H �NH NGHI�M

M�N THI�N HOA VŨ

chuyện ngắn

 

Tấm vải đỏ bu�ng m�nh nằm d�n xuống mặt đường. Những con chữ rời ra, vướng v�u tr�i về lỗ tho�t nước. C�y l� vật v� v� gi� dồn đẩy cơn mưa tạt qua, trắng x�a, chập ch�ng. C�nh cửa gương nhỏ, chỉ nh�n được một g�c phố b�n dưới. Cột điện bằng xi-măng, tấm bảng hiệu "Cửa h�ng may mặc Ngọc Nữ" lo�ng ướt v� những tấm ny-l�ng oằn xuống tr�n lề đường vắng b�ng người. Ở xa, khuất lấp những ngọn đ�n xanh đỏ m� mờ, mưa x�a b�i d�ng đứng thấp cao của d�y nh� gọi l� trung t�m th�nh phố.

� Điếu thuốc ngắn n�m ra ngo�i cửa sổ. Mưa xứ nhiệt đới hầm hập một thứ m�i kh�c thường. M�i r�u phong cũ kỹ, m�i m�i ng�i tường v�i, m�i r�c rưới, m�i đầu t�m xương c�... Như ăn một miếng ph�-m�t chẳng rượu ch�t, như cởi từ ch�n đ�i vớ ẩm suốt ng�y b� ch�n trong gi�y. Mưa mới rơi n�n mưa x�ng đầy m�i trinh nguy�n, như nước mắm lấy đi từ nước rỉ đầu ti�n ở vựa chứa c�.

� Hổ t�nh thắp lửa điếu thuốc mới th� c� tiếng động vang l�n ph�a sau lưng. Tiếng g� cửa, e d�. Cửa mở, người con g�i hiện ra giữa một h�nh lang x�ng đầy b�ng tối.

� "Em đi xe �m, nửa chừng bị mắc mưa n�n phải đổi sang x�ch l�..."

� "V�o trong rồi hẳn n�i".

� "�ng đạp x�ch l� chờ em ở dưới... Anh sẵn tiền lẻ kh�ng?"

� Hổ bước tới giường, th� tay dưới gối v� cầm b�p tiền l�n. Những tờ giấy nhỏ nhắn in lem nhem như tiền v�ng m� c�ng đốt cho c� hồn c�c đẳng. Họ in l�m g� những con số lớn lao đến thế? Hai mươi ng�n. Chẳng biết c� đủ kh�ng? Hổ r�t th�m năm ng�n.

� "Sẵn xuống dưới mua gi�p anh ly c�-ph� đ�".

� Người con g�i cầm tiền bước đi. C� như bị thấm nước, những bước ch�n sột soạt v� đ�i d�p nhựa ph�t tiếng r�t r�t. Hổ mở ngọn đ�n treo giữa ph�ng. B�ng tr�n, v�ng đục. Người bắt đ�n kh�o t�nh to�n, luồng s�ng yếu watts vừa đủ để chạy quanh giữa bốn bức tường hẹp. Cửa ph�ng vẫn mở, h�o quang của n� chẳng đủ sức lấn lướt ra c�i � vu�ng đen đ�a đang dựng đứng kia. Kh�ng mấy l�u, h�nh lang vẳng tiếng lạch bạch v� khung cửa giống một bức tranh đ�ng khung người con g�i tay cầm ly c�-ph� đ�. T�c ướt, �o thấm nước v�o hai bờ vai l�m thấy r� sợi d�y �ng ả của chiếc nịt v�. Người con g�i quay lưng đ�ng chặt cửa. B�n đất lấm tấm vấy l�n sau ống quần.

� "Em kh�ng biết khẩu vị của anh, bỏ đại hai muỗng đường c�t".

� C� trao ly c�-ph� khi n�i. Hổ đ�n lấy v� như ngửi thấy th�n nhiệt của c� g�i tỏa ra. N� giống một đoạn đường nằm phơi m�nh giữa nắng lửa v� rồi th� mưa cuồng loạn xối xả l�n tr�n. Ừ, m�i hơi đất. Mấy �ng b� gi� l�c n�o cũng h� dọa con dại: "Tụi b�y coi chừng đ�, trời mới mưa h�t phải m�i hơi đất th� chỉ c� nước đau".

