Hồ Đ�nh Nghi�m

 

HƯ ẢNH

 

chuyện ngắn

 

 

Cuối c�ng th� t�i cũng chụp hết cuốn phim 24 poses. Th�nh phố n�y c� nhiều khu phố cổ, kiến tr�c lạ. Những con đường hẹp l�t đ�, những kh�c qu�nh uốn lượn khuất lấp, những ng� rẽ b�y ra một bố cục đẹp bất ngờ, nhiều khoảng tối giao h�a với từng vạt �nh s�ng; sự c�n xứng v� c�i kh�ng c�n bằng ở v�i chỗ l�m khung cảnh mang n�t quyến rũ lạ thường. B�n chỗ t�i tr� ngụ ho�n to�n kh�c, đ� l� những hộp vu�ng v� cảm đứng s�t nhau; đồng điệu, tẻ nhạt. Người ta tất bật ph�ng xe đi l�m, l�n xuống con đường thẳng tắp v� nếu c� rỗi tr� trong một đầu �c đầy chật cả toan t�nh, người ta chợt buồn rầu để nhận ra: C� thể m�nh đang biến dần th�nh một con robot?

 

T�i kh�ng định mang phim đi rửa, chẳng c� g� hứng th� cả. N� kh�c với sự h�o hức khi m�nh vừa chụp l�n ai đ�, n�ng l�ng xem kết quả, thử coi tấm ảnh c� được �măng-r�-photo�? T�i kh�ng định, nhưng s�ng h�m đ� mắt t�i tự dưng ngứa, như thể gi� giữa l�ng đường bỗng thổi lộng v� c� hạt bụi vừa v�o ở đậu sau mi cay. T�i dụi mắt rồi ngước l�n, v�ng m� t�i khi đ� đ� chụp bắt to�n thể một tấm bảng hiệu, v� c�i m�u sơn tươi m�t của n� như ngầm x�i dục, buộc đ�i ch�n t�i bước tới, thu ngắn dần khoảng c�ch. C� hai điều được l� giải: Một, tấm bảng ấy c� nhiều chữ Việt chen vai. Hai, chữ KIM kẻ sơn m�u xanh rất sắc n�t, sắc tựa một �nh mắt vừa h�y, ngu�t. T�i gọi thầm: Kim. Kim ơi�

 

Tiệm ảnh kh�ng c� ai, vắng kh�ch. Một c� thiếu nữ ngồi sau quầy thay đổi sắc diện khi t�i bước đến c�i bục gỗ cao ngang ngực, bi�n giới ngăn chia giữa chủ v� kh�ch. C� ta n�i: Hi! T�i cũng mở miệng: Hai. Trong đối đ�p, t�i c� � nghĩ: Học sinh đang nghỉ h�, c� lẽ c� ra đ�y ngồi tr�ng coi cửa h�ng, phụ đỡ cha mẹ. Hai tay đặt tr�n quầy, v�ng trước ngực, �o thun trắng v� da ở c�nh tay để trần cũng chẳng nhường nhịn, trắng kh�ng k�m m�u vải.. Thứ da dẻ của người sợ mặt trời, đi khi b�nh minh về trong h�n ho�ng với tất cả mũ m�o khăn n�n d� diết trang bị lỉnh kỉnh hơn cả một ph� nh�m ch�nh hiệu.

 

T�i đặt cuốn phim Kodak l�n quầy. Đ� l� mặt gương d�y, thấy r� những tấm ảnh bị đ� bẹp b�n dưới. Những tấm ảnh chụp vớ vẩn, d�ng l�m mẫu về k�ch thước cũng như chất giấy.

 

- Size?

 

T�i n�i: B�nh thường.

 

- B�ng l�ng hay sao?

 

T�i thưa: B�ng l�ng. Rồi k�m theo phụ ch�: T�i muốn sang h�nh trong một giờ.

 

- �-k�. C� ta n�i. T�n �ng l�?

 

T�i khai t�n họ. Để cho c� dễ viết, t�i đ�nh vần từng mẫu tự, như kiểu �a b� x� dắt d� đi ỉa, a � ớ dẫn vợ đi chơi�. C�y b�t đỏ h� ho�y. Chữ to, tr�n trịa, ph�ng kho�ng, nhưng mềm mại đầy nữ t�nh. C�y b�t ấy đặt v�o một � trống kh�c, đ�i mắt kh�ng nh�n sang t�i:

 

- Số phone?

