Hồ Đ�nh Nghi�m

 

HUYỆN BU�N HUYỀN

 

chuyện ngắn

 

 

Thằng T�m kh�ng c� cha, ở với một b� gi� c�ng lưng nghe n� gọi l� Nội. M� m�y đ�u? Đừng hỏi n� c�u đ� nếu chẳng ưa nghe n� xỉa x�i v�o mặt tiếng Đan Mạch. Trong c�i x�m qui tụ đủ mọi th�nh phần � hợp n�y chả c� ai chửi thề sướng miệng bằng T�m. B�i bản, ng�n nga, ngọn ng�nh, vần điệu, v� l� th�. Tr�n dưới 12, 13 tuổi th�i, nghề nghiệp n� cũng dạn d�y tinh tươm đủ ng�n. �ng Đ�n 46 năm tuổi Đảng cũng phải giở n�n ch�o thua, l�m cốc rượu đế c�ng �ng, nghe �ng luận chuyện đời khốn nạn, t�i mặt m�u xong lại đi ca ngợi thằng T�m: L�c b�, tớ chỉ biết c� mỗi việc chăn dắt tr�u, ng� trộm chị em trong l�ng tắm ao tắm suối rồi s�ng mắt th�nh khẩn đi theo c�ch mạng, c� đ�u như thằng T�m trăm c�ng ngh�n chuyện kia, bươi r�c nh�, b�n v� số nh�, đi theo bọn sơn đ�ng m�i v� nh�, diệu thủ thư sinh ở bến xe nh�, dắt mối nh�, l�m c� nh�, th�ng thạo tin tức l�ng tr�n x�m dưới nh� B� thở. Nh� b� Quới c� mấy con g� n� biết tỏng, nh� l�o Tự c� mấy đứa con ở nước ngo�i n� tường mười mươi. Địt mẹ, n� mang t�n Ng�n, t�n Ức, t�n Triệu mới đ�ng chứ lị! Hơn cả ma x�! N� m� nu�i mộng l�m c�ng an th� ch�ng ta phải chịu chết một cửa tử, hết nh�c nh�ch.

 

T�m đen đ�a, da mốc thếch. Lăn lộn trường đời tự tấm b� th� kh�ng thể c� ngoại h�nh dễ ng� hơn, tuy vậy con Tiếu b�n rau ngo�i chợ cũng hơi bị cảm t�nh. Ảnh c� hiếu với b� nội lắm nghen, thời nay tui hổng thấy ai được như ảnh, bị c�i miệng ba x� ba t� t�o lao tầm ph�o dậy th�i chứ bụng ảnh l�nh thấy mồ, l�o chết. Con Tiếu e cũng ngang trang lứa với T�m, hoặc gi� hơn đ�i ba tuổi, v� đ� đơm th�nh g� đống sau �o b� ba, thuộc diện một nắng hai sương n�n kh�n nẻ vỏ. Cậy nhờ điều g� chưa hề thấy thằng T�m từ chối. Ừ, c� qua c� lại mới toại l�ng nhau, b�nh �t trao đi b�nh qui trao lợi. Chấm m�t chưa? Vin v�o cơ sở n�o m� T�m xớn x�c: Đ� m�, phải m� thu� được căn ph�ng hai đứa tui giả sống thử vợ chồng xem sao. B� vật, cuộc đời n�y bầm dập thấy mẹ! �ng Đ�n động vi�n tinh thần: R�n ch�t x�u đi m�y, nội m�y hom hem gần đất xa trời, đợi ng�y bả th�c m�y hẳn rước con Tiếu về sống chung cho đỡ quạnh quẽ.

 

C� chiều, cả x�m chộn rộn v� tiếng kh�c la, l�t sau thằng T�m xuất hiện phản �nh sự t�nh: �ng Thừa mới bị vợ thiến, hai thằng con được huy động đi l�ng sục gi�p t�a n� m� hổng thấy. Bả dụt kh�c dồi ngo�i s�n. Một l� ch� tha, hai l� lăn xuống mương bị c� l�ng tong rỉa mất. Căng qu�. Người ta k�p chở �ng nhăn nh� đi nh� thương nhưng điệu n�y đ�nh �m hận m�nh �n. Gương vỡ kh�ng c�ch g� l�nh huống chi đ�n �ng m� mất đi c�i vật ăn n�i ấy. Hết lủng lẳng đong đưa, từ nay lạnh ngắt như tờ. Khổ thế!

