H �nh Nghi�m

 

LI HA TRONG B�NG TI


chuyện ngắn

 

 

T�i thiếp ngủ một giấc ngắn, m� l�a, kh�ng hay biết trời c� mưa. Lắc rắc, đ�i ba hột, như m�o đ�i. T�i giật chu�ng, chiếc xe bu�t chạy dằn x�c một đỗi mới thả t�i xuống, co ro đứng ng�p với m�i hơi đất lấn �t m�i dầu xăng.

 

Đ�m khuya, con đường chưa ngơi nghỉ, cựa m�nh nghe tiếng l� th� thầm với ch�t lo�ng ướt của n� dưới b�ng điện v�ng. T�i kh�ng c� đồng hồ. T�i chỉ biết h�m nay thứ bảy, v� cuối tuần th� giờ giấc sinh hoạt c� kh�c đi. Người ta ưa bỏ những nơi quạnh vắng để chạy đuổi về một chốn vốn sẵn đ� đủ đầy sự chộn rộn. T�i gh�t chộn rộn, n� lu�n x� đẩy tới m�nh c�i cho�ng v�ng, l�m d�ng cao th�m niềm lẻ loi giữa đ�m đ�ng xa lạ.

 

T�i băng qua c�ng vi�n cỏ ẩm, c� người khom m�nh v�o th�ng r�c lu�n tay tạo ra những tiếng động. Một lon nước rỗng nằm trong đ� đổi được năm xu v� c� đ�ng kh�ng để đ�m h�m lặn lội đi bươi m�c t�ch tiểu th�nh đại? Những đồng xu trong t�i quần theo bước ch�n t�i đều đặn cất tiếng. Tiệm tạp h�a nằm cuối đường c� lẽ đ� đ�ng cửa. Nếu n� c�n mở, t�i chỉ c� thể mua được một ổ b�nh m� cuối ng�y, kh� cứng. Ngược chiều với t�i, c� b�ng đen từ b�n kia lề đang băng qua đường. Khoảng c�ch thu hẹp v� c� thể t�i l� mục ti�u cho hắn hỏi thăm. T�i �o t�i c�n mấy điếu thuốc nằm trong bao. T�i nghĩ l� hắn sẽ xin một điếu v� t�i kh�ng lấy l�m phiền h� v� chuyện đ�. T�i đứng dưới một ngọn đ�n đường ch�m thuốc h�t, chờ đợi. T�i ng� thấy những tờ giấy quảng c�o d�n nham nhở quanh th�n cột điện. Đi New York hai ng�y, 149 đồng. Garage sale. Kỳ diệu thay, bạn sẽ sụt mất 5 k�-l� trong v�ng một tuần. B�n lại gi�n computer c�n mới...

 

Người đ�n �ng kh�ng xin thuốc. Hắn chẳng n�i một lời, hắn ng� v�o mặt t�i khi ch�a ra ở tay tấm h�nh m�u. T�i thấy khu�n mặt một đứa con g�i đọng trong đ�, ẩn hiện dưới bề mặt trơn l�ng. T�i nhớ những tấm giấy d�n nơi trụ điện chẳng c� tờ n�o in h�ng chữ Missing- Disparue. T�i nghĩ tới những �ng th�m tử tư lầm l� trong phim ảnh: "M�y c� thấy qua con b� n�y lần n�o kh�ng?". T�i lắc đầu. G� đ�n �ng nh�n vai, băng qua đường v� lẫn m�nh sau h�ng c�y nhiều b�ng tối.

 

Điếu thuốc ch�y hết bề d�i của n� khi t�i bước l�n ba bậc cấp. T�i nhấn chu�ng, nh�n những x�c l� nhẹ hẫng di động dưới s�n gỗ. Cửa mở, khu�n mặt Huy kh�ng biểu lộ điều g� khi nh�n t�i. Hắn quay lưng:

 

"M�y c� mua được những thứ tao nhờ kh�ng?"

 

T�i đ�ng cửa v� ngửi được m�i đồ ăn. T�i theo Huy lui sau bếp. Hắn chuẩn bị chi�n cơm, h�nh tỏi bắt đầu v�ng tr�n chảo dầu. T�i moi t�i quần, n�m c�i bao nylon nhỏ xuống b�n. N� chứa những loại thuốc trụ sinh t�i nhờ người ta mua gi�m, chẳng cần toa b�c sĩ. T�i kh�ng hỏi thuốc đ� nhằm chữa chạy bệnh g�? Cường dương bổ thận ho�n, hay trị đứt nọc nhiễm tr�ng đường tiểu? T�i kh�ng thắc mắc m� người đưa thuốc cũng chẳng m�ng ng� tới t�i bằng con mắt thọc mạch. L�m như thời buổi n�y, thằng đ�n �ng n�o cũng n�n uống ba loại thuốc mắc tiền �n ho�n dịch vật đ�!

