H �nh Nghi�m

H�NH L�

chuyện ngắn

 

� Khi anh đạp xe tới ng� giữa th� trời đổ mưa. Mưa ở Huế lạ thường, rơi m� hầu như chẳng k�m gửi một lời nhắn nhủ đi trước. Sau đ�, người ta kh�ng ngạc nhi�n v� sự l� lợm của n�, dai dẳng. Ban đầu l� m�i đất nồng, ẩm r�t. Tho�ng chốc, gi� l�a ngang, xua tan, v� rồi vướng v�u tr�n da thịt ch�t gai rợn nổi hột.

� Anh dắt xe l�n lề đường, đứng tr� mưa dưới m�i hi�n một căn nh� đ�ng k�n cửa. Đất trời như tối hẳn v� kh�ng l� g� nh� nước lại h�o ph�ng thắp đỏ những b�ng đ�n khi buổi chiều chưa thật sự ra đi. Con đường dẫn tới cửa Đ�ng-ba giam giữ thứ sắc m�u chập choạng. Mắt anh c� vẻ yếu khi nhận kh�ng r� cảnh vật. Cảnh vật chẳng chung t�nh, n� thay đổi nhiều. V� c� thể n� biết tr�ch cứ: Ai biểu anh đi tha phương cầu thực đ� qu� l�u!

� B�n kia đường c� d�ng ngồi thu lu của một người đ�n b�. B� h�t thuốc Cẩm-lệ để thỉnh thoảng anh nh�n ra từng đốm đỏ vụt s�ng vụt ch�m khuất sau m�n mưa. Tựa như đầu hương b�n lửa �m thầm lụn t�n tr�n một nấm mồ quạnh quẽ. Anh nhớ tới mạ anh, b� cũng h�t loại thuốc tựa thế, nhai trầu cau v� hai h�m răng nhuộm đen lu�n vững chắc. Anh �t c� kỉ niệm với b� bởi anh ch�ng rời gia đ�nh đi phương xa lập th�n. Tuy thế, anh nghĩ, mỗi người đều lu�n thu giữ h�nh ảnh của người mẹ trong tr�i tim bồi hồi của họ. Người ta đ� c� cớ khi gạt bỏ hết những mỹ từ, chỉ c� lại h�ng chữ để khắc x�m l�n da thịt: �Xa qu� hương nhớ mẹ hiền�. Vụng dại biết bao, m� cũng ch� t�nh xiết kể! Thời c�n b�, mạ anh đ� biết bao lần can ngăn những roi vọt c� vẻ th� hằn của người anh gi�ng xuống. �Mạ b�nh vực chi hắn? Học dốt như thế lớn l�n chỉ c� nước đi ăn m�y! � �m che, bảo bọc trong v�ng tay, mạ n�i: �Chỉ c� phương ph�p gi�o dục sai lầm, chỉ c� thầy dạy dốt chứ kh�ng c� học tr� ngu. V� mai sau lỡ ho�n cảnh c� khiến n� đi ăn xin th� n� sẽ kh�ng đời n�o muối mặt tới g� cửa nh� con đ�u m� lo�. B�y giờ anh trắng tay, anh gần biến th�nh một đứa h�nh khất, v� anh đ� thực thi lời mạ dạy: Kh�ng hề viết xuống một l� thư cầu cứu gửi tới người anh đang ở Mỹ. �ng ấy l� người s�ng dạ, học h�nh th�nh t�i, tiền bạc rủng rỉnh v� k� lạ thay, suốt cả cuộc đời �ng ta chẳng bao giờ gi�p đỡ ai trong gia đ�nh. Cha chết mạ chết cũng d� k�u. �ng x�m tr�n c�nh tay h�ng chữ: �Xa qu� hương chỉ nhớ mỗi mụ vợ�.

