photo: NAT@gio-o.com


 

 

H �nh Nghi�m

 

GII �NGHI�M

 

chuyện ngắn

 

 

Một

 

Trời nhiều sương khi ch�ng t�i ra khỏi rạp chiếu b�ng. Cuốn phim kh�ng mấy hay nhưng t�i vẫn tiếc rẻ chỗ ngồi ấm c�ng. Phim chẳng d�i v� c�i kết th�c c� hơi đột ngột. Tại sao người ta kh�ng k�o th�m giờ m� lại nỡ l�ng buộc hai nh�n vật ch�nh phải diễn tuồng li� xa?

 

T�i đưa Nga về. Nh� Nga ở đường Phan Đ�nh Ph�ng, xuống khỏi dốc Minh Mạng thấy những ngọn đ�n v�ng c�n đong đưa s�ng cảnh ch� ch�o x� xụp ở mỗi h�ng qu�n, t�i hỏi Nga c� đ�i bụng kh�ng? Nga lắc đầu. Gi� lạnh đi quanh ch�ng t�i, t�i ưa �m vai Nga nhưng lại sợ h�i điều g�, mơ hồ, v� cớ. T�i lu�n l� đứa vụng về ở mỗi một biểu tỏ. Nga �t n�i, gần như c�m n�n suốt cả con đường loang lỗ b�ng c�y. Những ngọn đ�n cũng thế, c� vẻ l�ng t�ng khi ch�y đỏ, r�t xuống kh�ng đều khoảng s�ng tối. Cuốn phim như để lại trong Nga nỗi �m ảnh v� Nga yếu đuối kh�ng thấy được đ�u l� sự kh�c biệt giữa phim ảnh v� cuộc đời, giữa những hoang tưởng v� sự thật trần trụi.

 

Đ� mười giờ, t�i biết sắp tới giờ giới nghi�m của ri�ng Nga. Nga như một người l�nh về lại đồn b�t đ�ng giờ v� người l�nh đ� m�i tin rằng kỷ luật lu�n l� sức mạnh của qu�n đội. Đồn b�t? C� thể gọi căn nh� Nga ở bằng hai chữ đ�ng gh�t ấy kh�ng? Căn nh� c� lối đi trải sỏi, c� c�nh cổng gỗ v� những cọc nhọn d�ng l�m h�ng r�o thảy đều sơn trắng. T�i chưa gặp mặt ba m� Nga nhưng cảnh tr� b�y biện ở mặt tiền căn nh� khiến t�i mường tượng ra vẻ nghi�m khắc lu�n c� tr�n gương mặt l�nh đạm của họ. T�i nghe bạn b� trong lớp th�ng tin l� họ c� phần h�n với một c�ng ty xuất nhập khẩu n�o lớn lắm, v� ch�nh điều n�y dường như khiến t�i co quắp kh�ng ưa đụng đầu họ. T�i h�nh dung ra cảnh một đứa con trai bu�ng thỏng hai tay, đứng kh�ng cục cựa trước những gạn hỏi của �q�y vị phụ huynh� lu�n phi�n tra khảo. T�i gh�t h�nh ảnh những h�n đạn bay ra v� ghim đầy lỗ thủng tr�n một tấm bia. C�n Nga? T�i kh�ng quả đo�n được khi ấy c� c� nhỏ nhẹ th�nh t�m khai b�o với song th�n l� hắn ta ở Huế lưu lạc v�o trọ học thu� nh� ọp ẹp lạnh lẽo b�n đường Hai B� Trưng; v� giả như thất t�nh, ai kia khi rẻ th� hắn chẳng c�n hồn vi� n�o m� lo việc s�i kinh nấu sử. Hắn xuống t�c v� tr�i ngược với thầy tu, hắn chui đầu đi l�m l�nh th� ở một tiền đồn khuất mắt xa xăm cho bỏ gh�t.

