MU TRNG

H �nh Nghi�m

chuyện ngắn

 

1.

�� T�i gặp em lần đầu ở h�nh lang. Ng�i trường cũ kỹ thắp s�ng d�y đ�n v� m�u nắng b�n ngo�i chen ch�n v�o l�m bức tường c� nhiều sắc xanh. Những c�nh cửa mở rộng, nghe được tiếng l� reo, b�ng d�ng n� nhảy mu� tr�n m�u v�i v�ng, sau lưng chỗ em đứng. Em nổi bật giữa đ�m đ�ng. Kh�ng ri�ng t�i, đ� c� nhiều kẻ nh�n ng� về em. Th�ng bảy, em mặc v�o người h�ng vải mỏng. Đơn sơ v� c� hơi hở hang. T�i kh�ng tin l� lắm đứa nh�n em v� c�ch chưng diện đ�. Tự th�n em, đ� c� điều g� kh�c lạ l�m hội tụ những tia nh�n. Một sự nổi bật m� c� thể ch�nh em kh�ng hay biết? T�i tự l� giải khi đi dọc h�nh lang: C� thể nước da em trắng? C� thể em cao lớn v� v�c vạc kia đang ở cuối thời kỳ trưởng th�nh của một người con g�i? Sung m�n đến thoả thu�!

�� T�i đi v�o một căn ph�ng c� nhiều b�n ghế. Một chiếc b�n k� s�t tấm bảng xanh c� Amanda đang ngồi. Amanda l� gi�o vi�n, nhỏ thua t�i khoảng bốn tuổi v� l� c� gi�o dạy Ph�p văn cho t�i c�ch đ�y s�u th�ng. Từ gi� ng�i trường, t�i �m mớ ng�n ngữ tạm bợ để ra ngo�i kiếm sống. Giờ n�y, sau s�u th�ng kh�ng nh�n nhau, Amanda chừng như kh�ng thay đổi. Vẫn m�u t�c v�ng, vẫn kiểu hớt cao tựa con trai. Vẫn gầy người v� vẫn v�nh m�i mọng đỏ lu�n tươi cười. C� đứng l�n, bắt tay t�i v� �m giữ th�n t�i một khoảnh khắc. Khỏe kh�ng? Khỏe. T�i trả lời. Ngửi ra từ cơ thể Amanda, m�i của một vi�n kẹo d�u đang tan tr�n đầu lưỡi. Ở tấm bảng xanh mơ hồ những đường phấn trắng ch�i xo� kh�ng sạch. Động từ �tre, động từ avoir. Những th� hiện tại v� qu� khứ. T�i cảm nhận ch�t bồi hồi, ngồi xuống ghế với sự mềm l�ng đang x� ng�.

�� - Ch�ng t�i nhớ bạn. Amanda n�i. T�i gọi bạn đến gi�p cho một tay.

�� T�i hiểu � Amanda. Gi�p một tay được hiểu l� l�m th�ng dịch thiện nguyện cho một kh�a học sắp khai giảng. Khoảng hai chục người đứng ngo�i h�nh lang kia sẽ lần lượt được phỏng vấn để căn cứ v�o đ� m� sắp lớp. C� ba lớp, thời gian học hỏi d�i ngắn kh�ng đồng đều d�nh cho ba hạng: Kh�ng biết mảy may tiếng Ph�p, biết ch�t �t v� biết kh� nhiều.

�� Đến trưa th� tới phi�n em mở cửa bước v�o. C�ch em xuất hiện cũng kh�c thường, kh�ng ngần ngại rụt r� như những kẻ trước đ�. T�i mang � nghĩ c� điều g� đang reo vui dưới ch�n đi của em. Như một người bước v�o qu�n nước m� nh�n t�nh đ� ngồi chờ đợi d�i cổ trong đ�.

�� Em t�n Bạch. Giọng Bắc. Người Hải ph�ng, vượt biển tới Hồng k�ng, nằm trại tị nạn b�n đ� gần bốn năm. Ngoại ngữ em biết n�i duy nhất: tiếng Quảng đ�ng.

�� T�i cũng biết lưa thưa. Đại loại như hủ tung: lạnh qu�, lũ ph�: vợ, hầy �m hầy: c� phải kh�ng? R�p n� lại, th�nh ra một c�u hỏi nhiều ngụ �.�Hủ tung a lũ ph�! Hầy �m hầy �?�

�� Một hồ sơ lỏng chỏng được th�nh h�nh. Em v�o lớp Một. Kho� học k�o d�i khoảng 900 giờ trong năm th�ng. C� bốn gi�o vi�n thay phi�n nhau dạy m� Amanda l� người phụ tr�ch lớp học cuối.

