Hồ Đ�nh Nghi�m qua n�t V� ��nh

 

 

H �nh Nghi�m

 

MT ĐT

 

chuyện ngắn

 

 

� 1.

 

� Nh�n ở ngoại � chốn kinh kỳ, gia cảnh tầm thường nằm dưới bậc trung. Cha theo binh nghiệp, th�ng ng�y miệt m�i c�ng kh�i lửa chiến trường. Mẹ ở hậu phương bu�n b�n lặt vặt nu�i đ�n con ba đứa; nhan sắc m�n hao, tr�i tim thắt thỏm lu�n �i ngại chờ đợi hung tin từ chốn xa gửi về.

 

� Nh�n l� con đầu, lưng d�i vai rộng nhưng chẳng biết phụ đỡ chuyện g�. Việc học chưa th�nh, m� dẫu c� đỗ đạc ra trấn nhậm lo việc nước th� lương lậu kia e cũng chỉ nu�i đủ miệng m�nh, kh�ng chừng c�n v�c mặt về ngửa tay r�o mẹ l� đằng kh�c. Nh�n quanh, ch�m x�m l�ng giềng đều sống cảnh thanh đạm. Ai sao ta vậy, Nh�n kh�ng buồn l�ng. Chỉ tr�ch thời cuộc siết v�ng, ưa xoay xở cải thiện chẳng l� chuyện dễ. B� tay.

 

� Ở đầu x�m c� căn nh� gạch hai tầng. Mỗi bận qua về Nh�n đều tho�ng gặp một b�ng h�nh thon thẻo ẩn hiện, v� ra dịu d�ng. Để � v� cất c�ng cố nh�n cho r� mặt, dần d� l�ng những đ�m chồi m� đắm, vọng tưởng. T�c d�i mịn chảy xuống lưng, da trắng m�i hồng, nhan sắc lạ l�ng, đẹp hoang đường như thiếu nữ c� trong tranh cổ của T�u. Người con g�i t�n Hậu kia chẳng hề hay biết, ch�nh m�nh v� t�nh đ� l�m chấn thương tr�i tim một đứa con trai. Mặt hắn từ b�nh thường dần chuyển sang thất thần, đang sống đời thường m� tho�ng chốc hắn dật dờ như kẻ bị chi�m bao mộng mị dẫn đường. Đi qu�ng xi�n trong m� đắm ở c�i thế giới huyễn hoặc của t�nh y�u bưng b�t.

 

� Nh�n bắt đầu m� văn chương, chong đ�n suốt đ�m viết nằm viết ngồi đầy đặc chữ một cuốn vở học tr� d�y 50 trang như kẻ bị đồng nhập. C� ph� thuốc l� l� đồng minh, gi�p kẻ m� muội ấy ho�n tất những ước vọng thầm k�n. Suy cho c�ng, viết văn, trước ti�n n� chứng minh được một điều, đấy l� h�nh động của kẻ bất lực. Nếu đạt được những ước muốn, anh đ� kh�ng tự h�nh hạ m�nh một c�ch kỳ lạ như vậy. V� bổ!

 

� Thấy con hư hao, đ�n khuya thắp s�ng tận b�nh minh, người mẹ tưởng chừng việc s�ch vở học h�nh thi cử của con đang tới hồi gay cấn. B� qu�n, kh�ng nhớ ra, tuổi trẻ m�nh cũng đ� từng bước qua "cầu tre lắc lẻo" ấy. Bước quờ quạng, hồn xi�u ph�ch lạc, rồi rơi xuống nằm y�n trong v�ng tay của ai đ�. V�ng tay dịu d�ng, dắt c� thiếu nữ bước sang lằn mức đ�n b� chỉ trong khoảnh khắc. Lạc th� mọc đầy tr�n da thịt v� nước mắt đổ ra cho hối tiếc, chảy xuống với trạng th�i gần như h�n hoan. Vượt qu� hạng tuổi bốn mươi, mẹ Nh�n đ�m nằm cũng c� đ�i lần kh�t kh� một nỗi th�m muốn. Trong canh khuya tiếng thạch s�ng chắc lưỡi đuổi bắt nhau, th� thiết giọng m�o g�o khản k�u, tiếng l� x�o xạc ngo�i vườn trăng cợt nh� c�ng gi�; tất cả ch�ng như biết tạo ra một h�nh khối đang từ tốn nằm đ� xuống cơ thể người đ�n b�. Tỉnh thức m� như mộng ảo. Nhập nhằng những điều chẳng tượng h�nh. Kh�ng biết đ�ch thực m�nh đang ước ao chuyện chi? Nh�n lịch, bấm đốt tay, n�o l�ng hay ra xu�n th� đ� qu�. Thằng con đầu đang độ tuổi cường dương th� th�n ta v� như c�nh hoa sắp t�n tạ. Nước chảy qua cầu, tối ng�y ham việc mua b�n, chẳng ngờ một s�ng một chiều, tối lửa tắt đ�n b�ng ho�ng ng� lại, l�ng kh�ng khỏi dấy l�n ch�t cảm ho�i. Từ đấy con xanh xao thay h�nh đổi dạng l� việc của con. Phần mẹ, n�n chải t�m lại m�i t�c khi ra chợ, b�i ch�t phấn son l�n mặt hầu che đậy những nếp nhăn d�i dầu.