 

Cổng kh�ng treo bảng �Coi chừng ch� dữ� nhưng lu�n lu�n n� l� giới hạn cuối của ch�n đứng. Đứng ở đ� để thấy hối hận dồn l�n tự mu�n phi� v� sự tiếc nuối l�m dằn vặt đủ điều, biến m�nh th�nh kẻ ngu ngơ thật lộ liễu. Những cọc nhọn h�ng r�o cao chỉ tới ngang rốn nhưng mang ngầm vẻ răn đe �v� phận sự cấm v�o�. N� l� thứ vĩ tuyến rạch r�i m� ch�ng t�i chưa được ai trao sức mạnh để vi phạm �lấn đất d�nh d�n�. N� kh�ng b�y biện ra đ� một chậu hoa rậm l� như hoạt cảnh trong phim m� ch�ng t�i vừa m�n nh�n v�n tuồng, nơi thu dấu chiếc chi� kh�a ri�ng lẻ để �anh� mở được l�nh cung giữa đ�m h�m khuya khoắt gi� t�p mưa m�.

 

Con đường thật ngắn. Bao giờ cũng vậy, n� chỉ d�i l� th� cho ai đ� chở vợ đang đau bụng đẻ th�i. N� lu�n h� tiện cho những đ�i t�nh nh�n. N� bắt người ta sớm đụng đầu với những g� kh� n�i nhất trong ng�y. Th�i, về đi. Về? C�n sớm m�. Phải hai tiếng nữa th�nh phố mới tới giờ giới nghi�m. Đừng giỡn. Ngủ ngon� Gi� n�i lời thầm th� với đ�m l� c�y tr�n đầu. Hơi lạnh mơn trớn v�o da thịt nổi hột t�i t�. Mặt đất chao đi trong thứ đ�n đường qu�t những đường chổi vằn vện s�ng tối xuống ch�n đứng. Một đ�i ch�n kiệt sức. Bu�ng tay Nga ra. Những ng�n m�i m� cầm v�ng vằng trườn tho�t. R�ng m�nh, như thể b�n tay ấy đ� r�t về, mang tất thảy những nhiệt lượng theo n�. Như cắt tất cả những mạch điện trở khiến cỗ m�y phải chết khựng lại. Đứt phim! Ăn mặc kiểu g� phong phanh qu�, coi chừng bị cảm đ�. Nga n�i, giọng dễ thương chở đầy nỗi quan t�m, quan ho�i, quan ngại ở nơi� quan san c� nhiều quan s�t. Nga cởi chiếc �o len đang mặc ra. Chiếc �o ấm, mềm mại, dịu d�ng lan truyền nhanh v�o x�c gi�c. Hương thơm ấp ủ ở đ� nồng n�n hơn thảy những lo�i hoa nở ng�t trong đ�m mật ngọt. V� rồi c�i nụ hoa rời c�nh, quay lưng, nh�a nhạt tr�n lối đi v�o nh� x�o xạc những vi�n sỏi trở m�nh thao thức. T�i �m chiếc �o như thằng ăn trộm sững sốt với th�nh quả đạo ch�ch. T�i mặc c�i b�u vật ấy v�o người, một ngọn đuốc n�ng ch�y hừng hực bập b�ng tỏa lan, ấm v� hạn. Sao tuyết kh�ng đời n�o đổ xuống Đ� Lạt để cho t�i c� cớ dầm th�n trong đ�m, cho t�i chứng thực một điều thế n�o l� sức mạnh kỳ diệu của một chiếc �o ngự h�n vừa được cởi ra, bưng b�t th�n nhiệt của người t�nh ng�y ngất.

 

 

 

Hai

 