� C� g�i tần ngần đứng ng� quanh căn ph�ng trong khi Hổ nhăn mặt uống c�-ph�. Ly nước ngọt lơ lớ, mặn, ch�t, chua. H�nh như một ly nước đen được gọi l� c�-ph� th� phải c� đủ những yếu tố ấy?

� "Họ t�nh c� hơi đắt bởi v� em mua lu�n cả c�i ly".

� "Em uống kh�ng?"

� "Em kh�ng kh�t. Cho em điếu thuốc, c� được kh�ng?"

� C� g�i đến b�n c�i b�n nhỏ k� s�t đầu giường. C� r�t một điếu 555, gh� m�ng ngồi xuống mặt nệm, bật lửa. C� ngắm ngh�a c�i zippo, đ�ng mở lắc cắc như một đứa trẻ nghịch ngợm l�c n�o cũng buồn tay. Hổ h�t chung điếu thuốc với người con g�i, nh�n những nốt mụn đỏ mọc c�ch khoảng tr�n tr�n c�. Vầng tr�n đ� c� hơi nhăn khi nghe Hổ hỏi:

� "Em mấy tuổi rồi nhỉ?"

� "Người ta chưa cho anh hay �?"

� "Anh đ� khuấy qu�n. Vả lại người ta kh�ng chắc đ� n�i đ�ng số tuổi của em".

� "Hai mươi tuổi. Cần xem thẻ chứng minh nh�n d�n kh�ng?"

� Điếu thuốc t�n lụi ch�ng v�nh. Kh�ng c� gạt t�n, người con g�i n�m xuống đất rồi d� d�p nhựa l�n, đay nghiến.

� "Hai mươi. Gi� hay trẻ?"

� Những nốt mụn đỏ v� khu�n mặt ngước l�n khi�u kh�ch. Mắt người con g�i nh�n thẳng, bất cần. Nước mưa l�m tr�i đi phần n�o son phấn, v� thứ mỹ phẩm d�ng để kẻ mắt hoen ố loang ra th�nh vũng tr�n tối �m. Như một kẻ mới bị đ�n ghen, như đ�m h�m ở c�ng vi�n khuất lấp sơ � vấp ch�n v�o rễ c�y v� dập đầu xuống ghế đ�.

� "Biết h�t thuốc từ bao giờ?"

� "Từ khi biết buồn".

� "B�y giờ th� sao? Buồn hay vui?"

� "Vui? Anh l�m ơn định nghĩa chữ vui cho em nghe thử".

� "Mất th� giờ. Anh gh�t những đứa nhiều chuyện".

� "Em cũng vậy. Việc g� phải gạn hỏi nhau?"

� Hổ nh�n sững đứa con g�i.

� "H�y tắm rửa đi, rồi ra anh cho c�i n�y".

� "Cho hay tước đoạt?"

� Người con g�i đứng l�n. Tấm nệm c� hơi nh�n nhẩy. C� đến b�n cửa gương mờ x�m v�c mặt ng� xuống đường. C� hai người đ�n �ng mặc �o mưa đang cố gỡ tấm biểu ngữ m�u đỏ xuống. N� đ� đứt gi�y một đầu khi mưa gi� thịnh nộ đổ về v� những chữ tự do hạnh ph�c d�n tr�n đ� đ� nh� keo tr�i phăng về ống cống. Chẳng c� g� quan trọng cả, mai mốt người ta sẽ l�m tấm băng mới để điền thế. C�i kh� hiểu l� sao người ta cứ m�i nhai đi nhai lại những chữ s�o m�n đ�? Nhọc c�ng! Tự do v� hạnh ph�c bất qu� chỉ l� h�nh động tụt phăng chiếc quần xuống v� rồi nằm ngửa ra tr�n mặt nệm chờ đợi. Dữ dằn t�o tợn th� lỗ. Nhẹ nh�ng mơn trớn n�ng niu. Buồn. Vui. C�i đ� đ�ng quan t�m hơn.

� "Thấy c�i bảng hiệu Ngọc Nữ kh�ng?"

