Hồ Đ�nh Nghi�m

 

DKh�c

chuyện ngắn

Người con g�i cao hơn hắn một c�i đầu. Mắt hắn nh�n thẳng, đọng ngay giữa ngực. Ngực c� ta s�u một đường khe. Hắn nuốt nước miếng, t� phở đi v�o bụng nửa tiếng trước bắt đầu tạo phản ứng? Bột ngọt vị tinh m� ch�nh, thủ thuật gia giảm liều lượng đinh hương đinh hồi. Kh� kh�t cổ họng.

 

- Một trăm.

 

� Đứa con g�i đ� l�ng nheo. Hết tiếng Ph�p lại đổi sang tiếng Anh. Giọng khan, m�i son đỏ co gi�n v� hai h�m răng kh�ng ngừng nhai kẹo cao su. Hắn ngửi được một m�i thơm, rất đ�n b�. Quyến rũ gấp vạn lần x� qu�ch h�ng quế ng� gai ớt chua tương ăn phở.

 

- Cần n�i th�m l� đ� t�nh lu�n tiền ph�ng cộng với bao cao su.

 

� Mua một m�n h�ng th� ai cũng săm soi nh�n trước ng� sau. Hắn thọc tay v�o t�i quần v� đầu th� đang bị mấy chữ trường t�c bất chi lao hiện ra dằn vặt. Đi đ�u m� vội, h�t một điếu thuốc c�i đ�. V� lại �ng b� m�nh c� dặn, mới ăn no chớ n�n x� l�ng năng lượng v� ba c�i vụ n�y. Th�n thể con người chia l�m ba phần, đầu m�nh v� tứ chi. Đợi ba bộ phận ấy ngứa ng�y kh� chịu rồi hẳn t�nh.

 

- Cho tao một điếu. OK?

 

� Kh�i thuốc bay c�ng lần nơi hai m�i đầu chụm lại. T�c v�ng t�c đen quấn qu�t sợi ngắn sợi d�i. Hắn thổi đ�m m�y x�m bay l�n những bậc cấp �m tối. C� lẽ tr�n đ�, sau c�nh cửa im ỉm đ�ng l� nơi h�nh lạc? (Kh�ng h�nh trần chẳng gi� ch�n).

 

� Buổi trưa, nắng kh�ng c�, nhưng n�ng. Bầu trời tr�m ch� nặng nề đ� mấy h�m rồi, tức gi�ng. Chiều nay trời kh�ng mưa th� t�i sẽ l�m mưa. Hắn nhai đ�m kh�i thuốc trước khi thở ra lỗ mũi. Phi� b�n kia đường c� tiệm b�n băng dĩa cũ v� DVD phim ba X. Tuy ban ng�y m� đ�n chớp nh�y ng� thật rậm rật. Cửa mở rộng treo bảng đại hạ gi�, nhạc hard rock như th�c chảy từ trong đ� tu�n ra. Bản ấy đang đứng top. �The Unforgiven� của bọn Metallica. Đứa con g�i nh�n nhảy. Bộ ngực nh�n nhảy. Hai c�i th�nh gi� đeo lủng lẳng dưới tr�i tai cũng nh�n nhảy, s�ng ch�i m�u kim loại. Lạ. Thời buổi n�y th�nh gi� b�n rất chạy, cho những c� g�i đeo l�m vật trang sức; trong khi lời nhạc th� xem thường sự c� mặt của thần linh, g�o th�t thứ ẩn ng�n của ma qủy. Mạt ph�p!

 

� Từ tr�n mười t�m bậc cấp c� t�n đ�n �ng r�u rậm loạng quạng đi xuống. Mặt thằng chả đỏ k�, da thịt b�ng nhờn mồ h�i xuất hạn dầm dề, ngang qua đứa con g�i th� tay l�ng l� v�o ngắt v�o m�ng.

 

- Bận sau anh sẽ đi với em. Con Ros� ăn thứ g� m� trở chứng?

 

- N� ăn thịt ba của anh chứ ăn thứ g�. Đừng c� chớn.

 

- � m� em.

 

� Thằng đ�n �ng cười khan trong cổ. Nhổ một đ�m nước d�i rồi bỏ đi. What the Hell�

 

- Tao ch�n những đứa lắm chuyện như thế kh�ng thể tả. Nghe đồn d�n � ch�u rất ngon l�nh trong ba c�i vụ im hơi lặng tiếng v� �t b�y đặt kiểu cọ?

 

- C� lẽ.

 

- Thế c�n keo kiệt? Thấy một trăm mắc th� dang ra chỗ kh�c chơi cha nội.

 

� Hắn n�m điếu thuốc xuống đất, nh�n lại con đĩ c� giọng n�i khan. V� chua như giấm. Chiếc �o thun đen in h�ng chữ tiếng Ph�p chạy m�o m� tr�n vũng thịt lồi l�m, rung động kh�ng �o nịt ngực. Dốt ngoại ngữ lắm tr� �c hắn cũng tự động phi�n dịch ra tiếng Việt: �H�y cứu vớt linh hồn t�i!�. Hắn từng l� thuyền nh�n. SOS. V� hắn từng được người gi�u l�ng từ bi cứu vớt l�n thuyền lớn.

 

- Tr�n đ� phải kh�ng? Hắn hất h�m.

 

- Chịu rồi phải kh�ng? Con nhỏ t�c v�ng chu mỏ thổi bay cục cao su ra ngo�i đường. Đi theo tao.