Người đ�n b� bước xuống xe. Trời mưa nhỏ hạt. C�y d� đen bung ra, gương mặt người đ�n b� lưu giữ một v�ng b�ng tối. Bờ vai tr�n, chiếc v�y mỏng lay động những nụ hoa t�m. Thứ m�u m� c� thi sĩ đ� thảng thốt b�i l�n cả một chiều hoang biền biệt. Buổi chiều h�m nay mưa trở về đột ngột, con đường nh�o dưới b�nh những chiếc xe chạy vụt ngang. Ở đ�y vẫn lu�n c� những chiếc xe kỳ cục, rộn r�ng, hốt hoảng. Chẳng biết họ ph�ng tới đ�u v� rồi thất thanh rượt đuổi t�n loạn về một hướng n�o? Cấp b�ch v� bất an. Giữa d�ng chảy chẳng mệt mỏi kia vừa c� một chiếc thắng đứng lại, bỏ qu�n hết mọi thứ, từ tốn đậu b�n lề, chả th�m d�m những t�n hiệu xem chỗ đậu ấy c� hợp lệ kh�ng. C�y d� đen bung ra che nửa diện mạo. V� rồi người ấy băng qua đường. Mặt lộ c� đoạn tr�ng như một tấm gương soi, loang lo�ng đọng v�o đấy những h�nh ảnh huyễn hoặc, của một qu� khứ xa xăm, của một tr�ng lai bất khả.

 

Qu�n c� ph� tuy đ�ng người nhưng chiếc b�n k� gần cửa k�nh vẫn lu�n c�n đ� một ghế trống. Trước khi ngồi xuống, người ấy đưa tay n�u cổ t�i lại gần để h�n. Nụ h�n m�t rượi nước mưa, đ�u đ� gần s�t m�i, ngạt thở. Nga tới trễ v� ngo�i đường 15 xảy ra tai nạn. Như chưa đủ, người ấy th�m thắt. C� lẽ c� ta sẽ chết mất. Chưa gi� lắm, chắc cỡ tuổi Nga. Mặt kiếng vỡ toang, m�u bện một vạt t�c mai v� xe cứu thương tới với tất cả sự chậm lụt. T�i nh�n v�o đ�i m�i vừa kh�p, nghĩ tới những tai nạn đ� từng xảy tới cho hai đứa. M�u kh�ng đổ bởi đ� l� thứ nội thương. Trầm trọng, dai dẳng, rối loạn kinh mạch. B�c sĩ sẽ bảo: Hừ, chưa đi�n l� may!

 

Nga cần ăn uống ch�t g� kh�ng? Th�i khỏi, tụi m�nh lu�n chẳng c� nhiều thời giờ, phải kh�ng? Người ấy uống ch�t c� ph� c�n s�t trong t�ch rồi đặt trả n� về lại vị tr� cũ, nằm giữa hai tay t�i. B�n tay tr�i c� ng�n đeo chiếc nhẫn v�ng, người ấy n�i khi nh�n thấy n�: Nga vẫn tưởng m�nh l� kẻ thong dong. L� kẻ đến sớm v� ngồi chờ đợi. Ho� ra lại kh�c. Bệnh viện nằm đ�u? Kh�ng xa, c�ch một con đường cắt ngang ngo�i kia. Nga sẽ đứng đợi sau cửa, hoặc Nga sẽ đi nh�n mặt đứa b�. T�y ở Nga. Trai hay g�i? C� điểm n�o đặc biệt để dễ ph�n biệt? N�i con trai sơn m�u xanh, n�i con g�i th� m�u hồng. C� bốn c�i n�i m�u hồng nhưng hết ba đứa nằm trong đ� l� t�c v�ng rồi. Đ� đặt t�n chưa? Li�n-x� th� nghe kỳ cục qu�, n�n baby đ�nh phải mang t�n Nga. Cả gan! Vợ chẳng c� � kiến g� sao?

 

Gi� gửi xuống những giọt nước, khi m� l� c�y bỗng dưng rung động. Những con chữ bằng đồng gắn nơi cổng bệnh viện sạch b�ng v� l� cờ tiểu bang gầm cuốn chẳng bay được c�ng gi�. T�n Nga kh�ng hay sao? �t ra cũng hay hơn Nancy, Stephanie hoặc Cindy chứ?