 

"M�y đ�i th� ăn c�ng tao một lượt. Uống thuốc trước bữa ăn phải kh�ng?"

 

T�i nh�n căn bếp, mọi thứ chẳng c� g� đổi thay, chỉ hiện diện sự bừa bộn. Ở cửa tủ lạnh vẫn c�n d�n tấm h�nh Soan chụp h�m sinh nhật c� ta tr�n ba mươi bốn tuổi. Trong đ�, một phần th�n thể của Huy bị cắt li�, chỉ c�n nửa người với c�nh tay vắt qua vai Soan; v� c�i đứa l�m ph� nh�m th� thật đ�ng tr�ch, n� bấm m�y kiểu g� m� mắt Soan nh�ng đỏ như lửa nh�m ở b�n trong. Một tấm ảnh kh�ng đẹp, l� ra Soan phải x� n� ngay hoặc Huy thủ ti�u kh�ng thương tiếc.

 

"Sao, m�y ch� kh�ng ăn �? Trời ạ, đừng tưởng l� moa chẳng biết chuyện bếp n�c... Đ�a dai!"

 

T�i mở tủ lạnh, lạnh tanh. Chẳng c� thứ g� giải kh�t ngoại trừ hai chai bia đang run rẫy va th�n v�o nhau.

 

"L�m bậy một chai. Đợi l�t nữa tao pha c�-ph� cho".

 

"C� ta đang ở đ�u? M�y biết kh�ng?"

 

Huy nh�n tới c�nh cửa tủ lạnh vừa đ�ng sập lại.

 

"L�m sao tao biết được? M� việc g� phải biết?"

 

T�i ngồi xuống ghế, ngửa cổ r�t bia xuống cuống họng. Bia lạnh v� người t�i n�ng. T�i buồn, ở đầu �c, ở cơ thể. V� buồn miệng:

 

"M�y c� dự t�nh n�o kh�ng?"

 

"Dự t�nh g�?"

 

Huy cau m�y trong khi ăn. Kh�i từ ch�n cơm tỏa bay, đọng mờ cặp k�nh trắng của hắn. T�c d�i rối, r�u ria kh�ng cạo đen một vệt lọ nồi tr�n m�i. Dường như từ l�u, hắn đ� bỏ qu�n nhiều thứ. Hắn săm soi bao nylon đựng mấy hộp thuốc:

 

"Tết n�y tao sẽ về thăm nh�. C� thể gọi đ� l� một dự t�nh kh�ng?"

 

T�i ng� tờ lịch in h�nh một đầu n�i phủ tuyết trắng. Những con số đen đỏ ở đ� nh�e đi. Mắt t�i bị yếu nhưng chưa sẵn tiền để đi kh�m, v� sau rốt buộc l�ng phải tậu một c�i k�nh l�o. Bốn mươi tuổi m� mắt đ� sớm đục bụi trần rồi sao? Những con số gian dối nhập nhằng l�m t�i mọc l�n một dấu hỏi: Vợ chồng n� chia tay nhau đ� bao lầu rồi?

 

T�i nh�n Huy:

 

"M�y t�nh về Việt-nam thật sao?"

 

"Ủa, ai cấm? Thử x�o trộn c�i đời sống tẻ nhạt n�y xem sao. Cả m�y nữa, sao m�i dật dờ... M�y l� một thứ attentisme!"

 

"Ừ, tao theo chủ nghĩa chờ đợi. Tao nằm chờ sung rụng. Rồi trời sẽ nổi gi�".

 

T�i nốc bia, Soan đ� ba mươi lăm tuổi m� sao h�nh c� tr�ng tươi trẻ như một kẻ hai mươi. Thật kỳ lạ. Sự buồn phiền th� kh�ng thể n�o gi�p cho con người đi thụt l�i v�o qu� khứ.

 

"M�y phải tạm thời ho�n đổi c�i cảnh sống n�y đi. Xoay nổi một c�i v� m�y bay kh�ng?"

 

"Xa qu� hương nhớ mạ hiền, về xin tiền sợ bả la!"