 

� Mười t�m bậc cấp. C� ai d� địa ngục m� phải bước l�n. Trần gian đang ở đ�u thế? B�n kia đại dương chăng? Ở đ� c� c� vợ hờ m� người ta n�i tương lai sẽ thuộc về hắn. Người ta sẽ chịu chi một c�i v� m�y bay về bển với điều kiện hắn ra Quy-nhơn tổ chức đ�m cưới rồi lo mọi thủ tục để c� ng�y vớt c� vợ b� bỏng ấy sang đ�y. Người ta cho hắn xem h�nh đen trắng, ai đ� c�n xổ Kiều phụ họa th�m: Thấy kh�ng? Cũng khu�n trăng đầy đặn n�t ng�i nở nang! Tiếc l� tấm ảnh nhỏ chỉ thu lấy khu�n mặt, m�nh v� tứ chi th� chẳng r� c� nở nang? Hắn xem x�t, l�ng những muốn phi�u lưu v�o cuộc h�n nh�n qu�i đản nhưng miệng vẫn ngậm c�m chưa c� ngay c�u x�c định: Yes or No. Thi�n hạ kh�o nhau chuyện tầm ph�o, g�i Quy-nhơn kh�ng c� l�ng. Xời, biết đ�u đ� l� lối quảng c�o thiệt kh�o nhằm đ�nh động t�nh t� m�.

 

- Lẹ l�n cưng.

 

� Đem tuổi t�c ra m� so th� chưa r� hơn thua, nhưng lấy thể x�c m� đọ th� đ�ng l� chị trước em sau. C�nh cửa đ�ng k�u c�i k�t, t� m� một h�nh lang ẩm mốc với d�y ph�ng c� cửa sơn m�u t�m. Tiếng gi�y cao g�t g� xuống nền gỗ hư hao chuyển m�nh r�n rĩ. Một hai l�c c�c ba bốn. Th�nh thịch th�m thụp l�c c�c. Hắn hơi ngộp thở, c� thứ g� đ� chẳng tượng h�nh l�m tr�i tim �p s�t lồng ngực. Ph�ng số 10. N�m-bờ Ten. Chẳng rộng r�i tho�ng kh� như hắn lỡ mường tượng. V�ch d�n giấy hoa c� nơi keo kh�ng ăn vật m�nh tờ giấy xuống, oằn oại lưng chừng. Đinh đ�ng v�o v�ch lỗ chỗ chẳng r� để l�m g�, trống trơn kh�ng một tấm tranh m�c treo l�n. Một b�n vu�ng nằm trong g�c. Hai cuốn sổ ni�n gi�m điện thoại d�y như chuyện kể ngh�n lẻ một đ�m hoặc Hồng l�u mộng. Bốn năm vỏ chai bia lăn l�c. C�i gạt t�n thuốc. C�i một tr�i t�o ai gặm kh�ng hết vất dưới ch�n giường kh� quắt tựa một kh�c xương người tiền cổ vừa được khai quật. V� c�i giường l� vật thể cuối c�ng nằm ch�nh �nh ra đ�. Giường nhỏ, trải tấm ra m�u xanh bẩn như giường c� trong bệnh viện, khu hộ sinh.

 

- N�ng bức qu� hả?

 

� Đứa con g�i ph�t biểu cảm tưởng trong l�c cởi quần jean r�ch đầu gối treo l�n một c�y đinh. Hắn ph�t hiện chẳng c� cửa sổ n�o cả, như một c�i hộp vu�ng vức. Kh�ng quạt trần, kh�ng lu�n cả m�y lạnh điều ho� kh�ng kh�. Mồ h�i tu�n như đang đứng ở G� Vấp. Montr�al xứ tuyết vẫn c� khi qủy qu�i như thế đ�. Lạnh Li�n-x� m� n�ng Việt-nam.

 

- Đưa tiền đ�y.

 

� Năm ng�n tay ch�a ra. C�nh tay c�n lại đang chống nạnh, quần l�t m�u đỏ nhỏ ch�t x�u c� ưa d�ng để hỉ mũi lau cũng kh�ng sạch nước giải. Mấy ng�n nhịp nhịp tr�n sợi gi�y thun chờ đợi. Một trăm l� năm tờ giấy hai chục. Hắn th� lưỡi thấm nước miếng m� đếm. Tiền trao nhưng ch�o chưa m�c.

 

- Đợi tao dội qua miếng nước cho sạch sẽ. OK?

 

� Nước? Nước non ng�n dặm ra đi. OK. Nụ cười con nhỏ ng� dễ gh�t. Chữ gh�t n�y phải hiểu ngược lại. Như mẹ ẳm con thơ l�n, l�ng vui v� hạn để th� thầm: C�i mặt thấy gh�t qu� h�! Chiếc �o �cứu vớt linh hồn� được cởi ra, n�m v�o mặt hắn rồi c� quay lưng bước tới v�ch, nơi c� miếng giấy hoa gần rơi rụng. Ch�, hiện đại nhỉ! C� c�nh cửa gắn ở đ� m� hắn n�o thấy. Đằng sau l� ph�ng vệ sinh dồn đẩy m�i long n�o ra khi cửa mở. Đứa con g�i tụt miếng vải cuối c�ng vặn vẹo người cho đến hồi n� tho�t hẳn đ�i ch�n d�i. Hắn ngồi ở m�p giường giương mắt ốc ra ng� từng cử động. Tiếng nước chảy, tiếng v�i nước bị kh�a lại nơi c�i robinet đ� han rỉ. C� bước ra. Đ�m l�ng xoắn x�t v� n� v� lại như một cụm r�u cắm dưới cằm con d� tuổi mới lớn.

 

- Chưa cởi đồ ra sao?

 

� Hắn nh�n c�i tam gi�c co gi�n đang chuyển dịch lại gần. Những giọt nước rơi xuống, từ đ� rơi xuống. Người ta cho hay, nhỏ đ� t�n Thủy, mới mười ch�n tuổi v� bảo đảm l� chưa thất th�n. �N�i l�o xe c�n, ai lại thất đức l�m mai cho cậu một người vợ mất trinh�.

 

- Xong hết rồi đ�. L�m lẹ đi.

