H Đnh Nghim

HNH L

chuyện ngắn

 

Khi anh đạp xe tới ng giữa th trời đổ mưa. Mưa ở Huế lạ thường, rơi m hầu như chẳng km gửi một lời nhắn nhủ đi trước. Sau đ, người ta khng ngạc nhin v sự l lợm của n, dai dẳng. Ban đầu l mi đất nồng, ẩm rt. Thong chốc, gi la ngang, xua tan, v rồi vướng vu trn da thịt cht gai rợn nổi hột.

Anh dắt xe ln lề đường, đứng tr mưa dưới mi hin một căn nh đng kn cửa. Đất trời như tối hẳn v khng l g nh nước lại ho phng thắp đỏ những bng đn khi buổi chiều chưa thật sự ra đi. Con đường dẫn tới cửa Đng-ba giam giữ thứ sắc mu chập choạng. Mắt anh c vẻ yếu khi nhận khng r cảnh vật. Cảnh vật chẳng chung tnh, n thay đổi nhiều. V c thể n biết trch cứ: Ai biểu anh đi tha phương cầu thực đ qu lu!

Bn kia đường c dng ngồi thu lu của một người đn b. B ht thuốc Cẩm-lệ để thỉnh thoảng anh nhn ra từng đốm đỏ vụt sng vụt chm khuất sau mn mưa. Tựa như đầu hương bn lửa m thầm lụn tn trn một nấm mồ quạnh quẽ. Anh nhớ tới mạ anh, b cũng ht loại thuốc tựa thế, nhai trầu cau v hai hm răng nhuộm đen lun vững chắc. Anh t c kỉ niệm với b bởi anh chng rời gia đnh đi phương xa lập thn. Tuy thế, anh nghĩ, mỗi người đều lun thu giữ hnh ảnh của người mẹ trong tri tim bồi hồi của họ. Người ta đ c cớ khi gạt bỏ hết những mỹ từ, chỉ c lại hng chữ để khắc xm ln da thịt: Xa qu hương nhớ mẹ hiền. Vụng dại biết bao, m cũng ch tnh xiết kể! Thời cn b, mạ anh đ biết bao lần can ngăn những roi vọt c vẻ th hằn của người anh ging xuống. Mạ bnh vực chi hắn? Học dốt như thế lớn ln chỉ c nước đi ăn my! m che, bảo bọc trong vng tay, mạ ni: Chỉ c phương php gio dục sai lầm, chỉ c thầy dạy dốt chứ khng c học tr ngu. V mai sau lỡ hon cảnh c khiến n đi ăn xin th n sẽ khng đời no muối mặt tới g cửa nh con đu m lo. By giờ anh trắng tay, anh gần biến thnh một đứa hnh khất, v anh đ thực thi lời mạ dạy: Khng hề viết xuống một l thư cầu cứu gửi tới người anh đang ở Mỹ. ng ấy l người sng dạ, học hnh thnh ti, tiền bạc rủng rỉnh v k lạ thay, suốt cả cuộc đời ng ta chẳng bao giờ gip đỡ ai trong gia đnh. Cha chết mạ chết cũng d ku. ng xm trn cnh tay hng chữ: Xa qu hương chỉ nhớ mỗi mụ vợ.

Trời chưa ngớt mưa nhưng anh khng đủ kin nhẫn đợi. Anh ngho đủ thứ, kể cả thời gian; n eo hẹp biết bao. Anh sửa lại ci ti vải đeo sau lưng rồi nhấc xe xuống khỏi bờ lề. Mưa như c thưa hạt. Cửa Đng-ba kia rồi, ngang chợ Xp chiếc o sơ-mi mới bắt đầu đẫm ướt. Quẹo phải, anh đạp xe tới ng tư m hồn. Bng tối qunh đặc dưới tng cy đa gi tuổi. Địa điểm ny, ngy xa xưa khng bao giờ anh lai vng tới. Ngay cả buổi trưa, những am miếu ở đ như tiềm ẩn cht đe dọa kh diễn đạt. Giờ ny, khi tc hai mu anh mới nghiệm ra được: Chỉ c con người mới lm phiền nhiễu nhau, đy đọa nhau, chửi rủa nhau, th hằn nhau V ma qủi, suốt đời n vẫn hiền lnh ẩn mnh trong bng tối, bất biết những hệ lụy lun phin diễn ra ở bn ngoi m giới lạnh lẽo. N khng hiện hnh vặn cổ những kẻ lật lọng xảo tr, n chẳng ph hộ những đứa bất hạnh bần cng. Đời sống vẫn tri, vận hnh giữa những điều kh hiểu. Hoặc chnh n, đẻ ra ton chuyện kh lường.

