H �nh Nghi�m

 

GIC NG

 

chuyện ngắn

 

 

� Nguyễn Vọng thức giấc l�c s�u giờ. S�ng n�o cũng vậy, đ�ng hay h�, mưa ướt hay nắng kh�, �nh s�ng hay b�ng tối; Vọng mở mắt v� kim ngắn đồng hồ lu�n đứng thẳng thớm d� đầu v�o con số 6. Đ�i l�c sớm hơn, c� khi muộn trễ, nhưng sự sai biệt thường kh�ng qu� mười ph�t.

 

Vọng kh�ng giải th�ch được, như s�ch vở chẳng hề n�i r� tại sao lo�i g� trống thường cất tiếng g�y ở mỗi đầu ng�y. Sự điều độ l�m Vọng bực m�nh, dẫu biết rằng n� mang lại lợi �ch đối với một v�i kẻ kh�c. Vọng thử nằm n�n, �m chiếc gối v�o l�ng, siết chặt đ�i ch�n. Trăn trở. Vọng thử l�m một con to�n, nghĩ tới tuổi t�c, trẻ v� gi�. Mệt mỏi...

 

S�u giờ s�ng, c� khi Vọng mở mắt, mắt r�o kh� kh�ng gh�n v� Vọng như tho�ng tr�ng b�ng người con g�i vừa lướt nhẹ, nh�e một đường s�ng ngo�i c�i m�ng nh� binh lu�n lưu giữ b�ng tối. Tấm vải mỏng c�n rung động v� Vọng luyến tiếc cho giấc mơ sớm bỏ đi nửa chừng. Giấc mộng thường hỗn độn, chồng lấp, đ� phủ l�n nhau. Khu�n mặt người con g�i chẳng r� n�t. M�i t�c đen mềm, d�i, rối rắm. C� ngồi mặc lại �o quần, tấm lưng trắng to�t như chiếc gối căng phồng dựng đứng. C� g�i n�i: "Th�i, em đi". Vọng đưa tay l�n muốn k�o �m nhưng trong v�ng tay l� hư kh�ng. V� Vọng cho�ng tỉnh. Miệng kh� kh�t, một c�nh tay t� dại, một c�i đầu rỗng kh�ng.

 

Chui ra khỏi m�ng, Vọng xỏ ch�n v�o đ�i d�p nhựa rồi ngồi bần thần nơi giường gỗ gi�y l�u. Chim sẻ k�u nhau ngo�i s�n r�u r�t từng hồi, sau đ� l� sự tịch lặng len lỏi đi v�o tai Vọng. Nặng nề, ngưng đọng. Ch�nh n� l�m cho tiếng chim trở n�n đ�ng y�u v� l�m cho tiếng xe gắn m�y chạy ở đ�u xa gửi về thứ tiếng động buồn b�. Vọng thay �o quần, lột tờ lịch đ�ng cứng nơi v�ch. Một ng�y khởi sự mở ra bằng tiếng chim v� n� sẽ được đ�ng lại bằng tiếng ch� tru đ�m đầu ng�. Y�u hay gh�t l� quyền của mỗi người, cuộc đời n�y vẫn lu�n hiện hữu với sự g�p mặt của ch� v� chim. Kh�ng thay đổi, chẳng l�m kh�c đi được. "Th�i, em đi". Người con g�i lu�n n�i c�u đ�. "Ừ, th� em đi. Nhưng em đi đ�u giờ n�y?". Vọng kh�ng thể hỏi được. Mộng mị chẳng phải l� đời thường m� người ta c� quyền tra vấn lẫn nhau. Sự u m� ở trong đ� dễ thương hơn l� c�i s�ng suốt tột bực m� người ta lu�n động n�o để đối ph� lẫn nhau ở b�n ngo�i cảnh giới ấy.