� Hổ hỏi.

� "Thấy".

� Người con g�i trả lời.

� "Hồi s�ng anh c� tạt ngang v� mua cho em bộ �o quần".

� Hổ k�o hộc tủ dưới b�n, g�i giấy b�o cầm ở tay:

� "Thử xem c� vừa k�ch kh�ng?"

� Người con g�i quay đầu nh�n. Trong mắt c� hứng đọng ngọn đ�n v�ng để ph�n th�n l�m hai đốm s�ng. Ngọn đ�n vẫn cố định tr�n trần, n� ph�ng lớn c�i b�ng đen của c� g�i v� rồi th� bẻ g�y h�nh th� khi c� bước tới s�t giường. G�i giấy được mở ra, bộ đồ bằng vải soie m�u r�u th�u những c�nh hoa v�ng tr�n ngực �o.

� "Em t�n C�c n�n anh chọn bộ n�y cho hợp. Th�ch kh�ng?"

� Người con g�i sờ soạn chất vải. C� nh�n đường kim mũi chỉ v� c�nh hoa th�u cộm tr�n �o.

� "Sao kh�ng n�i g� cả?"

� "Hoa n�y l� hoa c�c hở anh?"

� "Đ�u biết. Anh l�m sao r�nh mấy thứ b�ng hoa bằng C�c được!"

� "Em đ�u phải t�n C�c. Người ta đặt bừa vậy m�. Đứa th� Hồng, đứa Lan, đứa Phượng, đứa L�i... Họ bảo, động hoa m�, đ�u c� g� trở ngại cho mấy em, phải kh�ng? Ừ, th� C�c, chả c� g� đ�ng ph�n n�n cả. Mấy đứa đ�a, nếu phải mang t�n Mồng G� th� ch�n bỏ mẹ!"

� Hổ cười.

� "Tắm đi, rồi đợi trời tối m�nh đi ăn".

� Người con g�i �m bộ �o quần v�o l�ng, c� nh�n xuống g� thanh ni�n đang ng� lưng tr�n mặt nệm. Hắn d�ng hai chiếc gối để k� đầu, một c�nh tay vắt ngang tr�n như muốn che bớt �nh s�ng hơn l� kẻ c� nhiều điều nghĩ ngợi.

� "Anh c� �o mưa kh�ng?"

� C�nh tay bu�ng xuống nệm, khu�n mặt c� r�u l�n ph�n với đ�i mắt hơi nheo trồi cao khỏi gối:

� "�o mưa?"

� "Kh�ng phải l� anh bảo dắt em đi ăn tối sao?"

� "Đi taxi. Anh kh�ng c� �o mưa".

� Cửa ph�ng tắm đ�ng chặt lại. Tiếng m�c sắt c�i v�o nhau v� chẳng mấy l�u người con g�i hiện ra với bộ �o quần mới thay.

� "Trước khi đến đ�y em đ� tắm rửa rồi".

� Hổ nh�n những cụm hoa rung động trước ngực c� g�i. Người ta th�u th�a m� sống động ngỡ như thật. Kh�ng c� gi� m� hoa run rẩy. Nhịp tim đập b�n trong m� l�m xao xuyến lụa l�.

� "Kỳ lạ thật, sao n� vừa vặn như ch�nh em đi lựa mua".

� Người con g�i n�i. C� bước gần tới giường, hai b�ng hoa nh� ra trước.

� "Suốt đời, chưa c� ai mua tặng em một m�n đồ. Chưa c� ai đối xử tốt như anh. Em n�i thật, anh tin kh�ng?"

� "Anh hỏi C�c một c�u c� được kh�ng?"

� "Anh hỏi đi. Bao nhi�u c�u cũng được, miễn đừng hỏi theo lối của bọn c�ng an".

� "Vậy th� th�i. C�ng an th� c�i g� n� cũng hỏi r�o, đ�ng kh�ng?"