 

Huy cắn một tr�i ớt hiểm:

 

"Đ�a dai... Cặm cụi c�y bừa m� được g�, l�u l�u n�n thay đổi kh�ng kh�".

 

"Về lại chốn cũ kinh ho�ng tại sao lại gọi l� thay đổi kh�ng kh�?"

"Lắm chuyện! Th� về lấy mẹ một đứa con g�i l�m vợ cho được việc!"

 

"Tại sao lại phải mang hạ s�ch ấy ra?"

 

"Ủa, chớ kh�ng phải bọn n� thảy đều binh c� một nước đ� th�i �?"

 

"Ừ, chỉ một đường binh. Tụi n� dương hết cỡ, lừa gạt v� dối tr�. Giờ n�y m�y về th� c� thể mang tiếng l� Việt gian".

 

"Địt mẹ mấy thằng Việt kiều, l�m hư bột hư đường hết trơn!.. M� kh�ng dối gạt th� n�i sao cho người ta tin?"

 

"Ừ, dối gạt. B�n n�y b�n kia kh�ng t�i n�o hiểu nhau, tự th�m t�m mỗi người đ� sẵn mang một ngộ nhận về nhau rồi. So ra dương c�n hơn thủ!"

 

Huy đứng l�n, n�m ch�n đũa v�o bồn.

 

"M�y biết Soan n�i với tao ra sao kh�ng? Người như anh kh� m� lấy được ai, ngoại trừ l� đi lừa gạt họ".

Giọng Huy b�nh thản, kh�ng tỏ hằn học. L�m như hắn từng lừa gạt v� Soan từng l� nạn nh�n.

 

"Đ�a dai. C�i c�u n�i cạn xợt kia l� ra đừng thốt ở cửa miệng khi m� c� ấy đ� chung đụng với moa những bốn năm... M�y uống c�-ph� g�?"

 

T�i đặt chai bia xuống b�n, ch�i tay ướt v�o quần.

 

"C�-ph� đen".

"Tao rất nản khi nghe thằng Dương than. Vợ n� bảo: Anh chọn đi, h�t thuốc hay ở chung với t�i? Vừa phải th�i, ba c�i điều kiện vớ vẩn kiểu đ� m� lại đem ra l�m kh� nhau".

 

"Nằm ở địa ngục th� bao giờ cũng th� hơn l� l�n thi�n đ�ng".

 

"Tao kh�ng n�i về c�i khoản đ�. Tao muốn nhắm tới chữ hiểu. M� m�y biết g� về địa ngục v� thi�n đ�ng? Địa ngục l� cảnh m� thằng Dương đang phải đối đầu đ�. Tao n�i với hắn, nếu vợ m�y bỏ, h�y nhớ tự tử bằng thuốc l�, h�t cho ch�y c�i lồng ngực trống lạnh ấy đi. Đ�u, c� thuốc th� cho tao một điếu".

 

T�i thảy bao thuốc ra giữa b�n. T�i cố nhớ lại khu�n mặt vợ thằng Dương. Hơi son phấn, hơi tr�n trịa, hơi d�m đ�ng. Mọi thứ đều thường thường bậc trung. C� ta l�m việc ở cơ quan n�o nhỉ? C� thể ở bệnh viện trung ương? C� thể ở bộ y tế? Biết đ�u được! Gần đ�n th� s�ng. Mặt m�y thằng Dương th� lu c�m!

 

Huy bật lửa, lật sấp ngửa bao thuốc l�.

 

"La cigarette cause des maladies du coeur".y, thiếu g� đứa kh�ng h�t thuốc m� lu�n mang một tr�i tim ngh�o n�n, bệnh hoạn!"

 

"Vậy thằng Dương t�nh sao?"

 

"Dĩ nhi�n l� n� kh�ng nghe lời tao x�i dại. Muốn l�m qu�n sư, �t ra c�i đứa ấy biết cột ch�n vợ lại. Kh�ng cột kiểu qu�n tử th� tr�i bằng c�ch của kẻ tiểu nh�n. T�nh tao th� m�y biết rồi, ch�a gh�t hai hạng người tr�n".

 

"Ho� ra thằng Dương l� một kẻ tiểu nh�n?"

 

"C�i đ� l� m�y n�i. Đ�i khi n� ngại l�m Việt gian lặn lội về qu� nh� thắp đuốc t�m vợ. Kệ, l�m tiểu nh�n m� tề gia được th� cũng đ�ng phổng mũi".