 

� Nh�n kh�ng ng� ra c�i kh�c lạ ở mẹ. Th� giờ eo hẹp chẳng cho ph�p cậu quan s�t một ai. Tan trường, về nh� ăn vội ch�n cơm xong lại hối hả t�m tới qu�n c� ph�, thu m�nh g�c tối để chi�m nghiệm nỗi sầu khổ của đứa bị t�nh y�u dằn vặt. Qu�n c� ph� nọ kh�ng lạ g� cậu học tr� mặt mụn ấy. Ở hộc tủ nằm sau quầy c� cuốn vở, t�n Nh�n ghi ở trang 5, ph�a dưới l� số nợ m� cậu đ� mắc chịu. Những con số viết to, minh bạch như hai với hai l� bốn. Trước đ�, người ta đ� thu giữ thẻ căn cước bọc nhựa để l�m vật thế ch�n; nhưng sau, thấy bất nhẫn, họ tin v� lời hứa của Nh�n để rồi trang giấy ấy cho�ng chật dần những lần �m ả ghi sổ.

 

�- Anh kh�ng trả được th� bọn t�i chẳng biết phải d�ng biện ph�p g�?

C� g�i ngồi sau quầy thường nhắc nhở Nh�n với một nụ cười th�n thiện. Hắn v�ng tay đặt tr�n quầy:

- Kh�ng trả bằng tiền được th� t�i sẽ trả bằng sức.

 

�- V� dụ.

 

�- Như lau ch�i dọn dẹp, rửa t�ch rửa ly, chặt nước đ� pha c� ph�, linh tinh thượng v�ng hạ c�m.

- Những thứ ấy đ� c� người đảm tr�ch cả rồi.

- Thế th� t�i xin được l�m đứa đạp xe thồ đưa rước Tr�c đi chợ. Giặt giũ phơi ph�ng �o quần cho Tr�c như một đứa li�n tử.

 

�- Li�n tử l� g�?

- Li�n l� sen, tử l� con. N�m na l� kẻ hầu người hạ.

 

� Người con g�i che miệng cười. Hoa hồng cắm trong ly chưng tr�n quầy kh�ng ngớt rung động. Nh�n đọc c�u cổ thi: "Tr�c xinh tr�c mọc đầu đ�nh, Em xinh em đứng một m�nh cũng xinh".

- Thơ với thẩn! Tướng mạo thư sinh tr�i g� kh�ng chặt như anh chẳng biết c� kham nổi việc nặng nhọc ấy chăng?

- Nếu được n�n cho t�i thử một lần, rồi sau đ� h�y định lượng chuyện sức lực. Người ta sẽ x� th�n lo việc m� kh�ng biết mệt nếu họ � thức đ� l� niềm hạnh ph�c. Tr�c c� hiểu về chữ t�nh y�u kh�ng?

 

�- L� c�i g�?

- L� một địa ngục trong đ� giam chật những thi�n thần.

 

�- Hoang tưởng. Vậy th� đất sống của �c qủi nằm ở nơi nao?

- Nằm đằng sau những lời từ chối.

 

� Tr�c c� ch�t nhan sắc. C� ngồi ở quầy t�nh tiền v� c�i rạng rỡ nơi gương mặt c� đ� bao lần thu h�t bọn đ�n �ng tới qu�n. C� th�ch đ�n nghe những lời b�ng gi�, sưu tập ch�ng v� lượng định được t�m cảm của từng đứa một. N� chẳng kh�c một tấm gương soi, qua đ� Tr�c biết trời sinh m�nh l� đứa con g�i đẹp, đầu m�nh v� tứ chi nẩy nở đ�ng hạn kỳ. Mất dạy th� gọi l� m�p. Kiểu c�ch th� k�u ngồn ngộn. Văn chương lại gọi vun đầy một t�a thi�n nhi�n. Đứa s�nh ngoại ngữ ưa liếm m�i: Du thiệt l� xếch-xi!