�� Chia tay. Amanda hỏi t�i về c�ng việc t�i đang l�m lụng. Ch�i rửa, qu�t dọn trong một cao ốc, ca đ�m. C� n�i, những g� kh�ng ưng � trong cuộc sống th� ai cũng phải đương đầu cả. Quan trọng l� đừng đ�nh rơi sự can đảm, đừng mặc cảm c�c thứ. Điều Amanda n�i giống hệt những g� t�i đ� đọc trong một cuốn s�ch, chỉ thiếu c�u thần ch�: Người ta phải cố gắng để chết chỉ một lần th�i. Tuy vậy t�i nh�n Amanda, cảm động. Xứ sở n�y mọi thứ đều mới lạ, lời n�i kia lu�n cần thiết cho những kẻ khởi động ch�n bước đầu ti�n. T�i nghĩ tới Bạch, niềm tự tin ở đ�i ch�n em.

�� Khi ra trạm đ�n chuyến bu�t trở về, t�i thấy em đứng trốn nắng dưới m�i hi�n một nh� giữ trẻ. T�i lu�n mang t�m trạng bất an khi � thức vốn liếng ngoại ngữ m�nh c� thật ngh�o kh�. Nh�n em t�i tự hỏi em sẽ ứng xử c�ch n�o khi c� �ng t�y b� đầm đến gần hỏi han. Thật khổ sở cho ch�ng ta khi n�i chẳng được điều ch�ng ta muốn n�i. Con n�t th� kh�c th�t l�n, người c� lăm ngọng ngịu th� mặt sẽ đỏ k�.T�i chắc vậy. Đ� l� sự biểu lộ của bất lực. V� biểu lộ của em khi đ� l� g�? Một m�i cười, một giả tảng? S�ch nh� Phật rao giảng: V� ng�n c� khi ho� giải được mọi điều. Nhưng đ� l� chuyện kh�c.

� - �ng anh chắc qua đ�y l�u?

�� Em hỏi khi t�i đứng đội nắng một m�nh b�n tấm bảng ghi số chuyến xe sẽ ngang qua, sẽ thắng đứng. Em đến s�t b�n t�i, thịt da ở v�ng ngực m�i c�n đ�n hồi xao xuyến sau �o rộng cổ. V� đ� l� lần đầu ti�n t�i th�ch được nghe giọng Bắc của em. Hơi chua, hơi khản. Hơi đặc biệt. Tựa một ca sĩ đ� tốn nhiều hơi sức trong suốt cuộc đời cầm ca.

� - Kh�ng, mới qua.

�� Bạch c� vẻ ngạc nhi�n. T�i hiểu được n�t nghi ngờ đọng trong mắt em.

� - Kh�ng phải ai l�m th�ng dịch vi�n cũng đều qua l�u.

�� T�i n�i, nh�n m�u da trắng của Bạch phản quang dưới nắng th�ng bảy. Amanda c� m�i d�u, c�n em, em tựa một ly kem va-ni nhiều sữa. Em mang sang người t�i ch�t m�t mẻ đồng thời t�i cảm thấy kh�t nước.

� - Sở dĩ em hỏi thế v� thấy anh v� c� gi�o kia xem t�nh qu�.

� - T�i từng học với c� ấy. C� thể với ai Amanda cũng chia đều sự th�n thiện.

� - Anh thường đến trường kh�ng?

�� T�i n�i kh�ng. T�i bận lam lũ ở một chốn kh�c.

�� Xe bu�t trờ tới. Khi đặt đ�t cạnh nhau tr�n một băng ghế hai chỗ ngồi Bạch nối tiếp c�u hỏi:

� - Giả dụ gặp vấn nạn em biết t�m ai để gi�p đỡ!

�� Bạch ngồi s�t cửa. Gi� len v�o l�m rối t�c. Vạt nắng đ�m nghi�ng, soi cho t�i thấy m� mờ một vết x�m xanh đen sau l�n vải mỏng. Nh�n đo�n kh�ng ra h�nh thể bởi sợi d�y của nịt v� vắt chồng l�n, ở bả vai. Một tr�i tim? Một c�nh bướm? Một con dao? Hận kẻ bạc t�nh? Niềm đau khi bị dao đ�m, trước đ� v� trong khi vạch �o cho người ta x�m. T�i c� � nghĩ kỳ cục, rằng dấu vết kia tựa một dấu ấn chứng thực Bạch đ� thất th�n.