 

� Đứa con g�i vật m�nh xuống giường nằm ngữa dang rộng tay ch�n. Hắn l�ng c�ng hồi l�u trong việc tho�t y. Chậm chạp nhưng sau rốt cũng xong. Hắn ph�t hiện chiều d�i kh�ng đồng nhất của hai th�n thể đ� l�m so le những bộ phận cần được bổ sung điền khuyết cho nhau. H�n g� người ta d�ng chữ c�n cặp xứng đ�i khi tả đến h�nh ảnh một cặp vợ chồng.

 

- M�y dễ thương hiền l�nh hơn tao tưởng.

 

� Đứa con g�i n�i trong khi hắn thở mệt. Chẳng c�n cặp g� cả. Một b�n nhịp tim điều h�a như đang từ tốn đi bước nhẹ kiểu tập taichi. B�n kia th� h�o hển bấn loạn tựa chạy việt d� ở v�ng đua cuối c�ng. Ph� du! Bận sau nhất định kh�ng gh� tiệm phở ấy nữa. Gia vị, nước l�o nấu kh�ng đ�ng b�i bản đ� đ�nh, lại th�m chẳng c� ch�t g� bổ khỏe cả! Ăn v�o kh�t nước, l�m t�nh th� ch�ng mỏi gối chồn ch�n. Lếu l�o thật! Năm ph�t, khoảng đ�, l� năm tờ giấy hai chục bị đốt ch�y. Một trăm đồng, đi c�y ở h�ng xưởng đổ mồ h�i s�i nước mắt cả ng�y mới gặt h�i được. Sau năm ph�t, những động t�c ban đầu lại được t�i lập, đi ngược tr�nh tự. X�-l�p k�o l�n, đi nh�n g�t tới xỏ ch�n v�o quần jean. Cầm chiếc �o thun l�n, rũ rũ.

 

- Lộn rồi, �o đ� của tao. Hắn n�i.

 

- Xin lỗi. Đứa con g�i cười v� vuốt lấy những sợi t�c rối trước mặt.

 

- Kh�ng sao, th�ch th� cứ giữ lấy m� mặc.

 

� Đư� con g�i h�n một b�n m� hắn, nhe răng cắn nhẹ v�o tr�i tai:

 

- Tao t�n Nancy. Lần sau c� đến t�m th� tự nhi�n gi� cả sẽ thay đổi.

 

� Hắn mặc chiếc �o �cư� vớt linh hồn� v�o người. �o sực nức m�i đĩ th�a l�m da thịt phải nổi gai, ch�m ch�ch thứ cảm gi�c lạ.

 

� Khi bước xuống mười t�m bậc cấp, trời hung h�n đổ mưa. Cuồng nhiệt, thịnh nộ, rầm rộ v� c� vẻ dai dẳng d�i hơi.

 

- Đi bộ hả? Th�i bai nghe.

 

� Nancy kh�ng bước xuống bậc cuối. Hắn s�i ch�n ra vu�ng s�n đất nồng, bong b�ng vỡ ra khi nước đ�m v�o đất, mưa xối xả quất v�o lưng hắn trăm ng�n roi vọt như c�ch thức trừng phạt của cao xanh. Hắn nhắm hướng c� trạm t�u điện ngầm để t�m tới. Chẳng vội v�, hắn muốn tắm gội, hắn muốn tẩy x�a. Phố phường kh�ng b�ng bộ h�nh, tất cả đều đụt mưa dưới m�i hi�n nh� những mong người được kh� r�o. Bốn giờ chiều, con chuột lột về đ�ng chỗ trọ ướt nghe ng�i đứng mở cửa. Mưa m�c r�n rụa chẳng l�m phai nhạt m�i hương c� tr�n chiếc T-shirt. Cửa mở, anh hắn hiện ra ở lối đi nhỏ dẫn s�u v�o bếp, tay v�y v� c�i khăn ca-r� d�ng để lau ch�n b�t. Sau lưng l� b�ng điện v�ng, sau nữa l� c� thứ m�i g� đ�. Chả gi� vừa chi�n xong? M�i chanh tỏi ớt nước mắm? Rất nhiều m�i, đ�i tho�t khỏi căn ph�ng ngột ngạt.

 

- Về rồi �? C� sướng kh�ng?

 

� Ngọn đ�n v�ng tr�n trần nh� chẳng s�ng bằng đ�i mắt anh hắn. Đ�i mắt của kẻ đang l�m c�ng việc tra tấn, lấy khẩu cung. Dữ dằn pha lẫn miệt thị nhốt chật trong đ�.

 

- Ng� xuống con người m�y đi. T�n tệ v� dơ bẩn đến thế l� c�ng. Coi, b�y đặt chơi chữ nữa chứ. Cứu với lại vớt�

 

� Hắn đứng sững. Nước từ người tụ một vũng dưới ch�n như sợ h�i tới độ s�n đ�i.

 

- Hồi trưa, khoảng hai giờ m�y l�m g� ngo�i phố? N�i tao nghe.

 

- Tui hai mươi mốt tuổi rồi đ� anh �. Tui kh�ng c�n l� đứa con n�t ng�y n�o chạy theo anh đi vượt biển.

 

- Tao biết. Ừ, m�y lớn bộn rồi. L�c n�o cũng vỗ ngực. Thật khốn nạn! Tao hối hận đ� dắt m�y đi qua đ�y.

 

- C� chuyện g� thế? Anh sắp lấy vợ, sắp ở ri�ng rồi sao c�n nhăn nh� l�m chi cho mất vui.

 

- Thật mất mặt. Tao chở b� Thuy�n đi chợ trời th� tr�ng thấy m�y đứng tr� chuyện mặc cả với một con đĩ. Tại sao vậy? Ăn n�i sao cho ổn với người ta?

 

- C�ng lắm th� hủy c�i hợp đồng vợ chồng kia đi. Nghe như giễu vậy m� anh lại tin. Chứ kh�ng phải anh l� kẻ lu�n h� h�t chửi rủa những t�n đi về Việt-nam �?

 

- Đ�y l� n�i tới chuyện của tao. M�y hại thanh danh v� hạnh ph�c của tao cũng vừa phải th�i. Rồi mai đ�y trong cộng đồng họ đồn t�m lum ra.