 

� Một ng�y kia, những t�n gi� đầu cho tới những đứa đ�ng tuổi em, thế n�o cũng c� thằng được lọt v�o mắt xanh. Chừng đ� Tr�c mới gợn l�ng đắn đo chuyện thật giả nằm ở lời đường mật. Hiện tại c� đ�n nghe chỉ cốt t�m ra ch�t vui th�. Cậu học tr� t�n Nh�n n�y mọi thứ đều tr�n trung b�nh duy chỉ phạm một lỗi lầm: Ngh�o rớt mồng tơi! Ngh�o l� một c�i tội. L� một bản �n. N� tựa một con chim kh�ng biết bay, con g� trống kh�ng biết g�y, một đứa l�m người chẳng bao giờ biết ước mơ. Nếu c� mơ ước th� c�i đầu �c ấy mong cầu xo� bỏ được giai cấp, mọi người b�nh đẳng. V� như vậy, chiến tranh bộc ph�t. V� như thế, �c qủi nằm ngay cả trong những khao kh�t, những h�nh động.

- C� nhiều khi t�i thấy anh viết rồi xo�. Thực sự th� cuốn vở nh�t sau t�i quần ấy chứa đựng những g� b�n trong?

 

�- N� giam giữ đầu �c v� tr�i tim t�i. N� chứa đựng b�ng h�nh những người con g�i.

- Lại t�nh y�u?

- Phải. Bầu kh� quyển cần thiết cho mọi sinh vật biết thở.

- N� cần được chia xẻ kh�ng?

- Sao Tr�c lại hỏi thế? C� ph� lu�n cần đường hoặc sữa. V� trước hết, c�i n� cần l� nước n�ng. N�ng thật n�ng. R�t xuống, thẩm thấu v� gạn lọc rốt r�o những giọt đắng chảy ra.

- Bao l�u th� t�i sẽ được đọc ch�ng? Thử uống xem c� ph� anh pha chế c� hợp khẩu vị m�nh kh�ng.

- T�i nghĩ l� Tr�c sẽ nhăn mặt khi nếm thử.

- Gh� gớm vậy sao? L� một sự từ chối?

- Kh�ng ai chối từ được lời y�u cầu của Tr�c. Cho t�i th�m một khoảng thời gian.

 

�- Phải đợi đến chừng n�o?

- Khoảng năm lần uống c� ph� mắc chịu nữa.

- Sao nhiều toan t�nh mặc cả thế?

 

�- Khi y�u ai, Tr�c sẽ nhắm mắt bu�ng xu�i hay khi ấy đầu �c mọc l�n to�n những so đo?

- Đa sự qu�! Vậy th� thứ bảy tuần sau nh�.

- T�i sẽ ch�p n� sang một cuốn vở sạch sẽ kh�c cho Tr�c dễ đọc. Tuần sau, thứ bảy, ch�n giờ tối.

Nh�n đưa ng�n trỏ ra, cong như một lưỡi c�u v� m�c ngoặc với ng�n tay của Tr�c.

- Nếu đ�y l� một lời hứa h�n th� mọi thứ ở cuộc đời n�y sẽ đơn giản biết mấy!

- Ngh�o m� ham!

�Tr�c r�t tay về, cảm nhận ch�t xao động vừa đi thẳng v�o người. Như khi nhấn tay v�o chữ Play ở m�y cassette đặt sau quầy, �m nhạc ph�t tiếng, dịu d�ng mang m�nh v�o một cảnh quang đầy hư ảo, lặng người.

 

� Thứ bảy đ� Nh�n kh�ng tới qu�n. Hắn l� một kẻ bội t�n? Tr�c rủa thầm. C� thể hắn chạy l�ng, qụyt nợ. H�m oan! Tr�c chẳng mường tượng ra được h�nh ảnh một con đường nhỏ bưng b�t chật chội b�ng tối. Hai b�ng ma chợt hiện tới đ�n đầu Nh�n. Một đứa đốt ch�y que di�m, ngọn lửa b� bỏng kh�ng run rẩy v� đ�m đứng y�n chẳng c� gi�. Đốm s�ng đưa ra nhận diện.

- M�y l� Nh�n, c� phải kh�ng?

�Một c�u hỏi thừa thải.

- M�y cần phải học hỏi nhiều điều m� b�i học h�m nay th� n�n thuộc nằm l�ng: Từ nay trở về sau chớ c� lai v�ng tới qu�n c� ph� ấy nữa. Nghe r� kh�ng? Vắn tắc chỉ một c�u: Tr�c l� một b�ng hoa đ� c� chủ.

