Hồ Đ�nh Nghi�m


LẪN L�T BAY

một đo� trăng t�n lẫn l�t bay - �Thanh T�m Tuyền

 

 

Một �nữ độc giả xin được giấu t�n� viết e-mail gửi m�nh:

T�i biết anh đ� hai mươi năm, kh�ng sớm kh�ng muộn. T�i đọc gần hết những g� anh viết, chẳng khen chẳng ch�. T�i chỉ l� một người đọc b�nh thường, nghĩa l� t�i kh�ng quan t�m tới những quan niệm của anh về c�i ri�ng: Viết l�m g�? Viết cho ai? Tại sao viết? V�n v�n v� v� v�. T�i nghĩ ngợi, xem đ� chẳng qua l� một phương tiện d�ng trải l�ng v� c�ch anh trải l�ng khiến t�i bất chợt vui bất chợt buồn khi đối mặt. V� như vậy, với ch�t ấn tượng đ�, gieo cho t�i sự ki�n nhẫn để t�m đọc những s�ng t�c của anh. T�i thực sự hối tiếc khi biết anh đ� từ bỏ con đường tạo h�nh, nếu anh c�n vẽ vời, biết đ�u chừng sẽ c� bức tranh đẹp. V� thật dễ d�ng cho t�i khi đề nghị d�ng tiền để mua lấy n�, sở hữu c�i th�nh quả hội hoạ c� k� t�n anh. Một hoạ sĩ, họ c� dễ bị thuyết phục kh�ng anh?

Điều m� t�i sẽ tr�nh b�y sau đ�y c� thể khiến anh �i ngại, anh do dự anh đắn đo. V� th� thật t�i cũng đ� từng đắn đo, mất ba h�m t�i gạt bỏ n� đi. T�i d�ng cụm chữ �một độc giả xin được giấu t�n� với hy vọng n� khiến anh bớt đi sự �y n�y suy nghĩ vu vơ. R�o đ�n qu�! Mất th� giờ qu�! Hẳn anh sẽ tr�ch thế. Anh c� lối dẫn truyện kh� lạ trong khi t�i quen với khu�n khổ một b�i luận văn mẫu mực, c� nhập đề, tới th�n b�i mới vẹn chung một kết luận. Sẵn, t�i cũng mạo muội thưa, một v�i truyện của anh c� c�i kết th�c khiến t�i hụt hẫng. T�i tự nhủ, gi� m� t�i l� người viết truyện ấy t�i sẽ cố viết d�i c�i t�nh huống đa phần gợi mở ra nhiều lối tho�t.

Nhập đề đ� xong, t�i xin v�o phần cốt l�i của bức email đường đột. Sau ba th�ng v�o ra bệnh viện n�y nh� thương nọ, kết quả hồ sơ mang t�n t�i (xin được giấu t�n) được ghi ch� rất luộm thuộm. Vắn tắc, c� đọng cho đỡ tốn giấy: T�i bị chứng hiểm ngh�o (lại xin được giấu nhẹm), bệnh kh�ng c� thuốc chữa v� chết th� chẳng r� c�n bao l�u. Tin v�o sự huyền nhiệm th� cỡ một năm m� l�m mất l�ng thượng đế th� sẽ bị gọi t�n v�o m�a đ�ng tới. Vậy đ�, t�i vẫn c�n giữ được sự s�ng suốt khi viết những d�ng chữ n�y cho anh. T�i kh�ng đem theo c�i hoang mang n�o cả khi thưa chuyện c�ng anh. Trước, sau. L�u, mau th� t�i cũng l�m cuộc đi xa. Những ng�y nằm viện dật dờ cho người ta săm soi ph�n chất truy t�m ch�nh danh thủ phạm, con em t�i đ� �bới� cho chị n� một l� s�ch truyện cũ khi đến thăm, uỷ lạo tinh thần. Một l� s�ch, khi khổng khi kh�ng tập truyện ngắn của anh đ�i tho�t ly rớt xuống nền sạch như lau như ly hay bẩn tạp v� số vi tr�ng? Rớt m�nh �n k�u c�i xoạch. Con em t�i nhặt l�n v� đ� l� cuốn �ăn nằm� d�i l�u tr�n tay t�i nhất. Mắt t�i yếu đi v� những d�ng chữ của anh, t�i đọc chậm do ảnh hưởng của thuốc an thần khiến d�u mắt, kh�ng để anh nắm tay l�i tới dấu chấm cuối. Đ�i d�ng tiểu sử ghi ở b�a sau khiến t�i l�m b�i t�nh nhẫm, như vậy anh lớn hơn t�i khoảng v�i tuổi. Chỉ một v�i nhưng đ� l� khoảng c�ch m�nh mang. Anh c�n loay hoay thong dong ng�y lại ng�y trong l�c t�i đang đứng t� người b�n triền vực. Nh�n tuyến t�i nh�n xuống cuộc đời hẳn sẽ kh�ng xanh như m�u đọng chiếu v�o mắt anh. Chẳng đợi tới thời điểm cực ch�nh v�nh n�y, trước đ�y t�i hằng tin l� mỗi ch�ng ta đều c� ri�ng cho n� một căn phần, một cung c�ch ứng xử trước những vấn nạn. Viết văn, anh đ�u ngờ l� thứ nghiệp dĩ kia v� t�nh đ� khiến anh th�m bạn bớt th� hoặc th�m th� bớt bạn. T�i l� kẻ xa lạ, tuyệt chưa nh�n thấy anh ngo�i đời nhưng t�i mong được anh xem l� một người bạn ẩn mặt, nếu c� thể. V� khi được tr�ng chiếc �o thụng thịnh kia, t�i đủ tự tin để đưa ra lời đề nghị, anh h�y in th�m một tập truyện ngắn nữa, t�i xin biếu anh ba ng�n tiền Mỹ (3000) để thanh thoả những chi ph� về mặt in ấn, tựa như tiền viện ph� nhằm trả khi sanh con. Đứa con anh sẽ ch�o đời trước khi t�i nhắm mắt. C� được kh�ng anh? T�i chẳng đưa ra một điều kiện n�o cả, kh�ng lu�n một h�ng chữ in trang đầu: �Tập truyện n�y h�nh th�nh do bởi tấm l�ng một người nữ phương xa kh�ng th�ch được gọi t�n. Xin được c�m ơn. T�c giả�. V� �ch.