 

G�i tr� đ� hết. Vọng lắc nhiều bận c�i hộp thiếc rỗng như muốn nghe một lời x�c t�n. Vọng s�c miệng bằng ca nước lạnh v� nhổ n� xuống chậu c�y quỳnh đặt nơi bệ cửa sổ. Căn ph�ng nhỏ, giam cứng thứ kh�ng gian �t dưỡng kh�. Một v�i kẻ đ� bước ch�n v�o chỗ Vọng ở v� những kẻ đ� đều đưa ra thứ nhận x�t na n� nhau. Lời b�nh phẩm th� đ�ng hơn: "H�i qu�, ngạt thở qu�! L�m sao �ng ăn ngủ với n� được?". Vọng kh�ng trả lời. Sự giải th�ch chẳng phải l� thứ t�y tiện chia đều cho mọi người. M�i sơn, m�i dầu c�, m�i xăng, m�i keo... Những thứ m�i đ� g�p phần l�m n�n chất x�c t�c khiến Vọng m� mẩn con đường tạo h�nh. Đ� kh� l�u, đổi thay qua hai ba triều đại, Vọng chưa từng một lần c� � định rời bỏ hội họa, dẫu đ�i khi l�ng Vọng ch�ng xuống, trắng mốc như một khung bố bị l�ng qu�n. Ai cũng vậy cả, người ta đều phải trải qua một giai đoạn tuyệt vọng v� bờ. Vọng tuyệt vọng, giống như người qu� giang, bước ch�n l�n đ� m� s�ng nước kia mịt m�ng tr�o d�ng chẳng thấy bến bờ. H�y ngủ một giấc, h�y đ�nh thức t�i dậy hồi n�o tr�ng ra đất liền. Vọng ngủ, v� Vọng bắt gặp những giấc mơ ch�ng ch�nh x� đuổi tới. Người con g�i c� th�n h�nh đẹp, c� ngồi xuống giữa luồng s�ng, đầu v� hồng, vạt l�ng đen v� Vọng nh�n r� sự bất lực của m�nh tr�n bức tranh chẳng bao giờ ho�n chỉnh. Người con g�i mặc lại �o quần, những đường cong bị phủ lấp, che đậy. "Cho em nh�n qua một l�t c� được kh�ng?". Vọng thối th�c: "Anh chưa ho�n tất, hồi n�o vẽ xong ch�nh em l� người tr�ng n� đầu ti�n". Người con g�i nh�n ra cửa sổ, nơi b�nh minh vừa nh� l�n từng vệt m�u bẩn, mắt mơ m�ng. Cả khu�n mặt, chỉ c� đ�i mắt c� l� quyến rũ nhất. Sự quyến rũ lạ thường, nh�n v�o để thấy trong ấy chứa đựng một niềm u uất n�o đ�. B� mật, v� n� đ�nh động l�ng ta �t nhiều nghi vấn. "Th�i, em đi". C� g�i bước nhẹ hẫng trong khi n�i, giọng xa vắng. Gi� l�a v�o cửa sổ lạnh buốt, những tờ lịch cuốn cong l�n v� căn ph�ng trở lại sự tịch lặng mu�n thuở. Vọng với tay cố n�u lấy t� �o trắng, những ng�n co quắp, những ng�n tay vấy sơn lem nhem, đỏ bầm như bị rỉ m�u. Vọng g�o l�n rồi Vọng thức giấc. C�y kim gi�y chậm r�i chuyển dịch tr�n mặt đồng hồ. S�u giờ mười ph�t.

 