 

� Que di�m tắt ng�m. Ngọn lửa chỉ soi s�ng vừa đủ chiều d�i lời tuy�n bố. Sau đ� l� nắm đấm l� ch�n đ�. Cả quyền lẫn cước đều thi triển với tất cả sức mạnh m� ch�ng c� được. Nh�n ng� qụy xuống mặt nhựa c�n ấm n�ng của thứ hắc �n lưu giữ nhiệt lượng mặt trời. Cơn đau b�ng vỡ, thảng thốt. Mờ mắt, � tai. Chập choạng những t�ng l� m�a may, c�y cối chao đảo.

- Bọn n�y lu�n theo đ�ng luật giang hồ, đ� l� đ�nh người th� phải c� l� do, để nạn nh�n khỏi ấm ức về nguồn cội. Như thế l� tạm đủ cho h�m nay. Nếu t�i phạm, gậy gộc đao kiếm sẽ được mang ra x�i chứ kh�ng phải chơi. R�t.

 

� Ch�ng biến đi. C� thằng c�n hu�t s�o mồm b�i "La vie en Rose" chừng như y�u đời y�u người. Dĩ nhi�n kh�ng khi n�o Tr�c c� thể nghĩ ra được thứ h�nh ảnh qu�i gỡ tr�n. C� đ�ng qu�n, c� tắm rửa, thay �o quần v� lơ mơ nhớ tới Nh�n. Hắn thật đ�ng gh�t. Chỉ được c�i lỗ miệng ba hoa. Tr�c l�n giường. Giấc ngủ chẳng tới ngay. Phải m� n� được dọn đường bằng những c�u văn c� trong cuốn vở của hắn? Tr�c mở mắt, đổi thế nằm. Lại nhắm mắt. C� lẽ sự dối gạt l� c�i đ�ng l�n �n nhất trong những lỗi lầm m� lo�i người lu�n tạo ra.

 

� Thời khắc đ�, Nh�n cũng nằm tr�n giường với những x�y x�t bầm t�m c� ở cơ thể. Nh�n cắn răng chẳng h� m�i với một ai. Đấy l� cả một sự sĩ nhục v� n� c� khả năng l�m cho đầu �c Nh�n lu�n căng thẳng. Nỗi th� hận dồn tới r�o gọi đ�i dược trả cũng như sự bất lực của kẻ c� thế lu�n song h�nh đến với cơn đau mỗi một trở m�nh. B�ng tối kh�ng gi�p Nh�n xoa dịu, chận đứng bớt những � tưởng rối. Chiếc m�ng nhỏ bu�ng xuống, chật chội, đ�ng khung vu�ng vắn tr�ng như thứ mộ huyệt treo lơ lững giữa khoảng kh�ng. Đ�m h�m hấp n�ng. Đ�m l�i s�u bằng tiếng ch� sủa vu vơ ở tận đ�u xa. Đ�m sẽ qua trong b�nh y�n nếu n� đừng khơi động l�n những tiếng thở vội vọng dội từ căn ph�ng kề cận. Khi đau khổ người ta sẽ r�n la, ngược lại l�c đ�n nhận sung sướng, họ cũng sẽ t�i lập c�ch thế biểu tỏ ấy. Nh�n ng�c đầu khỏi gối v� cậu ta đủ th�ng minh để hiểu chuyện g� đang xẩy tới b�n ph�ng mẹ. Chui ra khỏi m�ng, Nh�n ngồi �m đầu v� nghe r� l�ng đang rạn vỡ. Chuỗi tiếng động kia v� t�nh đ� l�m cho mọi thứ trở th�nh tan hoang. Nh�n mở đ�n, run tay đốt thắp một điếu thuốc. Người ta khi gầy dựng cuộc �i �n, bao l�u th� họ sẽ th�i vật lộn với nhau? C� d�i bằng đường đi lụn t�n của một điếu thuốc? Nh�n sợ h�i nếu phải nh�n thấy mẹ m�nh trần truồng nằm dưới th�n thể một thằng đ�n �ng n�o đ�. Cậu c� thể ngồi chờ đợi. Kh�ng một th� hai, v� c� thể l� h�t cả ba bốn điếu li�n tục. Những ch�nh trị gia, những nh� văn, những họa sĩ, những đạo diễn... chừng như ai nấy đều l� những kẻ nghiện h�t. Bởi thuốc l�, n� đại bổ cho một đầu �c cần toan t�nh, suy tư. L� thang thuốc k� diệu gi�p người ta hạ hỏa, lấy lại được sự b�nh thản. Những mafia, những đại ca cũng đều ngậm thuốc, nheo mắt trước v� sau khi h�nh sự. Kể cả thằng đ�n �ng tr�n giường, nằm vật m�nh sang b�n, việc đầu ti�n l� vớ ngay một điếu thuốc, lim dim thụ hưởng, th�i ng� ng�ng tới con mẹ đ�n b� đ� từng l� đồng minh vừa mang m�nh vượt qua c�i l�nh thổ m� sự m� tơi thống kho�i c� thể l�m ph�t kh�c đi được. Kh�c trong quốc gia hay kh�c ngo�i bi�n ải cũng đều l� kh�c cả. C�i quan trọng l� anh c�n kh�c được hay đ� kh� cạn những nguồn cơn?