Nếu buộc phải c� điều kiện th� t�i sẽ gạn l�ng để kể cho anh nghe một mảnh đời vụn n�t của t�i. Giả thử n� g�y x�c động cho anh th� anh c� quyền nh�o nặn hư cấu th�m khi viết th�nh truyện.

C� bao giờ anh tự gia hạn, rằng tới ngang thời điểm ấy th� buộc phải ho�n th�nh một t�c phẩm đang viết dở dang? T�i kh�c, t�i biết ngang đ�u th� m�nh thực sự xu�i tay. T�i đ� nhờ c� em chuyển gửi một �t tiền về VN gi�p đỡ những gia cảnh kh� khăn qua hội từ thiện v� t�i cũng y�u cầu họ ch� th�ch: Một kẻ v� danh.

Kẻ v� danh n�y xin ngừng ở đ�y. T�i biết anh chẳng v� cảm để im hơi lặng tiếng. T�i nghĩ anh sẽ hồi đ�p d� kh�ng mấy tin anh sẽ bằng l�ng việc nhận tiền để in th�m một đầu s�ch. Sao thời buổi n�y người ta đ�m phụ rẫy s�ch truyện vậy anh?

Ch�c anh mạnh khoẻ, viết được những điều t�m đắc. Tạm biệt.

* Tạm biệt nghĩa l� c�n nu�i hy vọng nh�n ng� lại. Cuối một bản ch�c thư, chia ch�c những t�i sản vật chất người ta c� d�ng chữ Vĩnh Biệt kh�ng anh?

 