 

"Cuộc đời thật lạ, biết sống cảnh độc th�n l� sướng, l� thảnh thơi, vậy m� ai cũng đ�ng đ�ng quay quắt một hai đ�i lấy vợ. Kh�ng lấy kh�ng xong!"

 

"Uống c�-ph� đi cha. M�y n�i nghe như sư s�i tr�n ch�a n�i. Đ�a dai!"

 

"Bao l�u th� m�y sẽ dọn đi?"

 

"Tại sao?"

 

"Một m�nh mướn chỗ ở rộng th� c� ph� kh�ng? Vả lại nơi n�y c�n lưu giữ nhiều dấu vết của Soan qu�".

 

"Tại sao m�y kh�ng dọn tới ở chung với tao?"

 

T�i bưng t�ch c�-ph� l�n, thơm ng�t. T�i ng� ảnh Soan qua v�nh men trắng. T�i nhấm nh�p vị đắng. L�m thinh.

 

Huy kiếm đ�i gi�y, ngồi thắt gi�y:

 

"Tối nay m�y ngủ lại đ�y chứ? B�y giờ tao ra c�i m�y đằng g�c đường r�t �t nhiều trả lại tiền thuốc cho m�y".

 

Đi tới cửa, Huy quay đầu lui:

 

"C� muốn tắm th� v�o ph�ng ngủ m� lấy khăn l�ng".

 

Ch�t gi� lọt v�o khi Huy bước ra đường. Ngai ng�i m�i đất ẩm. C�nh cửa đ�ng sập lại v� l�t sau t�i nghe tiếng m�y xe nấc l�n. T�i v�o ph�ng ngủ, nh�n c�i giường queen size, qu� rộng nếu d�nh cho một kẻ độc th�n, nằm lạnh lẽo giữa ph�ng. T�i kh�ng r� giờ n�y Soan sẽ đặt lưng xuống một mặt nệm c� k�ch thước ra sao? Lớn, nhỏ? Bao l�u rồi? Hai th�ng? Cứ cho l� vậy đi. S�u mươi ng�y, với thời gian chật hẹp đ�, người ta c� đủ t�i c�n kh�ng, để xoay xở t�m ra đối tượng mới m� điền v�o khoảng trống? Những đồ vật lỉnh kỉnh Soan để lại, Huy t�n trọng kh�ng đụng tay tới. T�i th� tay sờ v�o bộ đồ ngủ mỏng manh Soan m�c trong tủ đứng. Chất lụa mềm, trơn m�t cả x�c gi�c, đến rợn cảm; ở đ� thoảng bay một hương m�i, xa vắng. C�i m�i hương... L�m sao Huy c� thể ngủ xuống với n� được? Một thứ hoa l�i trắng to�t giữa canh khuya, dằn vặt trong gi� vị ngọt ng�o, đ�nh thức mọi vật dậy v� rồi phủ chụp l�n tr�n bằng m�i thơm qu� đỗi u m�. Rất li�u trai.

 

Đầu �c t�i mụ đi, t�i bỏ ra bếp ngồi xuống lại vị tr� cũ, �m đầu. T�i nhớ lại h�m sinh nhật Soan, ch�nh t�i l� đứa đ�ng vai ph� nh�m. Phải, đ�ch danh thủ phạm n�y đ� đưa m�y l�n chụp bắt được đốm lửa đọng trong đ�i mắt n�u của Soan. C�i đốm lửa kỳ lạ m� chỉ m�nh t�i c� được lối giải th�ch ri�ng tư.

 

Huy mở cửa. Hắn bước v�o nh� kh�ng phải bằng tiếng động b�nh thường. Gỗ l�t nền đang khua l�c c�c tiếng gi�y cao g�t.

 

"Cứ tự nhi�n đi nh�". Huy n�i, bằng tiếng Ph�p.

 

"C� g� uống kh�ng, moa rất kh�t".

 

"Bia. OK? H�y lui sau n�y".

 

G�t gi�y vang dội lối đi hẹp, ngắn. Ngập ngừng, rồi thắng đứng.

 

"Ủa, ho� ra c� th�m một nh�n mạng nữa?"

 

Đứa con g�i nh�n t�i. Tia mắt kh�ng chứa đựng ngỡ ng�ng, chẳng bối rối. C� ta mặc �o thun, b� chặt l�m th�ch th� nh�n quang khi đọc thấy h�ng chữ in trước ngực. Chữ nghĩa chẳng được ngay h�ng thẳng lối, lồi l�m l�n đ�o xuống n�i: "Where will you be in 2012?" Một dấu hỏi đ�ng n�u ra. Thi�n đường, địa ngục. Mặt trăng, hoả tinh. Đất lạ hay qu� m�nh? Năm hai ng�n mười hai, năm tận thế, em ở chốn m�?