Vọng mở cửa, buổi s�ng trời đục m�u sương. C�y trứng c� trước mặt nh� vẫn ch�n ch�n ở vị tr� cũ từ khi Vọng tới thu�. N� vẫn thế, kh�ng cao hơn v� dường như loại c�y ấy th� lu�n gầy ốm l� thưa? G�c s�n c� ch�n cột gỗ dựng một c�i trang thờ m� thoạt tr�ng, n� tựa như thứ vọng lầu d�ng cho lo�i bồ c�u tr� ngụ. Chim ch�c kh�ng gh� v�o bởi c�i trang ấy sơn m�u đỏ, c� vẻ đe dọa. Thỉnh thoảng b� chủ gh� lấy tiền thu� nh� mỗi đầu th�ng c� v�o mượn Vọng chiếc ghế để đứng l�n b�y biện ch�t hương hoa, c�i đầu m� khấn v�i. Vọng nh�n ra, ph�t hiện sự th�nh khẩn của người đang mặc niệm kia v� Vọng hiểu chim ch�c dường như cũng biết đ�u l� chốn linh thi�ng, l� nơi kh�ng thể tụ bầy m� quấy rối. Ng�y th�ng, nắng mưa l�m cho c�i trang thờ kia biến dạng đi. Tấm l�ng b� chủ nh� cũng nhạt phai dần cho ai đ� khuất mặt. "Vậy đ�, thời buổi b�y giờ kh� n�i lắm". B� h�t h� kể lể trong khi đếm tiền. "Người ta c�y xới giải tỏa mộ phần, người ta ăn nhậu thịt c�c nh�i rắn trăn chuột ch�. Người ta đi chơi bời gặp phải con g�i m�nh trong ổ điếm... �i d�o! �ng họa sĩ cứ vẽ thần linh cho nhiều v�o th� c� l�c cũng đổi được thời vận đời m�nh... Tờ n�y r�ch n�t qu�, c� tờ bạc n�o l�nh lặn th� cho đổi gi�m..."

 

Ng�y th�ng đi rất nhanh nếu người ta phải chồng tiền thu� nh� mỗi đầu th�ng. V� đồng thời n� bước thật chậm chạp nếu người ta thức giấc mỗi s�ng để dọn l�ng đ�n đợi một tin vui. Vọng chờ tr�ng một l� thư ở ngoại quốc gửi về v� sự đ�nh cuộc tự m�nh b�y tr� lu�n đẩy Vọng l�i s�u v�o nỗi buồn c�m n�n. "V� t�i đợi n�n người chẳng tới". C�u thơ của ai đ� m�i ho�i l� một lời tr�ch nhẹ dội v�o t�m tưởng Vọng. Đ� l�u, c�i địa chỉ n�y tuồng như đ� bị x�a b�i trong tr� nhớ người ph�t thư. Hoặc giả chiếc xe đạp của �ng ta kh�ng t�i n�o vượt l�n được con dốc. "Một địa chỉ heo h�t". Th�y Mị nhận x�t. "V� em y�u vẻ tịch lặng n�y, như c� sự cam chịu n�o lẩn khuất". H�m ấy, Th�y Mị đứng dưới c�y trứng c�, c� dong tay cố h�i những tr�i đỏ ch�n. Những đốm nắng đục thủng người c� ấy, như một bẹ l� lớn bị s�u gặm lỗ chỗ. Một người đ�n �ng chuy�n x�y đắp lăng mộ tr�n n�i đạp xe ngang xin ca nước lạnh, khu�n mặt đỏ k� v� tiếng kh� ph�t ra sau khi đ� giải kh�t l�m Vọng tưởng như �ng vừa tợp xong cả l�t rượu đế. "C�m ơn cậu". �ng nh�n quanh, ng� tới Th�y Mị trong khi cởi n�n phe phẩy quạt v�o c�i lồng ngực trơ xương. "C�y trứng c�... Bậy thật, l� ra n� kh�ng n�n hiện diện ở đ�". Vọng n�m trả c�i ca v�o trong lu nước. "Muốn hanh th�ng mọi chuyện, cậu phải t�m c�ch bứng n� đi". �ng đặt b�n ch�n vấy b�n l�n b�n đạp v� run rẫy điều khiển chiếc xe chạy ngoằng ngh�o xuống dốc. "Cậu tin t�i đi. Cậu cũng n�n tin v�o những chuyện nhảm nh�. Nếu kh�ng tin, th� xem như t�i chưa hề mắc nợ cậu ca nước lạnh, t�i đ� trả, cả vốn lẫn lời...". M�y x�m tr�i dạt ngang che mất mặt trời. Gi� đ�n bụi ở mỗi chặng đường người đ�n �ng đạp xe qua...