 

Nạn nh�n mang t�n Thừa n�y cũng c� khối chuyện để kể, đ� l� nghe phong thanh theo miệng lưỡi thằng T�m. Chả l�m cho c�ng ty đấu thầu x�y dựng, tr�ch nhiệm hữu hạn, cung ứng vật tư hay chuy�n gia ph� hoại g� đ�, một h�m đập n�t bức tường căn nh� thuộc diện quy hoạch, c� bao ny-l�ng đựng hai chục c�y v�ng Kim Th�nh rớt trước mặt thằng chả. C� thể mấy chục năm trước, c�i hồi ch�nh quyền đ�nh bọn tư bản mại sản, khổ chủ đ� l�n dấu ch�n, �m trong tường m� v� một cớ sự n�o đấy đ� kh�ng thể t�m được cơ hội moi ra. Dĩ nhi�n l� Thừa l�o li�n tr�ng trước ng� sau rồi �m thầm thu cất vật hoạnh t�i, mang thi�n trả địa, nhỏ giọt x� lẻ hưởng thụ cuộc đời. Chả hư đốn từ dạo ấy, cứ lậm bia �m v� ph� trinh nh� nghỉ miết, m�t m�a lệ thủy cho đến hồi mụ vợ chịu đời kh�ng thấu, mất kh�n m�i con dao thiệt b�n lựa giờ ho�ng đạo m� xuống tay.

 

Mụ vợ mặt tỉnh kh� tr�n tr�o đứng giao mạng cho c�ng an l�i đi, ch� �t cũng 2 năm t�, tội cố � g�y thương t�ch trầm trọng với người từng chung chăn chiếu sờ soạn. Cả x�m v� t�nh m� chia hai phe, nửa đ� đảo �c phụ, nửa hoan h� b� xồn xồn anh h�ng. Nửa hoảng loạn, nửa mừng vui, tựa như chiều d�i một con phố m� mưa rơi ướt nhẹp ph�a bắc lại đổ lửa nắng cực ph�a nam. Chộn rộn dăm ba bữa th� người đời bắt đầu im re b�nh luận y như mưa sẽ tạnh nắng sẽ tắt. Họ nhẫn nhục sống để chờ đợi chuyện lạ xẩy ra, l�m tr� giải tr� ti�u khiển. C� đứa �c khẩu n�i: Thế n�o thằng T�m cũng thịt nội n� giữa đ�m khuya thanh vắng, dứt điểm kỳ đ� cản mũi để thanh thản mang con Tiếu về l�m uy�n ương. Vậy m� c� kẻ tin chuyện ruồi bu để v� ra khắc khoải chờ đợi đột biến. �ng Đ�n bảo: R�ch việc như vậy th� hết � kiến, bộ chẳng t�m ra mục ti�u n�o để mang ra thư gi�n một c�ch l�nh mạnh hơn sao? Thời nầy thật lạ, cứ chực nghe người ta g�y �n để l�m m�nh mừng vui. Loạn qu� nhỉ!

 

�ng Đ�n chắc sẽ t�m một từ kh�c v� chữ loạn ấy chẳng n�i cụ thể tới điều g� sất. Căn hộ số 56/4b/a7 nằm trong hẻm Thắng Lợi mới tom g�p tiền bạc tiễn đứa con �t sang Th�i-lan l�m phẩu thuật chuyển giới. Thằng dở hơi ấy b�nh thường c� bộ đi bẹo h�nh bẹo dạng mụ b� bắt lộn cho n�n nguyện vọng n� m�i mong hiện thực l� v�o ng�y đẹp trời n�o biến đổi th�n phận th�nh một b�ng hoa ch�n d�i cực �hot�. Họ sẽ độn ngực cho n�, sẽ xẻo đi c�i bộ phận nam nhi ch� kh� của n�, sẽ nhồi nắn r�u �ng nọ cắm cằm b� kia, để th�ng sau họ t�n n� sẽ l�t th�m chữ thị. Một Nguyễn Thị Ho�nh Tr�ng.