� Trời chưa ngớt mưa nhưng anh kh�ng đủ ki�n nhẫn đợi. Anh ngh�o đủ thứ, kể cả thời gian; n� eo hẹp biết bao. Anh sửa lại c�i t�i vải đeo sau lưng rồi nhấc xe xuống khỏi bờ lề. Mưa như c� thưa hạt. Cửa Đ�ng-ba kia rồi, ngang chợ X�p chiếc �o sơ-mi mới bắt đầu đẫm ướt. Quẹo phải, anh đạp xe tới ng� tư �m hồn. B�ng tối qu�nh đặc dưới t�ng c�y đa gi� tuổi. Địa điểm n�y, ng�y xa xưa kh�ng bao giờ anh lai v�ng tới. Ngay cả buổi trưa, những am miếu ở đ� như tiềm ẩn ch�t đe dọa kh� diễn đạt. Giờ n�y, khi t�c hai m�u anh mới nghiệm ra được: Chỉ c� con người mới l�m phiền nhiễu nhau, đ�y đọa nhau, chửi rủa nhau, th� hằn nhau� V� ma qủi, suốt đời n� vẫn hiền l�nh ẩn m�nh trong b�ng tối, bất biết những hệ lụy lu�n phi�n diễn ra ở b�n ngo�i �m giới lạnh lẽo. N� kh�ng hiện h�nh vặn cổ những kẻ lật lọng xảo tr�, n� chẳng ph� hộ những đứa bất hạnh bần c�ng. Đời sống vẫn tr�i, vận h�nh giữa những điều kh� hiểu. Hoặc ch�nh n�, đẻ ra to�n chuyện kh� lường.

� Anh thắng xe trước cổng c� hai bụi hoa l�i. M�u trắng nhờ nhợ v� hương thơm của n� lẫn khuất d�y dưa suốt d�y h�ng r�o ch� t�u. Kh�ng c� tiếng ch� sủa nhưng đằng sau ngạch cửa �m u vọng ra giọng n�i, c� vẻ tr�ch m�c:

�- Trời đất! Thiệt đoản hậu! L�m chi giờ ni mới tới, bắt Hoa chờ sốt cả ruột.

�� Anh đứng tần ngần giữa s�n. Hơi kh� chịu khi ngọn đ�n trong nh� vụt thắp l�n, bất thần x� �a tới người anh luồng s�ng mạnh bạo.

�- M�nh mang xe tới trả. Trời mưa m�, ngo�i � muốn.

�- Ng� tề. V� nh� c�i đ�. Ướt nghe ng�i như rứa c� m� đau!

� Anh dựng xe ở bực thềm, v� đầu khi bước v�o nh�. Anh ng� người đ�n b� trắng trẻo, son phấn c� phần di�m d�a. Hơi đẫy đ�, hơi b�o tốt. Hơi bị thơm. Chột mắt cũng biết người ấy l� Việt kiều. Mang tr�n d�ng dấp ch�t lạ lẫm. C� ngờ kh�ng, l�c b� hai đứa từng ở truồng tắm mưa. Hai đứa nh�n nhau, tia mắt dừng l�u ở mỗi bộ phận sinh dục. Sự kh�c biệt hoặc c� điều g� qu�i gỡ l�m th�ch th� khi ngắm ngh�a. Ngay cả s�ch gi�o khoa vạn vật, họ cũng chẳng giải th�ch minh bạch v� sao chim lại kh�c bướm.

�- Đ� cơm nước chi chưa?

� C�u hỏi l�m gi�n đoạn những hồi tưởng chắp v�. Anh nhớ c� lần hai đứa ngồi đ�u mặt nhau khi tiểu tiện. Tiếng cười r�c r�ch, trong hồn nhi�n đ� nghe ra ch�t hoang đ�ng. Ở ng�y thơ đ� tượng h�nh niềm mong ước sao cho sớm đủ l�ng đủ c�nh. Để l�m g�? Cả hai kh�ng c� được một đ�p số. Khi �m lấy nhau đứng dưới m�ng xối, da dẻ trơn tuột tự dưng thấy thinh th�ch. Chỉ biết c� thế. V� t�m c�ch để được t�i diễn tr� chơi c� vẻ chỉ d�nh ri�ng cho người lớn.

�- N�. Hoa c� c�i n�y cho anh.

� Anh ch�i đ�i tay v�o �o, v�o quần. Ở nơi n�o sứa vải c�n kh�, chưa thấm nước mưa. Bao thuốc l� 555 đưa tới tay anh.