 

C�y trứng c� vẫn ch�n ch�n ở đ�. N� l� c�i g� m� khiến vận người kh�ng thể hanh th�ng? Những giấc mơ của Vọng tuyệt nhi�n chẳng hề c� mặt c�y trứng c� đứng chen ch�n, v� v� vậy Vọng chưa đủ sự rối tr� để tin v�o những chuyện nhảm nh�. S�ng nay, Vọng ngồi ở bực thềm v� may thay, trong gi� hiu hắt, Vọng c�n ngửi ra ch�t hương m�t ngọt từ c�nh l� n� xua nhẹ tới, mơn trớn tr�n da thịt như lời c�m ơn thầm lặng. C� tiếng động cơ hục hặc vang động ở đ�u đ�, c� thể n� đang t�m tới Vọng với sự r� rời của cổ m�y gi� nua.� "May cho em chưa. Anh đ� thức v� anh chưa đi khỏi".

 

Chiếc xe gắn m�y hộc tốc thở kh�i thắng đứng s�t thềm. Th�y Mị trả tiền xe �m trong khi Vọng đ�n lấy c�i t�i vải thật nặng nề của c�. Vọng ngửi ra một m�i lạ. C� thể từ người Th�y Mị. C� thể từ cổ m�y bỏng kh�t. Chiếc xe mang tiếng động vui tai trở ngược về lộ tr�nh cũ. N� đ� ch�m xuống buổi s�ng tĩnh lặng r�ch một đường khe v� giờ n�y vết thương đ� kh�p miệng lại.

 

"Xuống tới ga, kh�ng hiểu sao người em nghĩ trước ti�n l� anh".

 

"C� đi đ�u bấy l�u nay?"

 

"Em đi c�ng chuyện. Một tuần, c� l�u kh�ng anh?"

 

Vọng nh�n m�i t�c rối của Th�y Mị. Nh�n chiếc �o cụt nhăn nh�u, v� sau c�ng đặt để đ�i mắt v�o hạt n�t tr�n kh�ng c�i. Da thịt r�m nắng lộ ra ph�a sau. M�i lạ m� Vọng ngửi c� thể l� m�i s�ng gi� dằn x�c, đường xa bụi bặm m� c� ấy phải hứng lấy khi băng qua.

 

"Em kh�ng c� qu� cho anh, nhưng em mang về một tin vui".

 

Th�y Mị x� cửa bước v�o nh�.

 

"Một tuần, đủ g�y cho anh nỗi nhớ kh�ng?

 

Vọng nh�n Th�y Mị từ đằng sau. Tại sao c� ấy kh�ng thể l� vợ m�nh? Đến một l�c n�o đ�, người ta cần phải c� cho ri�ng m�nh một người đ�n b�. Những kẻ tu h�nh, họ coi đ�n b� l� c�i giống g�? V� như vậy suốt đời họ chẳng bắt giữ được sự hanh th�ng?

 

"Nhớ". Vọng n�i khẽ.

 

Th�y Mị nh�n v�o mặt Vọng như thể t�m kiếm th�m điều g� đ� sau chữ nhớ. Mặt c� tho�ng bối rối, l�ng tr�nh �nh mắt Vọng bằng c�ch c�i đầu mở rộng miệng c�i t�i x�ch.

 

"Cho em tắm t�p giũ sạch bụi đường trước rồi hẳn n�i".

 

"Phải, chuyện g� cũng c�n c� đ�. Vấn đề l� c� c� c�n b�y ra một cuộc đi xa nữa kh�ng?"

 

Quần l�t, nịt v�, �o thun, x�-ph�ng, khăn tắm. Th�y Mị liền tay lục soạn v� sau c�ng Vọng tr�ng thấy những hạt c�t v�ng nằm lắng đọng dưới đ�y t�i x�ch.

 

 

"C� đi Nha-trang �? Sao lại bảo đ� qu�n l�ng cuộc t�nh ấy rồi?"

 

"Kh�ng. Em đi Vũng-t�u... Em n�i c� tin vui l� v� ở đ� em t�nh cờ gặp lại người bạn cũ..."