� - Sao anh kh�ng n�i g� cả?

�� T�i lấy viết ghi tr�n tờ giấy m�i cuộn tr�n ở tay Bạch bảy con số.

� - Số điện thoại của anh đ�y hở?

� - Ừ. Gặp kh� khăn ở trường th� gọi. Trong chừng mực n�o đ� th�i, nếu vấn đề nghi�m trọng qu� th� h�y nhớ lấy số 911.

 

2.

�� Em gọi cho t�i giữa đ�m h�m khuya khoắt. B�n ngo�i trời mưa, em cho t�i hay biết. Mưa rả r�ch r�i xuống giấc ngủ những trăn trở, h�m hấp n�ng. Ẩm, r�t. T�i đo�n thế. Em n�i ngủ chẳng được, l�ng tự nhi�n thương nhớ vẫn vơ. Để l�m s�ng tỏ, em bảo khi kh�ng m� nhớ Hải ph�ng. Quỷ thật! Em chấm c�u. Em l�i t�i ra khỏi cơn mộng l�nh, t�i c� tho�ng bực dọc nhưng b� lại giọng em th� thầm trong điện thoại dễ dẫn dắt t�i tới một cơn đồng thiếp kh�c.

� - Anh biết kh�ng? Dạo đ� nghe đ�u người ta muốn Hải ph�ng kết nghĩa với th�nh phố Huế.

�� Giọng em trầm bổng. T�i nằm y�n nghe Bạch kể chuyện đời xưa. Em vẽ trong tr� t�i một v�ng bể, một h�nh ảnh: Nơi em ch�o đời v� lớn l�n. T�i kh�ng mường tượng r� n�t, bởi t�i bị Đ� nẵng bị Nha trang bị Vũng t�u che chắn, lấn �t. Những cơn s�ng lớn ở mấy v�ng biển đ� vẫn c�n cuồng nộ hung h�n trong t�i, x� v�o bờ b�i những kỷ niệm xấu. Mất m�t, đau thương, t� tội. T�i thật l�ng muốn qu�n, nhưng t�i chẳng đ�nh t�m cắt ngang c�u chuyện.

� - C� dạo em chứng kiến một chiếc ghe tơi tả tấp v�o v� đo�n người bị tr�i giải liền sau đ�. Thật tội nghiệp! Anh biết kh�ng, họ đi từ Huế, b�o cấp ba cuốn tr�i họ l�m lạc phương hướng. Sau bẩy ng�y l�nh đ�nh, họ thấy cảng Hải ph�ng s�ng đ�n v� ai đ� tr�n ghe h�t tướng cả l�n: Hồng k�ng kia rồi b� con ơi, thức dậy đi m� h�t thở kh�ng kh� tự do.

�� T�i ng� con số m�u lục tr�n đồng hồ điện nhấp nh�y. 1:30. T�i n�i:

� - Giờ n�y kh�ng c�n chuyến xe bu�t n�o chạy nữa, l�m sao để đến b�n em? Th�nh phố n�y lớn rộng qu�, nếu lội bộ th� b�nh minh mới tới được đ�ch.

�� Em cười trong điện thoại, nghe chừng hơi thở thật gần. Kh�c kh�ch, ng�n vang, tuồng như hưởng ứng tận t�nh lời n�i đ�a ấy.

� - Ừ nhỉ, đến nơi th� muộn mẹ n� rồi, cơm ch�o thảy đều nguội lạnh cả!

�� T�i cũng cười. C� nhiều chữ em d�ng thật ngộ nghĩnh. T�i than:

� - Chỉ sợ đến nhầm nơi như chiếc ghe bất hạnh kia th�i!

�� Em x� l�n một tiếng d�i. Rồi s�i nổi:

� - Nhớ đến nh�. Chưa qu�n số nh� em chứ? Vẫy đại một chiếc taxi, em sẽ bồi ho�n số tiền ấy cho.

 

3.

�� Kho� học chưa kết th�c, em tự động bỏ lớp ngang xương. Ng�y cuối c�ng, Amanda gọi t�i tới trường chung vui c�ng lớp học. Học vi�n nghĩ ra s�ng kiến tự nấu lấy m�n ăn đặc th� địa phương của qu� hương m�nh mang tới b�y biện đầy b�n l�m tiệc đ�i đằng. T�i nh�n n�t rạng rỡ tựa nhau của mỗi một di d�n kh�c chủng tộc, tự nhi�n đ�m nhớ em. Nhớ m�n Phở em nấu, ăn ngon miệng một c�ch lạ l�ng. Giờ n�y, tr�n b�n tuyệt đối kh�ng c� phở chen ch�n.