- H�t đi. Đợi ngưng mưa m�nh đ�o nhau đi ăn.

�Anh nghe lời. C� lẽ kh�i thuốc sẽ l�m m�nh ấm lại m� kh�ng chắc một v�ng tay �m sẽ mang tới thứ kết qủa tựa thế. H�m kia Hoa đ� bất thần �m lấy anh, h�n m�i m� tr�n đồi Vọng cảnh. Trời ui ui. Gi� lộng. V� anh v� cớ thấy mũi l�ng. Tứ cố v� th�n, c�i cảm gi�c bỗng dưng c� một ng�y được �m h�n l�m anh ngạt thở. Bần thần nghĩ kh�ng ra chữ duy�n số đầy cắc cớ. Anh c�i đầu nghe th�ng reo ở xa v� đ�n nhận từ Hoa những thứ gần như huyễn mộng. Mạ anh cũng mang t�n một lo�i hoa, nhưng b� c� thứ nh�n quan sắc b�n. Biệt nh�n ấy bổ sung v�o linh t�nh, gi�p b� ph�n biệt được ai l� kẻ đ�ng tin. Anh th� bao giờ cũng m� l�a, mềm l�ng khi kề cận ph�i nữ. Bị gạt, bị lừa, những đớn đau nọ kh�ng hề t�ch lũy để l�m n�n một kinh nghiệm nhớ đời. Anh vẫn quan niệm, rằng một kẻ ngh�o k�m như anh chẳng c�n g� để sợ h�i khi bị mất m�t. Trời đ�i kẻ kh� khờ. C�u n�i đ� tin được mấy phần?

�- Ở Mỹ, nơi Hoa sống, trời chẳng đời n�o mưa kiểu lạ l�ng như ri.

� Anh thổi kh�i ra thềm. H�m nay anh chu to�n thứ c�ng việc cũng lạ l�ng kh�ng k�m. Nặng nhọc, mệt mề. Tứ chi r� rượi như vừa v�c c�y qua n�i. V�c hai ba bận, bải hoải, hết sung. Người đ�n b� ng� anh:

- Chị Cẩm Chướng định cư ở v�ng n�o?

� - Thủ đ� Hoa-thịnh-đốn.

� - Chị về thăm lần n�o chưa?

� - Chưa.

� - Tại sao?

� - M�nh l�m cuộc so s�nh. Thay v� mua v� m�y bay, cực nhọc đủ điều, buồn nhiều hơn vui, chị d�ng số tiền ấy cho em th� �ch lợi hơn. M�nh cắt mẫu b�o cứu đ�i Phi ch�u gửi qua v� quả nhi�n chị mềm l�ng ngay.

� - B�o loan tin ra răng?

� - Bạn ăn uống d� xẻn trong ba bữa th� c� thể gi�p một gia đ�nh bốn nh�n mạng b�n ấy sống s�t nguy�n cả tuần lễ.

� - Kể cho Hoa nghe c�i sinh hoạt gần đ�y của anh. I mean, � Hoa muốn n�i, anh mưu sinh bằng nghề g�? You know? Tr�ng anh ốm o gầy c�m như một thiền giả diện b�ch trong hang động đ� l�u.

� - M�nh l� gi�o vi�n, điều ấy chắc Hoa đ� từng nghe biết. Sau n�y được chị Cẩm Chướng cho �t tiền, m�nh bỏ dạy, từ Đ�-lạt xuống S�i-g�n mở qu�n b�n c� ph�.

� - V� lỗ l�, rồi dẹp tiệm. Đ�ng kh�ng?

� - L� lịch của m�nh rất đơn giản. Bị lừa gạt, bị mất m�t. Xu�i tay trước ho�n cảnh gay cấn� C� lẽ kh�ng n�n k� khai ra th�m, nhắm mắt an t�m cải tạo.

� - Đeo sau lưng c�i t�i g� thế? Sao kh�ng cởi ra m� ngồi cho thong dong thoải m�i.

� - Kh�ng hề g�. Chẳng nặng lắm đ�u.