 

Thằng T�m lại b�p x�p mồm miệng: Tui m� như anh Thừa hả? Tranh thủ đ�t l�t cảm t�nh đặng chạy theo gia đ�nh nọ qua Th�i-lan m� xin con chim của �người đẹp� kia. Vất cũng ph�, chi bằng gắn bu-gi ấy v�o động cơ chết m�y của tui. C� ngon cơm hơn xưa? C� phồng mang phổng mũi như cũ? C�i đ� hậu t�nh, trước mắt l� nghề nghiệp tui hổng phải th�i gi�m khiến ch�ng bạn cười bấy l�u. Con Tiếu biểu đồng t�nh: Ừa, một c�ng hai ba chuyện, sẵn dao k�o sẵn băng b�ng sẵn kim chỉ th� lu�n tay m� kh�u v� gi�p người ta, sao đ�nh l�ng ng� người ta cuối đường tuyệt tự vậy c�!

 

Hai đứa n� l�c n�o n�i chuyện cũng c� lối tung hứng với nhau, như cầu thủ b�ng đ� lu�n giao banh ăn �, chơi bật tường hay thọc khe xuống tận v�ng cấm địa đều c� b�i bản. C�i đấy người s�nh điệu gọi l� t�m đầu � hợp. R�nh đời như �ng Đ�n th� lại ph�n: L�o lếu, bọn b�y biết c�i đếch g� m� luận chuyện, ch�ng đ�o đ�u ra cả trăm triệu để l�m lộ ph� di chuyển, để trang trải phẩu thuật tiền nằm viện m� lị thuốc kh�ng sinh giảm đau chống nhiễm tr�ng. Mẹ n� chứ, nhất nhất cử động l� phải l�i tiền ra. Tuy chưa r�ch như c�i xơ mướp nhưng l�o Thừa cũng ngẫm ra đạo l� m� an phận thủ thường, cam chịu đời vắng tiếng chim. Chẳng biết l�o n�i g� m� hai thằng con trước thương mẹ n� ngần ấy, giờ th� tuyệt t�nh chẳng v�o trại giam thăm nu�i một phen. Bọn b�y chưa ăn cơm t� một lần n�n chả tường, phạm nh�n đ�i nhất l� mục t�nh cảm người th�n, những tin tức li�n hệ tới gia đ�nh, ốm đau việc l�m ai c�n ai mất, ai theo giai ai bỏ mẹ v�n v�n v� v�n v�n thảy đều cần thiết cả. Nh�n mặt, nghe tiếng th� thầm giải b�y của kẻ đứng ngo�i chấn song, đối với bọn t� qu� hơn cả thuốc dưỡng sinh. Bởi qua đ�, họ h�o người m� nu�i giữ ch�t hy vọng. N�y, tao hỏi thật nh�, ch�ng m�y sống thế c� đứa n�o ấp ủ niềm tin, tr�ng mong ch�t ửng hồng v�o ng�y mai? Th�i, cho con xin t�a, sống xong ng�y n�o l� giỏi cho ng�y đ� rồi. Khiếp, đ�ng nể thật, sao b� nội anh T�m sống dai sống d�i sống dở vậy kh�ng biết? Sống kiểu 3D. Con Tiếu n�i, n�i m� như thể thở d�i. Thằng T�m ng� thẳng v� c�i hạt n�t lu�n c�i chặt trước ngực �o con Tiếu. Kh� hiểu �? N�i ăn mắm ăn muối chứ mai n�y b� nội mất đi th� tui kh�ng biết c�ch sao m� xoay trở. Đổ đồng, một đ�m ma xơi ngoẻn đi ba bốn triệu, sở hụi đ�u m� mang ra chi trả đ�y? Bỏ đi T�m, v� tư đi anh hai, bộ chưa nghe c�u trời sanh voi sanh cỏ hả, hơi sức đ�u đi lo b� trắng răng. Bộ khu phố với lại ủy ban nh�n d�n huyện khoanh tay ng� anh chạy bay t�c tr�n sao? Đừng b�y vẽ ma chay r�nh rang tốn k�m g� m� tụng kinh th� đ�u lại v�o đấy, như b�nh sinh trước đ�y chưa từng c� mặt một cụ gi� lưng c�ng anh T�m gọi bằng Nội. Nội ơi nội hỡi nội về chốn nao? Con Tiếu l�m bộ tịch h�t hỏng, n� tuy m� chữ nhưng c� biệt t�i nh�n m�n h�nh h�t karaoke kh�ng sai một dấu phẩy, c�i mới lạ. Cặm cụi lớp tối bổ t�c văn h�a cỡ �ng Đ�n m� c�n đ�nh vần sai n�n �ng một dạ t�m phục khẩu phục con Tiếu. �ng th�ch chuyện tr� với ch�ng n� bởi lẽ qua c�ch suy nghĩ của thứ nh�i ranh kia, �ng học hỏi được lắm tr�. Hồn nhi�n, bộc trực, thẳng như ruột ngựa l� thứ đức t�nh m� cả thế hệ �ng đều chẳng c� được. Người ta dạy �ng lươn lẹo dối tr� đổi trắng thay đen, a dua xiểm nịnh lọc lừa v� thoắt c�i �ng biến th�nh đảng vi�n. Trung với đảng hiếu với d�n. Đấy, nghe thế c� ngứa c�i lỗ tai kh�ng chứ! Mẹ rượt! C�n đảng c�n m�nh l� c�i đếch g�?