�� Amanda cho hay, Bạch mang bầu v� c� ấy kh�ng muốn giữ của nợ. C� hỏi th�nh phố n�y c� cấm đo�n chuyện ph� thai kh�ng? H�y gi�p c� bằng c�ch chỉ cho c� một địa chỉ. T�i đ� gi�p. Amanda kết luận. T�i nh�n vẻ khẩn khoản v� t�i chẳng đ�nh l�ng ngồi y�n nh�n c� ta đứng tr�n lửa. Vậy đ�. Một kẻ hoạn nạn như thế c�n l�ng dạ n�o m� học h�nh m� chung vui! C� gi�o chấm c�u.

�� T�i kh�ng gặp hoạn nạn, vậy m� l�ng dạ t�i cũng bị bằm vụn ra. Khi nhập tiệc, t�i bỏ trốn. Thật chẳng mấy kh� khăn, nhưng nghĩ l� kỳ cục. H�y l�m những g� m� niềm ăn năn chớ c� xuất hiện sau đ�. T�i quay bước, đi nhẹ tới sau lưng Amanda. C�i �t c� nhiều l�ng măng, v�ng như phấn hoa. Hai tr�i tai lung lay hai khoen bạc. M�i d�u ch�n v� sợi d�y chuyền ẩn trốn nơi cổ �o.

� - C� lẽ t�i n�n điện thoại hỏi thăm c� ấy thử.

�� T�i th� thầm b�n tai Amanda.

� - Hơn khi n�o, l�c n�y c� ta cần được gi�p đỡ.

�� Amanda đứng l�n. T�i nh�n m�u mắt lạ của Amanda. Đ�i mắt biết cười đ� th�i long lanh. Đ� l� �nh mắt phủ m�n thất vọng khi nh�n tới một học vi�n dốt đặc c�n mai m� sự gi�o huấn m�nh đ� bỏ c�ng chẳng t�i n�o chui v�o n�o bộ của hắn.

� - Được, toa cứ việc đi. H�y thủng thẳng, chuyện g� cũng c�n c� đ�.

�� K�m theo c�u tiếng Ph�p n�i thật chậm r�i l� một tiếng thở d�i.

�� T�i c�i đầu bước ra đường, bỏ hai mươi lăm xu v� m�y điện thoại c�ng cọng. Nghe chu�ng reo ở xa xăm v� tiếng trở m�nh của l� ở gần. Kh�ng c�n bao l�u nữa, h�ng c�y sẽ trơ trụi th�n c�nh, khẳng khiu đứng mặc niệm với m�u tuyết trắng. Người ta đồn miệng xứ n�y đất lạnh t�nh nồng. V� t�i ho�n to�n kh�ng tin thế.

�� Sau c�ng th� t�i nghe ra giọng n�i của em. Tuyết chưa đổ, nhưng giọng em đ�ng băng. T�i lắp bắp:

� - L� ra em n�n cho anh hay...

� - Chẳng c� g� hay ho cả. Xấu hổ! Anh biết l�m đếch g�?

� - Thật sự l� em kh�ng cần anh gi�p?

� - Anh muốn gi�p điều g�? Lấy m�u, lột truồng, nằm dạng ch�n, băng vệ sinh, thuốc ngừa thai... Những thứ đ� chẳng cần sự c� mặt của anh.

� - C� đau đớn kh�ng hở Bạch?

� - N�i ra anh cũng chẳng h�nh dung được.

� - B�y giờ th� sao?

� - Sao l� sao? L� b�nh thường như cũ th�i. Y� t� bảo c� muốn l�m t�nh l�m tội th� đợi ba bốn tuần lễ sau.

�� Một chiếc xe cứu thương chạy vụt ngang, h� c�i thảng thốt l�m xẻ r�ch con đường �m u b�ng nắng. L� u� hoảng hốt chạy đuổi theo.

� - Em kinh nghiệm rồi, lần n�y đ�o c� sơ hở nữa.

�� Bạch n�i, như thể Bạch nghe r� tiếng c�i xe ambulance vừa vang vọng trong ống nghe, đầy đe dọa. Bạch ngập ngừng c�m ơn t�i đ� bỏ c�ng điện thoại hỏi thăm v� cuối c�ng em g�t m�y. L� do: Em bảo l� cần phải ng� lưng một tị. Quen tật ngủ trưa mất rồi!