M�nh ngồi thừ người trước m�n h�nh trắng xo�. M�nh c� kinh nghiệm, thường th� đối mặt với x�c cảm, những gợn s�ng nhấp nh� ấy đ� cướp đoạt ở m�nh sự tập trung. Buồn, vui ập tới, n� khiến bạn loay hoay vụng dại, c�ch tốt nhất l� bạn chờ đợi một ngu�i ngoai. Bỏ mặc m�y đấy, x� ghế đi pha một t�ch tr� xanh, giả lơ �con trỏ� cursor cứ nhấp nh�y hối th�c. Bạn c� để �, nhịp tim b�nh thường của kẻ kh�ng buồn vui sẽ ho� nhịp ăn khớp với con trỏ mất hiện, hiện mất?� Nhiều người n�i m�y m�c v� tri ghẻ lạnh, họ chẳng ưa đối mặt với computer. M�nh từng mang thứ � nghĩ ấy, nhưng giờ đ�y khi ng� chăm v� �nhịp đập� đều đặn của cursor, m�nh tin đ� l� biểu tượng của một linh hồn, một chứng nhận sống thở. Một c�i m�y đ� tắt nghỉn, đ� bị vi tr�ng th�m nhập, đ� ch�y ổ cứng, đ� v� phương cứu chữa, đ� chết đi th� n� sẽ chường c�i mặt vu�ng đen thui cho bạn ngắm trong tịch lặng. Cắm gi�y điện, nhấn n�t On Off cho cố x�, thậm ch� giận hờn dằn mạnh n� xuống b�n, �người t�nh� vẫn ngoan cố nhắm mắt. Bạn mang ch�n n� ngo�i th�ng r�c c� in c�i logo đồ t�i sinh của sở vệ sinh th�nh phố m� l�ng nhăn nh�m một nỗi buồn kh�ng b�t mực n�o tả xiết. Bao buồn vui, bao nỗi l�ng, bao th�nh thật, bao lừa dối, bao con chữ, bao thơ văn, bao thư đi tin lại, bao địa chỉ hư kh�ng� tất thảy đồng loạt ra đi chẳng thốt lời gi� từ. H�m qua bạn l� thằng người đại gia �m giữ một kho t�ng gi�u sụ l� thế, vậy m� h�m nay bạn trắng tay. Hừ, tư bản giẫy chết. Giai cấp v� sản h�y đo�n kết lại. Phải chửi thề, kh�ng tho� mạ lời th� tục hạ đẳng e kh�ng �m. (Tự kiểm duyệt ng�n ngữ đường phố).

M�nh đọc nhiều lần bức điện thư kh�ng thể gọi l� black-mail ấy. Con chuột k�o l�n k�o xuống, con trỏ nhấp nh�y ở mẫu tự cuối. Một dấu chấm hỏi. M�nh kh�ng ăn g�, m�nh đ� uống cạn ly tr� xanh, ực nửa chai nước suối trong vắt v� buồn miệng pha th�m cốc c� ph� đen. Ra bao lơn ph� ph� điếu thuốc-c�-hại-cho-sức-khoẻ-bạn. Hại kiểu g� kỳ cục thế? Kh�ng h�t th� người bần thần đầu �c mụ mị, m� �m kh�i thần dược th� người linh hoạt v� tr� n�o bắt đầu ngo ngoe nhận biết đ�u l� l� v�ng đ�u l� c�y xanh đ�u l� cỏ mượt đ�u l� gi� đi ngang gửi lại da g� tr�n tay trần. Nhiều kẻ vẫn nu�i dưỡng c�i �c cảm khi ng� tới một đứa-giờ-n�y-vẫn-c�n-h�t-thuốc. Kh�ng nguỵ biện, bạn h�y b�nh t�m nh�n lại đi, biết bao nhi�u t�c phẩm nghệ thuật thuộc loại bất tử để lại cho trần gian nhiều định kiến n�y m� t�c giả cưu mang n�, sản sinh n� ra đều nương nhờ v�o kh�i thuốc trong qu� tr�nh vật lộn với m� muội. Một thứ �kh�i huyền vươn l�n c�y�. Nhớ nh�, e cũng chỉ biết v�ng tay đốt thuốc như h�nh ảnh trong nhạc tiền chiến đầy thơ mộng.

M�nh rất muốn in th�m một tập truyện. Trong tr� m�nh đ� mường tượng ra c�i h�nh b�a, tuyền m�u đen, chữ trắng kiểu ch�n phương, nhỏ, sắc n�t, khi�m tốn, đơn giản. Người nh�n ngắm sẽ mọc l�n � nghĩ: Một mộ bia? Một nơi c�o thị về những cuộc l�a xa, v� phương đo�n tụ. Kh�ng phải sao, bản th�n một cuốn truyện đang lần hồi khiếm diện? H�y ch� t�nh khi viết tới khung cảnh một nghĩa trang. V� ruột, khoảng 250 trang in tr�n giấy b�o v�ng xỉn, thứ giấy quen thuộc lu�n nằm tr�n s�ch truyện ngoại quốc.

Rất muốn. Buồn ngủ m� gặp chiếu manh. Người �xin giấu t�n� sẵn l�ng ban cho nh� ngươi điều mầu nhiệm để thoả cơn mộng rồ dại. Vậy th� nh� ngươi chỉ c� hai c�ch: Ưng hay kh�ng ưa. V� lựa chọn c�ch n�o đi nữa th� ngươi cũng n�n k�p trả lời �kẻo người ta chờ kẻo người ta tr�ng�.