 

I lost my phone number. May I have yours?� T�i tho�ng đỏ mặt khi c�u đ�a nghịch ấy vừa lướt qua trong đầu. T�i đỏ mặt v� �nh mắt c� g�i đang dừng rất l�u tr�n gương mặt t�i, chờ nghe những con số. T�i l� kh�ch du lịch, t�i thu� kh�ch sạn rẻ tiền ở gần đ�y v� th� thật l� t�i chẳng để � đến số điện thoại của n�. T�i t�nh n�i vậy nhưng sau c�ng t�i đọc ra được một d�y số phone l� th�. Đ� l� những con số t�i đ� thử gọi nhiều bận nhưng kh�ng một ai trả lời. Đường truyền k�u u u một c�ch k� lạ xen kẽ trong từng hồi chu�ng r� l�n, rồi lịm tắt. Đ� l� số điện thoại của người bạn g�i, c� hiện ở đ�u? T�i cất c�ng lặn lội đi thăm trong �m thầm, muốn g�y ch�t bất ngờ cho c� m� x�i hỏng bỏng kh�ng, trật đường rầy, v� duy�n đối diện bất tương ph�ng!

 

- �ng người Việt-nam phải kh�ng?

 

- Phải.

 

T�i trả lời bằng thứ ng�n ngữ giống kẻ vừa gi�ng tiếng hỏi. Yes. Nh�t gừng, yếu đuối. T�i n�i tiếng Anh kh�ng kh� v� th� thật t�i rất khổ t�m khi d�ng ngoại ngữ để trao đổi với người đồng hương. C� g� đ� kh�ng ổn thỏa, ngượng mồm lắm! T�i đ�n nhận c�i bi�n lai, c�i rẻo giấy vừa x� ra từ phong b� c� in chữ Kim m�u đỏ. T�n gọi chẳng lấy g� l�m đặc biệt, đ�n �ng mang t�n đ� kh� nhiều, Kim l� đ�n b� con g�i baby cũng ch�n khối. V� n� c� vẻ made in Korea.

 

- B�y giờ l� mười một giờ thiếu mười, khoảng mười hai giờ ch� gh� lại lấy.

 

C� g�i c� khu�n mặt hao hao người H�n quốc ấy n�i tiếng Việt ngon l�nh tới kh�ng ngờ. Trời, con ai m� kh�o dạy! Lại th�m mặt m�y s�ng choang, thiệt l� kh�o nu�i! Xời, sao chẳng xổ tiếng m�nh ngay từ đầu cho ch� khỏi ấp a ấp �ng!

 

- Từ đ�y tới giờ ngọ t�i thiệt chẳng biết phải đi đ�u, c� chỉ cho t�i một địa chỉ, c� được kh�ng?

 

- Ph�a tay phải, đi gần cuối đường c� một qu�n nước. Ch� ngồi đ� tới chiều cũng kh�ng ch�n, đ�n �ng con trai v� t�ch sự vẫn thường giết th� giờ kiểu ấy.

 

- T�i c� người bạn g�i t�n Kim, t�i kh�ng chắc l� c� cũng mang t�n đ�?

 

Người con g�i nh�n t�i, c� vẻ quan s�t, lượng định. C� l�m thinh một đỗi, kh� l�u, mặt nghi�m nghị.

 

- Ban đầu l� Ho�ng Kim. Mọi người ph� b�nh, nghe giống tiệm b�n v�ng qu�. Sau bỏ đi một chữ, trơ lại m�nh Kim. Thực ra th� t�n gọi chẳng c� g� quan trọng, chữ nghĩa đừng rắc rối cho người bản xứ dễ gọi dễ nhớ.

 

- Nếu t�i c� một cửa hiệu như thế n�y t�i sẽ l�i m�u sắc ra để đặt t�n. Ngũ sắc chẳng hạn, Bốn m�u chẳng hạn�

 

- Kh�ng sợ tr�ng với tiệm b�n ch� sao? B�y giờ họ đ� chế ra thứ ch� bảy m�u rồi!

