H �nh Nghi�m

C Đ

chuyện ngắn

 

� Như mọi lần, khi chiều tắt nắng, Gia vẫn ra ngồi ở chỗ ấy, b�n s�ng. Như mọi l�c, t�i đi băng qua khoảng s�n đất cất dấu nhiều b�ng tối, để cuối c�ng h�nh ảnh quen thuộc kia lại hiện ra. Chiếc ghế thấp như bất di bất dịch, sự dời đổi kh�ng hề xảy tới. Ngay cả d�ng vẻ của Gia cũng thế, tựa h�nh khối một bức tượng. Cứng ngắt, v� hồn v� cũ kỹ. Một sự chung thủy ng� nao l�ng.

� D�ng s�ng kh�ng bao giờ l� một tấm gương �ng ả. Nếu c�, đ� l� một bề mặt lu�n vỡ vụn. N� kh�ng ngừng xao động v� n� bẻ g�y c�i thoi th�p của r�ng chiều đang r�i đều xuống th�n n�. Một hai con đ� lặng lẽ tr�i ngang, bếp lửa đỏ nh�m sau mui như con mắt vừa mở trừng, gi�y l�t, rồi vội đ�ng k�n, khuất lấp. Kh�i vướng vi� tr�i lui, một vệt x�m cắt ngang tầm mắt, nơi m� đằng sau, phố thị b�n s�ng đang lần lượt thắp s�ng đ�n. Nước mấp m� bờ, chỗ Gia ngồi, n� th� thầm m�i ho�i một đơn điệu. Tẻ nhạt nhưng kh�ng nh�m ch�n. Như vỗ về, như nhắn nhủ. Gia từng kể, c� khi thức giấc, s�ng mai nh�n ra thấy n� hao m�n xuống thấp. Cũng c� đ�i khi n� �m thầm leo l�n tới tuốt bậc thềm v� nếu ta ngồi đ�y, ta phải chịu ng�m ch�n tới đầu gối. Gia c� vẻ y�u d�ng s�ng n�y. C�i d�ng s�ng tu�n ra cửa biển v� mang đi hết những người th�n thuộc trong gia đ�nh rong ruổi tới một bến bờ kh�c. Sao Gia c�n ở lại? Đ� l� c�u hỏi t�i từng n�u v� chưa khi n�o Gia đưa ra một c�u trả lời hợp l�. T�i thắc mắc bởi lẽ t�i nu�i hy vọng: T�i ch�nh l� nguy�n nh�n khiến Gia kh� giũ �o ra đi.

� Ch�nh quyền th� lu�n c� một bản �n d�nh cho những kẻ trốn chạy kiểu ấy: "Phản bội tổ quốc".� Họ kh�ng hay biết đ�i khi người ta ở lại chỉ v� những kẻ kh�ng may ấy lỡ bị cột tr�i bởi một thứ t�nh tầm thường nhỏ b� hơn. T�nh y�u giữa t�i với Gia chẳng hạn. V� trong nh�n quang của hai kẻ y�u nhau, tổ quốc l� thứ g� xa vời, trừu tượng; nằm ngo�i những thao thức của hai kẻ đang bận l�ng chia ngọt xẻ b�i. Tẳn mẳn, vụn vặt, nhưng kh� c� g� so s�nh được.

�- Bữa ni c� chi lạ kh�ng?

� Gia hỏi. Mỗi khi t�i tới Gia đều mở đầu bằng lời n�i đ�. Tựa tiếng s�ng vỗ, nghe quen tai. Gia như lu�n ho�i nghi về cuộc sống n�y, về c�i c�ch biến đổi kh�ng ngừng của n�. Dĩ nhi�n qu� tr�nh của biến đổi sẽ sản sinh ra sau đ� những chuyện lạ. T�i th� kh�ng. T�i thấy thời gian tr�i chậm, tr� trệ v� mọi thứ tuồng như đứng y�n. Hiểu ở một nghĩa n�o đ� th� tất cả đều đ� tụt hậu, đ� l�i về phi� sau. Nhưng m� cổ t�ch th� lu�n ẩn chứa chuyện lạ. Th�u dệt, đặt điều cho nhiều v�o, để lấp đầy khoảng trống.