 

Ng�y kia, đang lai rai ba sợi nơi qu�n nhậu heo h�t cắm d�i ngo�i r�a quốc lộ th� �ng Đ�n nghe tiếng k�o ghế s�t b�n lưng, giọng người đ�n b� gọi chủ qu�n: B�n t�i t� ch�o g� với kh�c gi� chảo quẩy. Người kh�ch nọ như vừa vượt đ�o cao n�i cả tới đ�y, t�c rối, �o quần lấm bụi, phục sức tuềnh to�n, tay chỉ x�ch c�i giỏ nhựa mặt l�o li�n ng� gần tr�ng xa chốn lạ, thấp thỏm ngồi như c� lửa đốt trong bụng. Ch�o bưng ra, vừa thổi vừa ăn vừa nhai vừa nuốt cơ hồ nhịn đ�i đ� l�u, tựa c�ch ăn của kẻ chẳng c� mấy thời giờ, ngấu nghiến. H�t h�, lau mồ h�i tr�n, rồi lại đảo mắt ng� quanh. D�n nhậu đa phần đều rỗi việc, lại ch�a t� m� n�n nhất nhất động th�i của người đ�n b� đều rơi v�o tầm ngắm của họ. Mụ c� ch�t nhan sắc nếu vặn ngược lại chiều quay của ch�n bước thời gian. C�n trẻ th� chắc hẳn mụ thuộc loại c� da c� thịt, người đẫy đ� gợi cảm. Gần hoặc đang s�u b� m� th�n mụ c�n �m ch�t sắc sảo thuở ho�ng kim. L�o Đ�n nh�n, tr� �c lợn cợn tựa b�n non cố gạn đục khơi trong, in tuồng tớ đ� gặp qua con mẹ n�y rồi th� phải? Tạm thời chỉ biết b�n t�n b�n nghi c� vậy, chẳng mảy may tin, x�c t�n đ� l� cả một sự thật. Bậy qu�, tuổi t�c v� rượu ch� l�m b�o khuyết x�m thực chất x�m, hoặc trước đ�y cứ quen động n�o m�i để tồn vong n�n b�y chừ gi�y nhợ đ� hết nhạy, tựa quần x�-lỏn gi�y thun lỏng, c� trật c� h�t nghĩ m�i cứ chưa th�ng.

