Hồ Đ�nh Nghi�m

H�N BĂNG CHƯỞNG

chuyện ngắn

 

� Họ đếm ngược những con số. Ch�n, t�m, bẩy... Như người ta vẫn thường đếm khi ph�ng phi thuyền du h�nh v�o vũ trụ. S�u, năm... Số đ�ng g�p tiếng, c� vẻ th�ch th�; chộn rộn như đ�m trẻ con nhập cuộc lắc bầu cua. Bốn, ba... Những gương mặt đỏ nhấp nhổm tr�n ghế ngồi. Hai, một... "Ch�c mừng năm mới". Họ đồng loạt r� l�n.

� C� người đứng khui rượu, chỗ tập trung nhiều �nh s�ng. Anh ta loay hoay, gấp g�p v� vụng về. Một thanh ni�n thắt nơ đen ở cổ lật đật bước tới phụ việc nhưng kẻ đang �m cứng chai rượu xoay lưng, kh�ng muốn bị tranh c�ng. Sau c�ng th� rượu tr�o bọt trắng ra khỏi chai, tr�n chảy lai l�ng như uất nghẹn đ� qu� l�u. C� v�i tiếng vỗ tay lẻ tẻ. Tiếng lục bục ph�t ra từ c�i micro tr�n những ng�n cầm lu�n ngứa ng�y. A-l�... A-l�... Một hai ba. Người điều khiển chương tr�nh thử giọng, thử hệ thống �m thanh. V� lần n�y th� những con số được đọc thuận, từ nhỏ tới lớn. Một, hai, ba... A-l�... A-l�. Người đ�n �ng sẽ lập lại điệp kh�c đ� nếu đ�m đ�ng chưa thực sự ch� �, chưa t�i tạo được sự lặng y�n. A-l�... On, đơ, troa...

� Hắn mắc đ�i, từ bỏ chỗ ngồi đầy kh�i thuốc để bước tới tấm bảng c� chữ exit thắp b�ng điện đỏ quạch b�n trong. Lối đi băng qua nh� bếp c� trổ vu�ng cửa để tiếp tế thức ăn l�n tr�n. Xuy�n suốt h�nh lang nhỏ c� gắn m�y điện thoại c�ng cộng, để cuối c�ng ph�ng vệ sinh hiện ra với c�nh cửa đ�ng k�n c� vẽ b�n ngo�i c�i logo �m dương tựa bảng hiệu m�n ph�i V� đang. �m v� dương. Nghĩa l� nữ bước v�o giải thủy, t� son điểm phấn cũng được m� nam x� cửa đi v� rửa tay bức l�ng mũi cũng chẳng sao. B�nh đẳng, đề huề. Cửa kh�a chốt b�n trong. Hắn đứng chờ, nghe ai h�t b�i "Ly rượu mừng", giọng ch�t ch�a. Mười hai giờ t�m ph�t khuya khoắt mồng một Tết dương lịch. Bao l�u nữa th� tới Tết ta? Hắn kh�ng biết. Hắn mắc đ�i v� điều n�n thắc mắc giờ n�y l� mấy ph�t nữa th� xong, c�i kẻ đang chiếm ngự nh� x�? Hắn l�m một bảng tổng kết, như vậy l� hắn đ� uống một ly nước suối, một t�ch c�-ph� sữa, ch�n nước tr� hoa L�i v� ba chai bia ướp lạnh. Khởi từ đầu bữa tiệc, 9 giờ tối cho tới ph�t gi�y tr� trệ nặng người n�y. Hắn thử mạnh tay xoay c�i tr�i chanh m�u trắng nhưng kh�ng c� kết quả. Thật l� bất lịch sự nếu đấm tay dồn dập l�n c�nh cửa gỗ. Hắn sang đ�y chẳng mấy l�u, chưa học hỏi g� nhiều nơi xứ người văn minh; tuy vậy, hắn quan niệm: Lịch sự l� điều cơ bản nhất, cần c�, nếu anh muốn chung đụng, h�a lẫn với những kẻ tiến bộ. Bất lịch sự l� g�? Tờ b�o tiếng Ph�p ở đ�y c� l�m cuộc thăm d� d�n t�nh. Một: N�i lớn trong điện thoại di động giữa chốn đ�ng người. Hai: L�i xe m� ưa t�y m�y b�p c�i. Ba: X� một c�nh cửa m� kh�ng giữ hộ cho kẻ đi sau được hanh th�ng... C� tới 10 điều răn. Hắn chẳng đọc thấy số 11: Chớ trụ tr� trong nh� vệ sinh c�ng cộng qu� l�u.