 

Th�y Mị moi ở trong lưng quần ra một phong b�.

 

"Hai trăm đ�. Người ta hứa sẽ mua tranh anh v� họ ứng trước cho anh một nửa".

 

Vọng nh�n c�i phong b� c� in h�nh chiếc m�y bay v� chữ Par Avion m�u xanh b�n dưới. L� thư Vọng đợi chờ bấy l�u, của đứa em từ ngoại quốc gửi về cũng y hệt thế, c� thể thua k�m hơn về nội dung m� n� chứa đựng. Tiền. Hai triệu đồng. B�n tay Th�y Mị c� hơi run khi đưa ra. Vọng cầm lấy bao thư mỏng, cảm nhận c�i chất giấy mềm oặt muốn rũ liệt bởi thấm đẫm mồ h�i của Th�y Mị. Tiền bạc kh�ng mang lại hạnh ph�c l� một c�u n�i thiếu hẳn sự x�c quyết v� mu�n đời n� kh� thuyết phục người nghe. Vọng ng� m�u da bụng của Th�y Mị trong khi chiếc �o xộc xệch chưa kịp bu�ng xuống. Tới l�c n�o đ�, bụng người đ�n b� sẽ lớn bộn ra, n� chứa ở trong đ� biết bao điều huyền nhiệm v� thằng đ�n �ng khi ấy sẽ quay quắt, sẽ lăn xăn trong c�i h�nh động thừa thải m� s�ch vở gọi l� con g� mắc đẻ. "Xin em h�y sanh cho anh một đứa con". C�u n�i ấy người ta sẽ n�i ra trong một ho�n cảnh kh�c với c�i ho�n cảnh m� Vọng đang c�. Th�y Mị vẫn thỉnh thoảng t�m ra được người chịu mua tranh Vọng v� điều đ� chẳng c� nghĩa x�i dục Vọng đẩy rộng th�m niềm tham, s�n, si. Vọng thụ động, ngay cả chuyện b�n tranh. Gi� cả, Vọng kh�ng biết h� l�n một con số. V� lu�n ngạc nhi�n bởi kiến thức về "kinh tế thị trường" của Th�y Mị. Xen lẫn trong niềm hối tiếc khi mất đi một t�c phẩm, bao giờ Vọng cũng đ�n nhận sau đ� một sự tự m�n đến ở n�n v�o người Vọng d�i l�u. Kh�ng c� Th�y Mị, c� thể những gi�c quan của Vọng sẽ lần hồi bị xơ cứng đi.

 

"Anh đ� ăn uống g� chưa? Đợi em tắm xong tụi m�nh đi một v�ng xuống phố".

 

Vọng kh�ng n�i. Th�y Mị hiểu, điều đ� cũng c� nghĩa l� sự t�n th�nh. C� đi v�o ph�ng tắm, tho�t y trước tấm poster ch�n dung tự họa của Van Gogh. Khu�n mặt Vọng đ�i khi cũng ẩn hiện n�t g�n guốc tựa thế. Kham khổ đến tr�n tr�o, dữ dằn đến man dại. C� điều đằng sau c�i vỏ bọc sần s�i đ�, Th�y Mị thường bắt gặp sự dịu d�ng lu�n c� ở người Vọng. Dịu d�ng đến ủy mị.� C�i kh�a nước mở c�t k�t đến v�ng cuối nhưng v�i sen tr�n đầu chỉ ứa ra một hai giọt tượng trưng. H�m nay thứ Ba, phải vậy kh�ng? L� ng�y m� khu vực n�y bị c�p nước...

 

"T�i b� c�i x� nước từ nh� bếp v�o cho c� rửa tạm nh�?". Vọng xuất hiện với những bước ch�n �m thắm. L� ra anh ấy phải g� cửa. L� ra anh ta phải giả bộ ho hen v� k�o l� đ�i d�p trong l�c bước v�o. "T�i khuấy qu�n... Phải đợi tới s�u giờ chiều mới c� nước lại".