 

� Mẹ Nh�n kh�ng ngỡ c�i b�ng đen đứng th� l� nơi cửa l� thằng con m�nh. N� chẳng đi ngủ hoang ở nh� bạn, n� chẳng say giấc điệp ở ph�ng b�n. N� đứng im re tựa một hồn oan. Lẽ n�o n� đ� biết hết những diễn tiến từ m�y cho tới mưa? N� c� l� một chứng nh�n? B� g�i vội những hạt n�t �o c� nơi hai t� vướng vi� ở bầu ngực trần. N�m v� n�y c� miệng con từng ham hố b� khi kh�t sữa thuở c�n thơ. Con b� sữa mẹ l�nh th� b�y chừ chớ c� hung dữ l�m lớn chuyện. Cha mẹ sanh con trời sanh t�nh. Đ� l� cớ sự của ai ki�, chớ t�nh nết con, mẹ hiểu xưa nay đều hiền như một h�n đất. Con nhớ cho, mẹ cũng l� một vạt đất bấy chầy hạn h�n. N�i kh�ng ngoa, vừa qua chỉ l� một cơn mưa lần đầu mẹ được đ�n nhận, rơi xuống đầm đi�. C� kh�ng c� nước, c� chết. Đất kh� cằn, con ơi, đất nức nẻ buồn th�i ruột gan. H�y tha thứ cho mẹ lần �ng thủy n�y. Họ c� bao b�, mẹ c� ngừa cột, quyết kh�ng d�y dưa để lại hậu sự phiền to�i.

- Mẹ kh� n�i, c� phải kh�ng? Con cũng kh� xử tr�, đ� để cho t�n đ� ra về y�n h�ng v� sự m� chẳng gửi theo một lời răn đe.

- B�y giờ n�i g� cũng bằng thừa. Mọi lời của mẹ con sẽ quy chụp cho n� c�i mũ ngụy biện. Chỉ c� điều duy nhất mẹ muốn con đ�n nghe...

- Mẹ n�i đi. Con đang b�nh tĩnh.

- Người đ� hứa với mẹ...

 

�- Mẹ tin v�o một lời hứa?

- Chừng n�y tuổi mẹ kh�ng phải l� đứa nhẹ dạ. C� những thứ m�nh chớ n�n nghi ngờ, bởi điều �ng ta hứa chẳng c� g� gh� gớm cả. Qu� dễ l�m đối với �ng ta.

- Bao nhi�u tiền? Một nửa th�ng lương?

 

�- Mẹ thật bất hạnh! Con xem mẹ l� hạng người g� để l�i chuyện tiền nong v�o? Việc học của con ra sao rồi? Nếu thi hỏng... Người ấy bảo sẽ lo được cho con tờ giấy ho�n dịch v� l� do gia cảnh. Con hiểu kh�ng? Con sẽ chẳng phải đi l�nh. Con sẽ chẳng dẫm v�o vết ch�n của ba con. Ổng đi mất đất, ổng coi s�ng l� vợ đạn l� con giờ n�y chẳng biết sống chết ra sao kh�ng một l� thư gửi về l�m y�n l�ng kẻ ở lại!

 

�- Ho�i c�ng! Con sẽ đi l�nh. Đ�i khi c� những sự việc m� muốn giải quyết người ta phải vin v�o s�ng đạn. Đ� l� thứ l� lẽ của kẻ mạnh. Con đi t�m ba. Mẹ ở nh� t�m những thứ thực tiễn kh�c để đ�nh đổi.

 

� C�nh cửa ph�ng đ�ng lại mạnh bạo sau c�u n�i. Nh�n thức suốt đ�m, viết l� thư d�i từ biệt gửi người con g�i t�n Hậu ở căn nh� gạch hai tầng; bỏ chung phong b� với cuốn vở học tr� m� trong đ� vẽ đầy mộng mị của Nh�n về thứ t�nh y�u c�m lặng, những suy tưởng của cậu về một tr�i cấm nằm ngo�i tầm tay.