� Anh trả lời, ng� quanh gian nh�. Trống trải, đồ vật b�y biện kh�ng nhiều. Những rường cột bằng gỗ đen b�ng, chiếc phản d�y tiệp m�u k� ở g�c. Tấm m�n vải bu�ng che v� gian nh� sau chẳng gửi ra một tiếng động n�o cả.

� - Hoa kh�ng ở kh�ch sạn l� v� thế. Thấy ph�. Nh� của b� d�. Đứa con trai đi l�m ca đ�m, đứa con g�i đi học th�m Anh văn buổi tối, c�n bả th� đi coi T.V đ�u đ� b�n nh� h�ng x�m.

� - Cảm gi�c của Hoa khi về nh�n lại chốn cũ n� ra sao?

� - Kh�ng r�. Bừa bộn đủ thứ. Nhưng nổi cộm một điều l� sự kh� chịu. Phải chi m�nh được gi�u c� để mang về nhiều tiền đ�. Người ta cực khổ qu�. N�i đ�u xa, nh�n anh đổi thay Hoa như kh�ng tin ở mắt m�nh.

� Anh mở g�i thuốc để h�t điếu thứ hai cho thơm r�u. Chẳng mấy khi được m� tay v�o, n� lu�n xa tầm với. Hầu như n� hiện hữu với một lợi �ch: L�m qu� biếu x�n, hối lộ đ�t l�t, mua chuộc cảm t�nh với kẻ quyền thế. Sau nh� nước kế đến l� Việt kiều, giai cấp anh lu�n c�i đầu trước thuốc c�n ba số.

- Hoa hỏi anh chuyện n�y nh�. Thời ở Huế c� khi m� anh thử ngủ đ� chưa?

- Chưa.

- Th�nh thật đi. Ngay cả ngủ chay cũng kh�ng?

- Chẳng hề.

- Mưa như thế n�y xuống đ� để ngủ chắc th�ch phải biết. Biểu người ta ch�o l�n hướng thượng nguồn. Đ�m khuya, mưa r�i đều hạt xuống, s�ng Hương khi ấy mang đầy vẻ đẹp huyền hoặc, đ�ng kh�ng anh?

�- Ừ, chỉ mường tượng đ�i ch�t đ� nh�n ra to�n cảnh.

�- Đ� ch�ng ch�nh, m�nh say theo n�. C�i cảm gi�c bồng bềnh nhắm mắt thả tr�i chắc th� vị lắm. Cho anh đ�ng vai ho�ng thượng một đ�m đ�. Hoa l�m cung tần mỹ nữ. V� ch�ng ta, hai đứa m�nh make love. Nhớ khi xưa kh�ng? V� người ta chưa tượng h�nh m� b�y đặt đưa tay xoa tới xoa lui l�m đau muốn kh�ng!

�- Mấy giờ rồi?

� Hoa nh�n v�o cổ tay rồi đọc l�n một con số. Đồng hồ ấy chắc đ� điều chỉnh giờ Việt-nam.

�- T�m. Đợi b� d� về rồi tụi m�nh đi giang hồ đ�m nay. Nghe n�i về khuya c� những con đ� b�n b�n b�n ch�o ch�o ngang mời mọc. Trời ơi, ở Mỹ c� nằm mộng cũng kh�ng thể bắt gặp được thứ h�nh ảnh t�nh tứ đậm đ� bản sắc địa phương n�y! Đi nh�, để Hoa dốc l�ng bồi dưỡng cho anh. Nghe ham chưa?

�- Kh�ng. M�nh kh�ng thể đi được. Rất lấy l�m tiếc.

�- V� răng?

�- Ch�n giờ c� chuyến t�u xu�i nam. M�nh đang mang tr�n vai c�i nhiệm vụ nặng nề buộc phải ho�n tất sớm.

� Hoa nh�n anh, chăm ch�. Đ�i mắt lột r� niềm ho�i nghi. Anh hỏi m� l�ng tr�nh tia mắt bực bội kia:

�- Hoa c�n ở lại đến bao l�u?

�- Mai mốt đi thăm H�-nội. Ở đ� ba ng�y, xong lấy m�y bay v�o S�i-g�n v� rồi th� khăn g�i trở lại Mỹ.