 

Chưa bao giờ Vọng tr�ng r� th�n thể một người đ�n b� như b�y giờ. Vọng chỉ nh�n thấy trong mộng mị, trong một cảnh sắc mờ ảo đến giả tạo v� tr� tưởng tượng d� phong ph� tới đ�u cũng vấp phải nhiều sai lạc. Th�y Mị hoảng hốt c�ng cực, tay c� vung ph�t những cử chỉ loạn rối tựa một người sắp bị chết đuối dưới s�ng. V� sau c�ng d�ng n� để che đậy hờ hững ở những chỗ m� Th�y Mị kh�ng muốn Vọng ng� ra. C� ta đẹp lạ l�ng, trong c�i thế đứng ngượng. Một n�t đẹp kh�ng hề c� trong tr� tưởng của Vọng. Thời gian chết điếng v�o gi�y ph�t đ�, sững sờ. Mọi thứ đều ngưng đọng, kể cả tr�i tim Vọng. N� chỉ đập lại, đập hối hả sau khi Th�y Mị x� được tấm poster v� đắp c�i khu�n mặt nhăn nh�m của nh� danh họa kia l�n da thịt m�nh.

 

"C� một điều th�nh thật t�i muốn n�i cho Th�y Mị nghe... Hồi n�y Mị hỏi t�i c� nhớ kh�ng? Chữ nhớ kh�ng n�i hết những g� t�i ấp ủ. Một tuần, t�i đ� ăn nằm với những giấc mơ. T�i ng�ng tr�ng Mị về, t�i muốn �m gh� Mị trong tay thay v� �m lấy một điều huyễn hoặc chẳng tượng h�nh... T�i sẽ mang nước v�o v� dội xuống từng g�o cho Th�y Mị rửa..."

 

"C� lẽ l� t�i kh�ng cần tắm rửa nữa. T�i kh�ng cần g� hết. Anh h�y ra ngo�i đi".

 

"C� nhiều người rất vụng về khi tỏ t�nh, v� Th�y Mị hiểu cho, t�i cũng thuộc hạng người đ�. T�i linh cảm m�nh sẽ mất m�c một c�i g� thật hệ trọng trong suốt một tuần Mị vắng b�ng. V� Mị trở về, người r�m m�u nắng biển, những hạt c�t nằm đọng trong t�i h�nh l�... H�y n�i cho t�i nghe sự thật đi, về những ng�y Mị đ�a giỡn với s�ng biển".

 

"T�i sẽ kh�ng n�i g� cả chừng n�o t�i c�n đứng ở c�i vị tr� kỳ cục n�y".

 

"Người ta kh�ng thể trần truồng khi tắm biển. Ừ, đ� đ�nh. Nhưng v�o buổi tối, trong một c�i kh�ch sạn �m ả n�o đ�, người ta sẽ l�m những g� với nhau?"

 

"Anh xem t�i l� hạng người g� để c� quyền tra khảo những lời như vậy?"

 

"T�i xem Mị l� người th�n duy nhất m� t�i đang c�. L� y phục, l� thủ t�c, l� những thứ kh�ng thể đoạn l�a. Tấm poster kia t�i rất th�ch, của đứa em g�i ở ngoại quốc gửi về, nhưng Th�y Mị c� quyền x� bỏ n� m� kh�ng g�y cho t�i niềm hối tiếc n�o cả".

 

"Khi anh muốn gặt h�i cảm t�nh của kẻ kh�c, anh kh�ng thể trấn lột �p đảo người ta v�o thế kh� xử. Anh đi ra đi".

 

"Đ� l�u t�i chưa hề đi biển. T�i muốn h�t lấy hương muối mặn nồng của n� tr�n người Mị".

 

Vọng tiến gần tới chỗ đứng của Th�y Mị. C� nh�n r� đốm lửa trong đ�i mắt ấy c�ng l�c c�ng gần. N�ng ran.

 

"Anh đừng l�m ẩu. Anh ra s�n m� bứng c�y trứng c� đi. �m kh� n� �m v�o anh rồi..."