 

- Tui chơi đĩ chứ phải anh đ�u m� sợ. Bộ t�nh nghi�n cứu l� lịch kỹ như Việt-cộng hay sao đ�y?

 

- M�y c�m mỏ đi.

 

� Anh hắn bỏ lui sau bếp, n�m mạnh một vật g� đ� v�o bồn rửa ch�n.

 

- Tao hẹn b� Thuy�n chiều nay lại nh� ăn cơm. M�y đi đ�u khuất mắt cho tao nhờ.

 

- Tui lại nh� anh Đại th� c� chi phiền cho anh kh�ng?

 

� Hắn thấy anh hắn đang nắm lấy con dao. Chắc chỉ để xắc thịt hoặc th�i h�nh ng� g� đ�. T�nh kh� anh hắn rất n�ng nảy, nhưng chỉ thấy lộ ra tr�n những d�ng chữ viết. B�nh thường anh tỏ ra l� người đ�n �ng rất dịu d�ng nhỏ nhẹ khi lăng xăng b�n cạnh chị Thuy�n. B� ấy đ� c� chồng con, quyết li dị để sống gần anh. Anh Đại nghĩ t�nh bạn cũ một mực cản ngăn v� hậu quả t�n ch� t�nh kia trở n�n một kẻ� th�n Cộng. L� do ư? Trong người c�n giữ m�i một h�n đạn AK47, bắn gần tr�ng tim m� kh�ng chịu chết đi. Hắn nhắc tới �ng Trung-u� Biệt động qu�n ấy để mỉa mai cho vui vậy th�i, chớ ai dại g� v�c mặt mốc tới nh�n kẻ từng x�m mặt k�u trời kh�ng thấu.

 

- Tao kh�ng hơi sức đ�u d�i lời với đứa mất dạy như m�y. Địt m�, em với �t!

 

� Hắn cũng cảm thấy r�t cổ, mở tủ lạnh t�m chai bia. Ph�ng ăn ng� tươm tất x�m tụ hơn một bữa tiệc đo�n vi�n theo chương tr�nh �Ra đi c� trật tự�. Anh hắn nổi tiếng trong nhiều l�nh vực, kh�ng ngờ chuyện bếp n�c c�n kh�o l�o tới độ kh� tin. Trộn gỏi nhanh hơn m�a b�t, cắt nem dồi chả heo quay x� x�u sắp ngay ngắn trong dĩa c�n đẹp mắt hơn b�y đồ c�ng �ng b� cha mẹ. Loay hoay, tẳn mẳn vụn vặt. Gỉa dụ nếu c� kiếp sau, th� kiếp ấy anh sẽ l� một mụ đ�n b�. V� hắn cầu xin, mọi người sống trong c�i ấy phải chịu trả tiền ri�ng cho c�i khoảng n�i năng. Lời n�i phải mất tiền mua, ph�t biểu linh tinh phải chịu đ�ng thuế. Chắc rằng những kẻ từng bị chụp mũ sẽ đồng thanh hoan h� nhất tr�. Phải thế kh�ng anh Đại?

 

- M�y l�m g� đ�? Nem của b� Thuy�n mua kh�ng phải để cho m�y nhậu khan.

 

- Cần tui phụ c�i g� kh�ng?

 

- M�y x�o đi. Đừng c� t�y m�y hai b�n tay nhơ nhớp v�o thức ăn.

 

- Thế n�o l� nhơ nhớp? Anh đ� nghe anh Đại giảng nghĩa chữ đ� chưa? Rằng khi xưa chị Thuy�n c� lần�

 

� Hắn ngậm miệng. �nh th�p vừa lo�ng l�n v� c�y dao cắm ngập lưỡi v�o c�i thớt gỗ. Những tr�i dưa leo dưa chuột giật bắn m�nh mẫy lăn đổ xuống đất. B�n tay anh hắn nổi vồng g�n xanh.

 

- M�y c� tin l� tao sẽ giết m�y kh�ng?

 

- V� miếng ăn hay v� đ�n b�?

 

� Mắt anh hắn đ� tắt đi ngọn đ�n pha, đọng b�n trong đỏ ngầu một tia lửa tỏa nhiệt. M� mắt căng ra, nh�n hắn kh�ng nh�y.

 

- Kể từ giờ n�y m�y n�n đi khỏi nh� ngay. Nu�i m�y đ� mười năm tao chẳng c�n g� để hối hận cả. Tr�n trịa qu� rồi, vun đầy qu� rồi. V� nếu c� sức mẻ th� vết rạn nứt ấy do m�y tạo n�n.

 

- Tui biết anh kh�ng nỡ giết tui. Đăng một � vu�ng từ em in tr�n tờ b�o chợ th� c� lẽ hợp với chuy�n m�n của anh hơn. C�n chuyện nu�i nấng? Thiệt c�m ơn anh, sao anh chẳng n�i l� vừa th� cho tui một trăm đồng để đi xả xui.

 

- Khốn nạn thật! Miệng lưỡi y hệt như thằng Đại. Tao thật kh�ng ngờ m�y ch�ng học n�n những điều th�m độc từ bọn bất lương kia, m�y c� biết l� ch�ng n� cố t�nh chia rẽ t�nh anh em kh�ng?

 

- Nhiều lần, tui cũng cố tin như vậy rồi anh ơi!

 

- M�y đ� nghe n�i qua chiến dịch Hoa hồng x�m của bọn Việt cộng?

 

- Tiếng Việt tui dốt lắm. V� anh l� người đ� g�y cho tui nỗi sợ h�i kh�ng muốn d�y dưa với người đồng hương quanh đ�y. Chơi với tụi T�y đầm thiệt khỏe tr�, kh�ng lươn lẹo. Tui y�u sự s�ng phẳng qu� chừng, như muốn ngủ với g�i th� quẳng cho n� một mớ tiền.