 

"T�i l� St�phanie". C� đưa tay cho t�i bắt. B�n tay mềm, n�ng. Những m�ng tay b�i sơn m�u l� chuối non, lấm chấm dụ bạc. Những v�ng sắt đeo ở cổ tay lu�n ph�t tiếng. T�c đen mun, cắt lởm chởm. Thợ c�n non tay nghề? Kh�ng chắc lắm, nhưng thuốc nhuộm kia th� quả l� thứ tốt. Đen hơn cả t�c t�i. St�phanie c�n trẻ, đừng nh�n ngực c�, th� c�i mặt kia chắc vắt ra sữa. Được kh�ng?

 

"�ng gi� đ� l� g� của c�?"

"Ủa, ngồi ở nh� m� sao bồ biết hay dậy? Bị em thiếu nợ ổng, kh�ng đi l� hổng xong với �ng. � k� chưa?"

 

Huy mở chai bia trao v�o tay c� ta:

 

"Đi? Toa đủ tuổi để đi được rồi chứ?"

 

"Mấy anh nghĩ sao? Vị th�nh ni�n? Hừ, bảo đảm kh�ng c� tai nạn n�o xẩy ra đ�u".

 

"Qu�n giới thiệu, đ�y l� bạn moa".

 

St�phanie cầm chai bia dựa lưng v�o tường, d�ng vẻ khi�u kh�ch. "C�i tr�m em c�i l� c�i chai em cầm". Đầu t�i mọc l�n c�u thơ, kiểu c�c nh�i.

 

"L� ra anh phải cho t�i hay trước, như thế khỏi phải mất trớn, v� đẹp l�ng hai b�n. Hay ba b�n?"

 

"Kh�ng sao đ�u. T�i ngoại cuộc, t�i kh�ng can dự cuộc chơi".

 

T�i n�i cho đứa con g�i khỏi lo ngại. N� lấy thuốc h�t, tỉnh queo, chẳng m�ng tới lời trần t�nh.

 

"Đừng c� chớn m�y. Tiền bạc tao trả, chẳng c� g� phải t�nh toan".

 

"Tao kh�ng th�ch th� lắm".

 

"Ch�nh m�y vừa n�i l� địa ngục vui vẻ hơn thi�n đ�ng đ� m�. M�y đ� biết m�i vị đ�n b� chưa?"

 

"Soan bỏ đi đ� l�u, trong l�c n�y tao nghĩ m�y cần đ�n b� hơn tao".

 

Đứa con g�i nh�n ch�ng t�i đối đ�p. N� c� nụ cười thật đ�ng y�u, như đứa trẻ n�t nh�n tới con b�p b� biết nhắm mắt mở mắt, biết kh�c, biết b�, biết đ�i. Mắt c� ta to, s�ng ướt, long lanh; dễ l�m m�nh ho�i nghi về hai chữ hồn nhi�n.

 

"Th�i bỏ đi". Huy nắm tay đứa con g�i dắt v�o ph�ng ngủ. "N� nh�c chơi, chỉ m�nh anh th�i".

 

"C�i giường lớn rộng n�y c� li�n hệ với bức ảnh người đ�n b� d�n ngo�i cửa tủ lạnh kh�ng?"

 

"Ph�t gi�y n�y đừng n�n n�i năng. H�y nghe anh hỏi, em ăn g� m� c� đ�i mắt đẹp thế?"

 

"Thật hay xạo? Ăn c�-rốt. Loại nhỏ cỡ n�y n�".

 

T�i bỏ ra ngồi ngo�i bậc thềm với tiếng cười của hai đứa b�m đuổi sau lưng. Gi� l�m x� động h�ng c�y, những chiếc l� lả th�n cuống qu�t v�o nhau nghe như tiếng �o quần cởi ra trong gấp r�t. Đ�m ch�n s�u mọi �m thanh, b�ng tối tựa một h�nh khối c� trọng lượng đ� xuống con tim mệt thở, bần thần v� hoang mang. Đ� l� đ�m rằm m� v�nh trăng treo kia đ� m�n khuyết, l� đ�m dị thường kh�ng hề tr�ng lập lần thứ hai. L� đ�m m� tiếng Soan th� thầm b�n tai c�ng hơi thở:

 