 

Rồi cuộc rượu t�n, lương hưu tr� sống đắp đổi đoạn th�ng bằng những cơn chếnh cho�ng đong đầy ảo tưởng. Th� vậy, say sưa ch�t đỉnh để tạm xa c�i thực tại nham nhở n�y, đồng ch� kh�ng c�n ai, ch�ng cơ hội vinh th�n ph� gia ở quận lỵ th�nh phố đong đầy phồn vinh, huyện b� bỏng nầy chỉ d�nh cho đứa thất thế. L�o Đ�n bước về lộ tr�nh cũ, tới x�m th� chất cồn trong m�u cũng vừa bốc hơi. Đầu �c th�i nặng nề khi nh�n ra hoạt cảnh đo�n vi�n, ai đời c�i con mẹ h�p ch�o g� hồi n�y lặn lội đi t�m con m� giọt m�u hoang lại ch�nh danh l� thằng T�m. N� n�i, đ� m�, tui đ�u c� m�. B� lấy tư c�ch g� l�m m� tui?

 

B� h�p ch�o g� lay nội thằng T�m, xin m� n�i v�, gi�p con một tiếng, mười mấy năm nay con cứ m�i mang một oan t�nh kh� giải. Trời ạ, sao tới ph�t gi�y n�y lại vướng tr�i ngang! Nội c�ng lưng thằng T�m gần đất xa trời n�n chẳng thiết việc nhớ qu�n, bu�ng t�i ra, chuyện đời trầy trụa đ� chất qu� tải tr�n lưng t�i rồi, sao trở chứng nhận b� con gi�ng họ l�m chi vậy cho rối tung l�n. Phải m�, bị con n�y tr�t lầm đường lạc lối mạt kiếp n�n ch�ng khinh khi, giả tui l� Việt kiều hồi hộp th� đ� kh�c, đ�ng kh�ng n�o? Xum xoe han hỏi kh�ng gọi cũng thưa kh�ng v�ng cũng dạ, cơm d�ng nước r�t mở quạt đưa khăn. T�m, trong người con c� vết lang ben m�u đỏ nơi bẹn, nơi d�i th� chỉ c� một h�n. Đ�ng kh�ng n�o? M� đẻ rớt con khi cơ sở bị c�n, tổ chức hội � đặt t�n con l� T�m để nhớ h�m ấy c� 8 đồng ch� bị hy sinh.

 

Thằng T�m đứng chết tr�n m� con Tiếu cũng ng�y người, bả n�i đ�ng qu�, m�nh tưởng chỉ c� ri�ng m�nh thủ đắc việc nắm giữ b� mật ấy, m�nh từng m�n m� v� năm ng�n m�nh đếm tới đếm lui dưới chim ảnh chỉ c� độc một h�n. Ảnh l�m mặt nghi�m, tinh hoa l� ở chỗ ấy đ� cưng, hai h�n m� l�m chi để thay l�ng đổi dạ m�o mả g� đồng, một h�n th� chỉ biết c� m�nh con Tiếu th�i, nghe đặng kh�ng? Hai đứa c�ng cười bữa đ�, trăng lu tr�n cỏ mượt, gi� hiu hiu chỉ tiếc l� ngứa m�nh ngứa mẩy qu� x� qu� xa, thiệt mất sướng.

 