 

Cửa tự động mở, b�y ra thứ thế giới của sự hồi sinh, thương tật, dị dạng. Của sống, chết, hấp hối. Nhắm kh�p v�ng m� l�a xa dương thế hoặc mở mắt nai ngơ ng�c ch�o cuộc đời chất chồng lớp lang b�i bản định mệnh. Người đ�n b� dừng ch�n ở gian h�ng b�n qu� lưu niệm. Khi trở ra, tay �m b� hoa g�i trong giấy kiếng. Cầm lấy đi, cho hợp lệ� V� c�i n�y nữa, Nga vừa đan xong hồi h�m. Lấy từ x�ch tay ra một hộp giấy, người ấy mở h� cho thấy c� chiếc �o len m�u xanh nhỏ nh�t nằm gọn b�n trong. N� hệt như chiếc �o ng�y th�ng cũ đ� tuyệt mệnh v� thời gian đằng đằng ấy đ� l�m n� co thắt lại để vừa k�ch cho một trẻ sơ sinh. H�y n�i l�o l� mua ở một cửa h�ng thủ c�ng n�o đ�. Muốn hạnh ph�c đ�i khi người ta phải tập dối gian. Nga c� tin kh�ng, l� chiếc �o Nga trao cho hồi xưa vẫn c�n l�nh lặn nằm trong ngăn tủ. Nga tin, giống như Nga vẫn c�n treo bức ch�n dung m�u nước kia. N� ngấm nước biển, n� hoen ố bạc m�u nhưng chẳng hề chi. M�nh phải n�n c� một nguy�n cớ để hồi ức về những thơ mộng cũ.

 

H�nh lang bệnh viện s�ng lo�ng sạch như lau ly, như bụi trần l� thứ kh�ng t�i n�o len lỏi v�o được. Mất bao l�u cho việc thăm viếng? Khoảng mười lăm ph�t. Được, c� g� xuống t�m Nga ở cafeteria. Nga kh�ng muốn v�o nh�n ch�n dung một người vừa sinh con? C� g� lạ? Nga gh�t nh�n một người nằm tr�n giường hồi sức. V� lại Nga chẳng th�ch đ�ng kịch. Người ấy nhăn mũi khi n�i. Một hai c�nh cửa ph�ng mở h�, c� lẽ l� chốn ph�t sinh thứ m�i s�t tr�ng kh� ngửi. Bao giờ xuất viện? Ng�y mốt, h�nh như thế. Điều đ� c� nghĩa l� hai ng�y nữa sẽ tới giờ giới nghi�m? Dường như l�c n�o Nga cũng xem t�i như một kẻ yếu đuối, sợ h�i mọi chuyện. L�m cha rồi đ� �ng. �ng phải lu bu những thứ m� người ta gọi l� bổn phận. Nga đ�ng vai y t� tới nh� giả bộ xem chừng t�nh trạng sức khỏe đứa nhỏ� Kh�ng, đ� n�i l� Nga chẳng th�ch đ�ng kịch. Nga gh�t con n�t. Kể cả một đứa ng�y thơ v� tội mang tr�ng t�n m�nh? Th�i v�o đi kẻo b� x� đợi. Nga đi t�m mua chai nước suối uống cho tr�i nỗi nghẹn.

 

Người ấy bước lại chỗ c� gắn thang m�y. Đoạn đường kh�ng cắm h�ng r�o sơn trắng nhưng bước ch�n đầy vấp v�p, như thể đang dẫm l�n những vi�n sỏi x�o xạc, cựa m�nh đớn đau ở những buổi chia tay về đ�m. Đ�m của mọi bưng b�t, chẳng t�m được lối tho�t cho cuộc t�nh vụng trộm, dấu nhẹm song th�n.

 

 

 

Ba

 