�- Thầy Huy đau nặng. Trong lớp phải s�ng tạo ra một buổi lao động ngo�i trời để điền thế tiết học.

� T�i n�i, đồng thời ng� l�n c�i trang thờ bắt tr�n một th�n c�y. C�y nhiều l� v� l� lan tr�n như muốn b�i đen c�i hộp gỗ vu�ng vắn kỳ dị ấy, v� thế tr�ng n� tựa một c�i chuồng bồ c�u m� chim đ� bỏ đi hoang. Cả Gia cũng kh�ng hay biết gia đ�nh dựng n� l�n để thờ phượng ai? Nhưng bao giờ, khi t�i tới, t�i cũng muốn thắp v�o đ� một v�i c�y hương. Một trang thờ kh�ng lạnh lẽo, điều đ� cũng c� nghĩa l� kẻ ngồi b�n dưới n� sẽ cảm nhận �t nhiều nỗi b�nh an trong t�m hồn. T�i lu�n bất an, t�i linh cảm một điều g� đ� xấu xa đang chờ chực. Mơ hồ, kh�ng tượng h�nh, nhưng lu�n �m ảnh. T�i nghĩ tới khu�n mặt của thầy Huy, n�t khắc khổ, sự cam chịu tỏa đầy tr�n con người thầy. Thầy ốm nặng v� trong trường, mọi người thầm hiểu, đ� l� dấu hiệu khởi đầu về một c�i chết. Thầy sẽ thực sự vắng mặt, sẽ bỏ đi. Kh�ng h�m nay th� h�m sau.

� Hương kh�ng thơm, kh�i tỏa ra chẳng xua đuổi được đ�n muỗi kh�t m�u.

�- Gia th� sao?

�- Gia đan gần xong chiếc �o ấm. Chỉ c� năm b�p len, chắc phải chịu chật một t�.

� M�a h� vẫn c�n d�ng dằng n�n lại. Chưa khi n�o t�i mong l� thời tiết sẽ ch�ng lạnh như b�y giờ. H�y bỏ băng qua m�a thu để đ�ng trở về với gi� mưa, với r�t buốt. T�i sẽ mặc chiếc �o Gia đan v� gi� từ nỗi cơ h�n lu�n quấy ph� hằng năm. �i, ấm �p biết chừng n�o nếu người ta� được mặc chiếc �o do t�nh nh�n đan cho!

� T�i nắm đ�i b�n tay Gia với � nghĩ mười ng�n m�t lạnh ấy chẳng kh�c mấy đ�i tay của những người nghệ sĩ tạo h�nh. L� trong vườn giao động, như những gi�c quan trong người t�i đồng loạt tỉnh thức. Bồi hồi, xao xuyến. Ch�ng t�i h�n nhau v� m�i rời ra khi những con dơi đập c�nh ngang qua l�m rạn vỡ c�i thời khắc c� đọng niềm hạnh ph�c. Ba c�y hương đ� tắt. Trời kh�ng c� trăng. Chiếc �o trắng Gia mặc cơ hồ như c� tr�ng l�n tinh, như cả triệu con đom đ�m vừa qu�y quần tụ lại. Một thứ sắc m�u rất hoang đường.

�- Răng kh�ng thử đề nghị chở Gia đi chơi?

� Gia n�i. Nhỏ nhẹ, gi� thoảng. Khu�n mặt nửa khuất lấp sau t�c phủ rối, nửa b�y ra n�t đẹp trắng xanh của một nhan sắc m� suốt ng�y t�i vọng tưởng kh�ng ngu�i.

�- Đi những đ�u?

�- Chỗ m� cũng được, bị cấm cung cả ng�y rồi!