 

� Hắn ngửa cổ, đổ xuống một hơi bia đầy. Bia đắng, nhưng hậu vị l� cả một sự ngọt ng�o. T�nh anh em tr�i nổi sang xứ người, ban đầu th� mặn m�, th�t c�n lại c�i cốt l�i ch�t chua. Cũng chẳng tr�ch cứ g� ai được. Con người anh hắn kh� t�m ra một kẻ t�m đầu � hợp, vớ được b� Thuy�n buộc l�ng anh hắn phải tr�n q�y v� xem mọi thứ kh�c đều l� cỏ r�c.

 

- Anh c�n tiền kh�ng? Cho tui vay một trăm.

 

- Kh�ng c�.

 

- Bao nhi�u đồ đạc tui sắm trong nh� n�y kh�ng đ�ng với c�i gi� đ� sao? C�i T.V. C�i DVD. C�i đầu m�y Video tui mua hơn cả ng�n chứ c� phải đi ăn trộm của b� t�nh đ�u.

 

- M�y t�nh b�n �? B�n th� tao mua. Một trăm, c� phải kh�ng?

 

- Ừ. Chỉ bấy nhi�u th�i. Xem như đ�m cưới anh tui l� người tặng qu� c�p hiến lễ sớm sủa nhất. C�n lời ch�c anh chị trăm năm đầu bạc th� tui xin khất.

 

- M�y lại giở giọng điệu g� nữa đ�y? M�y tuồng như lu�n c� �c � với b� Thuy�n!

 

- C�i đ� l� do anh suy luận. Anh t�i giỏi th� đừng để c� ng�y chị ấy phải ra th�ng c�o đ�i li dị.

 

- Tiền đ�y. Cầm lấy m� đi chơi bời cho mắc bệnh chết cha m�y lu�n.

 

- Anh đ� dẫn chị Thuy�n đi thử m�u chưa? Kh�ng kh�o lại d�nh v� chữ hoa hồng x�m qu�i quỷ g� đ�!

 

� Anh hắn sững mặt ra, trong một gi�y. Một gi�y sau th� b�n tay cầm l�n ch�n nước mắm đặt gần đấy tạt hắt v�o người hắn. X�c ớt tỏi gi� vụn b�m kh�ng rời h�ng chữ �H�y cứu vớt linh hồn t�i�, thấm v�o da bỏng r�t, tanh nồng. Hắn cười. Tiếng cười run rẫy giữ trong cần cổ, nghẹn vướng. Hắn cởi chiếc �o n�m v�o th�ng r�c:

 

- Anh n�i gi�m với chị Thuy�n l� linh hồn tui đ� lỡ b�n cho qủy rồi. Chuyện lấy Thủy, c� vợ Quy-nhơn xa ng�i m� chị ấy giới thiệu th� no fucking way!

 

� Hắn v�o ph�ng vơ đại một chiếc �o rồi bỏ đi. Trời tạnh r�o. Gi� th� th�o tr�n cao l�m những ch�m l� c�y như biết đ�i, rắc nước nhỏ giọt xuống người hắn. Cơn mưa hồi chiều thấm v�o mặt lộ đen, thơm m�i ngai ng�i. Những h�ng đ�n ch�y đỏ b�n kia đường, từ tiệm b�n phim sex v� di� nhạc kh�ng đủ sức th�m nhập v�o vũng tối c� đ�m y�u nữ tr� th�n. Một hai tiếng hu�t s�o mồm trỗi l�n. Ở xa, tiếng c�i xe cảnh s�t sắc nhọn đ�m về từng chuỗi d�i. Ba bốn m�i đầu quay đảo ng� quanh quất.

 

- Uả, lại l� m�y nữa sao?

 

� Con Nancy từ hẽm tối bước ra. C�ch nhau mấy tiếng đồng hồ, bộ tịch v� mặt m�y n� vẫn kh�ng hề suy suyển, nhai kẹo cao su chanh ch�ch v� hai c�i th�nh gi� vẫn lu�n nh�n nhảy.

 

- Phải m�y kh�ng? Chiếc �o kia đ�u?

 

- Tao đ� lộng kiếng m� treo l�n v�ch rồi.

 

- C�i g�? M�y n�i sao?

 

- Ở xứ tao, vật g� qu� gi� hoặc thứ m� m�nh tỏ l�ng y�u mến đều lộng kiếng cả. Xem nặng hơn cả ảnh �ng b� cha mẹ. Bộ lạ lắm sao?

 

- Fuck you! Đừng l�m tao cảm động chứ. D� sao th� lần n�y m�y chỉ trả c� t�m chục th�i.

 

- Tao chỉ c�n năm chục. M�y c� thể cho tao ngủ với m�y một đ�m kh�ng? Ngủ chay. Tuyệt đối chỉ �m th�i, hoặc kh�ng th� nằm n�i chuyện đời trước khi ngủ.

 

- Tr�n cuộc đời n�y c� mẹ g� để n�i, hở baby? Ăn ngủ ỉa đ�i v� Fuck. Ngần ấy th�i. Hiểu kh�ng? Chỉ ngần ấy th�i cũng đủ hư hao rồi. Mẹ kiếp cuộc đời!

 

- Tao chẳng thể hiểu được. Kh�ng c� t�nh y�u ch�n thật hoặc th�nh thiện sao?

 

� Con đĩ ngựa cười r� l�n:

 

- Đồ kh�ng. Đằng kia c� c�i nh� thờ, m�y v�o đ� th� họ sẽ welcome.