� Hắn ng� c�i m�y điện thoại đen đ�a bắt cứng nơi v�ch. Hắn ngại đ�nh thức người bạn dậy bằng tiếng chu�ng reo. Hắn sẽ đi ngủ hoang v� điều ấy thực chẳng cần phải th�ng b�o cho một ai hay. Bộ nhớ trong đầu hắn kh�ng lưu giữ được nhiều con số. Vả, hắn mới qua, chưa quen biết được nhiều người. C� gặp lại một c� bạn cũ, nhưng c� ta chẳng hứng th� thổ lộ số điện thoại ra. Phiền phức, hắn nghĩ vậy, nhấc điện thoại m� lấm l�t d�m trước ng� sau sợ c� kẻ ph�t gi�c. C� ta đ� c� chồng con. Hạnh ph�c l� g�? L� được chuyện tr� đ�a cợt m� kh�ng sợ ai đ� đứng s�t b�n lưng nghe ng�ng, hiểu lầm, ghen tu�ng?

� Sau c�ng th� c�nh cửa �m dương được mở. Ở trong, ngọn n�on d�i t�m tấc hắt vội ra h�nh lang �m tối một đường s�ng xanh. Đ�i trai g�i c�ng lần xuất hiện l�m hắn hơi giật m�nh. Khoảng nửa giờ trước, một người trong b�n tiệc đ� kể chuyện tiếu l�m: "C� �ng gi� nọ rất lười biếng, nh�c nhớm tới độ đ�m h�m đề nghị với vợ: Em c� thức dậy đi đ�i th� nhớ cho anh gửi k� với". Cả hai c�ng đi tiểu một lần? Kỳ cục. Hắn kh�a cửa, cởi quần, c�i đầu nh�n v�i nước chảy. R�ng m�nh. H�n g� người ta bảo, được x� bầu t�m sự cũng n�n xem l� một trong tứ kho�i. Hắn thấy ai vứt v�o th�ng r�c một c�i condom nằm hớ h�nh, nhăn nh�m, b�o nh�o. V� hắn chợt hiểu. Đứa con g�i c�n nhỏ tuổi. Hắn thử nhớ lại. C� b� mặc chiếc v�y ngắn, h�nh như b�n m�i c� đ�nh một nốt ruồi. Hắn chưa c� người y�u. Hắn ho�n to�n kh�ng một ch�t kinh nghiệm. L�m sao người ta c� thể thuyết phục được t�nh nh�n để dắt di� nhau v�o đ�y l�m tr�n c�i chuyện thương y�u kiểu ấy? Tr�n v�ch tr�c sơn c� dấu vết ch�i x�a một h�nh vẽ tục tiũ. Ai phụ ch� h�ng chữ KCUF b�n dưới m� hắn kh�ng t�i n�o hiểu nghĩa. Tiệm ăn n�y nấu nướng vừa miệng, tuy thế khoảng vệ sinh th� cần phải x�t lại. Hắn sẽ �i hết những nem c�ng chả phượng nếu c�n đứng đấy săm soi mặt m�y. Cửa mở, lỗ tai hắn đ�n ngay một giọng nữ đang kể lể t�m sự lo�i chim đa đa bằng tiếng h�t tr�n đầy nhiệt huyết. Th� thiết v� cơm gạo. Họ đang chơi tr� Ka-ra-�-k�. Th�ng thường, đ� l� một tiết mục rất dễ g�y tai nạn. Nếu kh�ng ai bị đổ m�u th� ch� �t cũng c� đ�i đứa phải chịu thương tật ở hai tai. Ng�y nay, �m nhạc đ� được người ta d�ng để ru ngủ những đứa trẻ kh� t�nh, bằng giao hưởng của Mozart chẳng hạn. Ở bến xe đ�, mức độ cướp giật gia giảm hẳn khi họ thử ph�t thanh nhạc cổ điển thay cho nhạc Rap hoặc Rock rậm rật trước đ�. V� mai hậu, hắn nghĩ, những �ng c�ng an cũng n�n d�ng lời ca tiếng nhạc để l�m gi�u th�m bộ sưu tập những dụng cụ tra tấn con người. Hắn muốn bỏ về n�n d�o d�c t�m người đ� chở hắn tới đ�y.