� T�i tới lấy xe đạp dựng b�n c�y sầu đ�ng, � thức r� rệt về nỗi buồn của một kẻ kh�ng tiền. Chưa bao giờ t�i mời Gia ăn một ly ch�, uống được một cốc c� ph� như bao cặp t�nh nh�n kh�c thường b�y tỏ cho nhau. Thầy Huy c� lần mượn c�u ngạn ngữ của T�y-ban-nha để n�i với t�i: "Ngay cả khi trong t�i hết tiền, c�i mũ tr�n đầu anh cũng phải đội cho ngay ngắn". C�u n�i đơn sơ, chẳng rắc rối nhưng lắm l�c t�i kh�ng hiểu được. N� n�i tới nh�n c�ch, c� phải kh�ng? V� nh�n c�ch, đ� l� điều m� t�i chưa từng thấy một ai c� được ở thời điểm n�y. Người cha đi theo C�ch mạng, ng�y h�a b�nh trở về nh� hiếp d�m đứa con g�i mười s�u tuổi của m�nh. Người mẹ vị th�nh ni�n chưa đi�n loạn ấy mang đứa con vừa lọt l�ng đặt trước cổng ch�a v� c� kh�ng hề biết ch�a chiền đ� bị giải tỏa, lạnh vắng tiếng chu�ng...

� C� tiếng ch� sủa vu vơ trong b�ng đ�m. T�i chở Gia tho�t khỏi con đường kiệt hai b�n trồng ch� t�u như trường th�nh thẳng tắp. Gia nhẹ tựa một kẻ thiếu ăn, v� đứa ăn kh�ng mấy no như t�i bao giờ cũng lấy gạo cơm để l�m đơn vị so s�nh. Thật thấp h�n, khốn kh� v� đ�ng nguyền rủa. Mối t�nh của ch�ng t�i sẽ thơ mộng biết chừng n�o nếu được trưởng th�nh ở một nơi chốn kh�c. T�i chia xẻ c�ng Gia c�i � nghĩ ấy.

�- Một nơi kh�c? Nơi đ� biết c� c�n đủ đầy hai đứa kh�ng?

�- L� sao?

�- L� khi m�nh đạt được điều n�y cũng c� nghĩa l� m�nh sẽ chịu mất đi một điều kh�c.

�- Anh sẽ đ�nh đổi hết mọi thứ để xin chỉ được c� mỗi m�nh Gia.

�- Anh n�i như một kẻ tư bản ch�nh hiệu. Anh hiện đang c� những g�?

�- Ừ, anh v� sản, anh trắng tay, anh tham s�n si. Một tấm l�ng v�ng th� chẳng l�m n�n cơm ch�o g�!

� T�i thở gấp khi đạp xe l�n triền dốc. Mệt mỏi, gi� nua, cực l�ng. Tuy vậy t�i muốn chở Gia đi tới một nơi xa x�i, quạnh quẽ. T�i sẽ r� rời đ�i ch�n, sẽ kiệt quệ sức lực tuổi xanh v� rồi t�i sẽ ng� người xuống một b�i cỏ hoang li�u, ngữa mặt nh�n l�n trời cao hấp hối �nh sao. Ba t�i kể, đ�m Trường sơn bầu trời đẹp lạ l�ng. Sao lấp l�nh, s�ng kh�ng đồng đều như số phận của mỗi một con người. "Bố mừng v� con c�n đeo đuổi việc học m� kh�ng đi l�nh cầm s�ng cho Ngụy..." V� sau đ�, sau đ� l� tiếng kh�c tức tưởi kh�ng ngu�i của em t�i. T�i chẳng r� b�y giờ n� ở đ�u? H�m chia tay n� đ�ng bộ tịch cứng rắn: Em đi giang hồ, em xu�i Nam. Đừng lo cho em, con g�i thời n�o cũng lợi thế hơn bọn đ�n �ng con trai. Em b�n bia �m, em l�m thợ m�t-xa đấm b�p, em l�m vũ nữ tho�t y, em l�m đĩ, em đi kh�ch cho bọn Việt kiều hồi hộp...

� Mặt n� lạnh căm, tr�n tr�o; trong khi t�i kh�ng cầm được nước mắt. Chưa bao giờ trong t�i nổi cộm sự hận th� bằng l�c đ�. T�i muốn c� được l�ng can đảm, t�i muốn h�a th�n th�nh một đứa v� học, nắm con dao trong tay run v� ch�m vung v�i l�n người bố t�i. Chiếc xe đ� rời bến An cựu, mang em t�i đi trong thinh lặng nhạt nh�a. T�i đứng chết sững với một niềm tủi hổ d�ng l�n, v� bờ. T�i chửi t�i: Địt mẹ m�y, thằng khốn nạn! Bố mẹ m�y! Thằng kh�ng đủ tư c�ch l�m anh...