 

4.

�� Em đến g� cửa ph�ng trọ t�i ở một chiều buốt gi�. Những c�nh cửa gương đục c�m kh�ng t�i n�o nh�n r� cảnh vật b�n ngo�i. N� ngăn chia một b�n l� h�n kh�, v� b�n trong t�i ngồi co ro với một khoảng kh�ng m� m�y sưởi nước n�ng chẳng đủ hơi sức phả ấm cho thứ diện t�ch trống trải ấy.

�� M� em hồng. N�n len em đội c� những giọt nước đ�ng băng, long lanh dưới b�ng đ�n như những hạt kim cương. Đ�i mắt em l� một thứ tr�n ch�u kh�c, l�n nước đen ngời.

� - Sao em kh�ng gọi điện thoại trước?

� - Để l�m g�? Đường đột l�c n�o cũng th� hơn, dễ bắt quả tang...

�� T�i cởi hộ em chiếc �o m�a đ�ng nặng nề. Em c� vẻ l�ng t�ng. Sự l�ng t�ng kh�ng do bởi tay ch�n c�ng lạnh v� tuyết gi�.

� - Để anh c� trước sự chuẩn bị. Để khỏi nhọc c�ng em khi anh lỡ vắng nh�.

�� Em giở n�n len ra. Những lọn t�c đen xổ bung xuống bờ vai k�m gửi v�i giọt nước rơi b�m tr�n mặt t�i. Nước tự trời cao bao giờ cũng c� vị ngọt, kh�c biệt với nước chảy ra từ đ�i mắt. Em l� người cứng rắn, chưa khi n�o t�i thấy em kh�c một lần d� m�i em c� l�c đ� kể chuyện thương t�m. Một chuyện qu� buồn cho người nghe.

� - Sao anh kh�ng kiếm t�m một người bạn? Ở thế n�y h�o người đi mất. Ch�n chết được!

� - Ừ. Ch�n ng�n. Lạnh l�ng nữa chứ!

�� T�i �m em. Như muốn chứng thực lời n�i, như muốn đ�n ch�t hơi ấm từ th�n em toả nhiệt, để khỏi h�o người.

� - Đừng l�m thế. Đừng g�y cho em sự kh� xử.

� - Sao lại kh� xử? Kh�ng phải em l� người bạn duy nhất của anh đ� sao?

� - Em sắp xa anh rồi. Em đến n�i lời từ gi� đ�y.

� - Đ�a đấy nhỉ? Anh đ�o tin đ�u.

�� T�i nghịch. T�i mang ng�n ngữ của Bạch để n�i c�ng Bạch. Em cười miễn cưỡng. V� t�i nghiệm ra mỗi địa phương c� một c�ch n�i ri�ng. Người Huế như t�i n�i chữ đ�o nghe thật chướng tai. Ngượng mồm. Thật trẻ con!

� - Đi thử thời vận một thời gian xem sao. Rồi em sẽ trở về.

�� Bạch t�m c�ch tho�t khỏi v�ng tay t�i. T�i c�ng �m siết. Mềm mại, co gi�n, ấm �p v� ng�y ngất. M�i quế, m�i gừng, m�i rau h�ng, m�i đinh hương... T�i kh�ng thể kể hết những thứ m�i ho� quyện lại để tạo n�n hương vị một b�t phở. T�i th�m ăn phở, hay đ�ng ra t�i th�m kh�t em.

� - Bu�ng em ra, cho em đi đ�i một tẹo.

�� Bạch n�i.

� - V� trong khi đ� th� anh đi thay đổi �o quần.

� - Để l�m g�?

� - Gọi một chiếc taxi đưa m�nh đến một qu�n ăn. Ch�ng ta chung đũa một buổi cơm gi� từ.

� - S�u giờ rưỡi anh c� hẹn với Amanda. Em c�ng đi với anh nh�?

�� Bạch khựng bước trước cửa ph�ng tắm. Sau c�ng em đ�ng mạnh c�nh cửa c�ng lần với một chữ: Kh�ng.

�� T�i �p tai v�o c�nh cửa. Ngọn đ�n v�ng ở trong chạy đường viền sắc sảo b�n dưới m�u gỗ n�u. C� lẽ từ khe tho�t đ�, t�i nghe r� tiếng nước chảy reo vui.