�- Chương tr�nh k�n kh�ng một khe hở?

�- Đ�m nay mở ra cho anh một đường khe. Tho�i th�c th� cơ hội vuột mất. Khi xưa anh cũng l� người từng đ�nh mất thời cơ. Are you crazy? Hạnh ngộ đ� rộng l�ng đến với anh lần thứ hai.

� B�ng điếu thuốc cụt ra thềm mưa, anh đứng l�n.

�- Hoa c�n thương t�i kh�ng?

�- Đừng hỏi kiểu stupid như rứa.

�- Nếu thương, xin cho một tấm ny-l�ng. Nhỏ th�i, đủ để tr�m k�n c�i t�i vải sau lưng cho khỏi ướt.

�- Chơi kiểu chi lạ vậy? N�i đi l� đi liền sao? Kh�ng c� ny-l�ng ny liếc g� cả. C� ngon th� dầm mưa m� đi, đi một l�o đừng quay đầu lại.

� Anh n�m bao thuốc xuống b�n. Anh kh�ng trẻ con đến độ phải lẫy hờn. Anh chẳng lấy v� nghĩ l� cuối c�ng n� cũng chịu ướt đầm đ�a th�i. L�m sao h�t? Uổng, ph�. Ho�i c�ng!

�- Sau n�y c� điều kiện m�nh sẽ n�i cho Hoa hiểu. Ch�c đi chơi vui. Trở về Mỹ b�nh an.

� Người đ�n b� n�u tay anh:

�- Để Hoa kiếm cho một tấm ny-l�ng. Nhưng trước ti�n h�y trả lời cho Hoa biết. Vấn đề t�nh dục của anh ra sao? C� trở ngại g� kh�ng, hay vẫn ngon cơm?

�- Kh�ng trục trặc, nhưng ăn cơm th� chẳng thấy ngon.

�- L� sao? Nước tới ch�n rồi m� c�n c�u giờ. N�i r� đi.

�- Đ�a đ�. C�u trả lời sẽ tới v�o hai ba h�m nữa. Chịu kh� đợi nh�, để m�nh chu to�n chuyện hệ trọng n�y trước đ�. Sau đ� m�nh chứng minh cho Hoa r� thế n�o l� ra cơm ra ch�o.

�- Tui nghi kế ho�n binh n�y qu�. Đi t�m thuốc cường dương hay nh�n s�m bổ thận ho�n? L�m g� m� mất những hai ba h�m? Kh�ng được. Với tiền trong t�i, người ta chỉ mất khoảng nửa giờ l� c� ngay vi�n Viagra nhiệm m�u.

� Anh thở d�i:

�- Tạm biệt.

�- Vĩnh biệt. Sayonara. Người đ�n b� n�i to. Sẵn người chưa kh� anh l�m ơn mang chiếc xe v�o nh� gi�p Hoa.

�- C�m ơn Hoa những ng�y qua. C�m ơn thứ t�nh bạn cũ tưởng bọt b�o.

�- You�re welcome!

� C� chớn! Anh chửi thầm. Nếu Hoa tị nạn ở Đức quốc, quen mồm ph�t ng�n linh tinh thứ ng�n ngữ của con ch�u Hitler th� hiểu thế ch� n�o được! Anh đội mưa đi như bị ma rượt. Hộc tốc sải bước d�i, gần như chạy. Anh hi vọng phi� sau kh�ng một ai r�o gọi t�n anh. Vũ. Vũ v� kiềm tỏa năng lưu kh�ch! Hoa biết c�u cổ thi ấy kh�ng? Đừng n�i l� mưa, ngay cả s�ng đạn bắn chan ch�t ngo�i trời, khi cần đi l� phải dọt th�i, chẳng cầm ch�n được. Mậu th�n, anh đ� lom khom men theo con đường n�y về nh� trọ ở hồ Mưng t�m kiếm lương thực. Người chết bụi chết bờ thiếu giống. Việt cọng c�, bọn nằm v�ng đeo băng đỏ c�, thường d�n v� tội c�. Mỗi kẻ khi chết c� những tư thế kh�c nhau. Điểm tr�ng hợp l� m�u loang vũng, ruồi bu kiến đậu tựa x�c s�c vật. Lạnh l�ng. Kh�ng hương đ�n nhan kh�i. Chẳng vật v� tiếng kh�c than. Đ� l�u rồi, cho tới giờ n�y người ta cứ m�i hứng chịu hoạn nạn. Căn nh� nhỏ b� khi�m nhường của Mạ anh nằm chốn khuất lấp cũng bị nh� nước điểm danh, ra th�ng b�o n� nằm trong phạm vi thuộc khu giải tỏa. Họ gia hạn trong v�ng ba mươi ng�y, th�n nh�n phải tự giải quyết lấy vấn nạn. Sau đ� mọi thứ sẽ san bằng th�nh b�nh địa. Kế hoạch năm năm biến n� th�nh khu giải tr� cao cấp, hoặc một s�n chơi Golf d�nh cho c�c đại gia.