G� đến tiếng thứ hai th� cửa mở. Căn ph�ng đồn tr� nhiều b�ng tối, những kệ s�ch im l�m, những bức tranh c�m lặng v� c� đ�i mắt ng�y dại mở lớn n�n chặt tiếng k�u. Người ấy l�ch m�nh v�o, nh�n quanh, khu�n mặt kh�ng buồn chẳng vui. Ng�y mai Nga đi, b�y giờ đến từ gi�, kh�ng tiện gọi điện thoại. Giọng n�i nhỏ, c� g� chận giữ trong cổ, một vụn tr�i t�o lỡ cắn, nhai nuốt chẳng tr�i. Nga v�o ngồi một l�t c� được kh�ng? Ph�ng kh�ch c�ch ph�ng ngủ bằng h�nh lang hẹp, d�i khoảng t�m thước. �nh đ�n mờ chui qua c�nh cửa kh�p hờ, cắt l�t lem nhem l�n s�n gỗ trầy trụa vẹc-ni. Nếu đường s�ng ấy nới rộng phạm vi, c� lẽ người ấy sẽ t�m được ngay lối giải th�ch ổn thỏa. Hồi n�o tới giờ Nga vẫn th�ng minh, c� lu�n l� người biết c�ch l�m chủ t�nh h�nh hoặc giả Nga l� người l�nh th�ng hiểu đường đi của một vi�n đạn, bất qu� n� chỉ g�y s�y sướt ch�t đỉnh, l�m tổn thương ch�t �t chứ chẳng thể mang c� tới miền cực lạc, t�i tin thế. T�i đ�ng cửa bằng tất cả sự nhẹ nh�ng, cẩn trọng. Từ ng�y ẳm con về, t�i vẫn tập c�ch l�m lụng, xoay trở, đi đứng m� đừng tạo ra tiếng động. Giật m�nh th� lu�n c� hại cho sức khỏe, n� l�m yếu tim mất. T�i chưa suy tim, tim t�i vẫn đập c� rịch c� tang, c� điều n� đang ở một vị tr� kh�c trong cơ thể. Chuyển dịch nặng nề, co thắt trong việc đổi dời kia. T�i c� lăm: Từ gi�? Nga đi đ�u? T�i nắm đ�i b�n tay lạnh k�o v�o chiếc ghế nằm gần cửa nhất. Thời tiết thật thất thường, mới đ� m� chuyển r�t tự bao giờ? Người ấy hơi run rẩy khi ngồi xuống. Tuyết rơi b�n ngo�i rồi sao? Nga về thăm lại Đ� Lạt. T�i ng� người ấy, m� đuối như muốn thu cất một h�nh ảnh sau c�ng, thật trọn vẹn. Để m� l�m g�? C�n ai th�n th�ch ở chốn vắng kia? Người ấy cười. Để m� l�m g�? Ừ, để được c�i giải g� chứ! Nga kh�ng biết nữa. T�m kiếm một người chồng? Hừ, đ�ng ngờ vực qu� hả! T�i đề nghị: M�nh đi t�m một qu�n nước ngồi n�i chuyện cho ra lẽ nh�? Một lắc đầu, một m�i t�c nhiều sợi rối, lạc đường ng�i. Kh�ng, l�i k�o một người rời khỏi chăn ấm nệm �m? Nga chẳng được ph�p l�m vậy. Chị ấy ngủ rồi �? C� thể, đang c�n yếu, �t khi xuống giường v� ăn ngủ như m�o đang cảm. Chị ấy cần bạn hơn. C�n Nga, Nga l� c�i th� g�, đ�ng kh�ng? Những ng�n tay đan lấy nhau, cuống qu�t. Bốn mắt nh�n chăm lấy nhau, đọng tận đ�y, m� l�a. L�m cha mệt lắm phải kh�ng? Nh�n r� sự xuống sắc. Mệt, nhưng vui th�, v� lại trước sau trong đời sao tr�nh đi khỏi con đường n�y. Một sự khổ lụy dịu d�ng. H�y cho Nga h�n s�u, ng�y ấy c� biết bao điều răn l�m tổn hại tới đức hạnh của ch�ng ta. So b�, cấm đo�n, tước đoạt hết những hạnh ph�c h�n mọn. Chiếc ghế kh�ng nhẹ nhưng buộc l�ng n� phải x� dịch bởi người ấy chồm người qua. Một cọng một bằng hai, n�n chi bốn ch�n ghế phải ph�t biểu cảm tưởng bằng tiếng k�u nặng nhọc khi bị ức hiếp. Nga kh�ng ốm nhưng sau lưng chẳng c� nhiều thịt. Sờ thấy bả vai, đường l�m khuyết ở giữa chạy dọc xuống. �m chặt Nga đi, tưởng tượng một cuộc di tản sẽ lắm tai ương l�m thất lạc nhau.