� - Amanda th�i dạy ở đ� rồi. Người ta tổ chức một buổi tiệc c� trao qu� lưu niệm để chia tay với c�. Người phương Đ�ng m�nh c� c�u: Nhất tự vi sư b�n tự vi sư, anh nghĩ em n�n g�p mặt lần n�y.

�� Bạch dội cầu. Cửa mở, v� trong tấm gương soi, t�i thấy đọng r� khu�n mặt chẳng mấy vui của em. Cau c� l� đằng kh�c.

� - Anh to�n quyền chọn lựa. Giờ n�y hẳn c�n sớm. Chọn một trong hai.

� - Đừng chướng. M�nh sẽ c� mặt ở đ� một l�t th�i, sau đấy l� giờ giấc của bọn m�nh, chẳng ai c� thể quấy rầy.

� - T�i kh�ng th�ch gặp mặt c� ấy. N�i chung t�i ngấy c�i kh�ng kh� của lớp học trường ốc. Đếch thoải m�i!

�� Bạch l�ch m�nh ra ngo�i. Em y�n lặng mặc lại chiếc �o chưa kịp r�o kh�.

� - Chuyện g� thế?

� - Hỏi anh đấy. Anh c� vẻ như lu�n phục t�ng bọn t�y đầm. L�c n�o cũng Amanda, Amanda. H� đ�u chạy đấy.

� - Th� đ� sao? Kh�ng phải c� ấy l� một người tốt sao? Một người như thế thắp đuốc t�m kh�ng ra kẻ thứ hai đ�u. Chưa kể l� ch�nh c� ấy đ� hơn một lần gi�p em.

�� Bạch đội n�n len l�n đầu. Gương mặt em c� đ�i phần giống người M�ng cổ, l�c ấy. Một người nữ M�ng cổ biết cầm roi nhảy ngựa đi quyền. V� nếu cần c� thể đả thương kẻ kh�c, chẳng gớm tay.

� - Em biết, bọn đ�n �ng như anh l�c n�o cũng ưa thử m�n ngon vật lạ, m� Amanda th� thuộc loại thịt thơm.

�� T�i nh�n em. Kh�ng cải ch�nh, kh�ng d�i lời, kh�ng ph�n bua, kh�ng minh giải, kh�ng biện bạch.

� - Em đi đ�u?

� - C�n phải hỏi. Đi về, v� mai s�ng lại ph�c xe đ� đi Toronto. C� đứa bạn mở nh� h�ng dưới đ�.

�� Trước khi mang găng, Bạch th� tay v�o t�i �o v� rồi trao cho t�i một hộp giấy nhỏ.

� - Qu� cho anh đấy.

�� T�i đưa tay l�n gần mắt. Ngo�i hộp vẽ h�nh một củ s�m tr�n trịa đầy đủ r�u ria, ng� g�n guốt cứng c�p. Phi� dưới chạy h�ng chữ T�u loăng quăng như những con tinh tr�ng. Một triện son đỏ đ�ng l�n tr�n nhằm cầu chứng đồ xịn.�

� - Thứ m� vua Minh Mạng vẫn thường d�ng đấy phỏng?

�� T�i giả giọng em. Gần giống, thiếu ch�t lẳng lơ, ch�t hồn nhi�n.

� - Cũng tựa thế, để mong mỏi cuộc chiến đừng ch�ng t�n. Kh�ng chồn ch�n mỏi gối.

�� Em n�i. Dửng dưng, lạnh lẽo. Như b�c sĩ n�i với một bệnh nh�n bị chứng liệt dương, yếu đuối chuyện ph�ng the, mềm nhũn chăn chiếu gối ghiếc.

� - Đ�m nay anh h�y uống thử một vi�n xem sao. Đồ hiếm qu� của Hồng k�ng đ�. Chắc Amanda sẽ hồ hỡi phấn khởi.

�� Bạch mở cửa.

� - Nhớ lời em n�i chứ? H�y r�n sức m� trả th� d�n tộc.

�� Bạch bước ra h�ng hi�n tuyết đổ. T�i tiễn em một đoạn. M�u tuyết mu�n đời vẫn trắng to�t, thường hằng lạnh căm. T�i c�ng người nh�n d�ng em xi�u đổ, nh�e mờ, dần ch�n trong tuyết x�a. Hy vọng l� em kh�ng dối gạt t�i, c� ng�y rồi em sẽ trở lại. Dựng đứng trước mặt t�i m�nh m�ng thứ sắc m�u tượng trưng sự trinh bạch, trắng m� l�a, trắng cay mắt.

 

H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

�gio-o.com 2011