 

 

�2.

 

� S�u giờ s�ng, những ngọn đ�n trong qu�n tr�ng dữ dội như mặt trời ban trưa ở xứ nhiệt đới. X� cửa v�o, cay đ�i mắt, bắt gặp ch�t bần thần nơi sự đ�n ch�o vồn v� của mọi luồng �nh s�ng. Hương m�i c� ph� thực sự kh�ng mang tỉnh t�o tới, l�c đ�. N� trộn lẫn, k�m gửi theo những tiếng động, như th�ng b�o sự khởi đầu cuộc vận h�nh của một cỗ m�y. Mọi con tr�u sẽ ra đồng, như bổn phận, với thứ tiềm thức chẳng kỳ vọng một m�a gặt tốt l�nh. Mặt m�y thằng b�n h�ng l� một bằng chứng. Chẳng thiện cảm, kh�u �. Như n�ng d�n ng�m ch�n trong b�n đ� l�u. Gương mặt ấy chợt tho�ng đổi:

- Ch�o �ng Neil.

- Ch�o đầu ng�y. T�i lấy một cốc c� ph�.

- Loại g�? V� lớn nhỏ?

 

� Đ� l� thứ vấn đ�p gần như bắt buộc. Như ta sẽ mỏi mệt để trả lời, kh�ng thật l�ng: Ừ t�i khoẻ, c�m ơn. C�n bạn th� sao?

- �ng vẫn c�n l�m chỗ cũ chứ?

- Kh�ng, ch�n ng�n, t�i bỏ ngang. T�i th�ch c�ng việc của bạn hơn. Người nhuộm đầy hương c� ph�.

- Đ�a ho�i. Đang giỡn chơi, c� phải kh�ng?

�Qu�n chia hai phần. Phi� trong, kh�ng kh� c� vẻ b�nh thường. Phi� ngo�i, kh�i thuốc � nhiễm một kh�ng gian. V� kh�ch khứa đa phần đều chọn nơi m� mờ để đặt đ�t. Những m�i đầu so le ch�i mũi v�o c�c trang nhật b�o. Journal de Montr�al. La Presse. Gazette. National... Những gương mặt nặng nề như ba hồn bảy vi� chưa lộn lui, hoặc ph�t gi�y đ� hồn vi� vẫn c�n ng�i ngủ. Họ đọc những g� c� trong mấy trang giấy sột soạt ấy? Bệnh tật, chiến tranh, c�i chết. Ng�y n�o cũng ngần ấy tin, những con chữ quen mặt. Mỗi ng�y đều đặn tr�i qua v� ch�ng để lại cho con người v� v�n những c�o ph�. Những niềm đau chai l�.

 

� Neil thắp điếu thuốc điểm t�m, kh�ng xem b�o, nheo mắt ng� ra h�ng c�y c�n giam giữ m�u nhờ nhợ của thứ b�nh minh đang tr�ng đợi �nh dương quang đổ xuống. Những con bồ c�u đi kiếm ăn tr�n vỉa h� l�t gạch n�u, thủng thẳng, chậm r�i như những người đ�n b� mang bầu cẩn trọng với thai nhi. Kh�ng hiểu sao ch�ng lại được chọn l�m biểu tượng ho� b�nh? Với Neil, h�nh ảnh người đ�n b� bụng mang dạ chửa sẽ đ�ng y�u hơn. Họ hiền l�nh, họ e d�. Họ sống với một kỳ vọng về tương lai v� đầu �c họ toan t�nh to�n những điều tốt l�nh. Cầu mong mọi thứ �m ả để được thuận buồm xu�i gi�. Neil cầm ly c� ph� bằng giấy bước ra khỏi c�nh cửa khi radio trong qu�n bắt đầu ph�t tin dự b�o thời tiết trong ng�y. Giọng người xướng ng�n c� vẻ h�m hồ, gấp g�p. Như lo�i bồ c�u, Neil đủng đỉnh băng qua hai đoạn đường c� gắn đ�n xanh đỏ. Ch�ng tự động thay m�u, nghe được d�ng điện trở cựa m�nh ph�t tiếng mỗi một ho�n đổi. Gi� lu�ng tuồng chạy vội b�n tr�n, nơi ch�m l� c�y m�i xao động. Chốn ấy kh�ng hề l� chỗ tr� th�n của chim bồ c�u. Đứng ở ng� tư ngước mặt nh�n l�n một cao ốc, Neil c� thể thấy chữ Yellow m�ng tr�n đ� lu�n thập th� những con bồ c�u ẩn m�nh b�n trong, ch�ng iả cho bạc m�u c�i chữ Yellow to tướng ấy. Yellow l� thương hiệu của một cửa h�ng chuy�n xuất nhập cảng đồ d�ng bằng nhựa v� l� nơi c� Neil từng l�m việc b�n thời gian. Mỗi khi ngửa cổ ng� l�n, Neil đều mang c�i � nghĩ, li�n tưởng tới số phận của bọn di d�n. Lần hồi ch�ng sẽ bị biến dạng đi, kh�ng h�nh thức n�y th� h�nh thức kh�c. Chữ Yellow bạc thếch v� cứt chim v� mỗi ng�y Neil n�i ngoại ngữ nhiều hơn tiếng mẹ đẻ.