� "Đ�ng. M� hỏi l�m g�? Dạy cho kẻ kia phải đặt điều man khai. Đ�i khi biến đổi kẻ th�nh t�m th�nh đứa dối gian. C�c n�i mẹ gi� đau nặng nằm nh� thương m� thiếu tiền thuốc thang th� anh tin kh�ng? Anh kh�ng tin v� C�c th� v� t�nh mang tội bất hiếu. C�c n�i C�c đang đổ bệnh trong người th� anh tin kh�ng? Anh sẽ tin v� như thế buổi hội ngộ n�y mất bớt đi phần n�o � nghĩa. Đừng hỏi, c�ch hay nhất l� t�n trọng hợp đồng, người n�o lo chu to�n c�ng việc của người đ�".

� Người con g�i nằm xuống giường, c� d�ng ng�n ch�n để k�o tấm chăn mỏng l�n đắp tận cổ, hai tay �m cứng lấy n�. Những c�nh hoa v�ng bị ch�n đi.

� "Tắt đ�n. C�ng-tắc nằm ở đ�u? Anh tắt đ�n đi nh�".

� "Tại sao lại phải tắt đ�n?"

� "C�c gh�t �nh s�ng".

� "Nhưng m� anh th�ch. V� ai cũng vậy cả, họ th�ch thấy �nh s�ng cuối đường hầm".

� "Nhảm nh�! Nằm đ� m� n�i chuyện t�o lao!"

� "C�c chịu cho kẻ lạ nằm tr�n bụng m�nh m� C�c lại ngại kẻ đ� nh�n r� th�n thể m�nh? Sao kỳ cục vậy?"

� "Hai chuyện kh�c nhau. Ăn thịt ch� kh�c với ng� l�m thịt ch�".

� Người con g�i trải rộng tấm chăn, đắp phủ k�n m�t. C� nằm y�n, thiếu con dao đặt tr�n thi thể th� chẳng kh�c một th�y ma chờ tẩm liệm. Kh�ch sạn b�nh d�n n�n tấm chăn chẳng được sạch sẽ thơm tho. Tiền mướn rẻ n�n tấm nệm ch�ng ch�nh những c�i l� xo nằm sai vị tr�.

� "Anh c�n đợi chờ g� nữa? Tắt đ�n rồi l�m việc đi th�i... Anh kh�ng c� �o mưa thật sao?"

� "Anh kh�ng l�m việc. Anh kh�ng c� �o mưa".

� "Vậy chứ anh th�ch chơi tr� g� b�y giờ?"

� Người con g�i hỏi, ngập ngừng. C� đợi cơn địa chấn sẽ l�m chao đảo chỗ đặt lưng nhưng chiếc giường thủy chung vẫn bất động, như thể thằng đ�n �ng đang luyện yoga tới mức thượng thừa v� b�n tọa của hắn đ� nhấc bổng l�n khỏi tấm nệm một c�ch �m thắm. C�c th� đầu ra khỏi chăn, những sợi t�c rối phủ trước mắt. Hắn vẫn c�n nằm một b�n. Hắn mở mắt v� hắn ng� chăm c�i g� đ� tr�n tường v�i ẩm mốc, trống lạnh. Ở dưới đường vọng l�n tiếng rao h�ng nghe kh�ng r� c�u kệ của một đứa b�. C� thể l� b�nh m� n�ng mới ra l�. C� thể l� ai ăn hột vịt lộn kh�ng? Tiếng rao nh�o, đuối hơi. Nước mưa trộn lẫn v�o đ�, gửi �m thanh đi xa, nghe thảm n�o.

� "C�c đ�i bụng chưa? M�nh đi ăn".

� "Ừ, c� thực mới vực được đạo. Bao giờ cũng vậy, ăn no mới b� cỡi".

� Người con g�i v�ng dậy khỏi chỗ nằm, c� đi lại cuối ph�ng, săm soi nh�n ngắm m�nh trong gương, sờ soạn vuốt ve những c�nh hoa th�u. Chiếu đọng trong gương l� c�i nh�n dạng của thằng đ�n �ng đang đứng nh�t �o v�o quần.

� "Em chưa thấy ai kỳ lạ như anh".

� "Về chuyện g�?"

� "Anh kh�ng giống như bọn đ�n �ng kh�c. Tại em kh�ng được đẹp, kh�ng hấp dẫn, kh�ng bắt mắt, phải kh�ng?"