 

C� nhanh nhẩu, c� duy�n, th�ng minh. Điều n�y l�m t�i c�ng nhớ Kim. T�i bước ra đường, theo lời chỉ của c� ấy t�i t�m tới qu�n nước ngồi chờ giờ hẹn sẽ điểm. T�i l� thằng đ�n �ng v� t�ch sự. L� ra t�i n�n l�ng sục, t�m cho ra tung t�ch Kim trước khi v�c mạng tới thăm. Kh�ng một ai đi nghỉ h�, tới th�nh phố lạ m� trơ trọi th�n m�nh, chẳng t�m ra người quen biết b� con xa l�ng giềng gần giống như t�i cả. Ngay bọn khủng bố, �t ra ch�ng phải c� một đứa nằm v�ng sẵn l�ng chầu chực b�y đường dẫn lối định vị sẵn chỗ n�o sẽ tan n�t th�nh b�nh địa. Chết m�y chưa!

 

T�i k�u một t�ch c� ph� đen khi ngồi xuống chiếc ghế đặt tr�n vỉa h� mấp m�. T�i th�ch phơi mặt ra ngo�i đường, biết đ�u sẽ c� ai đ� nhận diện rồi h� họa gọi t�n, khan giọng thảng thốt. Tr� tưởng của t�i lại quay v�ng trở về điểm xuất ph�t: Kim. Ng�y xưa ch�ng t�i học chung một lớp. Dạo đ� Kim l� thứ hoa lạc giữa rừng gươm. Cả trường Mỹ thuật, b�ng d�ng yểu điệu của ph�i nữ chẳng được l� bao, x�e tay ra c� thể đếm đủ, dễ như đếm c� bao nhi�u c�nh tr�n một c�nh hồng. Kim thuộc loại học sinh cứng cổ, khi vẽ, Kim biểu hiện một thủ ph�p ri�ng, để lộ rất sớm. Anatomie, luật viễn cận, mấy thứ điều lệ căn bản ấy dường như Kim �t quan t�m tới; do vậy sự kh�c lạ nơi bản vẽ của Kim chẳng thuyết phục được những định kiến thủ cựu lu�n b�m cứng v�o đầu mấy �ng thầy. Họ c� lối thuyết ph�p: H�y nắm vững c�i cơ bản trước, sau đ� cho bạn tha hồ quậy. Kim thường n�i với t�i những c�u, đại loại như: �Điều quan trọng l� c�i nh�n của bạn chứ kh�ng phải sự vật được nh�n�. (M�i sau n�y t�i mới biết nh� văn Andr� Gide l� t�c giả c�u đ�). Dĩ nhi�n t�i rất �chịu� Kim. Ngo�i t�nh bạn b�nh thường, đ�u đ� c�n tiềm ẩn nỗi kh�t khao m� qu�ng. Khi nheo mắt nh�n ngắm đo đạc c� người mẫu khỏa th�n để dựng h�nh khối l�n giấy, t�i đ� thầm ước c� ng�y m�nh sẽ được vẽ Kim với thế ngồi e ấp gợi t�nh như vậy. L�n năm thứ 3 ch�ng t�i xa nhau. L� do: Bộ mặt hung h�n của chiến tranh đang reo h� quanh v�ng đai th�nh phố Huế. Kim tản cư c�ng gia đ�nh v�o S�i-g�n. Sau đ�, nghe đ�u bạn t�i đ�nh l�ng th�nh h�n, cam l�ng ăn đời ở kiếp với người đ�n �ng lớn hơn Kim một con gi�p. Sau đ� nữa, l�u hơn một cuộc đổi đời đầy b�t nh�o, t�i gặp lại Kim ở Nha-trang ti�u điều, th�nh phố c� t�i lạc hồn l�m đứa c�n bộ Th�ng tin văn h�a suốt ng�y cắm c�i v�o những tấm tranh cổ động m� l�a sắc đỏ. Trong ph�t gi�y được nh�n thấy nhau, t�i mang đầy nỗi ho�i nghi về hai chữ tương ph�ng. T�i kh�ng tin th�nh phố biển n�y l� nơi gia đ�nh Kim định cư. Bạn ạ, đ� c� những cuộc hạnh ngộ l�m m�nh ng�y ngất, lại c� những đối mặt khiến m�nh buồn xo. Sự cơ cực của đời sống t�c động lộ liễu, n� t�n ph� hết mọi thứ, kể cả một tấm l�ng th�nh. T�i ngồi so vai, kh�ng hỏi Kim một lời mặc d� trong t�i c� biết bao điều để n�i. Lương c�n bộ c�ng nh�n vi�n nh� nước lu�n thiếu ăn, nhưng t�i cố gắng để đ�i được Kim mẩu b�nh ngọt v� ly c� ph� đ�, thứ nước đắng ch�t, đen đ�a, nhạt, chẳng hương m�i. H�y để mọi thứ lui về an nghỉ v�ng kỉ niệm, hiện tại đầy thương t�ch n�y khiến Kim trở th�nh vụng về trong vai tr� diễn vi�n. T�i biết Kim đang chờ ghe rước đi v� đ�ng với linh t�nh t�i, chiếc �taxi� qu�i gỡ ấy đ� mang Kim vượt được cả một đại dương m�nh m�ng xa kinh hồn. Như thế m� hơn. T�i lu�n tin những chọn lựa của Kim thảy đều đ�ng. Mỗi ng�y t�i đều bỏ c�ng đi bộ ra đứng nh�n biển. Nh�n c�i mặt phẳng đầy xao động, như thể gi� đ� h�m hiếp nước để sinh sản ra s�ng x� m�i v�o ch�n đứng ng�n nỗi bất an. Kim ơi, c� lẽ ch�ng ta sẽ chẳng c�n được nh�n thấy nhau! Trước khi �m thầm bỏ đi, Kim c� tặng t�i bức sơn dầu �Ch�n dung tự họa�. Trong tranh, người đ�n b� khỏa th�n khoe c�i bụng lớn gần ng�y sinh nở. Những nh�t cọ mạnh bạo, dứt kho�t. �nh s�ng v� b�ng tối ho�n chỉnh, tựa như thứ kh�ng gian ấm �p trong gam m�u t�i hoa của những họa sĩ thời k� phục hưng. Khu�n mặt Kim hứng đọng nhiều n�t cam chịu, cứng cỏi tuồng như bất khuất, như sẵn l�ng đ�n đầu những tai ương�

 

C� ph� đ� hết. Nắng chiếm ngự to�n thể những ghế b�n, đầu t�i nặng nhọc một nỗi niềm. Trước khi gh� lấy ảnh, t�i tạt v�o Pharmacie mua lọ thuốc Tylenol.

 

 

Mấy ng�y nghỉ h� tẻ nhạt tr�i đi. Trở về, ngồi tr�n chiếc m�y bay dằn x�c bởi phi tr�nh đang ngang qua một bầu trời nhiều m�y, t�i lấy xấp h�nh rửa ở hiệu Kim mang ra xem. T�i đọc t�n t�i được viết tr�n trịa b�n ngo�i phong b�, nhớ ng�n tay b�p măng cầm viết của người con g�i. Những ng�n tay tinh nghịch đ� d�n keo một c�ch qu� đ�ng l�m kh� chuyện mở. D�n kỹ như muốn cất dấu trong bao giấy một b� mật, một điều ri�ng tư. Mọi tấm đều tr�n trung b�nh, t�i săm soi, sau n�y nếu muốn vẽ phố c� thể d�ng n� l�m tư liệu để m� phỏng. Tấm nằm sau c�ng l� h�nh chụp một thiếu nữ c�i đầu ng� xuống b�n tay đang sờ nắn tr�n bụng để trần. M�y hẳn tốt, kẻ chụp bắt hẳn c� đo �nh s�ng kỹ lưỡng, tr�ng r� mồm một c�i đỉnh nhọn của lỗ rốn bị đẩy trồi ra ngo�i, da bụng căng mỏng v� người phụ nữ mang thai kia chắc sắp tới ng�y l�m bồn?

 

Ai đ� ngẳng nghịch nh�t tấm h�nh �mặn� v�o trong xấp ảnh �chay� của t�i? Tại sao thợ sang h�nh lại l�m việc g�y sơ suất đến thế? T�i nhớ lại khu�n mặt l�m lỉnh của c� g�i đứng sau quầy. T�i nhớ tới bức tranh Kim tặng m� khi vượt biển t�i đ�nh ph� mặc n� cho bức v�ch v� c�y đinh cắm lẻ loi trong căn ph�ng chật.

 

Về đến nh� an to�n, t�i mở m�y vi t�nh. C� một email của người bạn phương xa gửi tới:

�Điện thoại cho �ng chả ai th�m bắt phone. Xin �ng vẽ cho tấm tranh nhỏ d�ng l�m b�a s�ch, sắp in. Chắc �ng chưa nghe tin: Kim vừa mất sau thời gian d�i nằm bệnh viện, x�c hỏa thi�u v� tro cốt mang về VN c�ch đ�y 3 ng�y�.

 

T�i ngồi chết cứng tr�n ghế rất l�u. Rất l�u sau, t�i gọi thầm: Ho�ng Kim ơi!

 

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2012