� Ra tới đường Phan bội Ch�u anh mới gọi được một chiếc xe thồ. Những trụ đ�n đường xanh mướt, những đ�m l� c�y vặn m�nh b�ng lo�ng v� len lỏi trong mưa giăng nghe mơ hồ tiếng c�i t�u Thống nhất h� l�n mệt mỏi. Mạ, con kh�ng thể nghe lời đường mật của Hoa, c�ng mạ xuống đ�, chốn � uế. Hơn tất cả mọi điều, con phải sớm t�m được cho mạ nơi nương n�u mới, sau c�ng v� ổn định. Đ�-lạt, ho�ng triều cương thổ, nơi con dung th�n cũng l� chốn th�ch hợp cho mạ an nghỉ. Mạ c� linh thi�ng xin gi�p cho con ch�t nghị lực. Mang h�i cốt mạ tr�o đ�o lội suối thế n�y l� chuyện kh�ng n�n. Nhưng nh� nước, Mạ ơi, họ l� kẻ v� thần. Họ chỉ biết c� một thứ: Tiền đ� v� thuốc ba số. Họ ưu ti�n giải quyết bởi con học thuộc b�i học vỡ l�ng: Biếu x�n, l� x�, tiền boa. Chị Cẩm Chướng sẽ gửi tiền về, điều n�y c� nghĩa l� căn nh� mới của mạ ng� tươm tất hơn trước.

�- Anh đi tới m�. V� tuốt S�i-g�n �? Người đạp xe �m gợi chuyện.

�- Ừ.

�- Đi xa x�i mệt nhọc cũng chịu kh� mở hai con mắt h�. Đừng ngủ ng�y.

�- Răng rứa h�?

�- C�i ba-l� của anh đ�. Loạng quạng l� kh�ng c�nh m� bay chớ giỡn chơi chi nơi. Mất t�i sản vật dụng đồ đo�n linh tinh th� chỉ c� nước kh�c. K�u kh�ng thấu trời m�!

�- N�i cũng phải. C� nước kh�c. C� nước chết. Trời th� l�c m� cũng ở chỗ qu� xa!

�- Lạ, thời buổi chi m� ngồi co cẳng v�n ống quần g�i bắp chuối. Đ� ngứa, b�n th� cẳng xuống r� th� đ�i d�p Nhật mới đ� m� trốn đi m� thiệt t�i. Th�i, tới rồi. Đi mạnh giỏi.

�- C�m ơn b�c.

� S�n ga lo�ng ướt, mưa đọng vũng. Bụng đ�i, anh mua kh�c sắn với một củ khoai luột. Anh xin người b�n h�ng ba c�y hương. Tiếng c�i t�u bất thần th�t l�n, nghe bất an. Anh dớn d�c ng� đất trời s�i sụt. Mạ ơi, cho con chắp tay lạy tạ nơi ch�o đời lần ch�t. Giờ n�y mạ con m�nh xin vĩnh biệt cố đ�.

� Anh mua v� l�n t�u, �m khư khư c�i t�i vải. Ngo�i cửa k�nh, diện mạo Huế m�p m�o tr�i vuột lui sau.

 

H �nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2010