Anh thắng xe trước cổng c hai bụi hoa li. Mu trắng nhờ nhợ v hương thơm của n lẫn khuất dy dưa suốt dy hng ro ch tu. Khng c tiếng ch sủa nhưng đằng sau ngạch cửa m u vọng ra giọng ni, c vẻ trch mc:

- Trời đất! Thiệt đoản hậu! Lm chi giờ ni mới tới, bắt Hoa chờ sốt cả ruột.

Anh đứng tần ngần giữa sn. Hơi kh chịu khi ngọn đn trong nh vụt thắp ln, bất thần x a tới người anh luồng sng mạnh bạo.

- Mnh mang xe tới trả. Trời mưa m, ngoi muốn.

- Ng tề. V nh ci đ. Ướt nghe ngi như rứa c m đau!

Anh dựng xe ở bực thềm, v đầu khi bước vo nh. Anh ng người đn b trắng trẻo, son phấn c phần dim da. Hơi đẫy đ, hơi bo tốt. Hơi bị thơm. Chột mắt cũng biết người ấy l Việt kiều. Mang trn dng dấp cht lạ lẫm. C ngờ khng, lc b hai đứa từng ở truồng tắm mưa. Hai đứa nhn nhau, tia mắt dừng lu ở mỗi bộ phận sinh dục. Sự khc biệt hoặc c điều g qui gỡ lm thch th khi ngắm ngha. Ngay cả sch gio khoa vạn vật, họ cũng chẳng giải thch minh bạch v sao chim lại khc bướm.

- Đ cơm nước chi chưa?

Cu hỏi lm gin đoạn những hồi tưởng chắp v. Anh nhớ c lần hai đứa ngồi đu mặt nhau khi tiểu tiện. Tiếng cười rc rch, trong hồn nhin đ nghe ra cht hoang đng. Ở ngy thơ đ tượng hnh niềm mong ước sao cho sớm đủ lng đủ cnh. Để lm g? Cả hai khng c được một đp số. Khi m lấy nhau đứng dưới mng xối, da dẻ trơn tuột tự dưng thấy thinh thch. Chỉ biết c thế. V tm cch để được ti diễn tr chơi c vẻ chỉ dnh ring cho người lớn.

- N. Hoa c ci ny cho anh.

Anh chi đi tay vo o, vo quần. Ở nơi no sứa vải cn kh, chưa thấm nước mưa. Bao thuốc l 555 đưa tới tay anh.

- Ht đi. Đợi ngưng mưa mnh đo nhau đi ăn.

Anh nghe lời. C lẽ khi thuốc sẽ lm mnh ấm lại m khng chắc một vng tay m sẽ mang tới thứ kết qủa tựa thế. Hm kia Hoa đ bất thần m lấy anh, hn mi m trn đồi Vọng cảnh. Trời ui ui. Gi lộng. V anh v cớ thấy mũi lng. Tứ cố v thn, ci cảm gic bỗng dưng c một ngy được m hn lm anh ngạt thở. Bần thần nghĩ khng ra chữ duyn số đầy cắc cớ. Anh ci đầu nghe thng reo ở xa v đn nhận từ Hoa những thứ gần như huyễn mộng. Mạ anh cũng mang tn một loi hoa, nhưng b c thứ nhn quan sắc bn. Biệt nhn ấy bổ sung vo linh tnh, gip b phn biệt được ai l kẻ đng tin. Anh th bao giờ cũng m la, mềm lng khi kề cận phi nữ. Bị gạt, bị lừa, những đớn đau nọ khng hề tch lũy để lm nn một kinh nghiệm nhớ đời. Anh vẫn quan niệm, rằng một kẻ ngho km như anh chẳng cn g để sợ hi khi bị mất mt. Trời đi kẻ kh khờ. Cu ni đ tin được mấy phần?