 

Người Vọng cứng như một c�i x�c ướp, ng�y dại.� "Kh�ng. T�i lu�n tỉnh t�o. Nếu kh�ng y�u thương, Mị c� thể trao cho t�i một kỷ vật, một kỷ niệm rồi hẳn bỏ đi. Hai trăm đ�. Mị cầm lấy đi".

 

"Buồn cười! Tiền t�i mang về cho anh, b�y giờ anh lại d�ng n� để mua b�n lấy t�i. T�i n�i thật cho anh nghe, tiền đ� c� l� do bởi t�i ngủ với một thằng Việt kiều chứ ma n�o m� chịu ứng trước chuyện mua tranh. N� đ� biết mặt ngang mặt dọc g� về tấm tranh anh vẽ m� chịu mua... T�i ngủ với n� v� t�i bị l�y bệnh, anh tin kh�ng? Đ� l� l� do t�i kh�ng muốn gần anh. T�i l� người c� lương t�m, anh thấy vậy kh�ng? V� t�i lu�n qu� trọng anh".

 

Vọng khựng người, tay bu�ng th�ng, đầu c�i gầm nh�n xuống những vi�n gạch hoa l�t nền xoay m�ng. C�i x�c ướp tho�t khỏi, để lại con người Vọng sự r� rượi đến rủ liệt. Tấm h�nh m�u Van Gogh v�y v� rơi nhẹ xuống, Th�y Mị �m đống �o quần bước đi. Tịch lặng. Chẳng c� thứ tiếng động n�o dấy l�n. Một buổi s�ng dị thường, hoang vu tựa b�i tha ma. C� lẽ được thế m� lại hơn. Một lời n�i cất l�n giờ n�y sẽ lộ đầy sự trơ trẽn của n�. Chẳng c� thứ ng�n ngữ n�o thuận nhĩ cả. Vọng đứng với tất cả nỗi muộn phiền bủa v�y. Một hai giọt nước ứa ra từ v�i sen, s�ng ngời khi rơi xuống. Như giọt nước mắt chảy muộn cho niềm ăn năn tr�n bờ.

 

Th�y Mị đ� rời khỏi nh�. C� chẳng để qu�n một vật g� v� tấm ch�n dung Th�y Mị m� Vọng vẽ tặng c� trong sự say sưa xuất thần vẫn c�n treo tr�n v�ch. Nắng chiếu qua song cửa, dội l�n mặt Mị c�i rạng ngời của một thần th�i sung m�n đến thỏa thu�. Như người đ�n b� nằm ngửa hồi ức về ph�t �i �n đ� qua đi, qua đi trong gi�y ph�t m� niềm hoan lạc đ� l�n tới cực điểm.

 

Vọng kh�a cửa, quay lưng bước ra con dốc dẫn xuống phố phường. Hai trăm đ�-la trong t�i quần, Vọng c� quyền l�m những thứ m� ng�y thường Vọng cho l� xa xỉ. Vọng điểm t�m t� hủ tiếu, uống chai bia ngoại v� h�t thuốc ba con năm. Những thứ ấy đi qua khẩu vị Vọng v� ngạc nhi�n thay, n� dở dang, n� đắng ch�t, n� tanh tưởi đến lợm giọng. Vọng rời qu�n ăn, đi loanh quanh một hồi m� kh�ng nghĩ ra được một địa chỉ để dừng ch�n. Vọng gh� v�o c�ng vi�n, t�m chiếc ghế đ� trống nằm ng� l�n những cụm l� rối che khuất m�u trời. L� vẫn xanh v� m�u trời vẫn thế. M�y vẫn bay v� gi� vẫn thổi. Vạn vật tuồng như mu�n đời vẫn cũ kỹ. Chỉ c� em l� đổi thay, chỉ c� t�i l� người trở chứng. Ch�ng ta lu�n muốn t�m ra c�i mới lạ, v� đớn đau biết dường n�o, giờ n�y ch�ng ta đ� lạc mất nhau.