� "Người đ�n b� trao cho anh một cuốn album nh�t tới mười tấm ảnh. Ch�nh anh đ� lật giỡ lựa chọn, anh cần vẻ hiền l�nh nơi khu�n mặt C�c".

� "Hiền l�nh m� được g�? Người xem ảnh bao giờ cũng để � trước ti�n tới th�n x�c nẩy nở, những ngực những m�ng những đ�i..."

� "Kh�ng c� trường hợp ngoại lệ?"

� "Những g� ngoại lệ đều l�m m�nh nghi ngờ. Tại sao anh tốt với C�c vậy?"

� Hổ đếm lại tiền ở trong v� trước khi đ�t n� v�o t�i quần.

� "Bao giờ th� C�c sẽ lấy chồng?"

� "Em chưa bao giờ c� � nghĩ ấy cả. Một con đĩ cũng c� quyền lấy chồng hở anh?"

� Mặt đứa con g�i dửng dưng, như d�ng vẻ một con bu�n lương thiện khi bước ngang trạm thuế vụ.

� "Trước đ�y C�c học ngang tới lớp mấy?"

� "Lớp Mười... Chuyện học h�nh n�o c� li�n quan g�? Đ�i khi được l�m một kẻ v� học m� sướng th�n. Những đứa kh�ng ăn học thường l�m được những chuyện lớn hơn l� kẻ c� suy nghĩ. M� th�i, hơi đ�u n�i tới mấy chuyện xa rời thực tế. Anh t�nh dắt em đi ăn ở đ�u?"

� "Qu�n Hải �u. C�c biết qu�n đ� kh�ng?"

� "L� c�i m�y ch�m đ�. N� thuộc loại xịn... C� phải v� thế m� anh mua cho em bộ đồ ng� tử tế?"

� Trong c�u n�i của c� g�i chen lẫn c� tiếng g� cửa. N�ng nảy, cấp b�ch. Hổ nh�n xuống đồng hồ đeo tay trong khi bước tới mở cửa.

� "Sao rồi? Xong xu�i hết chưa?"

� Vừa hỏi, người đ�n �ng vừa xếp d� lại. Mắt đảo tới mặt nệm v� sau c�ng dừng lại ng� chăm c� g�i.

� "�y l� �ng anh t�i, t�n Long".

� Hổ n�i. C� g�i đứng y�n. Trong tấm gương, hứng th�m gương mặt gầy đen, tr�n h�i, mắt l�o li�n.

� "B�y giờ tao về chở b� gi� nh�? Qu�n Hải �u phải kh�ng?"

� "Anh thấy ổn kh�ng?"

� "T�y thuộc v�o m�y v� c� em n�y một phần. Tại sao lại kh�ng ổn?"

� "Hai anh đang ngụy tạo tr� chơi g� đ�y?"

� "Em đừng lo ngại, c� muốn ăn thịt em cũng chẳng được. Hổ, m�y chưa n�i cho c� em n�y nghe �?"

� Người đ�n �ng thấy bao thuốc để tr�n b�n, �ng bước tới ch�m lửa thở kh�i.

� "C�-ph� của ai đ�y?"

� �ng lắc c�i ly qua lại rồi ngửa cổ uống hết nửa ly c�n lại.

� "Chuyện như thế n�y, để t�i đ� th�ng tư tưởng cho em hay. B� gi� bọn n�y gần qua đời, bả muốn ch�nh mắt nh�n thấy thằng Hổ cũng c� vợ như ai. Em giả đ�ng vai vợ thằng Hổ một đ�m th� c� chết ai đ�u, phải kh�ng? Chỉ vậy th�i, vui vẻ cả l�ng".

� �ng ta ngồi xuống giường, nh�n người đo lường thử độ co gi�n của tấm nệm.

� "Chỗ n�y cũng kh� tốt. Y�n tĩnh m� gi� cả phải chăng. Thằng n�y bạn tao, trước tốt nghiệp cử nh�n b�y giờ kinh doanh b�n bu�n lẻ tẻ. Hắn bảo c� thứ rượu qu� đ�m nay sẽ cho tao uống l�m thằng thanh ni�n sức voi. Mới nghe đ� chảy nước miếng! Hai người tới qu�n bằng c�ch g�?"