 

Vọng ra từ ph�ng ngủ l� tiếng ho khan. Tiếng rời đi của một cuốn s�ch từ giường va xuống nền gỗ. Th�i Nga đi. Về Đ� Lạt sẽ chụp một l� ảnh, những nơi từng c� dấu ch�n tụi m�nh. Sẽ b�y tr� đố vui để học nếu n� ho�n đổi h�nh tướng sau bao thăng trầm. Người ấy tự mở cửa, tự đ�ng lại. Cứng rắn hoặc kh�ng muốn kẻ kh�c nh�n thấu vẻ yếu l�ng của m�nh. Căn ph�ng thảng thốt với tiếng gỗ l�t nền vừa vặn m�nh ta th�n. Chỉ c� hương thơm phảng phất c�n s�t như một chứng thực, ngo�i ra tất cả hệt chuyện hoang đường. Diện t�ch vu�ng vắn ấy giam t�i chết cứng tr�n ghế bải hoải tứ chi. Anh tr� chuyện với ai m� th� th�o ở ngo�i đ�? T�i đi đến cuối h�ng lang hẹp, v�ng tho�t những ho�i nghi. Em dậy từ hồi n�o? C� ngủ ngh� g� đ�u. Mắt mỏi, đọc s�ch kh�ng r�, nằm lơ mơ như bị vật g� đ� nặng. Ai vậy anh? �, một người đi rao giảng kinh th�nh. Cũng c�i b� h�m trước nữa sao? Mặt trơ như thạch cao, l�c n�o cũng một c�u: T�i đến b�o tin mừng, rằng Ch�a� Kh�ng phải b� ấy đ�u. Giờ n�y chẳng nhắc tới Ch�a. Kỳ cục, họ kh�ng thấy c�i b�n thờ m�nh bắt tr�n v�ch c� thờ Phật b� Quan �m sao? Em đừng n�i vậy, c� nhiều người muốn nghe họ ng�n m�nh phải xuất tiền t�i. Nghe những điều hữu �ch m� khỏi tốn tiền th� đ�u c� g� đ�ng ph�n n�n. Mệt anh lắm, ngang như cua. B�y giờ việc hữu �ch của anh l� khuấy gi�m cho b� Nga một b�nh sữa, ng�m sẵn trong nước ấm v� giặt hộ em đống đồ dơ trong thau.

 

T�i nghe lời vợ. Vợ t�i cũng l� d�n Ho�ng triều cương thổ. Ở c�ch nh� Nga một con hẽm vậy m� hai b� chẳng biết nhau. Rất đỗi lạ l�ng! Kỳ qu�i như thể sang tới xứ người m�nh m�ng chi xứ, vậy m� người ta nhận ra nhau trong si�u thị, bắt tay trong qu�n phở v� nếu cần, vất tăm tre xuống để r�nh mồm kể thấu suốt tới ba đời nh� anh ra. Chi li ngọn ng�nh tựa một cuốn truyện khoa học giả tưởng.

 

Khuấy sữa cho b� Nga xong, t�i l�i c�i m�y giặt ở g�c bếp ra, chất đồ dơ từ thau nhựa qua, lần lượt c� thứ lớp. �o quần hai mẹ con thay ra kh� nhiều, ph�a dưới thau l� c�i drap trải giường nhăn nh�u dấu diếm với nhiều vết ố. T�i �m l�n mũi h�n. Bần thần, trong tr� hiện ra v�ng da thịt trắng ngần, chiếc th�nh gi� rơi xuống dưới trũng ngực đầy� Tr�n sứa vải ẩm c�n lưu giữ thứ m�i ngai ng�i, nồng, ngọt v� đ�i ba sợi t�c Nga c�n vấn vương. T�i đổ bột giặt v�o, mở m�y. Tiếng nước chảy v� rồi th� dấu t�ch được gội x�a. T�i n�i thầm, ch�ng vụng: Lạy Ch�a, con l� người c� tội! Tiếng kh�c r� bất ngờ l�m điếng hồn. Ằng ặc. Trời! Mới đ�, Nga đ� v�ng tho�t giấc điệp. Oh, my baby! Tới ngay, tới ngay!

 

 

H �nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2011