"Đừng n�i g� cả. Đừng thắc mắc. Mọi chuyện rồi sẽ c� cho ri�ng n� một kết th�c. Hứa đi, sau đ�m n�y ch�ng ta trở th�nh người dưng, đường ai nấy đi, kh�ng nh�n ngắm, chẳng quay đầu. Hứa đi, h�y gi�p đỡ Huy những g� anh ta cần. Đ� l� một kẻ bệnh hoạn v� sức chịu đựng của Soan đ� dẫm l�n lằn mức cuối. Tại Huy cả. L� ra đ�m nay sẽ l� đ�m kỷ niệm bốn năm l�m vợ chồng... Anh chẳng n�n nằm y�n như thế, �m Soan đi v� h�y đ�ng trọn vai Huy lần diễn cuối. Hứa đi, đừng tr�ch Soan, đừng khinh Soan. Hứa đi, y�u thương Soan nh�, chỉ lần n�y rồi th�i..."

 

T�i hứa. V� t�i đ� l�m hết khả năng t�i c�. T�i hung h�n tới độ đ�ng hổ thẹn. T�i dấn s�u v�o c�i u minh v� ngạ quỉ đứng vỗ tay hai b�n bờ vực nhấp nh� đổ mồ h�i s�i nước mắt. Khi Soan mặc lại �o quần, nh�n c�i quần l�t b� cỏn con của Soan ph�t s�ng nhờ nhợ trong b�ng tối, t�i nghĩ m�nh l� một đứa tiểu nh�n. Trắng kh�ng ưa, chỉ th�ch nh�n c�i đen đ�a c� ở đằng sau. Soan bỏ đi, kh�ng n�i năng. C�nh cửa đ�ng sập lại v� hồn t�i mở ra một vực tối hun h�t.

"Sao rồi? Coi bộ suy nghĩ đến lao lung!"

 

Đứa con g�i ngồi xuống b�n t�i. Đốm lửa đỏ tr�n m�i v� th�n nhiệt c� mơn man x� qua t�i ch�t ấm �p.

 

"Mấy giờ rồi?"

 

C� ta hỏi. Kh�i thuốc tan biến trước cửa miệng.

 

"T�i kh�ng c� đồng hồ".

 

T�i n�i, mắt nh�n l�n khoảng rộng đen s�u của bầu trời như kiếm t�m ở đ� một dấu vết thời gian.

 

"Khuya rồi".

 

"Anh kh�ng hứng th� th� th�i, t�i về".

 

Đứa con g�i đứng l�n, lấy tay v� đầu t�i:

 

"Bai, ngủ ngon".

 

"Bai".

 

C� ta bước xuống đường, c�i đầu đếm bước. C� vẻ mệt mỏi, r� rượi. Con đường vắng ngắt.

 

"Đi một m�nh c� sợ h�i b�ng tối kh�ng?"

 

"C� g� đ�ng sợ? T�i quen rồi".

 

G�t gi�y g� nhịp đơn điệu. T�n lửa b�ng s�ng khi c� n�m mạnh điếu thuốc xuống mặt đường.

"St�phanie".

 

C� g�i dừng bước, ngoảnh mặt lại.

 

"Chuyện g� nữa đ�?"

 

"Năm hai ng�n mười hai c� ở chốn n�o?"

 

Giọng cười của c� ta như biết x� giạt b�ng đ�m, trong trẻo. Để lộ h�m răng trắng:

 

"Nếu kh�ng tận thế em vẫn ở đ�y. Em sẽ chờ anh. T�m chục bạc, c� mắc mỏ g� cho cam, phải kh�ng anh?"

 

Ừ, thật l� rẻ r�ng. T�i nhủ thầm. L�m qu�n tử e chẳng mấy kh� khăn. Vất qua cửa bốn tờ giấy hai chục, nhưng đổi lại được sự b�nh y�n trong t�m hồn.

 

T�i bước xuống đường, băng qua c�ng vi�n, ra ngồi tr�n băng ghế gỗ chờ chuyến xe bu�t cuối ng�y. T�i l� kẻ lỡ đường duy nhất. T�i hu�t gi� một điệu nhạc, vấp v�p, tắt nghẽn. H�nh như đ� l� b�i "Hoa Soan b�n thềm cũ"? Người đ�n �ng lượm lon v�c c�i bao r�c tr�n vai khua động tới gần.

 

"M�y người nước n�o? Đ�m h�m khuya khoắt sao lại v�c mạng tới ngồi một m�nh chốn đ�y?".

 

 

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2011