�- Bậy n�o, c�n sớm nhăn. Cậu n�n kiếm một con b� n�o đ� m� gạ chuyện, sẽ rất ch�ng t�n.

� Người đ�n �ng h�t v�o tai hắn. �ng ta khoảng năm mươi tuổi nhưng sung như một đứa con trai mặt vừa nổi mụn, bể tiếng. Đ� l� người đ�n �ng duy nhất hắn th�n thiết tr�n xứ lạ, xem như anh ruột; bởi dễ hiểu, hai người Việt l�m chung trong một h�ng to�n d�n mắt xanh t�c v�ng. Tuần trước, �ng ấy n�i: Cậu c� t�m chục bạc kh�ng? Đưa cho moa để đổi lấy một đ�m vui. Hắn chồng tiền v� hắn đ� đứng đ�y, giờ ph�t n�y. Một đ�m vui? L� ra �ng phải thay c�ch d�ng chữ. Nhiệt n�o chẳng hạn. Dị h�nh dị tướng chẳng hạn. Đi để thu thập th�m kinh nghiệm thương đau chẳng hạn. Hắn kh�ng mấy r�nh đường s�, lại ngại khi phải gọi một chiếc taxi; bởi thế hắn t�m một chỗ ngồi thật khuất, ki�n nhẫn đợi. Chỗ ngồi ấy kh�ng ho�n to�n vắng vẻ, linh t�nh chưa say men bia b�o cho hắn biết c� ai đ� ch� mục quan s�t hắn. Hắn ng� người ngồi c�ch hắn m�nh m�ng một mặt b�n x� lệch những ch�n b�t b�n tr�n. Như một đại dương m� ly t�ch hũ lọ muỗng đũa l� những con thuyền dật dờ đang cố t�m một bến đỗ. Người đ�n b� ấy mặc �o đen, v�ng tay trước ngực, nơi c� đ�nh những hạt cườm tấm. Những hạt cườm đang bắt �nh s�ng v� phi� tr�n l� đ�i mắt long lanh. Hai bờ m�i khai sinh ra một nụ cười e ấp. Hắn vụt đứng l�n. Nụ cười ấy đ� gi�p m�i một v�ng tr�n liền lạc c� đường k�nh d�i gần mười năm. Hắn bật n�n một tiếng k�u, c�ng l�c với tr�ng ph�o tay ai đ� rộng l�ng ban thưởng cho tiếng h�t chim đa đa lẻ bạn vừa chấm dứt.

