- Chỉ mặt thằng n�o đ� hại c� n�y. T�i cam kết với �ng l� sẽ ch�m n� theo y�u cầu. Từ chết tới bị thương�

 

�- C�m ơn tấm l�ng nghĩa hiệp của chị. L�c n�y đ�y người t�i đang bị bằm vụn ra. T�i đang l� kẻ u m� �m chướng. Nhưng m� ch�m, biết ch�m chừng n�o mới th�i? Bọn gian �c l�c n�o cũng hằng h� sa số. Chị kh�ng thấy mỏi tay sao?

 

� Người đ�n b� ngậm c�m. In tuồng s�t thủ đ� nh�n ra ch�n l�, vỡ lẽ mọi căn nguy�n.

 

�- Ch�u nằm xuống một tẹo, đắp chăn l�n. Cậu ra ngo�i tranh thủ h�t điếu thuốc v� gọi một chiếc taxi.

 

� Người đ�n �ng k�o lại tấm m�n vải. Bước ra h�nh lang, đi xi�u lạc. �ng x� cửa, b�ng tối đổ ập xuống th�nh phố. Đ�n đường bừng s�ng v� những con thi�u th�n bắt đầu lao v�o với tất cả sự m� l�a. �����

 

�- Oan nghiệt!

 

� Người đ�n �ng n�i một m�nh. �ng đốt lửa điếu thuốc v� h�t n� với điệu bộ của một con nghiện đang l�n cơn.

 

�- Chị S�u ơi! Đớn đau qu� chị S�u ơi! Ng�y xưa vượt biển chị bị bọn hải tặc Th�i lan h�m hiếp đến khờ khạo, giờ n�y đứa con duy nhất l� ngọc c�nh v�ng của chị cũng bị bọn đầu tr�u mặt ngựa Việt nam thay phi�n l�m nhục ở cố hương. N� về thăm em m� l�m g�? Thăm thằng cậu tật nguyền n�y m� được c�i chi? Ta về ta tắm ao ta� Mả cha cuộc đời qu� v� hậu!

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

� Th�ng Tư, 06

 

� � gio-o.com 2008