� Người ta gọi đ�y l� đồi Từ hiếu, hay đồi Vọng cảnh? T�i cũng kh�ng nhớ r�. Hay l� đồi Thi�n an? N�i Ngự b�nh? Phương hướng, địa h�nh địa vật, t�i m� mờ khuấy qu�n. Sương muối ở đ�u tới, dồn tụ tr�n h�ng th�ng lu�n đứng d�ng mặc niệm, để phả xuống người ch�t gai lạnh, ẩm ướt. Chiếc �o Gia mặc lẫn v�o d�ng sữa đang tr�i ấy v� n� cho t�i c�i ảo gi�c ch�ng t�i kh�ng hề l� của nhau. Hoặc n� ngụy tạo ra, đ�y l� một tr� chơi trốn t�m, cố đ�o xới sự thật đang ẩn khuất. T�i bu�ng chiếc xe đạp v� ng� c�ng n� xuống b�i cỏ rậm. Những bụi mắc cở r�ng m�nh đồng loạt kh�p lại tất cả mọi c�nh l�. Nếu em t�i chết đi, kiếp sau em kh�ng thể ho� th�n th�nh lo�i hoa trinh nữ b� dại n�y. Tội nghiệp em, m� cũng tội nghiệp cho c�i � tưởng của t�i. T�i mở trừng mắt cố t�m kiếm một v� sao. Đất trời giao thoa liền lạc trong vũng mờ kh�ng bi�n giới, đậm đặc. Một b�ng trắng hiện ra, �n che, để sau c�ng v�ng m� t�i đ�ng k�n lại. T�i ngửi m�i t�c Gia, h�n h�t. T�i �m siết cơ thể Gia đang phủ lấp người t�i. T�i lặng ch�m trong thứ cảm x�c m�nh được ch�u chuộng, được săn s�c, được vuốt ve, được thương y�u. Một d�ng nước ấm, trơn nhờn vụt bắn ra khỏi cơ thể. T�i r�n l�n, mường tượng tới tấm lưng trần của bố t�i, tới b�n tay th� bạo bịt k�n miệng mồm em t�i v� sau đ� tinh dịch cũng như nước mắt đồng loạt chảy. Cả hai d�ng c�ng một cội nguồn tu�n lai l�ng...

 

� Đ�m tang thầy Huy đơn sơ, lặng lẽ. Trước ng�y thầy chết �t h�m, t�i c� đến thăm, nh�n mặt lần cuối người đ�n �ng lu�n đặt nặng vấn đề sĩ diện, nh�n c�ch l�n tr�n hết mọi thứ. Thầy hỏi: Bạn coi m�nh l� con người hay th� vật? T�i c�i đầu, nh�n c�i b� mạ kền m�p m�o trốn dưới ch�n giường xi�u vẹo. T�i l� chiếc giường tre hay c�i b� dơ bẩn kia? T�i tự hỏi. Nếu t�i th� vật v� thầy yếu l�ng đ�nh mất sĩ diện, c� thể t�i đ� d�u thầy qua được cửa ải của thần chết. Chỉ cần t�i năn nỉ bố t�i, lạy lục cả tơi lẫn n�n �ng đảng vi�n th�m ni�n ấy, họa may �ng sẽ khoan hồng gi�p thầy Huy nhập viện, diện c�n bộ. M� cũng kh�ng chắc, đ�i khi c�i chết n� gi�p người ta nhiều điều, nếu người ta quan niệm sự vắng mặt ở đời sống n�y l� chuyện cần thiết chẳng hạn.

� Thầy ng� l�n t�i, vầng tr�n nhăn nh�u, giọng yếu đuối:

�- Bạn cũng đang nhuốm bệnh đ�, c� biết kh�ng?

�- Kh�m ở phường họ bảo suy dinh dưỡng, chẳng c� g� phải bận t�m.