� Phải kh�ng v� đ�ng rồi. Nghi hoặc v� x�c t�n. Hắn v� người đ�n b� ấy đ� x�ch lại gần nhau sau ngờ vực chen lẫn với h�n hoan. Gọi t�n nhau, nh�n ngắm nhau. T�m nhớ thời gian cũ qua dấu vết mặt mũi hết c�n l� thuở ban đầu. Một c�u in trong b�o Beaut� chợt hiện trong đầu hắn: "Thời gian c� thể l� một b�c sĩ tuyệt vời để chữa l�nh vết thương l�ng, nhưng lại l� một b�c sĩ thẩm mỹ qu� tồi tệ". H�y gạt bỏ mọi định nghĩa. H�y dọn l�ng đ�n nghe bồi hồi đang sum họp. Khoẻ kh�ng? Qua l�u chưa? L�m g�? Ở đ�u? Gia cảnh? Tựa như cuốn s�ch được lật giở từng trang. Một cuốn s�ch s�o m�n những điệp ngữ, dung tục, tầm thường nhưng kh�ng thể thiếu vắng. Một cuốn s�ch b�y ra những cảnh đời chẳng c� lớp lang. Bỏ băng, nhảy l� c�, hiện tại v� qu� khứ chen c�i tuỳ tiện, nhưng th�ng suốt. Người đ�n b� gi�p hắn nhớ lại nhiều điều, những thứ vụn vặt m� hắn đ� v� t�nh đ�nh rơi. Rất th� vị để lượm nhặt lại ch�ng. L�u lắm rồi, hắn l� d� l�m đơn xin nhập m�n một v� đường Judo. Thuở đ�, người ngồi cạnh hắn giờ n�y l� một c� g�i thắt đai v�ng, cột quanh bụng; v� lu�n lu�n, hắn rất ưa song đấu với vị sư tỉ ngực nở eo thon ấy. Hắn đai trắng, thường th� chỉ biết tập t� cho đ�ng c�ch hoặc ph�ng người qua bạn đồng m�n đang cong lưng l�m chướng ngại vật. Hắn quan s�t mấy sư huynh thắt đai n�u v� học l�n chi�u thức đ�n hy sinh. Sư tỉ kh�ng th�ch hắn thi triển chi�u ấy bởi tay ch�n hắn đụng chạm tới hai ba yếu huyệt tối kỵ tr�n th�n thể phụ nữ. V� phục sư tỉ xộc xệch, �o may bằng vải bố d�ng đựng bột m� hai ba lớp lu�n thấm đẫm mồ h�i. Bị kẹp đầu ở n�ch, hắn chẳng muốn chống cự t�m c�ch tho�t nạn. Từ người đối phương nồng n�n một hương m�i ng�y ngất. "Đồ quỉ n�, bao bột m� n�o m� chẳng c� m�i chua như thế?" Sư tỉ nạt nộ. Hắn thấy trong n�ch �o sư tỉ dấu diếm một h�ng chữ mực xanh: Made in Canada.

�- Canada l� nơi chốn n�o? Hắn thắc mắc.

�- L� một nơi ở tr�n tr�i đất n�y. Sư tỉ giải đ�p.

� Hắn c� cảm t�nh với lối trả lời ấy. Cũng như khi một anh thắt đai đen l�n la tới gợi chuyện với người cột t�c đu�i ngựa:

�- Đường Đo�n thị Điểm kh� d�i, rứa th� em ở chỗ m�?

�- Thưa anh, em ở trong nh�.

� Hắn nh�n nụ cười l�m lỉnh của người con g�i v� hắn đ� đem l�ng thầm y�u. Ở tuổi mười lăm.

� Tr�i đất l� một h�nh tinh b� nhỏ. C� ai ngờ hắn gặp lại vị sư tỉ v� c�ng c�i thế ở chốn n�y. Chốn đ� sản xuất ra bột m� đem đi viện trợ những nơi ngh�o khổ, đ� cho người con g�i bộ v� phục ng�t hương, đ� rộng l�ng mở cửa đ�n hắn l�m thường d�n c�ch đ�y s�u th�ng. Hắn nhớ cặp t�nh nh�n l�ch người ra từ ph�ng vệ sinh. Hắn xua đuổi nhanh c�i � nghĩ c�ng người đ�n b� g� c�nh cửa �m dương của ph�i V� đang để v�o đ� th�ch đấu. Nếu con đường v� nghiệp trơn tru, c� thể giờ n�y hắn đ� huyền đai đệ tam đẳng, c�n người đ�n b� th� dựng bảng hiệu l�m chưởng m�n, đồ đệ v�o ra tấp nập. Hắn nh�n l�n cơ thể người mặc �o đen b� chặt. Sử dụng đ�n vai, chưa chắc giờ n�y hắn đ�nh ng� được c�i v�c vạc coi bộ th�ch hợp với phong thủy xứ người ấy. Nếu chọc c� ta giận, mười phần hết ch�n hắn sẽ xuội lơ cẳng c� th�n bại danh liệt dưới tay hắc y nữ hiệp ngay.

� "Một tinh thần minh mẫn lu�n ở trong một cơ thể tr�ng kiện". Tr�n v�ch v� đường ng�y cũ c� h�ng chữ t� sơn như thế. Rất khoa học, kh� chối c�i. Cơ thể hắn đang suy yếu n�n tinh thần hắn thường lao đao. V� lao đao, n�n lắm khi sản sinh ra những � nghĩ �m tối. Một thứ tam đoạn luận rất biện chứng. Hắn ng� vũng ngực phập phồng của người đ�n b�:

�- H�t được Ka-ra-�-k� kh�ng?