Hai m� con lần kh�n một chặp rồi sau rốt x�p v� �m ấp nhau. Vậy chứ t�a tui đ�u? Chuyện d�i lắm, rảnh rang m� sẽ kể ngọn ng�nh. Tr� nhớ l�o Đ�n chợt s�ng trong khoảnh khắc. Thảo n�o tr�ng kh� quen thuộc, con mẹ n�y c� b� danh Hai lẹo, đặc c�ng chuy�n c�i đặt chất nổ trong c�c nh� h�ng sang trọng c� bọn Mỹ ngụy thường lui tới, chuy�n gia đắp ụ giật m�n xe đ� chạy suốt, ph� hỏng cầu đường th�nh t�ch đầy m�nh. T�a thằng T�m? Ch�, c� họp chi bộ đả th�ng tư tưởng suốt tuần trong hầm cũng chưa chắc thấy ra �nh s�ng. Thị đ� l�ng nheo anh Tư s�ng, thị trửng giỡn anh Năm chiều, thị ngồi lọt v�o l�ng anh S�u tối, thị h� h� anh Bảy l�c b�nh minh. N�i chung nếu tổ chức l�n tới hai mươi nh�n mạng th� đồng ch� mang b� danh anh Thập B�t cũng c� thể được xơ m�i. Trời, th�ng cảm gi�m ho�n cảnh họ, v� l� tưởng c�ch mạng n�n trai tơ phải v�c th�n đi ngủ bờ ngủ bụi, đ�m nằm tơ tưởng bức x�c c�i chuyện ấy v� hạn, m� b�ng d�ng Hai lẹo khỏa th�n tắm suối l� đại diện cho cả một thế lực si�u khủng, kẻ th� ấy thiệt kh� chiến thắng trong trận đấu một c�n một mất. M� nguy hiểm tột c�ng l� kẻ th� nọ cứ xem ta l� bạn, cứ l�n la ưa thắt chặt t�nh hữu nghị, cứ răn đe ta coi chừng m�i hở răng lạnh th� kh�ng ai m� chịu thấu. Bờ c�i th� ph� nhi�u, ta muốn x�m lược chỗ n�o cũng chả bị ngầy ng�, thế mới bở hơi tai! N�i c� trời chứng gi�m, a h�m, h�nh như thuở ấy tớ cũng c� rờ rịt ch�t đỉnh. N� đ�i bụng, m�nh cho n� củ khoai m�, n� v� tư ăn m� m�nh tranh thủ d�ng tay l�ng sục hang c�ng ng� hẹp. Giời ạ! Sao kỳ lạ nhẩy, người m�nh tự khắc n�ng ran, phước cho n� c� đồng ch� giao li�n chạy tới, chứ kh�ng, c� ai lại nhắm mắt bỏ qua thời cơ thuận lợi ấy. Ngay t�nh, m� thằng T�m cũng kh�t t�nh, dường như ả ưa sưu tập của lạ cho rốt r�o cả tiểu đo�n dưỡng binh chờ tổng nổi dậy mới ngu�i. Tội cho thằng T�m, cha n� l� ai, hỏi ch�nh m� n� cũng b� trất. Lang chạ tứ tung b�t gi�c biết gọi đ�ch danh ai l� kẻ tội đồ? Dẫu sao, ch�nh mụ l� người rặn ra n�, h�m nay �m ấp c�i t�nh mẫu tử bọt b�o nọ th� ng� cũng cảm động.

 

Thằng T�m hỏi, chớ bấy l�u m� ở nơi đ�u? C�u trả lời, l�ng r�y m� mần ăn khấm kh� ở Bu�n Ma Thuộc, c� điều kiện m� bỏ hai th�ng trời r�y đ�y mai đ� dọ hỏi tin tức về con. Ăn hiền ở l�nh kh� khờ �ng trời độ n�n m� con m�nh mới c� l�c tao ph�ng. L�o Đ�n nghe chữ ăn hiền ở l�nh th� giật th�t cả người. Kh�ng d�m đ�u, nội c�i chuyện giật m�n xe đ� kh�ng th�i cũng dư sức lấy mạng ng�t ng�t tr�n năm trăm thường d�n v� tội. Họ an phận ch� th� mần ăn đ�u c� d�nh d�ng g� tới cuộc chiến đấu tranh giai cấp m� ra tay t�n độc qu� thể! Eo �i, kh� khờ kiểu g� ng� ngộ h�n? Phải thấy m�u đổ mới an t�m, �c đức bất nhơn qu� mạng!