- Ở Mỹ, nơi Hoa sống, trời chẳng đời no mưa kiểu lạ lng như ri.

Anh thổi khi ra thềm. Hm nay anh chu ton thứ cng việc cũng lạ lng khng km. Nặng nhọc, mệt mề. Tứ chi r rượi như vừa vc cy qua ni. Vc hai ba bận, bải hoải, hết sung. Người đn b ng anh:

- Chị Cẩm Chướng định cư ở vng no?

- Thủ đ Hoa-thịnh-đốn.

- Chị về thăm lần no chưa?

- Chưa.

- Tại sao?

- Mnh lm cuộc so snh. Thay v mua v my bay, cực nhọc đủ điều, buồn nhiều hơn vui, chị dng số tiền ấy cho em th ch lợi hơn. Mnh cắt mẫu bo cứu đi Phi chu gửi qua v quả nhin chị mềm lng ngay.

- Bo loan tin ra răng?

- Bạn ăn uống d xẻn trong ba bữa th c thể gip một gia đnh bốn nhn mạng bn ấy sống st nguyn cả tuần lễ.

- Kể cho Hoa nghe ci sinh hoạt gần đy của anh. I mean, Hoa muốn ni, anh mưu sinh bằng nghề g? You know? Trng anh ốm o gầy cm như một thiền giả diện bch trong hang động đ lu.

- Mnh l gio vin, điều ấy chắc Hoa đ từng nghe biết. Sau ny được chị Cẩm Chướng cho t tiền, mnh bỏ dạy, từ Đ-lạt xuống Si-gn mở qun bn c ph.

- V lỗ l, rồi dẹp tiệm. Đng khng?

- L lịch của mnh rất đơn giản. Bị lừa gạt, bị mất mt. Xui tay trước hon cảnh gay cấn C lẽ khng nn k khai ra thm, nhắm mắt an tm cải tạo.

- Đeo sau lưng ci ti g thế? Sao khng cởi ra m ngồi cho thong dong thoải mi.

- Khng hề g. Chẳng nặng lắm đu.

Anh trả lời, ng quanh gian nh. Trống trải, đồ vật by biện khng nhiều. Những rường cột bằng gỗ đen bng, chiếc phản dy tiệp mu k ở gc. Tấm mn vải bung che v gian nh sau chẳng gửi ra một tiếng động no cả.

- Hoa khng ở khch sạn l v thế. Thấy ph. Nh của b d. Đứa con trai đi lm ca đm, đứa con gi đi học thm Anh văn buổi tối, cn bả th đi coi T.V đu đ bn nh hng xm.

- Cảm gic của Hoa khi về nhn lại chốn cũ n ra sao?

- Khng r. Bừa bộn đủ thứ. Nhưng nổi cộm một điều l sự kh chịu. Phải chi mnh được giu c để mang về nhiều tiền đ. Người ta cực khổ qu. Ni đu xa, nhn anh đổi thay Hoa như khng tin ở mắt mnh.

Anh mở gi thuốc để ht điếu thứ hai cho thơm ru. Chẳng mấy khi được m tay vo, n lun xa tầm với. Hầu như n hiện hữu với một lợi ch: Lm qu biếu xn, hối lộ đt lt, mua chuộc cảm tnh với kẻ quyền thế. Sau nh nước kế đến l Việt kiều, giai cấp anh lun ci đầu trước thuốc cn ba số.

- Hoa hỏi anh chuyện ny nh. Thời ở Huế c khi m anh thử ngủ đ chưa?

- Chưa.

- Thnh thật đi. Ngay cả ngủ chay cũng khng?

- Chẳng hề.

- Mưa như thế ny xuống đ để ngủ chắc thch phải biết. Biểu người ta cho ln hướng thượng nguồn. Đm khuya, mưa ri đều hạt xuống, sng Hương khi ấy mang đầy vẻ đẹp huyền hoặc, đng khng anh?

- Ừ, chỉ mường tượng đi cht đ nhn ra ton cảnh.

- Đ chng chnh, mnh say theo n. Ci cảm gic bồng bềnh nhắm mắt thả tri chắc th vị lắm. Cho anh đng vai hong thượng một đm đ. Hoa lm cung tần mỹ nữ. V chng ta, hai đứa mnh make love. Nhớ khi xưa khng? V người ta chưa tượng hnh m by đặt đưa tay xoa tới xoa lui lm đau muốn khng!