 

� Ngang qua c�ng vi�n, Neil dừng ch�n rồi ngồi xuống chỗ đ� được định vị từ đ�m qua. Qu�y lưng với bầy sư tử bằng đ� lu�n c� nước chảy ra từ miệng để đổ xuống một c�i bể cạn. Tiếng r�c r�ch của n� chừng như đ� ru ngủ một �ng gi� r�u t�c bờm xờm nằm ng�y đều đặn tr�n băng ghế gỗ. Neil ngồi ng� quanh cảnh vật, cốc c� ph� đ� nguội, uống kh�ng hết nhưng vẫn nắm trong tay. Một kẻ v� gia cư, thực sự th� kẻ đ� kh�ng cần phải ph� b�y bằng h�nh thức ngủ bờ ngủ bụi như vậy. Ăn mặc chỉnh tề, t�c tai ngắn gọn, tỉnh t�o ngồi �m ly c� ph� h�t thở kh� trời trong l�nh, cũng chẳng chứng minh được đấy l� h�nh ảnh của một đứa gia đạo an vui nh� cửa tử tế.

 

� Cuối c�ng th� c�i b�ng d�ng lu�n nằm trong tiềm thức bỗng hiện hữu thực sự, băng qua đường sau khi đ�ng c�nh cửa xe bằng một tiếng động nhỏ. Xe m�u trắng, nh�n đau mắt bởi c�i tượng trưng cho sự tinh khiết.

 

�- Đợi đ� l�u chưa?

�Người đ�n b� ngồi xuống, ch�t e d� c� trong điệu bộ.

 

�- C� những trở ngại ngo�i � muốn.

- Anh hiểu. Trong ch�ng ta kh�ng ai muốn l�m phiền l�ng kẻ kh�c. Ho�n cảnh! C� đ�ng kh�ng?

- Bao giờ th� anh bỏ được những lời b�ng gi� m�t mẻ kiểu ấy?

 

�- Anh kh�ng bỏ được. Như c� người biểu anh phải từ bỏ thuốc l�. Anh đ� vừa đốt ch�y ba điếu. Cuộc đời qu� ngắn, Hậu c� thấy vậy kh�ng?

- Muốn thấy n� ngắn cỡ n�o, trước ti�n người ta phải sống cho thật l�u. Sau n�y, c� khi anh sẽ bắt gặp niềm hối hận.

- Anh kh�ng c� g� để phải hối tiếc cả, mọi thứ tới với m�nh, h� tiện đến nỗi ch�ng chẳng cho m�nh sự lựa chọn. C�n Hậu?

 

�- Một đ�i khi. Chẳng hạn bắt gặp sự hồn nhi�n của hai đứa nhỏ. V�i lần trở về muộn để thấy ch�ng ngồi lục soạn cơm nguội mang ra ăn. Tự hỏi: Tại sao m�nh lại vắng mặt ở ph�t gi�y đ�? Đưa cho Hậu ly c� ph�.

- N� nguội lạnh mất rồi.

 

�- Kh�ng sao. Hậu uống hết để thế một lời xin lỗi.

�Người đ�n b� mở nắp nhựa v� khởi sự uống.

- C�i nh�n vật Tr�c ng�y xưa b�n c� ph� b�y giờ ra sao?

 

�- Kh�ng biết. Anh đ� vắng mặt qu� l�u với cuộc đời n�y.

Người đ�n b� ng� d�ng ngủ co quắp của g� đ�n �ng dơ bẩn:

 

�- Ch�ng ta l� những hồn ma vất vưởng hay sao đ�y?