 

� Theo tay dong của con Nancy, ở hướng đ� c� thằng nh�c con qu�nh qu�ng đạp xe trờ tới. Thằng nhỏ phun một tr�ng ng�n ngữ trong hơi thở đứt đoạn rồi cắm đầu đạp xe đi như một đứa say rượu. Mấy ả ăn sương biến mất thật nhanh, như nước thấm v�o l�ng đất. Chắc bị động ổ. Con đường chỉ c�n lại m�nh hắn, đứng lẻ loi. Đứng như một cột điện đ� c� ai th�o gỡ b�ng đ�n. Đứng c�m n�n. Kh�ng mấy l�u, tr�n bức tường v�i đổ n�t loang lo�ng �nh đ�n xanh đỏ vẽ hoa ngũ sắc. Xe cảnh s�t chạy thật chậm như đang đưa đ�m một đồng nghiệp đ� xả th�n diệt sạch tệ nạn x� hội. Trong xe vẳng ra tiếng m�y truyền tin k�u � � cạc cạc v� cặp mắt ai đ� m�i nh�n hắn săm soi.

 

� Hắn rảo buớc về hướng phố T�u, gh� tiệm ăn quen thuộc v� k�o l� chiếc ghế sắt đ�nh động bầu kh�ng kh� đang uể oải trong qu�n.

 

- H�y. L�ng thai n�u xi. Khoẻ kh�ng t�i lũ? Lị xực c�i g� đ�y?

 

- Ho�nh th�nh m�.

 

- Th�m g� kh�c? Nước tr� nh�?

 

- Hầy. Dậm x�.

 

� Hắn ng� c�i thằng người T�u sinh qu�n ở Chợ-lớn. Tất cả ch�ng sinh dường như đều chạy trốn cộng sản. Chạy chết bỏ, chạy bất kể cha gi� mẹ yếu v� cuối c�ng c� được trong tay tấm căn cước ghi ch� h�ng chữ: V� tổ quốc. Ở tr�n một v�ng đất đầy cỏ dại v� ta phải cuốc xới tự khai quang để mong gieo được l�a. Một c�nh đồng rộng, c�y bở hơi tai trong c�m lặng, nhiều ngộ nhận, dễ mất m�a. N� đ�. N� t�n A H�nh, n�i tiếng Việt xỉu xỉu, kh�ng nhiều. C� lăm, sốt ruột khi nghe đương sự ph�t biểu � kiến. Nhưng đa phần, những � kiến ấy đều th�nh thực, rất an t�m khi tiếp cận.

 

- Lị c�n ở chỗ cũ kh�ng?

 

� Hắn hỏi. A H�nh đ�p:

 

- C�n chớ. Sao kh�ng gh� tới chơi?

 

- Gh� chơi l�m g�, ngộ t�nh dọn tới ở chung với lị, c� được kh�ng?

 

- Lị cỏn m�ch dệ? N�i sao? Đ�a chơi hả?

 

- Thật chớ. Tiền nh� chia đ�i. Chỉ mong c� một chỗ để ng� lưng v�o ban đ�m th�i.

 

- OK. Thời buổi l�y đi đ�u cũng nghe n�i tới kinh tế kh� khăn. Tiết kiệm kiểu đ� cũng n�n lắm. Để mai ngộ đi l�m th�m chiếc chi� kho�.

 

- Li quả l� hảo bằng hữu!

 

- Đừng rườm lời. Mụ cỏn mại li ti a! Chuyện nhỏ.

 

� Hắn chi� tay ra nắm bắt b�n tay của A H�nh. Trước đ�y hắn từng xua tay v� n�i c�u đ� với H�nh khi hai đứa l�m chung trong một nh� m�y. Gi�p đỡ v� dạy tiếng xứ người cho H�nh. Điền một l� đơn xin bảo l�nh th�n nh�n, giới thiệu tới anh Đại để mua lại chiếc xe cũ với gi� tượng trưng. Hắn nhấp m�i v�o t�ch tr� n�ng:

 

- Lị l�m ở đ�y c� kh� kh�ng?

 

- Sao bằng chỗ cũ được. Được c�i l� rất sướng miệng khi n�i tiếng Quảng-đ�ng. D�nh mảnh? Hầy ngộ sợ phải n�i tiếng Anh với bọn mắt xanh lắm. Chẳng phải lộng ng�n chứ hạnh ph�c đ�i khi nằm ngay trong những c�i thật tầm thường. Con em ngộ viết thư qua tr�ch, đ�n �ng lấy c�ng danh l�m trọng sao anh lại chui đầu v�o trong tửu lầu cao l�u m� phục vụ, hoang ph� tuổi xanh. Than �i, lu�n lu�n kẻ ở qu� nh� đều ng� tới m�nh bằng tất cả những ngộ nhận!

 

- Ngộ hiểu. Sống chốn n�y c� nhiều c�i bực m�nh, bức rức như� mẵn cuối kh�u chọ.

 

- Lị n�i tiếng Tiều tiếng Quan-thoại hay tiếng Mi�n thế?

 

- Tiếng Việt đấy. Nghĩa của n� l� muỗi cắn kh� chịu.

 

- Cảo xồ a lị! Lộn xộn qu�!

 

� T� m� ho�nh th�nh nhạt nhẽo, h�n g� m� qu�n vắng kh�ch. T� phở hắn ăn hồi trưa cũng kh�ng kh� hơn nhưng thực kh�ch lai rai tr�n dưới mười người. C� vậy mới nghiệm ra d�n tộc Việt-nam b�c �i v� độ lượng v� c�ng. Dễ ăn, dễ nu�i, dễ tin, dễ bị lừa. Gốc g�c Phật tổ chắc l� người Việt m�nh th�i, con rồng ch�u ti�n m� lị, nghe sướng như nghe chuyện thần thoại hoang đường khoa học giả tưởng. M� Phật! H�m nay con ng� mặn dữ qu�. Đ� thế c�n bị hứng nguy�n một ch�n nước mắm từ tay �ng anh, mặn hơn cả biển Th�i-b�nh. Th�i, ta kh�ng v�o địa ngục th� ai v�o?

 

� Hắn gọi chai Bud. A H�nh mang ra chai bia nh�n hiệu cầu chứng tận cố quốc. Huda.

 

- Uống thử xem, h�ng độc đ� nghe, năm khi mười họa mới c�.