- Mấy giờ rồi?

Hoa nhn vo cổ tay rồi đọc ln một con số. Đồng hồ ấy chắc đ điều chỉnh giờ Việt-nam.

- Tm. Đợi b d về rồi tụi mnh đi giang hồ đm nay. Nghe ni về khuya c những con đ bn bn bn cho cho ngang mời mọc. Trời ơi, ở Mỹ c nằm mộng cũng khng thể bắt gặp được thứ hnh ảnh tnh tứ đậm đ bản sắc địa phương ny! Đi nh, để Hoa dốc lng bồi dưỡng cho anh. Nghe ham chưa?

- Khng. Mnh khng thể đi được. Rất lấy lm tiếc.

- V răng?

- Chn giờ c chuyến tu xui nam. Mnh đang mang trn vai ci nhiệm vụ nặng nề buộc phải hon tất sớm.

Hoa nhn anh, chăm ch. Đi mắt lột r niềm hoi nghi. Anh hỏi m lng trnh tia mắt bực bội kia:

- Hoa cn ở lại đến bao lu?

- Mai mốt đi thăm H-nội. Ở đ ba ngy, xong lấy my bay vo Si-gn v rồi th khăn gi trở lại Mỹ.

- Chương trnh kn khng một khe hở?

- Đm nay mở ra cho anh một đường khe. Thoi thc th cơ hội vuột mất. Khi xưa anh cũng l người từng đnh mất thời cơ. Are you crazy? Hạnh ngộ đ rộng lng đến với anh lần thứ hai.

Bng điếu thuốc cụt ra thềm mưa, anh đứng ln.

- Hoa cn thương ti khng?

- Đừng hỏi kiểu stupid như rứa.

- Nếu thương, xin cho một tấm ny-lng. Nhỏ thi, đủ để trm kn ci ti vải sau lưng cho khỏi ướt.

- Chơi kiểu chi lạ vậy? Ni đi l đi liền sao? Khng c ny-lng ny liếc g cả. C ngon th dầm mưa m đi, đi một lo đừng quay đầu lại.

Anh nm bao thuốc xuống bn. Anh khng trẻ con đến độ phải lẫy hờn. Anh chẳng lấy v nghĩ l cuối cng n cũng chịu ướt đầm đa thi. Lm sao ht? Uổng, ph. Hoi cng!

- Sau ny c điều kiện mnh sẽ ni cho Hoa hiểu. Chc đi chơi vui. Trở về Mỹ bnh an.

Người đn b nu tay anh:

- Để Hoa kiếm cho một tấm ny-lng. Nhưng trước tin hy trả lời cho Hoa biết. Vấn đề tnh dục của anh ra sao? C trở ngại g khng, hay vẫn ngon cơm?

- Khng trục trặc, nhưng ăn cơm th chẳng thấy ngon.

- L sao? Nước tới chn rồi m cn cu giờ. Ni r đi.

- Đa đ. Cu trả lời sẽ tới vo hai ba hm nữa. Chịu kh đợi nh, để mnh chu ton chuyện hệ trọng ny trước đ. Sau đ mnh chứng minh cho Hoa r thế no l ra cơm ra cho.

- Tui nghi kế hon binh ny qu. Đi tm thuốc cường dương hay nhn sm bổ thận hon? Lm g m mất những hai ba hm? Khng được. Với tiền trong ti, người ta chỉ mất khoảng nửa giờ l c ngay vin Viagra nhiệm mu.

Anh thở di:

- Tạm biệt.

- Vĩnh biệt. Sayonara. Người đn b ni to. Sẵn người chưa kh anh lm ơn mang chiếc xe vo nh gip Hoa.

- Cm ơn Hoa những ngy qua. Cm ơn thứ tnh bạn cũ tưởng bọt bo.

- Youre welcome!