�- Kh�ng. Tại sao?

�- Ch�ng ta c�ng song ca b�i "Mười năm t�nh cũ" để đ�nh dấu buổi t�i hợp n�y.

�- Đừng đ�a... C�n tập v� kh�ng?

�- Gi� từ vũ kh� l�u rồi. G�y một c�i xương sườn n�n b� gi� ra sắc lệnh bế m�n. C�n sư tỉ?

�- Giải nghệ khi leo l�n tới đai xanh.

�- Gặp tai nạn?

�- Kh�ng... Ừ, cũng gần như thế. C� người kh�ng th�ch lấy nhằm một b� vợ biết tu luyện v� c�ng.

�- Người ấy đ�u? C� phải c�i �ng đang g�n cổ h�t b�i "M�u nhuộm b�i Thượng hải" đấy kh�ng?

�- Đừng đ�a. Tụi n�y ly dị nhau l�u rồi!

� Hắn ngồi rụt cổ, ng� năm ng�n tay người đ�n b� đang vọc những c�nh hoa rụng tr�n khăn trải b�n m�u đỏ rượu ch�t. Hắn muốn uống một t�ch c� ph� đen. Trước khi đi mua hắn hỏi người đ�n b� về một loại giải kh�t ưa th�ch. Diet Coke chẳng hạn. Hắn nghĩ. Thứ n�o l�m cho cơ thể gầy g�, c� hiệu quả nhất? Nước bưởi? Dấm? Hay đ�m n�o cũng h�t h� cho tới s�ng? 24/24. 7/7. Tuyệt đối kh�ng đ�ng cửa v�o ng�y lễ lạc. G�o th�t chết bỏ bể bỏ?

�- Ở đ�y ồn qu�, c� ph� th� nhạt. Sao kh�ng kiếm một chỗ kh�c?

� Người đ�n b� đề nghị. Hắn hơi sửng sốt, sau đ� l� động từ mở cờ trong bụng, mừng vui. Hắn ho�n đổi c�u ta th�n của Chu Du trong Tam quốc: "Trời sinh ra ta n�n phải sinh ra em". Ho�n đổi lu�n c�u n�i dễ thương của T�o Th�o: "Sinh ra ta l� cha mẹ ta, m� người c� thể giết ta ch�nh l� em vậy!".

� Trời lồng lộng gi�, đất hun h�t gi� băng. Xứ sở n�y c� thật nhiều c�i đ�ng gh�t v� cũng v� v�n c�i đ�ng y�u. Đ�m đầu năm lạnh căm n�y l� một bằng chứng, bồi đắp v�o l�ng tri �n đầy cảm mến ấy. Người ta sẽ ấm qu� chừng chừng nếu đi b�n nhau như vậy tr�n lộ tr�nh d�i hai trăm bước ch�n, từ cửa nh� h�ng dẫn tới chỗ đậu xe. Hắn ph�t biểu cảm tưởng đ� ra.

�- Đừng đ�a. Kh�ng phải l� đến một l�c n�o đ� con người m�nh sẽ mất dần sức chống cự hay sao?

� Người đ�n b� th� thầm. C�u n�i chứa nhiều ẩn dụ. Hắn nghe th�ch th�. Người đ�n b� t�m trong t�i �o x�u chi� kh�a v� run tay kh�ng mở được cửa. Hắn nắm b�n tay ấy, ấp ủ gi�y l�u, rồi như một ảo thuật gia, hắn đ�t được ch�a v�o ổ kh�a. Trơn tru, dứt kho�t, chỉ một lần, chẳng trở ngại, cửa mở trong �m thắm.

� "Đừng, đừng bỏ em một m�nh, trời lạnh qu�, sao đ�nh.."

� Băng nhạc ph�t tiếng khi m�y xe nổ gi�n. Mọi diễn tiến xẩy ra đều theo tr�nh tự từ A tới Z, thẳng tắp, c� vẻ sắp đặt.

�- Chết, ch�t x�u nữa th� qu�n mất ti�u.