 

Vọng trở về nh� l�c hai giờ trưa với c�i t�i x�ch lỉnh kỉnh đồ vật tr�n tay. Vọng cởi trần, cầm lon sơn đỏ đội nắng ra sơn phết lại c�i trang thờ bạc m�u gi� mưa. T� đi qu�t lại hai ba lớp d�y cho tới hồi lon sơn cạn kiệt. Vọng l�i lại như thể đang ngắm nh�n một t�c phẩm. C�i trang thờ bỗng dưng uy nghi đường bệ hẳn ra. Dưới nắng, m�u đỏ tươi s�ng l�a dội xuống khoảng s�n hẹp thứ hừng hực của sắc lửa. Một t�c phẩm th� bao giờ cũng phải c� sức sống. Vọng xoa tay m�n nguyện, bước v�o ngạch cửa c�n ngo�i đầu tr�ng lui. Tẳn mẳn v� chu đ�o hơn cả b� chủ nh�, Vọng b�y tr�i c�y ra dĩa, r�t nước lạnh v�o ly, hương đ�n v�ng bạc c�c thứ đều kh�ng s�t, Vọng lần lượt mang ra đặt trong c�i TV rỗng ruột dị kỳ. "Th�ng cảm cho t�i người ngợm chẳng được sạch sẽ. S�u giờ người ta mới cho x�i nước. Th�y Mị bỏ đi cũng v� chuyện nước n�i. T�i kh�ng biết c�i trang n�y lập ra để thờ phượng ai, nhưng t�i mong người đ� l� Em, người m� mỗi đ�m t�i nh�n thấy trong giấc ngủ. Họ bảo h�y nhổ c�y trứng c� kia th� t�i mới được y�n th�n, nhưng thưa Em, c� người lại n�i "trồng c�y mười năm..." th� t�i kh�ng thể một sớm một chiều m� hủy hoại n� được. Ch�t hương hoa l�ng th�nh n�y d�ng l�n, xin Em c� linh thi�ng h�y chứng gi�m gi�m. T�i đợi Em đ�m nay, dĩ nhi�n l� l�c ấy đ� tắm t�p sạch sẽ. M�nh nằm chuyện tr� cho ra lẽ. Em đi. Nhưng m� em đi đ�u? ".

 

"Nguyễn Vọng. Ai l� Nguyễn Vọng?"

 

Tiếng người đưa thư thảng thốt r�o gọi.

 

"T�i... T�i... Phải thư gửi về từ Canada kh�ng?"

 

Vọng ch�i b�n tay ướt đẫm mồ h�i v�o quần, tiện thể lấy �t tiền d�i v�o t�i �o người ph�t thư.

 

"B�c cầm tạm m� uống ch�t nước giải kh�t".

 

Phong thư mỏng l�t, khu�n khổ m�u sắc y hệt phong b� đựng tiền m� Th�y Mị đ� trao.

 

"Anh Nguyễn Vọng. T�i l� người bạn của Nguyễn thị Tưởng, th�nh thật b�o tin buồn cho anh l� em g�i anh đ� l�m bạo bệnh v� vừa qua đời c�ch đ�y ba h�m..."

 

Vọng đổ người xuống bậc thềm. Thị gi�c như tấm m�n nhung của rạp h�t từ tốn k�o đ�ng lại, trước khi rơi v�o thế giới tăm tối, v�ng m� của Vọng bắt giữ h�nh ảnh c�i trang thờ đỏ ch�i nghi�ng ng� rớt xuống, kh�ng g�y tiếng động, chỉ khuấy bụi m� s�n. Người ph�t thư đ� đạp xe xuống khỏi con dốc, �ng ta x�e ở giữa năm ng�n tay những tờ giấy bạc kh� lớn v� �ng kh�ng hề tr�ng thấy c�y thịt của kẻ h�o hao vừa bị đốn ng� sau lưng. Buổi trưa thứ Ba vắng lặng như mọi buổi trưa kh�c. C�y trứng c� vẫn ch�n ch�n ở vị tr� cũ, l� của n� vẫn xao động reo vui trong gi� như thường hằng.��

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

 

� gio-o.com 2011