C chớn! Anh chửi thầm. Nếu Hoa tị nạn ở Đức quốc, quen mồm pht ngn linh tinh thứ ngn ngữ của con chu Hitler th hiểu thế ch no được! Anh đội mưa đi như bị ma rượt. Hộc tốc sải bước di, gần như chạy. Anh hi vọng phi sau khng một ai ro gọi tn anh. Vũ. Vũ v kiềm tỏa năng lưu khch! Hoa biết cu cổ thi ấy khng? Đừng ni l mưa, ngay cả sng đạn bắn chan cht ngoi trời, khi cần đi l phải dọt thi, chẳng cầm chn được. Mậu thn, anh đ lom khom men theo con đường ny về nh trọ ở hồ Mưng tm kiếm lương thực. Người chết bụi chết bờ thiếu giống. Việt cọng c, bọn nằm vng đeo băng đỏ c, thường dn v tội c. Mỗi kẻ khi chết c những tư thế khc nhau. Điểm trng hợp l mu loang vũng, ruồi bu kiến đậu tựa xc sc vật. Lạnh lng. Khng hương đn nhan khi. Chẳng vật v tiếng khc than. Đ lu rồi, cho tới giờ ny người ta cứ mi hứng chịu hoạn nạn. Căn nh nhỏ b khim nhường của Mạ anh nằm chốn khuất lấp cũng bị nh nước điểm danh, ra thng bo n nằm trong phạm vi thuộc khu giải tỏa. Họ gia hạn trong vng ba mươi ngy, thn nhn phải tự giải quyết lấy vấn nạn. Sau đ mọi thứ sẽ san bằng thnh bnh địa. Kế hoạch năm năm biến n thnh khu giải tr cao cấp, hoặc một sn chơi Golf dnh cho cc đại gia.

Ra tới đường Phan bội Chu anh mới gọi được một chiếc xe thồ. Những trụ đn đường xanh mướt, những đm l cy vặn mnh bng long v len lỏi trong mưa giăng nghe mơ hồ tiếng ci tu Thống nhất h ln mệt mỏi. Mạ, con khng thể nghe lời đường mật của Hoa, cng mạ xuống đ, chốn uế. Hơn tất cả mọi điều, con phải sớm tm được cho mạ nơi nương nu mới, sau cng v ổn định. Đ-lạt, hong triều cương thổ, nơi con dung thn cũng l chốn thch hợp cho mạ an nghỉ. Mạ c linh thing xin gip cho con cht nghị lực. Mang hi cốt mạ tro đo lội suối thế ny l chuyện khng nn. Nhưng nh nước, Mạ ơi, họ l kẻ v thần. Họ chỉ biết c một thứ: Tiền đ v thuốc ba số. Họ ưu tin giải quyết bởi con học thuộc bi học vỡ lng: Biếu xn, l x, tiền boa. Chị Cẩm Chướng sẽ gửi tiền về, điều ny c nghĩa l căn nh mới của mạ ng tươm tất hơn trước.

- Anh đi tới m. V tuốt Si-gn ? Người đạp xe m gợi chuyện.

- Ừ.

- Đi xa xi mệt nhọc cũng chịu kh mở hai con mắt h. Đừng ngủ ngy.

- Răng rứa h?

- Ci ba-l của anh đ. Loạng quạng l khng cnh m bay chớ giỡn chơi chi nơi. Mất ti sản vật dụng đồ đon linh tinh th chỉ c nước khc. Ku khng thấu trời m!

- Ni cũng phải. C nước khc. C nước chết. Trời th lc m cũng ở chỗ qu xa!

- Lạ, thời buổi chi m ngồi co cẳng vn ống quần gi bắp chuối. Đ ngứa, bn th cẳng xuống r th đi dp Nhật mới đ m trốn đi m thiệt ti. Thi, tới rồi. Đi mạnh giỏi.

- Cm ơn bc.

Sn ga long ướt, mưa đọng vũng. Bụng đi, anh mua khc sắn với một củ khoai luột. Anh xin người bn hng ba cy hương. Tiếng ci tu bất thần tht ln, nghe bất an. Anh dớn dc ng đất trời si sụt. Mạ ơi, cho con chắp tay lạy tạ nơi cho đời lần cht. Giờ ny mạ con mnh xin vĩnh biệt cố đ.

Anh mua v ln tu, m khư khư ci ti vải. Ngoi cửa knh, diện mạo Huế mp mo tri vuột lui sau.

 

H Đnh Nghim

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

gio-o.com 2010