 

�- Chẳng r�. Ri�ng anh, anh đi l�nh, đi t�, chạy trốn được qua đảo, nằm chờ thanh lọc... Chừng như anh l� đứa kh�ng c� được c�i m� người ta gọi l� tuổi trẻ. Hoặc n� tựa một cuốn s�ch xộc xệch, d�nh v�o g�y chỉ c�n chương cuối. Đọc chẳng hiểu m� t� g� r�o!

�- Neil. C�i t�n đ� n�i l�n điều g�?

 

�- Qu�i đản lắm kh�ng? Chỉ thử xem c� g� mới lạ đến với m�nh? Vậy th�i. Anh từng gh�t một thằng người mang t�n Nh�n. N� c� vẻ v� t�ch sự qu�!

 

� Người đ�n b� ng� xuống cổ tay, chiếc đồng hồ như chưa bao giờ biết đứng y�n hai c�y kim. N� hăm hở sống.

 

�- Chia tay nh�.

 

�- Lại mỗi người một con đường! Hậu đi đ�u?

 

�- C� c�i hẹn ở Clinique v�o Ch�n giờ. Nếu bị ung thư ở ngực v� họ cắt bớt đi một b�n, h�nh ảnh đ� c� g�y nỗi b�ng ho�ng cho một ai kh�ng?

- Nếu chuyện ấy l� sự thật, hơn ai hết Hậu cần c� người lu�n kề cận m�nh.

�Khi n�i, Neil nắm lấy tay Hậu. B�n tay gi� lạnh, mềm mại trườn l�ch, từ tốn tho�t khỏi sự bao che.

 

�- H�y để anh chung xe c�ng Hậu tới đ�.

- Đừng. Kh�ng n�n. Nơi đ� tập trung to�n cả những con mẹ c� vấn đề. Một quang cảnh ảm đạm, n�o nề.

�Người đ�n b� đứng l�n. C�i đầu nh�n xuống c�i t�i x�ch vừa mở rộng miệng. L�i ra bao nhựa trong, thấu suốt vật chứa đựng l� một cuốn vở học tr�. Những trang giấy �a m�u, cũ kỹ nằm đong đưa giữa khoảng c�ch hai đứa. Năm mươi trang, ch�nh n� l� l� do để họ gặp gỡ.

- Th�ch kh�ng? N� qu� như một cổ vật.

 

� Cổ vật rơi xuống l�ng Neil, những rung động kh�ng thể ph�t tiếng. Người đ�n b� quay lưng, như từ bỏ c�ng việc bảo tồn bảo t�ng. Giũ �o ra đi.

 

�- Bao giờ th� m�nh gặp lại nhau?

 

�- Kh�ng r�. Hậu sẽ gọi điện thoại.

 

� Những bước ch�n xa rời, để Neil ngồi lại c�ng bầy sư tử ho� thạch. Nước vẫn tu�n c� v�i. Những trang vở nhốt k�n m�i ẩm của thời gian v� tr�ng khơi. V�i con chữ nh�e n�t mực x� đẩy nhau tr�n đường kẻ xanh m� mờ một qu� khứ. Đường chỉ nhỏ thả con diều bay biền biệt hơn hai mươi năm.

 

�- N�y �ng bạn, vui l�ng cho t�i một điếu thuốc.

�Từ th�n thể người đ�n �ng v� gia cư nồng n�n một hương m�i. Đậm đặc, cho�ng v�ng. �ng ta thở kh�i, đ�m r�u v�ng ch�y mọc phồn thịnh quanh miệng l�m điếu thuốc trở n�n b� nhỏ, thu ngắn lại. Tiếng Anh tho�t ra khỏi mồm kh� khan, chậm r�i như ph�t xuất từ bờ m�i một kẻ thiếu dưỡng kh�.

- Bạn đến từ phương n�o? C� phải ở hướng mặt trời mọc kh�ng?

��ng ta ngồi gần Neil, chỗ m� Hậu vừa từ bỏ. Cả hai c�ng d�i tr�ng d�ng người đ�n b� đi c�i mặt. Cửa xe mở, đ�ng. Vệt trắng lao v�t, mất tăm giữa �m u con đường chứa chan b�ng nắng.

 

�- C� sẵn bạc lẻ đ� chăng? Đưa cho t�i để đổi lấy một lời v�ng ngọc.

 

� Neil đứng l�n, c� bao nhi�u đồng xu ngỗn ngang trong t�i quần vơ lại th�nh một nắm rơi xuống b�n tay đang ngửa ra. �ng ta ho khan:

- The true paradises are the paradises that we have lost. *

 

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

���� *�Marcel Proust

�����������������������������������

�����������������������������������

����������������������������������� http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

��� � gio-o.com 2009