� "Đi taxi".

� "Ừ, mưa đ� ngớt đ�u? M�y đừng phung ph� nhiều nghe Hổ. C�n phải dắt b� gi� đi thăm một v�ng b� con c� b�c nữa đ�".

� Người đ�n �ng đứng l�n, k�o tay Hổ bước ra h�nh lang.

� "Con nhỏ ng� cũng đặng lắm, tiếc một c�i, chẳng được c� thịt c� da. M�y l�m ăn g� chưa?"

� "Chưa".

� "M�y nhớ kềm kẹp n� chứ kh�ng bể m�nh trước mặt b� gi�".

� "T�i thấy mưu kế của anh chẳng được vẹn to�n cho lắm".

� "Chứ đ�i hỏi g� nữa?"

� "Qua mặt M� kiểu n�y th� đoản hậu qu�!"

� "M�y kh�ng biết đ� th�i, bả đi coi b�i ở đ�u về n�i l� d�ng họ nh� m�nh đ�n �ng con trai thảy đều bỏ đi. Chẳng đứa n�o lập n�n c�ng trạng đ� đ�nh, m� đường vợ con cũng xem như bế tắt lu�n. M�y c� vợ, mai mốt mang về b�n Mỹ sanh con, nghe thế th� b� mừng muốn chết".

� "T�i kh�ng biết. Anh x�i sao t�i l�m vậy, c� g� anh g�nh hết..."

� "Ừ, tao g�nh. M�y chưa l�m g� n� sao? Kh� khờ như m�y g�i n� đoạt tiền khỏe ru. Ng� n� cũng thơm như m�i m�t!"

� Người đ�n �ng trương c�y d� ra, xoay xoay ở tay:

� "M�y giả l�m chồng n� khi tới qu�n ăn, tan tiệc rồi m�y đưa ch�a kh�a ph�ng cho tao để tao l�m chồng thiệt của n�. Mẹ kiếp, l�u rồi thằng Long n�y c� biết qua m�i vị đ�n b� con g�i đ�u! Tợp th�m rượu rắn th� như rồng gặp m�y, tr� �c cơ thể khỏi bị c�n mằn. Để con nhỏ l�nh lặn ra về kh�ng rụng một sợi l�ng th� cũng ph� đi".

� "N�y, anh cầm �t tiền m� lận lưng".

� "Đưa đ�y, lận l�m g� m�y. Để tao mua �t s�m cho b� gi� bồi bổ. Cả tao cũng vậy, cho sung cuộc đời".

� Người đ�n �ng cười tiếng đục, kh�. Gương mặt b� choắt, xương xẩu quay đi, mang tiếng cười ch�n dần xuống dưới những bậc thang. Hổ v�o lại ph�ng, đ�ng cửa bằng lưng. Đứa con g�i đang ngồi ở giường ngoảnh mặt lại:

� "Anh ta b�y mưu lập kế g� nữa?"

� "Kh�ng, anh ấy n�i em thơm như một m�i m�t".

� Hổ bước tới giường đ� đứa con g�i xuống.

� "Chuyện g� vậy?"

� "Để em l�nh lặn vậy anh đ�y kh�ng đ�nh".

� "Kh�ng đi nh� h�ng nữa sao? Kh�ng l�m vợ chồng nữa sao?"

� "L�m chớ. Anh đang l�m đ�y".

� Tấm nệm ph�t tiếng k�u, oằn oại. Nửa van xin, nửa th�c hối x�i dục.

� "Khoan, để em cởi từ từ kẻo r�ch mất đồ xịn".

� "Ối, tưởng r�ch c�i g� quan trọng... C�c, em mất trinh từ bao giờ?"

� "Hỏi nhảm. Mất từ khi ch�o đời lận. Quỷ, l�m g� m� cuống cuồng thế. Dục tốc bất đạt".

� Hổ thở nặng nhọc như n�ng d�n k�o c�y qua n�i. Mưa tự dưng tr�t nước rầm rộ ngo�i trời.

� "N�y, anh kh�ng cần mặc �o mưa sao?"

 

�Hồ Đ�nh Nghi�m

 

 

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2010