 

� Hắn cũng hiếu kỳ ngửa cổ r�t bia xuống họng.

 

- Cũng dậy th�i. Xo�ng. Huda l� con mẹ g�?

 

- L� bia Huế do Đan-mạch l�m sư phụ chỉ đạo. Họ gh�p t�n hai địa danh ấy lại v� họ nhổ bớt l�ng l� cho được sạch sẽ gọn nhẹ.

 

- H� hồn! Chẳng s�ng tạo được chữ n�o nghe quyến rũ hơn sao?

 

� Hắn chẳng thể chuyện tr� d�ng d�i với thằng bồi b�n. Một đ�m nai v�ng bầu đo�n th� tử vừa k�o nhau v�o, loạn xạ tiếng cười đ�a tự nhi�n như người H�-lội. V� dĩ nhi�n A H�nh bị quay m�ng giữa biển người đ�. Chỉ một tiếng ch�o cũng ph�n t�m kh�ng thể đ�p lễ. Cước bộ thoăn thoắt. Khăn trải b�n, b�nh tr� n�ng v� chồng ly t�ch ch�n dĩa cao ngất ngưỡng trong tay �m.

 

� Hắn bước xuống những bậc thềm, đứng dưới tấm bảng vẽ h�nh Long Phượng quấn qu�t vặn vẹo c�i lưng. Chẳng c�n một địa chỉ n�o kh�c. Cơ thể mỏi mệt r�o gọi thầm một mặt nệm, một giấc ngủ. Hắn từng c� khi ti�u ph� thời gian bằng c�ch chui xuống m�tro, đi từ khởi điểm n�y đến một kết th�c kh�c. Đổi tuyến đường m�u n�y sang một tuyến đường m�u nọ. Loanh quanh dưới l�ng đất, sật sừ với độ rung chuyển của con t�u x� gi�, đi c�ng khắp những địa đạo m� Montr�al c� được. Nhưng b�y giờ th� kh�ng thể. N�o nề lắm. C�i c�t lắm. Tr�ng như một kẻ bị ruồng bỏ, v� c�ng rỗi nghề, v� tổ quốc v� gia đ�nh v� gia cư� V� tận c�ng của chữ v� buốt gi�. H�y về ngủ th�i. Giờ n�y họ đ� ăn xong. C� thể đ� từ biệt h�n nhau bịn rịn trước s�n cỏ lung linh ng�n l� đ�a nghịch dưới �nh đ�n đường. C�nh tay bu�ng thỏng khi người kia rời ra, n�i lời hứa sẽ trở lại. Tiếng m�y xe nổ v� b�n tay c� đeo chiếc v�ng ngọc th� ra vẫy, c�nh tay trần, da trắng đục một m�u sữa khuấy rối từng vệt trong b�ng tối. Nghe tả, hồ ly tinh đẹp h�i h�ng. Nhan sắc của b� Thuy�n chẳng c� ma lực g� để khiến người đối diện phải m� mẫn t�m thần. Hắn kh�ng hiểu được t�nh y�u. Người đ�n �ng bốn mươi tuổi như anh hắn bỗng dại khờ như một nam đồng tử c�n trinh trắng, m� qu�ng đi theo tiếng gọi của ma nữ, sẵn s�ng l�m con thi�u th�n lao v�o vũng s�ng qu�ng g�, thui chột.

 

� Khi hắn mở cửa v�o nh�, tai hắn đ�n nhận một chuỗi tiếng động lạ. Ph�ng anh hắn c�n thắp đ�n, thứ đ�n mờ d�ng để đọc s�ch tr�n giường liếm ra ngo�i h�nh lang một vệt v�ng xỉn. N� đi qua c�nh cửa kh�p kh�ng k�n n�n n� bị �p nhỏ th�nh h�nh một lưỡi kiếm nhọn mũi. C� tiếng cười sắc như dao của b� Thuy�n len lỏi ra:

 

- Anh nh�n c�i vật của con mẹ đ� đi. Gh� qu� hở? Xời, t�i tử g� tr�ng ph�t khiếp!

 

- Ủa, vậy th� b�nh thường n� đẹp hơn sao?

 

- Dĩ nhi�n� H�, c�n giả bộ ng�y thơ. C�i mặt sững sờ ng� ph�t gh�t!

 

� Những tiếng thở gấp r�t c� nhạc đệm gợi t�nh từ c�i TV stereo bức rức xướng họa. T�i t�nh thật. Mua rẻ một trăm, muốn ăn chắc liền b� từ ngo�i ph�ng kh�ch v�o thu dấu trong buồng m�nh. V� ph�t gi�y đầu ti�n, chủ nh�n �ng bắt n� lao động liền t� t�, phục vụ chiếu h�nh đồi trụy b� thở, chim bướm bay đầy trời, hơi bị thoải m�i.

 

- Anh mua nhằm phim dở rồi. Chẳng c� cốt truyện g� cả. Cứ l�m lui l�m tới chừng đ� động t�c.

 

- Đ�u c� lựa được. Hồi chiều cứ sợ n� nh�n thấy bọn m�nh đứng đ� th� qu� mặt cả đ�m.

 

- Thuy�n hỏi thật c�i n�y nghe. Em th� hoang đ�ng như thế, c�n �ng anh th� sao? Ngủ với đĩ lần n�o chưa?

 

- N�i tầm bậy. Coi phim đi, đặng chốc nữa c�n l�m t�i tử.

 

- N� c� dẫn x�c về bất tử kh�ng đ�?

 

- Y�n t�m. N� c� tiền v� bọn trẻ th� thiếu g� mục ăn chơi về khuya.

 

- N� c� tương lai lắm chứ kh�ng đ�a � nghe.

 

- L� sao?

 

- Đẹp trai hơn anh. Nhỏ tuổi thua anh. Hai con mắt cu cậu rất thu hồn. Mỗi lần n� nh�n Thuy�n, c� cảm tưởng như m�nh đang trần truồng. Thuy�n sợ�

 

- Sợ g�? Anh đuổi cổ n� đi mất đất rồi. M� tại sao em ưa nhắc tới n� vậy?