�- Bạn như người tr�t hết sinh lực v�o một chuyện b� ẩn n�o đ�. Hoặc kh�ng th� bạn l� kẻ vướng tật thủ d�m... Trầm kha, nhợt nhạt...

� T�i cười:

�- Được dạo chơi c�ng lần với thầy th� th� biết mấy!

�- Đừng đ�a. Bạn tin tới thế giới si�u h�nh kh�ng? Bạn c� bao giờ biết thắp hương c�i đầu khấn nguyện người khuất mặt? Hay bạn l� đứa duy vật?

� Buổi n�i chuyện cuối c�ng đ� kh�ng diễn ra l�u. Gia đ�nh thầy muốn t�i lập sự lặng y�n trong gian nh� nhỏ b� ngột ngạt ấy. T�i đi về, suy nghĩ những điều thầy n�i v� nghiệm ra đ�i khi người ta chẳng n�n tạo cho m�nh c�i sĩ diện hảo. Chẳng �ch g�. V� thế t�i l�m mặt d�y m�y dạn, đội mũ kh�ng ngay tr�n đầu, mạnh bạo nện g�t đến t�m bố t�i. T�i đ�i khổ triền mi�n v� t�i muốn c� ch�t tiền lận lưng, bồi dưỡng c�i th�n thể nhợt nhạt t�ng thiếu trầm kha.

� Bố kh�ng mấy vui khi thấy t�i. Ghẻ lạnh l� đằng kh�c. B�n bờ s�ng, những đứa con ri�ng của �ng đang c�u c�, bọn n� tuồng như c� một ng�n ngữ dị biệt để mang ra cợt đ�a, những lời nghe lạ tai. Hai ba đứa thảy đều chửi thề kh�ng ngượng mồm v� những m�i đầu xanh ấy chẳng thể h�nh dung ra đứa ăn mặc r�ch rưới đứng ng� l�o li�n kia l� anh c�ng cha kh�c mẹ với ch�ng. Đ�y l� lần đầu t�i đến t�m �ng, nhưng sao cảnh vật ở nơi nầy tr�ng quen thuộc qu�. L� ra chỗ kia c� đặt để chiếc ghế thấp, l� ra nơi nọ phải c� một l�m c�y bao phủ c�i trang thờ m�u đỏ. Sao lại đốn chặt, khai quang tới độ trống trải lạ l�ng?

�- M�y kh�ng n�n đến đ�y với một điệu bộ khẩn trương kiểu qu�i gỡ như vậy. Cầm ch�t tiền n�y v� lần sau gặp chuyện hệ trọng n�o th� hẳn t�m tao ở cơ quan.

� Bố t�i n�i. �ng bước s�t v�o người t�i như ngầm xua đuổi. C� thể �ng đ� thay t�n đổi họ v� th� thật t�i kh�ng t�i n�o nhớ nổi c�i b� danh của �ng ta. Chức tước �ng kh� lớn, ở ủy ban qu�n quản th�nh phố hay b� thư qu�i quỉ g� đấy t�i chẳng bận t�m. Cầm nắm tiền trong những ng�n rịn đổ mồ h�i, t�i hiểu r� buổi nhờ v� h�m nay l� lần duy nhất v� sau c�ng.

� T�i c�i đầu bước vội khỏi vu�ng s�n như đang mất dần sức h�t, trọng lực. Vẫn l� h�ng r�o hai d�y thẳng thớm chạy d�i ra đường nhựa. Vẫn l� qu�n b�n ch� nằm đầu ng� với đ�m hoa d�m bụt đang đỏ thắm một c�ch ri�ng tư.

�- Anh ăn ch� hay uống nước chanh?

� Đứa con g�i ch�o đ�n. N� khoảng tuổi mười hai. Nhỏ nhắn, dễ nh�n, nhanh miệng lẹ mồm. N� biết phụ gi�p gia đ�nh để lao động kiếm ra đồng tiền. N� hơn đứa lớn sầm đầu n�y mọi mặt. T�i ngơ ng�o, b� tay quẫn tr� kh�ng biết c�ch kiếm bạc v� lu�n dật dờ như một kẻ mộng du.