 

Giờ t�m gặp con rồi m� lấy l�m khỏe tr�, để bồi thường thiệt hại m� dắt con đi Bu�n Ma một tuần ăn chơi thỏa th�ch. Đi cho biết đ� biết đ�y ở nh� với nội biết ng�y n�o kh�n. L�o Đ�n nghe kh�t kh� cổ họng. Mẹ kiếp, n� kh�n d�ng trời đấy b� ạ! N� c� thể b�n trời kh�ng văn tự chứ ở đ� ngờ nghệch ph�t ng�n linh tinh. N� c� ch�t m�u di căn của b�, n� dẻo mồm dụ khị con Tiếu ng�y một ng�y hai l� a l� hấp l�m chuyện vợ chồng c�i rột, gạo đ� th�nh cơm. L�o Đ�n ưa l�n la tới gần nhắc chuyện khi xưa ta b� ta chơi, nhưng ngại mụ bẻ mặt giả bộ kh�ng nhớ ra dấu k�n th�n phận. Qu� khứ ấy chả c� g� vinh quang thần kỳ để oang oang mồm năm miệng mười thế loa đi r�u rao c�ng khắp. �m được ch�t g� hay ch�t đ�, tội �c t�y trời chứ �ch chi nơi? Về gi�, t�m lại đứa con bỏ rơi để nguyện đền bồi nu�i dưỡng cũng n�n xem l� một c�ch ăn năn hối cải, rửa tay g�t kiếm.

 

Huyện Bu�n Huyền c�ch Bu�n Ma Thuộc 32 c�y số đường chim bay, nối liền hai nơi chỉ duy c� c�ch mua v� xe đ� ch� th�ch b�n h�ng loăng quăng những địa danh Pleiku L�m Đồng Đ� Lạt, n�i chung l� chuy�n trị v�ng cao. Sẫm tối h�m nọ, l�o Đ�n đang xơi hột vịt lộn với nắm rau răm ở qu�n nhậu chỏng chơ đồ nhắm th� tin dữ đưa về qua miệng thằng lơ xe chạy suốt miền Trung: Xe đ� c�ch Bu�n Ma khoảng hơn c�y th� kh�ng dưng �t� lộn nh�o, quay đảo nhiều v�ng rồi rơi xuống vực thẳm. Việc cứu hộ cực kh� khăn, nh�n vi�n y tế xuống được tới nơi th� chẳng c�n ai sống s�t.

 

L�o Đ�n tỉnh rượu. Ta nhớ ra rồi, h�nh như b�n v� tr�i của em c� một c�i bớt đen. Cơn mưa đổ ập xuống rừng cao su ngay h�ng thẳng lối v� ch�ng ta vội v� l�m t�nh trong d�ng đứng chả giống ai. �i th�i, gi� như h�m ấy em nhận ra ta th� c� thể t�nh huống đ� đổi. Hay l� bị l�c trước em ưa đắp m� xe đ� n�n b�y giờ bị quả b�o. Ta tin chắc thằng T�m kh�ng phải l� con ta, hai mẹ con b�y vậy l� được giải tho�t. Ta tứ cố v� th�n sống giữa cuộc đời bội bạc n�y m� l�ng chẳng biết hậm hực một điều g� cụ thể. Rồi con Tiếu sẽ c� chửa, rồi n� rặn ra một h�nh nh�n kh�ng cha. Phải thằng T�m l� cha đứa nhỏ kh�ng m�y, hỡi con ranh kia. M�y kh�c l�m c�i đếch g�? Đời th� l�c n�o m� chả t�n độc? M�y b�n rau c� khấm kh� chăng? Sẵn tiền th� mua tao cốc rượu rồi tao n�i ra t�m sự đắng l�ng cho m� nghe, m� so s�nh lấy đ� l�m vui. N�y, dẫu sao th� cả m�y cũng như tao, l�m c�ch n�o để đ�n xe đi Bu�n Ma Thuộc m� nhận x�c hai mẹ con thằng T�m về ch�n cất đậy đằng số kiếp.

Mẹ n�, hợp rồi tan, ở rồi đi. C� l� l�nh tụ tớ cũng đ�o hiểu. Thế đấy, thế đấy�

 

Cốc rượu rời tay, rớt xuống nền qu�n nhậu, vỡ vụn. Huyện Bu�n Huyền trời ch�ng nhọ mặt người, ho�ng h�n đen bởi ng�n c�nh dơi đập xao x�c trước một t�m về tổ ấm. Nghe chừng như c� tiếng b� nội thằng T�m tru l�n, đơn độc, đớn đau trong cung bậc x� l�ng.

 

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

 

� gio-o.com 2013