 

- Ừ. Chẳng hiểu tại sao. Thuy�n y�u anh v� sợ một ng�y n�o đ� n� sẽ l�m chuyện tầm bậy.

 

- Nghĩ quẩn. Em chỉ n�n tập trung đầu �c v�o chuyện giấy tờ li dị th�i. � k�? C� được trong tay một �t t�i sản th� ho�n cảnh sẽ biến đổi ngay.

 

- Cũng cầu mong thế. Nhưng c� tiền đ�u phải l�m cha thi�n hạ, đạp đổ lời đ�m tiếu ong ve dư luận.

 

- Khờ qu�. Tụi m�nh sẽ bỏ c�i th�nh phố lắm chuyện n�y m� đi xa.

 

- Anh t�nh to�n nghe cũng tạm được. Nhưng c� người chồng th�ng minh chưa đủ, để thử chuyện kia xem anh l�m c� tới kh�ng?

 

� Họ y�n lặng, th�i th� thầm, ngưng n�i năng. C�i giường gi� nua, từ hồi ch�nh phủ cho khi mới sang, trường thọ tới giờ n�y bắt đầu lẩy bẩy k�u ca c�t k�t. Hắn n�n thở. Tiếng r�n của b� Thuy�n mỗi l�c một khuếch đại hơn l�n. Chịu kh�ng nổi, hắn tới mở h� c�nh cửa, rộng hơn một tẹo. Cuốn phim đ� hết nhưng m�n ảnh truyền h�nh chẳng ai rảnh tay để tắt đi. Căn ph�ng như c� tr�ng l�n tinh, xanh xao một c�ch qu�i đản. B� Thuy�n đang ngồi tr�n người anh hắn, sừng sững khối thịt da trắng muốt. Anh hắn như chiếc ghe m� mặt nệm l� đại dương s�ng lớn. Th�n h�nh người đ�n b� lắc lư uốn lượn. M�i t�c rối loạn dập dềnh. Đ�i mắt kh�p hờ, đ� m�. Đ�i mắt nhắm lại, thụ hưởng. Nhắm k�n rồi mở to. Mở trước tụ điểm m� m�nh ho�i nghi, kh�ng tin. Ng�y dại, hoảng hốt. Nằm mộng cũng chẳng ngờ. Khi đ� x�c t�n ra sự thật th� bắt đầu cất l�n tiếng th�t, thất thanh, sảng vi� như đang gặp ma, đưa tay cuống cuồng giật vội một mảnh xi�m y. Anh hắn trồi đầu l�n khỏi chăn khỏi gối, khỏi niềm hạnh ph�c đang đi ngon trớn giữa đ�ng.

 

- Lại l� m�y, thằng khốn kiếp!

 

� Hắn đứng l� l� ra đ� như một h�nh nh�n bị th�i mi�n.

 

- Mả cha m�y. Trời sinh m�y ra l�m chi để lu�n b�o hại người kh�c!

 

- Tui kiểm lại rồi. Hồi n�y anh chỉ đưa cho tui c� bảy mươi lăm đồng�

 

- Th� mai tao đưa th�m cho. Bộ c� con đĩ đứng ngo�i dọa đ�o mả hay sao m� khẩn trương dữ vậy?

 

� Anh hắn kh�ng biết thẹn th�ng, chẳng thu cất của q�y, trần truồng nhảy khỏi giường chạy lại đ�ng mạnh c�nh cửa.

 

- Thật mất sướng. Th�i, để Thuy�n về.

 

- Em đừng chơi ngặt, rồi cả hai sẽ ngủ kh�ng xuống đ�u.

 

- Thấy chưa? Thuy�n vừa kể cho anh nghe� Sao n� linh như một c�i miễu. Vừa nhắc T�o Th�o th� T�o Th�o xuất hiện.

 

- Thằng ch� chết.

 

- Chẳng biết cu cậu đ� bỏ đi hay c�n đứng r�nh ở ngo�i?

 

- Địt me, c�ng nghĩ c�ng tức, thằng n�y chắc kh�ng phải em ruột của anh, phải tống cổ ra ngo�i đường mới khỏi l�i th�i.

 

� C�nh cửa mở ra. Anh hắn đ� tr�ng v�o th�n chiếc quần cụt, m�nh trần trơn ướt, tay nắm c�y vợt tennis như vừa chơi xong mấy trận h�o hứng. Người đ�n b� đứng l� đầu ra khỏi cửa ph�ng hồi hộp theo d�i m�n chung kết. Trước kẻ ngoại tộc ai lại vạch �o cho người xem lưng. Hắn n�i, c� ch�t th�nh thật:

 

- Tui xin lỗi. Th�i, ch�c ngủ ngon.

 

- Ngủ con mẹ g�. M�y n�i c� khi m� đ�ng, mai tao sẽ đăng b�o c�i mẫu tin từ em. Gi�ng họ Hồ sẽ bớt đi được một thằng khốn nạn.

 

� Th�m một c�nh cửa nữa vừa đ�ng sập, sau lưng hắn. Đ�ng giận dữ. Ph�t ra tiếng động kh�, tựa một h�n đạn tho�t khỏi n�ng s�ng. Đ�m đ� khuya, kh�ng một chiếc xe chạy ngang con đường tối. Hắn ngửa mặt l�n trời, chẳng một v� sao. Đen d�y, m�ng lung. Đ�m hấp hối, đ�m rạn nứt. Phi� s�n nh� h�ng x�m c� tiếng ch� sủa, tru tr�o, ngầm xua đuổi. Đ� l�u, giờ n�y hắn mới nghe lại tiếng ch� g�u, g�u. Đi đi? Ừ, th� đ� đ�nh. Nhưng n�o ta biết đi đ�u!

 

Hồ Đ�nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2009