�- Cho anh ly nước chanh.

� B�ng nắng ghim xuống th�n t�i lỗ chỗ những đốm tr�n. M�i t�n che chắn phi� tr�n như từng mang th�n ra hứng đạn. T�i ngồi đếm những tờ giấy nh�u n�t, chẳng mấy thơm tho. C� phải l� đồng tiền n�o cũng đều dơ bẩn? T�i chẳng biết. T�i đưa hết cho đứa con g�i. N� kẹp t�c đu�i ngựa, mặt c� vẻ gi� so với v�c vạc nhỏ nh�t.

�- M� c� nhiều như ri. Chỉ l� ly chanh đ� th�i m�.

�- Em h�y cầm hết đi, để rồi n�i cho anh nghe một chuyện.

� Đứa con g�i ngập ngừng. N� nh�n t�i như nh�n một cải tạo vi�n ng�y đầu được ph�ng th�ch khỏi trại t� vĩ đại. Nửa thương hại, nửa nghi ngờ. Tọc mạch, kh� hiểu.

�- Anh muốn biết chuyện chi? Chị Hoa của em th� đi lấy chồng đ� hơn ba th�ng rồi.

� Ly nước chanh h� tiện đường l�m t�i nhăn mặt. N� chua ch�t tới độ đ�ng ngờ vực vị gi�c m�nh.

�- Em biết căn nh� mang số 33 ở trong x�m kh�ng?

�- C� phải l� c�i nh� đ� bị c�ch mạng chiếm đoạt tịch thu kh�ng?

�- Đ�ng l� em c� biết. Em thử nhớ trước đ�y, trong căn nh� ấy c� một người con g�i t�n l� C�ng tằng T�n nữ Ho�ng Gia...

�- Lạ l�ng chi. Họ lần lượt kẻ trước người sau vượt biển hết rồi. Nghe đồn...

�- Đồn đ�i chuyện chi?

�- Chuyến cuối, chiếc ghe chở họ bị đắm ch�m...

�- Em tin lời đồn nhảm ấy kh�ng?

�- Tin. C� nhiều đ�m mắc đ�i m� kh�ng d�m ngồi dậy. Nghe c� tiếng ai kh�c th�t th�t thật gần, nghe bụi ch� t�u ngo�i nớ run lẩy bẩy như c� ai lướt chạy ở tr�n.

� T�i nh�n những ng�n tay đ� l�n tim của đứa con g�i. Ng� n�t mặt vừa biến đổi của n� để rồi cảm nhận r� r�ng ly chanh đ� đ� đ�ng cứng trong buồng ngực t�i, như thanh đao lạnh lẽo vừa đ�m thốc v�o.

�- Anh cũng sợ ma phải kh�ng?

�- Đời n�o. Tại v� em kể chuyện c� duy�n, hơi bất ngờ. C�m ơn em.

� T�i đi bơ vơ giữa trưa, trơ trụi dưới nắng. Kh�ng c�n ai th�n, t�i t�m tới ng�i mộ mới tinh m�u sỏi đ� �m cho�ng l�n th�n x�c thầy Huy. T�i gục đầu trước tấm bia xi-măng đang rịn ứa mồ h�i. T�i nhớ hai c�u cổ thi Gia từng đọc l�n để đố t�i, m� sau đ� t�i đ� phải cầu cứu tới thầy Huy, nhờ giảng giải:

�"C�c trung đế tử kim h� tại?

� Hạm ngoại trường giang kh�ng tự lưu".

� Hai c�u n�y của Vương Bột, dịch tho�ng ra: "Đế vương giờ ở nơi đ�u? Ngo�i hi�n s�ng lớn vẫn sầu lặng tr�i".

� T�i chảy nước mắt. T�i đau buồn cho Gia đ� kh�ng c� được một nấm mồ. Ho�ng Gia ơi, Em đang ở đ�u? Đời sống n�y vẫn sầu lặng cuốn ch�m lấy anh.

 

H �nh Nghi�m

 

http://www.gio-o.com/HoDinhNghiem.html

 

� gio-o.com 2010