� Người đ�n b� tắt CD v� la l�n. Giọng trong, thanh, cao v�t. Nếu chiếm đoạt được s�n khấu để độc diễn bằng lời ca, sẽ kh�ng một ai trong đ� d�m c� � kiến, thắc mắc, kiện tụng, ph�n b�, xắn tay �o. V� hắn, đương nhi�n sẽ l� đứa vỗ tay rất to, rất nhiệt liệt hoan ngh�nh.

�- Chuyện g� thế? Bỏ qu�n xắc tay?

�- Kh�ng. Chuyện nhỏ. Chịu kh� đợi trong gi�y l�t th�i.

� Chiếc xe lăn b�nh chậm r�i, dừng trước cổng nh� h�ng. Hắn cũng mở cửa bước xuống c�ng lần với người điều khiển xe. Hắn sẽ chui v�o đ�m đ�ng trong ấy t�m người đồng nghiệp để loan b�o l� hắn đ� chọn được vị ti�n c� cho qu� giang, �ng cứ việc ở lại chơi đ�a cho xứng đồng tiền b�t gạo đ� đổ ra. Hắn sẽ bắt tay �ng gi� v� ch�c một năm mới ắt hẳn sung hơn vạn lần năm xưa.

�- Cindy...

� Hắn nghe giọng người đ�n b� ph�t tiếng đ�u đ�, thật gần.

�- Cindy. Con ở đ�y chơi nh�. Mẹ đi một l�t sẽ trở lại đ�n con. OK?

�- Mẹ đi với ai thế?

� Hắn vặn vẹo người giữa đ�m đ�ng đứng ngồi lộn xộn.

�- Bạn cũ của mẹ.

� Người đ�n b� n�i khi thấy hắn bước tới.

�- Con ch�o b�c đi. Đ� mười năm rồi mẹ mới được gặp lại đ�. You know? Ten years...

� Cindy nh�n hắn. Chăm ch�, kiểu đang r� so�t lại bộ nhớ. Soi m�i tới lộ liễu. Hắn ng� đứa con g�i mặc v�y ngắn, m�nh hạc xương mai. Tại sao lại gọi n� l� Cindy? Hắn thấy nốt ruồi đen nằm duy�n d�ng b�n kh�e m�i phai nhạt m�u son v� tự nhi�n hắn nhớ c�i �o mưa cao su tr�nh bệnh tật bầu b� ai quẳng v�o th�ng r�c trong ph�ng vệ sinh.

�- Mẹ cứ đi, đừng lo cho con.

�- Khoảng một tiếng th�i, đi t�m cốc c� ph� ngon.

�- Sao mẹ kh�ng mời bạn mẹ về nh� cho ấm c�ng, thoải m�i. Nh� m�nh c� ch�n khối c� ph� ngon.

�- Con n�i sao?

�- Đ�m nay con ngủ lại đằng chỗ con Hiền. Ba m� n� c� l�m party ăn khuya. Nh� kh�ng c� ai, mẹ v� b�c đ�y tha hồ t�m sự.

� N�i ch� phải. Hắn thầm nghĩ. Thật l� con n�o mẹ nấy!

�- Ch�c mẹ v� b�c một đ�m về s�ng vui vẻ.

� Con b� n�i, vừa đ� l�ng nheo với hắn như thế cho một hiệp ước c�m n�n. Trao đổi, bảo mật. Người đ�n b� �m h�n v�o m� Cindy vị th�nh ni�n. N� c� được truyền thụ v� c�ng kh�ng? Đạt tới mấy phần hỏa hầu? Sao vứt n� lại, l�m hoa lạc giữa rừng gươm?

�- C�m ơn con, mẹ đi nh�.

�- Bảo trọng.

�- Con cũng thế. Đ�m nay kh�ng về nh� chứ g�?

�- No. Thank you.

� Người đ�n b� quay g�t. Đ�m Montr�al r�ng m�nh ớn lạnh. Chiếc xe nổ m�y, h�n kh� d�ng đầy, m� mờ cảnh vật. Em ở đ�u giữa phố người? Thưa anh, em ở trong nh�. V� nh� rất mực hoang li�u, đơn lẻ. Th�i, h�y ph� mặc cho số kiếp l�m th�n lưu lạc. N� m�nh, ch�ng ta chưa r� ai l� người động thủ trước, ra đ�n hy sinh?

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

�gio-o.com 2010