Thưa chị,

Dẫu biết nhỏ thua đ�i ba năm tuổi, t�i vẫn d�ng chữ chị để xưng h� khi hồi đ�p bức điện thư chị gửi cho. Đ� l� cốc rượu ngọt m� từ khi tập t�nh viết văn đến giờ n�y khờ dại t�i được uống, được nếm thử. C�m ơn tấm l�ng bao dung chị trao, c�m ơn �rượu n�o m� uống kh�ng say?� T�i đ� chếnh cho�ng. C� hai hạng người, c�i t�m cảm của họ khi mượn rượu để dốc l�ng sẻ chia: Vui mừng uống cạn ch�n đo�n vi�n. Buồn b� v� hạn chuốc rượu giải sầu. Th� thật l� t�i đang ở trong trạng th�i thứ hai. Suốt cả cuộc đời t�i chưa bao giờ đ�n nhận một l� thư gần như tuyệt mệnh tựa thế. T�i chậm trả lời cho chị l� v� vậy. C�i h�nh ảnh chị tả �khi khổng khi kh�ng cuốn truyện ấy m�nh �n tho�t ly rớt xuống� gieo cho t�i c�i � tưởng đ� l� một cuộc bốc thăm t�nh cờ hơn l� s�t na của định mệnh. Nhưng m� d� c� giải th�ch c�ch n�o đi nữa th� t�i mu�n năm kh�ng qu�n l�ng thương của chị d�nh cho những h�ng chữ mỏi mắt của t�i. T�i t�m sự: Rằng c�i phần thưởng qu� gi� nhất d�nh cho đứa viết văn, kh�ng g� kh�c hơn l� sự cảm th�ng từ ph�a tha nh�n. Hơn cả sự cảm th�ng, chị c�n ban ph�t một nghĩa cử l� x�i dục, yểm trợ t�i �đẻ th�m một đứa con�. Lời c�m ơn t�i sẽ n�i chẳng mang tới được điều g� cả. N� tầm thường qu�. T�i xin c� lời đề nghị: T�i sẽ nhận số tiền chị trao, v� thay v� �trả viện ph� sau khi sanh con� t�i sẽ mua v� m�y bay, t�m tới bệnh viện v� sẽ ngồi xuống b�n giường chị để han hỏi nhau, để nh�n ng� nhau, để thu giữ v�o l�ng nhau một nh�n diện qu� đỗi tử tế. Điều cần k�p l� xin chị địa chỉ, v�ng miền chị định cư, một c�i đich để hướng tới cho dẫu đ� l� Alaska bạt ng�n gi� băng. T�i ước ao được gặp mặt chị, hy vọng nhiều, d� th�ng thường một phụ nữ họ �i ngại để kẻ lạ nh�n ra vẻ tiều tuỵ ho đang mang.

T�i đi ngủ, lu�n trong tr� m�nh đọng chiếu một khu�n mặt với nhiều dung mạo. V� t�i cả tin, chị l� người sở hữu một nhan sắc thanh t�. Xin chị sớm c� quyết định để t�i thu xếp lịch tr�nh nghỉ trong chỗ l�m. Chưa khi nao t�i h�o hức như h�m nay. Một cậu b� l�ng rộn r�ng được mẹ nắm tay dẫn tới ng�y tựu trường l� t�i đ�y, kh�ng ai kh�c. Mong chị an vui. Th�n mến.

 

Thưa Anh,

T�i xem thư anh viết cho chị t�i v� t�i c� bổn phận phải th�ng b�o: Chị t�i đ� ra đi khuya h�m qua. Chị sẽ được hoả t�ng v�o ng�y mai sau một ng�y đặt ở nh� qu�n v� t�i dự t�nh sẽ x� một đ�i trang trong tập truyện của anh để gửi ch�y c�ng. L� người Việt, t�i tin tới duy�n phận v� số mạng. Trong l�c buồn đau n�y t�i chẳng biết n�i g�. Mong anh th�n t�m an lạc. K�nh. Em g�i người v� danh.

M�nh tắt m�y. M�nh ra bao lơn thắp thuốc h�t. C�y xanh, l� v�ng. Gi� đi ngang thầm th� tiếng v� ng�n, gửi lại t�i t� tr�n da thịt. M�nh xin l�m kh� dễ bạn: C� bao giờ, một đ�i l�c bạn nh�n nhận thật r� r�ng, th�n x�c bạn mang thực sự l� một c�i kh�ng, trống trải, quạnh vắng đến nao l�ng? Nhẹ hẫng như l� rơi!

 

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

08.2014

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2014